Chương 167: Anh Ta Thật Sự Rất Yêu Cô Ấy

Chương 167: Anh Ta Thật Sự Rất Yêu Cô Ấy

 

Sáng sớm hôm sau, Quý Nam Tinh và Tiêu Dã liền đưa con Tiểu Quỷ bắt được tối qua đến Cục Quản lý. Với loại Tiểu Quỷ ngoại quốc này, cậu thường không tự mình xử lý, trừ phi nó ác tính không đổi, khát máu thành tính, đã hóa thành lệ quỷ không thể không diệt trừ.

 

Nhưng con Tiểu Quỷ bắt được hôm qua, tuy trên người có sát nghiệp, lại không phải loại Phật đồng chuyển âm, mà ngay từ đầu đã được nuôi như một âm đồng cực kỳ hung dữ.

 

Tuy trong mắt nhiều người thì Kuman Thong là một thứ không tốt, nhưng thực chất Kuman Thong chân chính lại lương thiện. Phần lớn là những đứa trẻ chết yểu, thậm chí là những đứa trẻ chưa chào đời nhưng đã có hồn thể. Các đại sư cao tăng sẽ tịnh hóa chúng, làm phật bài cho chúng trú ngụ, sau đó chờ một người có duyên đến thỉnh về.

 

Kuman Thong tu hành thông qua việc được thờ cúng, rồi cũng sẽ dùng sức mạnh của mình để hồi đáp lại người thờ cúng, mang đến cho họ một chút may mắn. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, có đủ sức mạnh để chuyển thế đầu thai, chúng sẽ từ biệt người thờ cúng rồi tự mình rời đi.

 

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, Kuman Thong đã biến thành một sự tồn tại tà ác. Ngay cả khi có người thỉnh được phật bài chân chính, nhưng vì tham lam, thậm chí còn dùng máu để cho ăn, hòng mưu cầu nhiều lợi ích hơn, đã khiến nhiều người hễ nhắc đến Kuman Thong là lại thấy đây là phường tà ma ngoại đạo.

 

Quý Nam Tinh dùng linh nhãn xem qua, con Tiểu Quỷ mà cậu thu phục được này là do nuôi cổ mà thành.

 

Giống như nuôi cổ trùng vậy, đủ các loại côn trùng được đặt chung với nhau, con sống sót cuối cùng chính là vua. Quỷ cổ cũng là một loại cổ, người ta nhốt một đám Tiểu Quỷ lại với nhau, để chúng cắn xé lẫn nhau, con cuối cùng còn lại tự nhiên sẽ vô cùng hung tợn. Càng hung tợn thì mưu đồ càng nhiều, và lợi ích có thể mang lại đương nhiên cũng sẽ càng lớn.

 

Một âm đồng hung dữ như vậy, đến cả thiên sư cũng chưa chắc đã dám nuôi. Người trong giới giải trí không biết là không hiểu sự lợi hại trong đó, hay là rõ ràng biết thứ này hung hiểm nhưng lại cho rằng mình có thể khống chế được nên mới liều lĩnh làm liều.

 

Bất kể người đó có biết hay không, nhưng một khi đã làm thì phải gánh chịu hậu quả.

 

Trong một căn phòng giăng kín các loại trận pháp, con Tiểu Quỷ da xanh lè và hung hãn đã được Quý Nam Tinh thả ra.

 

Tiểu Quỷ vừa ra ngoài đã lao thẳng đến tấn công Quý Nam Tinh. Dù cho nó đã bị cậu đánh tan mất một nửa quỷ khí, nhưng do bản tính trời sinh, cộng thêm sự hung ác được nuôi dưỡng từ sau này khiến nó căn bản không biết sợ là gì.

 

Nó chỉ biết khi gặp đối thủ mạnh, đánh không lại thì phải chạy. Nếu chạy không thoát thì phải liều mạng đánh, dù có phải đánh đến hồn bay phách tán cũng phải đánh, không đánh sẽ bị ăn thịt.

 

Hơn nữa, từ lúc có ý thức đến nay, con Tiểu Quỷ này có thể xem như là chưa từng thất bại, vì vậy khi đối đầu với Quý Nam Tinh, dù đã bị cậu nhốt một lần, nhưng nó không hề nao núng, nhe hàm răng sắc nhọn ra định nhào lên cắn xé.

