Chương 184: Lĩnh Án

Chương 184: Lĩnh Án

 

“Đúng đúng, ba cứ nói với giáo viên như vậy nhé, nói là con với bạn học ăn trúng đồ không vệ sinh ở bên ngoài nên đau bụng xin nghỉ. Vâng vâng, con có hai bạn học cũng dùng lý do này để xin nghỉ đấy, con biết rồi, con sẽ chú ý an toàn mà, cảm ơn ba nhé!”

 

Trương Nguyên mãn nguyện cúp điện thoại, nhìn sang Tiêu Dã và Quý Nam Tinh: “Xong rồi!”

 

Vừa nãy cậu ta nghe thấy Quý Nam Tinh gọi điện cho trợ lý sinh hoạt của gia đình, còn nhờ trợ lý sinh hoạt xin nghỉ phép luôn cho Tiêu Dã, lý do được dùng chính là ăn trúng đồ không vệ sinh nên đau bụng. Dù sao thì ba người bọn họ cũng thường xuyên đi cùng nhau, hai người kia đã đau bụng rồi, vậy nên nếu cái đứa hay đi ra đi vào cùng như cậu ta mà không đau bụng theo thì thật đúng là vô lý hết sức.

 

Tiêu Dã mỉm cười: “Ba cậu đúng là tin tưởng cậu thật đó, cũng không thèm hỏi cậu đi đâu làm gì mà đã giúp cậu nói dối xin nghỉ rồi.”

 

Ba người họ mang cặp sách quay trở lại nhà Quý Nam Tinh, Trương Nguyên nói: “Vì ba tôi luôn bảo rằng, việc học rất quan trọng, nhưng con người ấy mà, không thể cứ học vẹt mãi được, trong cuộc sống phải tự rèn luyện bản thân. Hồi trẻ ba tôi cũng không phải là kiểu quy củ ngoan ngoãn gì, lúc đi học ông ấy cũng trốn tiết cúp học không ít lần đâu.”

 

Cho nên đối với Trương Nguyên, ba của cậu ta luôn trao cho quyền hạn tự do lớn nhất, hơn nữa còn luôn miệng nói con trai là phải ra ngoài va vấp thì mới trưởng thành được. Ông không muốn nuôi dạy ra một đóa hoa trong nhà kính.

 

Cất đồ đạc xong xuôi rồi đi từ trên lầu xuống, Trương Nguyên lên tiếng: “Bây giờ tìm người kiểu gì đây?”

 

Quý Nam Tinh đi đến ven đường, tiện tay nhặt vài hòn đá bày ở tám phương vị, sau đó đốt một nén nhang ngắn chỉ bằng đốt ngón tay đặt ở chính giữa. Chỉ thấy khói nhang vốn đang lan tỏa ra xung quanh, nhưng một lát sau, từ một hướng nào đó giống như có lực hút, lập tức hút toàn bộ luồng khói đang tản mạn về cùng một phía.

 

Quý Nam Tinh nói: “Ở ngay gần đây thôi, đi về hướng Bắc. Chúng ta cứ đi thẳng trước đã, tôi gọi cho Bằng Trình một cuộc điện thoại.”

 

Cậu muốn hỏi tiến độ điều tra Liễu Nhất Long, xem thử có phải trong lúc bọn họ điều tra đã xảy ra chuyện gì, vô tình kéo Vu Học Lâm vào hay không, nếu không thì sao mọi việc lại trùng hợp va vào nhau thế này được.

 

Bằng Trình nghe thấy Vu Học Lâm mất tích thì có chút bất ngờ: “Chuyện này cũng đâu có liên quan gì đến tên đó, sao tên đó lại mất tích được nhỉ?”

 

Lúc Liễu Nhất Long gây án thì chắc Vu Học Lâm mới vừa ra đời, nói thế nào đi nữa thì chuyện này cũng không thể dính líu gì tới hắn ta được: “Liệu có phải vì chuyện khác không? Mấy đứa đã báo cảnh sát chưa?”

 

Quý Nam Tinh: “Lúc biết Vu Học Lâm mất tích, trực giác đầu tiên của em là nghĩ tới Liễu Nhất Long. Thường thì trực giác của thiên sư rất chuẩn, phía nhà trường đã báo cảnh sát rồi, cũng đang tìm người. Anh có chắc là Liễu Nhất Long vẫn đang nằm trong tầm giám sát của các anh không?”

 

Vốn dĩ Bằng Trình rất chắc chắn, nhưng bị Quý Nam Tinh hỏi một câu như thế thì tự nhiên lại thấy không chắc chắn nữa, anh ta vội vàng bảo sẽ gọi điện thoại hỏi thử một chút.

