Chương 177: Gia Đình Ngột Ngạt
Loại thi độc thông thường này cũng không tính là khó giải, bệnh viện đã có thừa kinh nghiệm, rất nhanh sau đó đã giải sạch độc cho mấy người bị trúng, còn Lý Tử Minh thì mang theo một thân đầy thương tích trở về Cục Quản lý.
Mông còn chưa kịp chạm xuống ghế, anh ta đã nghe thấy tiếng cười nhạo chẳng nể nang gì của đồng đội: “Mau cho tôi xem vết thương do thi độc trông thế nào đi, vào Cục Quản lý lâu như vậy rồi mà tôi còn chưa thấy thi độc bao giờ đâu.”
Có người tò mò vạch áo Lý Tử Minh ra, sau đó bị Lý Tử Minh hất tay đi: “Có chút đồng cảm nào không vậy hả, suýt chút nữa là đứt bóng ở ngoài đó rồi.”
Vì anh Chương đã về báo cáo lại vụ án này từ trước, nên người trong Cục Quản lý đều nghe nói qua. Chuyện mèo nuốt khí tai ương vốn không hề phổ biến, cho dù trong nhà có người mất mà có nuôi mèo, thì cũng chưa chắc sẽ bị mèo nuốt phải khí tai ương.
Sự việc của nhà họ Ngô hoàn toàn là do con mèo sống lâu thành tinh, lại thêm việc bản thân nó cũng sắp chết, trước khi chết lòng mang đầy oán khí và không cam tâm, vô vàn điều kiện gộp lại mới gây ra sự cố lần này.
Có người xoa đầu Lý Tử Minh cảm thán: “Anh Chương vốn định đi chống lưng cho cậu, nghĩ nếu mà nhà họ Ngô thật sự có quỷ gây chuyện thì sẽ thay cậu ra mặt giao tiếp với âm hồn, vốn dĩ là một chuyện cực kỳ đơn giản, ai mà ngờ lại xảy ra sự cố này.”
Lý Tử Minh cũng thở dài theo: “Chứ còn gì nữa, tôi cũng xui xẻo quá đi mất.”
Có người tặc lưỡi một tiếng: “Cậu xui xẻo cái nỗi gì, vận may của cậu đỏ chót luôn ấy chứ. Nếu không phải cậu thấy tiểu nữ quỷ tên Tạ Phán Nhi kia muốn làm công kiếm tiền nên dẫn theo, thì lần này chưa chắc gì cậu đã toàn mạng mà về được đâu.”
Mèo nuốt chửng khí tai ương của người sắp chết, con mèo như vậy có thể gọi là miêu quỷ, cũng có thể gọi là hung thú, ngay cả thiên sư bình thường cũng chưa chắc đã đối phó được. Bản tính loài thú vốn đã hung hãn, loài thú bị kích phát tử khí lại càng càng hung dữ gấp bội, người thường đối phó với một con mèo phát điên đã chẳng dễ dàng gì, huống hồ chi là loại mang đầy tà khí này.
Còn về chuyện dẫn theo Tạ Phán Nhi, thì đó đúng là do Lý Tử Minh tốt bụng. Án nhận được ở chỗ Cục Quản lý thuộc cấp bậc nào, kiếm được bao nhiêu tiền đều có quy định rõ ràng cả, mời một mình anh Chương đi cùng thôi đã gần như phải chia hết lợi nhuận cho anh ấy rồi. Giờ còn dẫn thêm cả Tạ Phán Nhi nữa, chắc chắn là số tiền này không thể làm tổn hại đến lợi ích của anh Chương, vậy nên chỉ có thể trích từ chính phần của Lý Tử Minh ra.
Loại án nhỏ này vốn dĩ đã ít tiền rồi, chia chác như vậy e là Lý Tử Minh phải bù cả tiền xe cộ vào mới đủ, hoàn toàn là làm không công để lấy kinh nghiệm mà. Kết quả, ai mà biết được vụ án lại phát triển thành ra như thế này.
“Cũng may là cậu dẫn Tạ Phán Nhi theo đó, cậu nói xem, chuyện này chẳng khác nào cậu kẹp theo một đứa thực tập sinh, kết quả thực tập sinh lại gọi đại lão tới cứu viện cho cậu, cái vận may quỷ quái gì thế không biết!”
Lý Tử Minh chìa mấy vết thương trên người ra: “Mấy người nói xem, vận may của tôi là cái thể loại gì đây!”
Có người chẳng khách sáo gì mà vỗ mấy cái lên vết thương của anh ta, làm Lý Tử Minh đau đến nhe răng trợn mắt, đối phương còn cười, nói: “Quả nhiên là ở hiền gặp lành, lần này kinh nghiệm cậu thu về bao la bát ngát luôn, chuyến này không lỗ đâu!”
Vốn dĩ có những lời chỉ là trêu đùa cảm thán, nhưng chẳng biết truyền miệng thế nào, lại có người thật sự động tâm tư.
Tạ Phán Nhi rúc ở nhà hai ngày, đột nhiên tin nhắn gởi đến tới tấp. Anh Chương đã kiếm cơm được ở dương gian, chắc chắn là phải có cách thức liên lạc ở dương gian rồi, suy cho cùng thì đâu phải ai cũng có âm dương nhãn. Anh ta cũng có điện thoại, đương nhiên là có thể liên lạc với Tạ Phán Nhi rồi.
Nhìn thấy đống lời mời làm việc đột nhiên mọc ra như nấm, Tạ Phán Nhi hoảng hốt, vội vàng ôm điện thoại chạy đi tìm Quý Nam Tinh: “Tiểu thiên sư, cậu mau nhìn xem, bao nhiêu người tìm tôi cùng đi phá án này! Sao tự nhiên tôi lại được hoan nghênh thế nhỉ, tôi biết rồi! Chắc chắn là do lần trước trong lúc nguy cấp, tôi không màng an nguy bản thân mà lao ra bảo vệ anh Chương, nên chắc chắn là bọn họ thấy tôi cực kỳ đáng tin cậy!”
Quý Nam Tinh bật cười thành tiếng: “Hay là cô thử động não nghĩ kỹ lại một chút xem? Dù đã nhiều năm cô không dùng não để tư duy rồi, nhưng chắc là não vẫn còn đó chứ.”
Ban đầu Tạ Phán Nhi còn ngơ ngác, sau đó cố gắng nỗ lực suy ngẫm ý tứ trong lời tiểu thiên sư vừa nói, sau đó cau mày, chỉ chốc lát sau đã bừng tỉnh đãi ngộ, cuối cùng không thể tin nổi mà thốt lên: “Không phải chứ, bọn họ coi tôi là Hằng Nga à?!”
Người ta dùng Hằng Nga để triệu hồi Hậu Nghệ, đám người bên Cục Quản lý này, vậy mà dám nghĩ cách lợi dụng cô để triệu hồi tiểu thiên sư! Tâm cơ của đám người sống này, đỡ không nổi, thật sự là đỡ không nổi!
Tiêu Dã từ trong nhà vệ sinh bước ra, hắn mặc một chiếc áo sơ mi cùng quần âu hơi có vẻ trang trọng, vừa vuốt tóc vừa nói: “Não của ai vẫn còn cơ?”
Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn sang, đồ âu phục đen trắng mãi mãi là lựa chọn an toàn nhất, nhưng cũng là thứ tôn vóc dáng đàn ông nhất.
Tuy hiện tại Tiêu Dã chỉ có thể coi là một thiếu niên, nhưng chiều cao và thể trạng của hắn đã sánh ngang với người trưởng thành rồi, chỉ cần mặc đồ trưởng thành một chút là sẽ ép cạn được cái khí chất thanh xuân rực rỡ trên người, thoạt nhìn càng thêm trầm ổn đáng tin cậy. Dù cho mái tóc có hơi xoăn nhẹ một chút, nhưng cũng chẳng thể che giấu nổi khí chất lãnh đạo bẩm sinh của hắn. Chỉ cần hắn không cười, thoạt nhìn cũng rất biết hù dọa người khác. Đáng tiếc, chỉ cần cứ há miệng cười là hiện nguyên hình, cười lên một cái là trở thành một chàng trai tỏa nắng rạng rỡ ngay.
Bắt gặp ánh mắt của Quý Nam Tinh qua gương, Tiêu Dã ho khan một tiếng, lập tức đứng thẳng người, thậm chí còn cố ý gồng căng cơ bắp trên người, trông chẳng khác nào một con công đang xòe đuôi gọi bạn tình. Hắn vừa chỉnh lại cổ áo vừa nói: “Thế nào, bị độ đẹp trai của anh đây làm cho mê mẩn rồi chứ gì?”
Quý Nam Tinh chỉ nhìn hắn mỉm cười, đáp: “Cậu chưa kéo khóa quần kìa.”
Tiêu Dã đang hăng say khoe mã lập tức luống cuống quay lưng lại kiểm tra, nhìn thấy khóa quần vẫn đóng im ỉm, hắn tức đến bật cười, quay phắt lại: “Quý Nháo Nháo! Cậu đúng là học hư rồi! Trước kia cậu ngoan ngoãn biết bao nhiêu, giờ lại còn biết trêu chọc người khác rồi cơ đấy, học ai cái thói đó vậy hả?”
Quý Nam Tinh: “Ở cùng với ai lâu nhất thì học của người đó.”
Tiêu Dã lao tới kẹp cổ Quý Nam Tinh dưới cánh tay, dùng sức xoa rối tung đầu tóc cậu: “Nháo Nháo hư này, không đùa với cậu nữa, trưa nay ở nhà nhớ ăn cơm đàng hoàng đấy nhé, tôi đi ăn cỗ xong là về ngay.”
Trước đó chị họ của hắn sinh em bé, hôm nay làm tiệc đầy tháng, tuy thực tế thì còn mấy ngày nữa mới tròn một tháng, nhưng vì ngày đầy tháng thật lại rơi vào ngày làm việc, nên đành chọn cuối tuần làm tiệc trước, dù sao cũng chỉ là một hình thức mà thôi.
Quý Nam Tinh vẫy vẫy tay với hắn: “Đi đi, đi đường cẩn thận.”
Tiêu Dã xách theo món quà đầy tháng đã mua từ sớm rồi ra cửa, hắn mua cho cháu gái nhỏ của mình một chiếc khóa vàng, nhỏ nhắn đáng yêu lại mang ý nghĩa tốt lành, thứ này ý nghĩa hơn nhiều so với việc đưa thẳng phong bì đỏ.
Sau khi Tiêu Dã ra khỏi nhà, Quý Nam Tinh giúp Tạ Phán Nhi đóng gói món quà mà cô đã chuẩn bị cho Tống Dĩ Đàn lại: “Cô chắn là muốn gửi đi bây giờ sao?”
Tạ Phán Nhi gật đầu: “Gửi chuyển phát nhanh qua đó đi, gửi đến nhà ông ngoại cô ấy, tôi còn viết cho cô ấy một bức thư nữa, chắc tầm thời gian cô ấy đi học là vừa khéo nhận được.”
Tất cả những cuộc chia ly đều khiến người ta đau lòng. Mấy tháng nay, tuy chưa từng giao tiếp với Tống Dĩ Đàn, nhưng cô nàng biết rõ, một khi nhìn thấy con búp bê được thiết kế riêng này, chắc chắn Tống Dĩ Đàn sẽ thấu hiểu được tâm trạng và tình cảm mà mình muốn gửi gắm.
Có những thứ, quan trọng nhất chính là hiện tại. Khi Tống Dĩ Đàn rời khỏi nơi này đến một vùng đất mới, cô ấy sẽ có những người bạn mới, sẽ có những tri kỷ cùng chung chí hướng. Mùa hè năm nay cùng với tầng hầm ấy, có lẽ sẽ dần biến thành một đoạn ký ức không còn quá quan trọng nữa trong lòng cô ấy.
Thế nên Tạ Phán Nhi chưa từng kỳ vọng vào tương lai, cô nàng chỉ cần ngay lúc Tống Dĩ Đàn nhận được món quà này, giữa hai người có được một khoảnh khắc đồng điệu về mặt cảm xúc là đủ rồi.
Quý Nam Tinh đội cái nắng chang chang đi xuống lầu gửi gói bưu kiện này đi giúp Tạ Phán Nhi, lúc lên lầu, cậu vô tình chạm mặt một thanh niên có dáng vẻ nho nhã. Đối phương không phải kiểu đẹp trai rạng ngời kinh diễm, nhưng ngũ quan nhìn rất thuận mắt, người đó đeo một cặp kính gọng trong suốt, trên tay xách theo một chiếc túi đen, khi vô tình chạm mắt với cậu, đối phương còn khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt.
Quý Nam Tinh chỉ đánh giá một cái chớp nhoáng rồi thu hồi ánh nhìn.
Cửa thang máy mở ra, một quý bà ăn vận trang nhã đang đứng bên trong, vừa thấy người thanh niên nọ đã tươi cười chào hỏi: “Thầy Du phải không?”
Người đàn ông mỉm cười gật đầu: “Chào bà Châu.”
Quý bà được gọi là bà Châu kia niềm nở mời đối phương vào thang máy, sau đó quay sang nhìn Quý Nam Tinh, nói: “Lâu lắm rồi mới gặp cháu đấy, tháng trước ở tuần lễ thời trang, cô còn xem show diễn của anh trai cháu, đẹp trai thật đấy, cháu gái cô còn nằng nặc hỏi xem có cách nào xin được số điện thoại của anh cháu không cơ.”
Quý Nam Tinh cười đáp: “Cũng lâu rồi cháu không gặp anh ạ, hiện tại cũng không biết anh ấy bay đến phương trời nào nữa.”
Bà Châu: “Mùa hè nhiều sự kiện lễ hội lắm, anh cháu cứ tổ chức hết show cao cấp này đến show cao cấp khác, e là còn bận rộn hơn cả anh cả cháu ấy chứ.”
Quý Nam Tinh nghe vậy chỉ mỉm cười. Những người sống ở khu này đa phần đều biết rành rẽ thân phận của nhau, đặc biệt là nhà họ Quý một hơi mua đứt bao nhiêu tầng lầu như thế, người ở chung tòa nhà hiếm ai không biết đến tiếng tăm nhà họ Quý. Chẳng qua biết thì biết vậy, chứ chưa chắc đã quen thân.
Nhà bà Châu này chuyên kinh doanh trang sức, thường xuyên hợp tác với nhà họ Hướng – gia đình bạn thân của chị gái cậu, thành thử cũng có quen biết với nhau. Ở mấy sự kiện giới kinh doanh chạm mặt nhau, hai bên vẫn có thể nói qua lại vài câu xã giao. Lúc này tình cờ gặp trong thang máy, dăm ba câu chuyện phiếm cũng xem như là một loại giao tiếp.
Nhà họ Châu ở tầng dưới, thang máy đến trước. Bà Châu tươi cười tạm biệt Quý Nam Tinh, khoảnh khắc cửa thang máy dần khép lại, Quý Nam Tinh vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng bà Châu đang than vãn với vị gọi là thầy Du bên cạnh, rằng thành tích học tập của con trai bà thật biết cách mài mòn sự kiên nhẫn của người khác.
Còn về vị thầy Du kia, nét mặt trước sau vẫn như một, vẫn duy trì thái độ lễ phép chừng mực, không mảy may tỏ vẻ tò mò, thoạt nhìn không có điểm gì đặc biệt.
Nhưng Quý Nam Tinh lại có một loại dự cảm, cậu nhất định sẽ chạm mặt với cái vị gọi là thầy Du này, dù chính bản thân cậu cũng không rõ đó là kiểu giao tiếp như thế nào.
…….
Lần trước Tạ Phán Nhi từng theo Tống Dĩ Đàn về nhà ông bà ngoại cô ấy, thế nên cô nàng mới biết địa chỉ để gởi hàng. Đã mấy ngày không ghé tìm, Tạ Phán Nhi định bụng qua xem Tống Dĩ Đàn đã chuẩn bị đồ đạc nhập học xong xuôi chưa, rảnh rỗi sinh nông nổi liền bay thẳng qua đó. Kết quả đến sớm không bằng đến đúng lúc, cô nàng vừa bay đến dưới lầu đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng xuống từ trên cao.
Tạ Phán Nhi nhớ âm thanh này, đây là giọng của bố Tống Dĩ Đàn, cô nàng nhớ lại cái hôm ông ta quậy tung trời, đập phá mắng chửi ầm ĩ trong phòng ngủ của Tống Dĩ Đàn, thật sự đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc với cô nàng.
Sợ trên lầu xảy ra chuyện gì, Tạ Phán Nhi cuống cuồng chạy lên. Đập vào mắt cô là cảnh mẹ Tống đang ra sức níu kéo bố Tống, trong khi bố Tống lại túm chặt lấy Tống Dĩ Đàn. Ông bà ngoại của Tống Dĩ Đàn vừa sốt ruột vừa tức giận, liên tục giáng những nắm đấm xuống người bố Tống: “Cậu còn muốn ép Đàn Đàn đến mức nào nữa! Con bé có múa hay không đều là quyền tự do của nó, cho dù cậu có là bố nó, cậu cũng không có tư cách đi định đoạt cuộc đời nó!”
Tống Hạc Minh thô bạo hất văng mẹ vợ ra, nhưng bàn tay ông ta vẫn túm chặt lấy Tống Dĩ Đàn: “Tôi là bố nó, tôi có tư cách! Lông cánh còn chưa mọc đủ mà đã đòi học thói anh mày bay ra ngoài rồi à, Tống Dĩ Đàn, tao nói cho mày biết, đó là chuyện không thể nào xảy ra được! Mày đừng có nằm mơ!”
Ông ngoại chỉ thẳng mặt con gái, tức đến mức sắc mặt trắng bệch: “Đây là người đàn ông mà cô chọn đấy, Tằng Yến, cô còn là mẹ của người ta cơ đấy! Có phải cô nhất quyết ép chết con gái mình mới chịu được không!”
Mẹ Tống nức nở lắc đầu, bà nắm chặt lấy tay chồng mình, nói: “Hạc Minh, anh buông tay đi, anh cứ để Đàn Đàn tự đưa ra quyết định có được không?”
Tống Hạc Minh gào lên: “Nó tự quyết định? Nó thì biết con đường nào là đúng con đường nào là sai? Múa vốn dĩ chỉ có vỏn vẹn mấy năm thanh xuân ngắn ngủi, nó bảo lưu kết quả học tập, thế này chẳng phải là lãng phí một năm trời hay sao, đến lúc đó người ta bỏ xa nó tới mười vạn tám ngàn dặm, nó có đuổi cũng đuổi không kịp! Mới được hạng nhì một cái là ngay cả học cũng không muốn học tiếp, tâm lý yếu ớt thế thì sau này còn làm nên trò trống gì, còn tương lai gì nữa?!”
Tống Dĩ Đàn nghe được lời này thì điên cuồng giãy giụa thoát khỏi sự kìm kẹp của cha mình, cô mặc kệ việc hai bàn tay đang dùng sức đến mức rách cả da thịt: “Tôi không cần tương lai! Tôi không múa nữa có được không! Có một người bố như ông, bản thân tôi đối với việc múa chỉ càng ngày càng thêm căm ghét mà thôi!”
Bố Tống vung tay tát một cái như trời giáng xuống mặt Tống Dĩ Đàn: “Không được! Con gái của Tống Hạc Minh tao có chết cũng phải chết trên sân khấu!”
Chứng kiến cảnh cháu ngoại mình bị đánh, bà ngoại của Tống Dĩ Đàn lại lần nữa lao vào đánh Tống Hạc Minh: “Cậu dựa vào cái gì mà đánh Đàn Đàn nhà tôi! Cậu quả thực không phải là người! Cút, cậu cút ngay khỏi nhà tôi! Cút đi!”
Tống Hạc Minh đã tức đến mức mất sạch lý trí, giây phút biết tin Tống Dĩ Đàn định bảo lưu kết quả học tập, ông ta giận đến mức muốn bốc hỏa, hôm nay dù có nói gì ông ta cũng nhất quyết phải mang Tống Dĩ Đàn đi. Hai ông bà già này chỉ biết dung túng nuông chiều, chỉ có hại chết con gái ông ta mà thôi!
Người già tuy lớn tuổi, nhưng đòn đánh dồn sức lên người vẫn rất nặng. Tống Hạc Minh không màng suy nghĩ, vươn tay dùng sức đẩy mạnh người mẹ vợ cứ mãi quấn lấy cản trở ông ta mang con gái đi.
Thấy bà ngoại bị xô ngã sóng soài trên mặt đất, Tống Dĩ Đàn lập tức cuống lên, cô lao vào Tống Hạc Minh vừa đấm vừa đá: “Ông buông tôi ra! Tôi có cuộc sống và tự do của riêng tôi, tôi đi học hay không cũng chẳng liên quan gì đến ông! Tống Hạc Minh, tôi nhất định sẽ không làm con rối mặc cho ông giật dây nữa, ông có lôi tôi về thì đã sao, tôi không múa là không múa! Có giỏi thì ông giết tôi luôn đi!”
Mười mấy năm trời bồi dưỡng, đổ biết bao tâm huyết, mang theo tất cả những hy vọng của ông ta, bây giờ Tống Dĩ Đàn buông một câu không múa nữa, có thể nói là phá vỡ mọi mộng tưởng của ông ta. Điều này làm sao mà Tống Hạc Minh có thể nhẫn nhịn được.
Ông ta trở tay, bóp chặt lấy cổ Tống Dĩ Đàn: “Giỏi! Vậy bây giờ tao bóp chết mày! Tao tốn bao nhiêu tâm huyết bồi dưỡng mày, để mày trở nên phản nghịch đi chống đối lại tao à! Tao là bố mày, lời tao nói mày bắt buộc phải nghe!”
Nhìn thấy Tống Hạc Minh như kẻ điên thật sự dồn lực xuống tay, mẹ Tống từ giằng co chuyển thành vừa đấm vừa đẩy: “Tống Hạc Minh, anh đang làm cái gì vậy! Đó là con gái anh đấy! Anh mau buông con bé ra!”
Thấy tình hình nguy cấp, Tạ Phán Nhi cũng cuống quýt nhào tới. Ngặt nỗi cô là quỷ, mà lúc này Tống Hạc Minh lại hỏa khí lên bốc ngùn ngụt, dương khí cực thịnh, dù cô có vắt kiệt quỷ khí cũng không chạm được vào người ông ta, chứ đừng nói gì đến chuyện gỡ bàn tay đang bóp nghẹt cổ Tống Dĩ Đàn ra.
Tống Hạc Minh vốn đã mất kiểm soát, lại bị những lời của Tống Dĩ Đàn kích thích, làm gì còn màng đến đây có phải là con gái mình hay người nào khác. Ông ta chỉ biết kẻ nào không để ông ta được như ý, ông ta sẽ hủy hoại tất cả. Ngay lúc mẹ Tống nhào tới giằng co, ông ta điên cuồng vung tay đẩy mạnh, khiến mẹ Tống bị xô ngã đập cả người vào cánh cửa gỗ.
Chứng kiến cảnh cháu gái bị bóp cổ, thấy con gái bị xô ngã va đập vào cửa, ông ngoại giận dữ tột độ, cầm lấy tách trà trên bàn lên hung hăng đập mạnh xuống đầu Tống Hạc Minh một cái.
Tách trà vừa giáng xuống, trong nháy mắt đã thấy máu tươi, máu men theo trán Tống Hạc Minh chảy ròng ròng, nhỏ tí tách xuống mặt sàn.
Ông ngoại vội vàng kéo mạnh cháu gái mình ra, còn bồi thêm một cú đá vào bên chân tàn tật của Tống Hạc Minh: “Đồ súc vật! Hôm nay có tôi ở đây, cậu đừng hòng mang cháu gái tôi đi đâu! Sau này Đàn Đàn sống cuộc đời ra sao thì đó là quyền tự do của con bé, cậu là bố nó, cậu cũng không được quản nó!”
Khó khăn lắm Tống Dĩ Đàn mới được thả ra, cô bị ngạt thở quá lâu, đột nhiên hít được không khí, toàn bộ đại não cô bỗng chốc trống rỗng, hai tai ù đi như bị che kín lại, không nghe rõ âm thanh gì. Cô ôm chặt lấy cổ mình ho sặc sụa, khóe mắt liếc thấy có người nằm trên mặt đất, nhìn kỹ lại mới phát hiện là bà ngoại.
Tống Dĩ Đàn điên cuồng lao tới: “Bà ngoại! Bà làm sao thế này? Bà ngoại!”
Lúc này ông ngoại Tống Dĩ Đàn mới bàng hoàng phát hiện ra bạn già nhà mình nằm gục trên sàn nãy giờ không gượng dậy nổi, trong nháy mắt cũng luống cuống hoảng loạng.
Tạ Phán Nhi lơ lửng ngay bên cạnh, gấp gáp gào thật lớn: “Xe cứu thương! Mọi người mau gọi xe cứu thương đi!”
Tằng Yến nén cơn đau trên lưng nhào tới kiểm tra tình trạng của mẹ, thấy ý thức mẹ mình đã bắt đầu mơ hồ, cả người bà ta vừa hoảng loạn vừa sợ hãi. Bà ta vốn là người không có chủ kiến, gặp phải chuyện này thì rối loạn, mất hết cả phương hướng. Cuối cùng vẫn là Tống Dĩ Đàn hoảng hốt tìm điện thoại, gọi 120 xong thì lục tìm thuốc cấp cứu nhét một viên vào miệng bà ngoại.
Cô không dám động vào bà ngoại đang nằm trên mặt đất, chỉ quỳ sụp bên cạnh nức nở nói: “Bà ngoại, bà đừng dọa cháu. Bà không thể có chuyện gì đâu, bà ngoại, bà tỉnh lại đi. Bà có mệnh hệ nào thì cháu biết sống sao, sau này ai sẽ bảo vệ cháu nữa, bà ngoại, cháu cầu xin bà, bà tỉnh lại đi!”
Sau cú đập kia, dường như Tống Hạc Minh đã khôi phục lại vài phần lý trí từ trong cơn thịnh nộ. Một tay ông ta bưng vết thương trên trán, ánh mắt có chút mờ mịt nhìn cảnh tượng trước mắt, tựa hồ như không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành ra thế này.
Rất nhanh sau đó xe cứu thương đã tới, Tống Dĩ Thừa nhận được điện thoại cũng vội vã chạy qua, anh ta để bạn gái lái xe chở mẹ, ông ngoại và em gái đến bệnh viện, còn bản thân thì đi theo xe cấp cứu, sợ bọn họ hoảng loạn sốt ruột không thể bình tĩnh xử lý công việc. Còn về phần Tống Hạc Minh, không ai màng tới ông ta, ngay cả vợ ông ta là Tằng Yến cũng không thèm nhìn ông ta thêm một cái nào.
Ông ta sờ sờ vết thương trên đầu, rồi tự bắt một chiếc xe bám theo đến bệnh viện.
Tạ Phán Nhi đi bên cạnh Tống Dĩ Đàn, đồng hành cùng cô suốt dọc đường đến tận cửa phòng cấp cứu. Rất nhanh sau đó Tống Hạc Minh cũng tới, Tuệ Tuệ lo lắng bạn trai kích động, vội vàng nắm chặt tay anh ta, muốn anh ta bình tĩnh lại một chút, đừng động tay động chân. Nhưng Tống Dĩ Thừa vô cùng điềm tĩnh, anh thậm chí không cho Tống Hạc Minh một ánh mắt. Chỉ cần bà ngoại không sao, nếu bà ngoại có bất trắc gì, anh ta tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho Tống Hạc Minh.
Tống Dĩ Đàn dựa lưng vào tường rồi trượt ngã xuống đất, nước mắt rơi không ngừng. Thấy Tống Dĩ Thừa không lao vào đánh nhau với bố mình, lúc này Tuệ Tuệ mới bước tới lau nước mắt cho cô: “Sẽ ổn thôi, sức khỏe của bà ngoại xưa nay vẫn luôn rất tốt, nhất định sẽ không sao đâu.”
Tống Dĩ Đàn nhích người tới dựa vào người Tuệ Tuệ: “Chị dâu, tất cả là lỗi của em.”
Tống Hạc Minh ngồi một bên, lạnh giọng cất tiếng: “Chẳng phải lỗi của mày thì là lỗi của ai, nếu không phải tại mày, trong nhà sao lại ầm ĩ ra nhiều chuyện thế này!”
Ông ngoại nghe vậy thì đứng bật dậy, giáng một bạt tai vào mặt Tống Hạc Minh: “Kẻ gây chuyện là ai? Nếu không phải do cậu, nhà chúng tôi sao lại đến mức gia đạo bất an thế này!”
Tống Hạc Minh đột nhiên đứng phắt dậy. Còn chưa kịp nói gì thì Tống Dĩ Thừa đã sải bước đến chắn ngang giữa hai người, sau đó kéo ông ngoại sang một bên ngồi xuống: “Ông ngoại đừng tức giận, bà ngoại vẫn còn đang ở bên trong, chúng ta đừng làm ồn đến bác sĩ cấp cứu.”
Ông ngoại nhịn rồi lại tiếp tục nhịn, khó khăn lắm mới nén được cơn tức giận chỉ hận không thể xé xác Tống Hạc Minh ra.
Tạ Phán Nhi ở bên cạnh Tống Dĩ Đàn. Mặc dù biết cô ấy không nghe thấy, nhưng cô nàng vẫn lên tiếng an ủi: “Sẽ không sao đâu Đàn Đàn, chắc chắn là bà ngoại của bạn sẽ không có chuyện gì đâu.”
Không biết mọi người đã chờ đợi bao lâu, đợi đến khi bác sĩ và y tá từ bên trong bước ra, tuy không lắc đầu với bọn họ, nhưng tình hình thực tế cũng chẳng mấy khả quan. Người bệnh được đưa thẳng vào phòng chăm sóc tích cực, thậm chí bọn họ còn không được gặp mặt một lần.
Sau trận ầm ĩ này, tất cả mọi người đều sức cùng lực kiệt, dường như ngay cả bóng lưng vẫn luôn thẳng tắp của ông ngoại cũng còng đi vài phần, tuổi già sức yếu, thật sự chẳng thể chống đỡ nổi mấy chuyện thế này nữa.
Tống Dĩ Đàn thật sự không dám nghĩ, nếu bà ngoại mất đi, cái nhà này phải làm sao bây giờ.
Tống Dĩ Thừa để Tuệ Tuệ đưa mọi người về nhà trước, vừa ầm ĩ một trận như vậy, lúc này ắt hẳn ai nấy đều mệt mỏi cả rồi, để mọi người về nhà nghỉ ngơi, một mình anh ta ở lại túc trực là được rồi, chờ mẹ và mọi người nghỉ ngơi khỏe lại rồi ra đổi ca cho anh ta sau.
Còn với Tống Hạc Minh, ông ta vẫn không nhận được một cái nhìn nào của con trai. Tằng Yến theo chân mọi người về nhà mẹ đẻ, ông ngoại nhìn đứa con gái này, trong lòng chỉ có thất vọng, ngay cả một câu cũng không muốn nói với bà ta.
Tống Dĩ Đàn mang theo vẻ mặt trắng bệch đi về phòng, Tằng Yến đưa tay kéo cô lại: “Đàn Đàn.”
Tống Dĩ Đàn rút tay ra, hờ hững nhìn bà ta mà không có biểu cảm gì: “Trong thâm tâm bà, có phải bà cũng đang oán trách tôi đúng không? Có phải bà đang nghĩ, nếu tôi cứ cắm đầu học múa đàng hoàng, thì cái nhà này đã chẳng xảy ra lắm chuyện đến thế này?”
Tằng Yến hơi khựng lại một nhịp rồi mới lắc đầu: “Không phải đâu, Đàn Đàn.”
Cái khựng lại ấy đã hoàn toàn làm tổn thương trái tim Tống Dĩ Đàn, cô đối với người mẹ này không còn ôm bất cứ kỳ vọng nào nữa: “Trong lòng bà có đấy, lúc nào bà cũng mang cái tư tưởng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, bà khao khát nhà cửa yên ấm đoàn viên, nên bà mới nhẫn nhịn ông ta, cung phụng ông ta. Trong lòng bà trước nay chỉ có duy nhất một mình ông ta, còn tôi và anh trai, thậm chí là ông bà ngoại, tất cả mọi người đều không quan trọng. Tôi mệt rồi, bà muốn thế nào thì tùy.”
Tính cách của cô ít nhiều gì cũng bị mẹ mình ảnh hưởng, cô cũng từng mù quáng mà nghĩ rằng, chỉ cần làm cho ba mình được vui vẻ thì cái nhà này sẽ mọi bề yên ổn. Nhưng cô thật sự rất mệt mỏi, cô không làm được việc khiến tất cả mọi người cùng vui vẻ, thậm chí cô còn hy vọng bản thân mình chưa từng được sinh ra. Tại sao những kẻ làm cha làm mẹ lại luôn tự cho mình là đúng như thế, tại sao cứ mượn danh nghĩa vì muốn tốt cho con để thao túng cuộc đời của con mình, tại sao cứ phải là cô gánh chịu tất cả mọi chuyện.
Tằng Yến nhìn cánh cửa phòng ngủ của cha mình và con gái đều đã đóng kín, bà ta ngồi một mình trong phòng khách khóc rất lâu. Chẳng lẽ, tất cả đều là lỗi của bà ta sao?
Trong giấc mộng, Tống Dĩ Đàn một mình đơn độc bước đi dọc theo hành lang bệnh viện không một bóng người, vừa đẩy cánh cửa ra, đập vào mắt cô là bà ngoại đang phủ tấm vải trắng. Còn chưa kịp để hoảng sợ sinh ra trong lòng thì một tia sáng trắng bỗng rọi thẳng xuống người cô, cảnh vật xung quanh thoáng chốc trở nên trống rỗng, Tống Hạc Minh chống gậy đứng ngay bên cạnh, gương mặt nghiêm khắc trừng mắt nhìn cô: “Múa đi! Còn đứng đực ra đấy làm gì, mau múa đi!”
“Một ngày không luyện múa thì cơ thể mày sẽ cứng đờ thoái hóa, mau múa đi! Mỗi ngày không luyện đủ tám tiếng thì không được phép đi ngủ!”
“Mày là con gái của Tống Hạc Minh tao, sinh ra đã định sẵn phải đứng giữa hoa tươi và tiếng vỗ tay, tao quyết không cho phép cuộc đời mày có bất cứ thất bại nào!”
“Tất cả là tại mày! Ngoan ngoãn nhảy múa thì đã không có chuyện gì rồi, là mày đã hại chết bà ngoại mày, là mày đã làm cho cái nhà này không có ngày nào bình yên!”
“Tống Dĩ Đàn! Mày có chết cũng phải chết trên sân khấu cho tao!”
Cảm giác ấy thật sự rất sợ hãi, rất ngột ngạt và bức bối, Tống Dĩ Đàn giật mình bừng tỉnh. Mồ hôi làm ướt đẫm bộ áo ngủ mỏng manh, cô đưa mắt nhìn sắc trời bên ngoài, trời vẫn chưa sáng hẳn, Tống Dĩ Đàn ngồi co ro một góc trên giường, lặng lẽ rơi nước mắt.
Tạ Phán Nhi ngồi bên mép giường khẽ thở dài, cô nàng vươn tay nhẹ nhàng vỗ về bạn mình: “Sẽ ổn thôi mà, tôi đi tìm tiểu thiên sư xin một lá bùa bình an cầu phúc, nhất định là mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.”
Hết chương 177.
