Chương 171: Trợ Lý Thân Cận Của Tổng Tài Dám Khi Quân Phạm Thượng
“Tổng tài, đây là hồ sơ nghệ sĩ mới ký hợp đồng của Hoàn Hành Entertainment trình lên.”
“Loại chuyện này không cần báo cáo lên chỗ tôi.”
“Mấy người này đều là ca sĩ cả.”
“…Đưa qua đây.”
Tôi day day mi tâm, nhận lấy tập hồ sơ.
Gần đây, số lượng Công Lược Giả là Nhân Ngư cao quá rồi, tôi có chút chịu không nổi, nên đã yêu cầu công ty giải trí dưới trướng khi tuyển nghệ sĩ theo con đường âm nhạc thì phải đưa hồ sơ cho tôi xem qua trước, phòng trường hợp có con cá nào lọt lưới.
Lật xem một lượt, không tìm thấy điều gì khác thường, tôi đưa tài liệu cho thư ký, ra hiệu có thể ký hợp đồng với mấy người này.
Sau đó, tôi lại cầm tập tài liệu vừa xem lúc nãy lên.
Kẻ đã sát hại cả nhà họ Trần đến mức chỉ còn lại hai anh em nhà đó, một tên giết người hàng loạt, vậy mà vẫn chưa bắt được.
Sắc mặt của đại thiếu gia nhà họ Trần gần đây ngày càng tiều tụy, quầng thâm mắt đậm đến đáng sợ.
Vừa phải bận rộn ổn định đám cáo già trong công ty, vừa phải chống lại sự dòm ngó của các công ty khác, lại còn phải chịu đựng mối đe dọa từ một kẻ giết người tiềm tàng, rồi chăm sóc cho người em trai mắc chứng sợ xã hội của mình, khiến hắn ta kiệt sức.
Mà tiểu thiếu gia nhà họ Trần cũng bị paparazzi chụp được.
Trong ảnh, vị tiểu thiếu gia vì quanh năm không thấy ánh mặt trời nên da mặt trắng bệch. Cậu ta sở hữu dung mạo rất tinh xảo, tựa như một con búp bê sứ, đôi mắt rất đen, rụt rè ngước lên, trông như một chú nai con bất lực.
Không thể phủ nhận rằng, gương mặt này rất dễ khơi dậy lòng ham muốn bảo vệ, thế nhưng, nhà họ Trần cần một thiên tài kinh doanh, chứ không cần một bình hoa di động vô dụng như vậy.
Bức ảnh của tiểu thiếu gia bị lộ ra, khiến cổ phiếu của nhà họ Trần lại càng tụt dốc không phanh.
Người tinh tường nào cũng có thể nhìn ra, bức ảnh này chín phần mười là do đối thủ cạnh tranh của nhà họ Trần ra hiệu cho paparazzi tung ra, nếu không thì dù nhà họ Trần đang trong cơn bão tố, cũng chẳng có tay paparazzi nào lại to gan đến thế.
Thương trường như chiến trường, tôi không quan tâm đến những chuyện này, chỉ có tên sát nhân không tìm ra được kia là khiến tôi để ý.
Rốt cuộc là ai mà có thể giết bảy người liên tiếp dưới vòng vây trùng trùng điệp điệp của Trí Não, lại còn không để lộ ra bất kỳ sơ hở nào?
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ báo một lúc, rồi thu hồi ánh mắt lại.
Dự án Trí Não 4.0 có chức năng phòng ngự cực mạnh mà tôi giao cho viện nghiên cứu dạo trước đang tiến triển rất tốt. Chắc chỉ một thời gian nữa thôi là có thể cho ra sản phẩm mẫu đầu tiên có thể sử dụng được. Đến lúc đó trang bị cho Trợ lý, sẽ không cần phải lo lắng có Công Lược Giả giả không có mắt nào đó ra tay với anh.
Do hạn chế về vật liệu, e là Trí Não 4.0 tạm thời chưa thể sản xuất hàng loạt được. Nhưng nhờ có sự ảnh hưởng của thế giới dữ liệu, tốc độ phát triển khoa học kỹ thuật của thế giới này rất nhanh, trong vòng ba tháng, chắc chắn 4.0 sẽ được sản xuất hàng loạt. Khi đó, tỷ lệ tội phạm hẳn sẽ có một đợt giảm mới.
Cổ phiếu của công ty có lẽ cũng sẽ có một đợt tăng mới.
…………
Sau khi hoàn thành công việc của một ngày, bạn tôi đã mời tôi đến quán bar yên tĩnh mới mở của cậu ta.
Quán bar rất yên tĩnh, tiếng trò chuyện của khách rất nhỏ, chỉ có tiếng nhạc du dương chảy xuôi trong không gian.
Thiết kế lần này rất táo bạo, sử dụng tông màu trắng và màu be trên diện rộng. Giữa sảnh đặt một cây đàn dương cầm trắng tinh, hai bên còn có giá sách.
Trông không giống một quán bar, mà ngược lại giống một quán cà phê hơn. Liếc mắt một vòng, quả thật có người mang theo sách và laptop đến làm việc.
“Thử món mới đi.”
Trên tầng hai, bạn tôi tựa lưng vào lan can, đưa cho tôi một ly rượu vang đỏ. Dưới đáy chiếc ly trong suốt có một bông hoa nhỏ màu trắng tinh, dường như được điêu khắc từ thứ gì đó. Qua ánh đèn dịu nhẹ và những gợn sóng của rượu vang, màu sắc nó hiện lên tựa như ngọc điêu khắc.
Rất đẹp.
“Thiết kế lần này táo bạo thật, đúng là độc nhất vô nhị.”
Bạn tôi đắc ý nhướng mày với tôi, “Đương nhiên rồi.”
“Quán bar lần này được tạo ra dành riêng cho những người làm nghệ thuật.”
“Không ít người đi theo con đường nghệ thuật, luôn thích giữ cho mình trạng thái ngà ngà say, để tìm kiếm cảm hứng trước khi nửa tỉnh nửa mê.”
“Quán bar này của tao môi trường yên tĩnh, âm nhạc và ánh sáng dịu nhẹ, cộng thêm thiết kế sáng tạo của tao, đã nổi như cồn trong giới rồi đấy.”
“Nhìn xem, cái đám đang ngồi ở dưới kia kìa, có tác giả tiểu thuyết mạng, có biên kịch, có họa sĩ, có nhà soạn nhạc… Ngoài việc cung cấp cho bọn họ không gian làm việc, nơi này còn mang đến nhiều cơ hội hơn.”
“Giống như mấy hôm trước, có một đạo diễn ưng ý bài hát của một nhà soạn nhạc, quyết định ký hợp đồng bài hát lẫn người luôn tại chỗ. Hôm nay cả hai đều không đến, chắc là đi ký hợp đồng rồi.”
Tôi chống khuỷu tay lên lan can, nhìn xuống dưới, khẽ lắc ly rượu: “Không tồi, một sự sáng tạo rất táo bạo. Tuy bị giới hạn đối tượng khách hàng nên sẽ không quá nổi đình nổi đám, nhưng có thể đảm bảo lượng khách ổn định. Giai đoạn sau có thể lấy ‘cơ hội’ làm trọng tâm để quảng bá một đợt, dùng người để thu hút người.”
“Bingo! Tao cũng nghĩ vậy đó!”
Chúng tôi cụng ly.
Ngay trước khi uống ngụm rượu vang, tôi ngửi thấy một mùi vị kỳ lạ.
Tôi ngửi ngửi, phát hiện nguồn gốc của mùi vị kỳ lạ là từ ly rượu.
“Mày cho cái gì vào rượu vang thế?”
Bạn tôi cười hì hì: “Mày nếm thử một ngụm là biết ngay.”
Tôi đánh giá cậu ta vài lượt, ánh mắt quay lại bông hoa nhỏ màu trắng dưới đáy ly: “…Tỏi?”
Bạn tôi khẽ hít hà một tiếng: “Bị phát hiện rồi.”
Tôi tức đến bật cười: “Mày thật sự đưa bộ sưu tập của anh bác sĩ vào quán bar luôn đấy à?”
Bạn tôi sờ mũi: “Đúng vậy, bộ sưu tập ‘Đau Lòng’, loại của mày là loại tỏi ngâm đường, còn có tỏi tươi, tỏi ngâm mặn, tỏi Lạp Bát nữa.”
“Thế này thì khác gì bánh chẻo chấm sữa chua?”
“Khác chứ, mùi tỏi nó dai dẳng hơn.”
Bạn tôi lảng đi, chuyển chủ đề: “Này, mày xem kia là ai? Sao tao thấy hơi quen mắt nhỉ?”
Thiếu niên bước vào mặc quần jean cạp trễ và áo trễ vai dáng ngắn, để lộ vòng eo thon thả trắng nõn và bờ vai mỏng manh, đeo khẩu trang. Thiếu niên đẩy cửa bước vào, sững người, rồi nghi hoặc lùi lại một bước để nhìn biển hiệu của quán bar.
Phục vụ tiến lên, hai người nói chuyện một lát, thiếu niên liền rời đi.
Bạn tôi ấn vào tai nghe: “Chàng trai đó đến vì quán bar, vừa đẩy cửa vào đã tưởng mình đi nhầm chỗ. Tiếc thật, không phải khách hàng tiềm năng của cái bar thanh tĩnh này.”
Rồi cậu ta lại cười lên: “Nhưng mà mấy quán bar gần đây đều do tao mở cả, tiền trong túi chàng trai đó tối nay tao lấy chắc rồi.”
“À phải rồi, mày không thấy người này hơi quen mắt à?”
“Có.”
“Thấy chưa, tao đã nói đôi mắt nhìn cả ngàn người một ngày này của tao không thể sai được mà. Tao thấy mắt và dáng người cậu ta hơi giống tiểu thiếu gia nhà họ Trần.”
“Nhưng chắc chắn đây không phải tiểu thiếu gia đâu. Đừng nói đến khí chất và phong cách hoàn toàn khác nhau, tiểu thiếu gia nhà họ Trần căn bản không thể bước ra khỏi cửa lớn nhà họ Trần được. Nếu tiểu thiếu gia nhà họ Trần có thể khắc phục được chứng sợ xã hội, bước ra ngoài giúp đại thiếu gia lo liệu chuyện nhà, thì bây giờ nhà họ Trần cũng không đến nỗi lao đao như vậy, toàn bộ đều do một mình đại thiếu gia gánh vác.”
Bạn tôi chậc chậc mấy tiếng.
Lúc này, lại có người đẩy cửa bước vào.
Sau khi phục vụ tiến lên nói chuyện, người đó đi thẳng đến cây đàn dương cầm màu trắng ở giữa.
Bạn tôi đứng thẳng người dậy: “Người ứng tuyển vị trí chơi đàn dương cầm đến rồi.”
“Tao còn tưởng đây chỉ là vật trang trí.”
Kể từ lần trước bạn tôi tuyển người ba lần bảy lượt đều tuyển phải Công Lược Giả, suýt nữa làm sập tiệm, cậu ta đã không tuyển ai chơi dương cầm nữa, nhạc cụ trong tiệm cũng đổi thành vĩ cầm.
Tôi cứ nghĩ lần này chỉ là để làm vật trang trí thôi.
Bạn tôi giải thích: “Ban đầu tao cũng chỉ định đặt ở đây làm cảnh thôi, nhà soạn nhạc nào ngứa tay thì có thể lên đàn một khúc, biết đâu lại được ai đó để mắt tới.”
“Nhưng người này, theo lời quản lý cửa hàng của tao nói thì kỹ thuật dương cầm rất siêu việt, mời tao nhất định phải nghe một lần. Tao có hơi tò mò, rốt cuộc là kỹ thuật đàn cao siêu đến mức nào mà có thể khiến cả quản lý và nhân viên của tao đều hết lời khen ngợi.”
Bên dưới, người đến đã mở nắp đàn, ung dung ngồi xuống.
Mười ngón tay cậu ta nhẹ nhàng đặt lên phím đàn trắng, ngay khoảnh khắc âm nhạc vang lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu ta.
Đây không phải là một bản nhạc dương cầm quá phức tạp, giai điệu khoan thai, trầm ổn, khiến người ta liên tưởng đến tiếng côn trùng rả rích đêm hè, dòng sông miệt mài chảy xuôi, cùng với âm thanh của ngọn gió lùa trên những cánh đồng lúa vàng óng khi nằm giữa nơi ấy.
Một âm thanh thật dịu dàng, khiến lòng người quét sạch mọi phiền muộn, không ít người đã nhắm mắt lại, thậm chí có người còn gục thẳng xuống bàn, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Một khúc nhạc kết thúc, cậu ta đứng dậy khỏi cây đàn, rồi đứng từ xa nhìn về phía này.
Cậu ta nhìn tôi, vẻ mặt có chút căng thẳng.
【Chết tiệt, sao cứ hễ mình đàn là mọi người lại buồn ngủ thế này.】
【Khốn kiếp, rõ ràng là đã cố gắng kiềm chế lắm rồi mà…】
【Hôm nay có tìm được việc thuận lợi không nhỉ? Nếu không tìm được, bệnh của em gái…】
Ai đang nói vậy?
Ánh mắt tôi dừng lại trên người chàng thanh niên vừa chơi đàn.
Rõ ràng là môi cậu ta không hề mấp máy.
Thế nhưng âm thanh đó lại rõ mồn một, như thể có ai đó đang thì thầm bên tai tôi vậy.
Tôi cúi đầu nhìn máy dò hệ thống.
Lần này, nó không hề sáng lên.
Hết chương 171.
