Chương 179: Chấp Niệm Của Tạ Phán Nhi

Chương 179: Chấp Niệm Của Tạ Phán Nhi

 

Ngay khoảnh khắc bóng dáng Tống Dĩ Đàn nhảy qua ban công, hai chân mẹ Tống mềm nhũn. Bà muốn lao tới lôi con gái lại, thế nhưng đôi chân giống như đã mất đi khả năng đi lại. Người phụ nữ thét lên, quỳ rạp xuống đất, ngay cả một góc áo của con gái cũng không chạm tới.

 

Không ngờ Tống Dĩ Đàn thực sự sẽ nhảy xuống, Tống Hạc Minh hoảng loạn lùi lại hai bước. Trong mắt ông ta tràn ngập vẻ khó tin và luống cuống.

 

Tạ Phán Nhi vẫn luôn liều mạng lôi kéo Tống Dĩ Đàn, cô nàng chưa từng khẩn trương đến thế, nhìn thấy đối phương bất chấp tất cả, cô nàng dang rộng hai tay ra bên ngoài ban công, dốc cạn toàn bộ quỷ khí trên người mình, liều mạng muốn đẩy Tống Dĩ Đàn vào trong nhà: “Đừng mà Đàn Đàn, đừng nhảy! Còn sống là còn hy vọng, Đàn Đàn, đừng nhảy, đừng quyên sinh mà!”

 

Nhưng Tống Dĩ Đàn không nghe thấy lời cô nàng nói, gần như cô không chút do dự lao ra khỏi ban công. Cảnh tượng này giống hệt như Tạ Phán Nhi năm đó, đứng trên tầng thượng gieo mình xuống dưới mà chẳng chút đắn đo.

 

Tạ Phán Nhi không muốn Tống Dĩ Đàn đi vào vết xe đổ của mình, là một âm hồn, ngoài việc che mắt quỷ và dọa người ra, cô nàng chưa từng làm bất cứ việc gì thực sự chạm vào người sống. Nhưng nếu dùng quỷ khí có thể chạm vào đồ vật, vậy khi giải phóng toàn bộ quỷ khí, liệu có thể thực sự chạm vào con người được hay không?

 

Tạ Phán Nhi không kịp nghĩ nhiều, tất cả đều là bản năng. Ngay khoảnh khắc cô nàng dang tay ôm lấy Tống Dĩ Đàn, lá bùa bình an mà Quý Nam Tinh đưa cho Tống Dĩ Đàn bỗng tỏa ra hơi nóng. Hồn thể vốn dĩ không có thực chất ngay khoảnh khắc này bỗng trở nên ngưng tụ hoàn toàn.

 

Tạ Phán Nhi hiện ra giữa không trung, một tay ôm chầm lấy Tống Dĩ Đàn đã nhảy ra khỏi ban công. Hai người lộn nhào, ngã lăn trở lại vào trong.

 

Tống Dĩ Đàn mờ mịt mở mắt ra, cô nhìn cô gái xa lạ đang đè lên người mình, nhìn nụ cười rạng rỡ của đối phương đang hướng về phía mình. Ngay khoảnh khắc ấy, cảm giác chua xót và tủi thân bủa vây lấy cô. Tống Dĩ Đàn cũng không biết vì sao bản thân mình lại dâng trào cảm xúc như vậy.

 

Tống Hạc Minh và mẹ Tống nhìn cô gái đột nhiên xuất hiện trong nhà, cả hai đều chết sững. Nhà bọn họ ở tầng mười mấy, cô gái này từ đâu chui ra? Thậm chí còn cứu được đứa con gái vừa nhảy lầu của bọn họ về nữa?

 

Mẹ Tống nhìn thấy đứa con gái tưởng chừng đã mất nay bình an vô sự, lúc đang định nhào tới thì lại thấy cô gái kia vỗ vỗ vào má con mình: “Đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa, mình đưa bạn chạy trốn!”

 

Tạ Phán Nhi nói xong liền kéo tuột Tống Dĩ Đàn còn đang ngây dại trên mặt đất đứng dậy. Cô nàng lôi Tống Dĩ Đàn dậy, đẩy Tống Hạc Minh đang đứng ngây như phỗng ra rồi mở cửa lao ra ngoài.

 

Mẹ Tống muốn đuổi theo, nhưng Tống Hạc Minh đã nhanh hơn một bước, thay vì xót xa cho con gái, ông ta lại tức tối gào lên: “Cái con ranh này, rốt cuộc thì nó đã làm cái gì! Có phải nó hùa với đứa nào đó bày ra trò này để dọa người khác không?!”

 

Mẹ Tống không kịp suy nghĩ gì, bà vội vàng lao tới giáng cho Tống Hạc Minh một cái tát: “Ông có còn lương tâm không hả?! Đó là con gái ông đấy, ông nhất định phải bức chết nó mới vừa lòng hay sao?!”

 

Tống Hạc Minh nổi giận: “Tôi làm thế cũng là vì muốn tốt cho nó!”

 

Khoảnh khắc này, trong lòng mẹ Tống bỗng dâng lên nỗi thất vọng nói không thành lời. Những năm qua không phải là bà không biết vấn đề của Tống Hạc Minh, chỉ là, từ lúc quen biết đến giờ, tính cách của ông ta đã rất độc đoán rồi. Bản thân bà mềm yếu, luôn muốn tìm một nửa có thể giúp mình chống đỡ cả bầu trời. Thế nhưng, con người có thể mạnh mẽ, chứ không thể cố chấp đến mức cực đoan như thế này.

 

Bà luôn nghĩ mình cố gắng biến việc lớn thành việc nhỏ để mọi chuyện được êm xuôi, thế nhưng khi con gái không chút do dự nhảy xuống, mẹ Tống mới bàng hoàng nhận ra rằng, sự nhu nhược và hèn nhát của mình đã hại chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra.

 

Bà nhìn Tống Hạc Minh, nhìn ông ta vẫn không biết hối cải, nhìn ông ta vẫn cho rằng Đàn Đàn vừa rồi đòi nhảy lầu chỉ là đe dọa. Thậm chí ông ta còn chạy ra ban công ngó nghiêng xem có cơ quan máy móc nào hay không, nếu không thì làm sao tự dưng lại chui ra một cô gái đẩy con gái từ bên ngoài vào. Cô gái đột nhiên xuất hiện kia là ai, mẹ Tống không quan tâm, bà chỉ cần xác nhận con gái mình vẫn còn sống là tốt rồi.

 

Nhìn người đàn ông mà mình đã nhân nhượng cả đời này, mẹ Tống quay lại phòng, thu dọn hành lý rồi kéo vali ra ngoài.

 

Tống Hạc Minh nhìn hành động của bà, thần kinh lại một lần nữa bị kích động, giận dữ quát: “Cô lại muốn làm cái gì!”

 

Lòng Mẹ Tống giờ như tro tàn: “Ly hôn đi, tôi sống với ông mệt mỏi quá rồi.”

 

Tống Hạc Minh tức đến bật cười: “Giỏi, giỏi lắm, các người đủ lông đủ cánh rồi thì ai cũng muốn bay ra ngoài hết đúng không! Cô đi đi, cô đi rồi thì đừng bao giờ vác mặt về nữa!”

 

Trong lòng ông ta, người vợ vô dụng, nhu nhược, làm việc gì cũng không xong, hoàn toàn không có khả năng độc lập. Quan trọng hơn là, ông ta biết bà ấy yêu mình. Vì thế, ông ta chưa từng nghĩ bà ấy sẽ thực sự bỏ đi. Ông ta cứ ngỡ chỉ cần mình gào thét, nổi trận lình đình như trước kia thì mọi người sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

 

Đáng tiếc, lần này lại khiến ông ta thất vọng rồi, người phụ nữ đã mềm yếu bên cạnh ông ta suốt bao năm qua, nay xách vali bước đi mà không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.

 

——–

 

Tạ Phán Nhi chạy ra ngoài, một tay còn kéo theo Tống Dĩ Đàn. Cô nàng ngẩng đầu đón gió, cảm nhận hơi nóng của mùa hè, cảm nhận ngọn gió đêm hãy còn vương chút hơi ấm bỏng rát, cảm nhận từng sợi tóc lướt qua gò má, càng chạy càng hưng phấn.

 

Cô nàng chưa từng biết rằng, những những thứ bình thường vẫn thấy hàng ngày, những bữa cơm giản đơn hay bốn mùa luân chuyển, khi mất đi rồi nay cảm nhận lại được, hóa ra lại hạnh phúc đến thế.

 

Đã lâu không được cảm nhận, giờ có cảm giác như được sống lại vậy.

 

Có lẽ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của cô nàng, hoặc do hành động dắt mình bỏ trốn này, Tống Dĩ Đàn cảm thấy tâm trạng lúc này không còn là vùng vẫy tuyệt vọng khi chìm sâu dưới đáy biển như trước nữa, mà thay vào đó là cảm giác giống như khoảnh khắc phá vỡ mặt nước, nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ sáng ngời vậy. Nhìn Tạ Phán Nhi cười rạng rỡ đến thế, mái tóc dài tung bay trong gió khi lao đi, Tống Dĩ Đàn cũng bất giác bật cười. Cô không để mặc cho cô nàng lôi kéo nữa, mà chủ động sải bước đuổi kịp tốc độ của đối phương.

 

Hai người chạy ra khỏi khu dân cư, chạy ra tận đường lớn. Xác định người nhà họ Tống không đuổi theo, Tạ Phán Nhi mới thở hổn hển dừng lại: “A! Thích thật đó!”

 

Tống Dĩ Đàn cũng cười theo, tuy cô học múa quanh năm nên thể lực khá tốt, nhưng việc chạy điên cuồng phóng túng thế này vẫn khiến nhịp thở của cô không ổn định, phải dồn dập lấy hơi.

 

Tạ Phán Nhi nhìn xuống tay mình, hướng về phía Tống Dĩ Đàn xác nhận: “Bạn có nhìn thấy mình không?”

 

Tống Dĩ Đàn gật đầu: “Nhìn thấy.”

 

Tạ Phán Nhi nhìn cái bóng ngược trên mặt đất, xách váy xoay một vòng, thậm chí còn dùng chân giẫm mạnh xuống đất hai cái: “Đàn Đàn! Bạn xem, mình có bóng này!”

 

Tống Dĩ Đàn chỉ nhìn cô nàng cười, dù trước đây cô chưa từng gặp Tạ Phán Nhi, nhưng dường như cô chẳng hề thấy xa lạ chút nào. Cho dù là lần đầu gặp gỡ, bọn họ vẫn có cảm giác giống như đã quen biết từ rất lâu rất lâu rồi.

 

Tạ Phán Nhi thăm dò vươn tay chạm thử vào cái cây bên cạnh. Cô nàng chạm được vào thân cây, bàn tay không hề xuyên thấu qua lớp vỏ, chứng tỏ cô nàng đang có thực thể. Tạ Phán Nhi lập tức vui mừng reo lên: “Đàn Đàn, chúng ta đi chơi đi! Lâu lắm rồi chân mình mới chạm được vào mặt đất chân thật như một người sống thế này!”

 

Tống Dĩ Đàn biết cô nàng là quỷ, dù không hiểu vì sao cô nàng lại giống như người sống, nhưng cô không hỏi mà gật đầu: “Được, chúng ta đi chơi.”

 

Hai cô gái tay trong tay nhảy chân sáo trên đường, Tạ Phán Nhi nói với Tống Dĩ Đàn: “Sau này bạn đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa nhé. Mình kể cho bạn nghe, vì mình nhảy lầu nên mới chết đấy. Chết thảm lắm, chẳng đẹp chút nào đâu. Bạn xem, bạn còn có anh trai, còn có ông bà ngoại, tuy bọn họ lớn tuổi rồi, nhưng bạn đừng nghe Tống Hạc Minh đe dọa, cái gã thọt chân như ông ta thì làm được cái gì cơ chứ, anh trai bạn mà thụi cho một đấm là có thể gạ gục ông ta luôn rồi!”

 

Tống Dĩ Đàn: “Mình sẽ không thế nữa. Có lẽ cũng coi như chết một lần rồi, tự dưng cảm thấy sự tồn tại của ông ta cũng chẳng còn đáng sợ đến thế nữa.”

 

Tạ Phán Nhi: “Đúng chứ, chả đáng sợ tí nào luôn ấy chứ. Mình cho bạn phương thức liên lạc của Tiểu thiên sư nha. Sau này nếu gặp chuyện gì không giải quyết được, bạn cứ tìm cậu ấy. Tiểu thiên sư giỏi lắm đấy, là người lợi hại nhất trần đời luôn!”

 

Tống Dĩ Đàn: “Tiểu thiên sư…. Không lẽ là người đã đưa bùa bình an cho mình hôm đó?”

 

Tạ Phán Nhi gật đầu lia lịa: “Chính là cậu ấy đó! Mình nói cho bạn nghe nhé, người tự sát chết thì phải xuống Địa phủ chịu hình phạt, trả nợ xong thì mới được đi chuyển thế. Nếu bạn không muốn chuyển thế, vậy thì chỉ có đường hồn xiêu phách tán mà thôi, thảm vô cùng.”

 

Tống Dĩ Đàn lại bảo đảm một lần nữa: “Sẽ không đâu, thật đấy. Đột nhiên mình cảm thấy còn sống vẫn rất tốt.”

 

Tạ Phán Nhi cười hì hì. Hai người đi tới khu phố náo nhiệt, Tạ Phán Nhi nhìn về phía máy gắp thú bông, liền kéo Tống Dĩ Đàn chạy qua đó. Tống Dĩ Đàn sờ sờ túi áo. Cô không mang theo điện thoại, tất nhiên là trên người cũng chẳng có một cắc bạc nào.

 

Tạ Phán Nhi thấy động tác của cô liền mở chiếc túi nhỏ mang theo bên người ra: “Cái này là sáng nay Tiểu thiên sư đưa cho mình đó, bảo tối nay chắc chắn mình sẽ dùng đến, để mình xem thử.”

 

Chiếc túi cỡ bàn tay vừa mở, bên trong là một xấp tiền. Tiền tệ dành cho người sống.

 

Tạ Phán Nhi sửng sốt. Ngay khoảnh khắc này, cô nàng đã triệt để ý thức được điều gì đó. Trầm mặc một lát, cô nàng mới ngẩng đầu lên nhìn Tống Dĩ Đàn: “Đàn Đàn, hôm nay chúng ta chơi thâu đêm ở ngoài luôn nhé!”

 

Tống Dĩ Đàn cũng nhận ra được điều gì đó. Nghe vậy, cô gật đầu: “Được.”

 

Tạ Phán Nhi cười ha hả, hào hứng chạy đi đổi xu game. Cô nàng đã muốn chơi trò này từ lâu lắm rồi, đáng tiếc lần nào cũng chỉ có thể đứng nhìn Tiểu thiên sư chơi.

 

Tống Dĩ Đàn cũng chưa từng gắp thú bông bao giờ, cô luôn cảm thấy đổi một trăm tệ tiền xu game chưa chắc đã gắp được mấy con, thà dùng tiền đó đi mua trực tiếp có khi còn được nhiều hơn. Thế nhưng đợi đến khi tự tay bắt đầu, cô mới cảm nhận được cảm giác trái tim lơ lửng, căng thẳng hồi hộp khi chiếc kẹp hạ xuống, cả cảm giác vỡ òa vui sướng khi gắp trúng, hay cảm giác không cam lòng khi trượt mất và muốn thử lại lần nữa.

 

Tống Dĩ Đàn chỉ vào con thỏ StellaLou màu hồng: “Con này dễ nè, nó nằm ngay ở rìa luôn, nhìn chuẩn vào nhé.”

 

Tạ Phán Nhi cười hì hì: “Xem mình đây!”

 

Bấm nút, kẹp thả xuống, chuẩn xác gắp lấy con thú bông, rồi run run rẩy rẩy thu kẹp lại, đến cú giật cuối cùng, con StellaLou rơi xuống. Tạ Phán Nhi và Tống Dĩ Đàn cùng đồng thanh tiếc rẻ kêu lên một tiếng, nhưng không ngờ thế trận lại lật ngược, con thú bông rớt xuống nảy lên hai cái, vừa vặn lăn tọt vào miệng tủ rơi ra ngoài. Tạ Phán Nhi và Tống Dĩ Đàn lập tức reo hò ầm ĩ.

 

Tạ Phán Nhi moi con thú bông từ cửa nhỏ phía dưới ra, đưa cho Tống Dĩ Đàn: “Tặng bạn đấy!”

 

Tống Dĩ Đàn đón lấy, cười tủm tỉm buộc thú bông vào cúc áo mình: “Đi đi, tiếp tục thôi!”

 

Giữa mùa hè nóng bức thì ăn gì đã nhất? Đương nhiên là cầm xiên nướng cay xè nhâm nhi cùng nước giải khát lạnh buốt rồi. Tạ Phán Nhi kéo Tống Dĩ Đàn đi chợ đêm, thấy món gì cô nàng cũng muốn ăn, hai mắt nhìn không xuể: “Mặc dù hương khói cũng ngon lắm, ăn vào cứ có cảm giác phiêu diêu như tiên ấy, nhưng nói thế nào vẫn không thể ngon bằng đồ ăn thật được.”

 

Cho dù những đồ cúng đó cô nàng có thể nếm được mùi vị, nhưng làm sao sướng bằng cảm giác nhét đầy một họng thức ăn rồi nuốt chửng xuống bụng, mang lại cảm giác thỏa mãn chân thực như thế này.

 

Tống Dĩ Đàn: “Để giữ dáng, hầu như mình chẳng bao giờ đụng tới mấy thứ này.”

 

Tống Hạc Minh yêu cầu cực kỳ khắt khe đối với cô, gần như từ bé đã hạn chế chế độ ăn uống, những thứ nhiều dầu mỡ, nhiều calo, nhiều đường thì không bao giờ được phép đụng tới. Ngay cả cơm canh cũng bị ông ta ép chỉ được ăn no khoảng năm phần, sau bữa tối, đến nước ông ta cũng hiếm khi cho cô uống, nói gì đến ăn đêm. Thậm chí cô đã mười tám tuổi rồi, nhưng đây mới là lần đầu tiên cô đi dạo chợ đêm muộn thế này.

 

Một con quỷ bao nhiêu năm qua không được ăn uống tử tế, một con người bị gia đình kìm kẹp không có lấy một chút tự do, hai người càn quét từ đầu phố ăn vặt đến cuối phố ăn vặt, ăn no căng bụng rồi vô tư ngồi phệt xuống vỉa hè.

 

Tạ Phán Nhi no quá ợ một cái: “Thích quá đi mất, còn sống thật tốt.”

 

Tống Dĩ Đàn cũng duỗi thẳng đôi chân ngồi đó: “Đúng vậy, còn sống thật tốt.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tạ Phán Nhi quay đầu cười với cô: “Mình có gửi cho bạn một món quà, tính ra thì trước khi tựu trường bạn sẽ nhận được. Vốn định cho bạn một bất ngờ, nhưng mà mấy nay nhà bạn bận chăm sóc bà ngoại, đoán chừng là không có ai ở nhà. Mình sợ gửi ở trạm trung chuyển rồi bị quên mất, đến lúc đó bạn nhớ ra lấy nhé.”

 

Tống Dĩ Đàn cũng nhìn Tạ Phán Nhi: “Vậy mình có thể tặng gì cho bạn không?”

 

Tạ Phán Nhi đung đưa bàn chân, cố gắng vắt óc suy nghĩ, cho đến khi nghe thấy tiếng nhạc bật lên từ một nhóm người đang nhảy múa ven bờ sông, hai mắt cô nàng chợt sáng rực: “Chúng ta đi nhảy đi! Bạn nhảy cho mình xem!”

 

Tạ Phán Nhi kéo Tống Dĩ Đàn chạy qua đó. Đám người kia trông giống như học sinh cấp ba hoặc sinh viên đại học, bọn họ mặc đồ hip-hop, nhảy street dance, bầu không khí vừa náo nhiệt lại cực kỳ rực rỡ.

 

Tạ Phán Nhi hỏi Tống Dĩ Đàn: “Bạn biết nhảy street dance không?”

 

Tống Dĩ Đàn: “Có từng học qua, nhưng không rành lắm.”

 

Chữ học này đương nhiên không phải là do Tống Hạc Minh mời thầy về dạy, mà là Tống Dĩ Đàn cảm thấy có chút hứng thú nên học lỏm một ít từ mấy bạn cùng lớp biết nhảy.

 

Tạ Phán Nhi lôi Tống Dĩ Đàn chạy tót vào giữa vòng tròn đang nhảy: “Bọn mình cũng muốn nhảy, có thể dạy bọn mình một chút không?”

 

Hai cô gái xinh đẹp đưa ra yêu cầu, mấy chàng trai đang nhảy đâu nỡ từ chối. Ai nấy đều nhiệt tình hoan nghênh kéo bọn họ vào sân.

 

Tiếng nhạc rộn ràng sôi động, nhịp điệu dồn dập, cùng với gió đêm mùa hè mát rượi, mặt sông đen kịt tĩnh lặng phản chiếu ánh đèn từ hàng vạn ngôi nhà. Tạ Phán Nhi kéo Tống Dĩ Đàn cười đùa ầm ĩ, cả hai thả hồn theo điệu nhạc, say mê nhảy múa theo từng nhịp điệu. Thấy bọn họ có vẻ cũng có nền tảng vũ đạo, có người còn vỗ tay ồn ào đòi hai người nhảy một bài thật tử tế.

 

Tạ Phán Nhi chạy tới dàn phát nhạc của bọn họ, tìm một bản nhạc múa cổ điển mang tên Song Hoa, sau đó chìa tay về phía Tống Dĩ Đàn: “Mình có hân hạnh được mời bạn nhảy một điệu không?”

 

Tống Dĩ Đàn cũng vươn tay ra, dùng sức nắm chặt lấy.

 

Không ít người còn nhớ rõ đêm hôm đó, có hai thiếu nữ rạng rỡ nhảy múa theo làn gió. Mỗi một nhịp nhảy, mỗi một ánh mắt giao nhau, mỗi một động tác nâng đỡ lẫn nhau, dường như khiến người ta nhìn thấy dáng vẻ đẹp đẽ nhất của thời thanh xuân. Phóng khoáng đến thế, ngạo nghễ đến thế, giống như chính cái tên Song Hoa của khúc nhạc kia, giống như những vạt váy đang tung bay rực rỡ, đang bung nở, đang lộng lẫy khoe sắc.

 

…..

 

Hơn năm giờ sáng trên bờ sông. Trời tờ mờ sáng, mặt trời vẫn chưa ló rạng. Hai cô gái tựa sát vào nhau.

 

Nhìn bầu trời đang dần sáng rõ, Tạ Phán Nhi lên tiếng: “Mình đã ngắm bình minh rất nhiều lần rồi, chẳng nhớ nổi là bao nhiêu lần nữa, mình cứ thui thủi một mình, trốn ở nơi không người, mình chỉ ngắm được một chốc thôi, bởi vì mặt trời mọc rồi là mình lại phải chui rúc vào trong bóng tối trốn đi.”

 

Tống Dĩ Đàn siết chặt lấy tay cô nàng, lạnh buốt, không có lấy một sinh khí của người sống.

 

Tạ Phán Nhi khẽ cười: “Sau này mình gặp được Tiểu thiên sư, cậu ấy mang mình về, chăm bẵm mình hệt như nuôi con gái vậy, rõ ràng mình còn lớn tuổi hơn cậu ấy, nhưng những thứ mà gia đình ruột thịt không bao giờ cho mình, cậu ấy đều cho hết. Cả sự thiên vị mà mình chưa từng được cảm nhận, cậu ấy cũng cho nốt.”

 

“Đáng tiếc thật.”

 

Tống Dĩ Đàn: “Đáng tiếc cái gì? Đáng tiếc là không thể gặp cậu ấy lúc còn sống sao?”

 

Tạ Phán Nhi lắc đầu, ghé sát tai cô thì thầm: “Tiếc là cậu ấy còn nhỏ quá, nếu không mình thực sự muốn đầu thai làm con gái của cậu ấy luôn.”

 

Dứt lời, một thứ đồ không biết là cái gì đột nhiên ném trúng vào đầu cô nàng. Tạ Phán Nhi ôm đầu quay lại, nhìn thấy người đang đứng cách phía sau bọn họ không xa, đôi mắt cô nàng đỏ hoe mỉm cười.

 

Tiêu Dã vừa nhai ngấu nghiến quả cà chua bi trong tay, vừa nói: “Muốn làm con gái của bọn tôi á? Nằm mơ đi!”

 

Tạ Phán Nhi đứng phắt dậy, chống nạnh: “Cái gì mà con gái của các cậu, tôi đang nói Tiểu thiên sư cơ mà!”

 

Tiêu Dã hừ lạnh một tiếng: “Của cậu ấy cũng là của tôi!”

 

Tạ Phán Nhi chỉ thẳng mặt hắn: “Cậu đừng tưởng tôi không biết cậu….”

 

Tiêu Dã nhanh chóng vươn tay nhét tọt một nắm cà chua vào miệng cô nàng, chặn đứng những lời đối phương chưa kịp thốt ra. Hắn còn hạ giọng uy hiếp: “Bao nhiêu bánh ngọt tôi mua đều mang đi cho chó ăn hết rồi đúng không?”

 

Tạ Phán Nhi liếc nhìn về phía Tiểu thiên sư, bày ra vẻ mặt hung tợn lầm bầm: “Sau này cậu mà dám làm chuyện gì có lỗi với Tiểu thiên sư, tôi có làm ma cũng sẽ không tha cho cậu đâu.”

 

Tiêu Dã đẩy đầu cô nàng ra: “Cô đã là ma sẵn rồi, còn làm ma cái nỗi gì nữa.”

 

Trương Nguyên và Trần Thập Nhất cũng nhanh chóng ngồi xe đi tới. Nhìn thấy Tạ Phán Nhi ở đằng kia, cả hai đều ngạc nhiên. Hiện tại bọn họ không dán bùa mở thiên nhãn, vậy mà cũng có thể nhìn thấy đối phương. Hôm qua Quý Nam Tinh đã liên lạc với bọn họ, nói rằng hôm nay Tạ Phán Nhi sẽ rời đi, hỏi bọn họ có muốn đến tiễn không. Dẫu sao cũng quen biết một thời gian, có thể rời đi chứng tỏ chấp niệm trong lòng đã tan biến, đương nhiên là bọn họ muốn đến tiễn một đoạn đường rồi.

 

Thấy mọi người đều đến, Tạ Phán Nhi có chút ngại ngùng: “Sao mọi người cũng tới vậy?”

 

Trương Nguyên lên tiếng: “Đàn chị sắp đi rồi mà, đương nhiên là bọn tôi phải tới tiễn chứ.”

 

Tạ Phán Nhi hướng về phía Tống Dĩ Đàn giới thiệu: “Bọn họ đều là bạn của mình đó, Tiểu thiên sư và Tiêu Dã thì bạn gặp rồi, còn đây là Trương Nguyên, người bên cạnh cậu ấy là Trần Thập Nhất.”

 

Trong số bọn họ, Trần Thập Nhất là người tiếp xúc với cô nàng ít nhất, bởi vì Tiểu thiên sư từng nói thể chất của Trần Thập Nhất bẩm sinh thiên về âm hàn, nếu tiếp xúc với âm hồn quá nhiều, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cậu ta. Nhưng ngoài Tiêu Dã ra, Trần Thập Nhất lại là người mua cho cô nàng nhiều đồ ăn vặt nhất, tính tình cũng cực kỳ tốt, lại còn đẹp trai dễ thương.

 

Tống Dĩ Đàn mỉm cười với mọi người: “Chào mọi người.”

 

Nói rồi cô nhìn về phía Quý Nam Tinh, thần sắc cũng theo đó mà phức tạp thêm vài phần: “Cảm ơn cậu, cảm ơn lá bùa bình an mà cậu đã đưa cho tôi hôm đó.”

 

Quý Nam Tinh không nói gì, chỉ nhìn qua nhìn lại giữa cô và Tạ Phán Nhi, sau đó nhàn nhạt lên tiếng: “Chỉ là giúp một chút mà thôi.”

 

Ánh bình minh xuyên qua nững tầng mây, vị trí bọn họ đang đứng hướng về phía Đông, vừa vặn đón lấy tia nắng đầu tiên chiếu rọi xuống.

 

Tạ Phán Nhi đưa mắt nhìn mọi người, trong lòng tràn ngập cảm giác luyến tiếc, cô nàng vẫn còn nhớ vào cái đêm mình định kéo cả nhà chết chung kia, Tiểu thiên sư xuất hiện trước mặt cô như từ trên trời giáng xuống vậy. Cậu vô cảm nhìn cô, còn mang theo giọng điệu uy hiếp: “Cô muốn hồn phi phách tán hay là siêu độ?”

 

Nào ai biết được từ giây phút đó, cuộc sống của cô lại rẽ sang một bước ngoặt trời long đất lở như vậy. Nhìn những người quen biết sau khi đã chết, hồi tưởng lại cuộc đời mới có được sau khi đã từ trần, Tạ Phán Nhi khẽ cười. Cô lùi về sau một bước, chỉ cách một bước nữa thôi là cô sẽ đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ. Cô từng nghĩ rằng, chấp niệm của bản thân mình là kết thúc tất cả mọi thứ, bất kể có kiếp sau hay không, cô đều không muốn làm người nữa. Nhưng đến ngày hôm qua, sau khi nhìn thấy Tống Dĩ Đàn nhảy lầu, cô mới chợt nhận ra, chấp niệm của cô từ trước đến nay chỉ có một, đó là khát khao cũng có người sẽ cứu vớt cô một lần như thế. Hóa ra, thực chất cô chỉ muốn được yêu thương một lần, dù chỉ một lần thôi cũng đủ rồi.

 

Tạ Phán Nhi giang tay ôm lấy Tống Dĩ Đàn: “Cảm ơn bạn, nhìn bạn cứ như nhìn thấy bản thân mình của ngày trước vậy. Trước đây không ai tới cứu mình, nhưng đêm qua, mình đã tự cứu lấy chính mình rồi. Đàn Đàn à, mình phải đi rồi, rất vui khi được quen biết bạn, ước mơ lớn nhất trước đây của mình là được đứng trên sân khấu và tỏa sáng. Trước kia mình từng ước gì không có kiếp sau, nhưng hiện tại, mình lại hy vọng có kiếp sau. Kiếp sau, mình muốn sống lại một lần nữa, sống đúng như tâm nguyện của chính bản thân mình.”

 

Tống Dĩ Đàn ôm chầm lấy cô nàng thật chặt: “Nhất định sẽ được, nhất định sẽ được mà!”

 

Tạ Phán Nhi buông Tống Dĩ Đàn ra. Ánh mặt trời lan tới từng chút từng chút một, chầm chậm bao trùm lấy Tạ Phán Nhi. Cô nàng nhìn Tiểu thiên sư ở phía đối diện cũng đang nhìn mình, mỉm cười cất lời: “Tiểu thiên sư, cậu nhất định sẽ trở thành Thiên sư lợi hại nhất trần đời! Cảm ơn cậu đã chiều chuộng cái tính bướng bỉnh của tôi suốt thời gian qua. Sau này tôi không thể chơi game với cậu được nữa rồi, cậu nhớ đăng nhập vào tài khoản game của tôi, thay tôi nói lời tạm biệt với bạn bè trong danh sách bạn bè nhé. Còn nữa, giúp tôi gửi lời chào tạm biệt đến anh Chương. À đúng rồi, trước kia tôi từng nói sẽ đi tìm Hạ Oánh chơi, cậu nhớ giúp tôi nhắn lại với cô ấy là tôi đi rồi nhé.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Ừm, tôi sẽ nhắn lại giúp cô.”

 

Tạ Phán Nhi bật cười, cô còn có rất nhiều lời cảm ơn muốn nói, nhưng cô không lên tiếng nữa, bởi cô biết Quý Nam Tinh sẽ hiểu, cậu hiểu rõ hơn bất cứ ai.

 

Tạ Phán Nhi hơi ngẩng đầu, lại lùi về sau một bước, cô đặt toàn bộ bản thân mình dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, nở một nụ cười rạng ngời tươi tắn, đón lấy sự giải thoát thực sự thuộc về mình.

 

Mãi cho đến khi đối phương hoàn toàn biến mất không còn gì nữa, Tống Dĩ Đàn mới ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Trương Nguyên cũng buông thõng bàn tay đang vẫy chào tạm biệt xuống, cậu ta thở dài một hơi, dường như muốn thở ra hết thảy những chua xót đang nghẹn ứ trong lồng ngực.

 

Khả năng đồng cảm vốn luôn nhạy bén như Trần Thập Nhất cũng khụt khịt mũi, mang theo giọng điệu nức nở nghẹn ngào: “Cứ thế mà đi rồi sao.”

 

Trương Nguyên: “Có thể ra đi như vậy là rất may mắn rồi.”

 

Tiêu Dã khoác tay lên vai Quý Nam Tinh: “Đừng buồn nữa, cô ấy hoàn toàn buông bỏ được chấp niệm, nên mừng cho cô ấy mới đúng.”

 

Vẻ mặt Quý Nam Tinh không một chút cảm xúc: “Tôi không buồn.”

 

Cậu đã từng tiễn đưa vô số âm hồn, cảnh tượng nào mà chưa từng thấy qua. Tất nhiên là cậu hiểu rõ buông bỏ chấp niệm, tự mình rời đi mới là chuyện tốt. Huống hồ chi cậu đã tính toán được những điều này từ trước, làm sao có chuyện đau buồn được.

 

Tiêu Dã dùng hai tay áp chặt vào mặt Quý Nam Tinh mà vò một hồi: “Vị thần mềm lòng à, lòng dạ cậu mềm yếu đến thế, làm sao mà không buồn cho được. Huống hồ chi, việc mừng cho cô ấy với việc đau buồn tiễn cô ấy rời đi vốn dĩ đâu có mâu thuẫn gì với nhau.”

 

Quý Nam Tinh gạt tay hắn ra, cậu hướng ánh mắt về phía Tạ Phán Nhi vừa biến mất lần cuối, rồi không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu nhìn Tống Dĩ Đàn đang ngồi xổm trên mặt đất: “Sinh mạng không có lần thứ hai đâu, hy vọng cô có thể trân trọng nó.”

 

Tống Dĩ Đàn lau nước mắt, cúi gập người chào họ: “Cảm ơn mọi người. Sau này tôi sẽ không làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa đâu.”

 

Bởi vì sẽ chẳng bao giờ có một Tạ Phán Nhi thứ hai đến cứu cô nữa.

 

Quý Nam Tinh: “Trước khi cô ấy rời đi từng nói, sau này cô có chuyện gì cũng có thể tới tìm tôi bất cứ lúc nào.”

 

Tống Dĩ Đàn gật đầu. Mặc dù có lẽ cô chẳng có chuyện gì phải cầu xin vị Tiểu thiên sư này, nhưng đây là đường lui mà Tạ Phán Nhi đã dọn sẵn cho cô, cô nhất định sẽ trân trọng nó.

 

Bốn chàng trai vẫy tay chào cô rồi rời đi, đi xa rồi, cô vẫn còn nghe thấy chàng trai cao nhất đám đang hỏi Tiểu thiên sư muốn ăn gì.

 

Tống Dĩ Đàn quay đầu lại, cô nhìn vầng sáng rực rỡ trên bầu trời, nhìn mặt trời đã lên cao, nhìn những công nhân vệ sinh cầm cây chổi thật to ra đường quét rác, có vài người qua đường chẳng rõ là mới tan ca đêm hay đi làm ca sáng. Một ngày mới đã bắt đầu rồi, dẫu cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thời gian cũng sẽ không bao giờ dừng lại vì bất kỳ ai.

 

Hết chương 179.

 

Chương 179: Chấp Niệm Của Tạ Phán Nhi

Ngày đăng: 27 Tháng 6, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên