Chương 174: Con Cái Chưa Bao Giờ Là Công Cụ

Chương 174: Con Cái Chưa Bao Giờ Là Công Cụ

 

Một loạt tiếng loảng xoảng vang lên, đồ dùng và sách vở trên bàn bị hất tung, rơi hết xuống đất. Dường như làm thế vẫn chưa đủ để hả giận, người đàn ông đang tức giận còn vớ lấy cây đàn bên cạnh đập mạnh vào tường, đập cho dây đàn guitar đứt phăng, thùng đàn vỡ nát.

 

Trong phòng, Tống Dĩ Đàn lẳng lặng đứng đó, cô rũ mắt xuống, mặc cho người đàn ông được cô gọi là cha điên cuồng trút giận.

 

Đập nát đàn vẫn chưa đủ, ông ta còn xé nát tươm những cuốn sách được gọi là giải trí chướng mắt trên sàn, rồi vốc một nắm giấy vụn ném thẳng vào người cô: “Chính vì mày xem mấy cái thứ này, làm mấy cái thứ không đâu vào đâu này nên mới không chịu tập múa cho đàng hoàng. Một cuộc thi nhỏ như thế mà mày chỉ lấy được giải nhì, cái loại như mày thì sau này còn làm được tích sự gì? Còn mơ tưởng làm vũ công múa chính? Mày đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”

 

Mẹ Tống ở bên cạnh khuyên nhủ: “Hôm đó Đàn Đàn tới tháng, người không khỏe nên phong độ mới giảm sút như vậy, giải nhì cũng đã rất tốt rồi…”

 

Chưa đợi mẹ Tống nói xong, ba Tống đã gầm lên: “Tốt cái gì mà tốt! Giải nhì mà gọi là tốt à? Bà nhìn ra ngoài xem có ai biết giải nhì tên là gì không? Bà thử đến trường hỏi xem, hỏi bọn họ người đứng nhất khối là ai, có ai là không biết, còn nếu hỏi bọn họ người đứng thứ hai là ai, thì lại có được mấy người biết? Con gái của Tống Hạc Minh tôi đây vĩnh viễn không bao giờ được phép đứng thứ hai! Đừng có nói chuyện kinh nguyệt ở đây, bà nhìn những người được làm vũ công múa chính xem, có ai không phải giẫm hai chân trong vũng máu mà múa ra, chĩ mỗi cái kinh nguyệt đã phát huy thất thường rồi, tôi thấy đời này nó cũng chỉ có chừng đó tiền đồ mà thôi. Sau này ra ngoài đừng có nói là con gái của tôi, tôi không có đứa con gái vô dụng như thế này!”

 

Chắc là những lời này ở nhà họ Tống đã nói không ít lần, mẹ Tống nghe xong sắc mặt cũng chẳng có thay đổi gì quá lớn. Bà chỉ cau mày trừng mắt nhìn chồng một cái, rồi sau đó nhẹ nhàng vỗ lên bả vai con gái: “Đàn Đàn, xin lỗi ba đi con, nói lần sau nhất định sẽ cố gắng đàng hoàng.”

 

Tống Dĩ Đàn vốn luôn im lặng, lúc này mới mở mắt ra, cô quay đầu nhìn mẹ, rồi lại nhìn về phía người đàn ông đang tức giận gào thét đến điên cuồng kia, cười một tiếng: “Xin lỗi? Sao mẹ lúc nào cũng thiên vị ông ấy vậy? Lẽ nào con không phải con gái của mẹ sao? Đã có khi nào mẹ vì con một lần, dù chỉ một lần thôi chưa?”

 

Tống Dĩ Đàn hất tay mẹ mình ra, dưới ánh mắt kinh ngạc của mẹ Tống, hành động của cô không nhanh không chậm, nhưng lại lộ rõ sự bất lực và thất vọng đến cùng cực: “Từ nhỏ đến lớn, hai người muốn con làm gì con liền làm cái đó, hai người không cho phép con thua kém người khác, con đã nỗ lực giành hạng nhất, hai người cầu toàn, con cũng cố gắng nghe lời, nhưng có phải con nghe lời nhiều quá rồi, vậy nên hai người xem đó là chuyện đương nhiên không? Con là người, con không phải máy móc, con cũng biết mệt cũng biết đau. Còn hai người thì sao? Bắt con giành hạng nhất, bắt con làm vũ công múa chính. Vì sao chứ? Vì chính hai người bất tài! Việc bản thân hai người không làm được thì cưỡng ép thêm lên người con! Nếu đã tài giỏi như thế sao ba không đi giành hạng nhất, sao ba không đi làm vũ công múa chính cho quốc gia đi? Xin lỗi? Thật là buồn cười, con xin lỗi cái gì!”

 

Ba Tống không ngờ Tống Dĩ Đàn lại dám thốt ra những lời này, dường như lại chọc trúng chỗ đau của ông ta, ông ta tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, giơ tay lên muốn giáng cho cô một bạt tai.

 

Mẹ Tống thấy vậy không chút nghĩ ngợi liền đưa tay ra đỡ: “Ông làm cái gì vậy! Có chuyện gì thì từ từ nói là được, sao lại động tay động chân với con gái!”

 

Ba Tống tức đến mặt đỏ tía tai: “Tôi không có đứa con gái như nó!”

 

Tống Dĩ Đàn nhìn cảnh tượng hỗn loạn rối ren trước mắt, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không nói nên lời: “Nếu có thể, con thực sự hy vọng mình không phải là con gái của các người.”

 

Tống Dĩ Đàn nói xong liền đẩy ba mẹ ra rồi chạy thẳng ra ngoài. Tạ Phán Nhi đứng trong góc chứng kiến toàn bộ quá trình, cô nàng cũng không chút do dự mà đuổi theo sau.

 

Cô nàng biết, âm hồn tốt nhất là không nên tiếp xúc với người sống, Tống Dĩ Đàn thì còn đỡ, cô ấy còn trẻ, cô nàng cách xa một chút thì ảnh hưởng đối với Tống Dĩ Đàn cũng sẽ nhỏ đi, cho nên cô nàng chưa từng bước chân vào nhà họ Tống. Mỗi lần Tống Dĩ Đàn múa xong, cô nàng sẽ đi theo cô ấy về, cho đến khi đưa Tống Dĩ Đàn về nhà cô nàng mới tự mình rời đi.

 

Chỉ là lần trước Tống Dĩ Đàn bảo đi thi, đi mất mấy ngày trời, cô nàng vẫn luôn ở trong tầng hầm đó đợi, nhưng không đợi được cô ấy tới, cộng thêm việc con búp bê cô nàng đặt làm cũng đã hoàn thành rồi, cô nàng muốn đem tặng cho Tống Dĩ Đàn, nhưng dù sao cũng phải để cho Tống Dĩ Đàm biết là ai tặng, cho nên cô nàng mới lén lút chạy đến nhà họ Tống. Trên đường đi cô nàng còn nghĩ, nếu mình viết chữ cho Tống Dĩ Đàn, không biết cô ấy sẽ kinh ngạc hay là hoảng sợ. Chắc là kinh ngạc nhỉ? Vì lúc ở dưới tầng hầm không một bóng người như vậy, mà khi biết được sự tồn tại của cô nàng, Tống Dĩ Đàn vẫn ngày ngày đến đó múa cho cô nàng xem, một chút cũng không sợ. Nếu biết có thể giao tiếp với mình, chắc là Tống Dĩ Đàn cũng sẽ vui mừng chứ không sợ hãi đâu.

 

Kết quả là, vừa đến đã thấy ba của Tống Dĩ Đàn đập nát cả căn phòng của cô, đàn này, sách này, thậm chí còn ném cả váy múa của Tống Dĩ Đàn xuống đất rồi giẫm lên. Cũng chính vào lúc này, Tạ Phán Nhi mới biết chân cẳng của ba Tống Dĩ Đàn bị tật, ông ta có một bên chân bị thọt.

 

Nghe nội dung bọn họ cãi vã, không khó để tưởng tượng nhà họ Tống đối với Tống Dĩ Đàn có yêu cầu cao đến mức nào, điều này khiến Tạ Phán Nhi rất không vui. Giống như Tống Dĩ Đàn đã nói, bản thân ông ta còn chẳng có bản lĩnh đó, thế thì dựa vào cái gì mà lại yêu cầu con gái mình như vậy. Lẽ nào mục đích sinh con ra chính là để cưỡng ép chúng hoàn thành những thành tựu mà bản thân không với tới được sao?

 

Tạ Phán Nhi đi theo sau lưng Tống Dĩ Đàn, nhìn cô ấy thậm chí một giọt nước mắt cũng không rơi, lại cảm thấy cô ấy như vậy quả thực còn đau lòng hơn cả gào khóc.

 

Tạ Phán Nhi bay tới, thậm chí còn vươn tay ra kéo Tống Dĩ Đàn một cái.

 

Cảm giác lạnh lẽo trên cổ tay đột ngột sinh ra trong mùa hè nóng bức này quả thực là quá đỗi rõ ràng, Tống Dĩ Đàn dừng bước, nói: “Bạn có ở đó không?”

 

Tạ Phán Nhi khẽ chọc lên cánh tay cô ấy một cái.

 

Tống Dĩ Đàn cảm nhận được, cô mỉm cười: “Lần thi này mình không phát huy tốt, chỉ giành được giải nhì thôi.”

 

Tạ Phán Nhi muốn nói giải nhì đã rất lợi hại rồi, đặc biệt lợi hại. Nhưng cô nàng nói thì Tống Dĩ Đàn không nghe thấy. Lúc này cũng không có giấy bút để cô nàng viết chữ. Cô nàng chỉ đành sờ sờ mu bàn tay Tống Dĩ Đàn, hy vọng cô ấy có thể hiểu được ý của mình.

 

Tống Dĩ Đàn nói: “Có phải bạn đang muốn nói với mình là giải nhì cũng tốt lắm rồi, rất lợi hại, phải không?”

 

Tạ Phán Nhi vội vàng chọc vào người cô ấy thêm một cái: “Đúng thế đúng thế, siêu lợi hại luôn ấy chứ. Đừng nghe ba bạn nói, bạn phải tin vào chính mình!”

 

Tống Dĩ Đàn không nghe thấy giọng nói của Tạ Phán Nhi, nhưng cô cảm nhận được hành động đáp lại của cô nàng. Cô đứng giữa cầu, nhìn nước sông đen ngòm bên dưới, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Trước kia ba mình cũng là người học múa, suýt chút nữa là ông ấy vào được Viện ca múa kịch Quốc gia rồi. Sở dĩ nói suýt chút nữa là vì ông ấy bị tai nạn xe, suýt bị cưa mất một chân, tuy cuối cùng bảo vệ được, nhưng cũng chỉ là bảo vệ được mà thôi.”

 

Một người học múa mà một chân bị què rồi, tàn phế rồi, cả một đời cũng coi như bị hủy hoại.

 

Tống Dĩ Đàn chống hai tay lên lan can đầu cầu, thở dài một hơi: “Bạn biết đó là đả kích lớn đến mức nào không? Nói là tai họa ngập đầu cũng chẳng ngoa, điều càng đả kích ông ấy hơn chính là người trước kia từng thua ông ấy đã thế chỗ của ông ấy, bây giờ người đó là một nghệ sĩ múa nổi tiếng, còn ba mình, đến bước đi cũng khập khiễng, vậy nên có đôi khi mình cũng rất thấu hiểu cho ông ấy. Đáng thương, nhưng cũng đáng hận.”

 

Cùng là người học múa, cô có thể hiểu được cảm giác tuyệt vọng khi không thể tiếp tục múa được nữa. Nhưng đáng hận ở chỗ, ông ấy không chỉ tự mình chìm đắm trong quá khứ, mà còn muốn đem nhân sinh chưa hoàn thành của ông ấy cưỡng ép gia tăng lên người cô.

 

Cô thích múa, chỉ là thích thôi, cô sẵn sàng vì múa mà đổ mồ hôi, thậm chí là chảy máu, nhưng cô không muốn đem chuyện múa của mình biến thành công cụ thỏa mãn người khác.

 

Nhưng ba cô không hiểu, mẹ cô cũng không hiểu. Hoặc là nói, bọn họ hiểu, nhưng mà bọn họ không bận tâm. Cô còn có một người anh trai, hồi nhỏ cũng bị ba bồi dưỡng, nhưng gân cốt anh ấy cứng quá, cho dù có luyện từ nhỏ, muốn mở cơ thể ra cũng khó hơn rất nhiều so với những người có năng khiếu nhảy múa bẩm sinh. Nhưng anh trai cô thông minh, từ khi còn rất nhỏ đã biết bản thân mình hoàn toàn không thích múa, cũng không có thiên phú đó. Vậy cho nên anh trai đã trực tiếp đeo cặp sách chạy đến nhà ông ngoại, sau này nói thế nào cũng không đồng ý tiếp tục múa, cũng không chịu về nhà nữa.

 

Đương nhiên là ông bà ngoại sẽ không miễn cưỡng ép buộc anh trai, mà bọn họ cũng không để ba mẹ đưa anh trai đi, cứ để anh trai đi chọn thứ mình thích.

 

Sau này nhà bọn họ lại có cô, điều khác với anh trai là cô thích múa, từ nhỏ đã thích, cũng có thiên phú về múa. Cô vẫn còn nhớ mẹ từng nói với mình rằng, khi ba nhìn thấy cô múa đã vui mừng đến nhường nào, trân trọng đến nhường nào. Thậm chí ông còn không tiếc dốc toàn bộ tiền tài để bồi dưỡng cô. Khi anh trai học đại học, vì tiền sinh hoạt phí mà phải tự mình đi làm thêm, còn cô thì đã học những lớp múa mấy trăm tệ một tiết, thậm chí ba mẹ còn mời cả chuyên gia đến phụ đạo chuyên nghiệp, một kèm một cho cô.

 

Nhớ lại hồi nhỏ, Tống Dĩ Đàm cảm khái nói: “Mình từng nghĩ mọi người đều có thể như ý nguyện. Mình thích múa, có thể thỏa mãn túc nguyện của ba. Anh trai không thích, anh ấy cũng không cần bị người nhà ép buộc làm chuyện mình không thích. Nói không chừng, quan hệ cũng có thể cải thiện được, đáng tiếc là tất cả mọi chuyện hoàn toàn không đơn giản như mình nghĩ.”

 

Anh trai không hề làm hòa với gia đình, mặc dù chưa từng oán hận cô, nhưng lúc nhỏ cũng không thân thiết gì với cô. Bây giờ lớn lên, quan hệ của hai anh em bọn họ ngược lại bỗng trở nên thân thiết hơn rồi, nhưng cô cũng bắt đầu cảm thấy bí bách đến ngạt thở.

 

Chuyện nhà bọn họ không phải là có một cô con gái đam mê múa là có thể đổi lấy được hòa bình, tất cả mọi chuyện đều là chấp niệm của ba, đến tận bây giờ ông ta vẫn không thể chấp nhận được chuyện mình bị què một chân. Nhưng điều càng không thể chấp nhận hơn là việc ông ta đã thua, không chấp nhận được việc người từng thua ông ta bây giờ nắm trong tay vinh quang và thành tựu, còn ông ta lại chỉ có thể thầm lặng vô danh làm một kẻ tàn phế.

 

Cho nên ông ta mới không chờ nổi mà bồi dưỡng cô, hận cô không phải là một thiên tài trong lĩnh vực múa, hận cô không thể đạt được thành tựu người khác dốc sức giành giật mấy chục năm khi cô mới mười tám tuổi, rồi dẫm nát đối thủ cũ của ông ta dưới chân.

 

Cảm nhận được sự an ủi lạnh lẽo trên mu bàn tay, Tống Dĩ Đàn cười nói:

“Hồi nhỏ mình ngốc thật đấy, mình hy vọng ai cũng được vui vẻ như ý, nhưng lại quên mất chính bản thân mình. Không biết bắt đầu từ lúc nào, múa đối với mình không còn là một chuyện vui vẻ nữa, mà nó giống như một loại nhiệm vụ, một loại nhiệm vụ thỏa mãn tất cả mọi người, duy chỉ có hy sinh chính bản thân mình. Nhưng đó là cuộc đời của ông ấy, là thành công hay thất bại gì cũng không nên để cho mình gánh vác.”

 

Dù thích một việc đến đâu, khi không thể tự do tự tại thực hiện, khi biến thành một việc bắt buộc phải hoàn thành, thì đã đánh mất đi niềm vui vốn có. Cô có thể vì sở thích của mình, vì thành công bản thân mong muốn, thậm chí vì dã tâm của bản thân mà bất chấp tất cả. Nhưng không thể là bị ai đó ép buộc, biến thành nhiệm vụ không thể không hoàn thành. Ý nghĩa của việc múa đã hoàn toàn thay đổi rồi.

 

Tạ Phán Nhi ở bên cạnh cô cũng thở dài: “Phiền não của con người đúng là không ai giống ai. Nhưng tôi cũng có thể hiểu bạn. Ba của bạn đúng là tẩu hỏa nhập ma rồi, hơn nữa tôi cảm thấy ông ta hoàn toàn không thật lòng thích múa, ông ta chỉ muốn mượn việc múa để công thành danh toại mà thôi, có thể ông ta đã sớm vì những đả kích của hiện thực mà đảo lộn mọi thứ rồi.”

 

Khi nhìn thấy ba Tống Dĩ Đàn ném váy múa của cô ấy xuống đất giẫm đạp, cảm nhận lớn nhất trong lòng Tạ Phán Nhi chính là cái này. Những thứ thật sự yêu thích, là ước mơ, là thứ mình hằng theo đuổi, dù có không thể sở hữu được nữa, thì có ai lại nỡ vứt xuống dưới chân mà giẫm đạp như thế.

 

Cảm giác này giống như lúc trước cô nàng nhìn mẹ mình xé nát bộ đồ múa, cắt vụn đôi giày múa rồi vứt đi vậy. Bởi vì bọn họ không để tâm, nên bọn họ mới có thể tùy tiện hủy hoại, nếu ba của Tống Dĩ Đàn thật sự để tâm đến việc múa như vậy, ông ta sẽ không bao giờ làm như thế.

 

Tống Dĩ Đàn đứng một lúc, nghe thấy điện thoại reo, thấy là anh trai cô mới bắt máy. Chẳng bao lâu sau, anh trai cô đã lái xe tới. Nhìn thấy cô gái trên ghế phụ, Tống Dĩ Đàn gọi một tiếng: “Chị Tuệ Tuệ.”

 

Anh cả nhà họ Tống bước lên vỗ vỗ đầu cô: “Còn dám bỏ nhà đi cơ à? Mà đã chạy ra ngoài rồi cũng không biết đường đến nhà ông ngoại, hoặc là trực tiếp đến tìm anh. Nếu không phải mẹ gọi điện cho anh, tối nay em định đi đâu?”

 

Tống Dĩ Đàn: “Em chưa nghĩ đi đâu, chỉ muốn ra ngoài hóng gió một chút để bình tĩnh lại.”

 

Cô gái đứng cạnh anh cả nhà họ Tống nắm lấy tay Tống Dĩ Đàn:

“Lên xe theo bọn chị về nhà trước đã, chuyện khác cứ để sau này hẵng nói.”

 

Tống Dĩ Đàn ồ một tiếng, ngoan ngoãn lên xe. Khoảng thời gian trước anh trai cô vừa tổ chức tiệc đính hôn, sau này anh trai cũng không còn là của một mình cô nữa, đợi anh trai kết hôn, họ sẽ thành hai gia đình. Tống Dĩ Đàn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang mờ mịt. Tương lai vốn dĩ có mục tiêu rõ ràng, nhưng bây giờ cô lại không biết nên tiếp tục thế nào.

 

Thấy Tống Dĩ Đàn được anh trai đón đi, lúc này Tạ Phán Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, cô nàng lơ lửng bồng bềnh đi theo phía sau, đợi đến khi xác nhận địa chỉ xong rồi mới về nhà. Nhìn món quà đã gói gém xong, Tạ Phán Nhi ngồi xổm ở đó ngẩn ngơ. Tiêu Dã từ trong phòng đi ra, hắn đang bưng đĩa hoa quả đã cắt sẵn cho Quý Nam Tinh, lúc đi ngang qua máy quay, nhìn thấy hình bóng bên trong thì khẽ chậc một tiếng: “Cô ngồi đó mà nhìn ra hoa được à? Định bao giờ thì tặng quà đi, tôi tìm người gửi cho cô.”

 

Tạ Phán Nhi quay đầu lại nhìn Tiêu Dã: “Bạn ấy và người nhà cãi nhau rồi, tôi cũng không biết lúc nào gửi thì tiện.”

 

Dù sao cũng không phải bây giờ, có lẽ bây giờ Tống Dĩ Đàn cũng không có tâm trạng để nhận quà đâu, mà nhận rồi cũng chẳng còn niềm vui thuần túy nữa.

 

Tiêu Dã: “Cãi nhau? Sao lại cãi nhau. Không phải cô nói cô ấy thi đỗ học viện múa mình thích rồi sao, thế thì còn gì để cãi nhau nữa.”

 

Tạ Phán Nhi vốn là người không giấu được chuyện gì, cô nàng bèn ríu rít một trận, đem chuyện mình vừa nhìn thấy kể lại hết. Tiêu Dã nói:

“Thế thì cô bạn này của cô cũng thảm thật đấy, người ba thì coi cô ấy thành công cụ, người mẹ thì rõ ràng trong lòng chỉ có chồng chứ chẳng có con cái gì hết. Cô ấy mà muốn có đường thoát ấy à, chắc sau này phải giống như anh trai cô ấy, cắt đứt quan hệ với người nhà, tự lực cánh sinh thôi. Nhưng chắc là cô ấy sẽ tốt hơn anh trai mình một chút, chắc chắn anh trai cô ấy cũng sẽ ủng hộ kinh tế một chút.”

 

Tạ Phán Nhi bỗng nhiên bay vút lên: “Tôi đi tìm Tiểu Thiên Sư đây. Cậu đừng có vào nhé.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Người hắn đầy dương khí, hơi thở nóng hừng hực, khiến cô nàng cực kỳ không thoải mái.

 

Tạ Phán Nhi bay vào trong phòng, nhìn thấy Quý Nam Tinh đang xem máy tính trước bàn học thì chen vào, thậm chí còn trực tiếp chen vào trong bàn, chỉ để lộ ra một cái đầu trên mặt bàn. Cô nàng cũng không biết mình như thế này trông đáng sợ bao nhiêu, còn đáng thương tội nghiệp nhìn chằm chằm người ta, nói: “Tiểu Thiên Sư, cậu nói xem, ngoài việc giúp cậu làm bài tập, tôi còn có cơ hội làm thuê nào khác nữa không?”

 

Quý Nam Tinh ở trong phòng cũng nghe thấy bọn họ nói chuyện bên ngoài rồi, cho nên đầu cũng không buồn ngẩng lên lấy một cái, cậu nói:

“Muốn kiếm tiền nuôi cô bạn đó của cô à?”

 

Tạ Phán Nhi cười hì hì: “Tôi thấy tốt nhất là cô ấy nên thoát khỏi gia đình đó, người cha đó của bạn ấy thật sự là một người rất cực đoan, nếu có mẹ bảo vệ thì còn được, nhưng mẹ bạn ấy vẫn luôn đứng về phía ba bạn ấy. Dù sao thì cũng đã trúng tuyển vào trường học rồi, bạn ấy sẽ sớm rời đi thôi. Chỉ cần không ỷ lại vào kinh tế gia đình nữa, bạn ấy có thể đạt được tự do mà mình mong muốn!”

 

Nhìn cô nàng ngốc nghếch ngây thơ này, Quý Nam Tinh cũng không dập tắt nhiệt tình làm thuê của cô, cậu nói: “Vậy cô đi tìm anh Chương, cô không cần tự kiếm hương hỏa cho mình, hương hỏa kiếm được này có thể đổi thành tiền dương gian.”

 

Tạ Phán Nhi hoan hô nói: “Tuyệt quá! Tôi đi tìm anh Chương ngay đây!”

 

Cô nàng hừng hực khí thế chạy vào, rồi lại hừng hực khí thế chạy ra. Thấy cô nàng chạy ra rồi, Tiêu Dã mới đi vào phòng, đem đĩa hoa quả đặt đến bên tay Quý Nam Tinh, rồi nằm trên chiếc ghế xích đu trước cửa sổ sát đất, cầm điện thoại hò hét bạn bè leo rank.

 

Hắn vừa chơi vừa hỏi: “Giống như Tạ Phán Nhi, một tháng có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”

 

Quý Nam Tinh: “Không có kỹ năng gì, cũng không có năng lực đặc biệt, cùng lắm là kiếm được vài bữa cơm thôi.”

 

Vậy cho nên đa số thiên sư đều khá nghèo, bởi vì kiếm tiền khó mà. Điểm tốt của âm hồn là bọn họ chỉ cần ăn một bữa cơm hoặc một nén hương là có thể duy trì tiêu hao quỷ khí trong một thời gian, chỉ cần nhịn được cảm giác thèm ăn thì thực ra bọn họ cũng không thấy đói lắm. Lại còn là ma rồi, không được tự do như lúc còn sống, thế nên cũng chẳng có chi tiêu gì nhiều, áp lực cuộc sống cũng không lớn.

 

Giống như anh Chương, muốn kiếm tiền của người sống, quả thực là không dễ dàng chút nào.

 

Tiêu Dã bắt đầu kiểm điểm lại bản thân mình, xem ra phải nhân lúc còn sống học thêm nhiều kỹ năng nữa mới được, nếu không sau khi chết muốn ngày ngày ăn một bữa cơm no cũng khó.

 

Tiêu Dã ngẫm nghĩ rồi nói: “Náo Náo, ma có thế giới của ma, người sống có thế giới của người sống, mặc dù cùng ở chung một không gian nhưng lại là hai chiều không gian khác nhau. Thế giới của người sống có thể phát triển tốt như vậy, thế giới của ma có được như thế không?”

 

Quý Nam Tinh: “Sao thế, cậu muốn đi xuống đó phát triển một chút à?”

 

Tiêu Dã bỏ điện thoại xuống nhìn cậu: “Những người đã chết có bản lĩnh cũng không ít, bọn họ đều đi đầu thai rồi à, sao không thấy ai kéo cho âm phủ một đường truyền mạng internet linh tinh gì đó?”

 

Quý Nam Tinh bật cười thành tiếng: “Sao cậu biết âm phủ không có mạng?”

 

Tiêu Dã kinh ngạc ồ một tiếng: “Âm phủ còn có đường truyền internet á? Tôi học ít lắm, cậu đừng có lừa tôi.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Mặc dù không biết âm phủ trông như thế nào, vì dù sao tôi cũng chưa tự mình đi qua bao giờ, ngay cả những người có bản lĩnh thực sự xuống dưới đó cũng chỉ đi lướt qua một vòng mà thôi. Nhưng quỷ sống ở dương gian không cần mạng internet, bởi vì bọn họ có thể dùng mạng internet của người sống.”

 

Quý Nam Tinh gõ gõ vào máy tính trước mặt: “Cậu tới xem cái này nè.”

 

Tiêu Dã sáp lại gần, nhìn thấy trang web giống như tiểu thuyết ngắn:

“Đây là cái gì, truyện ma à?”

 

Nói xong hắn nhìn thấy tên tác giả ở góc trên bên phải: Hạ Oánh.

 

Tiêu Dã sững sờ: “Hạ Oánh? Là tác giả Hạ Oánh lần trước ấy hả?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Đúng vậy, cô ấy vẫn đang viết truyện. Viết những câu chuyện bùng nổ linh cảm sau khi cô ấy biến thành ma và nhìn thấy một số chuyện, khi từ trường của cậu cùng tần số, người sống cũng có thể nhìn thấy ma, mạng internet cũng giống như vậy. Giống như Tạ Phán Nhi vậy, cô nàng dùng các thiết bị điện tử có thể dễ dàng thấy được thế giới mạng mà người sống không thấy được. Ví dụ như loại tiểu thuyết do tác giả là hồn ma viết này.”

 

Giống như một số tín hiệu ma, những trang web chỉ xem được một lần rồi biến mất không dấu vết, hoặc những nền tảng mạng xã hội có âm khí rất nặng khiến người ta thấy khó chịu. Những thứ này rất có khả năng đều là thứ có trong một từ trường khác.

 

Tiêu Dã không nhịn được mà lắc đầu: “Xem ra sự đam mê thực sự có thể vượt qua cả sinh tử nhỉ. Giờ cô ấy đang ở Cục Quản lý à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Lúc đầu trong vụ tai nạn đó, không phải tôi muốn bắt cô ấy nhưng lại để cô ấy chạy thoát sao. Bởi vì trên người cô ấy có buộc một sợi dây kết mệnh, đó là một thứ tương tự như bùa cầu phúc nối lại mệnh cho người bệnh nặng. Chắc là sau khi cô ấy chết, người lo hậu sự thấy đó chỉ là một sợi dây đỏ bình thường không bắt mắt, nên đã đốt đi cùng với cô ấy, nhờ vậy mà sau khi chết cô ấy vẫn mang theo bên mình. Cho nên cô ấy mới có đồ tốt hộ thân, khi đi lại ở dương gian cũng tiêu hao tương đối nhỏ, bây giờ ở Cục Quản lý cũng coi như là lăn lộn như cá gặp nước.”

 

Bởi vì Hạ Oánh lớn lên xinh đẹp, cơ thể bệnh chết cũng không sứt mẻ gì, thần hồn lại rất tỉnh táo. Cho nên ban ngày cô ấy giúp xử lý một số công việc văn phòng ở Cục Quản lý, buổi tối là thời gian sáng tác tự do, còn có một đám bạn ma quỷ để giao lưu, so với lúc bệnh nặng khốn đốn trong phòng bệnh thì tốt hơn rất nhiều.

 

Tiêu Dã: “Thế nếu người sống vô tình lạc vào những nơi có âm hồn tồn tại trên mạng như vậy thì sẽ thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Vận thế con người có lúc cao lúc thấp. Lúc vận thấp mà vô tình lạc vào, cùng lắm là ốm nhẹ một trận, hoặc gặp xui xẻo một chút thôi, vấn đề cũng không lớn.”

 

Tiêu Dã chen chúc đến bên cạnh Quý Nam Tinh: “Để tôi xem nào, đây chính là thế giới mạng của âm hồn sao. Ơ? Sao lại trắng tinh không có gì rồi?”

 

Quý Nam Tinh đẩy hắn ra: “Đã bảo là dương khí của cậu nặng rồi mà. Nếu không có âm khí của tôi xua tan đi thì cậu hoàn toàn không nhìn thấy được đâu. Đi chơi game của cậu đi.”

 

Mấy người trong game bị hắn gọi tới đang nhìn người đứng ngây ngốc không nhúc nhích trong suối nước, tiếng chửi mắng như muốn xuyên thủng cả điện thoại luôn rồi: Người đâu! Cái đứa rủ họ tới chơi cùng đi đâu rồi!

 

……….

 

Tống Dĩ Đàn không cùng anh trai về nhà. Từ sau khi tốt nghiệp, ông bà ngoại đã trả tiền đặt cọc một căn hộ cho anh cô, để anh tự mình làm việc trả tiền vay. Bây giờ anh đã sống chung với chị dâu tương lai rồi, cô mà chuyển đến đó thì ngại lắm, vậy nên cô đã đến nhà ông bà ngoại luôn.

 

Thấy bọn họ sang muộn thế này, trong lòng hai cụ già cũng hiểu được phần nào. Bà ngoại đem chăn và ga giường trong phòng thay ra, nói:

“Đàn Đàn à, mùng mấy thì cháu nhập học? Trước khi nhập học bà với ông ngoại cháu đến đó giúp cháu dọn dẹp đồ đạc nhé, cháu cũng đừng về nhà nữa, đến lúc đó cứ đi thẳng đến trường luôn.”

 

Tống Dĩ Đàn ngồi trên sô pha không lên tiếng, bà ngoại thở dài một hơi, cũng không biết là thở dài vì con gái mình chỉ biết bảo vệ chồng mà không bảo vệ con cái, hay thở dài vì cháu trai cháu gái mình sao lại gặp phải một người bố như vậy nữa.

 

Ông ngoại bưng một đĩa sủi cảo vừa chiên xong từ trong bếp đi ra: “Ăn chút đồ đi, đừng suốt ngày ồn ào đòi giảm béo nữa, cháu gầy đến mức một sợi dây cũng có thể treo lên trời được rồi.”

 

Cũng không biết là bắt đầu cãi nhau từ lúc nào, nhưng đoán chừng là bữa tối cũng chưa ăn gì đàng hoàng đâu.

 

Tống Dĩ Đàn đúng là đói rồi, mấy ngày nay vì chuyện cô giành được giải nhì mà trong nhà u ám âm trầm, căn bản không có khẩu vị ăn uống gì, bây giờ đến nhà ông bà ngoại, bầu không khí khác hẳn, khiến người ta lập tức có cảm giác thèm ăn.

 

Anh cả nhà họ Tống cũng ngồi xuống ăn cùng em gái một chút, còn gắp hai chiếc sủi cảo cho bạn gái: “Ăn chút đi, bà ngoại anh tự tay gói đó, mùi vị ngon hơn bên ngoài nhiều.”

 

Tuệ Tuệ mỉm cười gật đầu.

 

Ăn được một nửa, Tống Dĩ Đàn đột nhiên lên tiếng nói: “Cháu muốn bảo lưu kết quả.”

 

Chuyện cô thi và giành được hạng hai không phải là trạng thái kỳ sinh lý không tốt, mà là cô xảy ra vấn đề rồi. Những vấn đề tích tụ thời gian dài dẫn đến sự kháng cự về mặt tâm lý, cô vẫn thích múa, nhưng múa đối với cô đã biến thành một việc khiến người ta sợ hãi. Loại trạng thái tâm lý này cô không biết phải nói với ai. Bởi vì không có ai để cô nói. Nhưng cô biết mình không thể tiếp tục như thế này nữa, cô muốn bảo lưu kết quả một thời gian, chí ít cũng có thể dành ra một năm để điều chỉnh lại tâm lý của mình cho thật tốt.

 

Nhưng Tống Dĩ Đàn cũng biết, người nhà sẽ không đồng ý, thậm chí cô còn có thể tưởng tượng được, khi ba cô nghe được tin cô muốn bảo lưu kết quả, lại là một trận phong ba bão táp kinh khủng như thế nào.

 

Anh cả nhà họ Tống còn chưa kịp lên tiếng, ông ngoại đã nói: “Thế thì cháu cứ bảo lưu!”

 

Nói xong liền nhìn cháu ngoại lớn nhà mình, nói: “Cháu đến trường hỏi thử chuyện bảo lưu này phải làm như thế nào, cần những giấy tờ gì, chúng ta phải báo danh trước rồi mới bảo lưu hay là thế nào. Hỏi cho rõ ràng kỹ lưỡng, hỏi rõ ràng rồi thì đi làm cho em gái cháu luôn.”

 

Anh cả nhà họ Tống gật đầu: “Dạ vâng.”

 

Bà ngoại vuốt đầu Tống Dĩ Đàn: “Không muốn đi thì không đi, không nhất thiết phải lên đại học, muốn làm gì thì chúng ta làm cái đó, muốn có bằng cấp thì sau này ra nước ngoài du học mạ vàng lên cũng như nhau thôi mà, còn chuyện tiền nong các cháu đi học, ông bà đã sớm giữ lại cho các cháu rồi.”

 

Bọn họ đã sớm nhìn ra, ở lại trong ngôi nhà đó sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện vấn đề, nhưng đứa trẻ này lại thích múa, bọn họ cũng chỉ đành thuận theo đứa trẻ, bây giờ đứa trẻ không muốn múa nữa, vậy thì không múa nữa, có gì to tát đâu.

 

Tống Dĩ Đàn mỉm cười với ông bà ngoại: “Cảm ơn bà, bà ngoại là tốt nhất.”

 

Ông ngoại hừ hừ một tiếng: “Thế ông ngoại không tốt à?”

 

Tống Dĩ Đàn cười hì hì sáp qua: “Ông ngoại cũng tốt, ông ngoại là tốt nhất tốt nhất luôn!”

 

Cả nhà cùng ăn bữa khuya, cùng cười cười nói nói vui vẻ với nhau. Tống Dĩ Đàn lại vừa ăn sủi cảo vừa đỏ hốc mắt, vậy mà lúc nhìn ba mình đập nát cả phòng ngủ, sắc mặt cô chẳng có chút thay đổi nào. May quá, thật may là cô vẫn còn một mái nhà có thể trở về.

 

Hết chương 174.

 

Chương 174: Con Cái Chưa Bao Giờ Là Công Cụ

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên