Chương 17: Ngựa Giống Long Ngạo Thiên (Thượng)

Chương 17: Ngựa Giống Long Ngạo Thiên (Thượng)

 

Công nghệ VR do công ty tôi nghiên cứu phát triển rất nhanh, vì độ chân thực quá cao nên tôi dứt khoát giao nộp công nghệ lên trước, chờ đợi đánh giá và xét duyệt, chỉ giữ lại một cái cho bản thân tôi dùng để giải trí.

 

Sau khi Trí Não được phổ biến rộng rãi, các công nghệ và ngành công nghiệp liên quan đến nó mọc lên như nấm sau mưa. Vì vậy, dạo gần đây tôi được mời tham dự không ít các buổi hội thảo giao lưu.

 

Hôm nay, nơi cần đến là một buổi hội thảo giao lưu công nghệ.

 

Người tổ chức sự kiện đích thân ra đón tôi.

 

“Thưa Tổng tài, lần này có không ít sản phẩm liên quan đến Trí Não.”

 

Bước vào đại sảnh, các nhà sản xuất đồng loạt nhìn về phía tôi, ánh mắt thật nồng nhiệt, hy vọng có thể nhận được vốn đầu tư.

 

Tôi đã nhận được danh sách các sản phẩm tham gia triển lãm từ trước, cũng đã sàng lọc sẵn mục tiêu, nên tôi đi thẳng về phía đó.

 

Sau khi thỏa thuận xong vài vụ hợp tác, tôi nghe thấy tiếng tranh luận kịch liệt bùng nổ ở phía xa.

 

Cảnh tượng này quen thuộc đến mức khiến tôi chỉ muốn quay người bỏ đi.

 

Nhưng mà, có lẽ vì tôi đã nhìn về hướng đó, khiến các nhà sản xuất lầm tưởng rằng tôi có hứng thú với cuộc tranh luận kia, nên họ đã nhao nhao rẽ ra hai bên nhường cho tôi một lối đi. Cách đó vài mét, tôi nhìn thẳng vào trung tâm của cuộc tranh cãi.

 

Một người đàn ông và một người phụ nữ đang đối đầu với đại tiểu thư nhà họ Tiền.

 

Người đàn ông trông rất tuấn tú, người phụ nữ bên cạnh anh ta thì thanh tú đáng yêu, trong sáng như cô em gái nhà bên.

 

Người đối đầu với họ, đại tiểu thư nhà họ Tiền thì lại mang khí chất rạng rỡ và ngông cuồng. Được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế tiếp theo của gia tộc, vậy nên cô ta nổi danh là một bông hồng có gai.

 

Ba người đứng cạnh nhau, trông cũng khá thuận mắt.

 

Đại tiểu thư họ Tiền gằn giọng: “Anh dám nói lại lần nữa xem?!”

 

Người đàn ông đáp: “Ha, nói một trăm lần cũng chẳng vấn đề gì, tác phẩm do công ty cô thiết kế, chính là một đống rác rưởi!”

 

Hắn ta quét mắt nhìn các sản phẩm xung quanh, khinh miệt cười lạnh: “Đừng nói là doanh nghiệp nhà họ Tiền, ngay cả công ty nghiên cứu phát triển Trí Não cũng đã phán đoán sai về hướng phát triển của nó!”

 

Tôi nhướng mày.

 

Ánh mắt hắn ta quay trở lại trên người đại tiểu thư nhà họ Tiền, đánh giá cô ta một lượt rồi cười khẩy một tiếng: “Một gia tộc bảo thủ cố chấp, một vị đại tiểu thư ngang ngược vô lý, bị dòng chảy của thời đại bỏ lại phía sau, đó cũng là chuyện đương nhiên thôi.”

 

Đại tiểu thư nhà họ Tiền nghe vậy thì tức điên lên, không biết rút từ đâu ra một cây roi da, quất thẳng về phía người đàn ông.

 

Mọi người xung quanh vội vàng lùi lại.

 

Khoan đã, roi da là thứ có thể tùy tiện mang theo bên người sao? Bộ phận an ninh của hội trường đã kiểm tra kiểu gì vậy?

 

Sắc mặt của người tổ chức đã đen thui.

 

Thế nhưng người đàn ông lại tóm được cây roi, rồi đột ngột giật mạnh về phía mình. Đại tiểu thư nhà họ Tiền không kịp phòng bị, lảo đảo một cái rồi ngã thẳng vào lòng hắn ta.

 

Người đàn ông ôm lấy vòng eo của đại tiểu thư, giọng điệu ngả ngớn: “Tiền tiểu thư không cần phải vội vàng muốn lao vào lòng tôi thế đâu.”

 

Đại tiểu thư không biết là vì tức giận hay xấu hổ mà mặt đỏ bừng.

 

Cô em gái nhà bên đứng cạnh người đàn ông thì lộ vẻ lo lắng, sốt ruột, nhưng lại không hề có chút bất mãn nào trước hành động quá đỗi thân mật của hai người.

 

Tôi nhìn màn kịch lố bịch này, cảm thấy thật vô vị, bèn quay người rời đi.

 

……..

 

Tại buổi hội thảo ngày thứ hai, tôi lại gặp người đàn ông đó.

 

Người phụ nữ đi cùng hắn ta, ngoài cô em gái nhà bên, lại có thêm cả đại tiểu thư nhà họ Tiền.

 

Chẳng biết giữa đại tiểu thư và hắn ta đã xảy ra chuyện gì mà cô ta lại cam tâm tình nguyện sắm vai một trong những người bạn gái đi cùng, tháp tùng phía sau hắn ta. Thỉnh thoảng hai người họ nói chuyện với nhau, lại toát ra dáng vẻ thiếu nữ nũng nịu, ngay cả tính tình nóng nảy cũng được thu liễm lại, biến thành những màn hờn dỗi đáng yêu của tình nhân.

 

Lần này, vẻ mặt hắn ta lại ôn hòa, đang trò chuyện cùng tổng tài nhà họ Lãnh.

 

Tổng tài nhà họ Lãnh là một phụ nữ, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành nhưng lại lạnh như băng, xử lý công việc nhanh gọn quyết đoán, được mệnh danh là “Băng Hậu”.

 

Không biết người đàn ông đã nói gì mà Lãnh tổng có chút ngẩn ngơ, đôi mày luôn phủ một tầng sương tuyết cũng giãn ra. Cô sững sờ nói: “Anh vậy mà lại có thể nhìn ra được dụng ý thực sự của tôi…”

 

Người đàn ông mỉm cười, ấm áp như ánh nắng ban mai: “Tôi nghĩ rằng, trên đời này rồi sẽ có lúc tôi gặp được một tri kỷ, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi — và hôm nay, tôi đã gặp được cô.”

 

Tôi nhìn tảng băng sơn kia tan chảy vì người đàn ông.

 

Hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ, cho đến khi Lãnh tổng vì công việc mà được người khác mời đi, họ mới lưu luyến chia tay.

 

Lãnh tổng vừa đi, đại tiểu thư nhà họ Tiền liền nhéo vào phần thịt mềm bên hông người đàn ông: “Hừ! Anh lại để ý cô ta rồi chứ gì!”

 

Cô em gái nhà bên cúi đầu, trong mắt thoáng nét u sầu, nhưng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười: “Nếu…. Nếu anh Long thích cô ấy thì cũng không phải là không được.”

 

Người đàn ông cười khẽ một tiếng, nắm lấy tay đại tiểu thư nhà họ Tiền hôn nhẹ một cái, rồi lại ôm eo cô em gái nhà bên hôn lên má cô một cái.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Anh thích ai nhất, hai em còn không biết sao?”

 

Nói rồi, hắn ta dẫn hai cô gái đi về phía cầu thang thoát hiểm.

 

Hắn đi vào cầu thang thoát hiểm làm gì?

 

Nhìn cái dáng đi như thể hận không thể hòa làm một của họ, tôi nghĩ đến một khả năng, bất giác bước về phía trước một bước. Ngay khoảnh khắc cánh cửa cầu thang chưa đóng hẳn, tôi nghe thấy những âm thanh không thể lọt tai vọng ra từ bên trong.

 

Bọn họ… không biết trong cầu thang thoát hiểm có camera giám sát sao?

 

…….

 

Tại buổi hội thảo ngày thứ ba, quả nhiên tôi lại thấy người đàn ông đó.

 

Không ngoài dự đoán, người đi theo sau hắn ta, ngoài cô em gái nhà bên và đại tiểu thư nhà họ Tiền, còn có thêm cả vị Băng Hậu kia.

 

Thân phận của những người phụ nữ phía sau hắn ta khiến mọi người đều đoán già đoán non xem rốt cuộc hắn ta là ai.

 

Tôi cầm lấy tài liệu trợ lý mang đến lật xem.

 

Người đàn ông mồ côi cha mẹ, từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện, hình thành tính cách có phần nhút nhát, trải qua hai mươi năm đầu đời bình thường vô vị. Vào một ngày nọ hắn ta đột nhiên khai sáng, bắt đầu chơi cổ phiếu, vớ được món hời ở chợ đồ cổ, cứu được một vị lão gia chủ vừa có quyền vừa có thế, đưa ra một sản phẩm không tồi, được tiến cử vào buổi hội thảo này, và cũng tại đây đã nảy sinh quan hệ rắc rối với nhiều phụ nữ.

 

Cô em gái nhà bên là thanh mai trúc mã của hắn ta ở cô nhi viện, vẫn luôn âm thầm giúp đỡ và tin tưởng hắn ta.

 

Ngoài ba người phụ nữ có mặt hôm nay, còn có bà chủ tiệm đồ cổ, người điều khiển phiên đấu giá, cháu gái của vị lão gia chủ kia, thậm chí là cả một trong những người tổ chức đã đưa hắn ta vào hội trường lần này, tất cả đều có dính líu đến hắn ta.

 

Tôi xem tài liệu mà chỉ biết cảm thán.

 

Thận của hắn ta, thật khỏe đó.

 

Lần này, người được hắn ta “chỉ đường dẫn lối” cuối cùng cũng đổi từ phụ nữ sang đàn ông.

 

Tôi nhìn cậu thiếu gia nhà họ Chu đang nhìn hắn ta với ánh mắt vô cùng sùng bái một lúc lâu, mãi mà vẫn không thể xác định được, rốt cuộc người đàn ông này là nam nữ gì cũng đều ăn, hay chỉ đơn thuần là muốn bám vào con thuyền lớn là nhà họ Chu.

 

Nhưng sau khi thấy hắn ta dẫn ba cô gái đi về phía nhà vệ sinh mà không hề dẫn cậu thiếu gia nhà họ Chu theo cùng, tôi đã xác nhận được, người đàn ông này hẳn là không có hứng thú với cậu thiếu gia nhà họ Chu.

 

Lúc này, Lý tổng vội vã chạy ngang qua tôi. Tôi chợt nhớ ra, đường ruột của Lý tổng không tốt lắm, cứ uống rượu vào là dễ bị tiêu chảy, mà khổ nỗi bàn chuyện làm ăn thì không thể thiếu rượu được.

 

Nhìn bóng lưng của Lý tổng, tôi nhất thời không biết nên nói ba người đang kịch chiến bên trong bị mùi vị nồng nặc làm gián đoạn thảm hơn, hay là Lý tổng lúc đang giải tỏa lại nghe phải những âm thanh không thể miêu tả được sẽ thảm hơn.

 

Nhưng rất nhanh sau đó tôi đã biết, hóa ra người thảm nhất lại là cậu ấm nhà họ Chu.

 

Vậy mà cậu ta lại đem một nửa cổ phần của các công ty dưới danh nghĩa của mình chuyển giao cho người đàn ông kia, bị lão gia chủ nhà họ Chu đánh gãy cả hai chân, mông cũng nở hoa, hiện đang tĩnh dưỡng tại bệnh viện thuộc sở hữu của tôi, ước chừng phải nửa năm nữa mới ra được.

 

Tại buổi hội thảo ngày thứ tư, khi thấy người đàn ông đó tiến về phía mình, tôi có một cảm giác “Quả nhiên là vậy”.

 

Hắn ta giơ ly rượu vang đỏ trong tay lên với tôi.

 

“Tôi muốn nói chuyện với anh một chút về hướng phát triển trong tương lai của Trí Não.”

 

……..

 

Hắn ta nói khoảng chừng năm phút, nói xong thì nhấp một ngụm rượu vang đỏ, cũng không vội thúc giục tôi đưa ra ý kiến, ra vẻ như mọi chuyện đều đã nằm trong lòng bàn tay mình.

 

“Cảm ơn đề nghị của cậu, nhưng những suy đoán của cậu về hướng phát triển tương lai lại hoàn toàn đi ngược với suy đoán của tôi. Có lẽ sau này chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác ở các lĩnh vực khác.”

 

Tôi gật đầu với hắn ta, chuẩn bị rời đi.

 

Đôi khi, một vài đề nghị dù có điểm sáng đến đâu, nhưng khi xu hướng tổng thể đã sai thì cũng hoàn toàn không có giá trị tham khảo.

 

Lúc này, vẻ mặt tự tin bấy lâu nay của người đàn ông cuối cùng cũng có chút thay đổi.

 

Tôi nghe được tiếng lòng của hắn ta.

 

【Tại sao hắn lại không khuất phục trước khí chất vương giả bá đạo của tao?】

 

【Khí thế của đối phương vượt xa ký chủ, đề nghị ký chủ cố gắng hơn nữa.】

 

【Cha mẹ đều còn sống, địa vị và tài sản đứng đầu thế giới, còn có cái vẻ mặt… công tử bột kia nữa, đây thật sự là đàn em mà tao phải thu phục sao? Có phải tài liệu bị gửi nhầm rồi không? Xem tư liệu của hắn cứ như là trùm cuối vậy.】

 

【Hệ thống đã kiểm tra, đối tượng công lược không có sai sót gì.】

 

【Chậc! Phải chi hắn là phụ nữ thì tốt rồi — hắn có chị em gái gì không?】

 

【Không có, người nhà là nữ giới của hắn chỉ có mẹ hắn thôi.】

 

【Để tao xem nào… Woa, mẹ của hắn trông cũng còn phong thái và quyến rũ chán nhỉ.】

 

Tôi nheo mắt lại.

 

Hết chương 17.

 

Chương 17: Ngựa Giống Long Ngạo Thiên (Thượng)

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên