Chương 185: Nó Tên Là Hắc Nha

Chương 185: Nó Tên Là Hắc Nha

 

La cà ở khu nhà hoang cả buổi trưa, mãi cho đến khi sắp vào tiết học ca chiều, cả đám mới lục đục đứng dậy dọn dẹp hiện trường. Tưởng Đường Đường vừa dọn vừa lầm bầm: “Lại phải vào học rồi. Chiều nay lớp mình có hai tiết Toán liền nhau, tôi thật sự không hiểu nổi, rõ ràng là đã chọn ban Xã hội rồi mà, tại sao vẫn phải học môn Toán chứ! Lại còn học hai tiết liền tù tì nữa!”

 

Tiêu Tiêu cười bảo: “Những kiến thức nền tảng căn bản thì vẫn phải học mà.”

 

Tưởng Đường Đường bĩu môi, hận không thể vểnh lên tận trời: “Thế thì còn chia ban Tự nhiên với Xã hội làm cái gì nữa, ban Xã hội thì vốn không nên có môn Toán. Nếu tôi mà học môn Toán vào được, thì tôi còn chọn ban Xã hội làm gì cơ chứ.”

 

Lâm Nghệ đưa tay chọc chọc vào người cô: “Thôi nào, sắp vào lớp rồi, mau dọn dẹp nhanh lên.”

 

Quý Nam Tinh xếp gọn mấy chiếc ghế đẩu lại, đặt ra phía sau nửa bức tường tàn tạ của khu nhà hoang. Cậu lướt mắt nhìn thấy Quách Tầm đang nép mình trong góc thì mỉm cười với cậu ta.

 

Hiếm hoi lắm mới cảm nhận được một chút bầu không khí náo nhiệt vào buổi trưa, Quách Tầm cũng đáp lại cậu bằng một nụ cười.

 

Nghĩ đến việc Du Tư Hành sau khi tốt nghiệp lại quay về trường dạy học, Quý Nam Tinh định bụng để hai ngày nữa, đợi đến buổi tối tới đốt bùa cho Quách Tầm rồi kể cho cậu ta nghe luôn một thể, thế nên cậu chỉ vẫy tay với cậu ta rồi quay lưng rời đi.

 

Tưởng Đường Đường một tay kéo Lâm Nghệ, một tay kéo Tiêu Tiêu: “Tôi phải ra siêu thị nhỏ mua nước đây, đi cùng tôi đi.”

 

Tiêu Tiêu đưa mắt nhìn thời gian: “Vẫn còn kịp đấy, đi thôi, đi nhanh về nhanh nhé.”

 

Ba nữ sinh khoác tay nhau chạy biến đi mất, Trần Thập Nhất lên tiếng: “Tôi có bưu kiện gửi ở phòng bảo vệ, tôi phải đi lấy đây.”

 

Trương Nguyên cảm thấy hơi lạ: “Sao lại gửi bưu kiện đến trường thế?”

 

Trần Thập Nhất đáp: “Thì sợ mẹ tôi nhận được bưu kiện rồi lại bóc ra xem chứ sao, sau đó bà ấy lại mắng tôi tốn tiền vào những việc không đâu. Tôi đi lấy trước đây, bái bai!”

 

Trương Nguyên liếc nhìn hai người bên cạnh, rồi cực kỳ tự giác xách luôn túi rác trên tay Tiêu Dã: “Tôi đi vứt rác đây, hai cậu cứ về lớp trước đi.”

 

Đợi bọn họ đi khuất hết, Tiêu Dã mới lên tiếng hỏi Quý Nam Tinh: “Cậu có muốn mua chút đồ uống không? Bây giờ đặt giao hàng, có thể bảo chủ quán đợi hết tiết một thì mang tới.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không cần đâu, cũng đâu phải tôi không mang theo nước. Về lớp thôi, sắp vào học rồi.”

 

Cách giờ chuông reo mấy phút nữa, không ít học sinh canh đúng giờ mới về trường đang rảo bước hoặc chạy thục mạng về lớp của mình. Thế nên dáng vẻ đi lại thong thả, không nhanh không chậm của hai người họ trông lại đặc biệt nhàn nhã.

 

Trường học của họ trồng rất nhiều cây hoa quế, lúc này đang đúng độ hoa nở. Gió khẽ thổi qua, hương hoa quế tản đi thơm ngát khắp bốn bề.

 

Tiêu Dã nhắm mắt hít hà một lát rồi cất lời: “Có một cửa tiệm cổ truyền làm rượu hoa quế và bánh hoa quế ngon lắm, còn có cả tiệc hoa quế nữa, chỉ bán theo mùa thôi, hết mùa này là không làm nữa đâu. Đợi cuối tuần nghỉ, tôi đưa cậu đi ăn nhé?”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, lên tiếng đáp: “Được thôi.”

 

Tiêu Dã nói tiếp: “Sau đó buổi chiều chúng ta có thể đi dạo mấy cửa hàng nhỏ quanh khu đó. Hình như ở đó có mấy tiệm làm nghề thủ công đều là di sản văn hóa phi vật thể đấy, không phải cậu thích chế hương sao, chúng ta còn có thể đi xem thử hương liệu luôn.”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng, bảo: “Được.”

 

Tiêu Dã nhìn thoáng qua người bên cạnh, bàn tay buông thõng bên hông có chút rục rịch muốn động. Miệng hắn thì liên tục tìm chủ đề nói chuyện, nhưng thực chất toàn bộ sự chú ý đều dồn hết vào bàn tay. Cuối cùng, chẳng biết trong lòng đã tự tìm cho bản thân mình bao nhiêu cái lý do, hắn quyết tâm đánh liều, giơ tay khoác lên vai Quý Nam Tinh, tiện đà còn kéo cậu xích lại gần vào lòng mình một chút.

 

Trong lòng hắn không ngừng lải nhải tự nói với bản thân mình rằng: Anh em tốt khoác vai nhau đi lại là chuyện rất bình thường, rất nhiều nam sinh đều khoác vai nhau đi lại thế này. Trước đây hắn cũng thường xuyên khoác vai Quý Nam Tinh, rất bình thường, chỉ cần bản thân tỏ ra không cố ý như vậy, thì đây chính là sự thân thiết cực kỳ bình thường giữa bạn bè.

 

Cuối cùng cũng đạt được mục đích, Tiêu Dã cố gắng chuyển dời sự chú ý của Quý Nam Tinh, cố ý tìm chủ đề: “Náo Náo, cậu nói xem, Lương Kiều thực sự không biết gì về chút tâm tư kia của Vu Học Lâm à?”

 

Quý Nam Tinh cảm nhận được sức nặng đè lên vai mình, nhưng cũng không đẩy hắn ra: “Nếu có người cả ngày nhìn cậu không thuận mắt, không phải tìm cậu gây rắc rối thì cũng là trấn lột đe dọa cậu, cậu sẽ nghĩ thế nào?”

 

Tiêu Dã không cần suy nghĩ liền đáp thẳng: “Sẽ dùng nắm đấm đánh trả lại thật mạnh.”

 

Quý Nam Tinh: “Thế chẳng phải đúng rồi sao, với cái kiểu hành vi đó của Vu Học Lâm, ai mà đi đoán được tâm tư của hắn ta chứ.”

 

Tiêu Dã ồ lên một tiếng: “Không phải mọi người đều nói, người được yêu chắc chắn sẽ cảm nhận được sao.”

 

Quý Nam Tinh dừng bước chân, quay đầu nhìn hắn, trong đáy mắt mang theo một chút ý cười: “Phải nói là, người được yêu thương một cách nghiêm túc thì chắc chắn sẽ cảm nhận được.”

 

Quý Nam Tinh nói xong thì tiếp tục bước lên phía trước, để lại Tiêu Dã cõi lòng rối bời đứng chôn chân tại chỗ mất một lúc lâu. Quý Náo Náo nói vậy là có ý gì cơ chứ, vậy rốt cuộc là cậu ấy có biết hay không đây.

 

Tiêu Dã bứt rứt cả một buổi chiều, tâm tư chẳng đặt vào việc học được một chút nào, cuối cùng hắn nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại câu nói kia của Quý Nam Tinh, sau đó moi ra được một từ khóa.

 

“Chắc chắn biết” và “chắc chắn sẽ cảm nhận được” hẳn là hai ý nghĩa khác nhau. Cho nên, chỉ cần yêu chân thành bằng cả trái tim, chắc chắn Quý Náo Náo cũng sẽ cảm nhận được, đúng không nhỉ?!

 

Giờ tự học buổi tối, giáo viên đang giảng bài thi khảo sát chất lượng. Sau khi chia ban, mỗi lớp sẽ tiến hành kỳ thi khảo sát riêng. Không có gì phải nghi ngờ khi Quý Nam Tinh vẫn ngồi vững vị trí đứng đầu toàn khối. Mặc dù kỳ thi khảo sát phân ban này không phải là kỳ thi chung, cũng không ghi nhận thứ hạng xếp loại, nhưng từng bài thi của cậu đều được các lớp truyền tay nhau chiêm ngưỡng, đặc biệt là hai bài thi Toán và Tiếng Anh đạt điểm tuyệt đối.

 

Giáo viên đứng trên bục giảng chữa bài thi, Quý Nam Tinh thì ở dưới tự viết bài tập, giáo viên cũng mặc kệ cậu. Thi được điểm tuyệt đối rồi, có bắt nghe giảng lại bài thi một lần nữa thì cũng chỉ là lãng phí thời gian.

 

Một mình Tiêu Dã độc chiếm bài thi của Quý Nam Tinh. Nhìn số điểm tuyệt đối to đùng trên bài, lại nhìn nét chữ xinh đẹp trên mặt giấy, hắn nhỏ giọng nói: “Cậu nói xem, rốt cuộc thì trước đây thầy cô có biết bài tập của chúng ta không phải do chúng tự mình viết hay không?”

 

Dẫu Tạ Phán Nhi đã cố gắng hết sức để mô phỏng lại nét chữ của họ, nhưng so với nét chữ xinh đẹp này của Quý Nam Tinh thì vẫn có khoảng cách. Toán với Tiếng Anh thì còn được, chứ Ngữ Văn, Hóa Học hay Vật Lý thì rõ đến mức lộ liễu.

 

Quý Nam Tinh cắm cúi viết bài tập, đầu cũng không thèm ngẩng lên, đáp: “Biết chứ, nhưng biết thì đã sao nào.”

 

Cậu viết bài tập chỉ vì không muốn làm ra vẻ khác biệt, đồng thời đó cũng là sự tôn trọng đối với giáo viên giảng dạy. Cho dù không viết, nhà trường cũng sẽ không làm gì cậu, thậm chí đến một câu nặng lời cũng sẽ không nói ra.

 

Tiêu Dã tặc lưỡi: “Quý Náo Náo à, cậu kiêu ngạo quá đấy nhé.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười với hắn: “Đợi đến kỳ thi tháng cậu lấy được vị trí đứng đầu toàn khối đi, lúc đó cậu cũng có thể kiêu ngạo được như vậy.”

 

Tiêu Dã không nhịn được mà vươn tay nhéo thẳng lên má cậu một cái: “Tôi nên ghi âm lại câu này của cậu, rồi đăng lên diễn đàn trường học, để cho mọi người xem thử vị thiên tài lạnh lùng mà bọn họ cung phụng trên bệ thần, lúc riêng tư sẽ có bộ dáng như thế nào.”

 

Ngay lúc hai người đang nhỏ giọng nói chuyện thì điện thoại của Quý Nam Tinh bỗng sáng lên, cậu liếc nhìn tin nhắn WeChat đến, liền gõ chữ trả lời đối phương rất nhanh, rồi sau đó mới quay sang nói với Tiêu Dã: “Để lúc khác đi ăn tiệc hoa quế đi, cuối tuần phải đi giúp người ta tìm chó rồi.”

 

Tiêu Dã kinh ngạc nói: “Tìm chó mà cũng phải đi tìm Thiên sư á?”

 

Quý Nam Tinh: “Chó thì làm sao, có biết bao nhiêu người xem mấy đứa nhóc lắm lông này như người thân của mình, thậm chí là chỗ dựa tinh thần. Người mất tích thì có thể báo cảnh sát, có thể phát động nhân lực giúp đỡ tìm kiếm, chứ chó mất tích thì có bao nhiêu người bằng lòng bỏ công bỏ sức ra giúp đỡ. Nếu có thể gieo quẻ tính ra được một phương vị đại khái, thì lúc tìm kiếm ít nhiều gì cũng sẽ thuận lợi hơn một chút.”

 

Người tìm đến nhờ Quý Nam Tinh giúp đỡ tìm chó là Ứng Du Du, chính là cô gái mặc đồ cosplay bị hồn ma nhập vào người dạo trước. Trải qua chuyện bị quỷ nhập lần đó, cô đối với sự tồn tại của Thiên sư và giới Huyền Môn có thể nói là tin tưởng tuyệt đối không chút nghi ngờ, thậm chí còn cảm thấy bọn họ lợi hại đến mức không gì không làm được.

 

Cho nên khi con chó nhà bạn thân mất tích, người đầu tiên cô nghĩ tới chính là tìm Thiên sư. Cô cảm thấy nói không chừng việc gieo quẻ có thể tính ra được hướng đi của chú chó, ít nhất thì cũng hữu dụng hơn là đâm đầu chạy khắp nơi tìm kiếm mà không có manh mối gì. Dù sao chú chó cũng không phải là đồ vật cố định, nó sẽ chạy loạn xạ hoặc bị người ta bắt đi, có được một phương hướng thì tỷ lệ tìm lại được cũng sẽ lớn hơn một chút.

 

Bạn thân của Ứng Du Du tên là Lâm Mạn, hai người là bạn học từ thời cấp 2 lên cấp 3. Mặc dù không học cùng một trường Đại học, nhưng lại trùng hợp đỗ vào cùng một thành phố, chỉ là bạn cùng phòng ký túc xá của Lâm Mạn không dễ sống chung cho lắm, cô ở trong ký túc xá một học kỳ, đến học kỳ thứ hai thì dọn ra ngoài thuê phòng trọ.

 

Đại học không giống như cấp 3, bạn học cùng lớp ở cạnh nhau thời gian dài thì dễ bồi dưỡng tình cảm hơn, chứ Đại học thì có thể học môn này ở phòng này, học môn kia lại sang phòng khác, sinh viên cùng lớp cũng không giống nhau. Trong cùng khoa, ngoài bạn cùng phòng ký túc xá ra thì có lẽ cũng chẳng quen thuộc được mấy người.

 

Vốn dĩ bản thân cô cũng không phải là người có tính cách hướng ngoại, trừ khi có người chủ động tiếp cận, bằng không cô sẽ không bao giờ chủ động đi kết bạn, cộng thêm việc tự mình ra ngoài thuê trọ, lại càng tỏ ra đơn độc lẻ loi.

 

Dẫu cho Ứng Du Du cũng ở trong thành phố này, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể hẹn nhau ăn bữa cơm vao dịp cuối tuần, còn bình thường phần lớn thời gian cô vẫn thui thủi một mình.

 

Mặc dù Lâm Mạn không sợ cô đơn, nhưng có đôi khi một thân một mình trong phòng trọ không có ai trò chuyện, thỉnh thoảng cô cũng sẽ thấy chạnh lòng và suy sụp một chút. Về sau cô nghĩ, đằng nào cũng đã định sẵn tốt nghiệp xong sẽ ở lại đây, không bôn ba chạy đến thành phố khác nữa, thế là cô mua một chú chó về bầu bạn với mình.

 

Chó nhà cô là giống chó Westie, giá cả cũng không hề rẻ. Cô đã làm thêm mấy tháng trời để tiết kiệm tiền mua, nhóc tì đó tên là Tiền Tiền. Vì cô đặc biệt mua loại có giấy chứng nhận huyết thống thuần chủng, vậy nên giá cả cũng đắt hơn một chút, đợt đó lúc mua chú chó tốn gần hai vạn tệ, cho nên cô mới đặt tên nó là Tiền Tiền.

 

Trong nhà có thêm chú chó nhỏ, cuộc sống của Lâm Mạn trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều. Nếu ngày nào cô không phải đi học, gần như Lâm Mạn không muốn bước chân ra khỏi cửa. Khi rảnh rỗi cô sẽ nghiên cứu thức ăn cho chó, nghiên cứu phối hợp dinh dưỡng, giao lưu học hỏi cách nuôi thú cưng với hội yêu chó, tự tay làm đồ ăn vặt, còn mua sắm thêm một ít quần áo phụ kiện cho chú chó nhỏ.

 

Thậm chí, để cho cục cưng lắm lông nhà mình được ăn ngon dùng tốt, cô kiếm tiền cũng có động lực hơn hẳn.

 

Cuộc sống của Lâm Mạn cũng trở nên cực kỳ phong phú theo sự xuất hiện của Tiền Tiền, cho dù phải thức dậy sớm mỗi ngày để dắt chó đi dạo, cho dù ít nhất phải tốn nửa tiếng đồng hồ để rửa chân, sấy lông, lau mắt cho chú chó nhỏ, cô vẫn luôn vui vẻ dốc lòng làm không biết mệt mỏi.

 

Năm nay cô tốt nghiệp Đại học, con đường tìm việc lại có chút trắc trở. Không phải vì nơi làm việc quá xa chỗ ở thì cũng là vì thời gian làm việc quá dài. Cô muốn tìm một công việc có thời gian thoải mái một chút, ít ra thì mỗi ngày sáng tối đều có thời gian dắt chó đi dạo.

 

Trong tất cả mọi kế hoạch tương lai của cô đều có một phần dành cho Tiền Tiền, kể từ khi nuôi Tiền Tiền, năm nào về quê ăn Tết cô cũng thà bỏ tiền cao để thuê xe riêng chở về chứ không nỡ để Tiền Tiền ở ngoài tiệm thú cưng. Có thể nói là từ khi có Tiền Tiền, cô chưa từng rời xa chú chó lấy một ngày.

 

Cũng có thể tưởng tượng được khi Tiền Tiền bị lạc mất, Lâm Mạn đã bị đả kích lớn đến mức nào. Dù có nói toàn bộ cuộc sống của cô hoàn toàn sụp đổ thì cũng không nói ngoa một chút nào.

 

Nửa đêm nửa hôm Ứng Du Du nhận được cuộc điện thoại khóc lóc thảm thiết của bạn thân, vội vội vàng vàng chạy qua, lùng sục tới lui ở nơi chú chó đi lạc. Cô còn huy động tất cả bạn bè của mình tìm kiếm, cộng thêm cả những group yêu chó mà Lâm Mạn tự mình tham gia, tiền thù lao báo đáp tìm chó đã nâng lên tới năm vạn tệ rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Thế nhưng, thời gian trôi qua từng ngày mà vẫn không có lấy một chút tin tức nào của chú chó. Chỉ trong một thời gian ngắn có mấy ngày, mà Lâm Mạn đã sút đi hơn mười cân, ăn không ngon ngủ không yên, chỉ cần chợp mắt một lát là sẽ giật mình tỉnh dậy vì gặp phải ác mộng.

 

Trước đó mặc dù Ứng Du Du cũng sốt ruột, tìm kiếm cũng rất tận tâm, nhưng điều cô suy nghĩ nhiều hơn là, nếu thật sự không tìm thấy thì cô sẽ mua cho Lâm Mạn một con khác. Thế nhưng khi nhìn thấy Lâm Mạn như vậy, Ứng Du Du mới hiểu, có lẽ đối với cô ấy, Tiền Tiền không chỉ là thú cưng bầu bạn, mà cô ấy đã thật sự coi nó là người thân của mình rồi.

 

Thấy thời gian trôi qua càng lâu thì khả năng tìm lại được càng thấp, Ứng Du Du đột nhiên nhớ tới Thiên sư. Không bàn đến việc có thể hỗ trợ tìm thấy hay không, tính toán đại khái một chút xem có thể ở phương vị nào cũng được.

 

Chỉ cần có thể tìm thấy chó, đừng nói là tìm Thiên sư, cho dù là tìm bà đồng nhảy múa cầu phúc Lâm Mạn cũng bằng lòng, Ứng Du Du vừa nhắc tới là cô lập tức đồng ý luôn.

 

Sáng thứ bảy, Ứng Du Du và Lâm Mạn đứng chờ ở cổng khu chung cư. Nhìn thấy Quý Nam Tinh và Tiêu Dã xuống xe, cô vội vàng kéo bạn thân chạy qua, còn nhỏ giọng nói: “Bà đừng thấy Thiên sư còn trẻ mà nhầm, cậu ấy thật sự lợi hại siêu cấp luôn đó. Tôi có thể lấy tính mạng của mình ra bảo đảm với bà! Bà tin tôi đi!”

 

Lâm Mạn nghiêm túc gật đầu: “Tôi tin, tôi tin mà, chỉ cần cậu ấy có thể giúp tôi tìm được Tiền Tiền, cái gì tôi cũng tin được hết!”

 

Hai người chạy đến trước mặt Quý Nam Tinh, Ứng Du Du cất lời: “Quý đại sư, lại phải làm phiền cậu rồi, đây là bạn tôi, cô ấy tên Lâm Mạn. Chó của cô ấy bị mất tích, đã mất tích gần một tuần rồi, cậu xem thử còn có thể tìm lại được chó nhà cô ấy không?”

 

Quý Nam Tinh: “Việc này cần phải xem thử đã, trước tiên cứ lấy một ít đồ đạc chú chó đã từng dùng, tốt nhất là những món đồ có hơi đậm một chút, đồ mà chú chó vừa dùng qua trước khi bị mất tích ấy.”

 

Lâm Mạn vội nói: “Có có! Ở trong nhà!”

 

Lâm Mạn dẫn bọn họ đi tới nhà trọ mình đang thuê. Trong lúc đi lên thang máy, Tiêu Dã hỏi: “Chó bị lạc mất như thế nào, cô không buộc dây xích sao?”

 

Lâm Mạn: “Tôi có buộc rồi, tôi chưa bao giờ dám thả lỏng dây xích. Chỉ là, tối hôm đó tôi dắt chó đi dạo, đột nhiên gặp phải một con chó bự, nó lập tức lao thẳng về phía Tiền Tiền. Tiền Tiền luôn bị tôi nhốt ở trong nhà, chỉ có buổi sáng và tối mới có thể dắt nó ra ngoài chơi một chút, vậy nên tính cách của có hơi nhút nhát. Nó rất quấn người, nhưng về mặt ngoại giao với đồng loại thì không tốt lắm, nó hơi sợ chó.”

 

Vừa nghĩ đến chuyện tối hôm đó, Lâm Mạn lại muốn khóc: “Cái công viên nhỏ đó là nơi tôi thường xuyên dắt chó đi dạo, cũng là chỗ Tiền Tiền rất quen thuộc. Tối hôm đó tôi ngồi trên ghế đá, cứ thế cầm dây xích cho Tiền Tiền tự chơi. Nó vốn nhát gan, bình thường cũng sẽ không rời xa tôi quá, cho nên tôi không nắm chặt dây xích. Nào ngờ bên cạnh đột nhiên có một con chó lớn phóng ra, Tiền Tiền sợ tới mức hét thảm một tiếng rồi cuống cuồng chạy thục mạng. Tôi luống cuống không nắm dây xích kịp, trời lại tối, trong công viên nhỏ cũng không mở bao nhiêu đèn đường, gần như chỉ trong nháy mắt là tôi không tìm thấy nó đâu nữa.”

 

Tiêu Dã: “Đã là nơi chú chó quen thuộc, vậy hẳn là nó phải biết đường về nhà chứ, cô nuôi Tiền Tiền được bao lâu rồi, có dán thông báo tìm chó ở quanh khu này không?”

 

Lâm Mạn gật đầu: “Có dán, mấy khu dân cư quanh đây tôi đều dán cả rồi, còn xin vào group chung của khu dân cư, dò hỏi xem có ai nhìn thấy Tiền Tiền không. Tôi nuôi chó từ hồi năm hai đại học, năm nay Tiền Tiền được hai tuổi rưỡi, sắp ba tuổi rồi, ở khu này cũng hơn hai năm rồi. Ngay từ đầu tôi cũng ôm hy vọng Tiền Tiền có thể nhận biết đường tự mình quay lại, thế nhưng đã trôi qua lâu như thế rồi…”

 

Hễ nghĩ đến việc Tiền Tiền có thể sẽ mãi mãi không bao giờ quay lại nữa, Lâm Mạn lại không nhịn được mà bắt đầu rơi nước mắt. Cô thật sự rất sợ, sợ mình không bao giờ tìm lại được Tiền Tiền nữa. Những năm qua cô lủi thủi ở một thành phố xa lạ, ở chung với bạn cùng phòng cũng không tốt đẹp gì. Ngoài Ứng Du Du ra, bình thường ngay cả một người để nói chuyện cũng không có, nhưng Ứng Du Du cũng có cuộc sống riêng của mình, không thể nào ở bên cạnh bầu bạn với cô mãi được.

 

Chỉ có Tiền Tiền, bất kể là cô đang làm gì Tiền Tiền cũng đều sẽ ở bên cạnh bầu bạn cùng cô. Cô ra khỏi cửa thì Tiền Tiền chờ ở cửa, cô về đến nhà thì Tiền Tiền quấn quýt trên người cô, cô đi ngủ thì Tiền Tiền sẽ dùng lưng áp sát bầu bạn cùng cô đi vào giấc ngủ. Cô thật sự đem toàn bộ cảm xúc gửi gắm giải phóng trên người Tiền Tiền.

 

Bây giờ Tiền Tiền mất tích rồi, cô vừa oán giận tự trách bản thân, vì sao tối hôm đó không nắm chặt cứng dây xích ở trong tay, vì sao tối hôm đó lại muốn dắt chó đi dạo, vì sao không để ý tới con chó lớn chạy tới, hại Tiền Tiền sợ hãi chạy lạc mất.

 

Đồng thời cô lại lo lắng cho Tiền Tiền, nó chưa từng rời xa cô, khoảng thời gian này lưu lạc ở bên ngoài hay là được người tốt bụng nào đó nhặt đi rồi. Nếu lang thang lưu lạc ở bên ngoài, liệu nó có tranh giành đồ ăn lại với chó hoang hay không, có ăn no bụng hay không, có phải toàn thân lấm lem dơ bẩn, rồi bị người ta xua đuổi hay không.

 

Cô xem nó như bảo bối, bảo bối ngày ngày được cô ôm trong lòng mà cưng chiều, hễ nghĩ tới việc nó bị người xua đuổi, thậm chí là bị đánh, bị đá, Lâm Mạn lại không chịu đựng nổi.

 

Mặc dù cảm xúc rất khó kiềm chế, nhưng Lâm Mạn hy vọng có thể biết được tin tức của Tiền Tiền nhanh hơn. Vừa vào cửa, cô lập tức lôi hết quần áo Tiền Tiền từng mặc, đồ chơi nó từng chơi ra: “Con gấu bông nhỏ này là thứ Tiền Tiền thích nhất, mỗi ngày đi ngủ đều phải gối đầu lên đó mới ngủ được, đó là gối ghiền của nó từ nhỏ đến lớn.”

 

Tiêu Dã tùy ý liếc nhìn căn nhà của Lâm Mạn một vòng, đồ dùng cho chó còn nhiều hơn cả đồ dùng của người, khắp nơi đều là đồ ăn vặt dinh dưỡng. Quần áo cho chó được treo tới ba tầng, đồ chơi chất đống một rương, trên mặt đất trải thảm lót cho thú cưng. Trên tường treo không phải là ảnh chụp chung của cô cùng với chó thì là ảnh nghệ thuật của chó, còn có cả tranh sơn dầu của chó.

 

Cũng chẳng trách chó lạc mất thì cô ấy lại suy sụp, bỏ ra bao nhiêu tâm huyết như vậy, báu vật yêu thương đến cực điểm bị lạc mất, đổi lại là ai cũng sẽ không chịu đựng nổi.

 

Quý Nam Tinh đặt con gấu bông nhỏ lên bàn trà, lấy ra một đoạn nhang ngắn từ trong hộp hương, vừa châm lửa vừa lên tiếng hỏi: “Ngày tháng năm sinh của chú chó, nếu có thể chính xác đến tận thời gian thì càng tốt.”

 

Lâm Mạn vội vàng nói rõ ràng rành mạch, đừng nói là chính xác đến thời gian, thậm chí là chính xác đến vài phút cô cũng nhớ rõ. Cô mua giống chó có mang giấy chứng nhận huyết thống, mặc dù trên giấy không ghi rõ thời gian sinh, nhưng người bán có nói lại cho cô biết, dù sao thì cũng là túc trực đỡ đẻ, sinh ra một con là ghi chép lại một con.

 

Quý Nam Tinh viết bát tự lên lá bùa, dùng lá bùa huơ quanh cây nhang đang cháy ba vòng rồi mới đốt rụi, ngay sau đó, cậu rút từng luồng từng luồng khí tức của chú chó từ trên người con gấu bông nhỏ ra ngoài, quấn quanh nén nhang.

 

Tất nhiên là trong mắt người bình thường không nhìn thấy nhiều khí tức như vậy, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy động tác của Quý Nam Tinh. Mặc dù không biết tại sao cậu lại nâng tay lượn quanh nén nhang, thế nhưng tất cả đều lặng lẽ đứng nhìn, không ai dám phát ra tiếng động vì sợ quấy rầy lúc cậu đang làm phép.

 

Cho đến khi khói nhang chầm chậm bốc lên cao, không tiêu tán ra xung quanh, mà bay thẳng tắp lên trên. Quý Nam Tinh mới nó: “Chó vẫn còn sống, hơn nữa nó cũng ở ngay gần đây thôi.”

 

Lâm Mạn kích động nói: “Thật sao!”

 

Vẫn còn sống, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, chỉ riêng việc này thôi cũng đủ khiến cho Lâm Mạn vui mừng khôn xiết rồi. Tiền Tiền nhát gan vô cùng, cô rất sợ lúc Tiền Tiền cuống cuồng chạy loạn sẽ bị xe đụng trúng.

 

Ứng Du Du nói: “Ở ngay gần đây, vậy có nghĩa là Tiền Tiền đã bị ai đó nhặt đi mất, thậm chí người đó biết rõ chủ nhân của Tiền Tiền đang tìm nó, nhưng lại giấu đi không nói?”

 

Chỉ cần nhìn Tiền Tiền một cái là biết giống chó xịn, cho dù không phải ai cũng nhận ra giống chó Westie này, nhưng Lâm Mạn nuôi dưỡng nó chăm chút rất tỉ mỉ, không bao giờ chờ cho lông chó trở nên bờm xờm rồi mới đi cắt tỉa. Gần như tháng nào cô cũng đều cho chó đi spa tắm rửa và cắt tỉa lông kỹ càng, cho nên lúc nào Tiền Tiền cũng trông xinh đẹp vô cùng.

 

Chú chó đẹp như vậy nhìn qua là biết rất đắt tiền, nếu ở ngay gần đây nhưng các cô mãi vẫn không tìm thấy thì chỉ có một khả năng, đó chính là bị người ta nhặt đi, đã thế còn không muốn trả lại, bởi vì mấy ngày nay các cô đã lùng sục khắp trong ngoài các khu chung cư quanh đây rồi, ngay cả bảo vệ khu nhà cũng biết các cô đang đi tìm chó rồi.

 

Lâm Mạn cũng vội vàng truy hỏi: “Có tính ra được đại khái ở đâu không? Ở tòa nhà nào? Hay là ở khu vực nào, có thể cho tôi thêm chút tin tức không, tôi sẽ đi gõ cửa từng nhà để hỏi thăm.”

 

Ứng Du Du: “Thế thì thành ra bà đang làm phiền cư dân đấy, người ta có thể gọi cảnh sát bắt bà, bà đừng kích động, để Quý đại sư xem lại một chút.”

 

Quý Nam Tinh thu nhang lại, suy đoán trong lòng cậu với suy nghĩ của Ứng Du Du cũng không khác nhau lắm. Chó quanh quẩn ở gần đây, nhưng lại về không được, chắc chắn là đã bị người ta nhặt đi mất rồi.

 

Lâm Mạn treo tiền thù lao giá cao tới năm vạn tệ, chỗ nào cũng có dán thông báo tìm chó, khả năng người nhặt được chó không nhìn thấy là cực kì thấp. Nhìn thấy rồi lại không hề liên hệ với chủ của chú chó, vậy thì chỉ có thể là giam giữ chó trong nhà hòng chiếm làm của riêng.

 

Quý Nam Tinh nói: “Đợi buổi tối vậy.”

 

Khó khăn lắm mới có chút tin tức, Lâm Mạn sốt ruột tới mức không nhịn được: “Vì sao lại phải chờ đến tối?”

 

Quý Nam Tinh: “Dò hương cũng chỉ có thể tính ra được một khoảng đại khái, không có cách nào tính ra được cụ thể nhà nào hộ nào, cô đến từng nhà gõ cửa để tìm cũng không thực tế, cho nên chỉ có thể nhờ mấy người bạn ở âm phủ tới giúp đỡ.”

 

Đôi mắt Ứng Du Du sáng lên, bắt lấy tay Lâm Mạn nói: “Bạn ở âm phủ! Mạn Mạn, bà nghe theo lời đại sư đi! Chắc chắn là đại sư có biện pháp giúp bà tìm được chó về!”

 

Cô vẫn còn nhớ rõ lúc đó, chính người bạn ở dưới âm phủ của đại sư đã giúp khuyên con ma nữ đang bám trên người cô đi ra. Nếu như có người bạn ở âm phủ ra tay giúp đỡ, vậy thì hành trình tìm chó sẽ suôn sẻ hơn rồi!

 

Lâm Mạn ngơ ngác, bạn ở âm phủ ư, có phải là kiểu giống như cô đang nghĩ không?

 

Từ nhà Lâm Mạn đi ra, Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đi dạo một vòng ở xung quanh, để nắm bắt sơ bộ môi trường xung quanh đây, đợi cho đến khi trời tối thì đi mượn một con linh khuyển trong Cục Quản lý ra.

 

Cục Quản lý không phải chỉ có âm hồn là con người, mà còn có một con chó, con chó kia là chó nghiệp vụ. Nó và chủ nhân của nó đã anh dũng hy sinh vì nhiệm vụ chung, vì không nghe được khẩu lệnh hoàn thành nhiệm vụ của chủ nhân, nên thậm chí nó còn không biết mình đã chết rồi, thế là trở thành một linh hồn phiêu bạt.

 

Sau này linh hồn đã được nuôi dưỡng ổn định, nhưng nó lại không muốn đi đầu thai, nguyên nhân là vì đứa con của chủ nhân khi ấy vẫn còn rất nhỏ, mới lên nhà trẻ. Nó muốn được nhìn cậu chủ nhỏ của mình lớn lên, thế nên dứt khoát quyết định lưu lại ở Cục Quản lý. Thỉnh thoảng cũng sẽ hỗ trợ xử lý một số vụ án, thù lao nhận được thì Cục Quản lý sẽ đi mua đồ thay nó, làm quà gửi tặng cho cậu chủ nhỏ của nó.

 

Mười năm trôi qua, cậu chủ nhỏ của nó cũng đã trưởng thành, chú chó kia cũng đã quen thuộc với cuộc sống làm hồn ma, thế nên cứ tiếp tục ở lại trần gian thôi.

 

Mấy chuyện tìm chó như thế này, đương nhiên là vẫn nên mời chó đến giúp. Hơn nữa Lâm Mạn cũng khá hào phóng, thù lao tìm chó đã đưa ra tới mức năm vạn tệ rồi. Hắc Nha, cũng chính là chú chó nghiệp vụ kia hiện tại rất là thiếu tiền. Nghe đồn nó đang ra sức kiếm tiền, để năm sau mua cho cậu chủ nhỏ của nó một món quà tốt nghiệp Đại học.

 

Buổi tối Quý Nam Tinh mang theo Hắc Nha đi tới, nhìn Lâm Mạn và Ứng Du Du, nói: “Có muốn gặp người bạn âm gian này một chút không?”

 

Ứng Du Du cảm thấy có chút căng thẳng: “Có được không? Có phải là cô bé nữ sinh lần trước không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không phải, người lần trước cô gặp đã từ bỏ chấp niệm và đi vào vòng luân hồi chuyển thế rồi.”

 

Ứng Du Du ồ lên một tiếng: “Hóa ra là vậy, thế cũng là chuyện tốt mà, hy vọng kiếp sau cô ấy sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.”

 

Lâm Mạn suy nghĩ một chút rồi nói: “Có thể gặp được thật sao? Tôi có hơi tò mò một chút, liệu có đáng sợ lắm không?”

 

Quý Nam Tinh trả lời: “Không đâu.”

 

Quý Nam Tinh nhấc tay lên, tạm thời thi triển âm khí khai mở Thiên nhãn cho hai người bọn họ.

 

Âm khí lạnh lẽo lướt qua, trên bãi cỏ xanh mướt vốn dĩ chỉ có bốn người bọn họ ở đây, đột nhiên xuất hiện thêm một chú chó chăn cừu Đức màu đen vô cùng oai vệ. Đôi tai dựng đứng, ánh mắt sắc bén, quan trọng nhất là ánh mắt ấy không hề giống những chú chó bình thường hay lộ ra vẻ ngây ngốc, đó rõ ràng là đôi mắt của kẻ có trí tuệ.

 

Quý Nam Tinh giới thiệu: “Nó tên là Hắc Nha, cô đem con gấu bông nhỏ đó ra đây cho nó ngửi một chút, nếu như Tiền Tiền ở khu vực gần đây, chắc chắn là Hắc Nha có thể tìm ra được.”

 

Lâm Mạn lấy con gấu bông nhỏ ra ngoài, đặt xuống trước mặt Hắc Nha, còn nhìn về phía nó khẩn cầu: “Làm phiền em rồi, xin em hãy giúp chị tìm Tiền Tiền nhé, đối với chị nó thực sự rất quan trọng. Nhất định chị sẽ trả thù lao thật hậu hĩnh để cảm ơn em.”

 

Vừa nghe thấy sẽ trả thù lao thật hậu hĩnh, đôi mắt Hắc Nha lập tức sáng lên, cai đuôi sau mông cũng nhịn không được mà phe phẩy mấy cái.

 

Hết chương 185.

 

Chương 185: Nó Tên Là Hắc Nha

Ngày đăng: 27 Tháng 6, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên