Chương 171: Sống Vì Cô Ấy

Chương 171: Sống Vì Cô Ấy

 

Đến cả Quý Nam Tinh cũng không ngờ rằng Tuyết Dương lại mắc phải sang mặt quỷ.

 

Bởi vì trên người mọc đầy những nốt mụn mủ vừa sưng vừa đau, Tuyết Dương không chịu nổi nên đã đến bệnh viện da liễu khám. Bệnh viện chẩn đoán triệu chứng của cô ta là viêm nang bã nhờn.

 

Kết quả là, từ một nốt mụn mủ ban đầu, giờ đây trên người cô ta đã phát triển đến mức nhiều không đếm xuể.

 

Chuyện này đối với Tuyết Dương quả là một sự tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần. Scandal sụp đổ hình tượng và bạo lực mạng là tra tấn về mặt tâm lý, còn bệnh tật trên thân thể là tra tấn về mặt thể xác.

 

Mấu chốt là những phương pháp điều trị đó chẳng có chút hiệu quả nào, mụn mủ không hề thuyên giảm, tình trạng sưng đau cũng chẳng hề dịu đi. Hơn nữa, vì trên người mọc lên quá nhiều, không phải chỉ một hai cái là có thể phẫu thuật cắt bỏ được, nên giờ đây trên tay, trên chân, trước ngực và sau lưng cô ta, lớn nhỏ cộng lại cũng phải đến mấy chục cái.

 

Nằm không được, ngồi không yên, chỉ cần vô tình chạm phải là đau đến tối sầm mặt mày, giày vò đến mức khiến Tuyết Dương sống không bằng chết.

 

Họa vô đơn chí, một vài hợp đồng quảng cáo trước đây, các bộ phim đã quay, thậm chí cả công ty quản lý cũng khởi kiện cô ta, đòi hủy hợp đồng và bồi thường thiệt hại.

 

Tổng cộng các khoản bồi thường nếu phải trả hết thì vài trăm triệu cũng không đủ. Cô ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ? Dù những năm nay kiếm được không ít, nhưng khoản tiêu xài, khoản đầu tư, tiền mặt lưu động chẳng còn bao nhiêu. Cô ta có hai căn nhà, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể.

 

Khi đã cùng đường bí lối, Tuyết Dương muốn tìm đến Lão Bạch Huyền Môn. Cô ta cho rằng chính lão Bạch đã giúp đỡ Khê Giang Nguyệt nên mới hại mình ra nông nỗi này, nhưng khu Hoa Hồng có an ninh cực tốt, cô ta hoàn toàn không thể vào được.

 

Ngay lúc cô ta đang định nhờ vả những người quen trong giới giúp mình làm trung gian kết nối, thì Lão Bạch Huyền Môn lại đăng một bài viết trên Weibo.

 

【Lão Bạch Huyền Môn: Nghe nói có người đang tìm tôi à? Đừng lãng phí thời gian nữa, tôi đang đi nghỉ mát ở ngoài rồi nhé!】

 

Trước đây, paparazzi có thể chộp được khoảnh khắc Úc Vị Trì tìm Bạch Nghĩa Long, thì bây giờ tất nhiên cũng có paparazzi chụp được hình ảnh và cả video Tuyết Dương tìm Bạch đại sư.

 

Trong video, Tuyết Dương che chắn kín mít, thò đầu ra khỏi xe để nói chuyện với bảo vệ canh gác bên ngoài khu biệt thự, nhưng bảo vệ không hề cho cô ta vào mà thẳng thừng đuổi đi.

 

Nếu chỉ có vậy thì cư dân mạng cũng chỉ hóng chuyện và châm chọc vài câu, nhưng ở cuối video, một nhóm người mặc đồng phục lại bất ngờ áp giải Tuyết Dương đi.

 

Cư dân mạng ai nấy đều choáng váng.

 

【Có ai báo cảnh sát à? Không phải nói là không có bằng chứng sao?】

 

【Lời tố cáo của Thư Nhụy hôm đó, cái kiểu phát ngôn như ngầm thừa nhận của Tuyết Dương chắc cũng có thể coi là bằng chứng nhỉ?】

 

【Bạn lầu trên ơi, dù có tự nhận tội thì đó cũng không phải là bằng chứng, phải có bằng chứng xác thực mới có thể kết tội được, nên dù có bị đưa đi thì tôi thấy cũng chẳng có tác dụng gì đâu.】

 

【Tôi chỉ muốn biết, nếu Tuyết Dương dùng cái cách không thể nói ra đó để hại người thì pháp luật có bó tay với cô ta không?】

 

【Có lẽ không chỉ bó tay đâu, mà còn phải bịt miệng cư dân mạng nữa, dù sao cũng phải bài trừ mê tín dị đoan mà.】

 

【Không có bằng chứng thì ngậm miệng lại đi, phát ngôn mê tín dị đoan cái gì chứ. Nếu tôi nguyền rủa bạn chết không yên lành, sau đó bạn chết thật, thế chẳng lẽ là phải bắt tôi vào tù à?】

 

【Woa, giờ này vẫn còn có người bênh cô ta à? Bất kể cô ta có thật sự làm chuyện gì hay không, chỉ riêng việc cô ta độc ác muốn Khê Giang Nguyệt chết thì đã là vấn đề nhân phẩm rồi. Người nổi tiếng là nhân vật của công chúng, có sức ảnh hưởng định hướng, phẩm hạnh không tốt, đạo đức bại hoại còn nghiêm trọng hơn cả trốn thuế nữa đó!】

 

Dù sao đi nữa thì, những việc Tuyết Dương đã làm dù không nói thẳng ra nhưng không ít người trong lòng đều đã hiểu rõ. Người trong giới tiếp xúc với phương diện huyền học nhiều hơn người bình thường, tất nhiên cũng hiểu rõ hơn một chút. Nếu thật sự có người giở trò ám hại sau lưng, vậy thì đó không phải là chuyện nguyền rủa vài câu đơn giản rồi.

 

Còn về phía cư dân mạng hóng chuyện, đa phần cũng đã ngầm hiểu với nhau. Không thể nói thẳng, nhưng những bài đăng phân tích ngấm ngầm cũng không ít, đặc biệt là chuyện Tuyết Dương từng đến Thái Lan phá thai. Chuyện kỳ quái như vậy vốn đã ẩn chứa sự bất thường rồi.

 

Trên mạng, loại dưa có màu sắc tâm linh này được quan tâm hơn hẳn những quả dưa sụp đổ hình tượng thông thường. Dù cho các bài đăng liên tục bị xóa và hạn chế lưu lượng, nhưng sức nóng vẫn không hề giảm, mà Quý Nam Tinh cũng là nhờ thông qua video paparazzi quay được mới nhìn thấy những nốt mụn mủ trên người Tuyết Dương.

 

Cậu biết Tuyết Dương đã đến bệnh viện, nhưng chỉ nghĩ rằng do áp lực quá lớn nên cô ta mắc phải một vài bệnh ngoài da thông thường. Mãi đến khi xem video, cậu mới phát hiện ra đó không phải là bệnh ngoài da thông thường, mà là sang mặt quỷ.

 

Tiêu Dã nghe cậu thốt ra ba chữ “sang mặt quỷ” cũng kinh ngạc: “Thật hay giả vậy? Thứ đó trên người cô ta là sang mặt quỷ à? Nhưng không phải sang mặt quỷ là thứ mọc trước ngực hoặc sau lưng, trông như một khuôn mặt người rất lớn à?”

 

Thứ này không phải là bí mật gì ghê gớm nên hắn cũng có tìm hiểu qua, thậm chí lúc rảnh rỗi còn học vẽ một vài lá bùa có thể xua đuổi sang mặt quỷ. Nói trắng ra thì, thứ này chính là do oán khí bám vào người, chỉ cần xua tan oán khí tận gốc thì bệnh này sẽ tự khỏi.

 

Quý Nam Tinh đáp: “Sang mặt quỷ cũng có nhiều loại, loại cậu nói chỉ là một trong số đó thôi. Loại sang mặt quỷ đó là do oan hồn sau khi chết không siêu thoát, lại không thể tự mình báo thù, trong lúc căm hận đến cùng đường, liền ký sinh trực tiếp lên người kẻ thù. Oán khí đậm đặc không thể hóa giải đó tạo thành vết u nhọt giống như mặt quỷ, cho nên chỉ có một cái và rất lớn.”

 

Tiêu Dã chỉ vào Tuyết Dương: “Vậy loại của cô ta thì sao?”

 

Quý Nam Tinh giải thích: “Loại này còn được gọi là sang oán khí, cũng do oán khí tích tụ mà thành, nhưng oán khí này không phải chỉ của một người chết. Cậu biết con người có nguyện lực, cũng có thể gọi là tín ngưỡng lực. Thời xưa người ta tín ngưỡng thần minh, thần minh nhờ tín ngưỡng mà sinh ra. Bây giờ con người tin vào chính mình hơn, nên thần minh không còn nữa, nhưng thứ gọi là nguyện lực này thì dù ở thời đại nào, chỉ cần có sinh linh là nó sẽ tồn tại.”

 

Tiêu Dã hỏi: “Vậy là có rất nhiều người oán hận cô ta, nên cô ta mới mọc nhiều sang mặt quỷ như vậy?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu. Đầu tiên là nhân quả, sau đó là báo ứng. Có bao nhiêu người thật tâm căm hận và tiếc thương cho Khê Giang Nguyệt, tất cả những điều đó đều sẽ thể hiện trên người Tuyết Dương.

 

Nguyện lực của con người có tốt thì tự nhiên cũng có xấu. Cảm nhận rõ ràng nhất chính là cái gọi “sự nổi tiếng nuôi dưỡng con người”. Mặc dù trong đó cũng có một phần công sức của đội ngũ trang điểm tạo hình, nhưng khi được càng nhiều người yêu thích, sự tự tin toát ra từ bên trong chính là do luồng khí này nuôi dưỡng mà thành.

 

Tương tự, khi bị nhiều người gièm pha, chán ghét thì vận khí sẽ bị suy bại. Mà các loại nhân quả của Tuyết Dương tích tụ chồng chất lên nhau, mới sinh ra sang oán khí này.

 

Sang oán khí còn khó giải hơn sang mặt Tiểu Quỷều. Sang mặt quỷ chỉ cần giải quyết oan gia trái chủ là được, còn oán khí của sang oán khí này lại quá tạp nham. Dù cho Khê Giang Nguyệt hiểu rõ nhân quả và được siêu độ rời đi, e rằng sang oán khí trên người Tuyết Dương cũng sẽ không tiêu tan đi bao nhiêu.

 

Tiêu Dã hỏi: “Tuyết Dương này sẽ ra sao?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Pháp luật có phán tội thì cũng chỉ có thể phán tội cố ý giết người, cũng chưa đến mức tử hình. Nhưng việc cô ta làm thật sự quá âm độc, cố ý bỏ đi đứa trẻ vốn có thể sống sót để luyện thành âm đồng, rồi lại dùng âm đồng để hại người. Đợi sau khi sống để chịu hết hình phạt đáng có, lúc chết đi cũng không thoát khỏi thanh toán.”

 

Chuyện này nói ra thì thậm chí còn chưa nghiêm trọng bằng vụ án Hồ Tiểu Điệp mà cậu xử lý trước đây, nhưng sở dĩ ảnh hưởng lớn như vậy là vì Khê Giang Nguyệt là nhân vật của công chúng, được quá nhiều người quan tâm, nên dù thế nào thì bên trên cũng sẽ đưa ra một lời giải thích.

 

Hồn phách của Khê Giang Nguyệt đã được dưỡng gần như hoàn chỉnh. Mặc dù đã qua mấy tháng, nhưng cùng với việc của Tuyết Dương bị bại lộ, số người đến tưởng niệm cô ấy lại càng nhiều hơn. Có không ít người là fan hâm mộ đã ủng hộ Khê Giang Nguyệt từ khi cô ấy mới ra mắt. Đối với bọn họ, Khê Giang Nguyệt không chỉ là thần tượng và người hâm mộ, mà còn là một chỗ dựa tinh thần.

 

Khi những lời tưởng niệm và chúc phúc nhiều lên, thần hồn của Khê Giang Nguyệt tự nhiên cũng được nuôi dưỡng nhanh hơn. Sau khi cô ấy hoàn toàn tỉnh táo, Quý Nam Tinh đã đưa cô ấy đến Cục Quản lý. Trong vụ án của Tuyết Dương, với tư cách là người bị hại, dĩ nhiên cô ấy cũng phải ra mặt.

 

Hôm đó sau khi bị đưa đi, Tuyết Dương vẫn tỏ ra khá bình tĩnh. Cô ta biết mình đã làm những gì, nên cũng biết bọn họ không thể nào tìm ra bằng chứng cô ta hại người được, vì căn bản là không thể có bằng chứng. Con quỷ giết người, chẳng lẽ họ còn có thể bắt quỷ đến sao?

 

Chắc là do dư luận trên mạng quá lớn, có người hâm mộ đã báo cảnh sát, chỉ cần làm theo quy trình điều tra, không tìm được bằng chứng thì tự nhiên sẽ thả cô ta ra thôi. Vì vậy, cô ta vẫn khá ung dung.

 

Người phụ trách vụ án này là Hà Lang. Chuyện này tuy do Quý Nam Tinh xử lý, nhưng cậu chỉ phụ trách bắt quỷ. Sau khi bắt được Tiểu Quỷ, lại dưỡng tốt thần hồn của Khê Giang Nguyệt, những việc thẩm vấn và phán quyết sau đó dĩ nhiên không liên quan gì đến cậu nữa, nhưng công đức của việc này chắc chắn cậu sẽ chiếm một phần rất lớn.

 

Tuyết Dương bị đưa về Cục Quản lý, bị giam giữ hơn nửa ngày. Ngay lúc cô ta đang la hét đòi gọi luật sư, thì Hà Lang dẫn người đến.

 

Tuyết Dương nhìn người đã đưa mình về đây, nói: “Tôi muốn gặp luật sư của tôi. Tôi biết các người thấy một số chuyện trên mạng nên đến điều tra, tôi cũng sẵn lòng phối hợp điều tra. Tôi chỉ có thể nói rằng chuyện này hoàn toàn không giống như trên mạng đồn đại. Khê Giang Nguyệt là tự sát, lúc cô ta chết tôi hoàn toàn không có ở thành phố Ngọc Lan, các người đừng bị những thông tin đồn thổi trên mạng làm cho hiểu lầm.”

 

Hà Lang nói: “Trước khi cô tự mình khai báo, tôi sẽ cho cô gặp hai người.”

 

Tuyết Dương nhíu mày. Thuộc hạ của Hà Lang ôm hai cái hũ sành bước vào. Sau khi nén hương bên cạnh được thắp lên, một hồn ma lớn và một hồn ma nhỏ liền bay ra khỏi hũ sành.

 

Tuyết Dương sợ hãi lùi lại, sao có thể như vậy được chứ, người đã chết rồi, tại sao vẫn còn âm hồn không tan!

 

Cô ta bất giác đưa tay che mặt. Gương mặt của cô ta bây giờ đáng sợ đến mức nào, không cần soi gương cũng biết. So với việc nhìn thấy Khê Giang Nguyệt đã biến thành ma, cô ta càng không muốn để Khê Giang Nguyệt thấy bộ dạng ma quỷ của mình bây giờ.

 

Giống như thể bộ dạng thảm hại của mình bị Khê Giang Nguyệt nhìn thấy thì đồng nghĩa với việc mình đã thua, thua hoàn toàn. Cô ta không cam tâm, điều này làm sao khiến cô ta cam tâm cho được.

 

Khê Giang Nguyệt nhìn Tuyết Dương, sắc mặt lạnh lẽo mang theo quỷ khí: “Tuyết Dương, lâu rồi không gặp. Người làm trời nhìn, cô nghĩ những việc cô làm thật sự có thể qua mắt được trời đất sao?”

 

So với vẻ lạnh lẽo của Khê Giang Nguyệt, Tiểu Quỷ vẫn theo bản năng quyến luyến đối với Tuyết Dương. Đây là mẹ của nó mà. Tuy mẹ không sinh nó ra, còn bắt nó đi làm đủ thứ chuyện xấu, nhưng trong mắt nó, mọi chuyện chỉ chia làm hai loại: Việc mẹ bảo làm và việc mẹ không cho làm, chứ không có tốt xấu.

 

Bị nhốt lâu như vậy, mỗi ngày đều bị những thứ đáng sợ hút đi quỷ khí, tất nhiên nó cũng ngày càng yếu đi. Bây giờ gặp được mẹ, nó liền nóng lòng muốn nhào về phía cô ta.

 

Nhưng Hà Lang vừa động đầu ngón tay, lá bùa dán trên hũ sành liền lóe lên ánh sáng đỏ. Tiểu Quỷ đau đớn kêu thảm một tiếng. Khoảng thời gian này đã mài mòn hết tính khí của nó, nó đã biết sợ. Vì vậy, bị uy lực của lá bùa đánh cho một cái, nó không dám manh động nữa.

 

Hà Lang nhìn về phía Khê Giang Nguyệt: “Cô ta chính là người đã hại chết cô phải không?”

 

Khê Giang Nguyệt đáp: “Phải. Sau khi chết, không biết vì sao trên người tôi lại bị quấn mấy sợi chỉ đỏ, tôi có thể mơ hồ cảm nhận được rằng, người đang hút sức mạnh trên người tôi chính là cô ta.”

 

Cô không phải không nghĩ đến việc đi tìm Tuyết Dương, nhưng bên cạnh Tuyết Dương có Tiểu Quỷ, lại còn là Tiểu Quỷ đã hại chết cô. Sức mạnh của cô không bằng Tiểu Quỷ, hơn nữa khi đến gần, thậm chí cô còn có linh cảm rằng, Tiểu Quỷ này hoàn toàn có thể ăn tươi nuốt sống mình.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Phải khó khăn lắm cô mới trốn thoát được. Sau khi về nhà, thấy Úc Vị Trì muốn tự sát, cô cầu cứu trong vô vọng nên đã tìm đến Thư Nhụy. Kết quả không biết Úc Vị Trì tìm đâu ra một ông thầy nửa mùa, bày cho anh một cái trận pháp dưỡng hồn gì đó. Đúng là đã tìm được cô, nhưng cũng giam cầm cô lại, khiến cô không có sức phản kháng lại việc Tuyết Dương hút vận khí trên người mình.

 

Hà Lang nhìn Tuyết Dương: “Cô có thể không nói, cũng có thể không thừa nhận, nhưng bất cứ chuyện gì, chỉ cần đã làm thì nhất định sẽ để lại dấu vết.”

 

Lần này Tuyết Dương thật sự hoảng rồi, cô ta kinh hoàng lùi về sau: “Không phải, không phải tôi. Tôi không giết người, các người không có bằng chứng. Không phải tôi giết, là con Tiểu Quỷ đó! Ai giết thì các người đi tìm người đó đi, đừng đến tìm tôi, không phải tôi, không phải tôi!”

 

Dù Tuyết Dương có hoảng sợ thế nào đi nữa, người bị cô ta giết đang đứng ngay trước mặt, con Tiểu Quỷ bị cô ta luyện thành âm đồng cũng ở đây, tất cả những điều này đều không thể chối cãi.

 

Trong lúc Tuyết Dương bị thẩm vấn, Úc Vị Trì cũng nhận được điện thoại, bảo anh ta đến Cục Quản lý để gặp Khê Giang Nguyệt lần cuối.

 

Đây là điều mà Quý Nam Tinh đã nhờ Bạch Quan Kỳ chuyển lời trước đó. Cậu nhờ Bạch Quan Kỳ nói với Úc Vị Trì rằng, đừng tùy tiện phát ngôn trên mạng, cũng đừng có bất kỳ hành động thiếu lý trí nào. Đợi sự việc ổn định, sẽ cho anh ta gặp Khê Giang Nguyệt lần cuối.

 

Vì vậy, trong khoảng thời gian này, đủ loại tin tức lan truyền khắp nơi trên mạng. Không ít người réo tên Úc Vị Trì, bảo anh ta ra mặt nói một lời, thậm chí có người còn mắng anh ta, nói rằng anh ta còn không bằng Thư Nhụy. Thư Nhụy chỉ được Khê Giang Nguyệt tài trợ vài năm mà đã sẵn lòng làm nhiều việc vì cô ấy như vậy.

 

Còn anh ta, với tư cách là chồng của Khê Giang Nguyệt, từ lúc cô ấy qua đời đến giờ chưa hề lên tiếng lấy một lần, đúng là chị nhà đã nhìn lầm người.

 

Úc Vị Trì không quan tâm đến những lời chửi mắng bên ngoài, anh ta chỉ ghi nhớ lời dặn của đại sư, chỉ hy vọng đại sư thật sự có thể cho anh ta gặp lại A Nguyệt một lần.

 

Người quản lý đi cùng Úc Vị Trì. Hắn ta nhìn Úc Vị Trì tắm rửa, cắt tóc, cạo râu, thậm chí còn thay bộ quần áo mà Khê Giang Nguyệt thích nhìn anh ta mặc nhất. Mặc dù gầy đi rất nhiều, tinh thần cũng sa sút không ít, nhưng đôi mắt đó rõ ràng đã có thêm chút sinh khí.

 

Vừa xuống xe, Úc Vị Trì còn hỏi: “Quần áo tôi thế nào, không kịp đặt may, bộ trước đây hơi rộng rồi.”

 

Người quản lý giúp anh ta chỉnh lại quần áo: “Rất đẹp trai.”

 

Miệng thì an ủi như vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút nghi ngờ, lẽ nào trên đời này thật sự có ma sao?

 

Dù còn hoài nghi, nhưng hắn ta vẫn đi cùng Úc Vị Trì vào trong.

 

Bước vào đại sảnh, cô gái trẻ ở quầy lễ tân nhìn sang, mỉm cười với họ: “Là Úc Vị Trì phải không?”

 

Úc Vị Trì bước lên phía trước: “Chào cô, tôi được Bạch đại sư thông báo, nói tôi đến đây.”

 

Cô gái nói: “Mời theo tôi, tôi sẽ đưa hai người lên lầu.”

 

Úc Vị Trì gật đầu, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng, lại có chút thấp thỏm mong chờ. Anh ta thật sự có thể gặp được A Nguyệt sao, thật sự có thể gặp lại người vợ đã khuất của mình sao?

 

Anh ta muốn hỏi cô gái đang dẫn mình lên lầu, nhưng lại không biết nên hỏi thế nào, thế là cứ im lặng đi theo, cho đến khi vào một căn phòng trông giống như phòng khách.

 

Một người đàn ông buộc tóc thành một chỏm nhỏ nhìn thấy bọn họ, mỉm cười hỏi: “Ai là Úc Vị Trì?”

 

Úc Vị Trì bước lên một bước: “Là tôi, chào anh, xin hỏi anh là?”

 

Hà Lang nói: “Tôi là ai không quan trọng. Trước khi vào trong, có vài điều cần nói rõ với anh trước. Âm dương cách biệt, vốn dĩ sau khi chết không nên gặp lại. Nhưng xét thấy Khê Giang Nguyệt chết oan uổng, tâm nguyện của cô ấy cũng là muốn gặp anh một lần, nên mới cho anh đến đây. Anh và cô ấy chỉ có mười phút. Sau khi gặp mặt xong, chúng tôi sẽ siêu độ đưa cô ấy đi, đây cũng là vì tốt cho cô ấy. Hy vọng anh có thể kiểm soát cảm xúc của mình, đừng quá cưỡng cầu, cưỡng cầu sẽ làm tổn hại đến phúc vận của cô ấy.”

 

Hà Lang nói xong liền mở cửa cho anh ta. Úc Vị Trì không dám chậm trễ một giây nào, vội vàng bước vào trong, rồi anh ta nhìn thấy Khê Giang Nguyệt đang đứng bên cửa sổ mỉm cười với mình.

 

Cách nhau vài bước chân, hai người nhìn nhau. Úc Vị Trì có quá nhiều điều muốn nói, có quá nhiều nỗi không nỡ.

 

Khi Khê Giang Nguyệt mới qua đời, rất nhiều người trên mạng đã chửi mắng anh ta, nói anh ta ngoại tình khiến bệnh trầm cảm của Khê Giang Nguyệt trở nên nghiêm trọng, nói anh ta tiêu tiền thừa kế của Khê Giang Nguyệt, đủ các loại chuyện có lỗi với cô ấy, còn bảo không sợ Khê Giang Nguyệt nửa đêm về tìm.

 

Khi nhìn thấy câu đó, anh ta đã vui mừng biết bao, trong lòng nghĩ rằng nếu A Nguyệt thật sự có thể về tìm mình thì tốt quá. Anh ta có tiền, có rất nhiều tiền, anh ta có thể tìm đại sư chuyên nghiệp giúp A Nguyệt dưỡng hồn, chỉ cần có thể giữ A Nguyệt ở lại, dù phải sống với hồn ma cả đời anh ta cũng cam lòng.

 

Thậm chí chỉ cần có thể ở bên A Nguyệt, anh ta tự sát rồi cùng A Nguyệt làm một cặp vợ chồng ma cũng được.

 

Không ai biết A Nguyệt quan trọng với anh ta đến nhường nào. Anh ta từng là ánh sáng trong thanh xuân của người khác, nhưng A Nguyệt là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh ta.

 

Anh ta là con trai cả trong nhà, nhưng mẹ mất, cha đi bước nữa. Anh ta còn có em trai em gái, nhưng đó đều là con của mẹ kế. Họ là một gia đình, còn anh ta chỉ là người ngoài.

 

Trước đây anh ta khao khát có một gia đình bao nhiêu, thì sau khi ở bên A Nguyệt lại hạnh phúc bấy nhiêu. Anh ta chưa bao giờ có tham vọng gì, tham vọng lớn nhất trong đời này cũng chỉ là muốn hái được vầng trăng kia.

 

Vầng trăng đã được anh ta hái xuống, nhưng anh ta lại không giữ được. Chỉ cần nghĩ đến việc sau này cuộc đời không còn A Nguyệt nữa, anh ta cũng không còn dũng khí và sức lực để một mình bước tiếp.

 

Nhìn người yêu trước mặt, Úc Vị Trì muốn nhào đến ôm chầm lấy, nhưng tiếc là chỉ ôm vào khoảng không.

 

Khê Giang Nguyệt nhìn anh ta cười: “Em chết rồi, anh không ôm được em nữa đâu.”

 

Úc Vị Trì nhìn cô, khóc không thành tiếng: “A Nguyệt, A Nguyệt của anh, em đừng bỏ anh, em bỏ anh rồi, sau này anh phải làm sao, em bảo anh phải làm sao đây…”

 

Không ai biết ảnh đế lạnh lùng bên ngoài, ở nhà lại là một kẻ mít ướt hay dính người, hay ghen tuông và tỏ ra tủi thân. Cô vẫn nhớ có một cảnh quay khá thân mật, Úc Vị Trì không muốn cô đóng, nhưng phim đã định rồi, đâu thể nói không đóng là không đóng được. Sau khi bị cô từ chối, người đàn ông này đã trốn trong chăn khóc, khiến cô vừa tức vừa buồn cười.

 

Một người như vậy, sao cô ấy có thể tin anh ngoại tình được chứ. Dù bên ngoài có bao nhiêu lời đồn thổi rằng họ không xứng đôi, sao cô có thể để tâm được chứ. Không ai biết cô đang sở hữu một kho báu như thế nào.

 

Khê Giang Nguyệt nhìn Úc Vị Trì, nói: “Thiên sư nói em chết oan, sau này sẽ có phúc báo. Chồng ơi, em sẽ ở dưới đó đợi anh, chúng ta hẹn kiếp sau nhé.”

 

Úc Vị Trì lắc đầu, nhưng không nói gì cả, anh ta chỉ lắc đầu.

 

Khê Giang Nguyệt biết, không phải chồng cô không muốn hẹn kiếp sau, mà là không muốn để cô phải chờ đợi. Thậm chí cô đã đoán được ý định của anh, anh không muốn sống một mình.

 

Trong một thế giới xô bồ như thế này, cô có được một tình yêu như vậy, Khê Giang Nguyệt cảm thấy rất đáng giá. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, nói: “Đại sư còn nói, anh và em là vợ chồng, nếu anh làm nhiều việc thiện thì có thể tích phúc báo cho em. Chỉ cần tích được nhiều phúc báo, kiếp sau của em sẽ càng hạnh phúc mỹ mãn hơn. Kiếp này em không có cha mẹ che mưa chắn gió, em muốn kiếp sau có được điều đó, em cũng muốn cảm nhận được hương vị được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay như một nàng công chúa. Chồng ơi, anh tích phúc cho em nhé, giúp em gom phúc báo, được không?”

 

Úc Vị Trì khóc đến nấc nghẹn, nhưng vẫn lắc đầu: “Không được, anh muốn ở bên em.”

 

Khê Giang Nguyệt chỉ nhìn anh ta cười. Họ chỉ có mười phút để gặp nhau, có rất nhiều lời lúc sinh thời không tiện nói, ví dụ như em yêu anh, ví dụ như rất cảm ơn anh đã đến trong cuộc đời em, ví dụ như kiếp sau em vẫn nguyện ý gả cho anh.

 

Mười phút trôi qua, Úc Vị Trì vẫn chưa ra khỏi phòng, nhưng Hà Lang cảm nhận được Khê Giang Nguyệt đã đi rồi. Chấp niệm tiêu tan, cô ấy đã rời đi. Dường như cô ấy không căm hận người đã hại chết mình là Tuyết Dương nhiều như vậy, mà chỉ tiếc nuối vì không thể cùng Úc Vị Trì bạc đầu giai lão.

 

Nhưng vì đã hẹn ước kiếp sau, nên cũng không cần phải chấp niệm kiếp này nữa.

 

Một lúc sau, Hà Lang đẩy cửa bước vào, liền thấy Úc Vị Trì đang ngồi dưới đất, ngây người nhìn ra cửa sổ, đó là nơi Khê Giang Nguyệt đã tan biến.

 

Hà Lang nói: “Chấp niệm của cô ấy đã tiêu tan, đã xuống âm gian rồi.”

 

Úc Vị Trì đáp: “Tuyết Dương còn chưa chịu tội, chấp niệm của cô ấy sao có thể tiêu tan được.”

 

Hà Lang nói: “Bởi vì trước nay chấp niệm của cô ấy chỉ có anh. Cô ấy biết cuối cùng rồi Tuyết Dương cũng sẽ phải trả giá, nhưng anh mới là người cô ấy không yên tâm nhất.”

 

Úc Vị Trì nhắm mắt lại, cố nén đi giọt lệ trong mắt. Anh ta không hay khóc, nước mắt của anh ta cũng chỉ để cho A Nguyệt thấy.

 

Úc Vị Trì đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Hà Lang: “Cảm ơn các anh. Nếu không có các anh, chuyện của A Nguyệt không biết còn ai có thể giúp cô ấy đòi lại công bằng.”

 

Nếu là Tuyết Dương thuê người giết người, thì dù thế nào anh ta cũng sẽ tìm ra bằng chứng. Nhưng chuyện huyền môn tâm linh này, thật sự không phải là điều mà một người bình thường như anh ta có thể xử lý được. Vì vậy, khi biết còn có sự tồn tại của một cơ quan thực thi pháp luật trong giới tâm linh như Cục Quản lý, Úc Vị Trì thật sự rất biết ơn.

 

Úc Vị Trì nói: “A Nguyệt nói nếu tôi làm việc thiện thì có thể giúp cô ấy tích phúc báo?”

 

Hà Lang gật đầu: “Làm việc tốt chắc chắn sẽ có hồi báo. Nếu anh cầu phúc cho cô ấy, lấy danh nghĩa của cô ấy làm nhiều việc tốt, thì kiếp sau của cô ấy chắc chắn sẽ viên mãn hơn kiếp này.”

 

Kiếp này Khê Giang Nguyệt vốn không làm việc xấu, thậm chí còn tài trợ cho không ít học sinh, gặp thiên tai nhân họa cũng quyên góp. Thêm vào đó lại chết bất đắc kỳ tử, kiếp sau ít nhiều gì cũng sẽ có sự bù đắp.

 

Úc Vị Trì gật đầu: “Vậy à, cảm ơn các anh. Còn vị đại sư đã giúp A Nguyệt, tôi muốn gửi một khoản phí cảm tạ mười triệu cho người đó, xin anh giúp tôi chuyển giao. Nếu không có ngài ấy, A Nguyệt của tôi thật sự là chết không minh bạch, hung thủ vẫn sẽ còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

 

Anh ta biết người thật sự giúp A Nguyệt tìm ra hung thủ không phải là Bạch đại sư kia, nhưng đối phương không muốn lộ diện, anh ta cũng không ép buộc. Nhưng phí cảm tạ thì nhất định phải đưa.

 

“Ngoài ra, tôi muốn quyên góp cho các anh mười triệu. Sau này tôi sẽ thành lập một quỹ từ thiện dưới tên của A Nguyệt. Tôi sẽ làm thật nhiều việc thiện, hy vọng A Nguyệt kiếp sau có thể được như ý nguyện.”

 

Anh ta sẽ không tự sát, cũng không thể tự sát. Vì A Nguyệt, anh ta cũng phải sống. Nếu sống như vậy quá đau khổ, vậy thì hãy tìm cho mình một việc gì đó để làm. Sau này, anh ta sẽ kiếm thật nhiều tiền, rồi dùng tất cả số tiền kiếm được để làm từ thiện. Anh ta hy vọng có thể dùng việc thiện cả đời này để đổi lấy một kết cục tốt đẹp cho mình và A Nguyệt ở kiếp sau.

 

Hết chương 171.

 

Chương 171: Sống Vì Cô Ấy

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên