Chương 181: Nhân Vật Phản Diện Nhỏ Bé Đáng Thương Mà Tôi Cứu Lại Là Một Kẻ Bệnh Kiều (Phần 2)
Tất cả mọi người đều sững sờ, không nói nên lời.
Một bên là nghi phạm của vụ án giết người hàng loạt, một bên là Công Lược Giả có khả năng ru người khác vào giấc ngủ. Hai người này mà đối đầu nhau, nhất thời không biết nên lo cho Tiểu thiếu gia nhà họ Trần, hay là lo cho nghệ sĩ đàn dương cầm nữa.
Cũng không biết chất lượng giấc ngủ của Tiểu thiếu gia nhà họ Trần ra sao.
Cảnh sát tức tốc lên đường đến biệt thự cũ của nhà họ Trần ngay trong đêm.
Để mua cổ phần, Đại thiếu gia nhà họ Trần đã bán gần hết bất động sản dưới tên hai anh em. Giờ đây, trong số các bất động sản ở những thành phố hạng nhất, nhà họ Trần cũng chỉ còn lại tòa trang viên này.
Lúc các nhân viên xông vào biệt thự, trời đã về khuya. Khi đó, anh ta vẫn đang cặm cụi xử lý công việc, chưa kịp phản ứng đã bị đè xuống đất. Mặt anh ta áp lên bàn, đôi mắt với hai quầng thâm đen thui lộ ra vẻ ngơ ngác, trông đến tội.
“Em trai tôi? Bắt cóc?”
“Chắc là có hiểu lầm gì đó chăng?”
Hiểu lầm ư?
Năm mươi sáu cặp mắt đang theo dõi cậu nghệ sĩ dương cầm có thể khẳng định, chẳng có hiểu lầm nào ở đây cả.
Kẻ bắt cóc nghệ sĩ dương cầm chính là Tiểu thiếu gia nhà họ Trần.
Đại thiếu gia nhà họ Trần cũng bị hai cảnh sát trông chừng.
Điều đáng nói là, ngay cả lúc này, anh ta vẫn giữ được bình tĩnh.
Anh ta đẩy lại gọng kính lệch của mình, lo lắng nói: “Em trai tôi ngủ rồi, mọi người làm ơn nhẹ tay một chút, đừng dọa nó.”
Tìm được phòng ngủ của Tiểu thiếu gia nhà họ Trần, họ đẩy cửa vào thì thấy cậu ta quả thật đang ngủ.
Phòng ngủ của cậu ta có tông màu ấm áp, tựa như lạc vào một thế giới cổ tích vậy. Chìm trong chiếc giường lớn mềm mại, làn da cậu ta mềm mại trắng trẻo, hơi thở sâu và đều đặn, khuôn mặt ửng hồng vì say ngủ, trông ngon giấc vô cùng.
Khi cậu ta tỉnh dậy vì bị bắt giữ, vẻ hoảng sợ trong veo trong mắt cậu ta, hệt như một chú nai con bị kẻ săn mồi dồn đến vách đá, bất lực và đáng thương, khiến người ta nhìn mà phải mềm lòng.
“Các người là ai?!”
Tiếc thay, vào lúc này, ở đây chẳng có ai thương hoa tiếc ngọc cả .
Chú nai con say ngủ vẫn mặc đồ ngủ mà bị còng tay. Hai anh em nhà họ Trần đều bị đưa ra phòng khách, số người canh giữ bọn họ lên đến cả chục người.
Những người còn lại bắt đầu tìm kiếm nghệ sĩ dương cầm mất tích.
Trong phòng khách, Tiểu thiếu gia nhà họ Trần nước mắt lưng tròng, muốn nép vào người anh trai, nhưng những người canh gác không cho hai anh em họ có cơ hội tiếp xúc.
