Chương 17: Dạy Học (Phần 4)
Sao tự dưng lại đột ngột xuống tàu rồi bắt xe quay về thế nhỉ?
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi gọi thẳng cho Tiểu Ninh, nhưng lúc này điện thoại chẳng có lấy một vạch sóng, có lẽ là do bệnh viện bỏ hoang không được phủ sóng đầy đủ.
“Lưng tựa lưng, thật thoải mái”, “Lưng tựa lưng, thật ấm áp”.
Giọng của Đàm Hiểu Minh cứ liên tục vọng đến, tôi bất giác ngồi bật dậy hỏi: “Hiểu Minh, em muốn ngủ chung giường với thầy à?”
Thế nhưng khi tôi vừa ngồi dậy như vậy, cậu nhóc lại im bặt. Lẽ nào là ngại ngùng ư?
Thật lòng mà nói, cá nhân tôi không muốn ngủ chung giường với Đàm Hiểu Minh cho lắm. Trang thiết bị trong nhà xác về cơ bản đã bị dọn đi hết, chỉ còn lại vài chiếc giường đơn ọp ẹp rộng chừng 90 -100 centimet. Một người đàn ông trưởng thành nằm trên đó còn thấy hơi chật, huống chi là ngủ hai người.
Nếu Đàm Hiểu Minh muốn ngủ chung giường với tôi, thì tôi sẽ phải nằm sát rạt với cậu nhóc… Đúng rồi! Chính là tư thế “lưng tựa lưng” mà cậu nhóc vừa nói, hoặc là tôi phải ôm cậu nhóc.
Thử tưởng tượng mà xem, một người đàn ông trưởng thành, xu hướng tính dục là nam, ôm một cậu thiếu niên mười ba mười bốn tuổi ngủ trên giường đơn, thì cũng tương đương với một thầy giáo nam hai mươi sáu tuổi ôm nữ sinh cấp hai của mình… Cảnh tượng này đúng là không nỡ nhìn thẳng, tuyệt đối không được!
Tôi đành nói: “Tiểu Minh, thầy không tiện ngủ chung giường với em. Nếu em thấy lạnh, hay là chúng ta về ký túc xá của thầy đi, phòng đang trống, trong đó cũng có giường.”
Cùng lắm thì tôi bấm bụng chi tiền bắt taxi thôi, chứ với thân hình gầy gò của Tiểu Minh, e là cậu nhóc không thể cùng tôi đạp xe về được.
Đàm Hiểu Minh không nói gì, tôi bèn ngầm hiểu đó là một lời từ chối thầm lặng. Thanh thiếu niên ở tuổi dậy thì vốn rất dễ bước vào giai đoạn nổi loạn, hoàn cảnh gia đình cậu nhóc lại như thế, chắc hẳn rất khó để thằng bé chấp nhận một môi trường mới.
Hôm nay là buổi dạy chính thức đầu tiên của tôi. Dù là Đàm Hiểu Minh hay Mục Hoài Đồng gì cũng vậy, cảm nhận sâu sắc nhất mà các em mang lại cho tôi chính là làm thầy giáo thật không dễ dàng chút nào. Khi còn là học sinh, tôi cũng từng ngứa mắt với các thầy cô, cho rằng họ lắm chuyện, thấy họ thật phiền phức. Thế nhưng đến khi chính mình làm thầy, tôi mới phát hiện ra việc quản lý ngần ấy học sinh, ngăn các em đi vào con đường sai trái, quan tâm các em từ chuyện học hành đến đời sống lại là một việc khó khăn đến nhường nào.
Nhiệm vụ nặng nề mà đường thì còn xa…
Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy dù không thể ngủ cùng Hiểu Minh, nhưng tuyệt đối không thể để cậu nhóc tiếp tục cô đơn như vậy được. Tôi phải giúp cậu nhóc tái hòa nhập với mọi người, trở thành một thanh niên tốt khỏe mạnh, tích cực và hướng thượng, chứ không phải cứ ru rú trong nhà xác để dọa thầy giáo.
Tôi quẳng điện thoại lên giường rồi nhảy xuống, bước đến góc tường nơi Đàm Hiểu Minh đang ngủ. Vừa lại gần, tôi vừa cẩn trọng nói: “Tiểu Minh, em không dám ngủ cũng không sao, thầy sẽ ở bên cạnh em. Nhưng thầy không thể ngủ chung giường với em được. Hay thế này nhé, em cứ ngủ trên giường, còn thầy sẽ ngồi cạnh giường trông em.”
Cùng lắm thì ngồi bệt dưới đất, ngủ một đêm như vậy thì đã sao, tất cả cũng vì học sinh thôi!
Thế nhưng khi tôi đi đến góc tường thì chỉ thấy một chiếc giường trống không. Đứa trẻ này không biết đã lẻn xuống giường từ lúc nào mà chẳng gây ra tiếng động gì. Đương nhiên, cũng có khả năng là cậu nhóc đã lẻn xuống trong lúc tôi đang nhắn tin với Tiểu Ninh. Khi đó tôi quá tập trung, chỉ chăm chăm đợi Ninh Thiên Sách trả lời tin nhắn nên hoàn toàn không để ý xung quanh có động tĩnh gì không.
Đây là sự tắc trách của tôi.
Cậu nhóc chạy ra ngoài rồi, hay là đang trốn ở đâu đó trong phòng?
“Tiểu Minh, Tiểu Minh?” Tôi gọi khẽ tên Đàm Hiểu Minh trong nhà xác một lúc, không thấy cậu nhóc đáp lại, bèn đi đến trước cửa. Tôi thấy tay nắm cửa nhà xác đã bị một thanh gỗ chèn từ bên trong, đây là cách không thể thực hiện từ bên ngoài được, nói cách khác, là không có ai đi ra bằng cửa chính.
Vì là bệnh viện bỏ hoang nên cửa sổ đều có dán niêm phong, và tất cả các dải niêm phong đều còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị phá hủy. Điều đó có nghĩa là Đàm Hiểu Minh vẫn còn ở trong phòng.
Đứa trẻ này trốn đi đâu rồi nhỉ?
Tôi đi vòng vòng một lúc lâu mà không tìm thấy người, đành mặt mày đầy nghi hoặc nằm lại lên giường xem điện thoại. Vẫn không có sóng, tin nhắn cuối cùng là của Tiểu Ninh báo rằng cậu ta sẽ bắt xe quay lại.
Rốt cuộc thì cậu ta đã gặp phải chuyện khẩn cấp gì mà phải đột ngột xuống tàu quay về thành phố H? Có đồ gì bỏ quên ở đây à? Nếu vậy thì cậu ta có thể nhờ tôi gửi chuyển phát nhanh về cơ mà.
Tôi nằm trên giường lướt lại lịch sử trò chuyện với Ninh Thiên Sách một lúc, thì giọng của Đàm Hiểu Minh lại vang lên: “Lưng tựa lưng, thật thoải mái, lưng tựa lưng, thật ấm áp.”
Lần này tôi không vội xuống giường nữa, mà tập trung lắng nghe để xác định nguồn âm thanh phát ra.
Nhà xác rất trống trải, diện tích lại lớn nên tiếng vọng khá mạnh. Tôi phải nghe một lúc lâu mới phân biệt được rằng, ấy thế mà âm thanh lại phát ra từ ngay bên dưới mình.
Tôi liền bật dậy khỏi giường, chộp lấy chiếc đèn bàn siêu sáng đặt ở đầu giường, bật đèn lên rồi ngồi xổm xuống, rọi vào gầm giường. Quả nhiên, tôi thấy Đàm Hiểu Minh đang tựa vào tấm ván giường lơ lửng giữa không trung, trợn mắt nhìn tôi. Có lẽ là do chống lại trọng lực, mặt cậu nhóc đỏ bừng, mắt cũng lồi hẳn ra, trông rất khó chịu.
Haizz, tự trói mình lơ lửng trên ván giường thế này, không khó chịu mới là lạ.
Tôi tức giận vô cùng, nói với Đàm Hiểu Minh: “Sao em lại chạy vào đây hả? Dù có muốn dọa thầy đi nữa thì cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình chứ! Em xem em tự trói mình đến mức nào kìa, máu không lưu thông được khiến da dẻ tím tái cả rồi!”
Trong lúc tôi đang gỡ dây trói cho Đàm Hiểu Minh, cậu nhóc thều thào nói: “Sau khi mẹ em đi, nhà chỉ còn một chiếc giường. Ban đầu em ngủ chung với bố, sau đó ông ta bắt đầu đánh em, chê em chiếm chỗ của ông ta. Đánh xong, ông ta bèn trói em vào gầm giường, lưng tựa lưng, thật thoải mái.”
“Thoải mái cái quái gì!” Mẹ kiếp, tôi chỉ muốn xông đến đấm cho bố cậu nhóc này một trận!
Đàm Hiểu Minh bị trói quá chặt, tôi cũng không hiểu làm sao cậu nhóc có thể tự trói mình thành ra thế này. Trời thì tối om, tôi không tài nào gỡ được cái nút thắt chết tiệt này, trên người lại không mang theo kéo. Tôi chỉ đành trơ mắt nhìn cậu nhóc bị siết đến trợn trắng mắt, lưỡi thè cả ra ngoài.
Sau này đi dạy nhất định phải nhớ mang theo một cái kéo hoặc con dao gọt hoa quả mới được, lũ học trò này nghịch quá thể!
“Tiểu Minh, em yên tâm, mấy sợi dây rách này không làm khó được thầy đâu!”
Tôi, Thẩm Kiến Quốc đây, hồi đại học không có gì khác ngoài thể chất tốt và sức lực lớn như trâu. Chẳng qua chỉ là một tấm ván giường thôi mà, lật ngược nó lại là xong chứ gì!
Tấm ván giường của Đàm Hiểu Minh là một tấm nguyên khối kích thước 1 mét nhân 2 mét, cũng vừa được đặt lên chiếc giường trống. Tôi đứng dậy, hai tay bấu chặt vào hai bên mép ván giường, nhấc bổng nó lên khỏi khung sắt. Trước tiên, tôi dựng thẳng tấm ván lên để Đàm Hiểu Minh có thể ngẩng đầu lên cho dễ chịu một lúc, sau đó xoay tấm ván 180 độ, rồi lại nhấc lên đặt phẳng trên khung sắt. Thế là cậu học trò nhỏ của tôi đã được ngửa mặt lên trời rồi.
Cậu nhóc đờ đẫn nhìn lên trần nhà, nói với tôi: “Thầy Thẩm, em thích ngủ dưới gầm giường, thầy cho em tựa lưng vào thầy nhé.”
“Tựa cái đầu em!” Tôi dùng hết sức bình sinh, lấy răng cắn đứt sợi dây đang trói cậu nhóc lại, giải thoát cho Đàm Hiểu Minh.
Sau một hồi vật lộn, trời cũng đã tờ mờ sáng bốn giờ. Tôi sờ người Đàm Hiểu Minh, sau khi gỡ dây trói, da dẻ cậu nhóc đã khá hơn nhiều, mắt cũng không còn lồi ra nữa, trông có vẻ đã hồi phục rồi.
“Ngủ đi em.” tôi cởi áo khoác vest của mình đắp lên người cậu nhóc, còn mình thì lấy cuốn sổ mà thầy Lưu tặng làm đệm lót dưới mông, ngồi thẳng xuống sàn nhà cạnh giường, tay vỗ nhẹ lên người Đàm Hiểu Minh, “Ngày mai thầy sẽ chuyển nhà cho em, sau đó sẽ tư vấn luật sư và bác sĩ tâm lý xem với trường hợp của bố em thì phải kiện ông ta như thế nào.”
“Không cần đâu.” Đàm Hiểu Minh nghiêng mặt nhìn tôi, “Ông ta chết rồi.”
Tôi sững người. Trong mắt Đàm Hiểu Minh không hề có một chút bi thương nào, ngược lại còn thoáng hiện một nụ cười kỳ quái.
“Ông ta uống say quá, nửa đêm tỉnh dậy nghe thấy tiếng em nói chuyện, liền nhìn xuống gầm giường, thấy em xong thì sợ chết khiếp luôn, ha ha ha ha ha!”
Tiếng cười lớn của Đàm Hiểu Minh vang vọng khắp nhà xác, nghe sao mà bi ai đến lạ.
Tôi tức giận vỗ vào cánh tay cậu nhóc: “Đừng có nghĩ linh tinh, ông ta không phải bị em dọa chết đâu, mà là do uống nhiều quá ngộ độc rượu, tim không tốt nên đột tử! Em như thế này thì làm sao mà dọa chết người được, thầy đây có sợ đâu nào?”
“Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ sớm đi, mai còn phải chuyển nhà, thầy sẽ đi cùng em.” Tôi tiếp tục vỗ nhè nhẹ lên người cậu nhóc để dỗ nó ngủ.
“Em không có hành lý gì nhiều đâu, thầy chỉ cần mang tấm ván giường này đi là được.” Đàm Hiểu Minh nói, “Mai ban ngày em có việc, tối em sẽ qua.”
“Không được, ngày mai thầy sẽ đưa em đi gặp bác sĩ tâm lý.” Tôi kiên quyết nói.
Thấy Đàm Hiểu Minh không ngủ được, tôi bèn bắt đầu đọc thuộc lòng các nguyên lý triết học Mác – Lênin cho cậu nhóc nghe. Hồi đi học, cứ hễ đọc thuộc lòng là tôi lại buồn ngủ ngay tắp lự, chắc Đàm Hiểu Minh cũng không phải ngoại lệ.
Quả nhiên, đọc được một lúc thì chính tôi lại là người ngủ thiếp đi trước. Lúc thức dậy lần nữa thì trời đã sáng bảnh mắt ra.
Áo khoác vest của tôi vẫn nằm trên giường, nhưng Đàm Hiểu Minh thì đã biến mất.
Đứa trẻ này, lại nhân lúc tôi ngủ mà trốn đi rồi.
Tôi cầm điện thoại lên xem thì thấy mình có hơn mười tin nhắn chưa đọc, trong đó có một tin của hiệu trưởng Trương, gửi lúc hơn bốn giờ sáng, ngay khi tôi vừa ngủ thiếp đi.
Hiệu trưởng Trương: 【Đã liên hệ được bác sĩ tâm lý giỏi nhất trong nước cho bạn học Đàm rồi. Những ngày tới, ban ngày em ấy sẽ đến đó trị liệu, tối về ký túc xá ngủ, thầy Thẩm không cần lo lắng.】
Vẫn là hiệu trưởng Trương đáng tin cậy, lúc này tôi mới có thể yên tâm.
Những tin nhắn còn lại đều là của Ninh Thiên Sách. Cậu ta lại nghi ngờ tôi gặp phải ma quỷ, liền gửi một tràng tin nhắn tới tấp.
【Chỗ tôi xuống xe là một ga nhỏ, ban đêm không có xe. Tôi cần phải đi bộ ba mươi dặm nữa mới đến thành phố lớn, lúc đó mới có xe. Anh cố gắng chờ tôi nhé.】
【Người đâu rồi?】
【Lá bùa này cho anh, tuy chỉ là ảnh chụp nhưng ít nhiều gì cũng có tác dụng. Gặp nguy hiểm thì giơ điện thoại lên.】
【Nếu thấy tin nhắn thì trả lời một tiếng, để tôi xác nhận anh an toàn.】
【Tôi đã chạy dọc quốc lộ hơn hai mươi cây số rồi, trên đường gặp mấy chiếc xe nhưng vẫy mà không ai dừng, đành phải chạy tiếp. Tôi có khinh công tốt, sẽ nhanh đến thôi, anh ráng chịu đựng thêm chút nữa.】
【Tôi đã đến thành phố lớn rồi, ban đêm không bắt được xe ghép, đành thuê riêng một chiếc về thành phố H, chắc khoảng hơn mười giờ sáng sẽ đến được bệnh viện.】
Tin nhắn cuối cùng được gửi lúc 6 giờ sáng. Chẳng lẽ Tiểu Ninh đã chạy như bay trên đường quốc lộ cả một đêm sao?
Lòng tôi ấm áp lạ thường. Ninh Thiên Sách tuy có phần cổ hủ, tin vào những hủ tục xưa cũ, nhưng cậu ta thực sự là một người tốt bụng và nhiệt tình. Cậu ta cho rằng tôi gặp phải ma quỷ nên đã vội vã xuống tàu giữa đêm để tìm tôi. Một chàng trai tốt như vậy, cho dù cậu ta có mê tín dị đoan, tôi cũng không thể không bị cậu ta thu hút.
Tôi vừa đọc những tin nhắn Tiểu Ninh gửi, vừa vác tấm ván giường đi ra khỏi nhà xác.
Bây giờ là chín giờ rưỡi sáng, Tiểu Ninh đang trên đường đến bệnh viện. Xuất phát từ một tâm lý phức tạp nào đó mà chính tôi cũng không hiểu nổi, tôi đã không trả lời tin nhắn, mà đứng trong sân bệnh viện để đợi Ninh Thiên Sách.
Trong lúc đó, tôi tiện thể đặt tấm ván giường ra sân phơi nắng, để xua đi hơi ẩm, giúp Đàm Hiểu Minh tối nay có thể ngủ ngon hơn một chút.
Đợi khoảng hơn bốn mươi phút, một chiếc xe dừng lại ở cổng bệnh viện. Dáng vẻ Ninh Thiên Sách phong trần mệt mỏi, gương mặt hằn rõ vẻ thiếu ngủ bước xuống xe. Cậu ta vội vã chạy vào sân, khi nhìn thấy tôi, cậu ta dừng bước.
Ánh nắng rọi lên gương mặt anh tuấn của cậu ta, khoảnh khắc ấy tôi bỗng thấy thật chói mắt.
Tôi, Thẩm Kiến Quốc, đã yêu rồi.
Hết chương 17.
Tác giả có lời muốn nói:
Thầy Lưu: Vì Viện Viện dặn dò tôi phải chăm sóc thầy Thẩm, nên để bảo vệ cậu ấy không bị đám học sinh làm hại, tôi đã đặc biệt nhập hồn vào một cuốn sổ tay. Thế mà cả đêm nay, thầy Thẩm đầu tiên là dùng tôi để đập côn trùng, trét đầy người tôi, sau đó lại lấy tôi làm đệm lót mông…
Viện Viện à, em nói với tôi thầy Thẩm là người tốt, tôi đã tin. Nhưng em đâu có nói, cậu ấy lại là một người tốt như thế này.
Lúc này đây, nằm trên nền nhà lạnh lẽo của nhà xác, tôi có chút muốn khóc.
