Chương 185: Tôi Đã Cứu Một Vị Tổng Tài Bất Lực (Trung)

Chương 185: Tôi Đã Cứu Một Vị Tổng Tài Bất Lực (Trung)

 

【Ảnh chụp lúc làm việc mà đã đẹp trai thế này, người thật còn phải đẹp tới mức nào nữa chứ!】

 

【Nhanh nhanh nhanh, dùng cho tổng tài ngay đi!】

 

Toàn thân tôi sởn gai ốc.

 

Lúc tôi đang định tách hệ thống của đối phương ra thì lại nghe thấy giọng nói máy móc vang lên, có vẻ vô cùng tiếc nuối, nói: 【Không được, khoảng cách giữa cậu và tổng tài phải dưới một trăm mét.】

 

Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

【Tổng tài đang ở đâu, có xem được không?】

 

Giọng nói máy móc đáp: 【Có bản đồ nhỏ, nhưng tổng tài là trung tâm của thế giới này, thế giới sẽ làm mờ vị trí cụ thể của anh ta. Chỉ có thể khoanh vùng được vị trí gần đúng, phạm vi là một hình tròn bán kính năm mươi mét lấy tổng tài làm trung tâm.】

 

【Thế cũng đủ rồi, để tôi xem nào…】

 

【…】

 

【A a a, chết tiệt! Công ty này to quá đi mất!】

 

Đây là lần đầu tiên tôi thấy may mắn vì ngày đó đã cho xây công ty to đến thế.

 

Biết được mười tám centimet của mình tạm thời an toàn, tôi bắt đầu tính kế lôi kẻ này ra ánh sáng.

 

Đầu tiên, phải làm rõ Công Lược Giả này rốt cuộc là ai.

 

Tên đó có thể nhìn thấy ảnh chụp lúc làm việc của tôi. Cả công ty này, nơi duy nhất có ảnh của tôi là phòng văn hóa ở tầng một. Nơi đó bình thường không mở cửa, chỉ khi có phỏng vấn hoặc đào tạo nhân viên mới thì mới mở.

 

Hôm nay có một lứa nhân viên mới nhận việc, và giờ này, bọn họ đang được đào tạo trước khi vào làm.

 

Tôi gọi Trợ lý mang danh sách nhân viên tham gia buổi đào tạo hôm nay tới.

 

Đợt này công ty tuyển dụng nhân tài trong lĩnh vực máy tính. Kể từ khi Phương Viên và Bất Dạ Thiên đến thế giới này, lĩnh vực trí tuệ nhân tạo đã phát triển với tốc độ ngày càng nhanh, liên tiếp đột phá nhiều nút thắt kỹ thuật, tin vui báo về không ngớt. Điều đó dẫn đến tình trạng thiếu nhân lực trầm trọng, buộc lòng phải rút ngắn quy trình tuyển dụng từ một tháng xuống còn một tuần.

 

Vì lần này là tuyển bổ sung gấp cho vị trí kỹ thuật, lại chọn lọc kỹ càng, vậy nên số lượng không nhiều, tổng cộng chỉ có sáu người.

 

Sáu người, ba nam ba nữ. Giọng nói trong đầu tôi khi nãy là của đàn ông.

 

Sau khi loại trừ ba cô gái, tôi lật xem hồ sơ của ba nhân viên nam.

 

Trợ lý thấy vẻ mặt tôi nghiêm túc, bèn nhỏ giọng hỏi: “Tổng tài, mấy người này có vấn đề gì sao? Ngài có cần hồ sơ chi tiết hơn không?”

 

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, có một Công Lược Giả đã trà trộn vào đây.”

 

Anh khẽ chau mày: “Công Lược Giả này… rất nguy hiểm sao?”

 

Nghĩ đến mười tám centimet của mình, vẻ mặt tôi càng thêm nghiêm trọng: “Vô cùng nguy hiểm, nguy hiểm chưa từng thấy.”

 

Tay tôi chợt khựng lại.

 

Người trong tập hồ sơ thứ hai trông khá quen mắt.

 

Chính là cậu thiếu niên được cứu ra từ dưới mật thất ngày hôm đó.

 

Cậu ta năm nay hai mươi mốt tuổi, nhưng vì bị giam cầm và suy dinh dưỡng trường kỳ, nên trông chỉ như một thiếu niên.

 

Thấy tôi dừng lại ở trang này, trợ lý liền đọc thuộc lòng thông tin về cậu ta.

 

“Trần Kiêu, hai mươi mốt tuổi, là kết quả từ một món nợ phong lưu bên ngoài của ông Trần. Sau khi mẹ Trần Kiêu mang thai và sinh ra cậu ta, bà ta muốn dựa vào đó để mưu cầu phú quý, nhưng không ngờ ông Trần không hề có ý định nhận con. Vì vậy, mẹ cậu ta đối xử với cậu ta không tốt.”

 

“Nhưng Trần Kiêu vô cùng thông minh, từ tiểu học đã liên tiếp nhảy lớp. Vì thành tích xuất sắc, cậu ta không chỉ được miễn học phí, mà lần nào cũng nhận được học bổng. Do đó mẹ cậu ta không bắt cậu ta nghỉ học. Năm hai mươi tuổi, cậu ta tốt nghiệp đại học. Đúng ngày tốt nghiệp, nhà cậu ta xảy ra hỏa hoạn, lửa cháy rất lớn. Người ta tìm thấy hai thi thể trong nhà họ Trần, kết luận mẹ con cậu ta đã chết.”

 

“Thực chất là do hai anh em nhà họ Trần ra tay. Kể từ đó, Trần Kiêu bị tiểu thiếu gia nhà họ Trần giam cầm trong mật thất.”

 

“Lý do giữ lại cậu ta là vì cậu ta cực kỳ cứng đầu cứng cổ, tiểu thiếu gia nhà họ Trần muốn giữ cậu ta lại để từ từ hành hạ.”

 

“Bảy ngày trước, phòng nhân sự đăng tin tuyển dụng khẩn cấp. Ba ngày trước, Trần Kiêu đăng ký.”

 

“Trong đợt kiểm tra sức khỏe sáng hôm qua, cơ thể cậu ta bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, có nhiều vết sẹo, vẫn cần tĩnh dưỡng. Tuy nhiên, cậu ta không mắc bệnh truyền nhiễm hay bệnh mãn tính, đủ điều kiện nhận việc, vì vậy hôm nay đã chính thức vào làm.”

 

Đăng ký ba ngày trước.

 

Tôi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.

 

Rạng sáng ba ngày trước, cậu ta mới được cứu ra ngoài.

 

Nói cách khác, cậu ta vừa được cứu ra không bao lâu đã đăng ký ứng tuyển vào công ty tôi.

 

Một cảm giác khác lạ chợt thoáng qua trong lòng tôi.

 

Cậu ta có vẻ đặc biệt gần gũi với tôi.

 

Là vì cậu ta thấy tôi vặn mở cơ quan, nên cho rằng tôi là người đã cứu cậu ta ư?

 

Nhưng cậu ta không phải Công Lược Giả.

 

Tôi lại lật xem tập hồ sơ thứ ba.

 

Xem xong cả ba bộ hồ sơ, tôi đã biết Công Lược Giả là ai.

 

Ngoại hình đã tố cáo hắn ta.

 

Tính đến thời điểm hiện tại, tất cả những Công Lược Giả đều có ngoại hình trên mức trung bình. Ngay cả Siren không phải con người cũng toát lên một vẻ đẹp kỳ lạ, ma mị.

 

Tôi gõ gõ lên tập hồ sơ đó: “Chính là hắn ta.”

 

Trợ lý hiểu ý. Anh lấy laptop ra, sau một hồi thao tác thì đặt nó bên cạnh máy tính làm việc của tôi.

 

Trợ lý đã thiết lập nhận dạng tự động. Mạng lưới giám sát sau khi phát hiện Công Lược Giả sẽ tự động hiển thị những hình ảnh có hắn ta lên máy tính, như vậy là có thể xác định được khoảng cách với đối phương.

 

Đúng là thứ tôi đang cần.

 

Người hiểu tôi, chỉ có trợ lý.

 

Tôi bất giác liếc nhìn anh. Nếu không biết rằng chỉ mình tôi nghe được giọng nói của hệ thống, tôi gần như đã nghĩ trợ lý cũng có thể nghe thấy.

 

Trợ lý cúi đầu nhìn màn hình giám sát, môi mím chặt, không hề mỉm cười: “Tổng tài, như vậy có thể xác định được vị trí của đối phương. Ngài có cần tôi liên lạc với đội Bá không?”

 

Tôi đáp một tiếng, rồi nói: “Tôi bắt buộc phải giữ khoảng cách 100 mét với hắn ta.”

 

Trợ lý hiếm khi nhíu mày, anh nghiêm nghị nói: “Hắn ta có thể khóa mục tiêu và tấn công ngài từ xa sao?”

 

Tôi xoa xoa mi tâm: “… Có thể xem là vậy.”

 

Tôi thà rằng đó là một đòn tấn công thật sự còn hơn.

 

Là một tổng tài, sao có thể không thỏa mãn được bạn đời của mình trên giường được chứ? Đây quả là một sự sỉ nhục tột cùng.

 

Mặc dù hiện tại, dường như trợ lý vẫn chưa có ý định tiến xa hơn với tôi.

 

Nghĩ đến đây, một cảm giác nóng ruột bất giác dâng lên trong lòng.

 

Công khai, đến bao giờ mới là thời điểm thích hợp để công khai?

 

Không phải lúc, vậy rốt cuộc thì đến bao giờ mới “phải lúc”?

 

Tôi muốn hỏi anh cho rõ ràng, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc lại ẩn chứa nỗi lo âu của anh, tôi lại không nỡ ép anh.

 

Lòng dạ rối bời không có chỗ trút giận, tôi nhìn trợ lý rồi kéo anh vào lòng rồi hôn xuống.

 

Bất ngờ không kịp đề phòng, một tay anh chống lên mặt bàn, tay kia đặt bên đùi tôi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Vốn dĩ tôi định để anh ngồi lên đùi mình, ai ngờ lại thành ra bị anh ghì chặt.

 

Cách một lớp áo sơ mi mỏng, tôi siết chặt lấy vòng eo của anh.

 

Nụ hôn kết thúc, hơi thở của hai chúng tôi quyện vào nhau.

 

Trợ lý khẽ hỏi: “Tổng tài, tại sao ngài lại định tạm thời giữ hắn ta lại?”

 

“… Hệ thống của hắn ta chỉ dựa vào ảnh chụp thôi mà có thể truy tìm được vị trí của một người. Tôi muốn xem nó còn có công dụng gì khác không.”

 

Nếu có thể tận dụng được cơ chế của hệ thống này, vậy thì những tên tội phạm đang lẩn trốn ngoài vòng pháp luật đều có thể bị bắt giữ quy án. Điều này không chỉ nâng cao chỉ số hạnh phúc của người dân, mà còn có thể răn đe, trấn áp tội phạm một cách hiệu quả.

 

Trợ lý im lặng một lúc lâu rồi nói: “Nhưng Tổng tài, hắn ta có thể định vị và tấn công ngài từ xa. Chuyện này quá nguy hiểm.”

 

Tôi nhìn ánh mắt lo lắng của anh, cuối cùng vẫn quyết định nói ra phương thức tấn công của Công Lược Giả.

 

Trợ lý: “…”

 

Tôi: “Anh đang cười đấy à?!”

 

Trợ lý: “Không có đâu, Tổng tài.”

 

Tôi: “…”

 

Trợ lý: “Phụt.”

 

Tôi tức đến bật cười, siết chặt eo anh, kéo anh lại gần hơn nữa.

 

“Anh không lo lắng chút nào sao?”

 

Tôi lướt qua vành tai hơi lành lạnh của anh, ẩn ý nói: “Chuyện này cũng có liên quan đến anh đấy.”

 

Lời vừa dứt, tôi thấy vành tai Trợ lý trong tay mình đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

 

Thuần khiết đến vậy sao?

 

Nhìn vành tai đỏ hồng như ngọc của anh, đột nhiên tôi rất muốn cắn một cái lên đó.

 

Dáng vẻ này của anh khiến tôi không thể không nảy sinh những ý nghĩ xấu xa hơn.

 

Nhưng trợ lý lại nhẹ nhàng đẩy tôi ra, đứng dậy, vệt hồng trên mặt đã tan đi. Anh khẽ nói: “Tổng tài, xin lỗi.”

 

“Vẫn chưa phải lúc.”

 

………

 

“Tổng tài, sao trông anh cứ như dục cầu bất mãn thế? Công Lược Giả còn chưa ra tay với anh mà?”

 

Tôi vừa xoa đầu chú chó vừa sa sầm mặt: “Đừng có dùng thành ngữ lung tung.”

 

Đã một tuần trôi qua kể từ khi tìm ra Công Lược Giả. Trong khoảng thời gian này, hắn ta ngày càng sốt ruột, nhưng không hề thi triển thêm tác dụng nào khác. Xem ra tác dụng lớn nhất của hệ thống này chính là định vị và khiến người khác bất lực.

 

…Nói chính xác hơn thì, là khiến tôi liệt dương.

 

Vì vậy, đội Bá quyết định sẽ tiến hành bắt giữ vào ngày hôm nay.

 

Công ty quá đông người, tôi bèn trở về nhà mình.

 

Tôi đang vuốt ve lũ chó thì công chúa Mary Sue đến thăm.

 

Cô biết được mấy hôm trước tôi dẫn theo một đám đầu người mình cá bắt giữ một dị năng giả, thế là vội vàng chạy đến xem náo nhiệt, tỏ ra vô cùng tiếc nuối vì đã không được tham gia vào trận đại chiến “Đầu người mình cá vây công dị năng giả”.

 

“Tôi đâu có dùng thành ngữ lung tung, có phải anh và người yêu đang giận dỗi nhau không?”

 

Công chúa Mary Sue cùng tôi ngồi trong sân xoa đầu lũ chó.

 

Tôi nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, lắc đầu: “Không thể coi là giận dỗi.”

 

Chỉ là tôi đơn phương không vui mà thôi.

 

Hôm đó sau khi trợ lý từ chối tôi, mọi thứ vẫn như thường lệ, không nhìn ra được cảm xúc gì.

 

Anh luôn giữ chừng mực, chuyện này tôi cũng không thể ép buộc, đành tự mình ôm cục tức. Trong bảy ngày, tôi đã làm phá sản hai công ty, tống hết lũ khốn phạm pháp, phá hoại môi trường thị trường vào tù.

 

Công chúa Mary Sue ra vẻ từng trải: “Ôi dào, thân là tổng tài, anh phải bao dung cho người yêu mình một chút chứ. Với cả, nhớ phải mở miệng ra, có khúc mắc hay hiểu lầm gì thì cứ nói thẳng ra.”

 

“Anh không thấy sao, có biết bao nhiêu truyện ngược đều bắt nguồn từ những hiểu lầm chồng chất.”

 

“À đúng rồi, để tôi dùng cho anh một Ẩn Tức Thuật nhé. Thuật này tôi học được ở thế giới tu tiên, tấn công thần thức sẽ không khóa được anh đâu.”

 

“Mặc dù cũng không rõ có tác dụng với hệ thống hay không.”

 

Cô vừa nói vừa tiện tay dùng một chú thuật cho chính mình, rồi cho tôi xem: “Nhìn này, anh thấy có gì khác không?”

 

Sau khi công chúa Mary Sue được pháp thuật bao bọc, mắt thường vẫn có thể nhìn thấy, nhưng lại cho người ta cảm giác cô không ở đây.

 

Để miêu tả cụ thể hơn thì cảm giác cô mang lại cho tôi bây giờ giống như một hình chiếu được phóng ra trước mặt, có thể nhìn thấy, nhưng không thể chạm vào.

 

“Thú vị thật.”

 

“Đúng không, tôi cũng thấy rất vui, bình thường có thể giả ma dọa người.” Cô vuốt ve con chó một cái, phủi tay rồi thả nó về lại với bầy.

 

“À này, anh cứ vuốt ve mấy con chó khác như vậy, Chiêu Tài và Tránh Họa nhà anh không ghen sao?”

 

Tôi xoa đầu con chó chăn cừu Đức dưới tay mình, cười nói: “Không đâu, chúng biết những con chó trong trang viên này cũng giống như chúng, đều đang bảo vệ gia đình chúng tôi.”

 

Rất nhiều khi, những nguy hiểm mà công nghệ không thể nắm bắt được, chúng lại có thể.

 

Động vật đơn thuần hơn con người, tôi rất thích chúng. Hễ có thời gian là tôi sẽ chơi đùa, chải lông và cho chúng ăn.

 

Công chúa Mary Sue chống cằm, nhìn tôi dùng lược chải chuốt bộ lông của con chó cho gọn gàng: “Ngoan quá đi, cảm giác chúng ngày càng thông minh hơn rồi đấy. Linh khí trong thế giới của các anh ngày càng đậm đặc, tiếc là vẫn chưa vượt qua giá trị tới hạn, nên thực vật chỉ tươi tốt hơn, động vật chỉ linh tính hơn thôi.”

 

“À đúng rồi, lát nữa tôi muốn đi xem Giao Nhân. Đây là người cá đầu tiên ngoài tôi có nước mắt biến thành ngọc trai đấy.”

 

“Vậy thì trước đây có lẽ cô đã tìm nhầm vị diện rồi, rơi lệ thành châu là Giao Nhân, không phải Nhân Ngư.”

 

Khi chúng tôi đang thảo luận về sự khác biệt giữa Giao Nhân, Siren, Nhân Ngư và những sinh vật đầu người thân cá khác, thì trí não của tôi đột nhiên phát ra ánh sáng đỏ. Một cuộc gọi khẩn cấp trực tiếp kết nối, đội trưởng đội Bá hét lên: “Tổng tài, hắn ta biến mất rồi! Dường như hắn ta có thể dịch chuyển tức thời!!”

 

Cùng lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc trong đầu.

 

【Chết tiệt, nhà của tổng tài cũng lớn quá đi, không vào trong sân thì không thể nào lọt vào phạm vi một trăm mét được.】

 

Giọng nói máy móc: 【Chỉ còn hai lần dịch chuyển tức thời thôi, lát nữa còn phải dịch chuyển ra ngoài. Hiện tại đã vào trong phạm vi một trăm mét của tổng tài rồi, ký chủ nhanh tay lên, đừng để tổng tài chạy mất.】

 

【Để tôi xem… trong phạm vi này, chỉ có ba chấm đỏ đại diện cho sinh vật ở trong đình nghỉ mát ngoài sân. Hai chấm đỏ không thể chọn được.】

 

【Nghe nói tổng tài nuôi hai con chó. Tính ra thì, hai con chó không thể chọn, một tổng tài có thể chọn, số lượng khớp rồi!】

 

【Nhanh, dùng năng lực lên chấm đỏ này đi!】

 

Tôi giật mình đứng phắt dậy, nhìn về phía công chúa Mary Sue: “Cô…”

 

【Đã sử dụng xong!】

 

Công chúa Mary Sue ngạc nhiên nhìn tôi: “Sao vậy?”

 

Tôi hít một hơi thật sâu: “Chắc cô không… dùng Ẩn Tức Thuật cho chó của tôi đấy chứ?”

 

Mary Sue cười: “Đương nhiên là không rồi, dùng cho chó làm gì? Mục tiêu của đối phương đâu phải là chó.”

 

Tôi cúi đầu nhìn chú chó đang ngẩng đầu lên nhìn mình, yết hầu trượt lên xuống, khó khăn nói: “…Cũng có thể là vậy.”

 

Hết chương 185.

 

Chương 185: Tôi Đã Cứu Một Vị Tổng Tài Bất Lực (Trung)

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên