Chương 176: Cứu Viện
Lý Tử Minh là người đến để giải quyết sự việc lần này, nhưng kinh nghiệm của anh ta thì chắc chắn là không thể lão luyện bằng anh Chương được. Anh ta không giống anh Chương, vừa liếc mắt một cái là đã nhìn ra lai lịch của con mèo kia rồi. Mặc dù không nhìn ra, nhưng anh ta cũng không mù, đương nhiên là anh ta phát hiện ra được điểm bất thường của con mèo đó, đặc biệt là đôi mắt màu xanh lục còn đang phát sáng.
Anh ta cảm thấy, rất có thể những chuyện đã xảy ra trong căn nhà này có liên quan đến con mèo này. Thế là anh tiện tay rút tấm vải phủ trên sô pha quấn chặt vào tay, định xông tới tóm lấy con mèo trông có vẻ rất hung dữ kia.
Chỉ nghe con mèo kia gầm gừ hung tợn một tiếng, rồi vọt người nhảy lên. Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ tốc độ của nó, chỉ cảm thấy một luồng gió mạnh mang theo mùi tanh tưởi ập tới. Lý Tử Minh theo bản năng đưa tay lên đỡ, tấm vải sô pha quấn vài vòng trên tay đã bị nó cào rách, nếu không quấn dày, một móng vuốt này cào xuống, sợ là đã sâu tới tận xương.
Trái tim Lý Tử Minh lập tức chùng xuống, sức tấn công cỡ này căn bản không phải là thứ mà một con mèo bình thường có thể làm được, ngay cả có là hổ báo vả một cái xuống cũng chưa chắc đã sắc bén đến mức này.
Anh Chương thấy vậy thì luống cuống: “Đây là miêu quỷ! Nó tương đương với hung thú đấy, sao có thể bắt tay không như vậy được!”
Tạ Phán Nhi vô cùng hoảng loạn, cô nàng đã từng thấy cảnh tượng như thế này lúc nào đâu. Quan trọng hơn là, dường như con mèo kia cũng rất thèm thuồng những âm hồn như bọn họ. Không nói đến những chuyện khác, chắc chắn là nó đã nhìn thấy cô nàng và anh Chương rồi, bởi vì đôi mắt mèo ngập tràn vẻ tham lam đó không chỉ dừng lại trên người cô và anh chương một lần thôi đâu.
Người nhà họ Ngô nghe thấy tiếng động bèn xông vào, cảnh tượng đập vào mắt bọn họ là tấm vải sô pha bị xé nát, một con mèo hung dữ có tính công kích cực mạnh và vẻ ngoài vô cùng đáng sợ. Dù nó chỉ là một con mèo, nhưng khi đã phát điên và trở nên hung ác thì đó chính là dã thú. Cả đám người lập tức sợ hãi hét lên, quay đầu bỏ chạy ra ngoài.
Tiếng la hét cùng với những bóng người chạy trốn đã thu hút sự chú ý của miêu quỷ, nó ngoái đầu nhìn về phía người nhà họ Ngô, trong mắt lại một lần nữa lộ ra vẻ hung ác. Những móng vuốt sắc nhọn vươn ra khỏi đệm thịt, cơ thể nó hơi hạ thấp xuống, điều chỉnh thành tư thế săn mồi hoàn hảo nhất.
Vừa nãy Lý Tử Minh đã lĩnh giáo sự lợi hại của nó, nhắm thấy tình hình không ổn, anh ta vội vàng xông tới. Thế nhưng tốc độ của anh ta còn lâu mới bằng một con mèo, lúc anh ta vừa định thần lại thì con mèo kia đã lao thẳng về phía người nhà họ Ngô với tốc độ nhanh như chớp.
Chạy ở phía cuối là ông con cả nhà họ Ngô, một người đã ngoài bảy mươi tuổi, trong lúc hoảng loạn thì tốc độ có thể nhanh đến đâu. Thấy con mèo sắp đả thương người, Lý Tử Minh không mảy may suy nghĩ, anh ta co chân đá văng chiếc ghế trên mặt đất tới, đập trúng con mèo đang bay giữa không trung chuẩn bị vồ người.
Miêu quỷ ăn trọn một cú, cổ họng nó phát ra tiếng kêu sắc nhọn, nghe vừa thê lương vừa rợn người. Nó hơi cong lưng lên, cái đuôi dựng thẳng đứng, đôi mắt nhìn Lý Tử Minh lúc này thậm chí còn lóe lên tia sáng đỏ.
Có hai người nóng tính tiện tay nhặt thanh gỗ xông lên: “Chẳng lẽ hai ngày nay là do cái thứ này làm loạn?”
Người bên cạnh sợ hãi lùi lại: “Mặc kệ có phải hay không, con mèo này nhìn cũng đáng sợ quá đi, mọi người nhìn ánh mắt của nó kìa, mèo bình thường có hung dữ đến đâu cũng không có ánh mắt như thế được”.
Tựa hồ như con mèo này biết kẻ khó đối phó nhất lúc này ở đây là Lý Tử Minh, vì vậy nó chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn người nhà họ Ngô một cái, rồi quay đầu liền phát động công kích về phía anh ta.
Tốc độ của mèo vốn cực nhanh, đặc biệt là con mèo đã hút khí tai ương này lại càng nhanh đến mức vượt xa lẽ thường. Chỉ vài cái lách mình là đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, nhưng ngay giây tiếp theo, nó đã xuất hiện sau lưng người ta, vung móng vuốt sắc nhọn cào xuống.
Lý Tử Minh chỉ là một thiên sư, đối phó với quỷ quái thì còn có chút biện pháp, nhưng khi đối mặt với cái thứ ngang ngửa với dã thú tự nhiên này thì lại trở nên bị động hơn nhiều. Dù anh ta đã phản ứng rất nhanh, đã chống đỡ rất nhanh, nhưng vẫn bị móng vuốt mèo cào trúng. Miệng vết thương biến đổi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, từ máu đỏ tươi chuyển sang màu đen kịt, cảm giác đau nhức dữ dội khiến anh ta kinh hãi, chỉ cào một cái mà lại nhiễm phải thi độc rồi.
Anh Chương kéo Tạ Phán Nhi bỏ chạy, nhưng mèo vốn dĩ có thể nhìn thấu vật âm dương, nó còn có thể nuốt chửng tử hồn để tăng cường sức mạnh của mình. Vì vậy, nó không cần suy nghĩ gì, cứ thế lao thẳng về phía hai âm hồn kia.
Tạ Phán Nhi không ngờ anh Chương lại hất văng cô nàng ra rồi hô lớn: “Mau liên lạc với Quý đại sư đi!”
Nhìn thấy con mèo kia há cái mõm rộng ngoác nhào tới định cắn anh Chương, Tạ Phán Nhi không kịp nghĩ nhiều, vội thò tay ra định đẩy con mèo đi. Ngay khoảnh khắc chạm vào thân mèo, Ấn Kim Linhtrên người cô nàng hiển hiện, miêu quỷ hung tợn kia giống như bị thứ gì đó làm cho bỏng rát, nó đau đớn vặn mình né tránh, âm thanh phát ra càng thêm hung ác và phẫn nộ.
Lý Tử Minh không nhìn thấy âm hồn, nhưng cái điệu bộ con mèo đang bay giữa không trung bỗng kêu thảm một tiếng rồi rớt xuống, rõ ràng là đã bị tấn công. Anh ta đoán có lẽ là anh Chương và Tạ Phán Nhi đã làm gì đó, ngay lúc này anh ta cũng không bị động né tránh nữa, mà nhặt cái ghế vừa bị đập nát trên mặt đất lên, giáng mạnh xuống thân miêu quỷ.
Con mèo này đi theo bà cụ Ngô hơn chục năm, mèo sống lâu tự nhiên sẽ thành tinh, lại bị khí tai ương xộc thẳng vào người, nó đâu còn là hung thú bình thường nữa, nó sở hữu chỉ số thông minh không hề thua kém gì con người, tất nhiên là có thể phân tích tình huống hiện tại. Nó không tiếp cận hai âm hồn kia nữa, mà xoay người, bắt đầu tấn công người nhà họ Ngô.
Phụ nữ và trẻ em nhà họ Ngô la hét trốn chạy khắp nơi, có mấy người đàn ông nhặt tất cả những thứ có thể làm vũ khí hoặc vật phòng hộ trên mặt đất lên để phòng hờ con mèo dữ kia vồ tới.
Thế nhưng, cả một sân người cũng không thể đấu lại một con mèo. Từ lúc nó xuất hiện cho đến khi đả thương người, toàn bộ quá trình diễn ra cực kỳ nhanh. Thấy có người phía trước chắn đỡ, người nhà họ Ngô vội vàng chạy đi mở cổng nhà. Đã là mèo dữ làm loạn chứ không phải quỷ nhát, vậy nên đương nhiên là không thể ở lại đây chịu đòn bị động. Chắc chắn phải chuồn trước mới là thượng sách.
Nhưng rõ ràng là con mèo dữ kia không định tha cho bọn họ, thấy có người muốn bỏ chạy ra ngoài, nó lại nhe răng nanh sắc nhọn ra gầm gừ cảnh cáo. Sau một loạt tàn ảnh xẹt qua, người con thứ hai nhà họ Ngô đang mở cửa bỗng hét thảm một tiếng, ông ta ôm lấy cánh tay bị cào nát, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Sắc mặt Lý Tử Minh cũng trắng bệch, chủ yếu là do vết thương có thi độc, đau nhức quá mức, anh ta cố gượng dậy, muốn gọi điện thoại cầu cứu. Nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy con mèo kia nhào về phía đứa trẻ trong nhà, anh ta cũng không kịp suy nghĩ gì, vội vàng lao tới kéo đứa bé kia ra.
Cùng lúc đó, trên cánh tay anh ta lại bị cào cho rách toạc, xuất hiện thêm ba vết máu. Mùi máu càng kích thích thú tính của miêu quỷ hơn, đôi mắt màu xanh lục của nó đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ. Vừa quay đầu, đôi đồng tử vằn vện tơ máu như ghim chặt vào yết hầu của đứa trẻ đang quấy khóc, nó tung người nhảy vọt lên, cú cắn này mà giáng xuống, chắc chắn sẽ đục hai cái lỗ máu trên cổ đứa nhỏ.
Mẹ đứa trẻ lao tới, nhưng đã không còn kịp nữa, cô trơ mắt nhìn con mèo dữ nhào về phía con trai mình, chỉ có thể tuyệt vọng và bất lực hét lên. Những người lớn bên cạnh dù có đứng gần đi chăng nữa thì cũng không nhanh bằng tốc độ của con mèo, hơn nữa nó lại hung tợn đến thế, nỗi sợ hãi đã vượt qua bản năng cứu người, chỉ có thể cử động theo tiềm thức, là thụt lùi lại chứ không phải tiến lên.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, bỗng một viên gạch không biết từ đâu bay vút tới, đập trúng ngay thân con mèo. Người mẹ vội vàng nhào qua, ôm chặt lấy con trai mình vào lòng ngay lập tức.
Quỷ khí cuồn cuộn trên người con mèo hung ác ngày càng mãnh liệt, móng vuốt cũng điên cuồng mọc dài ra. Nó quay ngoắt đầu lại nhìn sang kẻ đã ném gạch vào mình, trong đôi mắt mèo phản chiếu dáng vẻ của đối phương, trong lòng ngập tràn hận thù, như thể muốn giết sạch tất cả những người ở đây.
Nhưng Tiêu Dã đang ngồi xổm trên tường lại không sợ nó, thân thủ của hắn đâu phải loại gà mờ như Lý Tử Minh, con mèo này có dữ dằn đến mấy, chỉ cần không phải là ma quỷ vô hình mà hắn không nhìn thấy, thì vẫn dễ đối phó hơn rất nhiều.
Dùng một viên gạch đập bay con mèo dữ, Tiêu Dã nhảy khỏi bức tường nhà rồi mở cửa ra, lúc hắn xoay lưng mở cửa, con mèo kia lao thẳng tới tấn công hắn, nhưng chưa đợi vuốt của nó cào trúng người Tiêu Dã, một lá bùa vàng đã bay từ ngoài tường nhà vào.
Con mèo này tuy là mèo sống, nhưng đã hút khí tai ương, bây giờ đã biến thành nửa quỷ rồi. Chỉ cần trên người có mang theo âm khí, thì bùa chú chính là khắc tinh.
Lá bùa vàng vừa chạm vào thân mèo thì bốc cháy trong ngay lập tức, tia lửa rơi trên lông mèo, loáng cái đã bén lửa bùng lên. Con mèo đau đớn kêu thảm thiết, nó quay người lăn vài vòng trên mặt đất, sau khi dập tắt được ngọn lửa, đám lông vốn đã thưa thớt lộn xộn lại bị thiêu trụi thêm một mảng.
Cổng nhà vừa được mở ra, Quý Nam Tinh từ bên ngoài bước vào. Lý Tử Minh thấy thế thì hệt như nhìn thấy được cứu tinh: “Quý đại sư, cứu mạng! Cái thứ này hung dữ quá!”
Ở nơi người sống không nhìn thấy, Tạ Phán Nhi cũng khóc thút thít nhào về phía tiểu thiên sư: “Cứu mạng với tiểu thiên sư ơi, con mèo này đáng sợ quá! Anh Chương bảo nó hút khí tai ương gì đó, còn có thể ăn quỷ nữa! Vừa nãy suýt chút nữa anh Chương đã bị ăn thịt rồi, may mà có cái ấn Kim Linh cậu đóng trên người tôi”.
Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn người và quỷ trong sân. Hai âm hồn không có vấn đề gì, nhưng người thì lại bị thương mấy mạng. Miệng vết thương tỏa ra hắc khí, chảy máu đen ngòm, nhìn qua là biết đã bị nhiễm thi độc. Cũng không phải chuyện gì khó xử lý, vậy nên cậu không bận tâm đến bọn họ nữa mà lên tiếng: “Tránh ra hết đi”.
Lý Tử Minh vội vàng tránh đường, mặc dù người nhà họ Ngô không biết người mới đến là ai, nhưng có vẻ lợi hại hơn nhiều so với vị thiên sư bọn họ tìm tới. Người kia còn đang cầu cứu người mới vào cơ mà.
Lại nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cậu, người nhà họ Ngô cảm thấy mình được cứu rồi, thế là bọn họ ngoan ngoãn nhường đường, từng người một nép sát vào tường thành một cụm.
Con mèo bị bùa chú thiêu đốt kia liếm liếm phần da trụi lông của mình. Lúc ngoái đầu nhìn Quý Nam Tinh, trong đôi mắt mèo chỉ toàn là sự lạnh lùng và tàn độc. Nhưng nó cũng biết con thú hai chân mới tới này không dễ xơi, nó liền tung một chiêu ảo về phía đám người nhà họ Ngô đang co cụm lại thành một đống, muốn lợi dụng kẽ hở lúc người này muốn cứu người để bỏ chạy.
Nhưng Quý Nam Tinh không hề mắc mưu, khi thấy nó nhào về phía người nhà họ Ngô, cậu cũng không có động tác gì quá lớn, chỉ rút lá bùa ra bấm tay niệm quyết, lúc miêu quỷ quay người muốn chạy, một lá bùa màu vàng đã chắn ngang đường đi của nó.
Lá bùa ấy lơ lửng giữa không trung mà không cần bất kỳ vật đỡ nào, người nhà họ Ngô chứng kiến cảnh tượng này thì đều khẽ kêu lên kinh ngạc, ngay cả mấy đứa trẻ cũng hoàn hồn sau cú sốc bị mèo tấn công ban nãy, chúng nắm chặt lấy tay người lớn nhà mình rồi la lên: “Giấy biết bay kìa!”
Người lớn vội vàng bịt miệng trẻ con lại, chỉ sợ chúng làm phiền đến đại sư làm phép.
Miêu quỷ bị chặn đường, nó xoay đầu lại gầm gừ hung ác với Quý Nam Tinh, nhưng Quý Nam Tinh lại không nhìn nó, ngay khi chú thuật hoàn thành, mấy lá bùa lần lượt bay ra khỏi người cậu, trực tiếp kết thành trận pháp lồng giam. Con miêu quỷ này đã nuốt chửng khí tai ương, đã là nửa quỷ rồi, đối phó với thứ này thì tất nhiên là không thể thiếu bùa chú được.
Con miêu quỷ vừa nãy còn ỷ vào thân hình và sự nhanh nhẹn bẩm sinh để chạy, chạy nhanh đến mức để lại tàn ảnh, nhưng bây giờ lại rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan. Nó nhìn những lá bùa màu vàng đang thu hẹp dần rồi áp sát về phía mình, cơ thể cũng từ từ rụt lại, ép thấp xuống, nhưng nó vẫn không ngừng gầm gừ vùng vẫy cảnh cáo.
Quý Nam Tinh niệm chú xong thì nhẹ nhàng chắp tay, Kim Linh trong lòng bàn tay được cậu phóng ra. Trong tiếng chuông đung đưa lanh lảnh, những phù văn kết nối với nhau thành lưới, ghim chặt lên người miêu quỷ.
Tạ Phán Nhi ồ lên một tiếng: “Vẫn phải là tiểu thiên sư mới được”.
Vừa nãy bọn họ chật vật như vậy, ngay cả Lý Tử Minh cũng bị cào cho hai phát, cả một nhà đầy người nhưng lại không đánh lại một con mèo.
Lý Tử Minh đau đến nhe răng trợn mắt, anh ta bước về phía Quý Nam Tinh: “Quý đại sư, cái thứ này là gì vậy, sao lại hung hãn thế?”
Quý Nam Tinh: “Chỉ là một con mèo hút hơi thở cuối cùng của con người trước khi chết mà thôi, dùng bùa chú là có thể đối phó được”.
Lý Tử Minh thầm nghĩ, bùa chú của tôi đâu có giống bùa chú của cậu, ít nhất thì bản lĩnh ngự phù này anh ta vẫn chưa học được. Đừng thấy chỉ có vài lá bùa, khả năng điều khiển chúng bay ra, rồi lơ lửng giữa không trung, gần như chỉ đâu đánh đó thì không phải thiên sư nào cũng biết. Với chút ngộ tính của anh ta, có lẽ học hơn chục năm cũng chưa chắc đã thành thạo như vậy.
Nhìn con mèo vẫn đang vùng vẫy trên mặt đất, Quý Nam Tinh ném chuỗi hạt trong tay ra, ký tự trên chuỗi hạt hiển hiện, ngưng kết thành một vầng sáng đánh xuống người con mèo. Sau một tiếng kêu gào thảm thiết, con mèo kia bỗng chốc duỗi thẳng cơ thể, vừa há miệng, một luồng ác khí từ trong miệng bay ra. Cùng lúc đó, một lá bùa khác bay vụt tới, bao bọc lấy luồng ác khí kia trước khi nó tản đi, sau đó được Quý Nam Tinh thu vào trong một cái bình nhỏ.
Mất đi luồng khí đó, lông trên người con mèo càng thêm loang lổ, móng vuốt sắc nhọn cũng dần dần thu nhỏ lại, cơ thể hơi co giật mấy cái rồi cứng đờ bất động. Con mèo chết rồi, vốn dĩ nó là một con mèo đã đến lúc chết đi vì tuổi già sức yếu, nếu không nhờ ngụm khí tai ương kia chống đỡ, nó cũng chẳng làm ra được một trận náo động lớn đến thế. Bây giờ Quý Nam Tinh đã đánh tan luồng khí tai ương đó rồi, vậy nên đương nhiên là con mèo cũng không sống nổi nữa.
Anh Chương liếc nhìn xác con mèo, rồi quay sang nhìn Tạ Phán Nhi: “Em tìm Quý đại sư khi nào vậy?”
Toàn bộ sự việc xảy ra chỉ trong hai ba phút, cũng chính trong hai ba phút này, con mèo đã đả thương vài người, suýt chút nữa đã cắn chết một đứa trẻ, may mà Quý đại sư đến kịp lúc.
Tạ Phán Nhi nói: “Em còn chưa kịp gọi người đâu, nhưng trên người em có ấn Kim Linh do tiểu thiên sư cho, vừa nãy Ấn Kim Linh sáng lên, nên chắc là tiểu thiên sư biết có chuyện xảy ra nên đến thôi”.
Anh Chương đưa mắt nhìn Quý Nam Tinh, không hỏi nhiều thêm nữa, cho dù nhận ra Ấn Kim Linh sáng lên cũng không thể đến kịp trong thời gian ngắn như vậy, trừ khi là trạng thái ly hồn, còn muốn nhanh đến thế này, chắc chắn là đã ở quanh đây từ sớm rồi.
Nhìn xác mèo cứng đờ trên mặt đất, người nhà họ Ngô trút tiếng thở phào, nhưng người bị mèo cào một nhát thì thực sự không thể nhịn nổi nữa, sắc mặt trắng bệch, nói: “Đại sư cứu mạng, vết thương này có màu đen, chúng tôi sẽ không chết chứ?”
Quý Nam Tinh đáp: “Không chết được đâu, đi bệnh viện là được”.
Loại thi độc này, bệnh viện chuyên dụng của Cục Quản lý bọn họ dư sức xử lý.
Có người lên tiếng hỏi: “Vậy chuyện nhà chúng tôi đều là do con mèo này làm loạn sao? Bây giờ con mèo này chết rồi, có nghĩa là không sao nữa rồi, đúng không?”
Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn người nhà họ Ngô: “Con người không làm việc ác, dù có bị con mèo sắp chết kia nuốt mất khí tai ương, cũng không đến nỗi quậy cho nhà các người không được yên ổn”.
Đám người nhà họ Ngô đưa mắt nhìn nhau, lão đại nhà họ Ngô nhíu mày: “Đại sư nói vậy là có ý gì?”
Quý Nam Tinh: “Tôi đoán hẳn là trước khi chết bà cụ Ngô đã có lời dặn dò, các người đã làm theo chưa?”
Lý Tử Minh nén đau nhìn người nhà họ Ngô: “Mọi người còn chuyện gì chưa nói không?”
Cô con gái út nhà họ Ngô liếc nhìn anh cả, so với chút tài lộc không biết thật giả có đạt được hay không kia, rõ ràng là cô ta trân trọng tính mạng trước mắt hơn, thế nên đã trực tiếp lên tiếng: “Mẹ tôi đã nói từ rất lâu trước kia rồi, rằng bà không muốn hợp táng cùng cha của chúng tôi”.
Nhưng trong nhà không ai nghe, một phần là vì ngôi mộ năm xưa mua cho người cha vốn dĩ là mộ đôi, bây giờ chỉ cần mở mộ ra, đặt tro cốt của mẹ vào, thay một tấm bia mộ là xong, không cần phải tốn tiền mua mộ mới. Lại thêm một cái nữa là, không biết anh cả nghe được từ đâu, nói rằng mẹ bọn họ là người sống thọ, mang theo phúc khí, vợ chồng hợp táng, sau này có thể phù hộ cho con cháu nhà họ Ngô. Dù sao thì bọn họ cũng mang họ Ngô, nhưng mẹ bọn họ thì lại không phải họ Ngô.
Vì vậy, sau khi bà ấy mất, bọn họ đã không làm theo lời người già từng căn dặn mà vẫn muốn hợp táng, cứ nghĩ người chết thì cũng đã chết rồi, chôn ở đâu mà chẳng phải là chôn, chẳng lẽ người chết rồi vẫn có thể biết được sao.
Nghe người nhà họ Ngô lầm bầm nhỏ giọng như vậy, Tiêu Dã theo sát bên cạnh cười lạnh một tiếng: “Người chết không biết mình bị chôn ở đâu, vậy mà lại có thể phù hộ cho các người phát tài? Các người tự nghe lại xem, bản thân không thấy nực cười lắm sao?”
Người nhà họ Ngô không nói nên lời, lúc này con dâu của lão đại nhà họ Ngô mới đứng ra nói: “Chuyện này là do trưởng bối quyết định, phận làm con cháu chúng tôi cũng không có quyền lên tiếng, nhưng tại sao bà cụ lại hành hạ con trai tôi?”
Lão tam nhà họ Ngô cũng hùa theo: “Chuyện này tôi là người phản đối, tôi muốn tôn trọng tâm nguyện của mẹ tôi, vậy tại sao mẹ tôi còn hành hạ chắt nội của bà như vậy. Đó là chắt nội bảo bối của bà mà, sao bà nỡ làm vậy chứ!”
Lý Tử Minh sợ Quý Nam Tinh không biết một vài chuyện trong đó, bèn đứng bên cạnh tóm tắt qua vài câu: “Con trai của lão đại nhà họ Ngô bị chảy máu mũi không ngừng, cháu trai của lão tam nhà họ Ngô sốt cao không lùi. Tôi vẫn chưa đến xem qua, không biết có phải là do bà cụ làm không”.
Quý Nam Tinh đưa ra đáp án rất dứt khoát: “Không phải”.
Lý Tử Minh có chút kinh ngạc, còn người nhà họ Ngô thì nhìn nhau: “Không phải, vậy tại sao chúng”. Còn cả chuyện sáng nay lên núi, xe liên tục bị hỏng, chẳng lẽ những chuyện này cũng là do con mèo dữ đó làm?”
Nhưng cùng lắm thì con mèo dữ đó cũng chỉ đả thương người mà thôi, sao còn có thể làm ra mấy chuyện này được chứ?
Quý Nam Tinh: “Nhân quả mà thôi, ông có thể tự gọi điện thoại hỏi con trai và cháu trai ông xem chúng đã làm gì”.
Chuyện này bọn họ vẫn muốn biết được chân tướng, vậy cho nên lão đại nhà họ Ngô đã trực tiếp đi qua một bên gọi điện thoại. Điện thoại vừa kết nối, lão đại nhà họ Ngô đã trầm giọng nói: “Con thành thật khai ra đi, con đã làm gì con mèo của bà nội con!”
Con trai lão đại nhà họ Ngô cũng biết những động tĩnh trong đám tang của bà nội, nhưng gã chưa từng liên tưởng chuyện này với bất kỳ con mèo nào, bây giờ bị ba mình nhắc tới, trái tim gã cũng lập tức giật thót lên: “Chuyện gì vậy ba? Vị đại sư làm việc bên bà nội không suôn sẻ à?”
Lão đại nhà họ Ngô lại một lần nữa chất vấn: “Con mau nói đi! Con và Hàm Hàm đã làm gì con mèo đó! Con mà không nói nữa thì mạng của hai đứa tụi bay, và cả mọi người nữa, tất cả đều không giữ nổi đâu!”
Lời này đương nhiên chỉ là lời hù dọa, vị đại sư kia cũng chưa từng nói sẽ mất mạng, nhưng ông ta cũng sợ con trai mình che giấu, rồi thực sự gây ra hậu quả nào đó không thể vãn hồi.
Cúp điện thoại xong, lão đại nhà họ Ngô bước về phía mọi người. Vẻ mặt lão tam nhà họ Ngô sốt ruột nhìn ông ta: “Anh cả? Tiểu Kiệt có nói gì không?”
Lão đại nhà họ Ngô liếc nhìn mấy vị đại sư trẻ tuổi trước mặt, thở dài một hơi rồi nói: “Do con mèo kia đã già quá rồi, lông trên người lại tạp nham bẩn thỉu. Hôm đó phát hiện mẹ chúng tôi mất, tất cả mọi người đều bận rộn thay quần áo chuẩn bị lo hậu sự. Con mèo kia cứ ở dưới gầm giường, bị Hàm Hàm cầm gậy đuổi đi, mèo già quá rồi, lông rụng lưa thưa, đi chưa được hai bước đã không đi nổi nữa”.
Lý Tử Minh: “Sau đó thì sao, nếu chỉ là xua đuổi, con mèo này sẽ không hung dữ với các người như vậy”.
Lão đại nhà họ Ngô nói: “Lúc con trai tôi nhìn thấy, nó thấy Hàm Hàm đang cầm thanh gỗ chọc con mèo. Con mèo kia giống như sắp chết tới nơi rồi, nó sợ phạm phải điều kiêng kỵ gì, liền đá con mèo ra ngoài nhà luôn”.
Vừa cầm gậy gỗ chọc, vừa dùng chân đá. Mà con mèo được bà cụ Ngô nuôi cả đời ấy chỉ muốn được ở bên người chủ đã chết, muốn được cùng bà cụ nhắm mắt xuôi tay mà thôi.
Chẳng trách con mèo kia hung dữ như vậy, vốn dĩ nó sẽ không biến thành mèo dữ, nhưng chỉ vì trong lòng nó không cam tâm, sự oán hận đã nuôi dưỡng khí tai ương. Cũng khó trách con mèo đó chỉ quậy phá trong nhà, nhưng người thực sự bị ảnh hưởng lại là hai kẻ lớn nhỏ kia.
Lý Tử Minh nhìn Quý Nam Tinh: “Bây giờ mèo cũng đã chết rồi, tiếp theo phải xử lý như thế nào?”
Quý Nam Tinh nói: “Hóa giải oán khí đi, chôn xác mèo cùng với bà cụ Ngô. Bọn họ đã làm bạn với nhau cả đời, chặng đường đi xuống âm gian cũng cùng nhau đi. Ngoài ra, gọi con trai và cháu trai ông qua đây đốt vàng mã dập đầu, dập đầu cho đến khi hương có thể đốt cháy cắm vào được mới thôi, đốt không cháy cắm không vào thì cứ tiếp tục mà dập đầu. Oán này không hóa giải được, hai người bọn họ kiếp này sẽ tai ương bệnh tật liên miên”.
Nghe lời này, người nhà họ Ngô nào dám không để tâm. Bọn họ vội vàng cẩn thận đóng gói xác mèo lại, rồi liên lạc với người lo liệu tang lễ để sáng mai lên núi, chỉ cầu mong lần này có thể lên núi suôn sẻ.
Lý Tử Minh đưa những người bị thương tới bệnh viện, dẫu sao thì vẫn phải xử lý những vết thi độc này. Thấy bên này không còn chuyện gì nữa, Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn Tạ Phán Nhi một cái rồi cũng rời đi.
Tạ Phán Nhi vẫy tay với anh Chương: “Vậy em đi trước nha, bái bai anh Chương”.
Anh Chương vẫy tay với cô nàng, về Cục Quản lý trước một bước. Vụ án này do Cục Quản lý giao xuống, nhưng chuyện người nhà qua đời âm hồn bất tán với chuyện mèo hút khí tai ương thành miêu quỷ là hai cấp bậc hoàn toàn khác nhau. Tiền thưởng kết án và tiêu chuẩn thu phí cũng không giống nhau, đương nhiên là anh ta phải về báo cáo đính chính trước rồi.
Tạ Phán Nhi đi theo sau lưng Quý Nam Tinh, bỗng dưng cô nàng thở dài một hơi: “Chắc mệnh của tôi là không làm gì thì ăn sung mặc sướng, mà cứ hễ muốn phấn đấu vươn lên là sẽ lỗ vốn ngay”.
Lần này cô nàng cũng chẳng giúp được gì, còn chưa biết có kiếm được mấy đồng hay không, nhưng lại mất đi một cái ấn Kim Linh rồi. Nghĩ thế nào cũng thấy tổn thất nặng nề.
Nghĩ tới đây, cô nàng ngẩng đầu lên nhìn Quý Nam Tinh: “Tiểu thiên sư, có phải cậu tính được hết rồi không, nếu không sao vừa hay lại đến cứu mạng được như vậy”.
Quý Nam Tinh: “Tôi đâu phải thầy bói mà biết trước tương lai, chỉ là tính được chuyến này cô đi không thuận lợi, nên mới tiện đường ghé qua thôi”.
Tạ Phán Nhi ồ một tiếng, sau đó đưa đầu về phía trước mặt cậu.
Quý Nam Tinh đưa tay đẩy tiểu nữ quỷ trước mặt ra: “Làm gì đó, muốn ăn đòn à?”
Tạ Phán Nhi chỉ vào ấn đường: “Đóng thêm cái ấn cho tôi đi. Hình như cái cậu đóng lúc trước mất rồi”.
Quý Nam Tinh nói: “Hôm nay tiêu hao sức lực nhiều quá, đóng không nổi nữa, để vài hôm nữa sẽ đóng cho cô”.
Tạ Phán Nhi nghe vậy cũng ngoan ngoãn nghe lời, hơn nữa cô nàng cũng đã quyết định, mấy ngày này vẫn không nên đi làm công thì hơn, trên người không có ấn, trong lòng cô nàng chẳng có chút tự tin gì cả.
Tạ Phán Nhi xuất sư bất lợi lại phải bù lỗ cứ lơ lửng bên cạnh, hệt như bị một đám mây đen bao phủ. Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh không nói gì thêm, biết bọn họ đã nói chuyện xong rồi, lúc này hắn mới chọc chọc má Quý Nam Tinh: “Tôi còn tưởng cậu muốn rủ tôi ra ngoài chơi cơ đấy, hóa ra là đã tính sẵn đến đây cứu viện rồi”.
Quý Nam Tinh: “Ra ngoài chơi và đi cứu viện đâu có mâu thuẫn gì với nhau”.
Tiêu Dã cười: “Đúng đúng đúng, tiểu thiên sư nhà chúng ta tính toán không sót một điều gì. Thế có còn ăn lê nướng với đậu phụ nướng nữa không?”
Quý Nam Tinh: “Đã cất công ra đây rồi thì cứ ăn thôi”.
Tiêu Dã dắt hai chiếc xe đạp đang dựng sát tường tới: “Đi thôi, đưa tiểu thiên sư nhà chúng ta đi ăn ngon uống say nào!”
Hết chương 176.
