Chương 180: Nhân Vật Phản Diện Nhỏ Bé Đáng Thương Mà Tôi Cứu Lại Là Một Kẻ Bệnh Kiều (Phần 1)

Chương 180: Nhân Vật Phản Diện Nhỏ Bé Đáng Thương Mà Tôi Cứu Lại Là Một Kẻ Bệnh Kiều (Phần 1)

 

Sau khi bóng lưng người nghệ sĩ đàn dương cầm biến mất, tôi lạnh giọng nói vào khoảng không sau sân khấu: “Ra đây.”

 

Cùng với tiếng bước chân sột soạt, một bóng người mảnh khảnh lách ra khỏi góc tối.

 

Cậu ta ngẩng đầu lên, đôi mắt tựa nai con ngập tràn vẻ hoảng loạn.

 

“Xin lỗi, tôi không, không cố ý nghe lén đâu …”

 

Tiểu thiếu gia nhà họ Trần cắn chặt môi dưới, cả khuôn mặt đã đỏ bừng một mảng, đến cả vành tai cũng đỏ rực lên.

 

Tôi để ý thấy nhịp thở của cậu ta rất gấp gáp, liền nhớ đến lời đồn mình từng nghe…

 

Tiểu thiếu gia nhà họ Trần mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng, cực kỳ sợ những nơi đông người, hễ người đông một chút là sẽ khó thở, nặng hơn còn có thể co giật rồi ngất đi.

 

Vậy cậu ta đến buổi hòa nhạc này làm gì?

 

Những ngón tay trắng nõn thon dài của cậu ta căng thẳng vò lấy vạt áo, như để trả lời cho thắc mắc của tôi.

 

“Tôi chỉ là, muốn đến tìm ngài.”

 

“Ở đây… có người, tôi sợ, nên theo phản xạ đã trốn đi, không phải cố ý đâu…”

 

Nói ra được những lời này dường như đã là một sự gắng gượng tột cùng đối với cậu ta. Cậu ta lắp ba lắp bắp nói cho xong, cuối câu còn xen lẫn cả tiếng khóc nức nở, trông hệt như một chú mèo con bị người ta túm gáy.

 

Trông thật chẳng giống một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong cái giới này chút nào.

 

“Cậu tìm tôi có việc gì?”

 

Cậu ta lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn tôi, nhưng ngay khoảnh khắc trông thấy mặt tôi, cậu ta lại cúi gằm đầu xuống, động tác nhanh như thể bị bỏng. Cắn cắn môi dưới, cậu ta nói:

 

“Tôi muốn, tôi muốn… xin ngài hãy cứu lấy nhà họ Trần.”

 

“Chỉ cần ngài cứu nhà họ Trần, tôi làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp cho ngài.”

 

Cậu ta sở hữu một làn da trắng muốt, lúc này lại đang cúi đầu, để lộ ra một đoạn cổ thon gầy. Vì căng thẳng và xấu hổ, nơi đó đã nhuốm một màu hồng phơn phớt. Cộng thêm giọng điệu nức nở trong lời nói, mấy chữ “làm trâu làm ngựa” bất giác khiến người ta liên tưởng đến những chuyện không mấy trong sáng.

 

Trớ trêu thay, cậu ta lại mang một dáng vẻ ngây thơ chẳng biết gì, càng khơi dậy ham muốn ngược đãi của kẻ khác.

 

Thứ trong trắng không tì vết nhất, mới là thứ khiến người ta muốn vấy bẩn nhất.

 

Kẻ càng ngây thơ khờ dại, lại càng khiến người ta nảy sinh ham muốn hủy hoại.

 

Vị tiểu thiếu gia nhà họ Trần này, xem ra đã quá quen với việc dùng tấm thân đẹp đẽ này để dụ dỗ người khác bộc lộ dục vọng.

 

Đóng kịch hay thật.

 

Phải rồi, nạn nhân thứ tám và thứ chín của nhà họ Trần, hình như đều bị sát hại trong lúc đang ân ái.

 

Tôi nhíu mày, lướt mắt qua tấm lưng mỏng manh của cậu ta ẩn sau chiếc áo sơ mi trắng và quần yếm kẻ sọc màu cà phê.

 

Chắc là không phải đâu nhỉ?

 

Dù sao cũng là quan hệ huyết thống mà.

 

Tiểu thiếu gia nhà họ Trần đang chờ đợi câu trả lời của tôi thì càng thêm thấp thỏm bất an, cậu ta dè dặt ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Tôi nhướng mày, vươn tay bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn tinh xảo của cậu ta, buộc cậu ta phải ngẩng đầu lên.

 

Trong sự kinh ngạc tột độ, đôi môi cậu ta khẽ hé mở, để lộ bờ môi dưới hơi sưng đỏ vì bị cắn mút nhiều lần. Qua kẽ môi hé mở ấy, có thể lờ mờ trông thấy hàm răng trắng ngà và chiếc lưỡi nhỏ xinh.

 

Còn lấp lánh ánh nước.

 

Ngón cái của tôi lướt nhẹ, chậm rãi vuốt ve chiếc cằm của cậu ta, gương mặt cậu ta liền ửng hồng vì hành động của tôi.

