Chương 183: Đồ Ngốc

Chương 183: Đồ Ngốc

 

Quý Nam Tinh ra tay một lần còn mang lại hiệu quả lớn hơn cả việc Tiêu Dã tẩn cho mười trận. Ngay hôm đó, thậm chí Vu Học Lâm còn chẳng thèm quay lại lớp, hắn ta cúp học liền tù tì hai ba ngày trời, cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm phải tìm đến tận cửa xách cổ về, lúc đó hắn ta mới chịu ngoan ngoãn đi học.

 

Nhưng sau khi quay lại, cả người hắn ta bắt đầu trở nên khang khác. Có đôi khi hắn ta sẽ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào Lương Kiều ngồi ở bàn trước, còn lại phần lớn thời gian thì hắn ta chỉ gục đầu xuống bàn nằm ngủ. Kể cả có người vô tình va phải bàn, hắn ta cũng chỉ chậc lưỡi một tiếng tỏ vẻ mình bực bội khó chịu, chứ chẳng còn bộc lộ thói bạo lực như trước kia nữa.

 

Nhưng mà, các bạn trong lớp phát hiện ra, ban đầu Vu Học Lâm vẫn sẽ phát tác theo bản năng, ánh mắt hung ác đến mức tưởng như giây tiếp theo sẽ lao vào đấm người. Thế nhưng ngay sau phản xạ vô thức ấy, hắn ta sẽ bất giác liếc mắt nhìn về phía Tiêu Dã một cái, rồi lập tức thu liễm toàn bộ tính khí cục súc của mình lại.

 

Phản ứng này của hắn ta đã bị không ít người chú ý tới. Nhờ thế, uy danh của Tiêu Dã càng thêm vang dội, cái danh trùm trường lại được củng cố vô cùng vững chắc. Chẳng ai biết người mà Vu Học Lâm thực sự sợ hãi lại là Quý Nam Tinh, thủ đoạn xuất quỷ nhập thần kia quả thực là khiến cho người ta không sao phòng bị nổi. Đánh nhau thì hắn ta chẳng ngán, dù sao đi nữa thì bản thân vẫn có năng lực đánh trả, dẫu có bị đánh chết thì ít ra hắn ta cũng biết mình chết như thế nào. Thế nhưng hôm đó, chẳng biết Quý Nam Tinh đã làm gì mà khiến hắn ta cứng đờ bất động như trúng tà, lại còn bắt hắn ta nếm trải cảm giác nghẹt thở cận kề cái chết một lần. Hắn ta thực sự sợ rồi, sợ đến mức chỉ cần lỡ chạm phải ánh mắt của Quý Nam Tinh thôi là trong lòng hắn ta sẽ nảy sinh cảm giác sợ hãi đến sởn cả gai ốc.

 

Ngay cả hai tên đàn em đi theo Vu Học Lâm cũng vậy, ngày hôm qua bọn chúng cũng chẳng biết mình bị đánh ngất bằng cách nào. Mấy ngày nay nhân lúc đại ca không có mặt, bọn chúng hễ thấy Tiêu Dã và Quý Nam Tinh là vòng đường khác mà đi, căn bản không dám bén mảng tới trêu chọc.

 

Tiêu Dã ngồi nghe mấy lời đồn đại, lại nhìn hàng loạt bài hóng hớt suy đoán trên diễn đàn trường mà chậc chậc lắc đầu, rồi vươn tay ra chọc chọc vào người đang nghiêm túc làm bài tập bên cạnh: “Tôi thế này có được tính là đang đội nồi thay cậu không đấy?”

 

Tay Quý Nam Tinh vẫn không ngừng viết, miệng thì đáp: “Không phải cậu lập chí hướng muốn làm đại ca sao, giờ để cậu toại nguyện rồi còn gì, như thế không tốt à?”

 

Tiêu Dã bày ra vẻ mặt như muốn bảo, cậu đừng có mà oan uổng cho tôi: “Ai thèm làm đại ca chứ, tôi là học sinh ngoan đấy nhé, xếp hạng top ba mươi toàn khối cơ mà. Nỗ lực thêm chút nữa là chen chân vào top mười thôi, chẳng phải là Thanh Hoa Bắc Đại để mặc tôi chọn sao. Tôi không có giống mấy gã thô lỗ chỉ biết động tay động chân đâu, cậu không được bôi nhọ danh dự của tôi như thế. Tôi mặc kệ, tôi gánh tội thay cậu rồi, cậu phải đền bù cho tôi đấy!”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, lật sang một trang bài tập mới. Bây giờ bài vở phải tự làm rồi, chẳng còn đàn chị nào viết hộ nữa đâu. Hơn nữa, rõ ràng là từ lớp mười một trở đi áp lực học hành đã tăng lên đáng kể, giáo viên các môn cũng bắt đầu tung chiến thuật biển đề. Không tranh thủ giờ giải lao viết được chút nào hay chút ấy, buổi tối đừng hòng mà ngủ sớm.

 

Cũng may là những tập đề này đều rất đơn giản, chỉ cần đưa mắt nhìn qua một cái là giải ngay ra đáp án được, thậm chí cậu còn có thể phân tâm buôn chuyện với Tiêu Dã: “Thế cậu muốn đền bù cái gì?”

 

Tiêu Dã đảo mắt một vòng. Hắn cầm cây bút trên bàn xoay xoay quanh đầu ngón tay mấy cái, rồi giả vờ hào phóng nói: “Tôi cũng chẳng cần cậu mời đi ăn đâu, gọi một tiếng anh nghe thử xem nào.”

 

Quý Nam Tinh ngừng bút, quay đầu sang nhìn Tiêu Dã.

 

Vốn dĩ Tiêu Dã còn đang lười biếng tựa nghiêng vào bàn, bị Quý Nam Tinh nhìn như thế thì lập tức ngồi thẳng người lên một chút. Hắn vừa cố gắng vắt óc nhớ lại xem, không biết có phải yêu cầu vừa rồi của mình đã làm lộ dã tâm rõ quá không, vừa phải vội vàng nghĩ cách chữa cháy. Ngay lúc hắn chuẩn bị lấy cớ nói đùa để đánh trống lảng cho qua chuyện, thì Quý Nam Tinh bỗng ngoắc ngoắc ngón tay hắn.

 

Tiêu Dã vô thức ghé sát lại: “Sao thế?”

 

Cơ thể Quý Nam Tinh hơi rướn tới trước một chút.

 

Cả người Tiêu Dã bỗng chốc cứng đờ khi hình bóng Quý Nam Tinh cứ thế tiến lại gần, hiện rõ mồn một trong mắt hắn. Tiếng tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn cố kìm nén cái cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng, bàn tay siết cây bút chặt đến mức những đốt ngón tay cũng trở nên trắng bệch.

 

Trong đầu hắn toàn là suy nghĩ Náo Náo muốn làm gì thế? Cậu ấy muốn đánh mình à, cậu ấy áp sát lại gần quá, Náo Náo đẹp thật đấy, Náo Náo thơm quá đi mất.

 

Một cơn gió từ ngoài cửa sổ ùa vào, dẫu cho phòng học của họ nằm ở tầng ba, nhưng những tán lá rậm rạp vẫn vươn ra che kín ngay ngoài khung cửa, gió vừa thổi qua là tiếng lá cây xào xạc lại vang lên. Thanh âm lay động khẽ khàng ấy như thể đang trêu trọc trái tim người ta.

 

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch đến đờ đẫn của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh bật cười, khẽ ghé sát vào tai hắn, hạ giọng mềm mỏng: “Anh ơi.”

 

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

 

Đó là tiếng tim đập dữ dội của Tiêu Dã, không chỉ là nhịp đập điên cuồng mất kiểm soát, mà còn là cảm giác ngứa ngáy tựa như bị thứ gì đó lướt nhẹ qua, khiến người ta như tê dại, từ ngay hồng tâm lan tràn ra khắp tứ chi bách hài.

 

Trương Nguyên mới từ ngoài lớp học bước vào, đặt hai chai nước mua hộ lên bàn hai người. Thế nhưng khi nhìn đến Tiêu Dã thì thấy hắn lại như hồn xiêu phách lạc, cậu ta lại tò mò liếc nhìn Quý Nam Tinh một cái. Nhưng chỉ thấy Quý Nam Tinh đang bận rộn làm bài, làm hết câu này đến câu khác, ngay cả suy nghĩ cũng chẳng cần mà cứ thế điền đáp án.

 

Trương Nguyên cảm thấy thật quái lạ, cậu ta trở về chỗ ngồi, lấy điện thoại nhắn tin cho Tiêu Dã: 【Cậu bị làm sao thế? Tai đỏ lựng như sắp rỉ máu rồi kìa, giữa ban ngày ban mặt trước bàn dân thiên hạ, cậu có thể kìm chế cái đầu ngập tràn phế liệu của mình lại một chút được không hả?】

 

Tiêu Dã có chút ngượng ngùng len lén liếc mắt nhìn Quý Nam Tinh một cái, thấy cậu ấy vẫn đang cúi đầu viết bài, hắn cố gắng mím chặt môi, đè nén khóe miệng còn khó ghìm hơn cả súng AK xuống, rút điện thoại ra xem rồi trả lời: 【Cậu ấy gọi tôi là anh đấy!】

 

Trương Nguyên nhìn màn hình điện thoại mà bật cười, nhưng lời lẽ gửi qua vẫn lạnh lùng vô tình như cũ: 【Chỉ có thế thôi á? Ai không biết lại tưởng người ta gọi cậu là ông xã rồi cơ đấy.】

 

Nhìn mấy chữ cuối cùng kia, trên mặt Tiêu Dã lại bùng lên nhiệt độ nóng rực một lần nữa. Chỉ mới tưởng tượng hai chữ kia phát ra từ miệng Quý Nam Tinh, chất giọng thanh lãnh ấy vang lên bên tai hắn, hơi thở ấm áp phả vào sườn mặt hắn, cả người bị hơi thở của Quý Nam Tinh bao bọc lấy…. Tiêu Dã bỗng cảm thấy toàn thân mình như sắp cứng ngắc đến nơi rồi, lửa nóng thiêu đốt cả người.

 

Chịu hết nổi, Tiêu Dã khóa màn hình lại, vứt điện thoại xuống, đột ngột đứng bật dậy: “Tôi đi vệ sinh một lát.”

 

Hắn phải đi rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo lại mới được, nếu không, hắn cảm giác như cả người mình sắp tự bốc cháy đến nơi rồi.

 

Nói xong, Tiêu Dã cong mông chạy biến ra ngoài.

 

Trương Nguyên thầm xì một tiếng trong lòng, đúng là đồ kém cỏi mà.

 

Quý Nam Tinh dừng bút, đưa mắt nhìn theo bóng lưng vội vàng kia của Tiêu Dã, rồi nâng tay chống cằm, ngắm nhìn sắc xanh mơn mởn bên ngoài cửa sổ, cũng không nhịn được mà bất giác bật cười thành tiếng.

 

Trong tiết thực hành Hóa học, bốn người trước sau chia thành một nhóm làm thí nghiệm, hình như chỉ cần không phải học trong phòng học thì các tiết học đều sẽ trở nên thú vị hơn. Sắp đến giờ, mọi người liền ôm sách vở lục tục kéo nhau đi về phía tòa nhà thực nghiệm. Lương Kiều đi vệ sinh nên hơi chậm chân một chút, cậu ta vừa định bước vào phòng thực hành thì bị Vu Học Lâm túm chặt lại.

 

Nỗi sợ hãi gần như lập tức bủa vây lấy tâm trí Lương Kiều. Suốt mấy ngày qua Vu Học Lâm không đến lớp, dẫu cho sau này có đi học lại thì hắn ta cũng đã biết điều hơn nhiều sau trận đòn của Tiêu Dã. Hắn ta không còn cướp bài tập hay ép buộc Lương Kiều làm những việc mà cậu ta không muốn, khiến cậu ta cứ ngỡ rằng cuối cùng mình cũng được giải thoát, nào ngờ đâu niềm hy vọng ấy mới nhen nhóm được vài ngày, Vu Học Lâm lại bắt đầu tìm đến tận cửa.

 

Lương Kiều sợ đến phát run, bị Vu Học Lâm kéo ra chỗ không người, cậu ta đỏ bừng hốc mắt ôm chặt lấy quyển sách, run giọng nói: “Ví tiền của tôi để ở trong cặp, lát nữa tôi lấy ra đưa cho cậu nhé.”

 

Vu Học Lâm nhìn người đứng trước mặt, đến cả ánh mắt người đó cũng không dám đối diện với mình, hắn ta lên tiếng hỏi: “Cậu… có phải cậu từng nghĩ đến chuyện tự vẫn không?”

 

Lương Kiều sững sờ, cậu ta không phủ nhận, có lẽ là do dạo trước Tiêu Dã đã tiếp thêm dũng khí cho cậu ta, hoặc có lẽ chính cậu ta cũng muốn biết nguyên do, muốn biết tại sao người bị nhắm đến, bị bắt nạt lại cứ nhất định phải là mình. Lương Kiều đỏ hoe mắt, lần đầu tiên cậu ta dám can đảm nhìn thẳng vào Vu Học Lâm: “Phải.”

 

Chỉ một từ ngắn gọn đơn giản thôi nhưng lại khiến Vu Học Lâm bấu chặt lấy lòng bàn tay mình.

 

Trong lòng Lương Kiều vẫn còn sợ hãi, nhưng cậu ta cảm thấy nếu Vu Học Lâm đã hỏi như vậy rồi, thì chi bằng mượn cơ hội này nói rõ ràng mọi chuyện luôn.

 

“Tôi đã nghĩ như thế không chỉ một lần, tôi không biết tại sao cậu lại nhắm vào tôi. Bắt đầu từ năm cấp hai, vì cậu mà tôi chẳng thể kết bạn được với ai nữa, ai ai cũng tránh tôi thật xa, chỉ sợ đi gần tôi thì sẽ bị cậu nhắm trúng. Tôi thực sự không biết rốt cuộc mình đã đắc tội với cậu ở điểm nào, hay là vì tôi dễ bắt nạt, cho nên cậu cứ cắn chặt lấy tôi mãi không buông.”

 

“Nhà tôi còn có một đứa em gái, em ấy được bố mẹ giữ bên cạnh từ nhỏ, nên bố mẹ tôi rất cưng chiều nó. Ở nhà tôi giống như một kẻ tàng hình, ở trường tôi cũng là một kẻ tàng hình, tôi không mưu cầu tình thân, cũng chẳng màng đến tình bạn, tôi chỉ hy vọng có thể yên ổn đi học. Nhưng đến cả chuyện đó tôi cũng chẳng làm nổi! Vu Học Lâm, tôi cầu xin cậu đó, cậu tha cho tôi đi, có được không? Thực sự là tôi đã muốn nhảy từ trên lầu xuống vô số lần, hầu như mỗi ngày mở mắt ra đều nghĩ đến chuyện đó. Nếu cậu thiếu tiền, sau này tôi đưa hết tiền sinh hoạt phí của mình cho cậu. Tôi chỉ xin cậu, xin cậu đừng… đừng bắt nạt tôi nữa. Tôi chỉ muốn có một cuộc sống bình thường thôi, nếu trước kia tôi làm gì đắc tội với cậu, thì cho tôi xin lỗi cậu, có được không? Tôi quỳ xuống nhận lỗi với cậu cũng được, cầu xin cậu hãy tha cho tôi đi, có được không?”

 

Nhìn đôi mắt Lương Kiều đỏ bừng, ngay chính cả bản thân Vu Học Lâm cũng có chút mơ hồ, không rõ tại sao mọi chuyện lại biến thành bộ dạng như thế này. Có lẽ hắn ta thực sự đã kế thừa cái thứ gen tồi tệ của người cha kia, bẩm sinh đã mang theo khuynh hướng bạo lực.

 

Ban đầu khi chưa hiểu rõ tâm ý của mình, Vu Học Lâm chỉ cảm thấy cứ nhìn thấy Lương Kiều là trong lòng lại bực bội. Hắn ta còn chẳng biết tại sao mình lại bực bội, đại khái là cảm thấy mình ghét một người thì cần quái gì lý do, thế là hắn ta cố ý đi sượt qua, huých vào người cậu ta một cú, rồi lạnh mặt chửi cậu ta, bảo cậu ta mau cút đi.

 

Nhưng người ta cút đi xa rồi mà hắn ta vẫn thấy phiền, lại cứ như bị ma xui quỷ khiến, cứ muốn đi bắt nạt cậu ta, đe dọa cậu ta viết bài tập hộ mình, bắt cậu ta đi mua đồ, trấn lột, bạo lực học đường, cô lập, bài xích. Tất cả những thứ đó, hắn ta đều đã làm với Lương Kiều cả rồi.

 

Nhìn Lương Kiều uất ức đến mức đôi mắt đỏ hoe, chỉ chực khóc, nhìn dáng vẻ co ro sợ hãi không dám phản kháng của cậu ta, cảm giác bạo ngược dồn nén trong lòng Vu Học Lâm như được giải phóng, khiến hắn ta cảm thấy sảng khoái đến lạ kỳ.

 

Càng không cần phải nói đến việc nhìn thấy người khác ai ai cũng đều tránh né Lương Kiều, không dám nói chuyện với cậu ta, điều này lại khiến Vu Học Lâm nảy sinh ảo giác rằng, người này thuộc về mình, là vật sở hữu của riêng mình.

 

Hắn ta biết Lương Kiều rất đau khổ, nhưng như thế thì sao chứ? Trong thâm tâm hắn ta cũng bắt đầu giãy giụa giằng xé, dằn vặt, mà kẻ duy nhất có thể khơi mào mọi cảm xúc trong lòng hắn ta lại chính là Lương Kiều. Từ đó, mọi thứ hình thành nên một vòng luẩn quẩn tồi tệ, mà hắn ta cũng ngày càng quen thuộc với việc vùng vẫy trong cái vòng luẩn quẩn ấy.

 

Hôm nay tận tai nghe Lương Kiều nói cậu ta muốn tự vẫn không chỉ một lần, Vu Học Lâm mới hoảng loạn thất thố. Hắn ta sợ hãi nhận ra rằng, chính bản thân mình đã ép người ta vào bước đường cùng không lối thoát, cũng sợ hãi vì nhận ra chính bản thân mình lại trở thành một tồn tại mà hồi bé mình căm ghét nhất.

 

Nghe xong những lời của Lương Kiều, Vu Học Lâm không nói bất cứ điều gì, chỉ quay người rời khỏi tòa nhà thực nghiệm.

 

Lương Kiều không biết rốt cuộc những lời này có đả thông được Vu Học Lâm hay không, nhưng nhìn thấy hắn ta rời đi, cả người cậu ta cũng nhũn chân ngồi xổm xuống đất. Bản tính của cậu ta vốn dĩ đã nhát gan, vóc dáng không cao, thân hình lại gầy yếu, tính cách hướng nội và yếu đuối, có lẽ điều này trong mắt một số người còn mang hơi hướm ẻo lả.

 

Cậu ta từng nghĩ, có phải vì thế mà Vu Học Lâm mới nhắm vào bắt nạt mình không. Nhưng tính cách cậu ta vốn dĩ là như vậy, ôn hòa và nhu nhược, dẫu cho cậu ta muốn thay đổi thì cũng chẳng phải chuyện một sớm một chiều là có thể làm được.

 

Ngay cả người trong nhà cũng vô cùng chướng mắt cái dáng vẻ lúc nào cũng rụt rè sợ sệt của cậu ta, so sánh với tính tình hào phóng của đứa em gái, cái nết của cậu ta thực sự là chẳng được ai quý. Nhưng cậu ta biết làm thế nào được, có những thứ sinh ra vốn đã định sẵn là như thế. Càng không cần phải nhắc đến việc hồi nhỏ bố mẹ đã ném cậu ta cho họ hàng nuôi, ở nhà người này một thời gian, rồi lại chuyển sang nhà người khác một thời gian.

 

Có những người họ hàng đối xử rất tốt, có đôi lúc con cái trong nhà cũng bình đẳng với cậu ta. Nhưng cũng có những người họ hàng trái ngược lại, dẫu cho đã cầm tiền sinh hoạt phí bố mẹ cậu ta gửi, những vẫn cứ lườm nguýt mặt nặng mày nhẹ với cậu ta. Sống những tháng ngày ăn nhờ ở đậu, phải nhìn sắc mặt người khác mà sống quá lâu, cậu ta đã học được cách dò xét sắc mặt người khác. Chỉ cần ai đó hơi tỏ ra không thích mình, cậu ta sẽ không nhịn được mà muốn trốn đi thật xa.

 

Lên cấp hai, việc bị Vu Học Lâm bắt nạt dẫn đến chuyện bị cô lập, càng làm sâu sắc thêm quá trình hình thành tính cách đó của cậu ta. Đợi đến khi cậu ta muốn tự cứu lấy mình thì mọi thứ đã muộn màng.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Lương Kiều không dám mơ mộng tương lai mình sẽ trở nên cởi mở đến nhường nào, hay cứng rắn ra sao. Cậu ta chỉ mong được bình yên sinh sống và học hành, sau này thi đỗ đại học rồi rời khỏi nơi đây, tìm một công việc có thể tự nuôi sống lấy bản thân là đủ rồi. Nhưng tiền đề cho mọi hy vọng về tương lai ấy là cậu ta có thể gồng mình vượt qua được hai năm cấp ba cuối cùng này.

 

Lương Kiều mang theo khuôn mặt nhợt nhạt bước vào trong lớp, báo cáo với giáo viên là mình đã vào lớp. Giáo viên nhìn sắc mặt cậu ta thì có hơi lo lắng, nói: “Em không khỏe ở đâu à? Nếu mệt thì xuống phòng y tế khám xem sao, đừng có cố sức nhé.”

 

Lương Kiều lắc đầu: “Em không sao, em xin lỗi vì đã đến muộn.”

 

Giáo viên Hóa lên tiếng: “Không sao, về chỗ đi. Nào các em, mở sách trang hai mươi mốt ra.”

 

Lương Kiều đi về phía chỗ ngồi của mình. Quý Nam Tinh đưa mắt nhìn về phía cậu ta một cái, Tiêu Dã lập tức xáp lại gần: “Nhìn bộ dạng cậu ta thế kia, chắc cái tên Vu Học Lâm đó lại tìm đến chỗ cậu ta gây chuyện rồi, cái tên đó đúng là không sợ chết mà.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Đúng là có tìm cậu ấy, nhưng chắc là để cắt đứt đào hoa thôi. Cái đào hoa sát đoạt mạng trên người cậu ấy đã biến mất rồi.”

 

Cậu có thể nhìn thấu được mấy cái tâm tư nhỏ nhặt mà Vu Học Lâm đã giấu giếm, một phần là vì cậu đã chứng kiến quá nhiều chuyện như thế rồi, chút tiểu xảo của một vài người hoàn toàn không giấu được mắt cậu. Phần nữa là do giữa hai người bọn họ có dính dáng đến đào hoa sát, loại đòi mạng luôn đấy. Bây giờ Vu Học Lâm đã tự động buông tay, tất nhiên là đào hoa sát quấn lấy Lương Kiều cũng đã tiêu tán, kiếp nạn này của cậu ta xem như đã qua rồi.

 

Nghe đến hai chữ đào hoa, ánh mắt Tiêu Dã có chút dao động, hắn rục rịch tò mò hỏi: “Thế trên người tôi có đào hoa không?”

 

Quý Nam Tinh xếp đống dụng cụ thủy tinh theo đúng quy cách: “Sao thế, muốn có đào hoa à? Vậy tôi vẽ cho cậu một lá bùa đào hoa nhé, giúp cậu trợ vận đường tình duyên.”

 

Mắt Tiêu Dã sáng rực lên: “Có hiệu nghiệm không? Kiểu bùa đào hoa ấy thật sự có thể thu hút người mình thích cũng quay ra thích mình hả?”

 

Quý Nam Tinh: “Tất nhiên là vô dụng rồi, bùa đào hoa chính thống chỉ giúp thúc đẩy vận khí của người dùng bùa, vận khí vượng rồi sẽ thu hút những người có từ trường tương hợp, giúp người ta có thêm nhiều cơ hội lựa chọn. Cái kiểu để người mình thích cũng thích mình như cậu nói ấy… hoặc là vốn dĩ đã tình chàng ý thiếp, hoặc là hạ cổ trùng thôi.”

 

Tiêu Dã tiếc nuối ồ lên một tiếng. Hắn ngoan ngoãn làm theo từng bước hướng dẫn của giáo viên, đổ thuốc thử vào dụng cụ. Sau đó hắn cứ ti hí mắt lén lút nhìn Quý Nam Tinh, thấy thần sắc cậu chẳng có biến hóa gì, đến một chút dao động cảm xúc cũng không có, hoàn toàn chẳng để tâm đến chuyện hắn muốn có đào hoa, trong lòng Tiêu Dã bỗng cảm thấy đắng chát. Cậu bạn cùng bàn nhà hắn mù tịt chuyện tình cảm như thế này, con đường theo đuổi tình yêu đúng là chông gai muôn trùng mà.

 

Quý Nam Tinh đang ghi chép số liệu, nhìn ánh mắt oán thán của Tiêu Dã thì thầm cười trộm một tiếng trong lòng, đồ ngốc.

 

……….

 

Rời khỏi trường học, Vu Học Lâm đi đến quán karaoke do Liễu Nhất Long mở. Đương nhiên là quán karaoke này không phải chốn làm ăn đàng hoàng, ngoại trừ hàng cấm không động vào, thì những thứ khác đều động tuốt. Nếu không phải vì thiếu mối quan hệ và bản lĩnh đó, đến cả mảng “bột mì” Liễu Nhất Long cũng muốn nhúng tay vào, đó mới thực sự là siêu lợi nhuận.

 

Còn Vu Học Lâm tuy tuổi đời chưa lớn, nhưng đánh nhau cực kỳ tàn nhẫn, thuộc loại dám liều mạng với người ta. Hắn ta thường đi theo bảo kê tụ điểm ăn chơi về đêm, dẫu sao thì số lượng khách say xỉn quậy phá ở những chốn này tương đối nhiều. Liễu Nhất Long cũng rất coi trọng hắn ta, định bồi dưỡng như đàn em ruột. Nhờ đó, đám người dưới trướng Liễu Nhất Long cũng nể mặt Vu Học Lâm vài phần, giúp hắn ta ở khu vực này cũng có chút địa vị nho nhỏ.

 

Hôm nay hắn ta đến sớm, mới giữa chiều nên quán karaoke kiểu này làm gì có khách. Mấy người làm ca chiều thấy hắn ta liền tươi cười chào một tiếng: “Hôm nay sao đến sớm thế.”

 

Vu Học Lâm tiện tay vớ lấy chai rượu nốc mấy ngụm: “Trường học chán ngắt.”

 

Người bên cạnh nghe xong thì cười bảo: “Ít ra cũng cố lấy cái bằng tốt nghiệp cấp ba, sau này nhỡ không làm nghề này nữa, bằng cấp ba đi xin việc cũng dễ hơn bằng cấp hai mà.”

 

Vu Học Lâm đưa mắt ngó quanh một vòng: “Dạo này sao chẳng thấy anh Long đâu cả thế?”

 

“Anh Long á, đi xem địa bàn mới rồi, bảo là định mở cái tiệm xông hơi massage, dạo này đang bận tối tăm mặt mũi đây.”

 

Trong cái ngành nghề này, tiền chủ yếu kiếm được từ phí bao nuôi phục vụ. Chứ chỉ dựa vào tiền bia rượu thì chẳng kiếm được mấy đồng, cứ nuôi mấy cô đào xinh xẻo là chẳng lo không có khách.

 

Khách đến chỗ bọn họ cũng chẳng phải cứ tiện tay là vẫy được đào, không phải là khách quen thì quên chuyện gặp đào của quán đi, người lạ mặt dù có đi thẳng vào vấn đề, hỏi có dịch vụ ấy không, thì chỗ bọn họ vẫn sẽ giữ vững tư thế kinh doanh đàng hoàng mà từ chối khéo. Thế nên mấy năm qua, trải qua bao nhiêu đợt truy quét mà bọn chúng vẫn lọt lưới, chủ yếu là nhờ muôn vàn kiểu cẩn thận như thế.

 

Còn về cái bang phái mà dạo trước Tiêu Dã điều tra ra được, thực chất chỉ là một nhóm đàn em đi theo Liễu Nhất Long, tính ra thì quân số cũng không ít, loanh quanh đâu đó cũng hơn hai ba chục mạng. Thế là bọn chúng tự lấy cái danh Hắc Long Bang, thực tế chỉ là một đám ô hợp mà thôi.

 

Nhìn đám người trong quán chạy ngược chạy xuôi bận rộn, Vu Học Lâm thẫn thờ mất một lúc. Đột nhiên hắn ta cảm thấy có chút hoang mang, đi theo anh Long gầy dựng sự nghiệp, những tháng ngày đâm đâm chém chém quả thực rất kích thích, nhìn phong thái ông chủ lớn thành công như anh Long, cả hai giới hắc bạch gì cũng đều có người nể mặt, không phải là Vu Học Lâm chưa từng ảo tưởng sau này mình cũng sẽ trở thành một người có tiền có quyền như thế.

 

Nhưng ngày hôm nay, từ lúc rời khỏi trường học, cởi bỏ bộ đồng phục để sải bước trên con đường này, nhìn dòng người vội vã lướt qua, hắn ta bỗng nhiên thấy hoang mang tột độ. Đột nhiên cảm thấy cuộc sống kiểu này có chút vô vị rồi, còn vô vị hơn cả đi học.

 

Vẫn chưa tới giờ vào ca, Vu Học Lâm chào hỏi mọi người một câu rồi chuẩn bị rời khỏi quán karaoke, muốn ra ngoài lượn lờ một chút. Trước khi đi, hắn ta lên lầu cất bộ quần áo vừa thay vào trong tủ. Đến khi rời đi, hình như hắn ta nghe thấy tiếng anh Long, trong lòng còn đang cảm thấy kỳ lạ, chẳng phải bảo đi xem địa bàn mới rồi sao.

 

Ngay khi hắn ta định đẩy cửa vào chào hỏi một tiếng, thì lại nghe thấy anh Long ở trong phòng đang gọi điện thoại cho ai đó. Hắn ta chỉ vô tình nghe lỏm một câu, hình như loáng thoáng có nhắc đến chuyện tiền nong gì đó. Vu Học Lâm không đứng nghe thêm nữa, thầm nghĩ chắc là đang bận rộn xoay vốn mở quán mới, không muốn làm phiền anh Long gọi điện thoại, vậy nên hắn ta mới quay lưng bỏ đi.

 

Liễu Nhất Long vừa cúp máy liền theo thói quen mở camera giám sát lên xem lại. Nhìn thấy Vu Học Lâm đứng ngoài cửa một lúc rồi mới bỏ đi, gã khẽ nheo mắt lại.

 

…….

 

Giáo viên chủ nhiệm lớp một là thầy Mao, đó là một giáo viên rất tận tâm. Đối với thầy, thành tích của học sinh không phải là chuyện tày đình gì, chỉ cần an toàn là được, mấy đứa học sinh đội sổ cứu được thì cứu, không cứu được thầy cũng không cưỡng cầu, đây là lời thầy đã tuyên bố ngay từ đầu năm học.

 

Thế nhưng có những người, đặc biệt là khi mới vừa chia lớp, thầy còn chưa nắm rõ được tính nết và tình hình của học sinh mà đã liên tục trốn học. Chuyện này thực sự là có hơi thách thức uy nghiêm của một giáo viên chủ nhiệm như thầy rồi.

 

Chỉ là khác với lần trước tìm đến tận nhà tóm được người, lần này thầy đã đi hai bận rồi nhưng đều không tóm được. Gọi điện thoại cũng tắt máy, dò hỏi hàng xóm láng giềng xung quanh thì bọn họ cũng chẳng rõ hắn ta có về nhà hay không.

 

Trong nhà Vu Học Lâm cũng chẳng có người lớn nào, ngộ nhỡ ở bên ngoài xảy ra chuyện gì, chắc chắn là nhà trường phải chịu trách nhiệm. Thế là một mặt thầy Mao đi báo cáo tình hình với nhà trường, một mặt lại chạy thẳng đến đồn cảnh sát báo án.

 

Mấy loại tin đồn bao giờ cũng lan truyền nhanh nhất, sang đến ngày hôm sau thì chuyện này đã râm ran khắp lớp học rồi. Tiêu Dã liếc mắt nhìn chỗ ngồi trống không của Vu Học Lâm: “Không đến thật luôn à? Đây là định sau này lăn lộn ngoài xã hội luôn đấy hử?”

 

Trương Nguyên lên tiếng: “Tôi đã đi hỏi rồi, hôm qua thầy Mao đi báo cảnh sát thật đấy, nhưng vẫn chưa tìm thấy người. Nghe nói đêm qua thầy Mao với chủ nhiệm giáo vụ phải túc trực cả đêm ở đồn cảnh sát, để trích xuất camera tìm người đó.”

 

Bạn cùng bàn của Trương Nguyên tên là Đổng Kỳ, nghe vậy thì ngạc nhiên hỏi: “Cậu hóng hớt ở đâu mà tin tức nhanh nhạy thế?”

 

Trương Nguyên bảo: “Hỏi cảnh sát chứ ai. Ba tôi làm cảnh sát mà, có mấy chú cảnh sát khu vực quanh đây tôi cũng quen biết đấy.”

 

Đổng Kỳ trầm trồ: “Lợi hại thật đó.”

 

Nghe được tin tức này, người căng thẳng nhất mà cũng mong đợi nhất hiển nhiên là Lương Kiều. Cậu ta căng thẳng vì nhỡ đâu Vu Học Lâm đi ra ngoài xã hội lăn lộn thật, vậy thì chắc chắn là thế lực sẽ bành trướng hơn. Nếu tên đó lại đến bắt nạt cậu ta, e là đến cả Tiêu Dã cũng chẳng giúp nổi. Nhưng cậu ta cũng mong đợi Vu Học Lâm thực sự bỏ học, nếu sau này hắn ta không bao giờ xuất hiện nữa thì càng tốt. Không cần phải học chung một lớp, không cần phải nơm nớp lo sợ. Nếu sau này có thể không bao giờ chạm mặt nữa, Lương Kiều cảm thấy mình thực sự được giải thoát rồi.

 

Trái lại, Quý Nam Tinh đưa mắt nhìn chỗ ngồi trống trải của Vu Học Lâm, ánh mắt khẽ hiện lên một chút nghi hoặc. Đầu ngón tay cậu khẽ vân vê giữa không trung, một làn khói mỏng manh mà người ngoài không nhìn thấy lững lờ trôi tới, bị Quý Nam Tinh kẹp nhẹ giữa hai ngón tay. Một lát sau, Quý Nam Tinh phẩy tay đi, đánh tan làn khói ấy, hạ giọng nói nhỏ với Tiêu Dã: “Hắn ta sắp chết rồi.”

 

Tiêu Dã giật mình: “Có chuyện gì xảy ra, hắn ta ra ngoài gây sự bị đánh chết à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Tôi có linh cảm chuyện này liên quan đến Liễu Nhất Long. Giáo viên vẫn chưa tới, lát nữa tôi bảo anh trợ lý gọi điện xin nghỉ giúp tôi, bây giờ tôi đi tìm thử xem sao.”

 

Tiêu Dã nói: “Tôi đi với cậu!”

 

Biết rõ cái tính của Tiêu Dã có từ chối cũng vô dụng, Quý Nam Tinh cũng lười lãng phí thời gian, vừa thầm nghĩ, thôi vậy, cứ dứt khoát bảo anh trợ lý xin nghỉ cho cả hai luôn. Tìm bừa một cái lý do nào đó cũng được, dù sao thì như vậy cũng đỡ hơn việc trốn tiết rồi phải viết bản kiểm điểm.

 

Trương Nguyên thấy hai người họ xách cặp bước ra ngoài, suy nghĩ một chút rồi cũng chạy theo.

 

Tiêu Dã trừng mắt nhìn cậu ta: “Bọn tôi tìm được người xin nghỉ giúp rồi, cậu cứ lẽo đẽo theo như vậy, cẩn thận bị mời phụ huynh đấy nhé.”

 

Trương Nguyên hất cằm: “Mời thì mời, mà hai người định đi đâu đấy? Có biến à?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Còn chưa biết đi đâu, ra ngoài trước rồi hẵng tính.”

 

Trương Nguyên à một tiếng: “Không phải là có âm hồn đến kêu oan đấy chứ?”

 

Tiêu Dã nói: “Không phải đâu, Náo Náo tính ra được Vu Học Lâm sắp toi mạng rồi, bây giờ đi cứu người.”

 

Tuy cái tên Vu Học Lâm kia làm ra mấy chuyện không bằng cầm thú, nhưng dẫu sao đó cũng là một mạng người. Trương Nguyên chẳng nói lời nào, ngược lại còn túm chặt lấy hai người, rồi rảo bước thật nhanh đi ra bên ngoài trường: “Đi đi đi, nhanh đi cứu người nào.”

 

Hết chương 183.

 

Chương 183: Đồ Ngốc

Ngày đăng: 27 Tháng 6, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên