Chương 172: Quỷ Đả Tường
Tuyết Dương đã bị kết án. Đương nhiên, lời giải thích đưa ra cho công chúng không phải là việc cô ta phá bỏ đứa con đã gần bảy tháng để luyện thành âm đồng hại người, mà là mua thuốc cấm để thay thế loại thuốc Khê Giang Nguyệt đang dùng, lợi dụng chênh lệch thời gian để tạo bằng chứng ngoại phạm, ngụy tạo hiện trường giả Khê Giang Nguyệt tự sát.
Mặc dù không đến mức tử hình, nhưng hình phạt do Cục Quản lý đưa ra chưa bao giờ là nhẹ. Huống hồ chi, bây giờ khắp người cô ta là những nốt mụn mủ sưng đau, vừa đáng sợ vừa sống không bằng chết. Sống còn khổ hơn chết, nhưng cô ta lại không dám chết, chỉ có thể tiếp tục sống để chịu hình phạt và chịu tội.
Toàn bộ tài sản dưới tên cô ta đã được bán đi, nhưng vẫn không đủ để bồi thường cho các hợp đồng đã hủy. Từ đầu đến cuối người nhà cô ta chưa một lần ra mặt, càng đừng nói đến việc giúp cô ta gánh vác khoản nợ này.
Những cư dân mạng vẫn luôn theo dõi vụ việc này cứ ngỡ rằng, chuyện thế này chỉ có thể trông chờ vào báo ứng của Tuyết Dương, nhưng báo ứng này chắc chắn sẽ không có sự trừng phạt của pháp luật, bởi vì pháp luật cần bằng chứng xác thực chứ không phải những suy đoán ma quỷ thần thánh. Ai ngờ cô ta lại thật sự bị bắt đi tù.
Không ít người cảm thán, cái giới này quả nhiên loạn như lời đồn. Là một nhân vật của công chúng, luôn được dư luận quan tâm, vậy mà còn dám làm những chuyện giết người. Giết người xong vẫn có thể không đổi sắc mặt mà xuất hiện trước ống kính, thậm chí khi có người nhắc đến người đã khuất còn nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu.
Diễn xuất này còn tốt hơn nhiều so với diễn xuất của cô ta trong phim.
Sau khi điều chỉnh lại bản thân, Úc Vị Trì cũng đã lộ diện. Anh ta không nói nhiều về chuyện của mình, chỉ nói rằng anh ta chưa bao giờ tin Khê Giang Nguyệt sẽ tự sát, nên không thể chấp nhận cái chết của cô ấy. Bây giờ hung thủ đã phải chịu tội, anh ta sẽ thành lập một quỹ từ thiện mang tên Giang Nguyệt, đồng thời cũng đã lập di chúc, sau này toàn bộ tài sản của anh ta sẽ được quyên góp cho quỹ.
Dù bây giờ người khác có tin hay không, thì thời gian cũng sẽ chứng minh tất cả.
Ban đầu, cư dân mạng còn hoài nghi, bọn họ cho rằng anh ta đang diễn kịch để cố gắng cứu vãn danh tiếng. Nhưng năm này qua năm khác, danh tiếng của Quỹ Giang Nguyệt ngày càng lớn, giúp đỡ được ngày càng nhiều người, từ y tế đến giáo dục, nơi nào có thiên tai là nơi đó có bọn họ ngay lập tức.
Đúng như lời anh ta nói năm đó, vì người vợ mất sớm, anh ta sẽ cống hiến cả cuộc đời mình, chỉ mong có thể tích công đức cầu phúc cho cô ấy, đổi lấy một kiếp sau bình an, thuận lợi.
Trong chuyện này, người khiến người ta bất ngờ nhất chính là Thư Nhụy. Không ai ngờ được mối quan hệ của cô và Khê Giang Nguyệt, cũng không ngờ cô lại đứng ra bênh vực cho Khê Giang Nguyệt. Sau khi một “bạch liên hoa” sụp đổ hình tượng, loại nữ diễn viên như Thư Nhụy tuy không phải là độc nhất trong giới, nhưng không nghi ngờ gì, chắc chắn danh tiếng của cô là lớn nhất.
Cô cũng là người có tham vọng và sẵn sàng liều mình vì sự nghiệp. Cô đã nắm bắt rất tốt thời cơ, mà một khi đã nắm bắt được cơ hội, tất nhiên là sẽ đến lượt cô thăng tiến.
Kẻ hối hận nhất chính là công ty quản lý của Thư Nhụy. Ai mà ngờ được, hợp đồng vừa hết hạn, chân trước vừa chấm dứt hợp đồng thì chân sau Thư Nhụy đã nổi như cồn. Rất nhiều fan cũ của Khê Giang Nguyệt yêu ai yêu cả đường đi lối về, cảm thấy cô chính là người do Khê Giang Nguyệt bồi dưỡng, lại là người biết ơn, vì vậy nên đối với cô cũng tự nhiên có thiện cảm.
Thêm vào đó, Thư Nhụy không gây chuyện. Cô biết chỉ có khiêm tốn mới có thể tồn tại lâu dài trong giới, nên mọi phương diện đều vô cùng cẩn trọng, lời nói và hành động đều cố gắng không để người khác bắt bẻ. Mặc dù người ghét cô cũng không ít, còn nói cô giẫm lên Khê Giang Nguyệt để đi lên, nhưng những lời lẽ này vừa được tung ra đã nhanh chóng bị fan của cô dập tắt.
Sự nghiệp của Thư Nhụy từng bước đi lên, điều này cũng khiến anh họ của Quý Nam Tinh cầu hôn cô hết lần này đến lần khác, nhưng đều bị cô trì hoãn.
Vừa mới nếm trải niềm vui của sự nghiệp, ai lại cam tâm bị hôn nhân trói buộc chứ.
May mắn là Vân Thụ An cũng thật lòng yêu thích Thư Nhụy, cũng thật sự làm được lời hứa để cô bay cao, còn mình thì trấn giữ hậu phương. Chỉ là, cứ mãi không kết hôn, khiến người nhà không ít lần lo lắng.
May mà tình cảm của họ ổn định, vẫn tốt hơn mấy đứa trong nhà đến đối tượng yêu đương cũng chưa tìm được. Dần dần, nhà họ Vân cũng không nói gì nữa.
Hơn nữa, theo mô típ thiếu gia nhà giàu theo đuổi nữ minh tinh mà không ít người thích xem, anh ta theo đuổi càng lâu, càng chân thành, thì mọi người lại càng tích cực “đẩy thuyền”, kéo theo cả sự nghiệp của nhà họ Vân cũng đi lên không ít.
Dì út của Quý Nam Tinh không ít lần cảm thán với chị dâu cả của mình, nói rằng Út cưng đã nói, Thư Nhụy có số vượng phu. Không ngờ tuy chưa về làm dâu nhưng nhà họ Vân cũng thật sự được cô vượng cho.
Ai mà không thích người có thể vượng cho gia tộc mình chứ, bản thân dì còn phải lấy cổ tức của công ty để hưởng thụ cuộc sống nữa mà. Thế là nhà họ Vân càng ngày càng yêu quý Thư Nhụy.
Quý Nam Tinh chỉ đành bất lực. Cậu nói Thư Nhụy có thể vượng cho anh họ là vì họ hợp nhau, có thể làm được một cộng một lớn hơn hai chứ không phải kéo nhau đi xuống, chứ chẳng có cái gọi là số vượng phu gì cả. Nhưng thấy cả nhà họ hòa thuận vui vẻ, cậu cũng không nói gì thêm, dù sao gia đình hòa thuận, sống tốt là được rồi.
Giải quyết xong chuyện của Khê Giang Nguyệt, thời gian cũng sắp đến cuối tháng Tám. Còn ba ngày nữa là đến ngày đóng cửa Quỷ Môn, Quỷ Môn vừa đóng thì cả tháng cô hồn cũng kết thúc. Nhưng chính trong mấy ngày cuối cùng này lại khá hỗn loạn, bởi vì khó khăn lắm mới được lên dương gian thăm người thân, không phải âm hồn nào cũng cam tâm rời đi.
Nếu người thân ở dương gian sống tốt thì tất nhiên bọn họ sẽ không sinh ra tiếc nuối hay chấp niệm gì, nhưng nếu sống không tốt, dù biết rõ việc cố tình ở lại sẽ bị trừng phạt rất nặng, bọn họ cũng sẽ cố ở lại.
Còn một bộ phận nhỏ khác là do sau khi lên đây đã cảm nhận được sự tự do khác với lúc còn sống, mang theo suy nghĩ cùng lắm thì hồn bay phách tán, không đi đầu thai chuyển thế nữa để trốn khỏi Quỷ Môn. Loại này nếu không ảnh hưởng đến người sống thì thôi, nhưng bọn họ thường có lòng tham. Bây giờ là tham tự do, sau này sẽ là tham sự sống.
Khi hồn lực dần tiêu tan, chưa chắc bọn họ đã cam tâm hồn bay phách tán. Một khi lòng tham nổi lên, người bị hại chính là những người sống vô tội.
Vì vậy, ngay cả Quý Nam Tinh cũng không rảnh rỗi. Mặc dù cậu không giống như các đội viên trong Cục Quản lý phải phân công khu vực, nhưng mỗi tối cậu vẫn chọn ngẫu nhiên một nơi để đi dạo, giúp đỡ tuần tra.
Vì Tiêu Dã nói muốn ăn gà rán xiên que ở cổng trường, nên Quý Nam Tinh bèn tiện đường đến khu vực quanh trường đi một vòng. Ở đó có rất nhiều nhà dân, kiểu nhà lầu thấp, những con hẻm quanh co cũng nhiều, người qua lại phức tạp, dễ sinh ra những thứ âm u. Vừa hay cũng đã một thời gian rồi cậu không đến đốt bùa cho hồn ma nhát gan trong trường.
Trước khi nghỉ hè, cậu đã đến dán bùa cho cậu ta, cũng đốt nhang, báo cho cậu ta biết có thể kỳ nghỉ hè mình sẽ không đến, hẹn khai giảng gặp lại. Nhưng bây giờ đã đi ngang qua, vậy thì đến xem hồn ma nhát gan đó thế nào rồi.
Nhưng trường học vào dịp nghỉ hè thường không cho người ngoài vào, mỗi tối còn có người gác cổng tuần tra, hai người đành phải trèo tường vào.
Tiêu Dã lấy đà, chân đạp lên tường một cái là đã trèo lên được. Hắn ngồi trên tường, định kéo Quý Nam Tinh lên, nào ngờ Quý Nam Tinh chạy lấy đà một cái, tư thế còn điệu nghệ hơn cả hắn, đã vượt qua bức tường, nhảy vào ngọn núi sau trường.
Tiêu Dã ngồi trên tường, chậc chậc tặc lưỡi: “Cái này mà để thầy giám thị nhìn thấy, chắc chắn sẽ có một cái nồi đen sì úp thẳng xuống đầu tôi, nhất định thầy ấy sẽ nói là tôi dạy hư cậu, đến cả trèo tường cũng học được rồi.”
Quý Nam Tinh ngẩng đầu nhìn Tiêu Dã đang ngồi trên tường: “Còn không xuống.”
Tiêu Dã cười hì hì: “Tôi xuống đây, mau đến đỡ tôi.”
Hắn nói xong liền dang hai tay nhào về phía Quý Nam Tinh, nào ngờ Quý Nam Tinh lòng dạ sắt đá, nghiêng người né đi, hoàn toàn không đỡ hắn.
Tiêu Dã dựa vào sức cơ bụng của mình để đứng vững, sau đó trưng ra cái vẻ mặt tổn thương nhìn cậu: “Tôi đối với cậu như tình đầu, vậy mà cậu ngược tôi trăm bề.”
Quý Nam Tinh lười phải đấu võ mồm với hắn: “Đi nhanh lên, đốt nhang xong rồi đi ăn gà rán xiên que cậu thích nhất.”
Tiêu Dã: “Rõ ràng là cậu thích ăn nhất mà.”
Hai người bật đèn pin đi đến tòa nhà nhỏ đổ nát. Ngoài tiếng ve sầu không ngừng kêu ra, nơi đây yên tĩnh như thể đã bị thời gian lãng quên. Vẫn đổ nát và hoang phế như vậy, thậm chí vì đã nghỉ hè gần hai tháng, không có ai đến, cỏ dại mọc um tùm cao đến nửa người.
Tiêu Dã đi phía trước, dùng chân giẫm nát gốc cỏ dại, để Quý Nam Tinh đi phía sau không bị cứa vào chân. Đừng xem thường những ngọn cỏ này, chúng rất sắc lẹm, cứa vào chân một cái là rách toạc da. Với làn da mỏng manh của cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà hắn, chắc chỉ cần quẹt nhẹ một cái là đã có một vệt máu rồi.
Nhìn người đang mở đường cho mình phía trước, Quý Nam Tinh đưa tay ra níu lấy vạt áo của hắn.
Khoảnh khắc vạt áo bị kéo lại, động tác dùng sức giẫm cỏ của Tiêu Dã khựng lại một chút. ỷ vào việc người phía sau không nhìn thấy biểu cảm của mình, hắn không hề che giấu nụ cười trên mặt.
Quý Náo Náo sẽ không biết được, một hành động nhỏ bé tưởng chừng không đáng kể như vậy lại khiến trái tim hắn ngứa ngáy đến nhường nào. Lực nắm nhẹ nhàng đó giống như đang nắm giữ mạch sống của hắn vậy.
Rốt cuộc thì Quý Náo Náo có biết điều mình đang làm không, đôi lúc cậu thả thính mà không tự biết, thật sự là rất hành hạ người khác.
Quý Nam Tinh đi phía sau hắn không hề hay biết. Cậu chỉ biết tối nay không có nhiều ánh trăng, chỉ có thể dựa vào đèn pin để soi đường dưới chân. Mặc dù không đến nỗi không nhìn rõ, nhưng khắp nơi đều là cỏ dại và gạch vụn chất đống, đi không cẩn thận sẽ bị hụt chân, không dễ đi chút nào.
Dù sao phía trước cũng có người mở đường, cậu cũng lười biếng một chút cho đỡ tốn sức.
Tiêu Dã đi chậm lại, giẫm nát từng bụi cỏ dưới chân, cứ thế đi thẳng đến tòa nhà nhỏ đổ nát, tạo thành một lối mòn.
Nghe thấy tiếng động, hồn ma nhát gan ló đầu ra khỏi cửa sổ vỡ nhìn xem, thấy là Quý Nam Tinh, cậu ta liền vui vẻ bay ra: “Tiểu Thiên Sư!”
Trước đây cậu ta chỉ có một mình, mỗi ngày đều chờ trời sáng rồi lại chờ trời tối. Lúc đó cậu ta cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, yên tĩnh đến mức đôi khi ngẩn người một cái là đã qua mấy ngày. Khi trường học có lớp, cậu ta nghe ngóng một chút náo nhiệt, khi trường nghỉ hè thì cậu ta nhắm mắt ngủ.
Bao nhiêu năm nay vẫn luôn trôi qua như vậy, cho đến khi trong tòa nhà nhỏ đổ nát này xuất hiện một Tiểu Thiên Sư.
Mặc dù họ không thường xuyên đến, nhưng thỉnh thoảng qua đây nướng chút đồ ăn, nấu chút lẩu, nói cười đùa giỡn, cậu ta cảm thấy dường như cuộc sống đã trở lại những ngày vui vẻ như khi mình còn sống, huống chi mỗi tuần đều được ăn nhang của Tiểu Thiên Sư.
Nhưng một kỳ nghỉ hè, hai tháng dài đằng đẵng, cậu ta cô đơn đợi ở đây, nhìn những ngọn cỏ mọc cao lên từng tấc, cậu ta mới biết thời gian chưa bao giờ là thứ khó trôi qua, mà điều khó khăn chính là cảnh tan tác sau những cuộc vui.
Quý Nam Tinh nhìn hồn ma phía trên, nói với Tiêu Dã: “Cậu ở đây đợi tôi nhé, đốt nhang xong tôi xuống ngay.”
Tiêu Dã cũng đưa cây đèn pin trong tay cho cậu: “Lên lầu cẩn thận nhé.”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng rồi đi lên lầu. Hồn ma nhát gan bay vòng quanh cậu: “Không phải nói khai giảng mới đến sao, cậu đừng lo cho tôi, bao nhiêu năm nay tôi đều tự mình vượt qua rồi, một hai tháng không ăn nhang cũng không sao đâu.”
Quý Nam Tinh nói: “Sắp đóng cửa Quỷ Môn rồi, gần đây hơi loạn, nên tôi qua đây tuần tra xem sao. Phía trường học không có chuyện gì chứ?”
Trường học tuy đã nghỉ hè, nhưng vẫn có lớp học thêm của khối 12. Chỉ là khối 12 trong kỳ nghỉ hè không cần học tối, buổi chiều học xong là tan học luôn. Buổi tối trong trường không có nhiều người, chỉ sợ có ma quỷ bay vào gây chuyện.
Nhưng ma quỷ bên ngoài thường khó vào được trường học, bởi vì từ trường ở đây khá đặc biệt, nhưng mọi chuyện đều có ngoại lệ. Đã đến đây rồi thì cứ hỏi một tiếng.
Hồn ma nhát gan vừa hít hương vừa lắc đầu: “Không có, không có chuyện gì cả. À không, cũng không phải là không có chuyện gì, chỉ là có hôm tôi thấy một giáo viên lạ mặt lượn lờ trong trường, hơi đáng sợ, tôi không dám nhìn nhiều, nhưng chỉ gặp một lần đó thôi, sau này không thấy nữa.”
Quý Nam Tinh nhất thời không biết rốt cuộc thì cậu ta và Tạ Phán Nhi ai sợ ma hơn, rõ ràng bản thân cậu ta cũng là ma mà: “Nhìn thấy vào khoảng thời gian nào?”
Hồn ma nhát gan suy nghĩ một lát rồi nói: “Bảy tám ngày trước gì đó, nhỉ?”
Trước đây cậu ta không nhớ ngày tháng, nhưng bây giờ thì có. Bởi vì nhớ ngày tháng thì sẽ biết khi nào khai giảng, khai giảng rồi thì Tiểu Thiên Sư và mọi người sẽ lại quay về.
Quý Nam Tinh gật đầu, kiểm tra lại lá bùa dán trên tường, xác nhận lá bùa vẫn còn nguyên vẹn, liền nói với hồn ma nhát gan: “Sắp khai giảng rồi, đến lúc đó lại đến đốt nhang cho cậu.”
Hồn ma nhát gan gật đầu lia lịa, cũng không nói gì kiểu như bảo cậu ở lại nói chuyện thêm, chỉ vẫy tay với cậu. Cậu ta biết Tiểu Thiên Sư rất bận, tất nhiên sẽ không làm mất thời gian của cậu nữa.
Nhìn Tiểu Thiên Sư xuống lầu, cậu ta nằm sấp trên cửa sổ nhìn họ rời đi như lúc đến, một người trước một người sau. Hồn ma nhát gan lại bay vào trong nhà, tiếp tục ăn nhang của mình.
Lúc rời khỏi tòa nhà đổ nát, Tiêu Dã không để Quý Nam Tinh nắm áo mình nữa, mà trực tiếp nắm lấy tay cậu.
Khi Quý Nam Tinh muốn rút tay ra, hắn liền nắm chặt lại: “Nhìn đường đi, tối om thế này, nắm tay sẽ an toàn hơn.”
Nói rồi hắn lại lựa một chủ đề khác để cố gắng chuyển hướng sự chú ý của Quý Nam Tinh: “Hồn ma trên lầu đó rốt cuộc là ai vậy, nó cứ ở đây không siêu độ có được không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Trường chúng ta từng có một thiên tài rất nổi tiếng, cậu có biết chuyện này không?”
Tiêu Dã dừng bước: “Là cậu ấy sao?”
Đó là chuyện của hơn mười năm trước. Trường họ ngày xưa có một thiên tài, tuổi không lớn, từ tiểu học đến trung học đều nhảy lớp, mười bốn tuổi đã vào lớp năng khiếu, là thiên tài nổi tiếng ở đây.
Ngọc Lan ngoài trường cấp ba, còn có trường tiểu học và trung học cơ sở trực thuộc. Quách Tầm học từ trường tiểu học trực thuộc lên.
Loại thiên tài này thường chỉ thấy trên báo mạng, khi thật sự xảy ra ngay bên cạnh mình, tự nhiên sẽ được lưu truyền lâu hơn những tin tức xem qua rồi quên trên mạng.
Nghe nói năm đó Quách Tầm đã nghỉ học giữa chừng ở lớp năng khiếu, quay về học thẳng lớp 12, định cùng mọi người thi đại học. Không ai biết tại sao cậu ta có con đường dễ dàng hơn mà lại quay về tham gia kỳ thi đại học, có hỏi cậu ta cũng không nói.
Kết quả không ai ngờ được, tối hôm thi đại học xong, cậu ta đã nhảy lầu tự sát, chính là nhảy từ tòa nhà đổ nát phía sau, đầu đập vào một hòn đá nhọn, chết ngay tại chỗ.
Mà kỳ thi đại học năm đó, Quách Tầm là thủ khoa khối tự nhiên, điểm thi của cậu ta năm đó là 741, có thể tưởng tượng được số điểm và thành tích này đáng sợ đến mức nào.
Không ai biết tại sao cậu ta lại tự sát. Có người nói là chuyện liên quan đến tình cảm, có người nói là liên quan đến gia đình. Giống như việc tại sao cậu ta lại nghỉ học ở lớp năng khiếu, không ai biết nguyên nhân cả.
Tiêu Dã chưa từng gặp hồn ma trên lầu, nhưng hắn có nghe Quý Nam Tinh nhắc đến. Hắn thật sự không thể liên tưởng được hồn ma nhát gan trên lầu với thiên tài năm xưa.
Hai người đi đến dưới chân tường, Tiêu Dã mới tò mò hỏi: “Vậy cậu có biết tại sao năm đó cậu ấy tự sát không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không biết, chưa từng hỏi.”
Mặc dù cậu đã nhìn thấy một vài hình ảnh, hình ảnh Quách Tầm chết không nhắm mắt, rơi lệ trong vũng máu, thoáng qua một cái, nhưng Quý Nam Tinh không tìm hiểu sâu.
Mỗi người đều có nỗi khổ riêng. Nếu cậu ta đã muốn ở lại đây, dù cho cậu ta có đang chờ đợi ai, chỉ cần không hại người, cậu cũng sẽ không ép buộc siêu độ cậu ta đi.
Tiêu Dã ồ một tiếng, không hỏi thêm nữa. Sau khi trèo lên tường, hắn đưa tay về phía Quý Nam Tinh: “Nhanh lên, để tôi kéo cậu lên. Tôi luyện cả thân cơ bắp này, cũng phải cho tôi cơ hội thể hiện chút chứ.”
Bên trong trường không dễ lấy đà như bên ngoài, ở đây cây cối hoa cỏ nhiều, không gian cũng không rộng rãi, có người ở trên kéo một cái sẽ dễ trèo tường hơn.
Quý Nam Tinh cũng không từ chối, đặt tay vào lòng bàn tay Tiêu Dã.
Lấy đà một cái, Quý Nam Tinh được Tiêu Dã kéo lên tường.
Tiêu Dã cũng không vội xuống, mà nói với Quý Nam Tinh: “Còn nhớ con đường này không?”
Dưới chân tường nơi họ đang ngồi là một con đường nhỏ rợp bóng cây. Con đường dài, hai bên trồng hàng cây thẳng tắp. Mùa xuân về thì có lộc non, mùa hè đến thì râm mát, mùa thu sang thì lá rụng, mùa đông tới thì băng tuyết, mỗi mùa nơi đây đều có một vẻ đẹp riêng. Rất nhiều cặp đôi trẻ thích nắm tay nhau đi dạo một vòng ở đây sau giờ học.
Tiêu Dã chỉ vào ngã rẽ: “Lúc trước chính là ở đây, vô tình đi lạc vào, thấy có ác quỷ xông về phía cậu. May mà hôm đó tôi lo cho cậu nên mới ra tìm, nếu không muốn bước vào thế giới của cậu, không biết sẽ khó đến mức nào.”
Quý Nam Tinh: “Khó lắm sao, tôi chưa bao giờ đóng cửa thế giới của mình không cho người khác vào.”
Tiêu Dã: “Khó chứ, nếu hôm đó tôi không tình cờ đi lạc vào, cậu sẽ nói cho tôi biết cậu là thiên sư, cậu đang bắt ma sao?”
Quý Nam Tinh quay đầu nhìn Tiêu Dã. Dưới ánh đèn đường, một nửa khuôn mặt của Tiêu Dã ẩn trong bóng tối, nhưng nửa còn lại thì sáng bừng với nụ cười, như thể dù cậu có nói không, hắn cũng sẽ lập tức cười hì hì đáp lại: “Thấy chưa, tôi biết ngay là cậu sẽ không nói mà.”
Sau đó, hắn sẽ chẳng hề để tâm mà nói đùa, vô tư vô lự như thể câu hỏi vừa rồi chỉ là buột miệng hỏi vu vơ một chút thôi.
Quý Nam Tinh lại cười khẽ một tiếng, nói: “Sẽ nói mà, thật ra lúc đó tôi cũng đang nghĩ xem nên nói với cậu thế nào.”
Nụ cười trên môi Tiêu Dã dưới ánh đèn có phần thu lại, nhưng ánh mắt lại càng sáng hơn. Hắn nhìn Quý Nam Tinh một lúc với ánh mắt rực cháy đó, rồi lại cười nói: “Ôi chao, biết vậy hôm đó tôi đã không ra ngoài, để cậu tự thú nhận với tôi, như vậy tôi có thể đứng trên lập trường đạo đức, ít nhất cũng phải bắt cậu khao vài bữa cơm, lỗ quá lỗ rồi.”
Quý Nam Tinh liếc nhìn người đang cười cợt bên cạnh, đang định nhảy xuống khỏi tường thì đột nhiên dừng lại. Tiêu Dã vội vàng hỏi: “Sao vậy?”
Quý Nam Tinh đè hắn lại: “Đừng động.”
Tiêu Dã lập tức cảnh giác, sau đó nhìn thấy ở ngã rẽ có năm người trẻ tuổi đang đi tới, vẻ mặt bọn họ vừa cẩn thận vừa sợ hãi.
Ba nam hai nữ, trông còn trẻ như học sinh. Sắc mặt ba chàng trai có chút không tốt, hai cô gái thì càng ôm chặt lấy nhau. Lúc nhìn trái lúc nhìn phải, vẻ mặt họ rất cảnh giác, như thể đang sợ rằng giây tiếp theo sẽ có thứ gì đó từ bên cạnh lao ra.
Tiêu Dã hơi nhíu mày, ghé sát vào người Quý Nam Tinh, nói nhỏ: “Tình hình gì vậy?”
Mặc dù bây giờ đã không còn sớm, gần mười giờ rồi, trên con đường này cũng không có mấy người, nhưng cũng không đến mức sợ hãi như vậy chứ. Hơn nữa, phía trước chính là khu phố ăn vặt của trường, tiếng người ồn ào, náo nhiệt đến mức họ ở đây cũng nghe thấy, chứ đâu phải là nơi hoang sơn dã lĩnh, làm chuyện gì mà sợ hãi đến thế.
Quý Nam Tinh không nói gì, chỉ ngồi trên tường, không vội xuống.
Hai người cứ thế nhìn nhóm người phía dưới như thể sợ giẫm chết một con kiến, bước từng bước cẩn thận đi về phía trước. Nhưng đi được một lúc thì bọn họ lại rẽ ngang. Rõ ràng chỉ cần đi thêm một chút nữa là đến ngã tư, nơi có xe cộ qua lại, vậy mà bọn họ lại rẽ rồi đi vòng lại.
Thậm chí một trong hai cô gái còn khóc lóc lau nước mắt: “Làm sao bây giờ, có phải là chúng ta không ra được không, chúng ta gặp Quỷ Đả Tường rồi phải không?”
Chàng trai trông khỏe nhất trong năm người nói: “Tôi nghe nói gặp Quỷ Đả Tường thì chửi bậy sẽ có tác dụng, để tôi thử xem.”
Nói xong, hắn ta liền tuôn một tràng chửi thề. Tiêu Dã vội vàng dùng hai tay bịt tai Quý Nam Tinh lại: “Bẩn quá, đừng nghe.”
Sau khi chàng trai kia chửi xong, phát hiện xung quanh không hề có gì thay đổi, mấy người đều cảm thấy lạnh sống lưng.
Cô gái kia sợ hãi đến mức ngồi bệt xuống đất khóc nức nở: “Tôi đã nói là phải về nhà, phải về nhà, các cậu cứ bảo còn sớm, đều tại các cậu hết. Nếu vừa nãy về nhà thì đã không gặp phải chuyện này rồi, làm sao bây giờ, tôi muốn về nhà, hu hu hu.”
Chàng trai bị tiếng khóc của cô làm cho bực bội, cũng không còn kiên nhẫn dỗ dành như lúc đi chơi nữa, vẻ mặt không chút thiện cảm, nói: “Khóc cái gì mà khóc! Là tự cô muốn đi ra ngoài với bọn tôi, chứ có phải bọn tôi cầu xin cô đi đâu, có gì mà khóc! Rõ ràng là tự cô không muốn về nhà, bây giờ lại quay ra trách người khác! Biết đâu chính vì cô cứ khóc lóc om sòm nên mới chiêu dụ thứ bẩn thỉu tới đó!”
Hai chàng trai bên cạnh cũng nhíu mày, vẻ mặt không kiên nhẫn. Có lẽ vì mãi không ra được nên bực bội, cũng không còn kiên nhẫn để dỗ dành nữa.
Cô gái còn lại có vẻ bình tĩnh hơn một chút, cô đứng dậy, nhìn chàng trai đang lớn tiếng với bọn họ: “Dương Lập, anh hét cái gì thế! Lúc rủ bọn tôi đi chơi thì ngọt ngào dỗ dành, gặp chuyện thì lộ rõ bộ mặt thật à? Nếu anh thật sự có bản lĩnh thì đừng gào lên với bọn tôi, mà hãy mau tìm đường ra đi!”
Bọn họ gặp Quỷ Đả Tường, không biết đã đi vòng bao nhiêu lần rồi, cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Điện thoại không gọi được, đường cũng không ra được, đi thế nào cũng chỉ có một con đường này. Bọn họ cứ đi mãi, đi mãi, nhưng vẫn không thể thoát ra ngoài được.
Tất cả sự kiên nhẫn đều đã cạn kiệt, lúc đầu còn có can đảm vì có người bên cạnh, bây giờ cũng dần tan biến mất. Chuyện Quỷ Đả Tường trong truyền thuyết chỉ nghe chứ chưa từng gặp, bây giờ gặp thật rồi mới biết nó đáng sợ đến nhường nào.
Đây không phải là sự bất lực khi không thể đi ra khỏi một con đường, mà là nỗi sợ hãi vì những điều không biết và không ngừng tự dọa mình.
Trong khi nỗi sợ hãi ngày càng tăng, bọn họ lại nghe thấy tiếng ồn ào bên cạnh, Dương Lập không nghĩ ngợi gì, giơ tay lên định tát cô gái đang cãi lại mình.
Hai chàng trai bên cạnh thấy vậy vội vàng lao đến cản lại.
“Đừng kích động!”
“Cậu làm gì thế, sao lại động tay động chân rồi!”
Cô gái đang ngồi khóc dưới đất cũng không ngờ Dương Lập lại có tính khí như vậy. Cô bò dậy, kéo bạn mình lùi lại, đột nhiên cảm thấy Quỷ Đả Tường còn không đáng sợ bằng mấy chàng trai trước mặt.
Đúng lúc này, một tiếng động giống như tiếng đá rơi vang lên từ đâu đó. Ngay sau đó, tiếng xe cộ, tiếng ồn ào náo nhiệt của các hàng quán như xuyên qua lớp màng vô hình truyền vào, xua tan sự yên tĩnh bất thường khi gặp phải Quỷ Đả Tường.
Hết chương 172.
