Chương 178: Nhảy Xuống
Cuối tháng tám, sau khi học sinh khối 12 đã đi học được hơn nửa tháng, học sinh khối 10 và khối 11 cũng bắt đầu rục rịch tựu trường báo danh.
Lên lớp 11, học sinh được phân chia theo khối tự nhiên và xã hội, học sinh học tự nhiên đông hơn học xã hội. Vốn dĩ có mười bảy lớp, mười lớp đầu là ban tự nhiên, từ lớp mười một đến mười bảy là ban xã hội. Việc chia lớp được xáo trộn ngẫu nhiên, chất lượng giáo dục của trường này phân bố khá đồng đều, vậy nên không cần phải bày vẽ cái trò lớp chọn gì đó để gây áp lực cho học sinh. Vì vậy, lớp nào cũng đều có vài bạn học cũ, trong tình huống chưa quen biết những người mới, tất nhiên là bọn họ sẽ tụ tập lại với người quen rồi.
Có không ít người không kiềm chế được lòng hiếu kỳ mà nhìn về phía Quý Nam Tinh. Hạng nhất toàn khối, vóc dáng lại đẹp, hệt như một thiếu niên vừa bước từ trong truyện tranh ra. Trước đây không học cùng lớp, bọn họ chỉ có thể nhìn lén vài cái khi đi ngang qua cửa lớp cậu, bây giờ được xếp chung một lớp, nhìn ở khoảng cách gần lại càng cảm thấy đẹp trai hơn, còn về phần Tiêu Dã ngồi bên cạnh cậu thì những bạn học mới chưa quen biết mang tâm lý e dè nhiều hơn là tò mò.
Có người nhỏ giọng nói với bạn bên cạnh: “Nghe nói Tiêu Dã bá đạo lắm đấy, trước đây người trong lớp đều sợ cậu ấy. Chỉ cần cậu ấy mở miệng, tất cả mọi người bắt buộc phải nghe theo.”
Có người hùa theo: “Tôi còn thấy lớp họ thường xuyên có người cống nạp cho Tiêu Dã. Cái anh khối mười hai đánh nhau với Tiêu Dã dạo trước ấy, cũng bị đánh cho thành đàn em chạy vặt luôn rồi.”
Mấy người đang đè thấp giọng thảo luận lén lút quay đầu lại nhìn thử một cái. Thấy Tiêu Dã đang gồng phần cơ bắp tay cảm giác như một đấm có thể đánh chết người ở đó, bọn họ lại khẽ hít một hơi thật sâu, vội vã dời mắt đi, không dám nhìn nữa, chỉ sợ nhìn nhiều khiến người ta phiền phức rồi nắm đấm lại vung thẳng vào mặt mình.
Nam sinh tên Lương Kiều ngồi phía sau bọn họ cũng quay đầu nhìn một cái, cậu nam sinh hơi mím môi, trong mắt thoáng qua chút do dự và giằng co.
Mấy người đã quen ngồi hàng ghế chót cạnh cửa sổ, vậy nên vẫn chọn chỗ ngồi quen thuộc. Quý Nam Tinh ngồi cạnh cửa sổ, Tiêu Dã ngồi bên cạnh cậu, Trương Nguyên ngồi phía sau họ, nhưng lần này bạn cùng bàn trước đây của cậu ta là Quách Xán lại không được xếp vào lớp một, mặc dù cậu ấy cũng chọn ban tự nhiên. Hiện tại Trương Nguyên tạm thời vẫn chưa có bạn cùng bàn, vậy nên chỗ bên cạnh đang để trống.
Mà Trương Nguyên thì đang nắn nắn cơ bắp trên cánh tay Tiêu Dã: “Cậu tính phát triển theo hướng lực sĩ thể hình đấy à?”
Tiêu Dã khoe khoang thành quả rèn luyện trong kỳ nghỉ hè của mình một chút, sau đó thả lỏng lực đang gồng căng trên cánh tay: “Cái thứ cơ bắp này cũng phải dựa vào gen nữa, muốn tập cho phát triển đến mức đó không dễ đâu.”
Dù sao thì nếu chỉ rèn luyện bình thường, không làm trò gì đặc biệt, kiểu như uống bột protein tăng cơ các loại, thì không thể tập đến mức độ đó được.
Tiêu Dã cảm thấy bản thân mình hiện tại khá ổn, không quá khoa trương, nhưng cũng luyện ra được sức mạnh mà một người đàn ông nên có. Một tay bế bổng Quý Náo Náo lên là dư sức rồi, chứ cơ bắp cuồn cuộn quá trông cũng chẳng đẹp chút nào.
Tiêu Dã nhìn sang Trương Nguyên, sau khi mùa hè qua đi, dường như cậu ta đã trắng ra một chút: “Gọi cậu ra ngoài chơi mà gọi mãi không được, ở nhà ở cữ hay gì, sao lại còn nuôi cho trắng bóc ra thế này.”
Trương Nguyên trừng mắt lườm hắn một cái: “Tôi đã bảo là tôi đang đi thực tập rồi mà.”
Tiêu Dã: “Thực tập ở đâu? Đi theo ba cậu làm cảnh sát khu vực à?”
Quý Nam Tinh khịt khịt mũi, cười nói: “Đi tiếp xúc với thi thể rồi à?”
Trương Nguyên hơi kinh ngạc: “Sao cậu biết? Bấm đốt ngón tay tính ra được hả?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Ngửi ra được, tuy không nồng, nhưng trên người cậu có mùi của người chết.”
Trương Nguyên theo bản năng cúi đầu ngửi ngửi trên người mình, ngay cả Tiêu Dã cũng túm lấy áo cậu ta ngửi mấy cái: “Có đâu, tôi chỉ ngửi thấy mùi nước giặt thôi.”
Quý Nam Tinh: “Người bình thường không ngửi được đâu, thiên sư khá nhạy cảm với âm khí và tử khí, vậy nên mới ngửi ra được.”
Trương Nguyên lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tôi còn tưởng trên người tôi có mùi thật cơ đấy.”
Tiêu Dã: “Thế rốt cuộc thì cậu đã đi làm cái gì vậy?”
Trương Nguyên: “Thực tập ở bộ phận pháp y, lúc đầu chỉ làm mấy việc vặt vãnh, ghi chép lại hồ sơ của mấy vụ án không quan trọng, dù sao thì cũng không có phát lương, vậy nên bọn họ cứ coi tôi như lao động miễn phí mà xài. Về sau người hướng dẫn thấy tôi gan dạ, không sợ thi thể, nên mới dắt tôi vào trong học cách ghi chép.”
Cho nên mặc dù cậu ta chưa từng tiếp xúc trực tiếp với thi thể, vả lại chắc chắn là gia đình của người quá cố cũng không muốn để cho người lạ tùy tiện chạm vào, nhưng khoảng thời gian này cũng xem như thu hoạch tràn đầy. Ít nhất cũng học được không ít kiến thức thực tiễn, có nhận thức hệ thống hơn về mảng giám định pháp y.
Tiêu Dã giơ ngón tay cái lên với cậu ta: “Đỉnh!”
Trương Nguyên: “Còn các cậu thì sao? Kỳ nghỉ làm những gì rồi? Có gặp vụ án nào đặc biệt chút không?”
Tiêu Dã đáp: “Cũng chẳng có vụ án gì đặc biệt, chỉ là, tháng tám chẳng phải là tháng cô hồn, âm phủ mở Quỷ môn quan sao, mấy cái xích mích nhỏ lẻ khá nhiều, cũng gặp vài trường hợp lên rồi không chịu xuống, đành phải cưỡng chế tiễn đi thôi.”
Còn có nghi thức của Quỷ môn quan nữa, rất hoành tráng, Đạo giáo hay Phật giáo gì cũng đều có cả. Hắn đi theo Quý Nam Tinh, đương nhiên là sang bên Đạo giáo, hiện trường cầu phúc đưa hồn quy mô lớn, mấy vị đạo sĩ mặc đạo bào có hoa văn phức tạp đang lập đàn làm phép ở đó. Nếu là trước kia, chắc chắn hắn sẽ xem mấy cảnh tượng đó như trò giải trí, nhưng hiện tại đã biết hồn phách là có thật, nhìn lại cách làm phép đó, tự nhiên trong lòng cũng sinh ra cảm giác kính sợ. Càng không cần phải nói, sau mỗi lần làm pháp sự, hắn thật sự có thể cảm nhận được toàn bộ môi trường xung quanh dường như cũng trở nên trong lành và tươi mát hơn.
Điều đáng tiếc duy nhất là, hình như lần này nhà hắn không có tổ tông nào lên. Trước đó Náo Náo còn nói, đến lúc đó nếu người nhà hắn có lên thì sẽ mở thiên nhãn cho hắn nhìn thử. Tiếc là hắn chẳng gặp được một người thân nào, nhưng nghe nói ông nội lại mơ thấy bà nội rồi, xem ra đồ đốt xuống dưới đó vẫn có thể lo lót được chút ít, nhưng cũng chỉ là có điều kiện để báo mộng mà thôi.Nhưng như vậy cũng được rồi, tuy bản thân không gặp được, nhưng có thể để ông nội mơ thấy bà nội, ít nhiều gì cũng xem như là một chút an ủi.
Không đợi các học sinh tiếp tục ríu rít ồn ào, giáo viên chủ nhiệm của lớp một đã từ bên ngoài bước vào. Người tới đứng trên bục giảng, gõ xuống bàn một cái: “Trật tự!”
Uy nghiêm của giáo viên chủ nhiệm vẫn rất đáng sợ, đám đông đang ồn ào náo động lập tức im bặt. Lúc này giáo viên chủ nhiệm mới xoay người viết tên mình lên bảng đen, sau đó nói: “Tôi họ Mao, từ nay về sau sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em trong hai năm tới. Trong số các em có người biết tôi, cũng có người không biết, bây giờ chúng ta cùng nhau làm quen lại từ đầu. Yêu cầu của tôi đối với các em không cao, an phận thủ thường, bình an khỏe mạnh là được. Kiến thức là các em tự học cho mình, tương lai của bản thân mà mình còn không quan tâm, thì người khác có cầm roi đuổi theo quất ở phía sau cũng vô dụng.”
“Hai năm, thời gian này bảo dài không dài, bảo ngắn cũng chẳng ngắn. Con người tôi không bao giờ yêu cầu các em học gạo, học vẹt, tương lai không chỉ có mỗi một con đường là thi đại học. Thế nhưng, nếu em nào vẫn chưa tìm thấy được con đường tương lai mình muốn đi, thì bây giờ con đường duy nhất có thể đi chỉ có thi đại học. Tôi rất hoan nghênh các em đi theo đuổi ước mơ. Rất đơn giản, ai thích chơi game, chỉ cần em đánh vào được giới eSports, em muốn chơi thế nào thì chơi. Ai thích đọc tiểu thuyết, nếu em có bản lĩnh viết một cuốn đem xuất bản, em muốn đọc sách gì tôi cũng cho em đọc. Còn cả những người thích đu idol, chỉ cần em có năng lực, đừng tiêu tiền của gia đình mà dựa vào bản lĩnh của chính mình để đu, em đu đến mức thoát vòng tôi cũng chẳng quản em. Nhưng mà, không có cái bản lĩnh làm tầng lớp đỉnh cao của các vòng tròn đó, thì lo mà học hành đàng hoàng cho tôi!”
Mao Ngọc Long đảo mắt nhìn quanh toàn bộ lớp học, yên lặng một lát rồi mới tiếp tục lên tiếng: “Mấy lời khuyên răn tâm huyết đó chắc tai các em cũng nghe muốn chán rồi, tôi cũng không lãng phí thời gian nữa. Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên. Nếu các em không có bản lĩnh làm trạng nguyên cái nghề đó, thì kẹp chặt đuôi lại cho tôi! Để nắm được trình độ thực sự của các em, để các em quen với cơ chế thi cử, sau này mỗi tháng sẽ thi một lần, sau này mỗi tháng tôi sẽ gọi người đứng bét lớp ra tâm sự mỏng một chút.”
Lời này vừa thốt ra, đám đông lập tức rú lên thảm thiết. Nhất là mấy người đội sổ, muốn tiến lên thì không dễ, nhưng muốn giành hạng bét thì lại đơn giản lắm. Nói nghiêm trọng hơn, nếu liên tiếp đoạt giải bét lớp, nhiều đến mức phải mời phụ huynh, chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy tuyệt vọng lắm rồi.
Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng lên dây cót cho mọi người. Tiêu Dã nhích lại gần chỗ Quý Nam Tinh, nhỏ giọng hỏi: “Lát nữa tan học muốn đi đâu?”
Hắn có thể dựa vào nơi Quý Náo Náo muốn đi để xem thử có đồ gì ngon không, muộn nhất là tầm mười giờ hơn bọn họ có thể về rồi. Hôm nay là đến để báo danh nhận sách chứ không phải khai giảng chính thức, thứ hai mới khai giảng, bọn họ vẫn còn hai ngày có thể chơi đùa thỏa thích.
Quý Nam Tinh: “Đến bệnh viện, đưa đồ cho người ta.”
Tiêu Dã gật đầu, cũng không hỏi là đưa cho ai, đưa cái gì. Hắn cúi đầu cầm điện thoại lên tìm kiếm, định xem xem bữa trưa giải quyết ở đâu.
Về phần lời dọa dẫm mỗi tháng tâm sự mỏng với người xếp bét lớp của giáo viên chủ nhiệm, hắn chẳng hề sợ hãi chút nào. Dù có thế nào đi nữa thì hắn cũng sẽ không đứng chót được, cuối học kỳ trước, thành tích của hắn đã lọt vào top ba mươi toàn khối rồi. Mặc dù vẫn còn cách Quý Náo Náo đến mấy chục người, nhưng chẳng phải vẫn còn hai năm nữa sao. Không vội. Hắn không phải kẻ không có não, chỉ là không dụng tâm mà thôi. Để có thể học cùng một trường đại học với Quý Náo Náo, hai năm nữa hắn bắt buộc phải dụng tâm rồi.
Đợi đến khi giáo viên chủ nhiệm đã lên dây cót xong, lúc bắt đầu làm tổng vệ sinh, Trần Thập Nhất liền từ lớp bên cạnh chạy sang: “Nam Tinh!”
Quý Nam Tinh mỉm cười với cậu ta: “Cậu học lớp mấy?”
Trần Thập Nhất chỉ sang phòng học sát vách: “Lớp mười một, ngay bên cạnh các cậu.”
Trường bọn họ ít người, số lượng lớp học cũng ít, không giống như một số trường khác, một khối có đến hai mươi, ba mươi lớp. Nghe nói trước đây cũng từng đông lắm, nhưng sau này trẻ em ít đi, nguồn học sinh cũng giảm, rất nhiều trường học ngay cả mười lớp một khối cũng không gom đủ.
Khối mười một của họ ở tầng ba, ban tự nhiên lớp một và ban xã hội lớp mười một vừa vặn nằm ở ngay cầu thang, một trái một phải đối diện nhau qua lối đi nên rất gần.
Trần Thập Nhất, Tưởng Đường Đường và Lâm Nghệ học cùng một lớp. Tiêu Tiêu theo ban tự nhiên, học ở lớp hai ban tự nhiên, cách đó cũng không tính là xa, nhưng chắc chắn là không thể thân thiết bằng hồi còn học chung một lớp trước đây rồi.
Trần Thập Nhất thở dài nói: “Vẫn là do tôi không chịu cố gắng, điểm tự nhiên nát bét. Nếu không thì tốt xấu gì cũng cố xông pha vào ban tự nhiên để tiếp tục học chung lớp với các cậu rồi.”
Tưởng Đường Đường và Lâm Nghệ khoác tay nhau đi tới: “Sao hả, học chung lớp với bọn này làm cậu uất ức à?”
Trần Thập Nhất cười mà như mếu, để lộ ra má lúm đồng tiền: “Đâu có đâu có, được học chung với hai vị công chúa là niềm vinh hạnh của kẻ hèn này!”
Tưởng Đường Đường hừ một tiếng, nhìn sang vị thiên tài đã hơn nửa kỳ nghỉ hè không gặp: “Trưa nay đi ăn chung không? Lâu rồi chúng ta không tụ tập! Nghỉ hè tôi có đi làm thêm, đã kiếm được tiền rồi, tôi bao!”
Trương Nguyên không nể nang gì mà cười nhạo: “Không phải tôi coi thường cậu đâu, nhưng tiền làm thêm một tháng của cậu có đủ cho bọn tôi ăn một bữa không đấy?”
Tưởng Đường Đường bất mãn nói: “Sao lại không đủ! Gọi cho các cậu một bát mì Lan Châu là được chứ gì, có ăn là tốt lắm rồi, còn bày đặt kén chọn.”
Quý Nam Tinh nói: “Lát nữa bọn tôi còn có việc, không ăn cơm cùng mọi người đâu.”
Top 1 server không đi thì chắc chắn là Tiêu Dã cũng sẽ không đi, vậy cho nên thậm chí Tưởng Đường Đường còn chẳng thèm nhìn sang phía Tiêu Dã, mà quay đầu lại nhìn Trương Nguyên và Trần Thập Nhất.
Trần Thập Nhất lắc đầu: “Tôi cũng phải về rồi, còn phải trông cửa hàng cho gia đình nữa.”
Trương Nguyên thì chẳng hề khách sáo: “Cho cậu thêm chút thời gian để tích cóp tiền đấy, cho dù có ăn mì Lan Châu thì cũng phải có tiền gọi cho tôi phần thịt bò gấp đôi.”
Tưởng Đường Đường: “Xùy xùy xùy, chỉ cho cậu một bát mì chay thôi.”
Lúc Quý Nam Tinh đến bệnh viện thì đã gần mười một giờ rồi, cậu đứng đợi bên vệ đường một lát liền nhìn thấy Tống Dĩ Đàn xách hộp cơm bước xuống khỏi xe buýt.
Cậu đảo mắt lướt qua người Tống Dĩ Đàn một vòng, đợi đến khi cô sắp sửa đi ngang qua mới lên tiếng gọi: “Tống Dĩ Đàn.”
Nghe thấy có người gọi tên mình, Tống Dĩ Đàn quay đầu lại thì nhìn thấy hai nam sinh có ngoại hình quá mức xuất chúng đang đứng dưới bóng cây. Cô lập có chút nghi hoặc: “Gọi tôi à?”
Quý Nam Tinh gật đầu, bước tới gần nói: “Có người nhờ tôi đưa cho cô một món đồ.”
Nghe vậy, Tống Dĩ Đàn càng thêm nghi hoặc: “Ai vậy, đồ gì cơ?”
Quý Nam Tinh lấy ra hai túi bùa nhỏ đưa cho cô: “Bùa bình an. Cô ấy bảo tôi nói với cô là tầng hầm, khiêu vũ, cô sẽ biết cô ấy là ai.”
Mới đầu Tống Dĩ Đàn sững sờ một chút, sau khi ý thức được điều gì đó, cô trợn tròn hai mắt: “Cô ấy? Cậu… Không đúng, chuyện này sao có thể chứ, chẳng phải cô ấy là…”
Cô muốn nói chẳng phải cô ấy là ma à, sao còn có thể nhờ người khác đưa bùa bình an cho mình được, chẳng lẽ là báo mộng sao?
Quý Nam Tinh nhìn ra sự kinh ngạc và nghi hoặc của cô, mỉm cười nói: “Tôi là thiên sư, có thể nhìn thấy ma.”
Tống Dĩ Đàn lại một lần nữa kinh ngạc khẽ hé miệng, nửa ngày không ngậm lại được. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, bản thân cô cũng mang thể chất nhạy cảm, quả thực đã từng cảm nhận được sự tồn tại chân thật của quỷ hồn. Bây giờ lại xuất hiện một thiên sư có thể nhìn thấy ma, dường như cũng chẳng có gì to tát.
Tống Dĩ Đàn nhận lấy bùa bình an, tâm trạng có chút phức tạp, nhưng vẫn mỉm cười nói: “Cảm ơn cậu. Cậu có thể giúp tôi chuyển lời tới cô ấy rằng, có lẽ tôi sẽ không đến tầng hầm đó khiêu vũ nữa, bảo cô ấy sau này đừng đợi tôi nữa nhé.”
Quý Nam Tinh ừm một tiếng: “Được.”
Tống Dĩ Đàn vuốt ve lá bùa bình an trong lòng bàn tay, lại nói: “Còn nữa, có thể giúp tôi nói với cô ấy một câu, cảm ơn cô ấy đã đồng hành cùng tôi trong suốt khoảng thời gian đó không? Tôi có thể biết cô ấy tên gì không?”
Quý Nam Tinh: “Cô ấy tên Tạ Phán Nhi. Cô ấy nói bùa bình an này một cái là cho bà ngoại cô, một cái là cho cô. Cô ấy hy vọng cô có thể tìm lại được điều mà bản thân mình thực sự yêu thích, đừng vì những tác động bên ngoài mà dễ dàng bỏ cuộc.”
Tống Dĩ Đàn mím môi không nói gì thêm, chỉ nói lời cảm ơn lần nữa.
Đợi sau khi Tống Dĩ Đàn rời đi, Tiêu Dã khẽ thở dài một tiếng: “Sau này Tạ Phán Nhi không còn chị em tốt nữa rồi.”
Quý Nam Tinh ngước mắt nhìn ánh mặt trời rực rỡ trên đầu mình, kỳ nghỉ hè đã kết thúc, mùa hè cũng sắp qua đi rồi.
…….
Bà ngoại của Tống Dĩ Đàn đã ra khỏi phòng hồi sức tích cực, may mắn là đưa đi cấp cứu kịp thời nên đã cứu sống được. Nhưng người lớn tuổi rồi, một khi mắc bệnh nặng là các chức năng trong cơ thể sẽ suy giảm, đủ loại bệnh tuổi già cứ thế kéo đến không dứt điểm được, sau này không được làm việc lao lực, không được tức giận.
Tống Dĩ Thừa quyết định thuê cho ông bà ngoại một người giúp việc. Mỗi ngày cũng không cần làm gì nhiều, chỉ quét dọn vệ sinh và nấu cơm cho hai ông bà mà thôi. Anh ta còn đưa cho Tống Dĩ Đàn một khoản tiền: “Chuyện bảo lưu kết quả học tập chắc chắn anh sẽ lo liệu cho em. Em xem thử muốn đi đâu cho khuây khỏa, hoặc dứt khoát đăng ký một chuyến du học ngắn hạn, đi ra nước ngoài mở mang tầm mắt cũng được. Còn về chuyện gia đình, có anh đây rồi.”
Tống Dĩ Đàn nhìn anh trai, nói: “Anh, lúc trước khi anh rời khỏi nhà, anh đã nghĩ thế nào vậy?”
Tống Dĩ Thừa mỉm cười đáp: “Còn có thể nghĩ thế nào được nữa, chẳng qua là muốn những ngày tháng sau này đều được sống theo ý mình mà thôi. Đàn Đàn à, không phải là chúng ta không có đường lui. Trước kia anh có ông bà ngoại, bây giờ em có anh.”
Nói thì nói vậy, nhưng hiện thực đâu có đơn giản như lời nói. Đặc biệt là khi Tống Hạc Minh tìm đến cô.
Lần này ông ta không hề nổi trận lôi đình. Thậm chí là, bên trong vẻ lạnh lùng của ông ta còn có thể nhìn ra được sự tuyệt tình ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh đó: “Theo tao về nhà, đi học cho đàng hoàng, đừng có hòng nghĩ đến chuyện bảo lưu. Không phải tao đang cảnh cáo mày, tao đang thông báo cho mày biết. Bà ngoại mày vẫn còn đang nằm trong bệnh viện, nếu mày muốn cái nhà này ầm ĩ đến mức không thể vớt vát nổi, nếu mày muốn chọc cho bà mày tức chết thì mày cứ quậy đi.”
Tống Dĩ Đàn nắm chặt nắm đấm, chật vật giãy giụa nói: “Con không muốn nhảy múa nữa, con không nhảy múa nổi nữa, con không thể bước lên sân khấu được…”
Lời cô nói còn chưa dứt thì đã bị một cái tát như trời giáng của Tống Hạc Minh cắt ngang, cái tát kia không chút lưu tình, đánh cho tai Tống Dĩ Đàn ong ong, trong nháy mắt gò má cô đã sưng đỏ. Thế nhưng, dù cái tát này có tàn nhẫn đến mấy cũng không thể tàn nhẫn bằng ý tứ trong lời nói của Tống Hạc Minh. Hoặc là ngoan ngoãn nghe lời quay về tiếp tục làm con rối trong lòng bàn tay ông ta, hoặc là ông ta sẽ khiến cho không một ai trong cái nhà này được sống yên ổn.
Tống Hạc Minh nhìn cô: “Làm con gái của Tống Hạc Minh tao thì không đến lượt mày muốn hay không muốn!”
Tống Dĩ Đàn bị ép buộc đưa về nhà. Không phải cô không thể giãy giụa, nhưng giãy giụa xong thì sao? Quậy phá, làm lớn chuyện lên, kết quả nhận được sẽ là gì? Tống Hạc Minh bị người đời chỉ trích, còn cô thì được người ta thương hại, thậm chí, nói không chừng những kẻ không thể hiểu được cô còn đứng ra phê phán vài câu.
Bỏ ra bao nhiêu tiền của bồi dưỡng như thế, vậy mà lại nuôi ra một kẻ vô ơn bạc nghĩa?
Làm ầm ĩ đến mức xóm giềng họ hàng xa gần đều biết chuyện nhà cô, chọc tức chết ông bà ngoại cô, ép anh trai phải trở mặt với gia đình, thậm chí còn bị mẹ trách cứ tại sao không ngoan ngoãn một chút, không hiểu chuyện một chút.
Cô phải làm ầm ĩ kiểu gì đây, cô có thể quậy kiểu gì đây? Một đi không trở lại, đoạn tuyệt hoàn toàn với gia đình, vậy ông bà ngoại phải làm sao? Loại người như Tống Hạc Minh, một khi đã chó cùng rứt giậu, lỡ như thật sự làm ra hành vi quá khích nào đó, gia đình cô lại phải làm thế nào?
Vừa bước vào ngôi nhà mà chỉ cần đứng thôi cũng thấy nghẹt thở đến mức đầu váng mắt hoa kia, Tống Dĩ Đàn cảm thấy ngay cả việc hít thở cũng là một chuyện phải vắt kiệt toàn bộ sức lực mới có thể làm được.
Buổi tối Tạ Phán Nhi đi tìm Tống Dĩ Đàn thì lại không tìm thấy người, bệnh viện không có ai, nhà cũng chẳng có ai. Cô nàng thẫn thờ đứng bên vệ đường, suy nghĩ một lát thầm nói trong lòng, đừng bảo là đúng như vậy nha. Thế nhưng cô nàng vẫn chạy đến nhà bố mẹ Tống Dĩ Đàn, kết quả liền nhìn thấy Tống Dĩ Đàn đang ngồi trên giường trong phòng ngủ.
Tạ Phán Nhi vội vàng chạy tới: “Đàn Đàn, sao bạn lại bị bắt về rồi? Phải làm sao đây, bạn đừng sợ nhé, để mình nghĩ cách giúp bạn chạy ra ngoài!”
Tạ Phán Nhi chạy ra ngoài xem bố mẹ cô ấy, một người đang làm việc nhà, một người đang ngồi trên sofa xem TV, nhưng bầu không khí lại u ám vô cùng, trái ngược hoàn toàn với tiếng nhạc vui nhộn phát ra từ TV.
Tạ Phán Nhi chạy về phòng Tống Dĩ Đàn, vươn tay sờ soạng trên người cô, muốn báo cho cô biết mình đã tới. Nhưng Tống Dĩ Đàn không hề có phản ứng. Cả người cô cứ đờ đẫn vô hồn, nhìn có vẻ như đã tê liệt rồi. Tạ Phán Nhi suy nghĩ một chút rồi định đi tìm tiểu thiên sư, mặc dù Tống Dĩ Đàn là người sống, nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện mất.
Đúng lúc cô nàng chuẩn bị rời đi, mẹ Tống đẩy cửa bước vào. Trong tay bà bưng một đĩa hoa quả. Bà đặt đĩa hoa quả lên bàn, xoa xoa đầu con gái: “Mẹ biết con rất khó chịu, nhưng học thì vẫn phải học thôi. Đàn Đàn à, chờ con lên đại học rồi, cuộc đời của con sẽ thuộc về con. Ba con già rồi, ông ấy không quản được con bao lâu nữa đâu.”
Tống Dĩ Đàn nhìn mẹ: “Ngay cả cuộc đời hiện tại của bản thân con còn không được quyền lựa chọn, thì nói gì đến sau này. Mẹ có biết hôm nay ông ấy đã nói gì với con không? Ông ấy nói bà ngoại đang ốm nặng nằm viện, không chịu được đả kích, hỏi con có phải còn muốn làm ầm ĩ tiếp không, có phải muốn mặc kệ sống chết của hai ông bà không.”
Mẹ Tống khẽ cau mày: “Đó là ông ấy nói trong lúc tức giận thôi, chuyện con bảo lưu kết quả học tập quả thật là đã chọc tức ông ấy rồi.”
Tia sáng cuối cùng trong đáy mắt Tống Dĩ Đàn cũng vụt tắt: “Mẹ cũng cảm thấy con nên ngoan ngoãn nghe lời có đúng không?”
Mẹ Tống im lặng một lúc, không nói gì thêm, chỉ đẩy đĩa hoa quả về phía cô một chút: “Ăn một chút đi, bữa tối con cũng chưa ăn gì.”
Tống Dĩ Đàn bật cười, bỗng dưng cô cảm thấy cuộc đời này thật sự mệt mỏi, mệt mỏi chưa từng thấy, thật ra thì cảm giác mệt mỏi kiệt quệ này đã kéo dài từ rất lâu rất lâu rồi. Có những lúc cô ngồi trong phòng tập nhảy cả ngày trời, nhưng thời gian đối với cô giống như một thứ không hề tồn tại, có những lúc rõ ràng cô chỉ hơi thẩn thờ một chút, mà một ngày đã trôi qua rồi.
Sân khấu khiến cô hoảng sợ, thậm chí là sinh ra tâm lý kháng cự trong lòng. Cô chỉ có thể trốn xuống tầng hầm vắng lặng không một bóng người kia, né tránh tất cả những ánh mắt của người khác thì mới có thể không kiêng dè gì mà nhảy múa. Cô đã rất nỗ lực để giải tỏa cảm xúc của bản thân rồi, nhưng có một số thứ thật sự không phải cứ nỗ lực là có thể làm được.
Giống như có những người khống chế được cảm xúc của mình rất dễ dàng, nhưng cũng có những người chỉ cần đụng một cái là cảm xúc sẽ bùng cháy ngay. Có những người có thể dễ vứt bỏ gia đình thoát khỏi biển khổ. Có những người có thể dễ dàng từ bỏ gia đình để thoát khỏi bể khổ, nhưng có những người dù biết rõ mình đang bị bòn rút, bị hút máu đến kiệt quệ, lại chỉ có thể cắn răng tiến bước không cách nào rời đi được.
Tống Dĩ Đàn biết bản thân mình có vấn đề, cô đã rất nỗ lực muốn kéo chính mình ra khỏi vũng bùn cảm xúc. Có người đã chìa tay về phía cô, nhưng sức lực đang ghì lấy chân cô lại càng lớn mạnh hơn.
Sau khi đợi mẹ đi ra ngoài, Tống Dĩ Đàn lại lẳng lặng ngồi một lát. Sau đó cô bước đến trước bàn học, trải phẳng một tờ giấy trắng ra, viết lên hai chữ: Di thư.
Có lẽ là cô yếu đuối, có lẽ là cô nhát gan, cô hèn nhát. Nhưng cô thật sự mệt mỏi quá rồi, mệt mỏi đến mức ngay cả sức lực bước đi thêm một bước nữa cô cũng chẳng còn, mệt mỏi đến mức cho dù anh trai đã nói tương lai của cô đã có anh, nhưng cô lại bất lực không thể nào bước ra thêm một bước kia nào nữa.
Tạ Phán Nhi nhìn những dòng chữ cô viết mà sững sờ, cô nàng chợt hiểu ra vì sao mình lại thích Tống Dĩ Đàn đến vậy, vì sao lại tha thiết hy vọng Tống Dĩ Đàn có một tương lai tươi sáng đến thế. Bởi vì đó chính là bản thân cô nàng của trước kia, chỉ là vào thời điểm đó không có bất kỳ ai đến kéo cô nàng một cái, mà Tống Dĩ Đàn của hiện tại đã bị cuộc sống ngột ngạt áp bức mười mấy năm, nương theo việc bà ngoại ngã bệnh, chút sức lực giãy giụa phản kháng cuối cùng cũng bị mài mòn sạch sẽ.
Thấy cô đặt tờ giấy đã viết xong lên bàn, Tạ Phán Nhi sốt ruột muốn giữ lấy cô: “Không được, đừng làm chuyện ngốc nghếch, Đàn Đàn, còn sống là còn hy vọng. Bạn vẫn còn có ông bà ngoại, bạn vẫn còn có anh trai mà. Bạn còn may mắn hơn mình của năm xưa nhiều lắm, ít nhất bạn vẫn còn có người yêu thương mình cơ mà.”
Đáng tiếc là Tống Dĩ Đàn không nghe thấy, cô bước ra khỏi phòng, nhìn bố mẹ trong phòng khách. Mẹ Tống vội vã đứng dậy: “Đàn Đàn, sao thế con, có phải đói rồi không? Mẹ đi nấu chút gì đó cho con ăn nhé, có được không?”
Tống Dĩ Đàn nhìn Tống Hạc Minh: “Thứ mà ông muốn chỉ là một con rối ngoan ngoãn nghe lời, ông chưa từng coi tôi là con gái của ông.”
Tống Hạc Minh lạnh mặt nói: “Mày lại muốn làm loạn rồi!”
Tống Dĩ Đàn mỉm cười: “Ông yên tâm, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ làm loạn với ông nữa.”
Lúc này Tống Hạc Minh mới nói: “Như thế là tốt nhất, mày nên ngoan ngoãn nghe lời, mày muốn cái gì tao cũng có thể cho mày, còn mày mà không nghe lời, tao có đánh gãy chân mày cũng sẽ không thả mày ra ngoài!”
Mẹ Tống trách móc liếc nhìn chồng một cái, nhưng lại không dám nói nhiều thêm. Khó khăn lắm gia đình mới bình yên trở lại, bà thật sự không muốn xảy ra tranh cãi nữa. Hiện tại hai người đều đang trong cơn nóng giận, bà nghĩ thầm, chờ sau này Đàn Đàn đến trường rồi thì sẽ được tự do thôi, cũng chẳng còn mấy ngày nữa, cố gắng chịu đựng một chút là qua. Tuổi tác của Tống Hạc Minh cũng lớn rồi, có thể dùng thái độ cứng rắn quản lý con bé được bao lâu nữa chứ.
Tống Dĩ Đàn lại mỉm cười đi về phía ban công, ban công nhà bọn họ không có rào chắn khép kín, lớp kính lan can trên ban công cũng chỉ cao đến ngang ngực, đối với những người học múa, chỉ cần nhấc một chân là có thể nhẹ nhàng vượt qua.
Nhìn thấy động tác của cô, mẹ Tống cuống quýt lên: “Đàn Đàn, con làm cái gì vậy!”
Tống Dĩ Đàn nhìn bà: “Tất cả đều là do các người bức ép! Tại sao bà lại sinh ra tôi, sinh ra tôi rồi lại không yêu thương tôi! Bà chỉ yêu mỗi ông ta! Anh trai đã bị các người ép đi rồi. Tôi đã tưởng ít nhất thì bản thân vẫn còn thích múa, chỉ cần tôi múa thật tốt thì cái nhà này sẽ êm ấm. Thế nhưng ông ta đã làm gì? Lúc nào ông ta cũng phê phán, lúc nào ông ta cũng chỉ trích. Cho dù tôi có làm thế nào đi nữa ông ta cũng không vừa ý! Lúc các người đòi hỏi cảm xúc, đòi hỏi sự đền đáp trên người tôi, có ai từng đến hỏi tôi chưa! Hỏi tôi có vui hay không, có hạnh phúc hay không, rốt cuộc tôi muốn cái gì!!”
Tống Hạc Minh tức điên lên: “Giỏi, giỏi, mày giỏi lắm! Bây giờ mày còn học được cái thói dùng việc tự sát để đe dọa người khác rồi đúng không! Mày tưởng mày làm thế là tao sẽ thỏa hiệp chắc? Có bản lĩnh thì mày nhảy đi! Để xem tao có sợ không!”
Mẹ Tống trực tiếp nhào tới, dùng sức đẩy mạnh Tống Hạc Minh ra: “Ông câm miệng lại cho tôi, câm miệng! Đàn Đàn, con đừng nghe lời ông ta, con xuống đây đi. Con nói gì mẹ cũng đồng ý, con muốn bảo lưu kết quả mẹ cũng đồng ý! Về sau không một ai ép con làm bất cứ chuyện gì cả, con xuống đi, có được không con? Mẹ cầu xin con đấy.”
Tống Dĩ Đàn bật cười thành tiếng: “Đe dọa ư? Thứ gì có tác dụng thì mới gọi là đe dọa được. Nếu có kiếp sau, tôi thà không làm người cũng chẳng muốn làm con gái của các người nữa.”
Nói xong, Tống Dĩ Đàn không chút do dự mà nhảy xuống phía dưới.
Hết chương 178.