 

Bọn họ có cử người bám đuôi theo Liễu Nhất Long, cũng có người đang điều tra các tình báo liên quan đến gã. Phía tổ tình báo đã có tiến triển, với kiểu điều tra có mục tiêu như bọn họ thì những thứ tra ra được rất nhiều. Những chuyện mờ ám mà gã từng làm gần như đều đã bị phơi bày lên trên bàn làm việc.

 

Đồng thời, tổ theo dõi báo cáo rằng, buổi sáng Liễu Nhất Long đi vào quán karaoke do gã mở, bọn họ đã chốt chặt cửa trước và cửa sau, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa nhìn thấy người đi ra.

 

Vừa nghe lời này, Bằng Trình lập tức cảnh giác: “Các cậu xông thẳng vào bắt người đi! Chúng ta sắp lấy được chứng cứ mấu chốt rồi, đừng để tên đó chạy thoát!”

 

Tổ theo dõi vừa nghe vậy thì lập tức hành động, nhưng sau khi xông vào bọn họ mới phát hiện, người thật sự đã mất dấu rồi.

 

Bằng Trình vội vàng gọi điện thoại cho Quý Nam Tinh thông báo việc này: “Quá trùng hợp rồi, người bạn học kia của mấy đứa không thấy đâu, Liễu Nhất Long cũng bỏ chạy. Anh sẽ liên lạc với một đội qua tìm mấy đứa, mấy đứa đừng có tự mình lao lên phía trước đấy nhé, bây giờ anh đi bắt Liễu Nhất Long đây.”

 

Quý Nam Tinh: “Anh biết đi đâu để bắt người à?”

 

Bằng Trình: “Bọn anh đã nắm rõ toàn bộ mạng lưới quan hệ của gã rồi, bây giờ chỉ cần chốt chặt các nơi như sân bay, ga tàu cao tốc khiến gã không chạy ra khỏi thành phố Ngọc Lan được, muốn tìm thấy gã cũng không khó.”

 

Quý Nam Tinh không nói thêm gì nữa, yên lặng chờ đợi đội cảnh sát mà anh ta sắp xếp liên lạc với mình. Cậu đi dọc theo làn khói, mãi cho đến khi bước tới trước cửa một quán karaoke, làn khói này mới hoàn toàn tản đi. Quý Nam Tinh ngẩng đầu lên nhìn biển hiệu lớn trên cửa, Trương Nguyên và Tiêu Dã cũng nhìn vào bên trong quan sát: “Ở đây à? Tôi nhớ chỗ này là tụ điểm của Liễu Nhất Long mà.”

 

Trước đó hắn từng tìm người điều tra Liễu Nhất Long. Tuy việc điều tra những công ty dưới tên gã chưa được toàn diện cho lắm, dù sao thì trong thời gian ngắn như vậy cũng chẳng bới móc ra được bao nhiêu thứ, nhưng quán karaoke này lại nằm ngay ngoài sáng, thế nên vừa tra một cái là ra ngay.

 

Đúng lúc này, tổ viên do Bằng Trình phân công sang đây đã liên lạc với Quý Nam Tinh. Cậu bảo bọn họ cứ đi thẳng đến quán karaoke, sau khi bọn họ đến, cả nhóm mới cùng nhau bước vào.

 

Mới sáng sớm nên quán karaoke vẫn chưa mở cửa, chỉ có một vài nhân viên đang chốt sổ và dọn dẹp vệ sinh ca sáng. Vừa nãy đã có cảnh sát tiến vào một lần, mấy người này không biết đã xảy ra chuyện gì, bọn họ đã liên lạc với cấp trên nhưng mãi vẫn không liên lạc được với ông chủ lớn. Ngay lúc này đây bọn họ đang rất hoang mang, không ngờ chỉ mới qua một lát lại có một đám cảnh sát nữa đi tới.

 

Quản lý ca sáng vội vàng chạy tới: “Cán bộ ơi, các anh đến hết chuyến này tới chuyến khác như vậy, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

 

Tiêu Dã lên tiếng: “Lần cuối cùng mấy người nhìn thấy Vu Học Lâm là khi nào?”

 

Nghe thấy bọn họ hỏi thăm Vu Học Lâm, quản lý ca sáng còn hơi ngẩn người ra một chút, thật sự là nhất thời không nhớ ra nổi, nên vội vàng lên tiếng hỏi mấy nhân viên bên cạnh: “Mấy người có ấn tượng gì không?”

 

Mấy người nhìn nhau một cái rồi lắc đầu, nhưng một người trong số đó mặc đồng phục của quán karaoke mở miệng nói: “Hai ngày trước, ở phía quầy pha chế bên kia.”

 

Mọi người vừa nghe vậy thì toàn bộ ánh mắt đều tập trung lên người nọ.

 

Viên cảnh sát được phái tới phối hợp với Quý Nam Tinh phá án, hỏi: “Cụ thể là khi nào, từ sau lần đó anh không còn gặp lại nữa à?”

 

Người nọ đáp: “Tầm buổi tối, tôi cũng không nhớ là đã qua mười hai giờ hay chưa, chỉ biết là khá muộn rồi. Cậu ta phụ trách trông coi ca đêm, lúc đó chạy đến quầy pha chế ăn một đĩa trái cây, còn bảo là rất đói, bảo tôi đi chiên cho cậu ta một bát cơm, sau đó thì không thấy đâu nữa.”

 

Quý Nam Tinh nhìn sang tên quản lý kia: “Đường hầm bí mật ở chỗ các người nằm ở đâu?”

 

Trong lòng quản lý ca sáng vô cùng hoảng hốt, nhưng trên mặt vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nói: “Chỗ chúng tôi kinh doanh đàng hoàng, lấy đâu ra đường hầm bí mật cơ chứ.”

 

Quý Nam Tinh nhìn thẳng vào gã ta: “Anh có thể nói dối, nhưng nếu chậm trễ thêm nữa, Vu Học Lâm mất mạng thì anh sẽ vướng vào vụ án mạng đấy. Tốt nhất là anh nên suy nghĩ cho kỹ vào, một khi tôi đã hỏi, điều đó chứng tỏ tôi đã biết chắc chắn. À phải rồi, ông chủ Liễu Nhất Long của các người hiện đang gây án bỏ trốn, tôi khuyên anh nên suy nghĩ cho kỹ càng rồi hẵng trả lời, đường hầm bí mật ở đâu.”

 

Quản lý ca sáng không biết có phải người này đang tung hỏa mù hù dọa gã ta hay không, nhưng gã không dám đánh cược. Một đám cảnh sát đang đứng ở đây, đến hết đợt này tới đợt khác, chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn rồi. Nếu ngay lúc này gã ta còn bao che, e là gã ta sẽ vướng vào rắc rối thật sự.

 

Viên cảnh sát đi cùng Quý Nam Tinh trực tiếp giơ còng tay ra: “Anh tự mình khai báo, hay là chúng tôi đưa anh về đồn thẩm vấn rồi mới khai?”

 

Sắc mặt tên quản lý trắng bệch, nói: “Tôi dẫn các anh đi.”

 

Trong lòng mấy người cảnh sát thầm nghĩ, quả nhiên là vậy. Thảo nào trước đó canh gác chặt chẽ như thế mà vẫn bị Liễu Nhất Long qua mặt, trốn thoát ra ngoài, một quán karaoke nhỏ bé thế này mà lại có cả đường hầm bí mật.

 

Quản lý dẫn bọn họ đi vào nhà bếp phía sau, sau khi đẩy một cánh cửa ra thì đi vào kho đông lạnh. Xuyên qua kho đông lạnh, gã ta đẩy một bức tường giả ra, đằng sau đó còn có một cánh cửa nữa, đi từ cánh cửa kia ra ngoài thì sẽ dẫn thẳng đến một căn hộ trong khu dân cư.

 

Hóa ra quán karaoke này nằm sát ngay cạnh khu nhà ở của người dân. Năm xưa Liễu Nhất Long phát hiện nhà kho phía sau nằm sát vách khu dân cư, chỉ cách một hộ gia đình ở tầng trệt đúng một bức tường, thế là gã thuê luôn căn nhà đó, lại cải tạo nhà kho thành kho đông lạnh của nhà bếp, tạo ra một đường hầm bí mật như thế này.

 

Nhìn cánh cửa hầm ngầm giấu giếm cả một khoảng trời riêng này, cảnh sát cười lạnh một tiếng: “Giấu kỹ thật đấy nhỉ? Ngoài nơi này ra, còn căn hộ nào là của các người nữa?”

 

Tên quản lý khai báo thêm vài tụ điểm khác, tất cả đều là nhà thuê, bình thường chỉ cần có người đến kiểm tra quán, mấy cô gái trong quán của bọn họ sẽ trốn sang đó.

 

Cảnh sát rà soát từng nhà một, nhưng không tìm thấy Vu Học Lâm ở đâu cả.

 

Có cảnh sát suy đoán: “Nghe nói Vu Học Lâm này rất được Liễu Nhất Long coi trọng và bồi dưỡng, liệu gã có mang Vu Học Lâm theo cùng luôn không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, đi tới đứng bên cửa sổ phóng thích âm khí ra ngoài. Một mùi máu tanh bị luồng âm khí kia kéo ra, Quý Nam Tinh nói: “Ở dưới tầng hầm.”

 

Cảnh sát lập tức nhìn về phía quản lý quán karaoke: “Ở đây có tầng hầm à?”

 

Hai mắt quản lý quán karaoke mờ mịt: “Tôi không biết thật mà.”

 

Gã ta thật sự không biết, việc gã ta biết đường hầm ngầm của quán karaoke cũng là để phòng hờ có người tới kiểm tra đột xuất bất cứ lúc nào, thân làm quản lý thì đây là chuyện bắt buộc phải biết. Nhưng nơi này có tầng hầm hay không thì không nằm trong phạm vi công việc của gã ta, chỗ bọn gã chỉ làm mấy trò mại dâm, chứ đâu có làm việc gì khác, cũng chẳng dùng đến tầng hầm để làm gì.

 

Biết được người đang ở dưới tầng hầm, mọi người lập tức bắt đầu đi xuống dưới tìm kiếm. Quả nhiên, bọn họ nhìn thấy một cánh cửa khóa kín ở ngay lối cầu thang. Sau khi tìm dụng cụ tới cắt đứt sợi dây xích sắt, vài viên cảnh sát đi lên phía trước dò đường, hai viên cảnh sát ở bên trên trông chừng tên quản lý quán karaoke.

 

Nhóm Quý Nam Tinh đi theo ngay phía sau, men theo cầu thang chật hẹp đi xuống dưới. Tiêu Dã rút ra hai tờ khăn giấy đưa cho Quý Nam Tinh và Trương Nguyên, bảo họ che kín miệng mũi lại. Kiểu tầng hầm như thế này cũng không biết bẩn tới mức nào, có bao nhiêu bụi bặm. Mấy người họ không mang theo khẩu trang, lúc này đành phải dùng khăn giấy che miệng mũi lại để phòng hộ một chút.

 

Có lẽ là nghe thấy tiếng động, sâu trong tầng hầm ngầm ẩm thấp lạnh lẽo phát ra những âm thanh cực kỳ nhỏ bé. Vài viên cảnh sát vội vàng tiến lên phía trước, dùng đèn pin chiếu vào nhìn thử thì thấy đó chính là Vu Học Lâm đã mất tích mấy ngày nay.

 

Mà lúc này trên người Vu Học Lâm lại toàn là vết thương, hai mắt sưng húp lên giống như không thể mở ra được nữa, khắp mặt mày đều là vết máu. Mùa hè vốn mặc quần áo mỏng manh, quần áo trên người hắn ta cũng đã rách nát thành từng mảnh, còn có thể nhìn thấy vô số vết máu và những mảng bầm tím trên ngực, trên lưng. Cả người hắn ta bị dây xích sắt quấn chặt cứng vào cột tường, trong miệng còn bị nhét giẻ rách.

 

Trương Nguyên khẽ hít một ngụm khí lạnh, nhìn dáng vẻ gục đầu của đối phương, cậu ta không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi: “Hắn ta còn sống không vậy?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Nam Tinh: “Vẫn còn sống, nhưng nếu chúng ta đến trễ một ngày nữa thì không sống nổi đâu.”

 

Tiêu Dã: “Coi như mạng hắn ta lớn, chỉ có điều, không biết trải qua chuyện lần này xong, hắn ta có cải tà quy chính hay không thôi.”

 

Mấy viên cảnh sát vội vàng xông lên cứu người.

 

Vu Học Lâm vẫn còn ý thức, nhưng ý thức rất yếu ớt, cộng thêm việc hắn ta bị đánh không hề nhẹ, miệng còn bị nhét giẻ rách, vậy nên chỉ có thể dùng khoang mũi phát ra những tiếng hừ hừ để cầu cứu.

 

Lúc được cảnh sát tháo xích sắt ra, hắn ta yếu đến mức ngay cả một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, cả người cứ thế ngã gục xuống nền đất.

 

Cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì đành phải đợi Vu Học Lâm tiếp nhận điều trị và khôi phục lại một chút rồi mới hỏi được, còn ngay lúc này thì đừng nói tới chuyện hỏi han, lúc lấy đống giẻ rách bị nhét trong miệng hắn ta ra ngoài, bọn họ mới phát hiện hàm dưới của Vu Học Lâm đang trong trạng thái trật khớp. Đủ thấy kẻ ra tay tàn nhẫn tới cỡ nào.

 

Vốn dĩ mấy viên cảnh sát này chỉ nghe theo mệnh lệnh của cấp trên tới phối hợp, đây vẫn là lần đầu tiên được chứng kiến bản lĩnh của một Thiên Sư. Nhìn đối phương không làm gì cả, chỉ đứng yên ở bên đó giơ tay lên như cảm ứng gió một chút, vậy mà đã biết được người bị nhốt đang ở đâu rồi. Đáng tiếc là thiên sư ít quá, nếu như có thêm nhiều kỳ nhân dị sĩ thế này nữa, vậy tỷ lệ phá án của phía cảnh sát phải cao biết bao nhiêu.

 

Khi Vu Học Lâm được người ta khiêng từ dưới tầng hầm lên, hắn ta bị ánh mặt trời gay gắt làm cho chói mắt. Hắn ta nhìn thấy nhóm người Quý Nam Tinh đang đứng ở một bên nói chuyện với cảnh sát, hắn ta biết mình đã được họ cứu mạng. Hắn ta vẫn không thể nào hiểu nổi, vì bản thân hắn ta với mấy người họ cũng chẳng có quan hệ gì, thậm chí còn là kẻ thù đối đầu với nhau, tại sao họ lại phải cất công tới cứu hắn ta làm gì cơ chứ.

 

Có lẽ đây chính là điểm khác biệt giữa người tốt và kẻ xấu, dù cho hắn ta không muốn thừa nhận, nhưng dường như bản thân đã thật sự di truyền cái gen bạo lực của cha mình, bẩm sinh đã là một mầm mống tồi tệ rồi.

 

Rất nhanh sau đó Liễu Nhất Long cũng đã bị tóm gọn, suýt chút nữa là chuyến bay đã cất cánh rồi, ở ngay thời khắc cuối cùng đã bị Bằng Trình dẫn người bắt giữ đưa về.

 

Trước đó Bằng Trình có về quê nhà của Liễu Nhất Long để điều tra sự việc, ở một nơi như thôn trấn nhỏ bé đó, hầu như nhà nào cũng đều quen biết nhau, chỉ cần hơi có chút động tĩnh một chút là sẽ nhanh chóng truyền đi xa. Vừa khéo có một người đồng hương đi theo Liễu Nhất Long lăn lộn đã về quê ăn giỗ, nghe thấy người trong làng bảo cảnh sát tới hỏi thăm chuyện tên ngốc giết người năm xưa, thế là thuận miệng kể lại với Liễu Nhất Long.

 

Bọn họ đi ra từ cùng một ngôi làng, quê nhà của Liễu Nhất Long cũng nằm trong làng đó. Chuyện tên ngốc giết người năm xưa ầm ĩ dữ dội lắm, lúc này đây lại có cảnh sát tới điều tra lại từ đầu, tên đồng hương kia chỉ coi như tin đồn bát quái mà chia sẻ với Liễu Nhất Long mà thôi.

 

Nhưng Liễu Nhất Long thì lại có tật giật mình, sự việc đã trôi qua bao nhiêu năm rồi, vốn dĩ mọi thứ đã sóng yên biển lặng, đột nhiên lại có cảnh sát tìm đến điều tra. Gã nghi ngờ những chuyện bản thân mình làm đã bị bại lộ, cộng thêm mấy năm nay gã lợi dụng một vài đường dây bất hợp pháp để kiếm được không ít tiền. Thế là gã mượn cớ mở cửa tiệm mới để thu gom vốn liếng, định bụng trốn ra nước ngoài, không bao giờ trở lại nữa.

 

Còn về phần Vu Học Lâm, chỉ có thể nói là hắn ta xui xẻo. Ngày hôm đó rõ ràng là hắn ta không hề nghe thấy gì cả, chỉ hơi dừng lại một lát ở ngoài cửa mà thôi. Nhưng Liễu Nhất Long lại có tính đa nghi, sợ chuyện bản thân mình tập trung vốn liếng chuyển vào tài khoản ở nước ngoài bị Vu Học Lâm nghe thấy, vậy nên gã mới ra tay trước cho yên chuyện.

 

Dù sao thì cũng đã xin phép nghỉ học rồi, mặc dù người cũng đã tìm được rất nhanh, nhưng nhóm Quý Nam Tinh cũng không đi thẳng về trường để học tiếp. Mấy người họ lại cùng nhau đi tới bệnh viện, chủ yếu là muốn xem thử Vu Học Lâm bị thương nặng tới mức nào.

 

Ngoại trừ vết thương ngoài da và hàm dưới bị trật khớp, Vu Học Lâm bị đánh tới xuất huyết nội tạng thì không nói làm gì, nhưng hình như phần đầu cũng phải chịu một cú đập rất mạnh, dẫn đến xuất huyết nội, cần phải làm phẫu thuật ngay lập tức.

 

Ba mẹ hắn ta đều đã qua đời, họ hàng thân thích cũng cắt đứt quan hệ với hắn ta, phía cảnh sát đành phải liên lạc với nhà trường. Nhóm Quý Nam Tinh cũng rời đi trước khi giáo viên trong trường kịp đến, còn không quên dặn dò phía cảnh sát tuyệt đối đừng nhắc tới bọn cậu.

 

Đi ra khỏi bệnh viện, Trương Nguyên vươn vai một cái: “Mặc dù chẳng làm gì cả, chỉ chạy tới chạy lui đi theo thôi, nhưng tôi vẫn có cảm giác mạo hiểm thật đấy.”

 

Tiêu Dã nói: “Tâm tính của Liễu Nhất Long kia kém quá đi, mới nghe thấy một chút động tĩnh đã hoảng sợ thành như vậy rồi. Chuyện gã giết người mười chín năm trước gần như có thể xác định được rồi, nhưng lần này không có âm hồn gửi đơn khiếu nại, có lẽ không đi theo hướng Cục Quản Lý được nhỉ. Cũng không biết cảnh sát có thể tìm thấy chứng cứ mấu chốt gì hay không.”

 

Quý Nam Tinh: “Cầm sẵn đáp án rồi mới đi tìm quá trình giải, chắc chắn là cảnh sát sẽ tìm ra thôi.”

 

Quả thực là cảnh sát đã tìm thấy được chứng cứ mang tính mấu chốt, đó chính là nhân chứng đã chứng kiến sự việc năm xưa, cùng với một chiếc cúc áo dính máu của cả hung thủ lẫn người chết.

 

Chuyện năm đó có nhân chứng, chỉ là năm đó nhân chứng này đã trốn đi mất. Lần đầu tiên chứng kiến hiện trường giết người, cô ấy đã hoảng sợ đến mức sốt cao mấy ngày liền, người cũng mê sảng luôn. Đợi đến lúc xuất viện về nhà, vì vụ án đó có tang chứng vật chứng rành rành, kết quả hung thủ là thằng khờ đã bị người ta đồn đi khắp nơi rồi, cô ấy sợ không dám nói, vậy nên cứ giấu kín suốt bao nhiêu năm qua.

 

Bằng Trình đợi nộp chứng cứ lên trên, đi đúng quy trình lật lại vụ án thẩm vấn lại từ đầu, đợi xong xuôi hết mọi chuyện rồi mới nói với Quý Nam Tinh: “Nhân chứng là em gái kế của Liễu Nhất Long, năm đó cô bé kia mới bảy tuổi, buổi tối hôm ấy cô bé nhìn thấy người anh trai đáng lẽ đang đi học xa ở bên ngoài nay lại trở về, thế là tò mò bám đuôi đi theo. Sau đó liền nhìn thấy Liễu Nhất Long xé rách quần áo của nạn nhân, đẩy người vào bên trong nhà.”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy tại sao cuối cùng người bị bắt lại là người khác?”

 

Bằng Trình nói: “Tên ngốc đó là hàng xóm sát vách của nạn nhân, nghe thấy tiếng động nên ngây ngốc chạy qua. Người đó bẩm sinh bị thiểu năng trí tuệ, không hiểu cái gì cả, bị Liễu Nhất Long dùng kẹo dỗ dành, bảo đi bóp cổ nạn nhân, vậy nên năm xưa mới có một vài vết thương vô tình khớp với nhau như vậy.”

 

Vụ án này đã trôi qua gần hai mươi năm rồi, nếu đặt toàn bộ quá trình vào thời điểm hiện tại mà nhìn lại, thì quả thực là có hơi hoang đường và khó tin, nhưng có những chuyện lại cứ xảy ra vô lý như vậy đấy.

 

Vì người báo cảnh sát lúc đó là người trong làng, đi ngang qua nhà nạn nhân thì nhìn thấy cửa lớn nhà bọn họ đang mở, mà phòng khách lại có dấu vết đánh nhau, cứ tưởng là có trộm lẻn vào nên mới giúp đỡ chạy vào trong nhà xem xét. Kết quả liền nhìn thấy nạn nhân chết ở trên giường, quần áo xộc xệch, khắp cả người đều là dấu vết bị xâm hại. Mà ngay lúc đó tên ngốc hàng xóm lại ngồi ở mép giường ăn kẹo, quần áo đều lột sạch, quần lót cũng cuộn tròn lại chưa mặc đàng hoàng, trên người còn có những vết cào rướm máu. Bất kỳ ai nhìn thấy cảnh tượng như vậy đều sẽ quy chụp ngay lập tức, càng đừng nói đến lúc ấy Liễu Nhất Long ở trong mắt người ngoài là đang đi học ở xa, hoàn toàn chưa hề trở về, có ai lại đi nghi ngờ vô cớ một người lúc đó căn bản không có mặt tại hiện trường cơ chứ.

 

Còn về chiếc cúc áo kia là do Liễu Nhất Long không cẩn thận làm rơi trên mặt đất lúc rời đ, lúc đó tay gã bị nạn nhân cào chảy máu, trong lúc giằng co cúc áo bị nới lỏng cũng không để ý, khi rời đi đã vô tình làm rơi, sau đó bị nhân chứng đang lẩn trốn nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện nhặt được.

 

Sau khi em gái kế của Liễu Nhất Long khỏi bệnh cũng không dám kể chuyện này với người khác. Ba của Liễu Nhất Long là đối tượng tái hôn của mẹ cô ấy, ở thời đại đó, trong một ngôi làng như vậy, đàn ông là người phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, là trụ cột của cả nhà, quyền lên tiếng cũng vô cùng lớn.

 

Một người ba mới, một môi trường sống mới, mẹ suốt ngày nói với cô ấy phải ngoan ngoãn, phải nghe lời, cuộc sống sau này của hai mẹ con cô ấy đều phải dựa dẫm vào người ba mới đó, cô ấy lại càng không dám nói ra những chuyện mà bản thân mình nhìn thấy.

 

Nhưng cô ấy đã đem chiếc cúc áo kia bỏ vào trong một cái hộp rồi đem chôn xuống đất, bây giờ cô bé năm xưa cũng đã trưởng thành, đã kết hôn với người ta rồi. Nếu như không có cảnh sát tìm đến điều tra lại sự việc năm đó, có lẽ cả đời này cô ấy cũng sẽ không bao giờ nhắc tới nữa. Nhưng hiện tại đã có cảnh sát điều tra lại từ đầu, cô ấy cũng lấy hết can đảm mà đứng ra làm nhân chứng.

 

Lúc Bằng Trình thẩm vấn Liễu Nhất Long, anh ta đã hỏi gã tại sao lại muốn giết người. Tất cả mọi bằng chứng và nhân chứng đều đã rành rành ra đó rồi, Liễu Nhất Long biết mình có cứng miệng đến mấy cũng vô dụng, thế nên cũng cúi đầu nhận tội: “Tôi không hề muốn giết, chỉ là muốn gần gũi với cô ta một chút mà thôi, nhưng cô ta lại phản kháng, thế nên tôi mới nổi nóng, cô ta còn nói muốn báo cảnh sát bắt tôi. Tôi cầu xin cô ta đừng báo, nhưng cô ta rất hung dữ, nói tôi cứ chờ mà ngồi tù đi. Tôi nhất thời hoảng sợ, lại đúng lúc nhìn thấy tên ngốc kia đi vào nên mới xúi giục nó ra tay.”

 

Tên ngốc kia rất dễ xúi giục, trí tuệ tên đó bẩm sinh đã rất kém, nhưng thân hình lại cao lớn vạm vỡ, sức lực cũng mạnh, lại còn tham ăn. Thỉnh thoảng nhà ai cần làm những việc tốn sức, cứ dùng kẹo dỗ dành là hắn ta sẽ tới giúp đỡ.

 

Tên ngốc đó rất biết nghe lời, chỉ cần cho nó đồ ăn thì bảo nó làm cái gì nó sẽ làm cái đó, thật sự là chỉ đâu đánh đó. Quan trọng là nó còn nói không rõ chữ, căn bản không thể nói rõ ràng mọi chuyện được, cho nên bị tên ngốc đó bắt gặp, gã cũng chẳng buồn lo lắng làm chi, vì tên ngốc kia nào có biết nói chuyện đâu.

 

Cứ ngỡ vụ án năm đó đã định tội xong rồi, ngay cả người nhà của tên ngốc kia cũng không hề nảy sinh nghi ngờ gì, bao nhiêu năm nay cứ nhốt tên ngốc ở trong bệnh viện tâm thần. Ai mà ngờ được, bao nhiêu năm trôi qua rồi lại lật được án.

 

Dù cho Liễu Nhất Long có chết đi sống lại cũng nghĩ không ra, không biết rốt cuộc là tại sao, đã gần hai mươi năm trôi qua rồi mà sao tự nhiên lại bị lật thuyền được cơ chứ.

 

Vì Liễu Nhất Long có dính líu đến đường dây kinh doanh mại dâm, xúi giục người khác giết người, trốn thuế, tẩu tán tài sản bất hợp pháp, giam giữ và khống chế quyền tự do thân thể của người khác… Vậy nên gã đã bị tuyên án tù chung thân. Mấy công ty đó của gã cũng bị niêm phong, tất cả những người liên quan đều bị thanh trừng từng người một.

 

Còn Vu Học Lâm, tuy hắn ta là nạn nhân, nhưng hắn ta cũng có dính líu tới việc kinh doanh đường dây mại dâm, đồng thời còn có tiền án uy hiếp, trấn lột. Do đã qua mười bốn tuổi rồi nên hắn ta cũng bị tuyên án năm năm tù.

 

Chẳng ai ngờ được Vu Học Lâm lại phải ngồi tù, mặc dù hắn ta rất hung hăng, rất khó gần, lại còn thường xuyên bắt nạt Lương Kiều, nhưng không một ai nghĩ hắn ta sẽ phải ngồi tù, ngay cả Lương Kiều cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Lúc tin tức Vu Học Lâm có thể sẽ phải bóc lịch trong tù lan truyền ra, trường học của bọn họ ai nấy đều kinh hãi. Một ngôi trường trọng điểm như trường bọn họ, thế mà lại lòi ra một đứa học sinh lớp mười một phạm tội phải vào tù, danh tiếng của trường cũng phải chịu ảnh hưởng vô cùng to lớn.

 

Lúc đang nướng thịt xiên ở tòa nhà nhỏ xập xệ, Tưởng Đường Đường vừa hóng chuyện vừa cảm thán: “Cái tên đó hồi trước làm sao mà thi vào đây được nhỉ?”

 

Cái tên Vu Học Lâm đó cũng không phải là học sinh năng khiếu, điều đó chứng minh hắn ta vào trường này là dựa vào năng lực thật sự mình, kết quả thế mà lại đi phạm tội, còn bị tuyên án phải ngồi tù, đúng là cạn lời thật sự.

 

Tiêu Dã nói: “Còn có thể thi thế nào nữa, cắm đầu cắm cổ vào học mà thi thôi, điều đó chứng tỏ hắn ta cũng có não đấy, chỉ là không dùng vào con đường chính đạo mà thôi.”

 

Biết Vu Học Lâm kia có kiểu suy nghĩ đó đối với Lương Kiều, tự nhiên cũng không khó tưởng tượng được tại sao hắn ta lại thi vào trường Ngọc Lan, chắc cuối cùng là vì Lương Kiều nên hắn ta mới liều mạng lao lên chạy nước rút một phen.

 

Đáng tiếc, rõ ràng là một người có thể bước đi trên con đường đúng đắn, thế mà lại cứ chọn đi vào con đường sai trái. Đợi đến khi hắn ta ra tù, chắc Lương Kiều cũng đã bắt đầu một cuộc sống mới rồi, vậy cũng coi như không bị người ta triệt để hủy hoại tương lai.

 

Nhìn Tiêu Tiêu đang chăm chú nướng xiên thịt, Tưởng Đường Đường ôm lấy cánh tay cô, nói: “Dù sao thì tôi cũng học cùng lớp với Lâm Nghệ, còn cậu thì thui thủi một mình bên lớp Hai, cũng không biết thầy cô phân lớp kiểu gì nữa. Nếu mà phân cậu vào chung lớp Một, ít ra cậu cũng có thể đi cùng với mấy vị thiên tài này được.”

 

Tiêu Tiêu mỉm cười, nói: “Lớp Hai cũng rất tốt, trước mắt thì mọi người học chung cũng khá ổn.”

 

Tưởng Đường Đường vô cùng thương xót vuốt ve mái tóc của cô: “Nếu như có ai chia bè kết phái bắt nạt cậu, cậu nhất định phải nói với tôi nhé, đến lúc đó tôi sẽ dẫn người tới tận cửa đánh cho một trận!”

 

Rời khỏi lớp Bảy rồi Tưởng Đường Đường mới biết, hóa ra một lớp học không có trùm trường Tiêu Dã chống lưng nó bất hòa tới mức nào, ngay cả việc tranh cử tổ trưởng cũng có một đống mưu mô tính toán. May mà cô và Lâm Nghệ ở cùng nhau, à, còn có thêm Trần Thập Nhất nữa, cũng không đến mức không có ai chơi cùng. Còn Tiêu Tiêu một mình bên lớp Hai, quả thực là chẳng khác nào với thân cô thế cô cả.

 

Trương Nguyên bật cười một tiếng: “Cậu dẫn người tới, cậu kiếm đâu ra người mà dẫn tới hả?”

 

Trần Thập Nhất chớp chớp mắt, bày ra vẻ mặt như muốn nói, cậu đừng có nhìn tôi, tôi không có biết đánh nhau đâu.

 

Tưởng Đường Đường tỏ vẻ ghét bỏ nhìn về phía bọn họ, sau đó mới lên tiếng: “Không cần dẫn nhiều người quá làm chi, dẫn một mình anh Dã tới là đủ rồi, sau đó top 1 server đứng ở một bên reo hò cổ vũ trợ uy cho anh Dã!”

 

Tiêu Dã trợn trắng mắt lườm cô một cái.

 

Quý Nam Tinh nhìn cô nàng, cười nói: “Đến cả tôi mà cậu cũng lên kế hoạch luôn rồi cơ đấy.”

 

Tưởng Đường Đường cười hì hì: “Cái này gọi là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia đó!”

 

Hết chương 184.

 

Chương 184: Lĩnh Án

Ngày đăng: 27 Tháng 6, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên