Chương 18: Linh Cảm Của Tôi Xưa Nay Vẫn Luôn Rất Chuẩn

Chương 18: Linh Cảm Của Tôi Xưa Nay Vẫn Luôn Rất Chuẩn

 

Thứ Hai hàng tuần đều có lễ chào cờ, hôm nay lại là ngày đầu tiên của năm học mới, tuy không quá lãng phí thời gian để tổ chức một buổi lễ khai giảng hoành tráng và rườm rà, nhưng phần hiệu trưởng và đại diện học sinh mới phát biểu là không thể thiếu.

 

Trường Trung học Phổ thông Ngọc Lan không giống như hồi cấp một, cấp hai có phân chia theo khu vực, ngoài một số trường hợp được tuyển thẳng, đa số đều là học sinh từ các khu vực khác thi đỗ vào trường. Vì vậy, mọi người đều mặc định rằng đại diện học sinh mới chắc hẳn là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh năm nay.

 

Đại diện học sinh mới khối mười là một nam sinh tên Hà Triển Phi, vóc người không cao lắm, đeo một cặp kính gọng đen, ngoại hình khá bình thường, mắt tam giác, môi dày. Theo quan niệm truyền thống, tướng mạo này được cho là tướng bạc tình bạc nghĩa, lại dễ rước họa thị phi.

 

Quý Nam Tinh chỉ liếc một cái rồi không nhìn lên bục chào cờ nữa, bởi vì người đứng sau lưng cậu cứ giở trò suốt, không biết tay đang cầm thứ gì mà cứ cọ tới cọ lui trên người cậu.

 

Cậu biết người kia đang dùng đồ vật cọ vào mình mà không cần quay đầu lại, là vì người đứng sau cậu chính là Tiêu Dã. Nếu Tiêu Dã dùng tay, thì dù có cách một lớp áo, cậu cũng phải cảm nhận được hơi ấm từ sự tiếp xúc đó.

 

Thấy cậu mãi không quay đầu lại, Tiêu Dã đành lén lút tiến lên nửa bước, rồi nhét một thứ vào tay cậu.

 

Quý Nam Tinh cúi đầu nhìn, là một viên kẹo bơ cứng có nhân.

 

Giọng Tiêu Dã vẫn mang ý cười: “Chọc cậu mãi mà chẳng thấy đáp lại tôi. Đứng không cũng chán, ăn viên kẹo đi, bài phát biểu này chẳng biết đến bao giờ mới xong.”

 

Thấy cậu cầm kẹo mà không động đậy, Tiêu Dã bèn nhỏ giọng nói: “Mau nếm thử đi, yên tâm ăn đi, ở trên không nhìn thấy đâu.”

 

Quý Nam Tinh chỉ đáp lại một tiếng cảm ơn rồi không cử động nữa, vì cậu đã nghe thấy tiếng bước chân của cô chủ nhiệm.

 

Tiêu Dã thấy cậu không ăn, còn tưởng cậu sợ làm việc riêng ở dưới sẽ bị phát hiện, đang định nói thêm vài câu thì có một người đi tới bên cạnh. Hắn nghiêng đầu nhìn, thì ra là cô chủ nhiệm.

 

Tiêu Dã lập tức đứng nghiêm chỉnh lại, nhưng cô chủ nhiệm không chỉ đi ngang qua, mà đi thẳng đến bên cạnh hắn rồi dừng lại. Lần này thì Tiêu Dã cũng chỉ đành ngước mắt nhìn lên trời mà ngẩn người, nghe người trên bục nói những lời nhàm chán vô vị.

 

Lễ chào cờ kết thúc, các lớp lần lượt giải tán. Người đông nên lúc lên lầu tất nhiên cũng có chút chen chúc.

 

Quý Nam Tinh quay người đi về phía ít người hơn, Trần Thập Nhất bèn gọi cậu lại: “Nam Tinh! Cậu đi đâu đấy?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Đi căn tin mua nước.”

 

Trần Thập Nhất ồ một tiếng: “Vậy tôi đi cùng cậu. Lát nữa về lớp tôi đưa sách bài tập cho, may mà tôi đi sớm, lúc cuối chỉ còn lại vài cuốn thôi.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Cảm ơn nhé, bao nhiêu tiền vậy, lát nữa tôi chuyển khoản cho cậu.”

 

Trần Thập Nhất nói ra một con số, rồi lại rủ cậu buổi trưa cùng đi ăn: “Trưa nay vẫn ăn ở nhà ăn à? Hay chúng ta ra ngoài thử xem sao, tôi thấy có người nói ở cổng trường có một quán cơm rang siêu ngon.”

 

Quý Nam Tinh vừa đi vừa đáp: “Tôi thế nào cũng được.”

 

Những bạn học đi lướt qua cậu, dù không nhìn một cách trắng trợn, nhưng ánh mắt cũng sẽ dừng lại trên người cậu vài giây. Dù có thể chỉ là nhìn thêm một hai cái, nhưng khi người nhìn nhiều lên, cảm giác này khó mà không nhận ra.

 

Trần Thập Nhất trước nay vốn là một người mờ nhạt, lúc này đi bên cạnh Quý Nam Tinh lại cảm thấy có hơi không quen: “Có phải cậu đã quen với việc bị người ta nhìn như vậy rồi không, tôi thấy cậu chẳng mấy để tâm đến ánh mắt của họ.”

 

“Coi như là quen rồi.” Quý Nam Tinh lấy một chai nước rồi đi tính tiền, sau đó hỏi Trần Thập Nhất: “Cậu muốn mua gì không?”

 

Trần Thập Nhất lắc đầu: “Tôi không mua, tôi có mang nước rồi.”

 

Đôi khi Quý Nam Tinh không thể hiểu nổi những hành vi kiểu này, đi mua đồ cũng phải đi cùng, đi vệ sinh cũng phải đi cùng. Rõ ràng là làm chuyện riêng của mình, tại sao người khác lại phải tốn thời gian đi cùng như vậy.

 

Nhưng thấy Trần Thập Nhất có vẻ rất vui, cậu cũng không nói thêm gì.

 

Lúc cầm chai nước đi ra khỏi căn tin, đại diện học sinh mới vừa phát biểu trên bục lúc nãy bước vào. Ánh mắt cậu ta khinh khỉnh liếc xéo qua cậu một cái rồi phát ra một tiếng hừ lạnh không rõ ý tứ. Âm thanh không lớn, nhưng ở khoảng cách chưa đầy một mét thì đủ để người khác nghe thấy.

 

Quý Nam Tinh chẳng thèm đáp lại chút nào, cầm chai nước đi thẳng ra ngoài.

 

Trần Thập Nhất có chút chậm tiêu, quay đầu lại nhìn một cái, giọng điệu không chắc chắn lắm: “Vừa rồi cậu ta đã hừ lạnh phải không? Cậu ta hừ ai thế? Không lẽ là hừ chúng ta à? Cậu quen cậu ta hả?”

 

Chủ yếu là vì xung quanh họ lúc nãy cũng không ít người, nhưng ánh mắt của Hà Triển Phi rõ ràng là nhìn về phía này. Mà Trần Thập Nhất lại không quen biết Hà Triển Phi, nên đương nhiên không nghĩ đến mình ngay lập tức.

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không quen.”

 

Cậu quả thực không quen, nhưng sáng nay lúc thức dậy đã có linh cảm hôm nay sẽ có chút không thuận lợi, e là sẽ xảy ra xích mích với người khác, không biết có phải là vị đại diện học sinh mới này không.

 

Nhưng cho đến khi về lớp, cậu cũng không gặp lại người đó nữa. Quý Nam Tinh bèn gác chuyện này sang một bên. Coi như hôm nay số đã định là phải xích mích với người khác, cậu cũng sẽ không để mình chịu thiệt.

 

Tiết học cuối cùng của buổi sáng là thể dục, trong thời kỳ sức khỏe của giáo viên thể dục chưa bị tước đoạt, bất kỳ tiết học nào ngoài môn chính đều đáng được trân trọng.

 

Hai người được đặc xá trong tiết thể dục tuy có thể không cần chạy, không cần vận động, nhưng vẫn phải lên lớp, dù chỉ là đứng một bên nhìn.

 

Trần Thập Nhất có chút tiếc nuối: “Tiếc là không thể ở trong lớp như lúc huấn luyện quân sự.”

 

Dù bây giờ có người cùng đứng một chỗ, nhưng nhìn người khác chạy bộ còn mình thì đứng bên cạnh cũng khiến người ta thấy khó xử.

 

Quý Nam Tinh lại đón nhận rất tốt, còn cố tình tìm chỗ có nắng, cả người tắm mình trong ánh mặt trời trông như đang phát sáng.

 

Trần Thập Nhất muốn kéo cậu vào chỗ râm: “Cậu không nóng à, dù nhiệt độ có giảm một chút, nhưng hôm nay cũng ba mươi độ rồi đấy.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Tôi sợ lạnh chứ không sợ nóng.”

 

Tiêu Dã đang chạy bộ, vòng này qua vòng khác lướt qua bên cạnh cậu, mỗi lần nhìn qua là lại nhíu mày một cái. Bạn cùng bàn này của hắn không phải là đồ ngốc đấy chứ, nắng to như vậy mà không biết đứng vào dưới bóng cây.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trần Thập Nhất nhìn Tiêu Dã vừa chạy qua, bèn hỏi Quý Nam Tinh: “Cậu chọc giận cậu ta à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có.”

 

“Thế sao cậu ta lại lườm cậu?”

 

Giọng Quý Nam Tinh có chút thắc mắc: “Lườm tôi?”

 

Trần Thập Nhất: “Ừ! Vừa chạy qua đã lườm cậu một cái.”

 

Lại thêm một người lườm cậu, chẳng lẽ xích mích hôm nay là với bạn cùng bàn ư?

 

Nghĩ vậy, ánh mắt Quý Nam Tinh bèn dõi theo Tiêu Dã. Cậu nhìn hắn chạy qua nửa vòng sân, nhìn hắn từ từ chạy lại gần, rồi dừng ngay trước mặt mình.

 

Trần Thập Nhất kéo Quý Nam Tinh định lùi lại một chút, khí thế của Tiêu Dã có phần quá mạnh mẽ. Tay cậu ta vừa chạm vào áo Quý Nam Tinh, một ánh mắt của Tiêu Dã liếc qua liền dọa cậu ta sợ đến buông tay ra.

 

Phản ứng của cậu ta lại khiến Tiêu Dã bật cười. Mình có phải cọp ăn thịt người đâu, với lại, dù mình có hổ báo đến đâu cũng không thể ra tay với một người bệnh được, lỡ đấm hai phát mà mang nợ mạng người thì thật không đáng.

 

Không thèm để ý đến cái tên vừa khai giảng đã dính lấy cậu bạn nhỏ cùng bàn của mình, Tiêu Dã đối diện với ánh mắt nhìn thẳng của Quý Nam Tinh: “Sao thế?”

 

Quý Nam Tinh: “Vừa rồi cậu lườm tôi à?”

 

Tiêu Dã lập tức trợn tròn mắt: “Tôi lườm cậu lúc nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Vừa nãy, lúc cậu chạy qua.”

 

Tiêu Dã giơ tay định chọc vào trán cậu một cái: “Tôi là đang xem xem cậu có phải học hành đến ngốc rồi không, nắng to thế này mà cứ ngây ngốc đứng đây, kẻo lát nữa lại say nắng ngất xỉu.”

 

Hắn vừa giơ tay lên, Quý Nam Tinh liền tóm lấy ngón tay đang chìa về phía mình.

 

Hơi nóng từ việc phơi nắng cả buổi cũng không bằng khoảnh khắc tiếp xúc này. Nhiệt độ nóng hổi từ đầu ngón tay lan ra, truyền đến lòng bàn tay, khiến người vốn luôn cố ý tránh tiếp xúc với người khác như Quý Nam Tinh có chút tham luyến, tham lam muốn nắm thêm vài giây không buông.

 

Tên này vốn là mệnh cực dương, lại không rõ vì sao mà dương khí rất nặng, dù có tiếp xúc với hắn nhiều một chút cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì.

 

Cả buổi sáng lên lớp, cả lần kéo cậu đi mua sách, đi ăn cơm hôm đó nữa, Quý Nam Tinh đều phát hiện ra, Tiêu Dã cũng đang cố ý tránh tiếp xúc trực tiếp với cậu. Hắn thường có những hành động vô thức, nhưng rồi lại kiềm chế giữa chừng, sau đó chuyển sang kéo áo cậu, hoặc dùng bút, dùng kẹo để chạm vào cậu qua một vật trung gian.

 

Cậu không biết có phải vì mệnh cực dương mà Tiêu Dã nhạy cảm với âm khí trên người cậu hay không, có lẽ hắn cảm thấy chạm vào mình sẽ không thoải mái nên mới theo bản năng né tránh.

 

Nhưng bây giờ là Tiêu Dã chủ động đưa tay về phía cậu trước, vậy để cậu nắm một lát chắc cũng không sao đâu nhỉ, cùng lắm thì lát nữa mời hắn uống nước, coi như đền bù.

 

Cảm nhận của Tiêu Dã lại khác với Quý Nam Tinh, hắn chỉ cảm thấy đầu ngón tay mát lạnh, đặc biệt là lòng bàn tay bao bọc lấy ngón tay hắn rất mềm, rất mỏng manh, giống như nắm một viên ngọc bích thanh lương trong tay vào mùa hè oi ả, cực kỳ dễ chịu.

 

Quý Nam Tinh không buông tay, hắn cũng mặc cho cậu nắm, mặt còn cười tủm tỉm nhìn cậu.

 

Cho đến khi Trương Nguyên chạy xong vòng và đi tới: “Hai người đang làm gì thế, chơi trò người ngoài hành tinh chạm ngón tay à?”

 

Bị người khác chen ngang, Quý Nam Tinh bèn buông tay ra.

 

Tiêu Dã có chút ghét bỏ liếc Trương Nguyên một cái, rồi quay sang nói với Quý Nam Tinh: “Đừng có đứng ngốc ở đó nữa, có mệt không, tìm chỗ nào râm mát ngồi một lát đi.”

 

Sau khi khởi động chạy vòng quanh sân xong, giáo viên thể dục cho học sinh đi lấy dụng cụ hoạt động, có bóng rổ, bóng đá, cầu lông, bóng bàn, không giới hạn họ chơi gì, nhưng tất cả đều phải vận động.

 

Trần Thập Nhất bị bệnh về phổi, có thể không động là sẽ không động. Quý Nam Tinh thì ngày thường vận động nhiều rồi, có thể lười biếng, cứ nghỉ ngơi được là sẽ nghỉ ngơi. Hai người bèn tìm một bậc thềm dưới tán cây lớn che gần hết nắng gắt để ngồi xuống.

 

Tiêu Dã còn muốn nói chuyện với cậu, nhưng chưa được hai câu đã bị Trương Nguyên kéo đi đánh bóng.

 

Rất nhanh sau đó, sân bóng đã sôi nổi hẳn lên. Tiêu Dã mở màn bằng một cú ném xa ba điểm, làm nóng sân đấu, còn thu hút không ít người đến xem.

 

Ánh mắt Trần Thập Nhất vô cùng ngưỡng mộ: “Tôi chẳng biết đánh gì cả. Nam Tinh, cậu có muốn chơi bóng rổ như họ không?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Tôi biết đánh, cũng từng đánh rồi. Không phải tôi không thể vận động, mà là tôi lười động.”

 

Trần Thập Nhất nghe vậy bèn cười nói: “Vậy cậu vẫn tốt hơn tôi.”

 

Quý Nam Tinh ngồi một lát, nghe tiếng reo hò từng đợt từng đợt bên kia, không cần nhìn cũng biết mỗi lần reo hò là do Tiêu Dã ghi bàn. Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần: “Tôi đi vệ sinh một lát.”

 

Trần Thập Nhất cũng định đứng dậy theo: “Tôi đi với cậu.”

 

Quý Nam Tinh: “Không cần đâu.”

 

Tầng một cũng có nhà vệ sinh, nhưng Quý Nam Tinh chưa dùng nhà vệ sinh ở đây bao giờ. Trường rất rộng, cậu vẫn chưa quen thuộc tình hình trong trường, phải đi vòng vèo hai đoạn đường mới tìm thấy.

 

Lúc từ nhà vệ sinh đi ra, một đám người cao to vạm vỡ đi tới ngay trước mặt.

 

Cậu tránh sang một bên nhường đường giữa, nào ngờ đám người đó lại chặn thẳng đường đi của cậu. Một nam sinh mặt đầy mụn trứng cá bên cạnh nói: “Nó chính là bạn cùng bàn của thằng nhóc đó.”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn tên mặt mụn, rồi lại nhìn người đứng giữa chặn đường mình. Quả nhiên hôm nay lại là một ngày linh cảm chuẩn xác, chẳng phải là xích mích đã đến rồi sao.

 

Hết chương 18.

 

Chương 18: Linh Cảm Của Tôi Xưa Nay Vẫn Luôn Rất Chuẩn

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên