Chương 173: Đó Là Ông Ngoại
Một tiếng động vốn không thuộc về khung cảnh tĩnh mịch lúc này vang lên, tựa như một tín hiệu giải thoát, kéo bọn họ ra khỏi vòng lặp vô tận. Nhìn con đường rực sáng hơn hẳn ban nãy, trong lòng hai cô gái lập tức bùng lên niềm vui và hy vọng. Bọn họ không chút do dự nắm chặt tay nhau, cắm cúi chạy về phía nhộn nhịp nhất.
Khi cuối cùng cũng chạy ra khỏi ngã tư cứ lặp đi lặp lại loanh quanh luẩn quẩn nãy giờ, nhìn con phố xe cộ tấp nập, nhìn dòng người qua lại ngược xuôi, dường như cái cảm giác ớn lạnh cứ bám riết lấy cơ thể cũng bị hơi thở cuộc sống bình thường này xua tan. Hai người có cảm giác như vừa được sống sót sau đại nạn, không kìm được mà ôm chầm lấy nhau bật khóc nức nở.
Vừa rồi bọn họ thực sự nghĩ rằng mình sẽ bị mắc kẹt trong ma trận của Quỷ Đả Tường, may mà bên cạnh còn có bạn đồng hành, nếu chỉ có một thân một mình, quả thực là không dám tưởng tượng chuyện này sẽ kinh khủng đến mức nào.
Ba cậu nam sinh cũng vội vã chạy thoát ra ngoài. Phát hiện Quỷ Đả Tường đã biến mất, nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ thở phào nhẹ nhõm. Cả đời này bọn họ chưa từng gặp chuyện gì đáng sợ đến vậy, đột nhiên bị đụng phải, vừa nãy bọn họ đúng là đã bị dọa cho sợ mất mật.
Quỷ Đả Tường qua đi, bọn họ lại quay về khu chợ đêm náo nhiệt, những bản tính trần trụi vừa bị phơi bày cũng theo đó mà che giấu đi. Một người trong số đó còn khều nhẹ hai cô gái, cất giọng dỗ dành, dường như muốn lấp liếm đi bộ mặt dữ tợn vừa rồi của mình: “Được rồi, chẳng phải không sao rồi à. Chắc là đường này trồng nhiều cây quá, không có ánh nắng chiếu vào nên hơi âm u chút thôi. Lần sau chúng ta không đi đường này nữa.”
Nhưng đã chứng kiến dáng vẻ nổi trận lôi đình của Dương Lập rồi, hai cô gái làm sao có thể tin vào bộ mặt này của hắn ta nữa. Trương Tĩnh, người vừa khóc to nhất và suýt bị ăn tát, nắm chặt tay bạn mình rồi lùi lại hai bước: “Tôi lại thấy rất may mắn vì hôm nay đã đi con đường này. Dương Lập, tôi thấy chúng ta không hợp nhau. Sau này đừng liên lạc nữa.”
May mà đụng phải Quỷ Đả Tường một lần nên mới nhìn rõ bộ mặt thật của bọn họ, chuyện này cũng coi như là kịp thời dừng lại trước khi bị tổn thương.
Nhưng câu nói này lại khiến Dương Lập bất mãn, hắn ta vươn tay kéo cô lại: “Cô có ý gì!”
Bây giờ xung quanh toàn là người, Trương Tĩnh đâu có sợ hắn ta. Cô hất thẳng tay hắn ta ra: “Ý tôi chính là sau này đừng liên lạc nữa đấy, anh nghe không hiểu à!”
Dương Lập vô cùng tức giận trước thái độ và phản ứng của Trương Tĩnh, dường như hắn ta vẫn không thể hiểu nổi: “Chỉ vì chút chuyện ban nãy mà cô phải làm đến mức này à? Gặp chuyện thì tính tình con người ta khó tránh khỏi nóng nảy đôi chút. Cô cũng khóc lóc om sòm còn gì, chỉ cho phép mình cô khóc, không cho phép người khác mất bình tĩnh à!”
Trương Tĩnh phẫn nộ đáp trả: “Đúng! Chỉ cho phép mình tôi khóc, không cho phép người khác mất bình tĩnh đấy! Tôi tiêu chuẩn kép như vậy thì đã sao! Tính cách của tôi thế nào tự tôi biết, vậy nên tôi yêu đương tìm bạn trai là muốn tìm một người có thể gánh vác mọi chuyện thay tôi, lẽ nào tôi sai à? Anh không đáp ứng được yêu cầu về nửa kia của tôi, vậy thì đừng lãng phí thời gian của nhau nữa, không được sao! Hay là anh muốn nói ăn của anh, tiêu của anh thì phải trả lại cho anh? Được thôi, anh tự tính xem mấy lần đi ăn tiêu hết bao nhiêu tiền của anh, trừ đi số tiền tôi mua điện thoại cho anh, xem anh có phải thối lại tiền cho tôi không!”
Dương Lập lộ rõ vẻ thẹn quá hóa giận: “Trương Tĩnh, cô nói thế thì mất hay rồi đấy.”
Trương Tĩnh: “Thế nào mới gọi là hay? Tôi muốn chia tay trong êm đẹp, anh kéo tôi lại không cho đi thì là có ý gì? Hoặc là rành mạch rõ ràng từng khoản một, tính toán sòng phẳng không ai nợ ai, hoặc là bây giờ chia tay trong êm đẹp, sau này chặn liên lạc của nhau luôn!”
Nếu nói ban nãy cô vẫn còn vài phần bốc đồng, thì bây giờ Trương Tĩnh đã thực sự không còn một chút lưu luyến nào. Người ta nói phải gặp chuyện mới biết được bộ mặt thật của người bên cạnh, cô chỉ thấy may mắn vì mình vẫn chưa tiến xa hơn với Dương Lập, hai người mới chỉ ở giai đoạn tìm hiểu lẫn nhau mà thôi.
Nhìn bộ dạng dây dưa lằng nhằng của hắn ta hiện giờ, thật may là đụng phải Quỷ Đả Tường, thật may là bọn họ chưa kết hôn. Bằng không, cả đời cô coi như xong luôn rồi.
Hai nam sinh còn lại xúm vào khuyên can: “Không đến mức đó chứ, tình huống vừa nãy đáng sợ thế cơ mà, có hơi mất bình tĩnh một chút, hai người không thể thông cảm được sao?”
“Này, tôi nói nè, mấy người có thấy nhạt nhẽo không vậy?”
Một giọng nói có chút mất kiên nhẫn vang lên ở bên cạnh. Mấy người đang tranh cãi đưa mắt nhìn sang, liền thấy một chàng trai cao ráo, vô cùng đẹp trai đang khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm bọn họ.
Dương Lập cau mày: “Mày là ai, liên quan quái gì đến mày!”
Tiêu Dã cười nhạt một tiếng: “Tôi là ai á? Vừa thoát khỏi Quỷ Đả Tường đã huênh hoang rồi sao? Ban nãy lúc quanh quẩn trong ảo cảnh của Quỷ Đả Tường không tìm được lối ra, sao không cứng cỏi thế này đi? Có tin tôi ném anh lại vào trong đó không.”
Sắc mặt mấy người kia hơi thay đổi, thậm chí Dương Lập còn lùi lại nửa bước: “Cậu là ai!”
Tiêu Dã: “Anh quản tôi là ai làm chi, anh chỉ cần biết ai đã kéo các người ra khỏi ảo cảnh của Quỷ Đả Tường là được rồi. Hai cô gái này đã muốn chia tay trong êm đẹp với các người rồi, các người còn bám riết không buông, cứ phải phơi bày cái bộ mặt khó coi ra để làm gì. Luyến tiếc không nỡ buông tay như thế, tôi thấy cũng chẳng phải là tình yêu đích thực gì cho cam, mà là thấy có món hời để đào mỏ đúng không?”
Nói đoạn, Tiêu Dã nhìn về phía cô gái tên Trương Tĩnh: “Có phải nhà cô giàu lắm đúng không, cô lại là con một?”
Trương Tĩnh sụt sịt mũi, gật gật đầu. Có tiền thì có tiền thật, nhưng cũng không đến mức gọi là đại gia, cơ mà điều kiện quả thực rất tốt, lại còn là con một. Thế nên, dù quan hệ còn chưa được xác định, mới chỉ ở giai đoạn tìm hiểu, con trai nhà người ta mời cô đi ăn vài bữa, xem vài bộ phim, khi thấy bạn trai làm rơi vỡ điện thoại, cô mới có thể vung tiền mua ngay cho cái mới mà không thèm chớp mắt lấy một cái.
Tiêu Dã bật cười thành tiếng: “Chậc, lần sau tìm bạn trai thì nhìn cho kỹ một chút,cùng lắm thì ngay từ đầu cô cứ giả nghèo, thử lòng người ta cho kỹ rồi hẵng bàn đến chuyện cưới xin.”
Quý Nam Tinh từ phía sau đi tới, khẽ kéo Tiêu Dã một cái: “Cậu đang nói linh tinh cái gì đấy.”
Thử lòng với chả không thử lòng cái gì, nếu cứ làm bừa như thế, dù cho đó có là duyên phận đích thực cũng bị thử cho bay mất.
Cậu nhìn đám người phía trước: “Tôi khuyên các người đừng có bám riết lấy người ta, nếu không, với cái kiểu dây dưa quấy rối con gái nhà người ta thế này, bọn họ có thể báo cảnh sát xử lý đấy.”
Cũng không rõ uy lực của chuyện báo cảnh sát lớn hơn, hay là lời dọa dẫm ném bọn họ trở lại vào trong ảo cảnh Quỷ Đả Tường của Tiêu Dã ban nãy có tác dụng, mà ba gã thanh niên câm như hến, chẳng dám buông lấy nửa lời cay nghiệt. Bọn họ phẫn hận trừng mắt nhìn hai cô gái rồi chạy mất.
Chứng kiến cảnh tượng này, hai cô gái thực sự không biết nói gì cho phải, Trương Tĩnh sững sờ một lúc rồi mới lên tiếng: “Cảm ơn hai cậu nhé, hai cậu là người đã giúp bọn tôi phá giải ảo cảnh của Quỷ Đả Tường sao?”
Tiêu Dã xua tay: “Tiện tay thôi, khuya rồi, hai cô về đi. Mấy ngày này hai người đừng ra khỏi nhà vào buổi tối, gần đến ngày quỷ môn quan mở rồi, ở bên ngoài loạn lắm.”
Lời vừa dứt, một cơn gió âm lãnh quét qua, như thể để hưởng ứng lại câu nói của hắn.
Hai cô gái xoa xoa cánh tay, không kìm được mà cơ thể khẽ run rẩy. Trước đây bọn họ chỉ giữ thái độ kính sợ với những chuyện này, nhưng bảo có tin tưởng tuyệt đối vào những thứ chưa từng nhìn thấy hay không, vậy thì chắc chắn là không đến mức đó. Nhưng qua hôm nay, bọn họ thực sự đã tin, tin rằng trên đời này có tồn tại những thứ mà bọn họ không nhìn thấy được.
Hai cô gái nói lời cảm ơn, bọn họ hơi do dự một chút, không biết có nên xin Wechat của hai người này không, cũng chẳng phải vì thấy họ đẹp trai nên nảy sinh ý đồ gì, nhìn là biết hai chàng trai này còn nhỏ tuổi hơn bọn họ, chỉ là, bọn họ cứ cảm thấy hai người này hình như không phải người thường. Lưu Wechat lại, lỡ sau này có đụng phải tình huống gì thì ít ra cũng có đối tượng mà cầu cứu.
Cơ mà Tiêu Dã nào có ý định đó, hắn khoác một tay lên vai Quý Nam Tinh, vẫy tay chào bọn họ: “Hai người về sớm đi nhé, bye bye.”
Trương Tĩnh còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy họ rời đi mất rồi, cuối cùng cô chỉ đành thở dài một hơi.
Cô bạn thân của Trương Tĩnh cũng thở dài theo, rồi khoác tay cô nói: “Tối nay kích thích thật đấy, nhưng cái kiểu kích thích đó sau này tôi không muốn trải qua nữa đâu, mà tôi cũng đã bảo Dương Lập trông không được rồi mà.”
Trương Tĩnh cũng thở dài: “Chuyện này thì ai mà biết được chứ, trước kia anh ta thể hiện hiền lành ngoan ngoãn lắm cơ mà. Quả nhiên, đàn ông toàn là lũ giỏi giả vờ.”
Hai cô gái không dám đi con đường nhỏ vắng người nữa, bèn men theo đường lớn đi về nhà.
Tiêu Dã đi theo Quý Nam Tinh đến khu phố ăn vặt bên cạnh trường học, Tiêu Dã cứ tưởng Quý Nam Tinh định đi mua ức gà chiên, lúc hắn đang định bước về phía xe đẩy thì lại thấy Quý Nam Tinh rẽ sang hướng khác, thế là hắn vội vàng đuổi theo: “Cậu vẫn phải đi tuần tra à? Không ăn lót dạ chút gì sao?”
Quý Nam Tinh: “Tôi vừa nhìn thấy một con ma.”
Tiêu Dã ồ một tiếng, tò mò hỏi: “Trông thế nào, có đáng sợ không? Quỷ Đả Tường lúc nãy không phải do con ma đó tạo ra đấy chứ?”
Quý Nam Tinh gật đầu một cái: “Chính là ông ta.”
Tiêu Dã tò mò: “Ma như thế nào? Trông có đáng sợ không?”
Quý Nam Tinh nhìn khuôn mặt của đối phương còn nghiêm khắc hơn cả chủ nhiệm giáo dục trường mình thì gật đầu: “Đáng sợ lắm.”
Đại khái là cái kiểu đáng sợ mà cho dù đã bước chân ra ngoài xã hội, nhưng khi nhìn thấy vẫn sẽ theo bản năng sinh ra cảm giác yếu thế. Suy cho cùng thì có ai mà không sợ giáo viên cơ chứ, huống hồ chi đây lại còn là một vị giáo sư lớn tuổi.
Nghe Quý Nam Tinh nói đáng sợ, Tiêu Dã lập tức não bổ ra vô vàn những hình ảnh rùng rợn như đứt tay đứt chân, thậm chí là đứt lìa đầu. Hắn vươn tay ra che mắt cậu lại: “Đáng sợ lắm thì chúng ta đừng nhìn nữa, khu vực này do đội mấy phụ trách tuần tra vậy? Chúng ta liên lạc bảo bọn họ qua xử lý đi.”
Dù sao hai người đi tuần tra cũng chỉ là làm giúp, không có lương, càng chẳng có phí tăng ca. Thế nên hai người họ cũng đâu có nhất thiết phải tự mình ôm đồm.
Quý Nam Tinh kéo tay hắn ra: “Không phải đáng sợ kiểu đó, có lẽ đối phương là một giáo sư lớn tuổi, dáng vẻ trông rất nghiêm khắc.”
Lúc này, vị giáo sư lớn tuổi nghiêm khắc đó đang đi theo ba gã thanh niên ban nãy.
Sau khi tức giận bỏ đi, bọn chúng lại tìm một chỗ để uống rượu, giờ phút này đang không ngừng chửi rủa om sòm: “Đúng là một con đàn bà đê tiện, mình thì được phép tiêu chuẩn kép, còn không cho người ta nóng nảy nữa chứ, trong nhà có chút tiền thì ngon lắm à? May mà chưa kết hôn, chứ nếu sau này mà cưới nhau, chẳng phải cô ta sẽ cậy thế gia đình rồi bắt nạt người khác sao.”
Dương Lập nói xong liền uống một ngụm rượu, nhưng ngoài miệng thì nói thế, thực chất hắn ta cũng chỉ muốn vớt vát lại chút thể diện trước mặt bạn bè, chứ trong thâm tâm sao có thể không hối hận được. Trương Tĩnh là con một, hộ khẩu thành phố, chỉ tính riêng bất động sản thôi đã có năm căn, nghe nói ông bà ngoại một căn, ông bà nội một căn, sau này ba mẹ cô kết hôn, hai bên gia đình chung tiền mua đứt một căn, ở được vài năm, vì để Trương Tĩnh đi học, bọn họ lại mua thêm một căn nhà trong khu trường điểm. Sau đó nữa, đợi Trương Tĩnh đi làm, gia đình lại mua cho cô một căn hộ ngay gần cơ quan. Mà ông bà ngoại của Trương Tĩnh đã không còn, ông bà nội thì vẫn còn sống, nhưng nhà cô chỉ có mình cô. Sau này mấy lão già đó chết hết, toàn bộ bất động sản với gia sản chẳng phải đều là của cô sao.
Tìm được một cô gái có điều kiện như vậy, lại còn cực kỳ dễ lừa gạt đâu phải chuyện dễ dàng gì. Đúng là chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống. Ai mà ngờ được hôm nay lại đụng phải Quỷ Đả Tường, vừa rồi hắn ta cũng chẳng hiểu mình bị làm sao nữa, không thể kìm nén được cơn nóng giận trong lòng dù chỉ một chút. Cơ hội ngụy trang tốt như thế cơ mà, nếu lúc đó thể hiện một chút, chẳng phải sẽ nắm được Trương Tĩnh trong tay à?! Sao lại không giấu được tính khí của mình cơ chứ.
Bây giờ thì hay rồi, xôi hỏng bỏng không, dã tràng xe cát biển Đông. Càng nghĩ, Dương Lập lại càng không nhịn được mà nốc một ngụm rượu giải sầu. Đúng là càng nghĩ càng hối hận, cơ hội đổi đời ở ngay trước mắt, rõ ràng là đã bị hắn ta tóm được rồi mà.
Hai nam sinh bên cạnh thấy hắn ta im lặng, đại khái cũng đoán được suy nghĩ trong lòng hắn ta là gì. Trước đây nghe nói hắn ta tán tỉnh được một tiểu phú bà, bọn họ cũng thèm thuồng ghen tị không biết để đâu cho hết, thế nên tối nay mới bảo Trương Tĩnh rủ thêm bạn đi cùng, cũng là muốn phát triển một chút, ai ngờ lại đụng phải chuyện này.
Thế là hai người an ủi: “Thôi bỏ đi, cái loại tiểu thư kiêu kỳ đó, tính tình khó hầu hạ lắm, tìm vợ thì vẫn nên tìm người dịu dàng hiểu chuyện một chút.”
Dương Lập cụng ly với bọn họ: “Chứ sao nữa, kiểu người như Trương Tĩnh ấy à, tôi xem ai có thể chịu đựng được cô ta.”
Lời còn chưa dứt, Dương Lập chỉ thấy một cái tát giáng mạnh xuống gáy mình, đánh cho hắn ta không kịp phòng bị, trán đập mạnh xuống mặt bàn.
Hai người bên cạnh giật nảy mình: “Làm cái gì thế? Mới uống có mấy ngụm đã say rồi à?”
Dương Lập xoa xoa sau gáy, không nhịn được mà quay đầu nhìn ra sau, nhưng đằng sau bọn họ căn bản chẳng có ai: “Vừa rồi có người đánh tôi.”
Câu nói này khiến hai người bên cạnh nổi cả da gà, dù sao thì bọn họ cũng vừa mới trải qua sự kiện Quỷ Đả Tường, lại nghe Dương Lập nói vậy, hai người nhìn nhau rồi nói: “Thời gian cũng không còn sớm nữa. Hay là…. chúng ta cứ về trước đi, hẹn hôm khác vậy.”
Ai mà biết được Dương Lập có trêu chọc phải thứ gì không sạch sẽ hay không, dù sao thì cũng chỉ đánh hắn ta chứ đâu có đánh mình, cho nên cứ tránh xa ra một chút, miễn cho bị vạ lây.
Rượu chưa uống hết mà bạn bè đã bỏ về, trong lòng Dương Lập cũng cảm thấy hoảng hốt lạ kỳ, ngẫm nghĩ một hồi rồi hắn ta cũng quyết định đi về. Người ta nói hiện tại đang là tháng cô hồn, lỡ có thứ gì đó không sạch sẽ thật thì sao. Dương Lập thanh toán xong liền rời đi. Dường như lão giáo sư vẫn muốn bám theo hắn ta, lúc này Quý Nam Tinh mới rung nhẹ kim linh.
Nghe thấy tiếng chuông, lão giáo sư chỉ cảm thấy có một luồng sức mạnh đang kéo mình lại, nhưng rõ ràng không mang theo bất kỳ tính công kích nào. Ông khựng lại một chút rồi quay đầu, liền nhìn thấy Quý Nam Tinh cách đó không xa đang lên tiếng: “Hắn ta và cháu gái ông đã hết duyên phận rồi, cớ sao ông phải vì một kẻ không đâu mà hao tổn âm đức của mình.”
Lão giáo sư có vẻ hơi kinh ngạc: “Cậu có thể nhìn thấy tôi sao? Phải rồi, vừa nãy chính các cậu đã phá giải ảo cảnh Quỷ Đả Tường của tôi.”
Nói xong, lão giáo sư lại nhìn Quý Nam Tinh, cười hỏi: “Sao cậu biết một trong hai cô bé đó là cháu ngoại của tôi?”
Quý Nam Tinh: “Hai người trông rất giống nhau.”
Càng không cần phải nói trên người bọn họ còn có còn có sợi dây liên kết huyết thống kết nối với nhau. Sợi dây liên kết huyết thống này chỉ có mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái mới vương vấn sâu đậm, cách một thế hệ, trừ khi tình cảm vô cùng tốt, nếu không ít nhiều gì cũng sẽ nhạt nhòa. Nhưng sợi dây liên kết huyết thống của vị giáo sư lớn tuổi này đối với cháu gái ông lại sâu đậm từ một phía, điều này chứng tỏ ông rất yêu thương cháu gái mình, nhưng có lẽ tình cảm của cháu gái dành cho ông lại chẳng sâu đậm đến thế.
Nghe Quý Nam Tinh nói bọn họ giống nhau, lão giáo sư mừng rỡ trong lòng: “Phải không, từ nhỏ mũi và mắt của Tĩnh Tĩnh đã giống tôi nhất, mẹ con bé cũng có mũi và mắt giống tôi nhất. Người ta đều bảo con gái có nét giống cha thì đường nét sâu sắc, trông rất xinh đẹp, con bé với mẹ nó đúng là như vậy, cực kỳ xinh đẹp.”
Nói xong, lão giáo sư lại thở dài thườn thượt: “Thế nên con bé hay bị mấy kẻ có rắp tâm bất lương nhắm tới, cũng may mà mẹ con bé còn có tôi và bà xã giúp trông chừng. Con rể cũng không tồi, bây giờ tôi và bà xã của mình đều không còn nữa, con rể bận bịu công việc, con gái thì lại hay cãi cọ với Tĩnh Tĩnh, thế nên mới không có ai quản con bé, suýt chút nữa thì bị lừa.”
Quý Nam Tinh nhìn vị giáo sư lớn tuổi trước mặt, nói: “Vậy ông đến trường học là vì điều gì?”
Lão giáo sư đáp: “Nơi này là chỗ con gái tôi từng học cấp ba, tôi cũng từng giảng dạy ở đây, sắp đến lúc quỷ môn quan mở cửa rồi, tôi chỉ muốn ngắm lại những nơi mình từng gắn bó lúc sinh thời một chút.”
Thấy ông đến trường học không có mục đích nào khác, Quý Nam Tinh cũng không hỏi nhiều thêm, chỉ nói: “Vậy trước khi rời đi, ông còn tâm nguyện gì muốn hoàn thành không?”
Nhìn chàng thanh niên trước mặt, trong mắt lão giáo sư ánh lên một chút ánh sáng: “Cậu có thể giúp tôi sao?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Nếu không phải chuyện gì quá phức tạp, tôi có thể giúp ông.”
Lão giáo sư nhìn cậu mỉm cười, dường như sự nghiêm khắc trên khuôn mặt ấy cũng theo nụ cười này mà trở nên hiền từ hơn vài phần.
Đợi Quý Nam Tinh trao đổi xong, Tiêu Dã mới lên tiếng: “Thế nào rồi, bây giờ phải làm gì?”
Quý Nam Tinh: “Không làm gì cả, đốt chút hương hỏa cho lão giáo sư, để ông ấy ăn một bữa no nê là được.”
………
Trải qua sự kiện Quỷ Đả Tường, Trương Tĩnh không dám ngủ một mình nữa. Cho nên cô mới cố tình giữ bạn ở lại căn hộ của mình, hai cô gái cười đùa để xua tan bớt nỗi sợ hãi mình gặp phải trong đêm. Nằm trên giường trò chuyện nửa ngày, đến khi thực sự không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ nữa cô mới thiếp đi.
Khi bước tới trước căn biệt thự nhỏ quen thuộc, Trương Tĩnh biết mình đang nằm mơ, bởi vì cô nhìn thấy ông ngoại mình đang ngồi trong khu vườn hoa ở tầng một. Nhưng ông bà ngoại của cô đã qua đời được mấy năm rồi, ông ngoại ra đi vì bị nhồi máu cơ tim, năm sau bà ngoại cũng đi theo, ngôi biệt thự nhỏ này cô chưa từng quay lại thêm một lần nào nữa.
Nhìn người đàn ông tóc trắng đeo kính đang ngồi đọc báo đằng kia, mắt Trương Tĩnh đỏ hoe. Thậm chí người cô còn co rúm lại không dám bước tới, không phải cô sợ người thân đã khuất, mà là vì trong lòng cô chất chứa cảm giác áy náy.
Sau khi nghỉ hưu, sức khỏe của ông ngoại vốn không được tốt, nhưng ông lại không chịu ngồi yên, cảm thấy ở nhà không có việc gì làm rất buồn chán. Hồi đó cô còn đang học đại học, mỗi dịp nghỉ đông nghỉ hè, ba mẹ đều đưa cô đến chỗ ông bà ngoại, bảo cô ở lại bầu bạn với người già. Nhưng từ nhỏ cô đã sợ ông ngoại, bởi vì ông ngoại là giáo viên, dáng vẻ lại rất nghiêm khắc, cứ nhìn thấy ông ngoại là cô lại có cảm giác gò bó như bị giáo viên giám sát ở trường học, hoàn toàn không dám làm càn, cho nên cô mới không muốn ở lại lâu. Dù có sống ở đây, ngày nào cô cũng chạy ra ngoài tìm bạn bè đi chơi.
Ngày hôm đó là một ngày rất đỗi bình thường, cô hẹn bạn đi ăn, dạo phố. Lúc xem phim, cô để điện thoại ở chế độ im lặng rồi cất vào túi xách, đợi xem phim xong bước ra, mới phát hiện có mấy chục cuộc gọi nhỡ, khi cô gọi lại, đập vào mặt là một trận mắng mỏ xối xả. Hóa ra ông ngoại bị nhồi máu cơ tim ngã quỵ trong nhà, bà ngoại hoảng loạn gọi điện cho cô nhưng không có ai bắt máy. Người già tuổi tác đã cao, cầm điện thoại còn không vững, bình thường lại không rành thiết bị điện tử, lúc sốt ruột tìm danh bạ tay cứ run lẩy bẩy hồi lâu chẳng tìm được ai.
Cũng may lúc đó có một nhân viên giao hàng đi ngang qua, thấy tình hình như vậy đã giúp gọi xe cấp cứu, rồi liên lạc với mẹ cô. Nhưng cũng đã muộn rồi, ông ngoại không cứu được, bà ngoại cũng vì lo lắng mà huyết áp tăng cao, phải vào phòng ICU nằm.
Khi cô hớt hải chạy đến bệnh viện, mẹ cô đã giáng cho cô ngay một cái tát.
Từ sau chuyện đó, mối quan hệ giữa cô và gia đình cũng trở nên căng thẳng, chuyện của ông ngoại cũng biến thành cái gai trong lòng cô. Một cái gai mang đầy những cảm xúc phức tạp, có oán trách, có áy náy, có hối hận, và còn có cả nỗi nhớ nhung đã được thời gian phủ lên một lớp kính lọc, được thời gian lắng đọng qua năm tháng.
Nhưng ngần ấy năm trôi qua, cô chưa từng mơ thấy ông ngoại đã khuất, đây là lần đầu tiên cô mơ thấy. Trương Tĩnh do dự không dám tiến lên, ông cụ ngồi trong vườn hoa liền vẫy tay với cô: “Tĩnh Tĩnh, lại đây với ông ngoại nào.”
Trương Tĩnh đẩy cổng vườn bước vào, lí nhí gọi một tiếng ông ngoại.
Cụ già nắm lấy tay cô mỉm cười, đợi cô ngồi xổm xuống rồi lại xoa xoa đầu cô: “Tĩnh Tĩnh lớn rồi, thành thiếu nữ rồi.”
Trương Tĩnh cúi gầm mặt không lên tiếng.
Cụ già cất lời: “Con người ta chết khi nào cũng đều do số mệnh cả, hôm đó mẹ cháu cũng vì quá tức giận nên mới đánh cháu, chứ thực ra nó rất hối hận. Tĩnh Tĩnh, đừng trách mẹ cháu nữa, được không?”
Trương Tĩnh khẽ ngẩng đầu lên, nhìn ông: “Vậy ông ngoại có trách cháu không. Nếu hôm đó cháu ở nhà….”
Ông cụ cười đáp: “Nói ngốc nghếch gì thế, sao ông ngoại lại trách cháu cho được. Người ông ngoại thương nhất là Tĩnh Tĩnh đấy, hồi bé cháu mới bằng chừng này, ôm mềm mềm một cục, ông ngoại vui vẻ bế cháu không nỡ buông tay. Người già rồi, trước sau gì cũng phải chết, trước kia điều nuối tiếc duy nhất của ông ngoại là không thể nhìn mặt cháu lần cuối, bây giờ thì được gặp rồi, cũng không còn nuối tiếc gì nữa.”
Trương Tĩnh nhỏ giọng khóc nức nở: “Cháu xin lỗi, tất cả là lỗi của cháu, nếu hôm đó cháu ở nhà thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy. Bà ngoại cũng sẽ không rời bỏ chúng ta sớm như thế.”
Ông cụ khẽ vuốt ve đầu cô: “Không phải lỗi của Tĩnh Tĩnh, thọ mệnh của ông bà chỉ đến chừng đó thôi, là số mệnh nó như thế. Cháu ấy à, sau này tìm bạn trai thì phải hỏi ý kiến bề trên nhiều vào, đừng có ai đối xử tốt với cháu một chút là cháu đã ngốc nghếch cho rằng đối phương là người tốt. Nếu sau này có bạn trai nữa, cứ dẫn nó đến mộ ông ngoại, để ông ngoại xem mặt giúp cho, tốt hay không ông ngoại lại báo mộng cho cháu.”
Trương Tĩnh lau nước mắt: “Ông ngoại, sao đến ông cũng giục cháu lấy chồng thế.”
Ông cụ đáp: “Ai giục cháu lấy chồng đâu chứ, chỉ là bảo cháu đừng nhìn nhầm người, cái thằng nhãi hôm nay không phải thứ tốt đẹp gì đâu, cháu xem, nó bị ông ngoại dọa một trận là hiện nguyên hình rồi đấy thôi.”
Trương Tĩnh a một tiếng: “Ông ngoại, cháu đang nằm mơ phải không? Sao giấc mơ này lại có cốt truyện liền mạch thế nhỉ?”
Ông cụ gõ nhẹ lên trán cô: “Ông ngoại phải vất vả nhờ vả quan hệ lắm mới báo mộng được cho cháu đấy, cháu nhớ kỹ nhé, có thời gian thì về thăm mẹ cháu đi. Mẹ cháu nhớ cháu lắm, cháu nói với nó vài câu mềm mỏng, cho nó cái bậc thang để bước xuống, người làm cha mẹ, có đôi khi quả thực không chịu được cảm giác mất mặt. Tuy làm thế là không đúng, nhưng Tĩnh Tĩnh của chúng ta rộng lượng mà, không thèm so đo với bà mẹ đáng ghét của cháu, được không nào?”
Trương Tĩnh gật đầu, vừa khóc vừa cười nói: “Vâng, cháu không thèm so đo với mẹ.”
Trong giấc mơ ông cháu họ đã nói chuyện rất lâu, lúc này Trương Tĩnh mới biết, thì ra đằng sau vẻ ngoài nghiêm khắc đó, ông ngoại lại yêu thương cô đến nhường nào. Thậm chí còn học theo người xưa, chôn một vò rượu ở góc vườn căn biệt thự nhỏ, bảo đợi đến khi cô lấy chồng sẽ đào lên uống. Hai người trò chuyện hồi lâu, mãi cho đến khi một tiếng gà gáy không biết từ đâu vọng tới, Trương Tĩnh mới bừng tỉnh khỏi giấc mơ.
Thời gian mới sáu giờ sáng, trời bên ngoài vừa hửng sáng, bạn thân của cô vẫn đang ngủ say bên cạnh, Trương Tĩnh đưa tay sờ lên mặt mình, trên mặt cô toàn là nước mắt.
Buổi trưa, Trương Tĩnh về nhà. Vì ông bà nội vẫn còn sống, cô cũng thường xuyên về ăn cơm và thăm người lớn trong nhà. Cô bước vào cửa như thường lệ, nhưng ánh mắt lại bất giác liếc về phía mẹ mình. Cô đã nhận ra, có lẽ tối hôm qua không phải là một giấc mơ đơn giản. Rất có thể là ông ngoại đã thực sự về báo mộng, thậm chí Quỷ Đả Tường đó cũng là do ông ngoại tạo ra, vì muốn giúp cô nhìn rõ bộ mặt thật của người đàn ông kia.
Đã đồng ý với ông ngoại rồi, vậy thì cái bậc thang này kiểu gì cũng phải đưa, nếu mẹ thuận thế bước xuống, vậy thì hai người sẽ làm hòa, còn nếu không, cô cũng chẳng nhún nhường nữa. Đang lúc cô cân nhắc xem làm thế nào để giả vờ thật tự nhiên lỡ lời mở miệng, thì mẹ cô lại lên tiếng trước: “Trong phòng con có để đồ đấy, tự vào mà xem đi.”
Trương Tĩnh ồ một tiếng rồi bước vào phòng mình, nhìn thấy một hộp quà lớn đặt trên giường, cô bước tới mở ra, thế mà lại là một chiếc túi xách, mặc dù túi không đắt, mấy vạn tệ thì cô cũng có thể tự mình mua được, nhưng tự mua và người nhà tặng thì vẫn mang ý nghĩa khác nhau.
Lúc đang định bụng xem có nên nói vài câu cảm ơn, mềm mỏng lại một chút hay không, thì mẹ cô đã bước vào: “Chẳng phải đợt trước con bảo đã tìm được việc rồi sao, coi như là quà chúc mừng. Sau này làm việc cho cẩn thận, nhưng nếu làm không vui thì cũng đừng miễn cưỡng.”
Trương Tĩnh lại ồ một tiếng, ngay lúc mẹ cô quay người bước ra, Trương Tĩnh nói: “Cảm ơn mẹ.”
Mẹ Trương Tĩnh chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, bà cũng không có phản ứng gì quá lớn. Nhưng cả hai người đều biết, có một vài chuyện coi như đã được lật sang trang mới rồi.
…….
Nhìn từng thỏi vàng nguyên bảo bị đốt thành tro, nhìn tờ bùa có ghi tên và bát tự của lão giáo sư bị ném vào chậu than, Tiêu Dã lên tiếng: “Xem ra tôi cũng phải đốt nhiều đồ cho người nhà đã khuất mới được.”
Quý Nam Tinh: “Cậu đã đốt đủ nhiều rồi.”
Tiêu Dã lắc đầu: “Chưa đủ đâu, phải tích cóp thêm cho bọn họ, lỡ như ngày nào đó bọn họ nhớ tôi, muốn báo mộng cho tôi, kết quả lại không có tiền, không có sức, đến lúc đó thì phải làm sao.”
Nhìn lão giáo sư kia mà xem. Ngay cả việc báo mộng mà cũng phải nhờ Quý Nam Tinh nhà hắn đốt chút tiền giấy, cúng chút hương hỏa cơ mà. Mấy thứ tiền giấy nhang đèn mua bên ngoài chỉ là hình thức, đồ thực sự có tác dụng thì vẫn phải dựa vào Náo Náo tự tay gấp.
Tiêu Dã nói xong lại tiếp lời: “Tôi phải dặn bà nội tôi mới được, bây giờ tôi đốt thêm cho bà, để bà tích cóp một chút. Đợi sau này tôi chết xuống dưới đó, tôi vẫn cứ là con ông cháu cha nhà đại gia. Con ông cháu cha nhà đại gia ở dưới âm phủ, ngầu quá xá là ngầu!”
Quý Nam Tinh tiện tay vớ lấy cái gối ôm ném thẳng vào mặt hắn: “Đúng là lời bậy bạ gì cũng dám nói.”
Tiêu Dã cười hắc hắc sáp lại gần: “Vậy thì tôi đành phải nỗ lực ôm chặt đùi của tiểu thiên sư thôi, lúc sống tôi dẫn cậu ăn sung mặc sướng, đợi sau này, một trăm năm nữa, cậu lại dẫn tôi tiêu dao phi thăng, thế nào?”
Quý Nam Tinh: “Chẳng ra cái thể thống gì cả.”
Tiêu Dã cọ cọ vào người cậu làm nũng: “Đừng thế mà, cho tôi ôm đùi một tí đi mà. Náo Náo, Tinh Tinh, vợ ơi?”
Tiếng “vợ ơi” cuối cùng còn mang theo sự thăm dò rất gợi đòn, đổi lại là một cú kẹp cổ chí mạng của Quý Nam Tinh.
Hết chương 173.