Đại thiếu gia nhà họ Trần nói: “Chắc chắn là có hiểu lầm gì đó. Em trai tôi rất sợ những nơi đông người, cũng ghét ra ngoài. Tối nay nó vẫn luôn ở nhà, không thể nào đi bắt cóc nghệ sĩ dương cầm kia được.”
“Hơn nữa, sức khỏe của nó trước giờ không tốt, vẫn luôn uống thuốc điều trị, làm sao có thể bắt cóc một người đàn ông to con được chứ.”
Anh ta biết những điều này không đủ để cấu thành bằng chứng quyết định giúp em trai mình thoát tội, bèn cố gắng suy nghĩ xem còn bằng chứng ngoại phạm nào khác không.
Thế nhưng, vì cậu ta không thích môi trường đông người nên người giúp việc nhà họ Trần không ở lại. Bọn họ chỉ đến biệt thự vào giờ làm việc, thời gian còn lại, trong nhà chỉ có hai anh em. Thậm chí vì anh ta bận rộn chuyện công ty, phần lớn thời gian trong biệt thự chỉ có một mình tiểu thiếu gia.
Lúc vụ án xảy ra trời đã tối, qua cả giờ cơm chiều, người giúp việc đã về hết. Tính đi tính lại, vậy mà không có một ai có thể chứng minh cậu ta chưa từng ra khỏi nhà.
Sắc mặt Đại thiếu gia nhà họ Trần có chút nặng nề, nhưng nhìn chung vẫn giữ được bình tĩnh.
Lúc này, cậu ta lại lí nhí lên tiếng: “Tôi… tôi có bằng chứng ngoại phạm.”
Đối với cậu ta, số người ở đây thực sự quá đông, giọng nói run rẩy, nhỏ xíu, nếu không nghe kỹ thì chẳng nhận ra là cậu ta vừa nói.
Ánh mắt của những người xung quanh quét tới, giọng cậu ta lập tức càng nhỏ hơn.
“Tối nay… tối nay tôi ở phòng vẽ, tôi… tôi vẽ tranh, có quay video…”
Ánh mắt đại thiếu gia nhà họ Trần sáng lên, nói: “Đúng rồi, em trai tôi có thói quen quay lại quá trình vẽ tranh. Cái này có thể dùng làm bằng chứng ngoại phạm.”
Các nhân viên cảnh sát nhìn nhau, một người đi tìm đoạn video của tối hôm đó.
Thẻ nhớ nhanh chóng được mang đến, trên màn hình máy tính bắt đầu phát lại quá trình vẽ tranh của cậu ta.
Trong video, cậu ta mặc bộ đồ ngủ hoạt hình rộng thùng thình, ngồi trước giá vẽ, toàn tâm toàn ý vẽ tranh.
Đây là góc máy quay từ bên trái, có thể nhìn thấy hơn nửa nội dung trên bảng vẽ và cả khuôn mặt nghiêng của cậu ta.
Trên bức tường bên phải có treo một chiếc đồng hồ hình con mèo.
Từ sáu rưỡi chiều sau khi ăn cơm xong, cho đến tận mười một rưỡi tối, cậu ta như bị dán chặt vào ghế vẽ, chăm chú không rời.
Mãi cho đến khi chuông báo thức vang lên, cậu ta mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nhìn đồng hồ rồi đứng dậy rời khỏi ghế.
Đại thiếu gia nhà họ Trần giải thích: “Sức khỏe em trai tôi không tốt, nhưng hễ vẽ tranh là lại quên cả thời gian, nên tôi bảo nó đặt báo thức để nhắc nhở đi tắm rửa và đi ngủ.”
Thời gian trong và ngoài video đều khớp nhau.
Sau khi được chuyên gia giám định, đoạn video này không phải là sản phẩm cắt ghép, mà chính là những gì đã xảy ra tối nay.
Nói cách khác, đoạn video này đủ để giúp cậu ta thoát tội một cách hoàn hảo.
Nhưng mà, đúng lúc này, những người đi tìm kiếm bên ngoài đã dẫn nghệ sĩ đàn dương cầm quay lại phòng khách.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu nghệ sĩ, đồng tử của hai anh em nhà họ Trần lập tức giãn ra.
Chi tiết nhỏ này không hề lọt qua mắt cảnh sát.
Cậu nghệ sĩ đàn dương cầm người đầy bụi bẩn, quần áo xộc xệch, trên người còn có vết bầm, vết roi và vết siết, trông thảm thương vô cùng.
Cậu ta vừa thấy Tiểu thiếu gia nhà họ Trần thì cả người liền run lên, lớn tiếng tố cáo: “Chính là tên đó! Chính tên đó đã bắt cóc tôi!!!”
Sự sợ hãi trong giọng nói cậu ta gần như sắp tràn cả ra ngoài.
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần co rúm lại, bất lực phản bác: “Anh… anh vu khống tôi.”
Một cảnh sát đi bên cạnh cậu nghệ sĩ đàn dương cầm lạnh lùng nói: “Chúng tôi tìm thấy cậu ấy trong một căn hầm.”
Nghe thấy câu này, vẻ hoảng sợ và bất lực trên mặt Tiểu thiếu gia nhà họ Trần tức thì biến mất, sắc mặt lạnh đi.
Rõ ràng, trong căn hầm đó có bằng chứng quyết định để kết tội cậu ta.
Và cũng đúng lúc này, các nhân viên cảnh sát xung quanh đều căng thẳng thần kinh, nhìn chằm chằm vào cậu ta.
Vẻ yếu đuối trước đó của cậu ta đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sát khí đáng sợ như của một con mãnh thú.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào cậu nghệ sĩ đàn dương cầm, mắt không chớp lấy một cái.
Khó mà tưởng tượng được, sát khí ngùn ngụt như vậy lại phát ra từ một thiếu niên có vẻ ngoài vô hại đến thế.
Đội trưởng khẽ hỏi: “Đã tìm thấy nạn nhân số 10 chưa?”
Số 10, chính là vị quản lý cấp cao đã mất tích.
Người phụ trách tìm kiếm lắc đầu, vẻ mặt nặng nề.
Hiện tại, tội danh có thể định cho Tiểu thiếu gia nhà họ Trần là bắt cóc, nhưng hung thủ của vụ án quản lý cấp cao mất tích và vụ án giết người hàng loạt của nhà họ Trần vẫn chưa tìm thấy.
Không có bằng chứng thì không thể định tội.
Thậm chí còn không thể gộp chung các vụ án lại với nhau.
Vụ mất tích của vị quản lý thì không cần phải nói nhiều.
Gần như có thể khẳng định, hung thủ sát hại nạn nhân số 8 và số 9 là cùng một người.
Nhưng cách thức gây án của nạn nhân từ số 1 đến số 7 lại khác với số 8 và 9.
Tai của Tiểu thiếu gia nhà họ Trần lại khá thính, cuối cùng ánh mắt cậu ta cũng rời khỏi nghệ sĩ đàn dương cầm, xuyên qua đám đông và nhìn thẳng về phía vị đội trưởng.
“Báo cáo cảnh sát, tôi có manh mối quan trọng muốn cung cấp.”
Cậu ta vừa mở miệng, mọi người đều kinh ngạc.
Giọng điệu và ngữ khí của cậu ta lúc này đã hoàn toàn khác với cái vẻ rụt rè mềm mỏng trước đó.
Giọng cậu ta lười biếng, âm cuối vút lên, như một chiếc móc câu nhỏ, rõ ràng lời nói không có vấn đề gì, nhưng ngữ điệu lại như đang tán tỉnh.
Đội trưởng lạnh lùng quát: “Nói chuyện cho đàng hoàng.”
Cậu ta cười: “Tôi đang nói chuyện đàng hoàng mà, anh cảnh sát.”
Nhìn biểu cảm của Đại thiếu gia nhà họ Trần, không hề có chút kinh ngạc nào, xem ra đây mới là con người thật của em trai anh ta.
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần khẽ hất chiếc cằm tinh xảo về phía cậu nghệ sĩ đàn dương cầm, nói: “Tôi thừa nhận, tôi đã bắt cóc cậu ta, nhưng tôi bị mê hoặc.”
Nghệ sĩ đàn dương cầm sững sờ, rồi giận dữ nói: “Chẳng lẽ tôi còn có thể ép anh bắt cóc tôi sao?”
Tiểu thiếu gia cười tủm tỉm: “Cái đó thì khó nói lắm.”
“Thưa cảnh sát, tôi nghi ngờ cậu ta đã học kỹ thuật thôi miên, hoặc là tu luyện một loại võ công nào đó có liên quan đến âm nhạc. Lúc cậu ta gặp tôi, chỉ ngâm nga nửa bài hát thôi là tôi đã mất ý thức, lúc tỉnh lại đã thấy mình ở nhà rồi.”
Đội trưởng không khỏi liếc nhìn đội phó.
Chuyện liên quan đến nghệ sĩ đàn dương cầm thuộc dạng cơ mật, người ngoài chỉ biết tiếng đàn của cậu ta có thể ru người khác ngủ, nhưng Tiểu thiếu gia nhà họ Trần lại nói tiếng đàn của nghệ sĩ dương cầm sẽ khiến người ta mất ý thức.
Điều này cũng trùng khớp với nghi ngờ của viện nghiên cứu.
Viện nghiên cứu nghi ngờ rằng, việc ru ngủ bằng tiếng đàn chỉ là một phần năng lực của cậu nghệ sĩ, năng lực thực sự của cậu ta là điều khiển âm thanh.
Nghệ sĩ đàn dương cầm tức giận nói: “Trước đây tôi còn không quen biết anh, tại sao phải điều khiển anh bắt cóc tôi? Tôi hoàn toàn không có động cơ! Nhưng tôi biết động cơ của anh!”
“Rõ ràng là anh đã bắt tôi đến đây, trước khi hành hạ tôi, anh đã nói… anh đã nói…” Nghệ sĩ đàn dương cầm cắn môi dưới, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ và tức giận. “Anh nói, vì cái gì mà Tổng tài lại đối xử đặc biệt với tôi, trong khi lại từ chối anh hết lần này đến lần khác.”
……………
Tôi đến đúng vào lúc này.
Vừa bước vào cửa, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng khách đều đổ dồn về phía tôi, vẻ mặt ai nấy đều phức tạp.
Dù đã quen với việc đi lại dưới ánh mắt của mọi người, nhưng lúc này tôi cũng có chút không chịu nổi.
Bởi vì tình hình của nghệ sĩ đàn dương cầm khá đặc biệt, nên trên đường đi, tôi đã xem trực tiếp hiện trường qua đường link mà đội trưởng gửi. Không ngờ vừa vào cửa, nghệ sĩ đàn dương cầm đã tung một đòn lớn, kéo cả tôi vào chuyện này.
Đội trưởng nhìn tôi, trong mắt mang ba phần thương hại, ba phần bất đắc dĩ, ba phần nghiêm nghị và một phần buồn cười, hỏi: “Tổng tài, cậu ấy nói có thật không?”
Tôi day day trán: “…Cũng có thể coi là vậy.”
“Tiểu thiếu gia nhà họ Trần quả thực đã bày tỏ cảm tình với tôi, nhưng tôi cũng không hề đối xử đặc biệt với nghệ sĩ đàn dương cầm. Cậu nghệ sĩ là người trong mộng của đối tác, lại là nghệ sĩ của công ty tôi, sự quan tâm chỉ nằm trong phạm vi bình thường.”
Vừa dứt lời, sắc mặt của cả Tiểu thiếu gia nhà họ Trần và nghệ sĩ đàn dương cầm đều có chút tái đi.
Cậu ta không thể tin nổi mà buột miệng: “Cậu ta không phải là ‘người thương’ mà anh nói đến sao?”
Tôi: “…Đương nhiên là không phải.”
“Người thương, dĩ nhiên là phải chờ sau khi đã xác định quan hệ mới có thể gọi như vậy. Lúc tôi và nghệ sĩ đàn dương cầm nói chuyện, cậu đã trốn trong bóng tối, đáng lẽ phải nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện của chúng tôi rồi chứ, sao cậu lại có thể hiểu lầm được nhỉ?”
Lúc chúng tôi nói chuyện còn cách nhau cả một sải tay, suốt quá trình không hề có tiếp xúc thân thể, giọng điệu lại xa cách khách sáo, rốt cuộc thì cậu ta đã hiểu lầm như thế nào vậy?
Cậu ta vừa thốt ra câu nói này, động cơ gây án gần như đã có thể xác định.
Đại thiếu gia nhà họ Trần vẫn luôn giữ bình tĩnh, giờ đây mặt cũng sa sầm lại. Anh ta muốn bảo em trai mình im miệng, nhưng nhân viên canh giữ bên cạnh anh ta nào phải dạng vừa.
Anh ta chỉ có thể mặt mày đen sì tiếp tục ngồi trên sofa, cùng với Tiểu thiếu gia nhà họ Trần mặt mày trắng bệch bị giữ ở hai đầu ghế, trông qua chẳng khác nào Hắc Bạch Vô Thường.
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần lại chẳng để ý đến sắc mặt của anh trai mình, chỉ lẩm bẩm: “Tôi cứ tưởng, anh đang theo đuổi cậu ta, chỉ vì lý do của Mộ tổng nên không tiện nói ra, bèn gọi cậu ta là người thương…”
Lối suy nghĩ này thật kỳ lạ.
Cậu ta nhìn thẳng vào tôi: “Vậy người thương của anh rốt cuộc là ai?”
Cậu ta vừa nhắc, tôi liền nghĩ đến anh trợ lý vẫn chưa định công khai với mình, tâm trạng bỗng trở nên có chút tồi tệ.
“Không liên quan gì đến cậu.”
Nghe vậy, trên mặt cậu ta lộ ra vẻ hối hận, không biết là hối hận vì đã bốc đồng bắt nghệ sĩ đàn dương cầm vô ích, tự bại lộ bản thân, hay là hối hận vì đã không bắt được người thương thực sự của tôi.
Nhưng rồi cậu ta lại ngẩng đầu lên: “Tôi thừa nhận tôi đã nói dối, tôi đúng là đã bắt tên đó về nhà, nhưng những gì tôi nói sau đó là thật.”
Cậu ta nhìn về phía những nhân viên tìm kiếm đã tìm thấy nghệ sĩ đàn dương cầm: “Các anh tìm thấy tên đó từ chỗ căn hầm, chắc cũng đã xem qua căn hầm rồi chứ?”
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần cười một tiếng, nụ cười khó hiểu đó khiến người ta lạnh cả gáy.
“Căn hầm đó chỉ có thể mở từ bên ngoài, bên ngoài còn lót hai lớp bông cách âm. Bên ngoài nữa là vườn hoa, bây giờ là mùa hè, hoa trong vườn đều nở rộ, tối nay lại vừa mới bón phân, mùi vừa nồng vừa phức tạp, dù là người hay chó nghiệp vụ gì cũng không thể tìm thấy cậu ta trong thời gian ngắn như vậy được.”
“Cho nên, lúc các anh tìm thấy cậu ta, cửa hầm chắc là không khóa? Hay nói cách khác, là chính cậu ta đã tự chạy ra ngoài cầu cứu?”
Tôi liếc mắt nhìn đội trưởng.
Đội trưởng ra hiệu.
Tôi hiểu rồi.
Cửa hầm không khóa.
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần vẫn tiếp tục nói: “Bất kể là trường hợp nào, các anh có nghĩ rằng, tôi đã mất công bắt người về rồi, lại có thể phạm phải một sai lầm sơ đẳng như quên khóa cửa không?”
Tiểu thiếu gia cười lạnh một tiếng, nhìn tôi: “Tôi đúng là ghen tị với tên đó thật. Lúc ấy tôi cứ tưởng tên đó chính là người thương của Tổng tài, nhưng nhìn kỹ lại cũng chẳng có gì đặc biệt, vì cái gì mà tên đó được còn tôi thì không?”
Tiểu thiếu gia như đang trình bày tâm lý gây án, lại như đang chất vấn tôi.
Tôi không trả lời, cậu ta lại thu hồi ánh mắt, vẻ mặt lộ ra chút chế giễu, không biết là dành cho bản thân, hay cho ai khác.
“…Thế nên tôi đã đưa tên đó về.”
“Tôi muốn xem, rốt cuộc tên đó có điểm gì đáng để Tổng tài phải nhung nhớ không quên.”
“Tôi quất tên đó vài roi, sau đó thì không nhớ gì nữa, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường.”
“Tiếng đàn của tên đó có thể khiến người ta ngủ thiếp đi — các anh hẳn đã sớm chú ý đến điều này rồi phải không? Bên cạnh tên đó luôn có người âm thầm đi theo, đúng không? Nếu không thì làm sao có thể phát hiện ra chuyện tên đó bị bắt cóc nhanh như vậy, mà lại còn biết là do tôi làm.”
“Nhạc ru ngủ đã có từ lâu, nhưng không có bản nhạc nào hiệu quả tốt đến mức này, tốt đến bất thường. Nếu tên đó có thể dùng tiếng đàn để ru người khác ngủ, thì việc tên đó có thể dùng tiếng hát để thôi miên—cũng là chuyện có thể, đúng không? Những điều này chắc các anh cũng nghĩ ra được, nếu không đã chẳng cử nhiều người đến canh chừng tên đó như vậy.”
Tiểu thiếu gia nở nụ cười, nhưng đáy mắt không có ý cười: “Thế nên, chuyện này tôi đúng là có sai, tôi thừa nhận. Nhưng tôi nghi ngờ, tôi đã vô tình bị tên đó thôi miên.”
“Dù là bắt cóc, hay là ngủ thiếp đi gì cũng vậy, đều không phải là ý muốn của tôi, tôi chỉ là một nạn nhân.”
Không ngờ chuyện này mà tiểu thiếu gia cũng có thể lấp liếm cho qua được.
Nhìn bộ dạng nạn nhân của vị tiểu thiếu gia nhà họ Trần, cậu nghệ sĩ đàn dương cầm tức đến đỏ mặt tía tai, chỉ vào cậu ta mà “anh anh anh” mãi, cuối cùng vẫn không nói được câu nào trọn vẹn.
Mãi một lúc lâu sau, cậu nghệ sĩ mới miễn cưỡng lấy lại được khả năng ngôn ngữ của mình, giận dữ nói: “Tôi thôi miên anh, để bắt cóc chính mình ư? Tôi bị điên à?! Tôi có phải là kẻ thích bị ngược đãi đâu!”
“Cửa hầm không đóng thì sao chứ? Làm sao tôi biết được tên biến thái nhà anh đang nghĩ gì?! Biết đâu anh cố tình không đóng cửa, muốn đợi tôi trốn ra rồi chơi tôi một vố.”
“Động cơ gây án chính là để thu hút sự chú ý của Tổng tài!”
Sao lại kéo tôi vào chuyện này nữa rồi.
Một nhân viên điều tra trẻ tuổi không nhịn được nói: “Sự chú ý kiểu này thì có gì hay mà thu hút, làm vậy chỉ khiến Tổng tài có ấn tượng xấu hơn về cậu ta thôi…”
Nghệ sĩ đàn dương cầm phồng má lẩm bẩm: “Biết đâu tên biến thái này nghĩ rằng, làm như vậy có thể cho Tổng tài biết mình yêu Tổng tài đến nhường nào, thậm chí vì Tổng tài mà có thể làm chuyện phạm pháp.”
Đội phó không nhịn được ho nhẹ một tiếng, nói: “Hành vi phạm pháp không thể dùng để tỏ tình được, như vậy là trái đạo đức.”
Đây là vấn đề đạo đức hay không đạo đức à?
Tôi đau đầu day day trán.
Nếu cứ để hai người họ nói tiếp, danh tiếng của tôi sẽ bị tổn hại, và tôi sẽ phải làm những chuyện không có đạo đức mất.
Nhưng lúc này, Đại thiếu gia nhà họ Trần đột nhiên lên tiếng, giọng anh ta trầm ổn và bình tĩnh, không giống như một nghi phạm đang bào chữa cho mình và em trai, mà giống như đang trên bàn đàm phán liệt kê con bài tẩy của mình.
“Thực ra động cơ gây án của nghệ sĩ dương cầm này, chính cậu ta đã nói ra rồi — để thu hút sự chú ý của Tổng tài.”
“Theo tôi được biết, cậu nghệ sĩ dương cầm đây xuất thân từ trại trẻ mồ côi, nhờ tài năng piano mà được người tốt bụng tài trợ, thi đỗ vào học viện âm nhạc. Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu ta bắt đầu tìm việc, và công việc đầu tiên cậu ta tìm được, chính là nghệ sĩ dương cầm trong quán bar của bạn thân Tổng tài.”
“Cậu đã từng nói, nguyện vọng của mình là được chơi đàn trước công chúng, với tài năng piano và năng lực đặc biệt có thể ru người khác ngủ, muốn bước chân vào giới giải trí, chắc chắn sẽ có chỗ đứng. Tại sao cậu lại cam tâm tình nguyện vào quán bar làm nghệ sĩ dương cầm?”
“Đây là điểm đáng ngờ thứ nhất.”
“Tiếc thay, cậu không qua được vòng phỏng vấn của quán bar, sau khi mất việc, năng lực đặc biệt của cậu được Mộ tổng để mắt đến, trở thành nghệ sĩ dương cầm riêng của hắn ta.”
“Mộ tổng có cảm tình với cậu, vì muốn lăng xê cậu, không tiếc để cậu biểu diễn trong tiệc sinh nhật của mình, nhờ đó cậu mới có cơ hội gặp gỡ Tổng tài.”
“Nhưng cậu lại quay sang tỏ vẻ thân thiện với Đoàn tổng, hai vị tổng tài tranh nhau lấy lòng cậu. Sau khi Đoàn tổng đề nghị sẽ đưa cậu vào giới giải trí, Mộ tổng đành phải tìm đến Tổng tài.”
“Dù sao thì, nhà họ Đoàn cũng sở hữu công ty lớn thứ hai trong toàn bộ giới giải trí, còn công ty lớn nhất là Hoàn Hành Entertainment.”
“Trong lòng Mộ tổng, cậu vào tay nhà họ Đoàn chẳng khác nào thịt ném cho chó. Để cậu không bị Đoàn tổng cướp mất, Mộ tổng đã để cậu vào Hoàn Hành Entertainment.”
“Có nhiều người tỏ tình với cậu như vậy, tại sao cậu lại cố tình chọn Đoàn tổng để đối đầu với Mộ tổng?”
“Đây là điểm đáng ngờ thứ hai.”
Đại thiếu gia nhà họ Trần không đợi cậu nghệ sĩ dương cầm phản bác, liền giơ tay trái đang đeo còng và máy tính cá nhân lên, ra hiệu cho cảnh sát mở khóa.
Trong một thư mục bí mật, cảnh sát đã tìm thấy những lời lẽ mập mờ của nghệ sĩ dương cầm với Đoàn tổng, cùng những bức ảnh với hành động đầy ẩn ý.
Chẳng trách Đoàn tổng vốn luôn khéo léo, lại xé rách mặt mũi để tranh giành người với Mộ tổng. Hóa ra không chỉ vì chứng mất ngủ, mà còn vì, Đoàn tổng cho rằng mình có cơ hội có được cả thể xác lẫn trái tim của nghệ sĩ dương cầm.
Nghệ sĩ dương cầm giống như một mỏ vàng, nếu có thể sở hữu 100%, ai lại muốn dưới sự cho phép của chủ mỏ vàng, mỗi lần chỉ được nhìn từ xa một chút.
Lợi ích mà cậu ta mang lại đủ để hai người ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy phải xé rách mặt nhau.
“Lần trước em trai tôi thấy cậu và Tổng tài gặp riêng, cậu đã cố gắng kéo gần khoảng cách với Tổng tài, em tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình.”
“Đây là điểm đáng ngờ thứ ba.”
“Những điểm đáng ngờ này đủ để chứng minh cậu tiếp cận là vì Tổng tài, mục tiêu ban đầu của cậu, chính là Tổng tài.”
Dù mục tiêu có phải là vậy hay không, thì ở chỗ của Đại thiếu gia nhà họ Trần, mục tiêu chỉ có thể là tôi.
Như vậy mới dễ chứng minh cậu nghệ sĩ dương cầm không vô tội.
Từ đó giúp hai anh em bọn họ thoát tội.
Nhưng mà, Đại thiếu gia nhà họ Trần quả thực có tài, anh ta đã suy luận đúng.
Đúng là cậu nghệ sĩ đàn dương cầm đã tiếp cận tôi có mục đích.
Bên tai tôi, đồng thời vang lên tiếng nói của cậu nghệ sĩ đàn dương cầm và Đại thiếu gia nhà họ Trần.
【Toàn lời nói bậy! Đúng là toàn lời nói bậy!】
【Tôi gặp Mộ tổng, tham gia buổi hòa nhạc của anh ấy mới biết, hóa ra tiếng đàn của mình cũng có người thích.】
【Vào quán bar vì ở đó trả lương cao, lại có thể biểu diễn trước mọi người, xem như hoàn thành ước mơ của tôi.】
【Còn những cái gọi là bằng chứng với Đoàn tổng, càng là cắt câu lấy nghĩa và chụp góc!】
【Rõ ràng là tôi chỉ muốn cảm ơn sự giúp đỡ của Tổng tài, sao lại biến thành tôi có ý đồ xấu rồi!】
Nghệ sĩ đàn dương cầm tức giận giải thích, nhưng cậu ta đâu biết, từng lời từng câu giải thích này, đối với tôi lại có chút cố ý.
Người vừa rồi tức đến mức nói không nên lời, mà lời giải thích trong lòng lại có thể mạch lạc rõ ràng đến thế.
Đại thiếu gia nhà họ Trần dừng lại vài giây, cho mọi người thời gian tiêu hóa, rồi nói tiếp: “Tôi nghi ngờ, tên đó đã tương kế tựu kế, cố tình thôi miên em trai tôi, để em tôi bắt cóc mình, khiến Tổng tài phải chú ý đến mình.”
“Dù sao cũng là một tài năng tiềm năng mới ký hợp đồng, lại còn là người đã hẹn gặp để báo ơn, xảy ra chuyện, thể nào Tổng tài cũng sẽ quan tâm thêm vài phần.”
Đại thiếu gia nhà họ Trần cười khẽ: “Xem kìa, chẳng phải Tổng tài cũng đã đến rồi sao? Thậm chí còn là đích thân đến ngay trong đêm.”
Hết chương 181.
