Chương 189: Sau Khi Trở Thành Ân Nhân Cứu Mạng Của Kẻ Bệnh Kiều (Phần 3)
Sau khi ngầm cảnh cáo Trần Kiêu, cậu ta đã an phận một thời gian.
Tôi bận rộn chuẩn bị cho việc xuất khẩu Viên thuốc Làm Đẹp và Thuốc trị Trĩ, cũng như kết nối với nhà nước để quảng bá Thần Thức Đan, thấy cậu ta an phận, tôi cũng hơi nới lỏng cảnh giác.
So với Trần Kiêu, tôi vẫn muốn đặt sự chú ý của mình lên người anh Trợ Lý hơn.
Bạn tôi nói rằng, một khi người đang yêu thiếu cảm giác an toàn sẽ trở nên đa nghi, tôi hoàn toàn đồng ý với điều này. Nhưng đa nghi không chỉ bào mòn chính mình, mà còn bào mòn cả đối phương.
Vì vậy, núi không tìm đến tôi thì tôi sẽ đi tìm núi. Người thương không cho tôi đủ cảm giác an toàn, thì tôi sẽ tự mình đi lấy.
Tôi đặt tập hồ sơ trong tay xuống, ngả người ra sau, kế hoạch cho buổi sáng hôm nay đã hoàn thành. Tôi ngửa đầu tựa vào chiếc ghế giám đốc, để lưng ghế ngả ra sau, như vậy, tôi có thể nhìn thấy ngay Trợ Lý đang ở một góc chéo phía sau của mình.
Anh bắt gặp ánh mắt của tôi thì mỉm cười, “Sao thế, Tổng Tài? Ngài mệt rồi à?”
“Ừm.”
Tôi giơ tay lên, anh rất phối hợp, bước đến sau lưng tôi, mặc cho tôi tựa vào eo và bụng anh, hai cánh tay vòng ra sau ôm lấy lưng anh. Anh đặt tay lên các huyệt đạo trên đầu tôi mà xoa bóp, lực tay rất vừa phải, tôi khẽ thở ra một tiếng rồi nhắm mắt lại.
Quả thực anh rất khiêm tốn, miệng thì nói “chỉ biết sơ sơ”, nhưng thực chất đã rất thông thạo, kỹ thuật massage của anh có thể sánh ngang với những thầy thuốc Đông y đã thành thạo trong lĩnh vực này nhiều năm. Không biết trong một lần khởi động lại nào đó, có phải anh cũng đã dành cả một lần khởi động lại để học kỹ thuật massage hay không, và học là vì ai.
Mỗi lần nghĩ đến việc anh có những chuyện mà tôi không biết, tôi lại cảm thấy có chút ngột ngạt.
Nhưng trước nay tôi sẽ không để mình phải chịu thiệt.
“Được rồi.”
Nhân lúc Trợ Lý thu tay về, tôi đứng dậy xoay người áp sát lên, một tay giữ chặt eo anh, ép anh vào tủ sách. Một tay tôi đỡ sau gáy anh, lòng bàn tay cảm nhận được mái tóc mềm mại ấm áp của anh, mu bàn tay lại cảm nhận được sự lạnh lẽo của cánh cửa tủ kính.
Tôi cúi xuống hôn, cắn lấy cánh môi anh mà day nghiền, cho đến khi bờ môi anh từ màu hồng nhạt chuyển sang đỏ mọng như quả anh đào chín.
Môi anh rất mỏng, người ta thường nói, môi mỏng bạc tình, nhưng tôi lại cố tình không tin, chỉ cúi đầu liếm mút bờ môi dưới của anh, cho đến khi nó hơi sưng đỏ, phô ra vẻ nồng nàn kiều diễm, tựa như những cánh hoa nở rộ rực rỡ, sắp đến lúc lụi tàn.
Xem đi, chẳng phải đã không còn là môi mỏng nữa rồi sao.
Tôi hài lòng đặt xuống những nụ hôn vụn vặt, rồi lại ngang ngược cạy mở môi răng anh, càn quét ngang dọc bên trong. Bị tôi quấn lấy quá chặt, thỉnh thoảng anh lại để lộ ra một tiếng thở khe khẽ. Hơi thở của tôi đã trở nên bất ổn, tôi ngẩng lên nhìn anh, nhưng hơi thở của anh vẫn đều đặn và bình thản như vậy.
Tôi khẽ “chậc” một tiếng, tính hiếu thắng trỗi dậy, tôi lại cúi người ép xuống. Anh chỉ dùng hai tay nắm lấy bên hông tôi, hơi ngẩng đầu, mỉm cười, mặc cho tôi chiếm đoạt.
Cái dáng vẻ này của anh vẫn luôn có thể khơi dậy trong tôi ý muốn hơn thua mãnh liệt, muốn nhìn thấy dáng vẻ mất kiểm soát của anh sau lớp mặt nạ bình tĩnh này.
Tôi cúi đầu, đem những gì anh đã dạy cho tôi ra nghiền ngẫm, rồi áp dụng tất cả lên người anh, công thành chiếm đất.
Nhiệt độ xung quanh dường như đang tăng lên.
Cuối cùng, hơi thở của Trợ Lý cũng loạn nhịp.
Bàn tay anh đang nắm eo tôi siết chặt lại, đúng lúc này, cánh cửa văn phòng bị mở ra.
Luồng gió lùa từ cánh cửa mở ra lướt qua gáy tôi, làm tôi bừng tỉnh khỏi cơn say tình, lập tức kéo anh vào lòng che chở, chau mày nhìn ra ngoài.
Người ở cửa là Trần Kiêu.
Sao cậu ta lại ở đây?
Vào văn phòng của tôi mà không gõ cửa, cứ thế xông vào?
Hay là muốn làm gián đoạn việc tốt của tôi vào đúng lúc này?
Vào lúc này, sự bất mãn của tôi đối với cậu ta đã lên đến đỉnh điểm.
“Tổng… Tổng tài.”
Tôi trầm giọng, “Vào đi.”
Cảnh tượng vừa rồi chắc chắn cậu ta đã nhìn thấy. Mặc dù tôi muốn công khai chuyện với Trợ Lý, nhưng tôi cũng tôn trọng quyết định của anh. Tôi định bụng sẽ răn đe cậu ta một phen, để cậu ta không nói ra những chuyện không nên nói.
Mối quan hệ của chúng tôi nên được tôi trịnh trọng công bố cho mọi người biết trong một dịp long trọng, chứ không phải trước khi Trợ Lý đồng ý, bị người khác phát hiện và bàn tán theo một cách không ngờ tới.
Trần Kiêu bước vào văn phòng, tiện tay đóng chặt cửa lại.
Cậu ta mím chặt môi, ánh mắt quét qua quét lại giữa tôi và Trợ Lý, cuối cùng dừng lại trên đôi môi của Trợ Lý, ánh mắt trần trụi đến mức gần như vô lễ.
Tôi ghét cậu ta dùng ánh mắt như vậy nhìn Trợ Lý, bèn nghiêng người che khuất tầm nhìn của cậu ta, lạnh lùng nói, “Vào phòng người khác không biết gõ cửa à?”
Trần Kiêu nắm chặt tay lại, thấp giọng nói, “Xin lỗi… Tổng tài, tôi chỉ là hơi vội.”
“Nghiên cứu trí tuệ nhân tạo có tiến triển mới, tôi chỉ là có chút nóng lòng, muốn báo cho ngài tin tốt này thôi.”
Tôi cau mày, “Chuyện này nên báo cáo cho người phụ trách, người phụ trách sẽ báo cáo lại cho tôi qua Trí Não trong bản tổng kết hàng ngày.” Chứ không phải vượt cấp báo cáo như cậu ta, lại còn xông xồng xộc vào văn phòng của tôi.
Đầu cậu ta càng cúi thấp hơn, “Người phụ trách của chúng tôi bị ốm rồi, nên công việc báo cáo được giao cho tôi. Tôi đã gửi báo cáo hàng ngày cho ngài rồi, nhưng thấy ngài không trả lời, tôi lo ngài không thấy nên đã tự ý đến tìm ngài.”
“Báo cáo hàng ngày tôi đều xem, nhưng sẽ không trả lời.”
“Vậy, vậy sao? Tôi không biết, xin lỗi Tổng tài…”
Chuyện này dường như chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Tôi trầm giọng cảnh cáo, “Được rồi, về đi, đừng nói những gì không nên nói.”
Nhưng Trần Kiêu không rời đi, cậu ta ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo một sự cố chấp kỳ lạ.
“Thì ra Trợ Lý chính là người thương của ngài sao?”
“Tại sao…”
“Chuyện hôm nay tôi rất xin lỗi.”
Cậu ta cúi gập người chào tôi, câu hỏi “tại sao” phía sau rốt cuộc là gì, cuối cùng cậu ta cũng không nói ra.
……..
Kể từ sau khi bị Trần Kiêu bắt gặp chuyện của tôi và Trợ Lý, số lần Trần Kiêu tiếp xúc với tôi cũng nhiều hơn.
Người phụ trách trí tuệ nhân tạo mãi vẫn chưa khỏi bệnh, nên Trần Kiêu vẫn luôn phụ trách việc báo cáo công việc. Mỗi lần tôi đến bộ phận nghiên cứu trí tuệ nhân tạo, người đi theo tôi ngoài phó bộ trưởng ra còn có Trần Kiêu.
Hình như danh tiếng của Trần Kiêu trong viện nghiên cứu rất tốt, cậu ta hòa đồng với các đồng nghiệp, những lời nhận xét về cậu ta đa phần là tích cực như “năng động, tích cực, có mắt nhìn”.
Nhưng mỗi lần tôi nhớ lại ánh mắt cố chấp của cậu ta, tôi đều cảm thấy có vấn đề. Nhưng cậu ta không phải là Công Lược Giả. Giống như Tiểu thiếu gia nhà họ Trần cũng không phải là Công Lược Giả vậy.
Bọn họ chỉ là những người theo đuổi tự nhiên bị tôi thu hút trong thế giới này mà thôi.
Chỉ có điều, mấy người theo đuổi này dường như đều không được bình thường cho lắm. Người có vấn đề không phải là tôi, mà là nhà họ Trần.
Ba người con cháu còn lại của thế hệ này nhà họ Trần đều có chút vấn đề.
Nhắc đến nhà họ Trần, tôi lại bất giác nghĩ đến tình hình điều tra vụ án giết người hàng loạt mà đội trưởng tiết lộ cho tôi.
Hiện tại, chỉ có thể xác định nạn nhân từ số 8 đến số 10 là do anh em nhà họ Trần sát hại, còn kẻ sát hại các nạn nhân từ số một đến số bảy thì không thể xác định là anh em nhà họ Trần.
Hai vụ án này không thể gộp lại.
Điều này lại phủ thêm một lớp bóng tối lên vụ án vốn đã đầy rẫy nghi vấn này.
Và lời tố giác từ phía Giao Nhân cũng chứng minh rằng, người đã vật lộn với Giao Nhân vào đêm hôm đó, bị Giao Nhân làm bị thương rồi bỏ trốn, không phải bất kỳ ai trong số anh em nhà họ Trần.
Nói cách khác, vẫn còn một hoặc nhiều kẻ có tính công kích cực cao đang ẩn mình trong bóng tối, vẫn chưa bị tìm ra.
Bởi vì tôi cũng tham gia vào việc điều tra vụ án này và đã tìm ra bằng chứng quyết định để kết tội anh em nhà họ Trần, nên đội trưởng đã dặn tôi phải cẩn thận một chút.
Để đề phòng tai vách mạch rừng.
Hết chương 189.