 

“Cậu nói cậu nguyện làm trâu làm ngựa cho tôi?”

 

Tôi cười, hạ thấp giọng, ghé sát lại gần cậu ta. Thân hình cậu ta run lên, theo phản xạ giãy giụa một chút rồi lại nhận ra mình đang cầu cạnh người khác, nên đành im lặng. Chỉ có điều, sự run rẩy và tiếng nức nở trong giọng nói lại càng thêm rõ rệt: “Vâng, đúng vậy.”

 

Cậu ta run rẩy trong tay tôi, mỏng manh như một chiếc bình sứ, dễ vỡ.

 

Thứ càng mong manh lại càng khiến người ta muốn bóp nát.

 

Cậu ta thừa hiểu đạo lý này.

 

“Cậu cũng biết, tình hình nhà họ Trần bây giờ không dễ cứu đâu.”

 

Nhà họ Trần liên tiếp có chín người chết, chẳng ai biết được người tiếp theo có phải là mình không.

 

Cổ phiếu của nhà họ Trần rớt giá thảm hại, cổ đông ai nấy đều lo sợ bất an, không ít người đã bắt đầu ngấm ngầm bán tháo cổ phiếu. Cả tập đoàn trên dưới hỗn loạn, nhân viên hoang mang, đơn từ chức bay tới tấp.

 

Cái chết của cổ đông thứ chín đã khiến không ít kẻ muốn nhân cơ hội thâu tóm cổ phiếu nhà họ Trần cũng phải chùn tay, bởi chẳng ai dám đảm bảo rằng, sau khi mua cổ phiếu của nhà họ Trần rồi, mình có trở thành người chết tiếp theo hay không.

 

Để ổn định tập đoàn, đại thiếu gia nhà họ Trần đã dứt khoát mua lại cổ phiếu từ tay mấy vị cổ đông muốn bán tháo kia.

 

Vào thời điểm này, giá cổ phiếu bị ép xuống rất thấp, nhưng dòng tiền lưu động của nhà họ Trần cũng thực sự có hạn. Để gom đủ tiền, cuối cùng đại thiếu gia nhà họ Trần đành phải bán đi mấy căn nhà ở các thành phố hạng nhất.

 

May mắn là, cuối cùng những tiếng nói bất an trong tập đoàn cũng đã lắng đi phần nào. Công ty do cụ cố của anh cả một tay sáng lập, mà anh cả trước nay vốn hiếu thuận, ít nhất cũng sẽ cố gắng hết sức để chèo lái tập đoàn – trước khi chết.

 

Những nhân viên và cổ đông cho rằng hai anh em nhà họ Trần cũng khó thoát khỏi cái chết thì đã cao chạy xa bay từ lâu, số còn lại đều tin rằng bọn họ qua được đại nạn ắt sẽ có phúc lớn về sau. Công ty cũng xem như trong hoạ có phúc, về tổng thể thì đã trở nên gọn gàng hơn một chút.

 

Nhưng tình hình cũng chỉ tốt hơn được một tí tẹo mà thôi.

 

Nhà họ Trần bây giờ cần một liều thuốc trợ tim, cần một đối tác mới, và một khoản tiền khổng lồ.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Những thứ này tôi đều có.

 

Nhưng tại sao tôi phải đưa cho nhà họ Trần?

 

Nếu có tâm tư đó, chẳng phải thâu tóm luôn nhà họ Trần thì tốt hơn sao?

 

Tiểu thiếu gia nhà họ Trần cũng hiểu rõ đạo lý này, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, nhưng ánh mắt ngược lại còn kiên định hơn bội phần. Cậu ta bạo gan khẽ nắm lấy cổ tay tôi: “Tổng tài, tôi có thể làm bất cứ điều gì.”

 

Đôi môi cậu ta khẽ mấp máy, cánh môi mềm mại quyến rũ như chiếc bánh pudding dâu tây.

 

“Làm người tình hợp đồng của tôi, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của tôi, thì tôi sẽ cứu nhà họ Trần, thế nào?”

 

Dưới ánh mắt đầy hứng thú của tôi, cậu ta xấu hổ cắn chặt môi dưới, dường như đang giằng xé.

 

Tôi cười hỏi: “— Cậu nghĩ, tôi sẽ nói như vậy sao?”

 

Cậu ta ngẩn ra, rồi bị tôi hất tay ra.

 

Suýt chút nữa thì loạng choạng ngã sõng soài xuống đất, cậu ta ngơ ngác nhìn tôi, trong mắt đã phủ một tầng sương mờ.

 

“Tổng tài?”

 

Tôi chán ghét tháo găng tay, ném vào thùng rác.

 

Vừa rồi, khi tôi giơ tay lên, cậu ta đã chạm vào một khoảng da nhỏ lộ ra giữa găng tay và ống tay áo của tôi.

 

Trên da dường như vẫn còn lưu lại cảm giác lành lạnh, hơi ẩm ướt vì dính phải mồ hôi từ những ngón tay của cậu ta.

 

Tôi lạnh giọng nói: “Tôi đã nói không chỉ một lần, tôi có người thương rồi, đừng có đến làm phiền tôi nữa, nếu không tôi không ngại biến nhà họ Trần thành một trong những chiến lợi phẩm của mình đâu.”

 

Đối diện với khuôn mặt trắng bệch của cậu ta, tôi cười khẩy một tiếng.

 

“Huống hồ chi, kể cả khi tôi không có người thương, tôi cũng chẳng có hứng thú gì với cậu. Tôi không thích kiểu người như cậu.”

 

Nói xong, tôi quay người rời đi.

 

………..

 

Lên xe, tôi nhận lấy khăn giấy ướt khử trùng từ tay thư ký, lau đi lau lại vùng da trần ở cổ tay, nhân tiện hỏi về diễn biến sau đó của vụ việc ở quán bar.

 

Vừa hỏi xong, tôi không khỏi nhíu mày.

 

Người phụ nữ đã gặp gỡ và trò chuyện với tiểu thiếu gia nhà họ Trần ở quán bar, cuối cùng cùng nhau rời đi, đã biến mất.

 

Theo điều tra, người phụ nữ đó là một quản lý cấp cao của một doanh nghiệp nào đó, năng lực nghiệp vụ rất mạnh, là một nhân tài.

 

Tuy nhiên, song song với đó, đời tư của cô ta cũng rất được chú ý.

 

Cô ta thích những chàng trai trẻ có thân hình mỏng manh gầy yếu, thích chiếm thế chủ động trong chuyện giường chiếu, và ra tay rất tàn nhẫn.

 

Từng có một nam người mẫu trong một câu lạc bộ bị cô ta hành cho đến sa trực tràng.

 

Năm đó, sau khi nam người mẫu kia đến khoa hậu môn trực tràng, chiến tích bác sĩ lôi ra từ trực tràng của anh ta là một cái bóng đèn và hai quả bóng tennis đã được lan truyền rộng rãi.

 

Chuyện này cũng không có gì to tát, dù sao cũng là chuyện riêng tư, một người nguyện đánh một người nguyện chịu, người ngoài không có quyền chỉ trích.

 

Nhưng ngoài ra, cô ta còn khá lăng nhăng đa tình. Từng có người nhìn thấy, trong vòng một ngày, chàng trai bên cạnh cô ta đã đổi đến ba người, và ba chàng trai này đã đánh nhau túi bụi ngay trước cửa công ty.

 

Hôm đó lại đúng vào ngày gặp mặt một đối tác quan trọng, trận chiến của bọn họ suýt chút nữa đã làm hỏng cả hợp đồng.

 

Những chuyện này đều khiến cô ta trở thành đề tài bàn tán của đồng nghiệp.

 

Tuy nhiên, năng lực làm việc mạnh mẽ và kỹ năng chuyên môn không thể thay thế của cô ta đủ để dập tắt hết những lời đồn thổi này, khiến lãnh đạo công ty phải chịu áp lực mà tiếp tục tuyển dụng cô ta.

 

Vốn dĩ một quản lý cấp cao có vai trò quan trọng trong công ty như vậy, sau khi mất tích, hẳn sẽ bị phát hiện rất nhanh.

 

Trùng hợp thay, ngày cô ta đến quán bar lại chính là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ phép năm của mình.

 

Sau khi kết thúc kỳ nghỉ kéo dài mười bốn ngày, vào ngày làm việc đầu tiên, sau khi các đồng nghiệp của cô ta không thể liên lạc được, đã lập tức báo cảnh sát.

 

Phản ứng của các đồng nghiệp rất nhanh, tuy nhiên, tính từ lúc cô ta mất tích, đã mười bốn ngày trôi qua.

 

Chuyện này liệu có liên quan gì đến tiểu thiếu gia nhà họ Trần không?

 

Còn chưa kịp tiến hành điều tra sâu hơn, thì bên phía người nghệ sĩ đàn dương cầm lại xảy ra chuyện.

 

Nghệ sĩ đàn dương cầm bị bắt cóc.

 

Biết được tin này, tôi không nhịn được mà day day mi tâm.

 

Lần này, bọn bắt cóc đúng là đã đá phải tấm sắt rồi.

 

Hiện tại, số người đang ngầm quan sát cậu nghệ sĩ đàn dương cầm kia, lúc ít nhất cũng có hơn hai mươi người, tương đương với việc bọn bắt cóc đã bắt người đi ngay trước mắt bao nhiêu người.

 

Các nhân viên bí mật đã mặc cho bọn bắt cóc đưa người đi, có hai nguyên nhân.

 

Một là, muốn xem thử cậu nghệ sĩ đàn dương cầm nọ còn thủ đoạn tấn công nào khác không.

 

Hai là, vì kẻ bắt cóc là một người quen cũ.

 

Tiểu thiếu gia nhà họ Trần.

 

Hết chương 180.

 

Chương 180: Nhân Vật Phản Diện Nhỏ Bé Đáng Thương Mà Tôi Cứu Lại Là Một Kẻ Bệnh Kiều (Phần 1)

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên