Chương 187: Sau Khi Trở Thành Ân Nhân Cứu Mạng Của Kẻ Bệnh Kiều (Phần 1)
Tài xế kéo đội trưởng.
Đội trưởng dắt theo con chó.
Sau năm tiếng động dục dài đằng đẵng, toàn thân con chó đầu đàn đã mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thằng em nhỏ của nó là vẫn còn cứng ngắc.
Bất kể là chiếc xe rẽ trái hay rẽ phải, tiến tới hay lùi lại, nó vẫn như một chiếc la bàn, bướng bỉnh chỉ thẳng về phía Công Lược Giả.
Đội trưởng không nhịn được phải kẹp chặt hai chân, vẻ mặt nhăn nhó đến ê cả răng.
Con chó đầu đàn hai mắt rưng rưng, tủi nhục nằm trong lồng, trên khuôn mặt chó của nó viết rành rành một dòng chữ lớn — Hay là anh cứ thiến tôi đi cho rồi.
May mắn thay, nửa tiếng sau, tiểu đội Bá đã tóm được Công Lược Giả. Cũng may là khi đó hành động đủ nhanh.
Sau đó, quả nhiên Công Lược Giả đã nảy sinh nghi ngờ, sau khi dịch chuyển tức thời đến khu vực cách đó năm cây số, hắn ta bắt đầu vừa có ý thức vòng vo, vừa thử lặng lẽ quay lại để gặp tôi trước, nhằm kiểm tra xem năng lực của hệ thống có mất hiệu lực hay không.
Không biết trước đây Công Lược Giả này làm nghề gì mà có ý thức chống trinh sát rất mạnh, lại còn dịch chuyển tức thời thêm năm cây số nữa, lôi cả tiểu đội đi vòng vèo suốt năm tiếng rưỡi. Tiếc là hắn ta không ngờ tới, vẫn còn một cái máy định vị là con chó đầu đàn. Chắc hẳn là chính hệ thống cũng không biết rằng, cái năng lực chết tiệt này lại có cả chức năng định vị.
Thế là một người một hệ thống, sau năm tiếng rưỡi lẩn trốn, cuối cùng đã bị bắt giữ và quy án.
Vì hành động nhanh gọn nên lần công lược này chỉ có một chú chó nạn nhân gặp nguy hiểm. Sau khi về nhà tĩnh dưỡng vài ngày, con chó đầu đàn lại trở về là con chó oai phong lẫm liệt như xưa. Còn về phía Công Lược Giả, sau khi các nhà nghiên cứu tách hệ thống này ra, họ đã dễ dàng xâm nhập vào ba lô hệ thống, lấy được “Thân Kiều Thể Nhược Tổng Thụ Đan” và bắt đầu nghiên cứu hệ thống.
Năng lực “nhân đạo có mục tiêu” và năng lực dịch chuyển tức thời của hệ thống không thể sao chép được, vì chúng là năng lực dùng một lần.
Nhưng kết quả nghiên cứu “Thân Kiều Thể Nhược Tổng Thụ Đan” lại khiến người ta vô cùng kinh ngạc. Thứ này không chỉ có hiệu quả rõ rệt trong việc điều trị vùng cúc hoa, mà còn có thể tăng độ dẻo dai và bền bỉ của cơ thể, khiến da dẻ trở nên trắng trẻo mịn màng. Nhược điểm là nó sẽ làm suy giảm đáng kể sức bật của cơ thể con người.
Chắc hẳn trong thế giới của hệ thống, đặc điểm của tổng thụ là “da trắng môi hồng, xinh đẹp, dáng vóc yểu điệu, thanh thể lực ngắn nhưng thanh máu dài”. Nếu có thể loại bỏ đặc điểm làm suy yếu sức bật thì loại thuốc này còn có thể được sử dụng trong việc huấn luyện quân đội.
Tin tốt là, loại thuốc mà người đàn bà thèm khát mười tám centimet của tôi đã hạ cho tôi năm xưa lại có đặc điểm là, “tăng cường tinh lực, nâng cao sức bật”, vừa hay bổ trợ cho hiệu quả của viên thuốc tổng thụ này.
Tiến hành nghiên cứu theo hướng này, quả nhiên không lâu sau, chúng tôi đã cho ra đời một loại thuốc hỗ trợ rèn luyện vừa giúp nâng cao sức bật, vừa tăng cường độ dẻo dai, cùng với các sản phẩm phụ của loại thuốc mới — Viên thuốc làm Da Trắng Mịn Màng Và Mờ Sẹo cùng với Thuốc Đặt Trị Trĩ.
Quan trọng nhất là, qua các thử nghiệm lâm sàng, tất cả các loại thuốc này đều không có bất kỳ tác dụng phụ nào. Đặc biệt là Viên thuốc làm Da Trắng Mịn Màng Và Mờ Sẹo, nguyên lý hoạt động của nó là thải độc tố từ trong ra ngoài, nâng cao tốc độ trao đổi chất của cơ thể.
Tôi lập tức tung ra thị trường “Viên thuốc Làm Đẹp” và “Thuốc trị Trĩ”. Ngay ngày đầu tiên, chúng đã bán được hàng chục triệu sản phẩm, đến ngày thứ hai thì kho hàng hoàn toàn trống rỗng, thị trường cháy hàng, một viên cũng khó cầu.
Tôi dẫn bộ phận dược phẩm đi mở tiệc ăn mừng. Trong bữa tiệc, tôi nghe thấy mấy nhân viên kỹ thuật đang nhỏ giọng bàn tán.
“Không ngờ đấy, ai mà nghĩ Viên thuốc Làm Đẹp lại bán chạy hơn cả Thuốc trị Trĩ chứ.”
“Có gì mà không ngờ, ai mà chẳng yêu cái đẹp? Hơn nữa Viên thuốc Làm Đẹp còn có thể thải độc tố trong cơ thể, nâng cao quá trình trao đổi chất, thế này chẳng phải còn hiệu quả hơn bất kỳ loại thực phẩm chức năng nào sao? Kể cả không quan tâm đến làm đẹp thì cũng phải chăm lo cho sức khỏe của mình chứ.”
“Nói cũng đúng, nhưng mà cái thứ này… Cậu nói xem, đối với những người chỉ muốn thải độc chứ không muốn làm đẹp, thì hiệu quả làm trắng và mờ sẹo có được coi là tác dụng phụ không nhỉ?”
“Hả? Sao lại là tác dụng phụ được!”
“Chậc, cậu quên rồi à? Thành phố bên cạnh mới bắt được một ông trùm xã hội đen, tự mình ra đầu thú đấy. Nguyên nhân là vì sau khi ông ta uống Viên thuốc Làm Đẹp, không chỉ khuôn mặt vốn khổ sở phơi nắng đến đen nhẻm trở nên trắng trẻo trở lại, mà sẹo đầy người cũng biến mất tăm, mà ngay cả thân hình từ hơi phát tướng cũng trở nên cân đối. Đứng ở đó trông chả khác gì một công tử bột, ông ta nói mình là trùm xã hội đen thì ai tin? Cái bộ dạng này của ông ta, để đàn em nhìn vào thế nào? Để tình nhân nhìn vào ra sao?”
“Mấy chục năm vất vả, một viên thuốc đưa về thời trước giải phóng. Ông ta đi ra ngoài trông còn non hơn cả con trai mình, đám đàn em chỉ biết nhìn mặt mà bắt hình dong kia nhìn ông ta bằng ánh mắt cũng có chút không đúng đắn rồi.”
“Lúc đầu ông ta tưởng là đám nhãi ranh này muốn soán vị, liền mở một bữa tiệc rượu, định bụng nói chuyện phải quấy với đàn em, dựng lại uy phong cho mình, nếu lời nói không thuyết phục được thì dùng nắm đấm để chúng nó phục.”
“Nào ngờ, sau khi đám đàn em say khướt, chúng nó không nói ‘lão đại xã hội đen, anh dám làm trái mệnh’, mà lại nói ‘người anh em ơi, anh thơm quá’, ngay cả tình nhân cũng từ ‘anh ơi người ta sợ’ biến thành ‘người ta muốn ‘làm’ anh’. Ông ta chưa bao giờ biết đàn em và tình nhân của mình lại có năng lực hành động mạnh mẽ đến thế, ngay cả Thuốc trị Trĩ cũng kiếm được.”
“Ông ta có thể đánh cho người ta phục, chứ không thể đánh cho người ta xìu, lại còn sợ càng đánh thì đám biến thái này lại càng cứng hơn. Áp lực khi tiếp tục làm việc chung với đám người chỉ lăm le cái mông của mình quá lớn, đêm ngủ ông ta cũng phải mở một mắt để canh gác, chẳng mấy chốc đã không chịu nổi nữa, bèn tự mình ra đầu thú.”
Một tràng xuýt xoa vang lên.
“Nhưng nói thật, Thuốc trị Trĩ này dùng tốt thật đấy, họ hàng tôi còn nhờ tôi mua hộ.”
“Họ hàng tôi cũng thế, may mà chúng ta là nhân viên nội bộ, mấy loại thuốc này đều được phát miễn phí hai hộp, còn có suất mua nội bộ nữa, chứ không mà dựa vào tốc độ tay để giành giật thì chưa chắc đã mua được đâu — bây giờ tôi mới biết, hóa ra nhiều người bị trĩ đến thế!”
“Chứ còn gì nữa, may mà chúng ta là nhân viên nội bộ, làm cấp dưới của Tổng tài thật là tốt quá.”
…….
Doanh số của hai loại thuốc này rất đáng kể, hiện tại có chút cung không đủ cầu, nhưng nhà xưởng mới đang được gấp rút xây dựng, chẳng mấy chốc, ai ai cũng có thể mua được thuốc.
Đợi đến khi số lượng thuốc có dư, tôi sẽ bắt đầu thực hiện bước thứ hai—
Tiêu thụ sang các thế giới khác.
Bất kể ở thế giới nào, khát khao về sức khỏe và sắc đẹp cũng sẽ không bao giờ suy giảm.
Tôi tin rằng, Viên thuốc Làm Đẹp sẽ bắn phát súng đầu tiên giúp tôi mở công ty chi nhánh đến khắp các vũ trụ.
———-
Hôm nay thời tiết khá đẹp, tôi định xuống nhà ăn xem thử dạo này món ăn ở đó thế nào. Tôi đến khá muộn, phần lớn nhân viên đã ăn xong và rời đi, chỉ còn lác đác vài người vẫn đang dùng bữa.
Hầu hết các món đã được bán hết, chỉ còn lại một ít nước sốt dưới đáy khay, có món thậm chí đến nước sốt cũng bị nhân viên xin đi mất, rõ ràng những món này rất được mọi người yêu thích.
Tôi lấy một phần cơm. Lần kiểm tra đột xuất này khiến tôi khá hài lòng. Vài nhân viên thấy tôi thì vừa ngạc nhiên vừa thấp thỏm chào hỏi.
Tôi có trí nhớ siêu phàm, đối với nhân viên dưới trướng đều có ấn tượng sơ bộ, tôi lần lượt đáp lời, nhưng khi thấy một thanh niên đi tới từ phía đối diện, tôi không khỏi sững người.
Người này, là nhân viên của tôi à?
Cậu ta mặc một chiếc áo phông màu trắng gạo cùng chiếc quần túi hộp màu cà phê. Lối ăn mặc rõ ràng rất đơn giản, nhưng chính ngoại hình của cậu ta đã khiến nó trở nên phi thường.
Tóc cậu ta được vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán, trông vừa năng động vừa gọn gàng, nhưng khi chào tôi, đôi mắt cậu ta lại ngập tràn sự sùng bái và thấp thỏm, muốn lại gần mà không dám, giống như một chú cún con đang vẫy đuôi.
Đây là nhân viên của tôi ư?
Tôi nhìn kỹ sống mũi và quai hàm của cậu ta, một cảm giác quen thuộc mơ hồ trỗi dậy, “Trần Kiêu?”
Đôi mắt cậu ta sáng rực lên ngay tức khắc, chiếc đuôi vô hình sau lưng gần như sắp quay tít thành chong chóng luôn rồi.
Tôi có chút kinh ngạc.
Bộ dạng hiện tại của cậu ta đã thay đổi quá nhiều so với lúc được cứu ra khỏi mật thất. Quả thực như hai người khác nhau.
Tính từ lúc cậu ta ra khỏi mật thất đã hơn một tháng, mặt mũi và thân hình cậu ta đã có da có thịt hơn, trông không còn gầy gò như trước, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhờ dinh dưỡng đầy đủ. Ngoại hình của cậu ta đã thay đổi rất nhiều, nhưng sự thay đổi lớn hơn cả chính là khí chất.
Lúc mới được cứu ra, người cậu ta như thể bị một lớp sương mù u ám bao phủ, còn bây giờ lại rạng rỡ và vui vẻ, tựa như một sinh viên vừa bước ra khỏi giảng đường.
Môi trường công ty của tôi lại tích cực đến mức có thể khiến một người thay đổi lớn đến vậy sao? Hay đây mới là con người thật của cậu ta?
Kể từ khi cậu ta vào công ty, vì hai lần cậu ta mang lại cho tôi cảm giác khác thường, tôi vẫn luôn để phòng thư ký để mắt đến cậu ta. Phản hồi của phòng thư ký là, cậu ta làm việc rất nghiêm túc, bản thân lại có năng lực rất mạnh, tiếp thu nhanh, quan hệ đồng nghiệp cũng tốt, chẳng mấy chốc đã hòa đồng với mọi người.
Vì cậu ta đủ an phận, mà tôi lại quá bận rộn, nên sự chú ý tôi dành cho cậu ta cũng bất giác vơi đi. Không ngờ, sự thay đổi trên người cậu ta lại lớn đến thế.
Cậu ta có chút ngượng ngùng gãi đầu, “Ngài vẫn còn nhớ tôi à?”
Tôi cười hỏi, “Thế nào, đã quen chưa?”
Cậu ta gật đầu lia lịa.
“Các đồng nghiệp rất nhiệt tình, có gì không biết họ đều giúp tôi giải đáp.”
“Môi trường làm việc đặc biệt tốt, cây cối um tùm mà không hề có sâu bệnh hay lá rụng, hành lang và nhà vệ sinh lúc nào cũng sạch sẽ.”
“Đồ ăn ở nhà ăn đặc biệt ngon, vừa rẻ vừa nhiều.”
…….
Cậu ta khen từ đồng nghiệp đến cô lao công, từ văn phòng đến nhà ăn, cho đến khi không còn gì để khen nữa mới mím môi, liếc nhìn tôi một cái, rồi lại vội vàng thu lại ánh mắt khi phát hiện tôi đang nhìn cậu ta.
Ánh mắt cậu ta dời đi, nhìn sang nơi khác, nhưng miệng lại thì thầm, “Hơn nữa, thỉnh thoảng còn có thể gặp được ngài, thật sự là tốt quá rồi.”
Hết chương 187.
