Chương 181: Thời Hạn Truy Tố Có Hiệu Lực

Chương 181: Thời Hạn Truy Tố Có Hiệu Lực

 

Một lớp học có đôi khi còn đáng sợ hơn cả một xã hội thu nhỏ, ở cái độ tuổi chưa hẳn là trưởng thành này, cái ác của một số kẻ sẽ ỷ vào lớp vỏ bọc bảo vệ mang tên “vị thành niên” để chọc thủng ranh giới đạo đức và sự trói buộc của pháp luật. Không ít học sinh học cùng lớp với Tiêu Dã suýt chút nữa đã quên mất rằng, trong lớp cũng có tình trạng chia bè kết phái. Lớp Bảy trước kia từng bị Tiêu Dã trấn áp gắt gao. Chỉ cần hắn không làm ra những chuyện bắt nạt người khác, trong lớp tuyệt đối không một ai dám tụ tập ức hiếp bạn học. Nhưng ở lớp Một khối Tự Nhiên mới được xáo trộn và phân bổ lại này, có một vài bè phái lộn xộn đã âm thầm tồn tại từ bao giờ.

 

Khi Vu Học Lâm đeo cặp sách, bước vào lớp với dáng vẻ lấc cấc. Hắn ta thô lỗ cầm cuốn vở bài tập của Lương Kiều lên lật xem, rồi xé toạc luôn trang có viết tên, sau đó ném thẳng cuốn sách bài tập trống trơn của mình cho Lương Kiều. Có học sinh cúi gằm mặt xuống bàn giả vờ không nhìn thấy, bọn họ vốn đã coi chuyện này là điều bình thường. Dù sao thì người bị bắt nạt cũng chẳng phải là mình, có học sinh lại lộ rõ vẻ kinh ngạc trên mặt. Thế nhưng, chẳng một ai dám bước lên can ngăn, bởi vì bản thân bọn họ không có bản lĩnh đó, cứ ngốc nghếch ra mặt gánh vác làm chim đầu đàn thì chỉ tổ rước họa vào thân.

 

Có vài học sinh lớp Bảy cũ nhịn không được đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt đều vô thức lia về phía Tiêu Dã. Bọn họ vẫn còn nhớ rất rõ, hồi trước lớp bọn họ có một người tên là Vạn Hào, tên đó chuyên đi bắt nạt học sinh kém. Cuối cùng tên đó đã bị Tiêu Dã dạy dỗ cho một trận tơi bời, từ đó về sau không bao giờ dám tái phạm nữa. Giờ thì cái kẻ tên Vu gì gì đó này, không biết liệu hắn ta có đâm đầu thẳng vào họng súng của Tiêu Dã hay không đây.

 

Bị ép đổi sách bài tập, nhưng Lương Kiều không dám hó hé nửa lời. Cậu ta đánh không lại Vu Học Lâm, huống hồ chi bị bắt nạt bao nhiêu năm qua, cậu ta đã sớm biết cách làm thế nào để bảo vệ bản thân mình tốt hơn. Có đôi khi, hành động phản kháng chỉ đổi lấy những đòn trả thù hung hãn hơn mà thôi, chi bằng ngoan ngoãn chấp nhận tất cả, ít nhất thì sẽ không phải chịu thêm những nỗi đau về thể xác.

 

Không phải cậu ta không muốn vùng lên, dù cậu ta có nhát gan thật, nhưng cậu ta đã từng cầu cứu. Cầu cứu giáo viên, cầu cứu phụ huynh. Cậu ta cũng đã từng khóc lóc van xin ba mẹ cho mình chuyển trường. Nhưng nhắc đến ba mẹ nhà cậu ta, đó lại là một tầng thương đau khó có thể diễn tả thành lời được. Thế nên Lương Kiều đành lặng lẽ gánh chịu, chuyện cầu cứu Tiêu Dã ngày hôm qua đã vắt kiệt chút dũng khí cuối cùng của cậu ta rồi.

 

Có một khoảnh khắc, thậm chí cậu ta còn mường tượng rằng, giả sử mình chạy lên tầng thượng, công khai toàn bộ những uất ức và hành động áp bức mà Vu Học Lâm đã gây ra suốt những năm qua rồi nhảy xuống, liệu Vu Học Lâm có bị trừng phạt không. Cậu ta đã từng nghĩ như vậy không chỉ một lần, thế nhưng mọi kết quả thực tế đều nói cho cậu ta biết rằng, không đâu, Vu Học Lâm sẽ chẳng bị trừng phạt đâu.

 

Vu Học Lâm có thể chuyển trường, có thể bỏ học. Chỉ cần lương tâm hắn ta không cắn rứt, hắn ta vẫn có thể tiếp tục sống yên ổn hết phần đời còn lại. Cái chết ngoại trừ giúp chính cậu ta giải thoát ra thì dường như chẳng mảy may trừng phạt được bất kỳ một ai khác. Thậm chí ngay cả ba mẹ cậu ta, nói không chừng bọn họ còn cảm thấy như bớt đi được một gánh nặng.

 

Lương Kiều cúi đầu, nhìn cuốn sách bài tập trống không vừa bị ném tới. Cậu ta không nói gì, chỉ lẳng lặng cầm bút viết lại tên của mình lên đó. Hôm qua là ngày đầu tiên đi học, bài tập không nhiều lắm, đợi lát nữa vào giờ tự truy bài, cậu ta tìm người mượn sách, chép nhanh một chút chắc là vẫn kịp. Nếu như có người bằng lòng cho cậu ta mượn.

 

Thấy cậu ta ngoan ngoãn phục tùng như vậy, Vu Học Lâm mỉm cười hài lòng. Hắn ta đưa tay vỗ vỗ lên đầu Lương Kiều: “Đi mua bữa sáng cho tao, tốc độ nhanh lên một chút, đừng có lề mề rề rà!”

 

Hai tên tay sai đi theo sau Vu Học Lâm cũng cười cợt nói hùa theo: “Cả của bọn tao nữa, tiện thể mua luôn chai cola nhé, cảm ơn mày nha.”

 

Bốn chữ “Cảm ơn mày nha” thốt ra từ miệng hai kẻ kia nghe sặc mùi mỉa mai và đầy ác ý.

 

Lương Kiều đặt sách giáo khoa xuống, cầm điện thoại rồi đứng dậy khỏi ghế. Cậu ta chuẩn bị ngoan ngoãn đi mua bữa sáng cho bọn chúng.

 

Tiêu Dã ngồi ở phía bên kia phòng học nhẹ nhàng chậc lưỡi một tiếng, hắn nhét một cây kẹo mút vào miệng Quý Nam Tinh: “Anh đây đi giải cứu thế giới đã, cậu ngoan ngoãn ngồi đó học bài đi.”

 

Quý Nam Tinh nhìn hắn một cái: “Cẩn thận một chút, đừng có ra tay không biết nặng nhẹ đấy.”

 

Tiêu Dã đứng dậy: “Yên tâm đi mà.”

 

Lúc hắn sải bước đi tới, Lương Kiều vừa vặn rời khỏi chỗ ngồi, đang đi thẳng về phía cửa lớp.

 

Tiêu Dã nhìn cũng chẳng thèm nhìn Lương Kiều lấy một cái, hắn vươn tay đẩy cậu ta trở lại vào trong lớp: “Đừng có cản đường!”

 

Lúc bị đẩy ra, Lương Kiều liền sững sờ. Cậu ta lóng ngóng tay chân, vẻ mặt ngơ ngác, dường như chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra.

 

Mấy học sinh lớp Bảy cũ ngồi ở hàng ghế đầu đã sớm ý thức được sắp có chuyện gì xảy ra. Bọn họ vội vã nhét hết đồ đạc trên mặt bàn vào trong hộc, rồi dứt khoát trốn ra một góc thật xa. Những bạn học ngồi cạnh Lương Kiều trước đó cũng lờ mờ nhận ra tình hình không đúng lắm, thấy người khác bỏ chạy, bọn họ cũng cuống cuồng chạy theo sau. Trong nháy mắt, một nửa chỗ ngồi trong lớp trống không, xung quanh chỉ còn lại Tiêu Dã, Vu Học Lâm cùng với hai tên tay sai của hắn ta.

 

Tất nhiên là Vu Học Lâm đã từng nghe qua đại danh của Tiêu Dã. Nhưng hắn ta chẳng mảy may sợ hãi chút nào. Lăn lộn ở trong lẫn ngoài trường suốt bao nhiêu năm nay, hắn ta tự cho rằng bản thân mình đã từng trải sự đời rồi, ba cái loại ranh con chỉ biết ra oai trong trường học này thì thấm tháp gì so với hắn ta.

 

Vu Học Lâm nhìn Tiêu Dã, thậm chí còn nở một nụ cười với hắn: “Mày có ý gì đây, tao đâu có đắc tội gì với mày nhỉ?”

 

Tiêu Dã: “Một lớp không chứa nổi hai đại ca đâu, hoặc là sau này mày ngoan ngoãn nghe lời, hoặc là hôm nay mày có bản lĩnh thì đánh tao đến khi tao nghe lời đi.”

 

Vu Học Lâm đưa mắt nhìn quanh một vòng, nói: “Chỗ này không tiện thi triển, hẹn thời gian nhé?”

 

Tiêu Dã: “Đánh nhau thì đánh nhau luôn, còn bày đặt chọn thời gian gì nữa.”

 

Vừa dứt lời, Tiêu Dã đã xông thẳng lên, nã ngay một cú đấm hướng thẳng vào mặt Vu Học Lâm. Vu Học Lâm không ngờ Tiêu Dã lại trực tiếp động thủ, lãnh trọn cú đấm này, cơn giận trong lòng hắn ta bùng lên ngay tức khắc, không cần suy nghĩ gì, hắn ta lập tức phản kích lại ngay. Hai tên tay sai theo sát Vu Học Lâm cũng ùa lên, bọn chúng nghĩ thầm rằng, ba người bọn chúng đánh một, kiểu gì chẳng đối phó được một tên như Tiêu Dã.

 

Tiêu Dã cũng lười liếc mắt nhìn hai tên đó, trong lúc giơ tay đỡ đòn tấn công của Vu Học Lâm, hắn tiện chân tặng luôn cho hai tên tay sai mỗi người một cước, mỗi cước đá ngã một tên, hại tên đó ôm bụng lăn lộn trên mặt đất mãi không bò dậy nổi.

 

Mặc dù Vu Học Lâm biết đánh lộn, nhưng thứ võ mèo quào lộn xộn không bài không bản của hắn ta làm sao mà đọ lại được một đối thủ được huấn luyện chính quy bài bản như Tiêu Dã. Đòn phản công của hắn ta không tung trúng Tiêu Dã được một cú nào, trái lại bản thân hắn ta còn ăn thêm mấy đòn nữa. Trúng đòn trên người rồi lại đến trên mặt. Hết cú đấm này đến cú đấm khác lao tới, suýt chút nữa đã đánh hắn ta đến choáng váng đầu óc.

 

Ngay lúc hắn ta xách chiếc ghế lên định nện thẳng vào người Tiêu Dã, Tiêu Dã lập tức vung chân đá tới, cú đá khiến cánh tay hắn ta đau điếng. Chiếc ghế vừa cầm lên tay đã rơi bịch xuống đất. Ngay sau đó, da đầu hắn ta tê rần, cả người hắn ta bị Tiêu Dã túm tóc, ấn chặt lên tấm bảng đen ở tận cuối phòng học.

 

Tiêu Dã cười lạnh một tiếng: “Chỉ có thế này thôi à? Bản lĩnh chỉ đến mức này thôi á?”

 

Vu Học Lâm giãy giụa hòng thoát khỏi sự kìm kẹp của Tiêu Dã, nhưng đáp lại hắn ta là việc Tiêu Dã túm lấy tóc hắn ta, đập mạnh đầu hắn ta vào bảng đen, cú đập đó mạnh đến mức khiến hắn ta suýt chút nữa thì nổ đom đóm mắt.

 

Tiêu Dã ép chặt mặt hắn ta lên bức tường bảng đen, gằn giọng nói: “Không có bản lĩnh thì sau này liệu mà thành thật một chút đấy.”

 

Nói xong, hắn ném cả người Vu Học Lâm xuống đất, rồi phủi phủi lớp bụi dính trên tay, đưa mắt quét quanh cả phòng học một vòng, sau đó tuyên bố: “Quy tắc của tôi là, ở trong lớp của tôi, đứa nào muốn cậy mạnh xưng hùng xưng bá cũng được, nhưng phải đánh thắng tôi đã. Đánh không lại tôi thì ngoan ngoãn nằm im, một lớp chỉ có thể có một đại ca thôi, muốn vượt mặt tôi để hiển hách oai phong thì hãy tự cân nhắc xem mình nặng bao nhiêu cân lượng đã nhé!”

 

Tất cả mọi người đều nín thin thít không dám hó hé, học sinh lớp Bảy cũ thì trong lòng thầm giơ ngón tay cái cho Tiêu Dã. Có mấy người không hiểu rõ Tiêu Dã, chỉ cảm thấy hắn đúng là giống hệt lời đồn trước đây. Vừa hung tợn vừa tàn nhẫn, giá trị vũ lực lại còn cao. Chừng này thì sao bọn họ dám trêu chọc vào được, chỉ hy vọng sau này đừng bị Tiêu Dã đè đầu cưỡi cổ bắt nạt là tốt rồi.

 

Nhìn từng bạn học rụt cổ lại y như bầy chim cút, Tiêu Dã mới thấy hài lòng. Lúc này hắn mới nói: “Sắp đến giờ tự truy bài rồi, kê lại bàn về chỗ cũ đi, đồ rớt xuống đất cũng nhặt lên hết. Tốc độ nhanh lên chút!”

 

Đám đông lại lật đật làm theo lời hắn, bọn họ xếp ngay ngắn những cái bàn lộn xộn lại, vội vã nhặt nhạnh đồ đạc rơi vãi trên mặt sàn. Chưa đầy một phút sau, toàn bộ phòng học đã khôi phục lại nguyên trạng như ban đầu.

 

Tiêu Dã liếc mắt nhìn Vu Học Lâm đang liếm khóe miệng, ánh mắt dữ tợn. Hắn sải bước đi tới chỗ tên đó: “Với cái thứ võ mèo cào này của mày, tao khuyên mày sau này nên an phận đi, cái trường này có tao ở đây thì vĩnh viễn không tới lượt mày lên tiếng đâu.”

 

Lương Kiều cũng ngồi lại vào vị trí của mình, nhưng trong lòng cậu ta vô cùng xúc động, thậm chí suýt chút nữa đã không kìm được nước mắt. Nhưng đồng thời, cậu ta cũng có chút e ngại. Cậu ta cầm điện thoại lên, tìm WeChat của Quý Nam Tinh trong nhóm lớp, sau đó lén lút kết bạn. Ở phần ghi chú xin xác nhận, cậu ta nhắn gửi: Cẩn thận, Vu Học Lâm có người ở ngoài trường.

 

Cậu ta biết Vu Học Lâm thường lêu lổng bên ngoài, ngoài trường học cũng có một đám côn đồ đàn em. Hắn ta còn có một người đại ca, nghe đồn là thế lực vô cùng mạnh. Tuy Tiêu Dã đánh nhau rất giỏi, nhưng nếu bị đám đông vây đánh, một mình hắn chắc chắn là không thể chống đỡ nổi rồi.

 

Giống như việc cậu ta thà cống nạp cho Tiêu Dã chứ không muốn nộp cho Vu Học Lâm vậy, cậu ta thà để Tiêu Dã làm đại ca lớp này, cậu ta bằng lòng làm chân chạy việc cho hắn, còn hơn là bị Vu Học Lâm ức hiếp, thế nên cậu ta thực lòng hy vọng Tiêu Dã có thể luôn bình an vô sự.

 

Quý Nam Tinh đưa dòng tin nhắn ghi chú của Lương Kiều cho Tiêu Dã xem qua một cái, sau đó chấp nhận lời mời kết bạn của cậu ta. Cậu nói: “Xem bộ dạng Vu Học Lâm thì không giống loại chỉ cần ăn một trận đòn là sẽ ngoan ngoãn bỏ qua đâu.”

 

Cứ nhìn cái ánh mắt căm phẫn hắn ta chĩa vào Tiêu Dã ban nãy là đủ hiểu. Tên này không phải là khúc xương mềm, nhưng lại chẳng có đủ bản lĩnh để cứng rắn. Thật ra thì loại người này mới là phiền phức nhất, bởi vì bọn chúng cao không tới, thấp không thông, chẳng đủ khôn ngoan, cũng chẳng biết nhìn nhận thời thế. Muốn đánh cho hạng người này thực sự quy phục cũng cần phải hao tổn chút sức lực.

 

Tiêu Dã nói: “Tôi nhờ người điều tra tên đại ca ngoài trường của hắn ta trước đã.”

 

Sợ thì đương nhiên là hắn không sợ, nhưng hắn cũng chẳng phải thằng ngốc mà cắm đầu cắm cổ đọ sức bạt mạng. Nếu gã đại ca ngoài trường kia làm ăn không sạch sẽ, hắn sẽ tống thẳng người vào tù, triệt đứt chỗ dựa của Vu Học Lâm, để xem hắn ta còn có thể ngang ngược kiểu gì.

 

Chứng kiến toàn bộ quá trình, Trương Nguyên lên tiếng: “Cái tên này, có cảm giác còn thâm hiểm hơn cả Tề Khang. Nhưng sao trước đây tôi chưa từng nghe qua nhỉ.”

 

Bạn học ngồi cạnh Trương Nguyên đáp lời: “Hắn ta ít khi gây sự trong trường lắm, hắn ta chỉ nhắm vào mỗi Lương Kiều để bắt nạt thôi. Phần lớn thời gian hắn ta toàn lăn lộn bên ngoài.”

 

Trương Nguyên nhìn cậu bạn cùng bàn mới của mình: “Trước đây cậu học cùng lớp với hắn ta à?”

 

Cậu bạn mới cùng bàn gật đầu: “Ừ, tính tình của hắn ta không tốt lắm, cực kỳ hung dữ. Nhưng chỉ cần tránh xa hắn ta, đừng trêu chọc hắn ta là được, hắn ta cũng sẽ không chủ động kiếm chuyện đâu. Nhưng chẳng hiểu vì sao hắn ta cứ nhằm vào mỗi Lương Kiều. Trước đây hình như hai người bọn họ còn học chung một trường cấp hai thì phải, không rõ là có xích mích cũ nào hay không.”

 

Tiêu Dã xoay người nhìn cậu bạn học mới: “Ngoài Lương Kiều ra, hắn ta chưa từng ức hiếp ai khác à?”

 

Cậu bạn học trả lời: “Cũng không hẳn là vậy, tóm lại thì đừng chọc vào hắn ta là xong. Trước đây có một cậu bạn đùa giỡn vô ý làm đổ nước lên sách hắn ta. Hắn ta đã lôi thẳng người ta vào nhà vệ sinh, xối nước ướt sũng từ đầu đến chân. Còn có một lần, một bạn lỡ đụng trúng hắn ta một cái, hắn ta đã đạp thẳng bạn đó văng ra xa, suýt chút nữa đã cắm mặt xuống đất mà hủy dung luôn rồi.”

 

Thế nhưng ngoài những chuyện đó ra, hắn ta lại không chủ động đi tìm người khác gây phiền phức. Vậy cho nên học sinh lớp hắn ta ngày trước sẽ tránh đi thật xa, hễ thấy mặt là đi đường vòng. Lúc này Vu Học Lâm hệt như một quả bom nổ chậm vậy, mọi người đều không dám đắc tội với hắn ta.

 

Tiêu Dã nhàn nhạt cười một tiếng: “Bản lĩnh chẳng có bao nhiêu, vậy mà tính khí lại lớn gớm. Đâm đầu vào tay tôi thì coi như tên đó xui xẻo rồi.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, không nói thêm điều gì. Cậu chỉ đăng nhập vào mạng Nhân Gian, chuyển sang trang bùa chú. Sau khi tìm được món đồ ưng ý trong khu bùa tạp, cậu liền chọn dịch vụ giao hàng hỏa tốc.

 

Chuông tan học buổi trưa vừa vang lên, Trần Thập Nhất đã đứng chờ sẵn ở cửa đợi họ rồi. Trước giờ họ vẫn luôn đi ăn cùng nhau, hiện tại dẫu không còn chung lớp, bữa trưa và bữa chiều vẫn có thể tụ tập như cũ.

 

Mấy người vừa bước ra khỏi cổng trường, lúc vẫn đang bận bàn xem nên ăn gì thì chợt thấy một đám người đang nhắm thẳng mục tiêu đi về phía mình. Tiêu Dã quay sang bảo Trương Nguyên: “Cậu dẫn mọi người tới quán nhỏ trước đi, tôi qua đó ngay.”

 

Quý Nam Tinh: “Thôi bỏ đi, đánh một trận lãng phí thời gian lắm.”

 

Đúng lúc này, đám người nọ đã tiến đến gần. Gã đứng giữa trừng mắt nhìn Tiêu Dã: “Là mày đúng không, thân thủ cũng khá nhỉ, chọn một chỗ làm một trận chứ?”

 

Tiêu Dã còn chưa kịp lên tiếng thì Quý Nam Tinh đã nhàn nhạt đáp trước: “Khỏi tìm, ngay tại đây đi.”

 

Tên đó lướt mắt nhìn qua khuôn mặt Quý Nam Tinh, ngoại trừ Tiêu Dã ra, ba đứa còn lại nhìn thân hình đúng chuẩn yếu ớt, tay trói gà không chặt. Gã cười lạnh, vẻ mặt vênh váo rất bố đời: “Tụi mày nghĩ tao ngu à? Bảo vệ trường học đang đứng nhìn bên kia kìa, tụi mày ép bọn tao phải mời đi đúng không?”

 

Quý Nam Tinh: “Yên tâm đi, bảo vệ không quản nổi chuyện của mấy người đâu.”

 

Nói xong, Quý Nam Tinh rút một lá bùa ra, lướt nhanh qua trước mắt bọn chúng, lá bùa lập tức hóa thành một nắm tro tàn, cậu phủi phủi tay: “Đi thôi, đi ăn cơm.” Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy ba mươi giây.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trần Thập Nhất phát hiện ra đám người kia tự dưng cứ như bị mù: “Bọn họ bị sao thế?”

 

Quý Nam Tinh: “Tặng bọn họ một trận quỷ đả tường, để bọn họ từ từ cảm nhận cho đã.”

 

Tiêu Dã cũng quan sát đám người kia, chỉ thấy đám người đó tự dưng làm như không nhìn thấy bọn hắn nữa. Rõ ràng nhóm của hắn vẫn đang đứng lù lù ngay trước mặt bọn chúng, vẫn đang nói chuyện với nhau, thế mà bọn chúng cứ như bị ma che mắt vậy, cứ nhìn Đông ngó Tây, sờ soạng khắp nơi, rồi gào lên vô cùng khó hiểu, hỏi xem người đâu mất rồi.

 

Quý Nam Tinh: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”

 

Trời đánh cũng phải tránh bữa ăn mà. Học cả buổi sáng mệt mỏi rồi, thực sự là rất đói đó.

 

Trương Nguyên giơ ngón cái lên với Quý Nam Tinh: “Đỉnh thật đấy! Đúng là trêu ai thì trêu chứ đừng có dại mà đi trêu Thiên Sư, có khi chết thế nào cũng chả biết.”

 

Đi được một đoạn thật xa, Trần Thập Nhất vẫn còn quay đầu lại nhìn. Thấy mấy gã định chặn đường bọn họ vẫn còn đang đi lòng vòng như ruồi mất đầu, cậu ta không nhịn được che miệng cười: “Hóa ra trong mắt người ngoài, hiện tượng quỷ đả tường trông nó buồn cười thế này à, ngốc nghếch ghê. Nam Tinh, bùa của cậu xịn quá! Người bình thường có dùng được không?”

 

Quý Nam Tinh: “Không được, quỷ đả tường khác với bùa chú bình thường. Bùa bình thường cần dương khí và năng lượng tích cực để khắc chế âm tà. Nhưng loại bùa này lại cần âm khí để kích hoạt, âm khí càng mạnh, uy lực của bùa cũng sẽ càng lớn.”

 

Tiêu Dã: “Thế nên loại bùa này tôi không vẽ được à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Mấy loại bùa hệ âm này cậu không vẽ được đâu.”

 

Nhìn đám người đó vẫn đang xoay mòng mòng tại chỗ, Trương Nguyên hỏi: “Cứ mặc kệ bọn họ như thế à?”

 

Quý Nam Tinh: “Mặc kệ đi, mặt trời buổi trưa gắt thế này, phơi vài tiếng là âm khí sẽ tan hết thôi. Âm khí tan đi rồi thì tác dụng của lá bùa cũng tự nhiên được phá giải, không xảy ra án mạng được đâu.”

 

Chỉ là quỷ đả tường thôi mà, cùng lắm thì cứ đi vòng tròn, có chết ai được đâu. Nhưng có làm bọn chúng sợ hãi hay không thì chẳng phải chuyện mà Quý Nam Tinh cần bận tâm. Hy vọng gan bọn chúng đủ lớn.

 

Gần hết giờ nghỉ trưa, nhóm Tiêu Dã mới rục rịch quay lại lớp học. Vu Học Lâm thấy họ vẫn lành lặn, quần áo chẳng có vết xô xát nào, trên người càng không có vết bầm tím nào, hắn ta khẽ nheo mắt lại.

 

Tiêu Dã nhìn hắn ta, cười khẩy một tiếng: “Mấy tên đần độn kia là do mày gọi đến hả? Lần sau tìm người thì nhớ tìm mấy đứa có não tí nhé. À, đúng rồi, hiện tại bọn chúng vẫn đang xoay mòng mòng ở cổng trường kìa, mày có muốn ra xem thử không?”

 

Vu Học Lâm nhíu mày. Xoay mòng mòng là cái quái gì?

 

Ánh mắt hắn ta u ám nhìn Tiêu Dã một lúc, rồi đứng dậy bước ra ngoài.

 

Vu Học Lâm chạy ra cổng chính của trường học, nhưng lại chẳng thấy ai, hắn ta ngẫm nghĩ một lát rồi lại vòng qua cổng phụ. Cuối cùng, hắn ta cũng nhìn thấy đám người lão Uy ở cổng phụ.

 

Vu Học Lâm vội vàng chạy thẳng tới, vươn tay kéo lão Uy một cái: “Mấy anh bị sao vậy hả?”

 

Bị kéo đột ngột, người bị kéo hét toáng lên, chẳng thèm nghĩ ngợi gì đã vung tay đấm một cú, sau đó hoảng loạn bám chặt lấy đồng bọn của mình: “Có thứ gì đó! Có thứ gì đó đang bắt tao!”

 

Vu Học Lâm không kịp đề phòng, lãnh trọn ngay một cú đấm vào mắt. Vùng mắt lập tức bị sưng tấy lên, đau nhức vô cùng. Hắn ta ôm mắt, chẳng hiểu mô tê gì: “Lão Uy! Anh làm cái quái gì thế hả?!”

 

Nhưng bọn chúng hoàn toàn không nghe thấy hắn ta nói, thậm chí còn khua tay múa chân như bị tâm thần, còn không ngừng gào thét có ma, đừng qua đây.

 

Vu Học Lâm đành phải lùi lại, nếu không sẽ bị bọn chúng tấn công vô tội vạ mất.

 

Nếu chỉ có thế thì thôi đi. Nhưng rõ ràng là đám lão Uy lúc này giống hệt như bị trúng tà, vừa khóc vừa gào, hận không thể ôm chặt lấy nhau.

 

Vu Học Lâm chẳng hiểu bọn họ bị cái giống gì, đợi đến khi bọn họ bình tĩnh lại đôi chút, hắn ta mới lên tiếng: “Lão Uy! Anh làm cái trò gì đấy, mấy người bị sao vậy hả?”

 

Thế nhưng, bọn họ căn bản không nhìn thấy, cũng chẳng nghe thấy hắn ta đang nói gì. Càng nhìn càng giống như bị ma nhập vậy.

 

Người qua đường đi tới đi lui đều nhìn về phía bên này, Vu Học Lâm cũng hết cách, đành phải gọi điện thoại kêu thêm vài người nữa chạy tới, vốn định lôi mấy gã này về trước đã, nhưng cái đám này chẳng biết bị làm sao. Hễ có người đụng vào là chúng lại vùng vẫy điên cuồng như phát rồ, vừa khóc lóc vừa gào thét, miệng không ngừng lẩm bẩm nói lời xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai rồi, thậm chí còn quỳ rạp xuống đất dập đầu thật mạnh.

 

Vu Học Lâm hết cách, đành để người ở lại canh chừng mấy tên trúng tà này, kẻo bọn họ lại lao ra đường bị xe đụng trúng. Còn mình thì chạy thục mạng về lớp, xông thẳng tới trước mặt Tiêu Dã: “Mày đã làm gì bọn họ?”

 

Tiêu Dã ngả lưng ra sau ghế, xoay xoay cây bút trong tay rồi đáp: “Thế thì phải hỏi mày mới phải, mày định bảo bọn chúng làm gì tao? Sao nào, trình độ bọn nó kém cỏi thì lại là lỗi của tao à? Tao chỉ được ngoan ngoãn đứng yên chịu đòn chứ không được đánh trả sao? Chuyện này là do ai kiếm chuyện trước? Trách tao được à?”

 

Vu Học Lâm: “Chuyện này không phải do mày khơi mào sao? Tao đụng chạm gì đến mày chưa? Sáng nay chẳng phải mày tự nhiên tới kiếm chuyện à?”

 

Tiêu Dã: “Thế thì phải trách mày thôi, không có bản lĩnh nên mới ăn đòn. Nếu mày biết thân biết phận, biết ngoan ngoãn rụt cổ lại thì trưa nay làm gì có chuyện này. Mày không cam lòng, kéo giang hồ ngoài trường đến chặn tao, vậy tao xử lý bọn chúng thế nào thì là chuyện của tao. Anh em của mày chắc không chỉ có mấy đứa này thôi đâu nhỉ? Mày cũng đừng có kéo đến từng tốp một nữa, gọi hết cả đám ra đây đi, tao tẩn cho phục sát đất một thể.”

 

Vu Học Lâm nhìn chằm chằm Tiêu Dã, nửa ngày rồi mà vẫn không rặn ra được nửa chữ. Nếu chỉ đánh tay đôi thôi thì tất nhiên là hắn ta cóc sợ. Thua thì đã sao, thua thì gọi thêm người tới. Nhưng nhìn bộ dạng như trúng tà của đám lão Uy bây giờ, cái chuyện vượt quá giới hạn nhận thức này mới khiến hắn ta cảm thấy bất lực.

 

Vu Học Lâm chỉ tay vào Tiêu Dã, buông lời đe dọa: “Bọn họ mà có mệnh hệ gì, tao sẽ không tha cho mày đâu.”

 

Nói xong, hắn ta quay lưng chạy ra khỏi phòng học.

 

Tiêu Dã tặc lưỡi một cái: “Mới thế đã là gì đâu cơ chứ.”

 

Quý Nam Tinh đặt cây bút viết bài tập xuống, liếc nhìn tên Vu Học Lâm đó. Là người có tính chống đối, điển hình của kiểu chưa đụng phải tường vỡ đầu thì chưa chịu quay lại.

 

Điện thoại đặt trên bàn bỗng rung lên, Quý Nam Tinh mở WeChat ra xem, là Lương Kiều nhắn. Cậu ta đang gửi tin nhắn xin lỗi trong WeChat, bảo rằng đều tại cậu ta mà Tiêu Dã mới đụng trúng tên điên Vu Học Lâm này.

 

Quý Nam Tinh chỉ nhắn lại một câu: 【Cậu còn giấu chuyện gì chưa kể cho bọn tôi không?】

 

Lương Kiều nhìn dòng tin nhắn, vẻ mặt giằng xé do dự. Cho đến khi thấy giáo viên bước vào, cậu ta mới hốt hoảng cất điện thoại vào ngăn bàn.

 

Quý Nam Tinh khẽ mỉm cười. Tiêu Dã nghiêng đầu vô tình đọc được giao diện trò chuyện của họ, liền nhướng mày hỏi: “Chuyện này còn có ẩn tình khác à?”

 

Quý Nam Tinh: “Cậu nói xem, trong hoàn cảnh nào thì một người lại chủ động đi bắt nạt người khác? Hơn nữa lại chỉ nhắm vào bắt nạt đúng một người?”

 

Tiêu Dã: “Cậy mạnh hiếp yếu? Muốn chứng tỏ bản lĩnh của mình không tồi? Hay do tam quan thời kỳ tuổi dậy thì bị lệch lạc?”

 

Quý Nam Tinh: “Còn một khả năng nữa, có khi là vì thích đấy.”

 

Tiêu Dã lập tức trợn tròn hai mắt: “Không thể nào? Phải thần kinh đến mức nào mới đi bắt nạt người mình thích chứ, đầu óc hắn ta có bình thường không vậy?”

 

Quý Nam Tinh dựa người vào bàn, vươn tay chống cằm: “Ai mà biết được, lúc nào mà chẳng có một số người có lối tư duy khác người chứ.”

 

Thứ tình cảm giấu kín tận sâu trong đáy lòng, nhưng lại không dám đối mặt với loại hiện thực này. Thậm chí có khả năng hắn ta còn là một kẻ kỳ thị đồng tính, nhưng lại đang giấu giếm giới tính thật của mình. Thế nên mới dùng cách hành hạ, bắt nạt để tự lừa mình dối người, tự dối gạt bản thân rằng, mình không hề thích đối phương, chỉ là nhìn không vừa mắt mà thôi.

 

Tiêu Dã trưng ra vẻ mặt vô cùng khinh bỉ: “Tôi thấy tên đó đúng là bị bệnh thần kinh thì có, nếu thích thật lòng thì sao mà nỡ xuống tay cho được.”

 

Huống hồ chi còn ức hiếp người ta thê thảm đến thế, cứ nhìn chuyện buổi sáng, hết xé vở lại ép đi mua đồ ăn sáng. Nhìn cái bộ dạng tê liệt chịu trận của Lương Kiều thì có cảm giác cậu ta có thể nhảy lầu bất cứ lúc nào. Bị loại người này thích đúng là xui xẻo mười tám đời mà.

 

Khoảng chừng sau khi kết thúc tiết học thứ hai buổi chiều, Vu Học Lâm mới từ bên ngoài trở về. Hắn ta chẳng nói chẳng rằng, cứ thế ngồi phịch xuống ghế.

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn đồng hồ, hiệu lực của lá bùa cũng sắp hết rồi. Không biết cái đám bị nhốt trong vòng tròn quỷ đả tường mấy tiếng đồng hồ kia đã sợ đến mức nào rồi.

 

Lúc này, một tin nhắn WeChat gửi đến. Tiêu Dã mở ra xem thử: “Có bang phái thật này, thời đại này rồi mà còn có bang phái ư?”

 

Hắn còn tưởng mấy thứ bang phái kiểu này là đặc sản của hơn hai mươi năm về trước chứ, ai dè bây giờ vẫn còn tồn tại. Thời đại này băng nhóm tội phạm thì nhiều thật đấy, nhưng ngang nhiên thành lập một bang phái đàng hoàng ở cái địa bàn này thì đúng là hoang đường hết sức.

 

Quý Nam Tinh nhìn lướt qua màn hình điện thoại của hắn, đó là hồ sơ và hình ảnh của một người. Cậu đưa tay lướt mấy cái, trong ảnh là một người đàn ông mặc nguyên cây đồ đen, trên cánh tay xăm trổ chi chít. Nhìn qua khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng người có chút gầy gò khô khốc, khuôn mặt tràn ngập sát khí. Người đó tên là Liễu Nhất Long, trong giới giang hồ thường gọi gã là anh Nhất Long, kèm theo đó là một cái tên bang phái có hơi sến súa và quê mùa, Hắc Long Bang.

 

Tiêu Dã đọc thông tin, chỉ cảm thấy như đang xem bản CV của mấy tên mắc bệnh hoang tưởng tuổi dậy thì. Cái bang phái này chẳng có tí lực răn đe nào, thậm chí còn có vài phần nực cười.

 

Quý Nam Tinh phóng to bức ảnh, nhìn một lúc rồi thong thả cất lời: “Có thể báo cảnh sát rồi đấy.”

 

Tiêu Dã: “Hả? À đúng, bây giờ không cho phép thành lập bang phái mà, thành phần thế này đúng là có thể báo cảnh sát để điều tra một chút.”

 

Quý Nam Tinh: “Không phải chuyện đó, vấn đề là, tên này là một kẻ sát nhân, chỉ còn một năm nữa là qua thời hạn truy tố rồi.”

 

Hết chương 181.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Người nào mà ngày lễ tình nhân vẫn còn ru rú ở nhà cắm mặt vào làm việc? Là ai? Là tui…

 

Chương 181: Thời Hạn Truy Tố Có Hiệu Lực

Ngày đăng: 27 Tháng 6, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên