Chương 17: Đáp Án
Sự xuất hiện của bác sĩ và y tá khiến cho tiếng ồn ào trước cửa phòng bệnh đột ngột im bặt. Nhìn phản ứng của y tá, có lẽ trong lúc mê man, Chung Thận đã gọi tên Hề Vi. Cô ấy tưởng Hề Vi là người nhà nên lên tiếng: “Người nhà lại đây ký giấy tờ.”
Hề Vi không thể ký vào tờ giấy đó. Cha mẹ và em gái Chung Thận cùng lúc chen lên, lo lắng hỏi: “Ký giấy gì?”
Tình hình cấp bách, bác sĩ nói nhanh: “Bệnh nhân bị chấn thương nội tạng do rơi từ trên cao xuống nước, chủ yếu là vỡ lá lách, cần phẫu thuật cắt bỏ một phần. Người nhà ký tên vào giấy đồng ý phẫu thuật.”
“……”
Vừa nghe đến hai chữ “Cắt bỏ”, mẹ Chung Thận suýt ngất xỉu. Cha cậu hốt hoảng hỏi: “Cắt bỏ thì sẽ thế nào?”
Hiện tại không phải lúc giải thích cặn kẽ, bác sĩ nhấn mạnh: “Chỉ cắt bỏ một phần lá lách, nếu phẫu thuật thuận lợi có thể bảo tồn chức năng lá lách bình thường của bệnh nhân, nhìn chung sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến sức khỏe. Nhưng mà, bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro, quá trình hồi phục sau phẫu thuật cũng tùy người mà khác nhau…”
Người đang nằm trên bàn mổ cần được cứu chữa, bất kể rủi ro gì cũng không thể không đồng ý. Tay cha Chung Thận run rẩy ký tên, cánh cửa phòng cấp cứu nhanh chóng đóng lại, ca phẫu thuật vẫn tiếp tục. Hành lang bệnh viện lúc rạng sáng im ắng đến đáng sợ, mãi một lúc lâu sau mới vang lên tiếng khóc nức nở bị kìm nén, không ai nói thêm lời nào.
Người đàn ông vừa mắng chửi Hề Vi lúc nãy như già đi chục tuổi, chậm chạp ngồi xuống chiếc ghế cạnh tường, vùi mặt vào hai bàn tay.
Hề Vi đứng cách đó vài bước nhìn ông, im lặng một lúc lâu, đột nhiên anh nhận ra mình vẫn không biết tên cha của Chung Thận. Bao năm qua, Chung Thận chưa từng đề cập, bản thân anh càng không thể chủ động hỏi, quan hệ của bọn họ chưa đến mức đó.
Hề Vi bỗng cảm thấy khoảng cách giữa người với người thật kỳ lạ. Trước đây anh không cho rằng mình và Chung Thận thân thiết, nhưng cũng không cảm thấy có khoảng cách. Đêm nay biến cố ập đến, anh như lạc vào một giấc mơ không thể tỉnh giấc, hồn xiêu phách lạc bước vào bệnh viện, không còn là kẻ có thể chi phối mọi thứ của Chung Thận nữa, mà trở thành một người xa lạ không thể ký tên vào giấy đồng ý phẫu thuật, thậm chí còn không biết tên cha mẹ cậu là gì.
—— Bọn họ đã quen biết nhau 7 năm.
Cuộc đời Hề Vi cũng chỉ mới trải qua bốn lần bảy năm, ngoài người thân ra, Chung Thận là người đồng hành lâu nhất.
“…” Hề Vi đứng dựa vào tường, những dòng suy nghĩ hỗn độn dần hiện lên rồi lại chìm xuống.
Anh vẫn không thể suy nghĩ quá nhiều, trong đầu ngoại trừ cảnh phim ra, còn lại đều là những đoạn ký ức hỗn loạn, từ trước kia, cho đến đêm nay, hình ảnh Chung Thận ở những thời điểm khác nhau lần lượt ngã xuống từ trên cầu, thân thể khuấy động dòng nước cuồn cuộn, cuối cùng lại ngã vào lòng anh, nước mắt lưng tròng nói: “Hề Vi, em…..”
Sau chữ “Em” là gì, Chung Thận không nói.
Ánh mắt ấy có chút quen thuộc, trước mặt anh, Chung Thận dường như luôn mang ánh mắt sâu thẳm như vậy, giọng điệu khó hiểu, dù không nói ra, nhưng cảm xúc vẫn cuồn cuộn dưới đáy mắt, rõ như ban ngày.
Luôn là như vậy, lẽ ra Hề Vi phải sớm nhận ra, nhưng lại cố tình không nhận ra.
Giống như một nghi vấn khác, mấy ngày trước tại sao Chung Niệm lại chỉ trích anh là kẻ cậy mạnh hiếp yếu, lẽ ra anh nên suy nghĩ sâu xa hơn, nhưng trong tiềm thức, anh luôn cho rằng Chung Niệm còn nhỏ, không hiểu chuyện, nói năng lung tung là chuyện bình thường, nếu muốn trách thì chỉ có thể trách Chung Thận dẫn dắt không đúng.
Thế nhưng hôm nay…..
“Tất cả là do cậu ép buộc nó làm những chuyện ghê tởm đó, ép buộc nó đến mức phát điên lên rồi!”
Mọi suy nghĩ đột ngột dừng lại, Hề Vi ngẩng đầu, người đàn ông trung niên ngồi đối diện như cảm nhận được điều gì đó, chạm phải ánh mắt anh, liền trừng mắt quát: “Cậu còn muốn làm gì!?”
Hề Vi hỏi: “Khi nào thì tôi ép buộc cậu ấy?”
Đối phương nghẹn lời, không ngờ anh lại thản nhiên như vậy, cơn nóng bốc lên, định đứng dậy lý luận, nhưng bị vợ kéo lại.
“Thôi đi.” Mẹ Chung Thận nghẹn ngào nói, “Chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, chúng tôi cũng sớm quen rồi, nào còn sức đâu mà ngày ngày oán hận cậu?”
“…”
“Bây giờ chúng tôi chỉ muốn sống yên ổn, nếu không phải dạo này Chung Thận… cái chuyện kia đột nhiên bị đưa lên hot search, chúng tôi cũng sẽ không vội vàng như vậy. Nói cho cùng, chúng tôi cũng chỉ mong cậu buông tha cho nó, để nó trở lại cuộc sống bình thường, tự mình kiếm tiền, sống một cuộc sống không cần trốn tránh. Còn những chuyện khác…..”
Bà nhấn mạnh, “Chúng tôi không muốn gây chuyện với cậu, cũng không dám.” Giọng bà nhỏ dần: “Hề tiên sinh, coi như tôi van xin cậu, cậu buông tha cho nó đi, cũng buông tha cho cả gia đình chúng tôi, được không? Chúng tôi không làm gì sai cả, tại sao lại xui xẻo như vậy, trước kia bị thư ký của cậu chỉ thẳng mặt sỉ nhục, bây giờ lại vì chuyện này mà ép con trai tôi nhảy sông——”
Nói đến đây, nước mắt bà lại tuôn rơi, tự trách bản thân: “Tôi biết Tiểu Thận không phải đứa ham tiền, nó không nghe điện thoại của chúng tôi nhất định là có lý do, nó bận rộn, áp lực lớn như vậy, người của công chúng nào mà không có áp lực chứ? Đều phải đi gặp bác sĩ tâm lý…..” Rồi bà lại quay sang nói với chồng: “Cũng tại ông, mỗi lần nó về nhà ông đều sa sầm mặt mày, không nghĩ ra cách nào khác ngoài việc giục nó chia tay, nếu chia tay được thì nó đã chia tay từ lâu rồi, cần gì ông giục! Bây giờ thì hay rồi, nó không chịu đựng nổi nữa—— Rốt cuộc ông là vì muốn tốt cho con trai hay là vì bản thân ông!?”
“Lại đổ lỗi cho tôi, tất cả đều là lỗi của tôi sao?” Cha Chung Thận hất tay, quay mặt đi: “Không muốn cãi nhau với bà nữa!”
“…”
Bên trong cánh cửa, ca phẫu thuật vẫn đang diễn ra, bên ngoài mẹ con Chung Thận khóc ngất, người cha quay lưng về phía Chung Niệm, mái tóc lốm đốm bạc.
Đến lúc này, dù không muốn hiểu Hề Vi cũng đã hiểu ra, anh cảm thấy lạnh sống lưng.
….. Hóa ra Chung Thận bị ép buộc?
Từ đầu đến cuối không phải là tình nguyện sao?
Là thư ký của anh “Ép buộc nhục mạ”, ép Chung Thận bao dưỡng, người nhà đều biết, đều không đồng ý, nhưng bọn họ không dám, cũng không có cách nào phản kháng.
Hề Vi cố gắng nhớ lại cái tên của người thư ký bảy năm trước, nhưng không tài nào nhớ ra. Anh theo bản năng muốn nói “Tôi không biết”, không phải anh sai bảo thư ký làm vậy, nhưng lời biện minh này thật vô lực, thà không nói còn hơn.
Những điều khó hiểu trước đây lần lượt hiện lên trong đầu, trong phút chốc đã có lời giải thích.
Chẳng hạn như, lần đầu gặp nhau dưới mưa bảy năm trước, tại sao Chung Thận lại như vừa khóc; lần đầu tiên bọn họ qua đêm, tại sao Chung Thận lại kháng cự, miễn cưỡng như vậy; sau đó, anh không tìm Chung Thận, Chung Thận cũng không chủ động tìm anh, luôn luôn lãnh đạm…..
Cho đến hôm nay, Chung Thận cũng chưa từng thực sự nhiệt tình với anh dù chỉ một lần.
Hèn gì Chung Niệm lại nói anh là kẻ cậy mạnh hiếp yếu.
“…” Bỗng chốc Hề Vi cảm thấy rối bời, anh im lặng hồi lâu, anh không nhịn được lên tiếng: “Xin lỗi, có lẽ ở đây có chút hiểu lầm, tôi sẽ điều tra rõ ràng.”
Cha Chung Thận ngẩng đầu nhìn anh, dường như cũng nhận ra sự “Vô tội” của anh không giống như đang giả vờ. Nhưng nếu câu chuyện này chỉ có thể có một người vô tội, thì dù thế nào cũng không phải là Hề Vi.
“Là lỗi của tôi, tôi sẽ cho mọi người một lời giải thích.” Hề Vi hạ giọng nói, “Xin lỗi, hy vọng mọi người…..”
Anh nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, cổ họng nghẹn lại, “Đừng quá đau lòng.”
*******
Sáng ngày 13, khi Chung Thận được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, mấy người bên ngoài đã chờ đến mức kiệt quệ.
Cậu nằm trên giường di động, toàn thân quấn đầy băng gạc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Thuốc mê vẫn còn tác dụng, cậu vẫn chìm trong giấc ngủ.
Vừa nhìn thấy con trai, người mẹ gần như đã khóc cạn nước mắt lại tuôn trào, bà lao đến bên giường bệnh, nhưng đã bị bác sĩ ngăn lại.
Trên đường đưa về phòng bệnh, bác sĩ dặn dò những điều cần lưu ý sau phẫu thuật và một số thủ tục cần thiết phải làm. Hề Vi từ bên cạnh tường đứng dậy, đôi chân cứng đờ không đứng vững, Phương Trữ vội vàng đỡ lấy, thuận theo ánh mắt anh nhìn về phía đám đông, Chung Thận bị vây quanh, dần xa khuất.
“Ngài không qua đó sao?” Phương Trữ khẽ hỏi.
Hề Vi thức trắng cả đêm, sắc mặt vô cùng kém, anh nói: “Thôi”: “Chưa chắc cậu ấy đã muốn gặp tôi.”
“…” Phương Trữ thận trọng im lặng một lát, sau đó an ủi anh: “Chuyện có thể không hoàn toàn như lời bọn họ nói, cho dù là thật, ngài cũng không làm gì sai, tất cả đều là hiểu lầm.”
Mỗi người đều có lập trường của riêng mình, chắc chắn Phương Trữ sẽ đứng về phía anh. Nhưng gạt bỏ lập trường sang một bên, chuyện đã xảy ra rồi, quá khứ như thế nào tạm thời không bàn đến, quan trọng là sau này phải làm sao.
Hề Vi không đáp, theo thói quen chỉnh trang lại tay áo, sải bước đi ra ngoài.
Tối qua trên đường đến bệnh viện, anh mơ hồ cảm thấy mình đã đoán ra được điều gì.
Những lời nói úp úp mở mở của Chung Thận, bài thơ cố tình đọc cho anh nghe, nụ hôn từ biệt cuối cùng trước khi rời đi…..
Nhưng bây giờ nghĩ lại.
“Hề Vi, em…”
Câu nói dang dở của Chung Thận, cho dù câu trả lời phía sau chữ “Em” kia là gì, cũng không thể là điều anh suy đoán, mà càng giống một câu khác: “Em hận anh”.
Hết chương 17.
