Chương 178: 【Xuyên Không】 Khi Người Có Dị Năng Âm Nhạc Gặp Phải Tổng Tài Bị Mất Ngủ (Thượng)
Cuộc đối đầu giữa hai vị tổng tài kịch liệt đến khó tin, khiến người ta không tài nào hiểu nổi, tại sao một Đoạn tổng nổi tiếng phong lưu đa tình, lại có thể vì một người đàn ông mới gặp lần đầu mà bất chấp tất cả để xé rách mặt mũi với Mộ tổng.
Mà sự thật là, hai người không chỉ trở mặt, mà còn làm ầm ĩ cả lên, khiến cho cả giới được một phen mở mang tầm mắt.
Hôm qua Mộ tổng tặng một cây đàn piano trị giá cả triệu tệ, hôm nay Đoạn tổng liền tặng một cây còn đắt hơn.
Hôm qua Đoạn tổng tặng chín trăm chín mươi chín đóa hồng, hôm nay Mộ tổng liền mua cả một cánh đồng hoa cho nghệ sĩ đàn dương cầm.
Hôm qua Đoạn tổng muốn cho nghệ sĩ đàn dương cầm ra mắt, hôm nay Mộ tổng đã tìm đến tận chỗ tôi.
… Khoan đã, sao lại có cả chuyện của tôi ở đây?
Tôi day day thái dương, những tế bào não vừa bị đám Nhân Ngư giày vò bắt đầu hoạt động trở lại.
Nhà họ Đoạn kinh doanh chủ yếu trong lĩnh vực giải trí, nắm trong tay công ty lớn thứ hai của toàn ngành.
Công ty lớn nhất là Hoàn Hành Entertainment của tôi.
Nhà họ Mộ lại chủ yếu kinh doanh bất động sản, muốn đọ sức với Đoạn tổng trong làng giải trí thì chỉ có thể tìm đến tôi mà thôi.
Nhà họ Mộ trước nay vẫn duy trì mối quan hệ hợp tác tốt đẹp với các công ty dưới trướng tôi. Vốn dĩ, việc nâng đỡ một người cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Huống hồ chi, người cần nâng đỡ này không chỉ có thực lực đáng gờm, chỉ cần cho cậu ta một sân khấu phù hợp thì chẳng cần lăng xê cũng tự khắc nổi tiếng, mà tôi còn có thể khiến nhà họ Mộ nợ mình một ân tình. Cớ sao lại không làm?
Vấn đề là, nghệ sĩ đàn dương cầm này lại là một Công Lược Giả.
Và mục tiêu của cậu ta, khả năng cao là tôi.
Nếu sau khi Mộ tổng gửi người qua chỗ tôi, Công Lược Giả này lại quay sang muốn bàn chuyện tình cảm với tôi, thì mọi việc sẽ trở nên rất tốn kém.
Việc Mộ tổng và Đoạn tổng có thể vì một nghệ sĩ đàn dương cầm mà lao vào cấu xé nhau khiến người ta không thể không nghi ngờ rằng, một khi hai kẻ đó phát điên, bọn họ sẽ kéo cả công ty của mình để đối đầu với công ty của tôi.
Tuy những hành động của bọn họ đối với tôi chẳng khác nào châu chấu đá xe, nhưng bị trứng thối văng cho một thân tanh tưởi cũng chẳng phải chuyện gì vui vẻ.
“Tổng tài, có cần mời Mộ tổng vào phòng khách không?” Trợ lý hỏi.
“Cứ để Mộ tổng qua đó trước đi, tôi sẽ đến ngay.”
Để tôi xem thử, một Mộ tổng trước nay luôn bình tĩnh và khắc chế, rốt cuộc đã phát điên đến mức độ nào rồi.
Lướt qua Trợ lý, tôi dừng bước nhìn anh.
Hôm nay anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng dài tay cùng áo khoác mỏng, cúc áo được cài cẩn thận đến chiếc trên cùng. Nhiệt độ điều hòa trung tâm luôn được duy trì ở mức dễ chịu, nên trán anh vẫn khô ráo, không hề có một giọt mồ hôi nào.
Tôi bất giác lại nhớ đến tối hôm trước, khi anh từ chối đề nghị công khai mối quan hệ của tôi.
Và cả đôi mắt chẳng hề có một chút vui mừng nào của anh.
Tôi nghiến răng, đột ngột ép anh vào tường, rồi cúi đầu hung hăng hôn xuống.
Anh có chút kinh ngạc, nhưng không hề giãy giụa, ngược lại còn ngẩng đầu phối hợp với động tác của tôi, ngoan ngoãn vô cùng.
Chuyện này thì lại không từ chối.
Vậy tại sao lại hai lần để lộ ra vẻ mặt khác thường như thế?
Ngày ấy, câu trả lời của anh là “Tôi đồng ý”, chứ không phải là “Tôi cũng yêu ngài”.
Anh có thật sự yêu tôi không?
Nếu không thích, tại sao lại đồng ý?
Nếu thích, tại sao lại không muốn công khai?
Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng tôi bùng lên theo đầu lưỡi, lúc dứt ra không kiềm được mà cắn mạnh lên môi anh một cái.
“Ưm.” Anh đau đến mức cổ họng bật ra một tiếng rên khe khẽ.
Tôi đứng thẳng người dậy, lý trí đã kịp kéo hành động của tôi lại, không để mình cắn rách môi anh. Chỉ là, đôi môi ấy đã bị tôi mút rồi day cắn, trông như một trái cây chín mọng ngọt ngào, mà vết cắn kia chính là bằng chứng.
Tôi nâng một bên má anh lên, đầu ngón tay chậm rãi lướt qua vết cắn.
Bị tôi vô cớ cắn một cái, anh cũng không giận, chỉ cười nhắc nhở tôi: “Tổng tài, chắc là Mộ tổng đã đến phòng khách rồi.”
Khi anh nói, đôi môi khẽ rung lên theo từng tiếng, mang theo luồng hơi ấm ẩm ướt, khiến đầu ngón tay tôi tê dại.
Giọng tôi khàn đi vì nụ hôn vừa rồi: “Tôi yêu anh.”
“Anh có yêu tôi không?”
Trợ lý nghiêng đầu, hôn lên đầu ngón tay tôi. Gò má anh ngoan ngoãn áp vào lòng bàn tay tôi, khẽ nói: “Dĩ nhiên rồi.”
Tôi chợt rất muốn đưa ngón tay vào miệng anh, dùng hai ngón kẹp lấy môi lưỡi anh, cho đến khi anh không thể thốt ra thêm bất cứ lời nào nữa.
“Dĩ nhiên”.
Lại là một câu trả lời mập mờ như thế.
Tôi rụt tay về: “Ở lại văn phòng một lát đi, đợi vết sưng tan rồi hãy ra ngoài. Tôi đi gặp Mộ tổng đây.”
Tôi vừa xoay người, đã bị anh hờ hững níu lại: “Chờ một chút, Tổng tài.”
Anh vươn tay, vuốt phẳng vạt áo bị nhăn nhúm đôi chút ở phía sau eo tôi, do lúc hôn bị anh siết nhẹ một chút.
Anh luôn có thói quen nắm lấy eo tôi mỗi khi chúng tôi hôn nhau.
Tôi cúi đầu nhìn vạt áo đã được vuốt phẳng phiu, nhớ lại vòng eo bị anh ghì chặt lúc hôn sâu, mà tôi không thể phân biệt được, động tác của anh khi đó là muốn đẩy ra hay kéo lại, là kháng cự hay là động tình.
………….
“Để Mộ tổng phải đợi lâu rồi.”
“Vừa rồi có việc gấp, tôi phải nghe một cuộc điện thoại. Tôi cũng vừa mới vào thôi.”
Tôi và Mộ tổng bắt tay nhau, rồi cả hai cùng ngồi xuống.
Tôi cười nói: “Mấy ngày nay trông sắc mặt Mộ tổng có vẻ tốt hơn nhiều đấy.”
Mộ tổng cũng cười đáp: “Ngủ ngon giấc hơn, nên tinh thần tự nhiên cũng sảng khoái.”
Tôi nhân cơ hội này để dẫn dắt đến người nghệ sĩ đàn dương cầm: “Là nhờ người bạn kia của ngài sao?”
Mộ tổng bắt ngay lấy câu chuyện: “Đúng vậy, chính là nhờ cậu ấy.”
“Mỗi lần nghe tiếng đàn của cậu ấy, tôi đều buồn ngủ rũ rượi, giống hệt như lần ở bữa tiệc hôm trước vậy.”
Tôi gật đầu: “Đúng thế, quả thật rất thư giãn.”
Mộ tổng bèn nói tiếp: “Tổng tài, ngài thấy đấy, với tài năng của cậu ấy, liệu có thể ra mắt được không?”
Tôi tỏ ra hơi ngạc nhiên một chút, thái độ vừa phải: “Dĩ nhiên rồi. Nhưng mà Mộ tổng, ngài muốn để cậu ấy ra mắt sao?”
“Phải.”
Tôi nâng tách trà lên, giả vờ nói đùa: “Mộ tổng, cậu ấy mà vào làng giải trí thì chắc chắn sẽ nổi như cồn, nhưng còn ngài thì sao? Ngài nỡ à?”
Rõ ràng, Mộ tổng không nỡ.
Thế nên hắn ta mới nói: “Tổng tài, tôi có một yêu cầu quá đáng, mong ngài có thể để cậu ấy ký hợp đồng với Hoàn Hành Entertainment.”
“Chỉ cần có thể phát hành album, thỉnh thoảng tổ chức một buổi hòa nhạc là được rồi. Những tài nguyên khác như các chương trình tạp kỹ, không cần phải cho cậu ấy đâu.”
Tôi mỉm cười: “Vậy thì có hơi phí của trời rồi.”
Mộ tổng hỏi: “Tổng tài thấy thế nào?”
Tôi chậm rãi đáp: “Bạn của ngài ngoại hình ổn, thực lực tốt, và quan trọng nhất là có nét đặc trưng riêng.”
“Cậu ấy chỉ thiếu một nền tảng mà thôi. Chỉ cần để cậu ấy xuất hiện trước công chúng, chắc chắn sẽ được mọi người nhớ đến.”
“Tôi ký hợp đồng với cậu ấy là tôi được lợi rồi.”
Tôi không hề có ý định “Ép giá”, những gì tôi nói đều là những ưu điểm hiển nhiên, rất khách quan.
Thế nhưng Mộ tổng nghe vậy, lại suýt chút nữa không giữ được vẻ mặt của mình. Hắn ta không muốn nghệ sĩ đàn dương cầm nổi tiếng, thậm chí còn chẳng định để cậu ta bước chân vào showbiz.
Thậm chí, e rằng giờ đây hắn ta đang hối hận vì đã để nghệ sĩ đàn dương cầm xuất hiện trước mặt mọi người trong bữa tiệc hôm đó.
Nhưng hắn ta đã không còn đường lui nữa rồi.
Khát khao có được một giấc ngủ ngon của các vị tổng tài và chủ tịch hội đồng quản trị còn mãnh liệt hơn hắn ta tưởng tượng rất nhiều.
Lúc đầu, việc hắn ta hào phóng để nghệ sĩ đàn dương cầm biểu diễn trước đám đông, có lẽ chỉ là để thể hiện sự ôn hòa của mình với cậu ta, tạo dựng một hình ảnh vô hại.
Hắn ta đã nghĩ rằng, chỉ với nhà họ Mộ là đủ để giữ chân nghệ sĩ đàn dương cầm.
Đến khi nhận ra mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát, thì đã quá muộn.
Rõ ràng là cậu nghệ sĩ đàn dương cầm kia rất muốn bước ra ánh sáng, và Đoạn tổng đã nắm thóp được điểm này, dùng điều kiện gia nhập làng giải trí để dụ dỗ cậu ta rời khỏi Mộ tổng.
Nghệ sĩ đàn dương cầm đã động lòng.
Suy cho cùng thì, giữa cậu ta và Mộ tổng hiện tại cũng chỉ là quan hệ chủ và người làm thuê mà thôi.
Kể cả khi hai người họ là người yêu, Mộ tổng cũng không có quyền can thiệp vào lựa chọn quy hoạch tương lai của cậu nghệ sĩ đàn dương cầm kia.
Bây giờ cậu ta vẫn chưa rời đi, chẳng qua là vì còn nể tình cũ, nhưng trong lòng sớm đã có ý định ra đi rồi.
Mộ tổng không thể ép cậu ta ở lại.
Bởi lẽ, con người khi ngủ hoàn toàn không có khả năng chống cự, thế nên, người nghệ sĩ đàn dương cầm chơi nhạc cho hắn ta nghe, tốt nhất vẫn là phải cam tâm tình nguyện.
Hơn nữa, chẳng ai có thể đảm bảo rằng, tiếng đàn của một nghệ sĩ đàn dương cầm mang trong mình những cảm xúc tiêu cực có còn tác dụng ru ngủ nữa hay không.
Đoạn tổng chỉ là sự khởi đầu, sau tên đó, sẽ còn có nhiều người khác đến tranh giành nghệ sĩ đàn dương cầm hơn. Mà Mộ tổng thì không thể bảo vệ được cậu ta.
Nhận ra điều này, Mộ tổng đã tìm đến tôi.
Xâu chuỗi lại mọi manh mối, tôi không khỏi lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Tôi cũng không che giấu nữa, mà hỏi thẳng: “Mộ tổng, dạo này ngài và Đoạn tổng theo đuổi người bạn kia của ngài kịch liệt quá nhỉ.”
“Cũng dễ hiểu thôi, dù sao thì tiếng dương cầm của cậu ấy quả thật rất đặc biệt.”
Nhìn thấy tấm lưng đang căng cứng của hắn ta, tôi dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào thành cốc, nói đùa: “Ngài để cậu ta ký hợp đồng với Hoàn Hành Entertainment, không sợ tôi gần quan được ban lộc sao?”
Mộ tổng thả lỏng người, như thể vô cùng nhẹ nhõm mà cười đáp: “Không, ở chỗ của ngài thì tôi không lo.”
“Bởi vì, ngài đâu có phiền não vì mất ngủ. Ngài trước nay vẫn luôn ngủ rất ngon.”
Hết chương 178.