 

Tay Quý Nam Tinh cầm chuỗi hạt, vung tay quất một phát vào người con Tiểu Quỷ. Uy lực của pháp khí cộng thêm sự gia trì của chú thuật khiến con Tiểu Quỷ khi chạm vào cứ như chạm phải tấm sắt nung nóng, không chỉ phát ra tiếng “xèo xèo” bỏng rát, mà còn bốc lên từng làn khói.

 

Nó kêu thảm một tiếng, con Tiểu Quỷ lập tức chạy trốn, nhưng căn phòng này đâu đâu cũng giăng đầy phù chú và trận pháp, nó không có đường thoát, chỗ nào cũng là ngõ cụt.

 

Quý Nam Tinh chắp hai tay lại, nắm chặt pháp khí trong lòng bàn tay, chiếc chuông vàng treo lơ lửng khẽ rung lên tạo ra những âm thanh trong trẻo. Bên cạnh, những lá bùa giấy đã được bày sẵn lần lượt bay lên, những lá bùa mỏng manh quấn lấy tứ chi của con Tiểu Quỷ, sau đó lại như có sức nặng ngàn cân đè nó xuống, không thể động đậy được.

 

Sau khi trấn áp được con Tiểu Quỷ hung hãn, Quý Nam Tinh khẽ vê đầu ngón tay, từng luồng hắc khí từ trên người con Tiểu Quỷ bị rút ra như những sợi tơ, cuộn lại thành một búi tròn trên đầu ngón tay cậu.

 

Tiêu Dã đợi bên ngoài. Vì cánh cửa lớn làm bằng kính trong suốt nên hắn có thể nhìn thấy mọi hành động của Quý Nam Tinh ở bên trong, thỉnh thoảng hắn còn giơ máy quay lên để xem tình hình của con Tiểu Quỷ.

 

Thấy con Tiểu Quỷ đã bị Quý Nam Tinh trấn áp, đang đau đớn giãy giụa mà không sao thoát ra được, trong khi Quý Náo Náo nhà hắn chỉ lặng lẽ đứng giữa phòng, dường như đang niệm chú siêu độ, hắn nhất thời cảm thấy, Quý Náo Náo đẹp trai muốn chết.

 

Đội trưởng đội hai – Hà Lang, một tay cầm sandwich trứng thịt, một tay cầm sữa, đủng đỉnh đi tới. Anh ta nhìn vào trong phòng, bất chợt khẽ tặc lưỡi một tiếng: “Hung dữ thật đấy, thảo nào Tiểu Nam Tinh phải mang nó về Cục Quản lý để xử lý.”

 

Nói rồi anh ta quay sang nhìn Tiêu Dã, cười nói: “Đây là bữa sáng cậu mua à? Cảm ơn nhé.”

 

Bữa sáng là do Tiêu Dã mua. Hắn không biết Cục Quản lý có bao nhiêu người nên cứ mua bừa mấy chục phần, ai đến trước thì được trước. “Hôm nay anh Hà sao lại ở Cục thế, tháng cô hồn không phải có nhiều vụ án lắm à?”

 

Hà Lang ngáp một cái: “Sáng sớm mới về, bàn giao xong là đi ngay. Bên trong tình hình thế nào vậy?”

 

Tiêu Dã kể sơ qua chuyện của Khê Giang Nguyệt, Hà Lang chậc chậc hai tiếng: “Lão Bạch đúng là một kẻ xảo quyệt, danh tiếng lại bị ông ta kiếm hết rồi.”

 

Thiên sư bọn họ cũng rất cần danh tiếng. Ví dụ như Ngọc Xuân Quan, nơi chú ba của anh ta tu hành, chính vì danh tiếng lớn nên nếu có ai gặp ma hay cảm thấy mình trêu chọc phải thứ gì đó không sạch sẽ, nơi đầu tiên bọn họ nghĩ đến chắc chắn là Ngọc Xuân Quan.

 

Giống như Lão Bạch, sau khi nổi tiếng trên mạng, một đống người gặp chuyện cần cầu cứu hoặc giải đáp thắc mắc chắc chắn sẽ tìm đến người nổi tiếng nhất.

 

Còn như Cục Quản lý, vì không mấy ai biết đến nên vẫn phải dựa vào dữ liệu trên mạng để tìm kiếm khách hàng. Những người tìm kiếm đủ thứ trên mạng như “gặp ma phải làm sao” thì một trăm người chưa chắc đã có một hai người gặp chuyện thật. Mặc dù chuyện này xảy ra càng ít càng tốt, nhưng thiên sư cũng phải ăn cơm, thời buổi này, làm ngành nào kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Tiêu Dã nghe anh ta cảm khái, bèn nói: “Vậy các anh có thể tự kinh doanh một tài khoản mà. Như Cục Quản lý chẳng hạn, cũng có thể lập một tài khoản, như vậy nếu có ai gặp chuyện thì có thể trực tiếp cầu cứu.”

 

Hà Lang đáp: “Cũng có lập rồi, Cục Quản lý cũng có tài khoản chính thức, thỉnh thoảng đăng vài bài về mệnh lý, tướng mạo, phong thủy các thứ, kinh doanh mấy năm rồi mà fan cũng mới được vài nghìn.”

 

Kém xa Lão Bạch, cái người hoạt động trong giới giải trí kia.

 

Hai người đứng ở cửa tán gẫu. Hà Lang có âm dương nhãn, không cần trợ giúp từ bên ngoài cũng có thể nhìn thấy tình hình bên trong. Tiêu Dã thì thỉnh thoảng lại giơ máy quay lên xem một cái, nhưng thấy Quý Nam Tinh đứng đó hồi lâu không động đậy, hắn có chút kỳ lạ: “Tiểu Quỷ đó khó đối phó đến vậy à? Sao Nam Tinh cứ đứng yên mãi thế.”

 

Hà Lang cắn một miếng sandwich: “Vẫn đang động đậy mà, cậu ấy đang rút tơ quỷ đấy.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Rút tơ quỷ? Đó là cái gì?”

 

Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đến thứ gọi là tơ quỷ, còn quỷ khí thì nghe nhiều rồi.

 

Hà Lang giải thích: “Tơ quỷ cậu có thể hiểu trực tiếp là một loại dây nhân quả. Người nuôi con Tiểu Quỷ đó không phải là người trong giới giải trí sao? Giới giải trí nuôi Tiểu Quỷ chẳng qua cũng là vì danh lợi, hung ác hơn một chút thì là đoạt vận khí. Vận khí này đương nhiên không phải cậu muốn cướp là cướp được, phải có một vật trung gian, và rõ ràng con Tiểu Quỷ này chính là vật trung gian. Người nuôi nó lợi dụng nó để cướp đoạt vận khí của người khác, sau đó lại hồi đáp lại cho người thờ cúng. Vì vậy, giữa ba bên sẽ hình thành những sợi dây nhân quả.”

 

Tiêu Dã có chút tò mò: “Vậy rút tơ quỷ đi, có nghĩa là cắt đứt dây nhân quả à?”

 

Hà Lang lắc đầu: “Không phải. Tiểu Quỷ là vật trung gian, chỉ cần nó còn ở đó thì dây nhân quả giữa hai người sống kia không dễ gì cắt đứt được, trừ khi đánh cho con Tiểu Quỷ đến hồn bay phách tán. Nhưng vẫn còn một cách khác là rút tơ quỷ của nó, sau đó ngưng tụ thành một cây kéo. Nhân quả này là do Tiểu Quỷ dẫn dắt, muốn cắt đứt dây nhân quả trên người thì tự nhiên phải dùng thứ trên người Tiểu Quỷ để cắt.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Rút tơ quỷ có khó không?”

 

Hà Lang đáp: “Rút tơ lột kén, cậu nói xem có khó không? Đưa cho cậu một cái kén tằm, cậu có rút ra được kén tằm không?”

 

So sánh như vậy, hình như cũng khá khó.

 

Tiêu Dã lại giơ máy lên nhìn vào trong. Con Tiểu Quỷ đã không còn sức giãy giụa nữa, làn da quỷ màu xanh giờ đã trắng bệch, trắng đến mức gần như trong suốt, rõ ràng hồn phách của nó có chút không ổn định, trông như sắp tan rã đến nơi vậy.

 

Tiêu Dã hỏi: “Bị rút tơ quỷ, Tiểu Quỷ kia sẽ thế nào?”

 

Hà Lang ăn nốt miếng sandwich cuối cùng, vo tròn túi giấy cầm trong tay: “Cậu rút hết tơ của kén tằm, con tằm bên trong sẽ thế nào?”

 

Sẽ chết.

 

Tiêu Dã mím môi không nói gì. Hắn cũng không phải thương cảm con Tiểu Quỷ, một con Tiểu Quỷ hung ác như vậy không biết đã hại bao nhiêu người. Nhưng hắn hiểu Quý Náo Náo, dù là quỷ ác đến đâu, Quý Náo Náo cũng rất ít khi đuổi cùng giết tận, dù là đánh tan quỷ khí thì cuối cùng chắc chắn cũng sẽ để lại một phần hồn phách không trọn vẹn để đưa xuống âm gian.

 

Hà Lang thấy hắn nhíu mày, tưởng hắn không nỡ, trong lòng nghĩ quả nhiên vẫn còn là một cậu nhóc, nhưng cũng không trêu hắn nữa: “Nhưng mà nhé, kén tằm là kén tằm, quỷ là quỷ, vẫn khác nhau. Rút tơ quỷ xong, con Tiểu Quỷ đó nhiều nhất cũng chỉ tương đương với bị đánh tan quỷ khí thôi, vừa hay đợi đến lúc quỷ môn quan mở thì siêu độ đi cùng một thể.”

 

Tiêu Dã nói: “Con Tiểu Quỷ này hình như không phải của nước mình, như vậy cũng siêu độ được sao?”

 

Hà Lang đáp: “Được chứ, âm gian còn có cả ‘Ban Sự vụ Hải ngoại’, chuyên xử lý ma nước ngoài đấy.”

 

Tiêu Dã lập tức lộ ra vẻ mặt như kiểu: “Tôi học ít lắm, anh đừng lừa tôi”, thời buổi này đến cả âm gian cũng quốc tế hóa như vậy rồi sao?

 

Trêu chọc cậu học sinh cấp ba ngây thơ xong, Hà Lang cười ha hả bỏ đi.

 

Không lâu sau, Quý Nam Tinh cũng đi ra. Tiêu Dã vội vàng hạ máy quay xuống bước tới: “Thế nào rồi, có mệt không, có tốn nhiều sức không, có muốn ăn gì không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cũng ổn, xong việc rồi, về nhà thôi.”

 

Tiêu Dã đeo túi xách lên, cầm lấy máy quay, một tay còn lại khoác vai Quý Nam Tinh: “Con Tiểu Quỷ đó đâu? Chúng ta có cần mang về không?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không cần, bên Cục Quản lý sẽ xử lý hậu sự.”

 

———

 

Ngay lúc con Tiểu Quỷ bị rút hết tơ quỷ và bị phong ấn lại vào trong hũ sành đựng quỷ, Tuyết Dương đang quay phim ở trường quay đột nhiên thấy đầu óc choáng váng. Nếu không phải diễn viên đóng cặp đứng gần đỡ cô ta một cái, e là cô ta đã ngã sõng soài trên đất rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đạo diễn tưởng cô ta bị hạ đường huyết, liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Được rồi, cô đi nghỉ trước đi. Cảnh tiếp theo chuẩn bị.”

 

Trợ lý vội vàng chạy tới dìu Tuyết Dương. Tuyết Dương cũng áy náy xin lỗi mọi người, dù sao cũng là cô ta làm chậm tiến độ.

 

Khi trở về phòng nghỉ, trợ lý vội đi lấy nước bổ sung glucose cho cô ta. Để duy trì vóc dáng, các nữ minh tinh này có mấy ai dám ăn uống thoải mái, người trời sinh ăn không béo dù sao cũng là số ít, nên loại nước bổ sung glucose này gần như là vật bất ly thân để phòng ngừa hạ đường huyết.

 

Tuyết Dương uống xong một gói, đầu thì hết choáng rồi, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác hoảng hốt không rõ nguyên do. Cô ta nhìn trợ lý, hỏi: “Trên mạng bây giờ động tĩnh thế nào rồi?”

 

Trợ lý biết cô ta đang hỏi gì, liền đáp: “Sau khi Bạch đại sư đó đăng Weibo, công ty vẫn luôn theo dõi sát sao, hễ có hot search nào liên quan đến chị là gỡ xuống ngay lập tức. Sáng nay em xem thì mấy top đầu toàn là về Úc Vị Trì thôi.”

 

Tuyết Dương hỏi: “Lại là mấy tin xào đi xào lại đấy à?”

 

Trợ lý lắc đầu, mở điện thoại ra, hot search đầu tiên chính là ảnh Úc Vị Trì đứng trước cửa nhà Bạch đại sư gõ cửa.

 

Rõ ràng là bức ảnh này được chụp từ xa. Khu dân cư như vậy paparazzi không thể vào được, nhưng với công nghệ chụp ảnh hiện nay, dù có cách cả một ngọn núi cũng có thể chụp được diễn viên đang quay phim trong núi sâu.

 

Vì bài đăng Weibo kia của Bạch đại sư, rất nhiều phương tiện truyền thông đều rất quan tâm, thế là bọn họ mai phục bên ngoài Khu Hoa Hồng, chỉ muốn có được thông tin mới nhất.

 

Úc Vị Trì cũng sống ở đó, cùng khu với Bạch Nghĩa Long. Anh ta muốn tìm Bạch Nghĩa Long dễ hơn người khác rất nhiều, chỉ là, không ngờ đám paparazzi lại thần thông quảng đại đến thế, lại chụp được cả ảnh anh ta đi gõ cửa nhà Bạch Nghĩa Long.

 

Trợ lý nói: “Nhiều người nói anh ta cuống rồi, đây là chột dạ xuống nước muốn Bạch đại sư tha cho một mạng.”

 

Vì vậy, hot search hôm nay gần như đều bị Úc Vị Trì chiếm hết, cũng chẳng còn ai quan tâm đến động tĩnh của Tuyết Dương nữa.

 

Tuyết Dương nhìn bức ảnh, mặt không chút cảm xúc gì, nhưng lực nắm điện thoại rõ ràng không bình tĩnh như vẻ ngoài của cô ta.

 

Tuyết Dương trông rất xinh đẹp, lại không phải kiểu đẹp sắc sảo mang tính công kích. Ngũ quan của cô ta cân đối, da lại trắng nõn, thuộc kiểu càng mộc mạc càng đẹp, như một đóa hoa sen trắng tinh khôi.

 

Hiện tại cô ta đang quay một bộ phim ngọt sủng hiện đại, trang điểm và tạo hình rất tươi tắn. Lúc này, cô ta khẽ nhíu mày nhìn điện thoại, dáng vẻ như đang phiền muộn vì chuyện gì đó, đến cả trợ lý bên cạnh cũng có chút không nỡ, nói: “Chị Tuyết Dương, chị yên tâm đi, chuyện này sẽ không liên lụy đến chúng ta đâu. Chuyện mình không làm thì mình không sợ.”

 

Ngay từ đầu cô đã theo làm trợ lý cho Tuyết Dương. Là một trợ lý, lúc nào cô cũng phải ở bên Tuyết Dương, hiểu rõ Tuyết Dương hơn ai hết, bao gồm cả những tin đồn tình cảm ồn ào khi quay phim trước đây. Rõ ràng Tuyết Dương chưa từng tiếp xúc riêng với Úc Vị Trì, không biết sao lại có thể đồn ra những tin như vậy, lại còn nói như đúng rồi.

 

Cái đám marketing bây giờ thật sự không phải là người, chuyện vớ vẩn gì cũng dám bịa đặt, thật không sợ có ngày gặp báo ứng.

 

Cô trợ lý nhỏ thầm bất bình thay cho nghệ sĩ nhà mình. Tuyết Dương cất điện thoại đi, nói với cô: “Em đi hỏi xem cảnh tiếp theo của chị là cảnh nào, nếu không gấp thì chị muốn ngủ một lát.”

 

Cô trợ lý nhỏ vội vàng đóng cửa lại cho cô ta rồi ra ngoài tìm nhân viên đoàn phim để hỏi.

 

Đợi cô đi rồi, Tuyết Dương mở túi xách, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay. Cô ta mở hộp ra, vốn chỉ muốn nhìn một cái cho an tâm, nào ngờ bức tượng Phật nhỏ được đặt trong một lớp vỏ acrylic làm riêng lại vỡ nát.

 

Vỡ tan thành bốn năm mảnh.

 

Trong khoảnh khắc đó, màu máu trên mặt Tuyết Dương bị rút đi sạch sẽ, trắng bệch như tờ giấy, chỉ cảm thấy đất trời như sụp đổ.

 

———

 

Điện thoại của Úc Vị Trì sắp bị người đại diện gọi cho nổ tung luôn rồi. Người đại diện của anh ta là người anh em tốt đã cùng anh ta phấn đấu nhiều năm, hai người trước đây ký hợp đồng với công ty quản lý, sau này tự ra ngoài làm riêng.

 

Đối với tình cảm của anh ta và Khê Giang Nguyệt, tất nhiên là người đại diện hiểu rõ hơn người ngoài. Đương nhiên là hắn ta không tin Úc Vị Trì sẽ vì tiền mà làm hại Khê Giang Nguyệt, hắn ta cũng rất rõ Úc Vị Trì yêu Khê Giang Nguyệt đến nhường nào, nên mấy tháng nay hắn ta không sắp xếp bất kỳ công việc nào, hắn ta biết Úc Vị Trì vẫn chưa thoát ra khỏi cú sốc khi mất đi Khê Giang Nguyệt.

 

Vốn dĩ chuyện này theo thời gian đã dần lắng xuống, Úc Vị Trì cũng vì mấy tháng không lộ diện mà không còn bị chú ý ác ý nữa. Kết quả là một bài đăng trên Weibo của vị Bạch đại sư kia lại khuấy động sóng gió trở lại. Lúc này lại còn có tin Úc Vị Trì đi tìm đại sư, hắn ta gần như có thể tưởng tượng ra một số người sẽ vin vào đó mà thêm mắm dặm muối, lại dấy lên một làn sóng bạo lực mạng nữa.

 

Gọi điện không được, người đại diện chỉ có thể đến tận nhà tìm, mà lúc này Úc Vị Trì vẫn còn đang đứng trước cửa nhà Bạch Nghĩa Long.

 

Đương nhiên là Bạch Nghĩa Long sẽ không tự mình ra mặt, người ra ngoài là Bạch Quan Kỳ. Bạch Quan Kỳ nhìn Úc Vị Trì vẻ mặt tiều tụy, nhưng trong lòng lại không gợn lên một chút gợn sóng nào. Người trong giới giải trí, ai nấy đều là diễn viên cừ khôi, ai biết được vẻ thâm tình này có phải là giả vờ hay không.

 

“Rất xin lỗi, sư phụ tôi không có thời gian. Nếu anh đến vì bài đăng Weibo kia thì anh tìm sư phụ tôi cũng vô ích thôi, thứ đã đăng ra, sư phụ tôi chưa bao giờ thu hồi lại.”

 

Úc Vị Trì vội vàng lắc đầu: “Không phải, tôi chỉ muốn biết, có phải người yêu của tôi đã bị các vị đưa đi rồi không, các vị có thể đừng làm hại cô ấy được không? Tôi biết âm dương cách biệt, nhưng cô ấy chưa từng hại ai, cô ấy chỉ ở trong nhà mình thôi, các vị có thể trả cô ấy lại cho tôi được không?”

 

Bạch Quan Kỳ nhíu mày: “Anh có biết mình đang nói gì không? Khê Giang Nguyệt đã chết rồi, anh nói chúng tôi đưa cô ấy đi, lẽ nào anh đã gặp hồn ma của cô ấy?”

 

Úc Vị Trì đáp: “Chưa gặp, tôi chỉ có thể cảm nhận được, cảm nhận được cô ấy vẫn còn ở đây. Tôi còn đặc biệt đi thỉnh đá an thần, muốn dưỡng hồn cho cô ấy, nhưng hôm qua đá an thần đã vỡ rồi, ngay sau đó Bạch đại sư lại đăng một bài Weibo như vậy. Có phải các vị đã đưa cô ấy đi không? Cô ấy là vợ tôi, các vị có thể trả cô ấy lại cho tôi được không?”

 

Bạch Quan Kỳ bật cười một tiếng: “Không thể.”

 

Sắc mặt Úc Vị Trì lập tức thay đổi: “Tại sao? Cô ấy là người yêu của tôi, các vị không có quyền giam cầm tự do của cô ấy!”

 

Bạch Quan Kỳ nói: “Anh tưởng nhốt cô ấy trong nhà là tốt cho cô ấy sao? Anh có biết nếu không phải chúng tôi đưa cô ấy đi, thì chẳng mấy ngày nữa cô ấy sẽ hồn bay phách tán không? Hay là cô ấy thật sự do anh hại chết, nên anh mong cô ấy hồn bay phách tán?”

 

Úc Vị Trì nghe vậy không hề tức giận, ngược lại là hoảng loạn đến luống cuống: “Sao có thể chứ, đó là đá an thần, là để dưỡng hồn, sao có thể hồn bay phách tán được, không thể nào, anh lừa tôi đúng không!”

 

Bạch Quan Kỳ thấy Úc Vị Trì vậy mà không hề sợ hãi, khẽ nhướng mày, cố ý thăm dò: “Tôi lừa anh làm gì? Bây giờ cô ấy đang dưỡng hồn, nếu anh muốn đưa cô ấy đi, chưa đầy nửa ngày cô ấy sẽ hồn bay phách tán. Chúng tôi đưa cô ấy đi chỉ là để giúp cô ấy rửa sạch oan khuất. Cô ấy không phải tự sát, anh là người đầu ấp tay gối với cô ấy, chắc hẳn phải rất rõ chứ.”

 

Hai mắt Úc Vị Trì đỏ ngầu nhìn Bạch Quan Kỳ, thậm chí còn nắm lấy tay Bạch Quan Kỳ, có chút kích động: “Đúng, cô ấy không phải tự sát, cô ấy sẽ không tự sát! Nhưng không ai tin, không ai tin tôi cả! Tất cả mọi người đều nói với tôi cô ấy chết rồi, cô ấy không chịu nổi cú sốc mất con nên đã trầm cảm tự sát. Nhưng cô ấy sẽ không làm vậy! Các vị có thể nhìn ra cô ấy không phải tự sát, tôi cầu xin anh hãy giúp tôi! Tôi không đưa cô ấy đi nữa, các vị đừng để cô ấy hồn bay phách tán. Các vị muốn bao nhiêu tiền, tôi có tiền, tôi có rất rất nhiều tiền, các vị hãy giúp tôi, tôi không muốn cô ấy chết không minh bạch.”

 

Úc Vị Trì nói xong thì hận không thể quỳ xuống trước mặt Bạch Quan Kỳ. Phản ứng này thực sự có chút ngoài dự đoán của Bạch Quan Kỳ, dù là ảnh đế, nhưng diễn xuất chắc cũng không thật đến thế chứ.

 

Nhưng Bạch Quan Kỳ cũng không nói quá nhiều, chỉ nói: “Chúng tôi làm thiên sư, vốn dĩ là để giúp đỡ oan hồn kêu oan. Nếu anh có thể cung cấp thêm thông tin gì thì tốt, nếu không có thì đừng làm phiền chúng tôi. Lưới trời lồng lộng, hung thủ thực sự nhất định sẽ bị bắt.”

 

Úc Vị Trì nói: “Có! Nhưng tôi không có bằng chứng. Là Tuyết Dương! Là cô ta đã làm gì đó, nhưng tôi không biết rốt cuộc cô ta đã làm gì, chỉ là có một số chuyện kỳ quái xảy ra. Chúng tôi cũng đã tìm đại sư xem qua, nhưng đại sư lại không nhìn ra được gì cả.”

 

Úc Vị Trì rất yêu Khê Giang Nguyệt. Mặc dù nhiều người không tin, nhưng anh ta bước vào ngành này, vào cái giới này cũng là vì Khê Giang Nguyệt. Khi cuối cùng cũng ôm được nữ thần về, anh ta đã cảm thấy cuộc đời này không còn gì để cầu xin nữa.

 

Nếu không phải sợ A Nguyệt chê anh ta không có chí tiến thủ, nếu không phải sợ những lời bàn tán bên ngoài về chuyện họ không tương xứng sẽ ảnh hưởng đến A Nguyệt, thì sau khi kết hôn, anh ta chỉ hận không thể lúc nào cũng ở bên cạnh vợ mình, căn bản không có tâm trí đâu mà lo cho sự nghiệp.

 

Sau khi kết hôn với A Nguyệt, Úc Vị Trì gần như duy trì mỗi năm một tác phẩm, thời gian còn lại cơ bản đều ở bên cạnh A Nguyệt. Nhận bộ phim “Thanh Dao Truyện” đó là việc hối hận nhất trong đời anh ta.

 

Ban đầu mọi việc quay phim đều rất bình thường, giao tiếp giữa anh ta và Tuyết Dương cũng chỉ là bình thường, hết cảnh quay thì không có nhiều liên lạc. Nhưng điều kỳ lạ là, khi phim quay được một nửa, anh ta bắt đầu mơ, đêm nào cũng mơ thấy mộng xuân, đối tượng trong mộng lại là Tuyết Dương.

 

Bốn chữ “phim giả tình thật” gần như không tồn tại ở chỗ anh ta, vì anh ta chưa bao giờ nhập vai, lấy đâu ra tình cảm. Ban đêm mơ xong, ban ngày anh ta còn thường xuyên hoảng hốt, có lúc nhìn thấy Tuyết Dương là Tuyết Dương, có lúc nhìn thấy Tuyết Dương lại là A Nguyệt.

 

Anh ta cảm thấy sự việc rất kỳ lạ, giống như bị người ta bỏ bùa, bị thứ gì đó che mắt vậy. Anh ta vội vàng bảo người đại diện đi cầu các loại bùa bình an, bùa hộ thân, bùa trừ tà. Khi trong nhà dán đầy bùa, ban đêm anh ta cũng không còn mơ nữa. Đến nước này, Úc Vị Trì còn gì không rõ nữa, rõ ràng là Tuyết Dương kia đã làm gì đó.

 

Nhưng lúc đó Úc Vị Trì chỉ nghĩ đến những phương diện như dùng thủ đoạn bất chính để leo lên, cộng thêm phim cũng sắp đóng máy rồi, nếu bùa có thể đảm bảo bình an thì anh ta cũng không gây thêm chuyện nữa, chuyện này cũng không nói với A Nguyệt.

 

Mà hình như Tuyết Dương cũng nhận ra điều gì đó, bắt đầu chú ý tránh tiếp xúc với anh ta. Úc Vị Trì nghĩ rằng nếu đối phương đã dừng tay rồi thì anh ta cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

 

Úc Vị Trì nói tiếp: “Nhưng không ngờ, sau đó A Nguyệt trở nên không ổn. Cô ấy nói luôn cảm thấy trong nhà có một đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm. Vì trước đó đã xảy ra chuyện của Tuyết Dương, tôi biết đôi khi cảm giác của con người rất nhạy bén, tôi lập tức đưa cô ấy rời khỏi nhà, chuyển đến một căn hộ khác, thậm chí rời khỏi đây đi du lịch, nhưng tình hình không hề thuyên giảm. Ngược lại tinh thần của A Nguyệt ngày càng tồi tệ, cả ngày chỉ ngủ li bì. Tôi đi tìm đại sư, nhưng đại sư cũng không nhìn ra gì. Sau đó đến bệnh viện kiểm tra thì phát hiện A Nguyệt có thai.”

 

Nghĩ đến ngày hôm đó cầm tờ giấy xét nghiệm, hai người họ vui mừng đến nhường nào, rồi nhìn lại bây giờ, thiên đường và địa ngục cũng chỉ đến thế mà thôi: “A Nguyệt rất thích trẻ con, những năm qua vẫn luôn điều dưỡng cơ thể để muốn có con. Giờ có rồi, cô ấy vô cùng vui mừng, còn nói mình không có kinh nghiệm nên ngốc nghếch, buồn ngủ như vậy không phải là triệu chứng mang thai sao. Tôi cũng tưởng là mình lo xa, bắt đầu cùng cô ấy an thai chờ sinh. Nhưng cùng với việc tháng thai ngày càng lớn, tình hình cũng ngày càng nghiêm trọng.”

 

“Mất kiểm soát cảm xúc đã là chuyện nhỏ, có lúc cô ấy đột nhiên như biến thành một người khác, có lúc trở nên âm u, có lúc lại như mất hồn. Có một lần cô ấy thậm chí còn cố ý từ trên cầu thang ngã xuống, nói không muốn có con, cô ấy không muốn đứa trẻ này. Lần đó may mà tôi đỡ được. Sau đó tôi hỏi cô ấy, cô ấy lại nói không biết, cô ấy nói lúc đó đang ngủ.”

 

Bạch Quan Kỳ hỏi: “Con của hai người vẫn không giữ được à?”

 

Úc Vị Trì gật đầu: “Vâng, là A Nguyệt cố ý làm ngã sảy thai, nhưng chính cô ấy cũng không biết. Cô ấy tỉnh lại trong bệnh viện, biết con không còn nữa thì vô cùng suy sụp, nhưng lại không nhớ mình đã làm gì. Không phải tôi chưa từng nghĩ đến liệu có phải là vấn đề về tâm thần hay không, cũng đã đi khám bác sĩ, nhưng bác sĩ nói cô ấy chỉ hơi lo âu, tình hình không nghiêm trọng. Vậy mà lại xảy ra một đống chuyện rất nghiêm trọng. Tất cả những điều bất thường đều bắt đầu từ sau khi tôi ở đoàn phim mơ thấy mộng xuân với Tuyết Dương.”

 

Vì vậy, tuy không có bằng chứng, nhưng anh ta lại vô cùng chắc chắn, nhất định là Tuyết Dương đã làm gì đó. Dù không có bằng chứng, nhưng anh ta cũng đang lên kế hoạch trả thù. Mọi người đều nói A Nguyệt trầm cảm tự sát, nhưng Úc Vị Trì vẫn luôn tin là không phải. A Nguyệt của anh ta không bị trầm cảm, cô ấy bị người ta dùng thủ đoạn ma quỷ hại chết!

 

Hết chương 167.

 

Chương 167: Anh Ta Thật Sự Rất Yêu Cô Ấy

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên