Chương 186: Cái Giá Phải Trả
Vốn dĩ Hắc Nha chẳng phải là một chú chó bình thường. Lúc sinh thời, nó từng được huấn luyện bài bản, còn sau khi chết, nó lại thường xuyên sát cánh cùng các thiên sư, giúp người ta hoàn thành chấp niệm, siêu độ âm hồn. Số công đức tích cóp được trong mười mấy năm qua không hề nhỏ chút nào. Xét về chỉ số thông minh, không khéo nó còn khôn hơn cả khối người.
Bởi vậy, chỉ cần ai nhìn thấy Hắc Nha thì đều có thể giao tiếp với nó trơn tru bình thường, chẳng gặp chút trở ngại nào.
Chỉ thấy Hắc Nha cúi đầu ngửi ngửi con gấu bông, nó sủa một tiếng với Quý Nam Tinh rồi chạy đi, cái bóng đen tuyền ấy chớp mắt đã lao vút đi mất, chìm nghỉm vào màn đêm.
Lâm Mạn nắm chặt lấy tay Ứng Du Du. Giờ phút này, trong lòng cô tràn ngập hy vọng tìm lại được Tiền Tiền. Có thiên sư giỏi giang thế này, lại thêm một chú chó thần sầu như thế, chắc chắn cô sẽ tìm được Tiền Tiền!
Ứng Du Du vỗ nhẹ lưng bạn, dùng ánh mắt để an ủi và động viên bạn mình, chỉ cần tìm được Tiền Tiền đang ở đâu, mọi chuyện phía sau sẽ dễ giải quyết thôi. Dù kẻ nhặt được không chịu trả chó, cùng lắm thì báo cảnh sát. Tiền Tiền mua mất hơn hai vạn tệ, trên người lại được cấy chip, đó rõ ràng là tài sản cá nhân còn gì, đâu phải nói muốn chiếm là chiếm được.
Chẳng bao lâu sau, Hắc Nha đã quay trở lại, nhưng bùa mở Âm Dương Nhãn của hai cô gái đã hết hiệu lực nên không nhìn thấy gì.
Hắc Nha liếc nhìn hai cô gái trước, sau đó mới quay sang lắc đầu với Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh bỗng khựng lại, cậu có chút ngạc nhiên: “Không tìm thấy à?”
Lâm Mạn và Ứng Du Du đứng đợi bên cạnh, chợt nghe thấy Quý Nam Tinh lên tiếng với khoảng không thì căng thẳng tột độ: “Không tìm thấy gì cơ? Không tìm thấy Tiền Tiền à?”
Hắc Nha gật đầu với Quý Nam Tinh, rồi lại lắc đầu, sau đó ra hiệu bảo cậu đi theo nó.
Quý Nam Tinh quay sang nói với Tiêu Dã: “Mọi người ở lại đây đợi nhé. Hình như Hắc Nha phát hiện ra manh mối gì rồi, tôi qua đó xem sao.”
Tiêu Dã lên tiếng: “Hay là cậu dán cho tôi một lá bùa mở thiên nhãn đi, để tôi đi cho. Nhỡ đâu đối phương là bọn trộm chó, cần động tay động chân thì còn có tôi ở đấy giúp đỡ.”
Quý Nam Tinh đáp lời: “Cậu cứ từ từ đã, tôi theo Hắc Nha qua đó xem tình hình thế nào, nếu đúng là bọn trộm chó, tôi tuyệt đối không hành động khinh suất đâu. Hơn nữa, tôi còn có thể phái người giấy nhỏ lẻn vào thám thính mà, đâu nhất thiết phải tự mình chui vào ổ địch. Yên tâm đi, tôi tự biết chừng mực mà.”
Nghe cậu nói vậy, Tiêu Dã mới không cố chấp nữa, nhưng vẫn căn dặn: “Cậu cẩn thận một chút đấy nhé, dùng được người giấy thì cứ dùng, nắm rõ tình hình bên trong trước đã, rồi sau đó chúng ta cùng tìm cách.”
Quý Nam Tinh gật đầu, sau đó sải bước đi theo Hắc Nha.
Hắc Nha là quỷ, một khi đã tăng tốc thì tất nhiên người phàm như Quý Nam Tinh chạy theo không kịp. Để đợi cậu, Hắc Nha đã cố tình giảm tốc độ, đi chậm lại.
Hắc Nha dẫn Quý Nam Tinh vòng qua hai tòa chung cư, điểm đến cuối cùng là một căn nhà cấp bốn lụp xụp do người dân tự xây. Thấy Hắc Nha ngồi chồm hổm canh trước cửa, Quý Nam Tinh biết chắc Tiền Tiền đang ở bên trong đó. Thế nhưng, cậu không mạo hiểm xông vào ngay. Bởi vì, chỉ đứng ngay trước ngưỡng cửa thôi mà mùi máu tanh tưởi đã xộc thẳng vào khoang mũi rồi, lẫn trong mùi máu ấy còn có muôn vàn tiếng kêu gào rên rỉ của chó mèo.
Những tiếng rên rỉ ấy không phải là tạp âm mà người sống có thể nghe được, đó là oán niệm còn sót lại của mèo chó khi bị giết chết rất thê thảm. Oán khí nhường này chẳng thể sinh ra chỉ vì giết một con chó hay một con mèo, mà đó là sự tàn độc tích tụ từng chút từng chút một cho đến khi biến chất.
Linh hồn động vật vốn rất hiếm gặp, bản tính chúng vốn đơn thuần, tư duy sạch sẽ trong vắt. Số lượng động vật hình thành chấp niệm sau khi chết ít hơn con người gấp trăm ngàn lần, vậy mà ngay lúc này đây, đứng trước cánh cửa đóng kín, Quý Nam Tinh có thể cảm nhận rõ ràng được bên trong căn nhà đó có ít nhất bốn, năm linh hồn động vật.
Và những linh hồn đó đang sục sôi oán hận.
Hắc Nha ngước lên nhìn Quý Nam Tinh, Quý Nam Tinh nói: “Chắc là Tiền Tiền vẫn còn sống, mày có biết kẻ bên trong giấu nó ở đâu không?”
Hắc Nha gật đầu, hai cái chân trước của nó giơ lên, bịt mõm của mình lại.
Quý Nam Tinh hỏi: “Ý mày là mõm của Tiền Tiền bị người ta trói lại rồi à?”
Hắc Nha lại gật đầu lần nữa. Quý Nam Tinh thầm nghĩ, thảo nào nãy giờ đứng đây một lúc lâu, mà ngoài những âm thanh man rợ vọng về từ cõi âm, cậu không hề nghe thấy tiếng chó sủa nào.
Quý Nam Tinh dán một lá bùa lên người Hắc Nha để giúp hồn thể nó ngưng tụ thêm vài phần, rồi nói tiếp: “Mày có cách nào cởi trói cho Tiền Tiền, hoặc giúp nó tạo ra chút tiếng động không?”
Hắc Nha gật đầu, chuyện nhỏ ấy mà! Cùng lắm thì lát nữa nó lao thẳng vào tông vô cái lồng nhốt Tiền Tiền, tạo ra tiếng động thì có khó gì đâu.
Quý Nam Tinh dặn dò: “Được rồi, giờ tao sẽ gọi mọi người qua đây. Chúng ta cứ thế gõ cửa đòi chó. Mày canh me đúng thời cơ thì tạo ra tiếng động, trước mắt cứ lôi Tiền Tiền ra đã, những chuyện còn lại tao sẽ tự xử lý.”
Hắc Nha gật đầu rồi quay ngoắt người đi, chạy thẳng vào trong nhà.
Quý Nam Tinh đi ra xa một chút rồi gọi điện thoại cho Tiêu Dã, bảo tất cả mau chạy tới đây. Đợi khi mấy người chạy đến đông đủ, cậu mới tóm tắt sơ qua tình hình bên trong.
Ứng Du Du hoảng hốt bịt miệng, nhỏ giọng khe khẽ nói: “Thật sự là bọn trộm chó á?”
Quý Nam Tinh nói: “Không phải trộm chó đâu, khả năng cao là một kẻ biến thái thích bạo hành chó. Cứ cứu Tiền Tiền ra trước đã. Chúng ta sẽ trực tiếp gõ cửa đòi chó. Lát nữa hễ nghe thấy tiếng động gì bên trong, mọi người cứ xông thẳng vào cho tôi, cứ làm ầm ĩ lên, hung hãn một chút nhé.”
Ứng Du Du và Lâm Mạn ra sức gật đầu. Bình thường hai người hiền khô, cãi nhau còn chẳng biết cãi, nói gì đến chuyện ra oai hung hãn. Nhưng lúc này Tiền Tiền còn đang chờ cứu mạng, bằng giá nào cũng không thể lóng ngóng làm kỳ đà cản mũi tiểu thiên sư được.
Thấy hai người đã chuẩn bị sẵn sàng, Tiêu Dã bèn tiến lên gõ cửa.
Gõ mãi một lúc lâu, bên trong mới vọng ra tiếng bước chân. Người ra mở cửa là một nam sinh. Trông gã còn khá trẻ, đeo kính cận, tướng mạo trông rất giống sinh viên, nhưng cách ăn mặc lại có phần luộm thuộm. Vừa thấy mọi người, gã nhíu mày gắt gỏng: “Tìm ai?”
Tiêu Dã nói: “Tìm chó. Bọn tôi xem camera thấy anh ôm một con chó Westie màu trắng về đây. Đó là chó của bọn tôi.”
Lữ Dương lập tức nhận ra hai cô gái đứng phía sau. Mấy ngày nay, ngày nào hai người họ cũng đi tìm chó quanh đây. Nhưng gã lập tức diễn bài giả ngơ, lạnh lùng buông một câu: “Nhà này không có chó.”
Nói đoạn, gã chuẩn bị sập cửa lại, nhưng Tiêu Dã đã đưa chân ra chặn lại.
Ứng Du Du vội vàng bồi thêm: “Bọn tôi nhìn thấy rành rành ra đó rồi, chó nhà tôi bị anh ôm đi! Anh có tin tôi báo cảnh sát ngay lập tức không hả? Con chó đó bọn tôi mua mất những hai vạn tệ đấy, anh đang chiếm đoạt tài sản của người khác đấy!”
Lâm Mạn cũng hét vào trong nhà: “Tiền Tiền! Tiền Tiền ơi, mẹ đến rồi đây, Tiền Tiền, con đừng sợ!”
Đúng lúc này, trong nhà vang lên tiếng va đập vào lồng sắt, thậm chí có cả tiếng chó sủa.
Dẫu tiếng sủa ấy nghe ồ ồ, khàn đục, chẳng giống tiếng của giống chó sục chút nào, nhưng lúc này ai mà rảnh soi xét cơ chứ. Có tiếng sủa chứng tỏ trong nhà có chó! Tiêu Dã nhanh chóng hành động, hắn vung tay bẻ gập cánh tay gã ra sau lưng, đè nghiến gã xuống khống chế. Ứng Du Du và Lâm Mạn lật đật chạy vào trong nhà.
Vừa nhìn thấy Tiền Tiền, Lâm Mạn đau lòng như đứt từng khúc ruột, cô òa khóc nức nở. Cục cưng mà cô nâng như nâng trứng, giờ phút này đang thoi thóp nằm liệt trong cái lồng sắt bẩn thỉu. Bộ lông trắng muốt ngày nào cũng được cô chải chuốt tỉ mỉ, nay bết dính toàn phân với nước tiểu. Mõm chó bị cuộn băng dính đen quấn chặt đến mức chẳng đếm nổi là bao nhiêu vòng.
Nếu không thấy lồng ngực nó còn phập phồng một chút, nhìn bộ dạng bất động của Tiền Tiền lúc này, không khéo cô còn tưởng là nó đã tắt thở rồi.
Lâm Mạn vừa sụt sùi vừa mở chốt lồng sắt ra, cô chẳng màng đến việc có dơ bẩn hay không, cẩn thận vươn tay bế bổng chú chó ra ngoài: “Đừng sợ, đừng sợ nhé, có mẹ ở đây rồi. Chúng ta đi gặp bác sĩ ngay, không sao đâu, nhất định sẽ không sao đâu mà.”
Chứng kiến thảm trạng của Tiền Tiền, Ứng Du Du cũng ứa nước mắt. Nhóc con này rất nhát, nhưng lại bám người vô cùng. Cứ mỗi lần cô sang nhà Lâm Mạn chơi, Tiền Tiền sẽ mừng rỡ nhảy cẫng lên nhào vào người cô. Ấy vậy mà giờ đây lại thoi thóp như thế này, ai nhìn mà chẳng thấy xót xa.
Quý Nam Tinh cầm điện thoại lên quay lại toàn bộ khung cảnh tại hiện trường, sau đó nhìn về phía Lữ Dương đang bị Tiêu Dã khống chế: “Chúng tôi sẽ báo cảnh sát, anh cứ đợi cảnh sát tìm đến cửa đi.”
Nói xong, cậu vỗ nhẹ lên vai Tiêu Dã, ra hiệu cho hắn buông tay thả người.
Tuy Lữ Dương có chút chột dạ, nhưng vẫn cứng miệng, cứ gân cổ lên cãi: “Báo đi! Ai sợ mấy người chứ! Tôi chỉ nhặt được một con chó thôi, ai mà biết chó đó là của đứa nào! Tôi còn chưa kiện các người tội đột nhập gia cư bất hợp pháp đâu đấy!”
Quý Nam Tinh lẳng lặng nhìn gã: “Con người làm bất cứ chuyện gì cũng đều có nhân quả báo ứng. Anh thực sự cho rằng, bạo hành những con vật không biết nói này đến chết thì sẽ không bị báo ứng sao? Để tôi nhìn xem bên cạnh anh đang có bao nhiêu oan hồn theo sát nhé… Mèo Anh lông ngắn, mèo mướp, chó Poodle, Yorkshire, Bichon… Chậc, ngần ấy oan hồn chó mèo chết dưới tay anh, tất cả đều đang lẽo đẽo đi theo anh kìa.”
Bắt gặp đôi mắt đen lay láy của cậu, Lữ Dương bỗng thấy sống lưng mình lạnh toát, thậm chí cơ thể cũng vô thức lùi lại một bước.
Trong đầu gã nhảy số liên tục, tự hỏi người này rốt cuộc là ai? Biết được những gì, biết được bao nhiêu rồi? Và nhỡ những chuyện gã làm mà bị phanh phui ra thì gã phải làm sao đây?
Nhưng rồi gã lại âm thầm tự tẩy não chính mình: Không đâu, sẽ không sao đâu. Lần nào gã cũng làm cực kỳ kín kẽ, lại không thực hiện ở nhà thuê. Kể cả lúc quay video, gã cũng đeo găng tay kín mít, dùng app đổi giọng nói, không thể nào bị người ta phát hiện ra được.
Giữa lúc gã đang hoảng loạn chột dạ, Lâm Mạn đã ôm lấy Tiền Tiền chạy ra khỏi căn phòng. Ứng Du Du chạy theo vẫy taxi. Tình thế này phải đưa đi viện gấp, ngay cả cuộn băng dính quấn quanh mõm chó hai cô cũng chẳng dám tự tiện xé ra, chỉ sợ sẽ khiến tình trạng vốn đã chẳng mấy khả quan của Tiền Tiền lại càng trở nên tồi tệ.
Quý Nam Tinh cũng chẳng thừa hơi phí lời với Lữ Dương thêm nữa. Cậu dứt khoát rút ra một lá bùa, đưa đến trước mặt gã, chỉ vẩy nhẹ một cái, lá bùa bỗng bùng lên cháy thật to, giúp những luồng oán niệm yếu ớt vốn đang trôi nổi xung quanh, nay hóa thành thực thể, bám chặt lấy người gã.
Vốn dĩ Lữ Dương đã bị mấy lời đe dọa oan hồn chó mèo khi nãy làm cho hồn vía bay lên ngọn cây, giờ lại thấy Quý Nam Tinh đốt bùa làm phép, gã lập tức chửi ầm lên: “Mày bị tâm thần à! Truyền bá mê tín dị đoan, có tin tao…”
Lời còn chưa văng hết ra khỏi miệng, gã đã bị Tiêu Dã xách tay bẻ ngoặt ra đằng sau.
Lữ Dương rú lên thảm thiết vì đau đớn, gã cắn răng vùng vẫy kịch liệt, hòng thoát khỏi tay Tiêu Dã. Nhưng chút sức mọn của gã làm sao đọ lại được với Tiêu Dã, gã bị xách lên chẳng khác nào một con gà con, dù cho có giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Tiêu Dã bóp chặt lấy cổ gã, lạnh giọng nói: “Cái miệng bẩn quá nhỉ, có cần tôi nhét đầu anh vào nhà vệ sinh rửa lại cho sạch không?”
Lữ Dương vốn là kiểu người thích bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Lúc nãy thấy Quý Nam Tinh gầy gò dễ ức hiếp nên mới to mồm cãi láo. Giờ đụng ngay phải Tiêu Dã đang trực tiếp động thủ với mình, gã lập tức co vòi lại, chẳng dám ho he lấy nửa lời.
Quý Nam Tinh nói: “Đi thôi, không cần phải lãng phí thời gian với anh ta đâu.”
Dù sao thì thực tế cũng sẽ dạy cho gã cách làm người thôi.
Đợi bọn họ rời đi, Lữ Dương tức tối chửi thề ầm ĩ. Nhưng nghĩ lại, sợ họ báo cảnh sát thật, gã bèn thu dọn phòng ốc một lượt, đem vứt luôn cái lồng từng nhốt chó đi. Gã cũng đã tính toán sẵn rồi, nếu có cảnh sát gõ cửa, gã cứ khai là mình nhặt được chó, còn việc phải trói mõm nó lại là vì sợ chó sủa làm ồn đến hàng xóm.
Dù sao thì đó cũng chỉ là một con chó mà thôi, họ có thể làm gì gã được.
Trong lòng gã không ngừng lôi ra đủ thứ lý do, dần dần rồi cũng tự thuyết phục được bản thân mình. Gã thu gom quần áo lại, bỏ vào balo rồi đánh bài chuồn về trường trốn tạm.
Tại phòng khám thú y, bác sĩ đã cạo sạch bộ lông của Tiền Tiền. Trên thân thể nó có dấu vết bị vật nóng dí vào gây bỏng rát rất rõ ràng, xương đuôi cũng bị kẹp cho gãy gập, trong dạ dày lại lổn nhổn toàn đá sỏi. Để cứu được mạng nó, ca phẫu thuật không hề đơn giản chút nào, chi phí cũng rất cao, bác sĩ khuyên cô nên cân nhắc đến chuyện từ bỏ.
Nhưng làm sao Lâm Mạn có thể bỏ cuộc cho được, cô càng không nỡ buông tay, cứ liên tục van xin bác sĩ: “Xin bác sĩ hãy cứu nó, nhất định phải cứu lấy nó, bao nhiêu tiền cũng được! Chỉ cần Tiền Tiền khỏe lại, tốn bao nhiêu tôi cũng chịu!”
Bác sĩ thấy cô kiên quyết như vậy nên cũng không khuyên can nữa: “Vậy cô chuẩn bị một chút nhé, chúng tôi sẽ tiến hành phẫu thuật cho nó ngay.”
Tới lúc Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đến bệnh viện thú y, chú chó nhỏ đang được phẫu thuật bên trong. Nghe Ứng Du Du thuật lại lời bác sĩ đã nói, Tiêu Dã cau mày: “Tên khốn đó đúng là biến thái thật.”
Lâm Mạn ngồi ở khu vực chờ, đầu óc trống rỗng. Bác sĩ nói ca mổ rủi ro rất cao, độ nguy hiểm lớn, dòng chó Westie lại là chó có kích thước nhỏ, chưa chắc đã trụ nổi qua cuộc phẫu thuật này.
Thấy bạn mình như vậy, Ứng Du Du không nhịn được quay sang hỏi Quý Nam Tinh: “Chúng ta có thể khởi kiện tên khốn đó không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Nếu là làm con người bị thương, chắc chắn án phạt sẽ rất nặng. Nhưng nếu là đả thương chó mèo thì chắc là chỉ bị phạt tiền thôi.”
Kể cả khi giống chó Westie này Lâm Mạn mua với giá cao chót vót, nhưng thời điểm đó nó đang ở trạng thái đi lạc. Chỉ cần tên biến thái kia cắn răng khai rằng anh ta không biết con chó đã có chủ, chỉ tưởng đó là chó hoang, thì cái tội danh hủy hoại tài sản của người khác cũng không thành lập được.
Hai mắt Ứng Du Du đỏ hoe vì tức giận: “Vậy chúng ta cứ để mặc tên khốn đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như vậy ư? Cứ để sau này gã tiếp tục ngược sát chó mèo à?”
Quý Nam Tinh khẽ nói: “Tất nhiên là không rồi. Pháp luật không trừng phạt được gã, nhưng nhân quả thì có. Cô cứ yên tâm, trên tay gã đâu chỉ dính máu của một mạng chó mèo, đó đều là sinh mệnh cả, gã sẽ phải trả giá thôi.”
Nghe Quý Nam Tinh nói vậy, Lâm Mạn đang ngồi một góc mới lảo đảo đứng lên, cúi đầu cảm ơn cậu: “Cảm ơn đại sư đã giúp tôi tìm lại được Tiền Tiền.”
Vừa nói, cô vừa cầm điện thoại chuyển thẳng năm vạn tệ cho Quý Nam Tinh. Đây là khoản thù lao cô đã ghi rõ trên tờ rơi tìm chó lúc trước. Chuyển tiền xong, cô lại nói tiếp: “Đây là tiền thưởng tìm chó như đã giao hẹn. Chi phí riêng của đại sư là bao nhiêu, để tôi chuyển thêm.”
Quý Nam Tinh xua tay: “Năm vạn là đủ rồi. E là chi phí thuốc men cho chú chó của cô cũng không rẻ đâu, cô cứ giữ lại mà dùng.”
Số tiền này, Quý Nam Tinh chuyển thẳng một nửa cho Cục Quản lý, nhờ họ trích một phần quyên góp đứng tên Hắc Nha, số còn lại gởi vào tài khoản của nó. Còn một nửa của bản thân, cậu cũng đem đi quyên góp sạch bách.
Lâm Mạn ngập ngừng hỏi: “Đại sư, cậu bảo kẻ đó sẽ phải trả giá, tôi có thể biết cái giá đó là gì không?”
Quý Nam Tinh khẽ bật cười: “Đương nhiên là cái giá phải tự mình nếm trải lại nỗi đau đó rồi.”
Tiền Tiền rất kiên cường, nó đã chống chọi vượt qua ca phẫu thuật. Về sau, lúc lờ mờ tỉnh lại nhìn thấy Lâm Mạn, nó cứ rên ư ử rồi chảy nước mắt, đôi mắt nhìn cô không chớp lấy một cái, tựa hồ như đang nức nở hỏi cô rằng: Sao giờ mẹ mới tới cứu con?
Lâm Mạn túc trực trong bệnh viện không rời nửa bước, lúc cô về nhà thay đồ tắm rửa thì nhờ Ứng Du Du tới trông chừng. Cô sợ Tiền Tiền không nhìn thấy hai người sẽ sinh hoảng loạn. Bị hành hạ đến bước đường này, lá gan vốn dĩ đã nhỏ nay chắc lại càng trở nên nhỏ hơn.
Nhưng nhìn Tiền Tiền hồi phục từng ngày, Lâm Mạn vẫn thấy rất vui. Xong xuôi mọi việc, cô cũng đã lên đồn cảnh sát trình báo, nhưng những vụ việc kiểu này thực sự rất khó để định án.
Thứ nhất, đối phương nhặt được chó chứ không phải ăn cắp, mặc dù có hành vi ngược đãi, nhưng ngoài việc khiển trách bằng miệng ra, cảnh sát chẳng có hình phạt thực chất nào đối với Lữ Dương cả. Thậm chí người ta còn khuyên cô, đã tìm về được rồi thì sau này trông nom cho cẩn thận hơn, đừng để đi lạc nữa.
Đối với kết quả này, đương nhiên là Lâm Mạn rất tức giận, nhưng hiện thực vốn tàn nhẫn như vậy đó. Trước kia từng có kẻ nhặt được chó, ngang nhiên đập chết chó ngay trước mặt chủ nhân của nó, cuối cùng sự việc cũng cứ thế mà chìm xuồng thôi.
Tiền Tiền bị rơi vào tay kẻ biến thái đó mà vẫn được cô cứu ra, Lâm Mạn đã cảm thấy may mắn lắm rồi. Bây giờ, cô chỉ mong cái báo ứng mà đại sư nhắc tới sẽ giáng xuống thật tàn nhẫn, thật thê thảm!
……….
Trở lại trường, Lữ Dương nơm nớp lo sợ, sống yên phận được mấy ngày. Gã vẫn lo ngai ngái chuyện cảnh sát sẽ đến gõ cửa hỏi thăm mình, nhưng qua mấy hôm yên bình, lá gan của gã lại phình to ra. Gã tự nhủ với mình rằng, chỉ là chó mèo thôi mà, dù có báo cảnh sát thật thì cũng có làm sao cơ chứ, giết một con chó thôi, chẳng lẽ lại gánh trọng tội giống hệt như giết một mạng người chắc.
Đúng là lũ dở hơi, cứ coi chó mèo như con cái của mình, lại còn tự xưng là mẹ, thật sự chẳng khác nào như bọn bị bệnh tâm thần vậy.
Còn cả cái lũ mèo hoang trong khu chung cư nữa, hở tí là cào cấu người ta. Gã xắn tay áo giải quyết đám súc sinh đáng ghét đó, rõ ràng là đang làm việc thiện tích đức mà!
Nhìn thấy trên nhóm chat của trường có người đăng video cho mèo ăn thanh súp thưởng, lại còn tung hô gọi con mèo đó là đàn anh, Lữ Dương bĩu môi, lại thêm một đám đầu óc có bệnh.
Nhưng nhìn con mèo béo núc ních trong video, cứ nằm ườn ra vệ đường ngủ say sưa, dẫu có người bước ngang qua thì đầu nó cũng chẳng thèm động đậy. Loại mèo này chắc chắn là rất dễ bắt.
Béo múp thế kia, không biết dùng dao rọc giấy rạch từng đường lên người nó thì sẽ có cảm giác gì nhỉ?
Ý nghĩ tà ác đó vừa lóe lên, Lữ Dương lập tức rục rịch, gã bắt đầu thấy ngứa ngáy tay chân. Thậm chí việc hành hạ “đàn anh mèo béo” đó như thế nào cũng đã được gã diễn tập vô số lần trong đầu.
Trong lúc nôn nóng chờ đợi trời tối, cậu bạn cùng phòng ký túc xá của gã đi học về. Nhìn thấy gã rú trong phòng, người nọ cười tươi cất lời chào hỏi: “Sao cuối tuần này không thấy cậu về nhà thế?”
Bọn họ biết Lữ Dương thuê phòng trọ ở bên ngoài, trừ khi lịch học quá dày, chứ nếu không thì Lữ Dương cũng sẽ không ở lại ký túc xá. Thế nhưng mấy ngày nay gã cứ ở lỳ lại đây, thấy hơi lạ nên cậu bạn đó mới buột miệng hỏi một câu.
Lữ Dương đáp: “Cái phòng bên kia bị dột nước một chút, chủ nhà đang sửa lại.”
Cậu bạn lại nói tiếp: “Thế tuần này tiền điện chia đều luôn nhé. Mấy đợt trước cậu ít khi ở lại nên chỉ tính cho cậu một nửa, tuần này cậu ở suốt nên chia đều đi.”
Lữ Dương đáp cực kỳ sảng khoái: “Ok, bao nhiêu tôi chuyển.”
“Tuần này ban ngày ít tiết, điều hòa bật bật tắt tắt cả ngày, tiền điện hơi tốn một tí, mỗi người 25 tệ.”
Bọn họ thống nhất trả tiền điện theo tuần, chứ nếu không, Lữ Dương hay vắng mặt về nhà thuê ở thì rất khó tính toán, cứ một tuần chốt một lần cho đỡ lằng nhằng.
Lữ Dương dứt khoát chuyển tiền ngay, sau đó gã nhìn thấy một cậu bạn cùng phòng khác đẩy cửa bước vào, tay xách nách mang lỉnh kỉnh hộp giày và một túi quần áo, gã cười hỏi: “Sắm đồ mới đấy à?”
Cậu bạn nọ lấy đôi giày và bộ quần áo mới mua ra trưng diện một vòng: “Đẹp trai chưa, tiếc là không phải hàng mới ra mùa này, mẫu mới không tranh nổi, nhưng bù lại được cái có chiết khấu.”
Cậu bạn đứng bên cạnh tò mò hỏi: “Hết bao nhiêu thế?”
“Áp mã giảm giá các kiểu rồi thì còn lại một ngàn ba.”
Nghe thấy mức giá này, cậu bạn bên cạnh không kìm được xót ruột: “Đắp thêm hai trăm tệ nữa là bằng luôn phí sinh hoạt cả tháng của tôi rồi đấy, nhớ chuyển 25 tệ tiền điện tuần này cho tôi nhé.”
Hai người vừa nói vừa đi về góc bàn học của mình.
Lữ Dương mở điện thoại ra liếc nhìn số dư tài khoản, còn xấp xỉ khoảng hơn ba vạn tệ. Gã vốn tưởng tiền trong tay mình đã khá khẩm lắm rồi, nhưng đem ra so với đứa bạn cùng phòng mua đôi giày thể thao hàng ngàn tệ mà chẳng thèm chớp mắt kia, gã vẫn thấy mình nghèo rớt mồng tơi.
Đầu ngón tay xoa xoa lên chiếc ốp lưng điện thoại ố vàng, Lữ Dương hạ quyết tâm, đêm nay phải tóm được con mèo béo kia, rồi quay thêm vài đoạn video nữa. Tiền gã có được đều nhờ bán những video kiểu này, giá bán không hề đắt, tầm năm tệ mười tệ thôi, nhưng người mua đông, vậy nên tiền kiếm được cũng tăng lên. Vừa có thể kiếm tiền, lại vừa có thể thỏa mãn được dục vọng của bản thân, đây đúng là một vụ làm ăn không cần vốn.
Gia đình gã cũng chẳng thuộc kiểu có tiền bạc gì cho cam, hồi mới lên đại học, tiền sinh hoạt phí tháng đầu tiên chu cấp chỉ có vỏn vẹn tám trăm tệ. Vật giá trong trường cũng không đắt đỏ lắm, nhưng bước ra ngoài cổng trường thì lại đắt xắt ra miếng. Tám trăm tệ tiền sinh hoạt ấy, gã chỉ cần ra ngoài ăn uống tụ tập với bạn học một bữa là chẳng còn sót lại được bao nhiêu.
Vì vậy nên ban đầu gã luôn mang trong mình mặc cảm tự ti, khoảng cách giàu nghèo, sự chênh lệch về nhận thức do bối cảnh gia đình mang lại, cho đến miếng ăn cái mặc thường ngày… tất cả đều khiến gã tự cảm thấy bản thân mình thấp kém hơn người khác.
Để cuộc sống bớt phần túng quẫn, Lữ Dương đã nhờ bạn học giới thiệu, tìm được một công việc làm thêm ở tiệm cà phê.
Trong nhận thức của gã thì chó mèo cũng chỉ là thú cưng mà thôi, đều là thứ đồ dơ bẩn. Ở những nơi ăn uống của con người chắc chắn không thể cho chúng bước vào.
Hôm đó, có một quý bà dẫn theo một con chó nhỏ được ăn diện vô cùng lộng lẫy, còn khoác trên mình bộ váy công chúa đi vào quán. Gã lên tiếng ngăn cản, ngờ đâu lại bị bà ta chỉ thẳng mặt mắng xối xả. Bà ta sỉ vả rằng, cộng hết giá trị trên người gã lại còn chẳng đáng giá bằng một góc cái váy trên người con chó nhà bà ta, tiệm cà phê này đến loại người rẻ mạt như gã còn mướn được, dựa vào cái thá gì mà cấm cản chó cưng của bà ta vào cửa.
Lúc đó trong quán có khá nhiều khách. Bà ta chỉ tay vào mặt gã mắng chửi, rất nhiều người đều giương mắt lên dửng dưng đứng xem. Quản lý cửa hàng vội vàng chạy ra cúi rạp người ríu rít xin lỗi, bảo nhân viên mới đến không hiểu chuyện, đúng là quán bọn họ cũng chẳng có quy định nào không cho chó vào cửa, rồi lôi gã lại, ép phải xin lỗi người ta.
Ngay khoảnh khắc gã cúi đầu nhận lỗi, thứ mà gã nhìn thấy chính là đôi giày sờn rách mép bẩn thỉu đang đi dưới chân mình. Trong khi con chó nằm trong vòng tay bà chủ kia, cả bốn chân đều đi đôi giày mới tinh lấp lánh, thậm chí còn chưa từng chạm đất, bộ lông toàn thân nó mượt mà sáng bóng, mặc váy xòe công chúa bồng bềnh, lại còn có cả kẹp tóc đính pha lê.
Sau lần đó, những suy nghĩ méo mó vặn vẹo bắt đầu sinh sôi nảy nở trong tâm trí gã. Ban đầu gã chỉ đóng vai trò là một khán giả, nhìn thấy những thủ đoạn bạo hành biến thái trong video giáng xuống đầu lũ chó mèo, cả thể xác lẫn tâm hồn gã đều cảm thấy thật thỏa mãn và khoái cảm tột độ. Về sau, khi biết những loại video này lại có thể hái ra tiền, đầu óc gã cũng trở nên linh hoạt.
Lúc mới bắt đầu, gã nhặt nhạnh mấy con chó hoang mèo hoang, nhắm vào bọn mèo con nhỏ bé không có lực công kích, rồi dần lấn tới những con mèo con chó lớn hơn. Thậm chí gã còn quay video theo yêu cầu của khách hàng. Trong những video chế tác riêng ấy chứa đựng những cách thức ngược đãi đến chết theo yêu cầu của khách hàng, cũng nhờ đó mà gã đã học lỏm thêm được vô vàn kỹ xảo tra tấn từ những “lão làng” sành sỏi.
Khi số lượng video trong tay ngày càng nhiều, thu nhập của Lữ Dương cũng tăng lên chóng mặt. Cuộc sống không còn chật vật túng quẫn nữa, vừa có nguồn kinh tế, lại vừa có thể phát tiết được ngọn lửa bạo ngược trong lòng, điều này khiến Lữ Dương càng lúc càng nghiện cảm giác đó hơn.
Dần dà về sau, gã không còn thỏa mãn với đám chó hoang mèo hoang dơ bẩn, gầy gò ốm yếu nữa. Mà bắt đầu để mắt tới những con thú cưng bị lạc mất chủ.
Cứ nghĩ đến cảnh lũ thú cưng vốn sống sung sướng hơn cả con người, nay lại bị gã hành hạ cho sống không bằng chết, Lữ Dương lại cảm thấy sảng khoái cực kỳ. Những con vật được chải chuốt chăm bẵm càng tỉ mỉ, càng xinh đẹp, thì lại càng kích thích dục vọng bạo hành trong lòng gã.
Còn về chuyện tại sao gã đang thiếu tiền là vậy, nhưng đứng trước khoản tiền thưởng năm vạn tệ của Lâm Mạn mà vẫn không động lòng? Đó là vì tiền thì có thể kiếm lại được, nhưng một con chó có mức tiền chuộc cao chót vót như thế, chắc chắn là ngày thường được sống vô cùng nâng niu. Loại bảo bối được chủ nhân đặt trọn trong lòng bàn tay thế này đâu phải lúc nào cũng có vận may chạm trán, không lôi ra chơi đùa cho thỏa thích thì quả thực là có lỗi với vận may này quá!
Có lẽ do vận may của gã đã cạn, con mèo đàn anh bình thường vẫn nằm ườn trên đất mặc kệ người ta vuốt ve, hôm nay gã vừa sáp lại gần đã bị nó cào cho một phát rồi nhanh chóng chạy mất.
Nhìn chằm chằm vết xước rướm máu trên tay, sắc mặt Lữ Dương cực kỳ bình tĩnh, nhưng dục vọng trong lòng lại càng sục sôi mãnh liệt. Đợi gã tóm được con mèo béo đó, gã nhất định phải hành hạ nó cho đến chết!
Trở về tay trắng, Lữ Dương tiện tay lấy cồn i-ốt bôi lên vết xước, rồi trở về phòng. Vốn dĩ đó chỉ là ý nghĩ nhất thời, nhưng chính một đường xước này đã khiến gã hạ quyết tâm, bằng mọi giá phải tóm cho bằng được con mèo béo đó.
Gã nằm trên giường lướt điện thoại, đọc các bài đăng trên diễn đàn trường viết về con mèo béo kia, chủ yếu là thăm dò địa bàn nó hay lui tới, định bụng tìm cơ hội để đi tóm nó sau. Lướt điện thoại tới tận nửa đêm, Lữ Dương buồn ngủ díu cả mắt lại, bèn bỏ điện thoại xuống chuẩn bị đi ngủ.
Trong cơn mơ màng, Lữ Dương cảm thấy bụng mình bỗng trở nên khó chịu, vừa trướng lại vừa cứng… như thể bị người ta nhồi đầy đá sỏi vào vậy.
Hết chương 186.
