Chương 173: Chỉ Có Thể Yên Giấc Bên Cạnh Em (Thượng)

Chương 173: Chỉ Có Thể Yên Giấc Bên Cạnh Em (Thượng)

 

Tôi nhướng mày, nhìn về phía Khương Thanh Xu. “Xuất quan rồi à?”

 

“Ừm, giao nhân đâu?”

 

Cô ta nghiêng người qua xem đoạn băng.

 

“Trên người giao nhân có thứ gì tốt à?”

 

Hiếm khi thấy Khương Thanh Xu vội vàng như vậy.

 

Khương Thanh Xu vừa xem lại đoạn băng vừa đáp lời. “Ừm, toàn thân giao nhân đều là bảo vật. Hơn nữa, nếu có giao nhân châu được ngưng tụ từ nước mắt của giao nhân thì Thần Thức Đan có thể sản xuất hàng loạt rồi.”

 

Cô ta dùng ngón cái và ngón trỏ chụm lại, ước chừng một khoảng cách nhỏ. “Chỉ cần một chút bột nhỏ thế này thôi là có thể luyện ra cả một lò một trăm lẻ tám viên Thần Thức Đan.”

 

“Từ xưa đến nay, luyện thể thì dễ mà luyện thần thì khó, đan dược nâng cao tu vi thì vô số, nhưng đan dược có thể tăng cường sức mạnh thần thức thì lại gần như không có.”

 

“Nếu Thần Thức Đan này có thể sản xuất hàng loạt, anh biết điều đó có nghĩa là gì không?”

 

“Tôi biết.”

 

Nếu Thần Thức Đan có thể sản xuất hàng loạt, điều đó có nghĩa là Huyền Môn sẽ hoàn toàn quật khởi.

 

Thậm chí có thể dùng đan dược để cưỡng ép nâng cao cảnh giới tu vi của một người, tạo ra một đan dược chiến thần.

 

Theo lời Khương Thanh Xu, những tu sĩ dùng đan dược để nâng cao cảnh giới có sức chiến đấu yếu nhất trong cùng cấp bậc. Thế nhưng, một tu sĩ dù yếu đến đâu cũng mạnh hơn người thường rất nhiều.

 

“Nước mắt giao nhân có thể ngưng tụ thành giao nhân châu, mỡ giao nhân có thể làm thành đèn trường minh ngàn năm không tắt, thịt giao nhân ăn vào có thể tăng tuổi thọ, giao nhân còn có thể dệt ra giao nhân sa, mỏng nhẹ như sương, xuống nước không ướt.”

 

“Toàn thân giao nhân đều là báu vật, lại có bản tính thuần thiện, gần gũi với con người, cho nên ở thời đại của tôi, chúng bị săn bắt đến gần như tuyệt chủng.”

 

“Tôi đã tưởng giao nhân hoàn toàn biến mất rồi, không ngờ ở đây vẫn còn một con.”

 

“Một giao nhân có thể sống sót đến tận bây giờ, e rằng cũng chẳng phải loại lương thiện gì.”

 

Đội trưởng đội Bá u oán nói: “Tu sĩ thời đại các cô đúng là chẳng có chút khái niệm nào về phát triển bền vững cả.”

 

Khương Thanh Xu im lặng một lúc rồi lẳng lặng liếc anh ta một cái. “Thời đại của chúng tôi là cá lớn nuốt cá bé, thấy linh thú linh thảo là phải mau chóng thu vào túi, mình không lấy tự khắc có kẻ khác đến lấy, ai mà còn lo được cho sau này.”

 

“Chúng tôi vốn dĩ là tranh mệnh với trời, nghịch thiên mà đi.”

 

Tôi lắc đầu. “Thời thế ép buộc thôi.”

 

“Nhưng cách tu luyện này đúng là không được xanh, không được thân thiện với môi trường cho lắm.”

 

“… Anh ‘xanh’ một cái cho tôi xem thử.”

 

Tôi cười. “Nếu có cơ hội, tôi sẽ thử xem sao.”

 

Nói rồi, tôi cúi xuống, chỉ vào màn hình. “Chính là chỗ này.”

 

Màn hình dừng lại.

 

Trong đoạn video đã được làm rõ có thể thấy, giao nhân có một mái tóc dài màu đen và chiếc đuôi màu xanh biếc.

 

So với những Công Lược Giả đầu người đuôi cá khác, nửa thân trên của giao nhân này hoàn toàn là dáng vẻ của một người phụ nữ. Cô ta có đôi mắt hạnh, má đào, mày mắt dịu dàng, ánh nhìn linh động. Dù chỉ là trong đoạn băng mờ ảo cũng có thể nhìn ra được vẻ đẹp trời sinh.

 

Khương Thanh Xu nhìn chằm chằm vào giao nhân, mày nhíu chặt.

 

“Cô nhìn ra được gì không?”

 

Khương Thanh Xu nói: “Rất kỳ lạ, huyết khí trên người cô ta rất nhạt, không giống một giao nhân đã giết nhiều người như vậy.”

 

Đội trưởng ngạc nhiên. “Có lẽ vụ án giết người hàng loạt không phải do cô ta làm.”

 

Khương Thanh Xu trầm ngâm một lát. “Cũng không thể hoàn toàn phủ nhận được.”

 

“Những gì tôi biết đã là chuyện của mấy trăm năm trước, khoảng thời gian đó Huyền Môn bị đứt gãy nghiêm trọng, cổ tịch biến mất hàng loạt. Tôi không thể chắc chắn rằng giao nhân bây giờ và giao nhân thời của tôi có còn giống nhau hay không.”

 

“Giống như lời đồn ở thời thượng cổ, Huyền Môn thật sự có thể tu tiên thành tiên, nhưng đến đời của tôi, Huyền Môn chỉ còn lại Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc, cùng với một vài thuật luyện đan, vẽ bùa, luyện khí cơ bản. Đến đời các anh thì ngay cả công phu cơ bản cũng học không đầy đủ.”

 

“Tương truyền giao nhân thời thượng cổ uống sương mai, tắm ánh trăng, là tinh linh của nước, toàn thân linh khí thuần khiết.”

 

“Trên người giao nhân này có huyết khí, nhưng không nặng. Có hai khả năng.”

 

“Thứ nhất, vụ án là do cô ta làm, nhưng tội nghiệt và huyết khí trên người đã bị thứ gì đó gột rửa đi.”

 

“Thứ hai, vụ án không phải do cô ta làm, huyết khí này là do cô ta giết các loài động vật nhỏ khác, hoặc bị dính phải ở đâu đó.”

 

Cuối cùng, chúng tôi quyết định tạm thời theo dõi chặt chẽ động tĩnh của giao nhân, khi cần thiết sẽ tiến hành bắt giữ.

 

Thế nhưng, cuộc họp nhỏ còn chưa kết thúc thì nhà họ Trần đã có tin mới.

 

Tôi nhận lấy tài liệu, lật xem hai lượt.

 

Lại có người chết.

 

Lần này, người chết lại là một cổ đông.

 

Vị cổ đông này và vị cổ đông chết trong vườn hoa có quan hệ vô cùng thân thiết.

 

Ngay cả tình trạng khi chết cũng không khác gì nhau.

 

Trên cổ vị cổ đông này còn có một vết hôn rõ mồn một, rõ hơn cả những lần trước, như một sự chế giễu không lời.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Da thịt bị xé rách và những vết hôn cuồng loạn đan xen vào nhau, tạo nên một vẻ đẹp hết sức máu me.

 

Cùng lúc đó, tình hình nhà họ Trần cũng càng trở nên tồi tệ hơn.

 

Sau cái chết của vị cổ đông này, người nhà họ Trần ai nấy đều hoang mang lo sợ, nội bộ rối loạn bất an. Bọn họ bất giác bắt đầu nghĩ lại xem, trước đây nhà họ Trần có làm chuyện gì sai trái, khiến hung thủ phải tìm đến báo thù hay không.

 

Người nhà họ Trần từ trên xuống dưới đều không ra gì, lớn nhỏ gì cũng chẳng có ai tay chân sạch sẽ. Lúc này, người này nhớ lại một chuyện, kẻ kia kể ra một việc, càng nói càng nhiều chuyện xấu xa mình hoặc người khác từng làm, lòng dạ lại càng thêm bồn chồn lo lắng bất an, chỉ cảm thấy chính là những việc khuất tất năm xưa đã tìm đến tận cửa.

 

Bằng chứng cho điều đó là Đại thiếu gia nhà họ Trần và Trần tiểu thiếu gia vẫn còn sống.

 

Mặc dù Đại thiếu gia nhà họ Trần ra tay tàn nhẫn trên thương trường, nhưng đúng là chưa từng nghe nói người này phạm phải chuyện gì, trong giới còn nổi tiếng là người có tính cách chính trực.

 

Còn Trần tiểu thiếu gia thì ngoan ngoãn khỏi phải bàn, cái gan của cậu ta đến ra ngoài còn không dám, làm sao có thể gây chuyện được.

 

Trong mắt các cổ đông khác, chính vì hai vị thiếu gia này bình thường không làm chuyện sai trái, nên mới có thể sống sót sau khi nhà chính họ Trần chết bảy người, trở thành hai người sống sót duy nhất.

 

Nhận thức này khiến cho nội bộ nhà họ Trần càng thêm hỗn loạn.

 

Con trai của vị cổ đông vừa qua đời lại là kẻ nhát gan, bất chấp tất cả đòi bán số cổ phần trong tay.

 

Các cổ đông khác thì nhao nhao can ngăn, nhưng hễ nói đến việc mua lại số cổ phần đó thì ai nấy đều không khỏi do dự.

 

Bởi vì người nhà họ Trần đã chết chín người rồi.

 

Không ai có thể đảm bảo hung thủ có phải đang giết người theo gia phả hay không, và liệu nạn nhân tiếp theo có phải là mình hay không.

 

Đúng là bọn họ yêu tiền, nếu không thì đã chẳng làm ra cái chuyện nhà họ Trần vừa mới chết bảy người đã kéo đến cửa, bóng gió ép hai đứa trẻ nhường vị, âm mưu đoạt quyền.

 

Nhưng dù có yêu tiền đến mấy, cũng phải có mạng để mà tiêu chứ.

 

………

 

Sau khi cuộc họp nhỏ kết thúc, trong phòng chỉ còn lại tôi và Trợ Lý.

 

Lúc này, tôi không khỏi thấy may mắn vì đã sớm cho người làm ra phiên bản Trí Não 4.0.

 

Tôi lấy chiếc Trí Não mẫu mới ra, đưa cho Trợ Lý.

 

“Thay cái này đi.”

 

“Vâng, Tổng tài.”

 

Trợ Lý chưa bao giờ phản đối bất cứ điều gì tôi nói.

 

“Tối nay có một bữa tiệc, đi cùng tôi nhé.”

 

“Vâng.”

 

……..

 

Trong bữa tiệc tối hôm đó, tôi đã gặp một người không ngờ tới.

 

Ở một góc phòng, bên cây đàn dương cầm, tôi thấy chàng thanh niên phỏng vấn ở quán bar hôm nọ đang ngồi trước cây đàn, có phần gượng gạo chỉnh lại cổ tay áo.

 

Sao cậu ta lại ở đây?

 

Tôi nhìn Trợ Lý.

 

Anh khẽ cúi người, ghé vào tai tôi. “Sau khi phỏng vấn thất bại, cậu ta đã đến làm việc tại một cửa hàng bán đàn piano.”

 

Một chàng thanh niên nghèo khó chăm chỉ làm việc, sau khi tan làm ở cửa hàng đàn, đã không kìm được mà ngồi xuống chơi một bản nhạc.

 

Giai điệu du dương đó lọt vào tai của Mộ tổng, và vị tổng tài đã mất ngủ từ lâu bỗng cảm thấy một cơn buồn ngủ ập đến, rồi từ từ nhắm mắt lại.

 

Mãi cho đến khi tiếng nhạc dừng lại, hắn ta mới phát hiện ra rằng, bản thân mình đã bị mất ngủ bấy lâu, vậy mà lại có thể ngủ thiếp đi trong xe khi nghe nhạc.

 

Sau đó, Mộ tổng đã mời cậu ta về làm nghệ sĩ dương cầm độc quyền cho mình.

 

Lời đồn còn nói rằng, tình cảm của Mộ tổng dành cho chàng thanh niên không hề bình thường, lần này là muốn cho cậu ta có cơ hội lộ diện trước công chúng, nên mới giao cho cậu ta vị trí nghệ sĩ dương cầm của bữa tiệc.

 

Và từ xa, tôi đã nghe thấy tiếng lòng của cậu ta.

 

【Hồi hộp quá.】

 

【Cố lên! Mình nhất định làm được!】

 

【Lần này mình đã cố tình chọn một bản nhạc hùng tráng, chắc chắn sẽ không đánh cho người ta ngủ gật nữa đâu!】

 

Ồn ào quá.

 

Giọng của Trợ Lý vẫn dễ nghe hơn.

 

“Tổng tài?”

 

Trợ Lý không nghe được tiếng lòng của chàng thanh niên, tưởng tôi đang thất thần, bèn cúi đầu khẽ gọi.

 

Hơi thở ấm áp của anh phả vào bên tai tôi, mang theo cảm giác ngưa ngứa tê dại.

 

Tôi bất giác né đi một chút.

 

“Ừm, tôi đang nghe đây.”

 

Hết chương 173.

 

Chương 173: Chỉ Có Thể Yên Giấc Bên Cạnh Em (Thượng)

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên