Chương 189: Trở Về Một Ngàn Năm Trước
Đợt này, núi Tiểu Thông ở Xương Lâm nghênh đón tổng cộng ba vị cao tăng. Chẳng rõ đây là xá lợi của vị tiền bối nào từ mấy trăm năm trước, nhưng nó đã nằm lại đây trấn áp ngần ấy thời gian. Nay thiên tai tàn phá khiến mặt đất nứt toác ra, nó cũng chui lên khỏi mặt đất, dù viên xá lợi có sứt mẻ đôi chút, nhưng vẫn được xem là công đức viên mãn. Báu vật của Phật môn không thể lưu lạc ở bên ngoài, vậy nên phải được cung kính rước về, đó cũng là lẽ đương nhiên.
Còn về mấy viên xá lợi này thì có đủ thứ truyền thuyết, khoa học hay không khoa học, người tin kẻ ngờ gì cũng đều có cả.
Nhiều người cho rằng xá lợi bị đồn thổi quá mức, bọn họ bảo cứ người ăn chay trường, sau khi chết đem hỏa thiêu thì đều kết ra hạt đá, xem như một dạng sỏi trong cơ thể con người. Do Phật môn ăn chay, nên sau khi chết tỷ lệ ngưng kết thành thứ giống như sỏi này khá cao, dần dà càng truyền đi càng thần thánh hóa.
Quý Nam Tinh thân là người của Đạo giáo, ít nhiều gì cũng có am hiểu về văn hóa Phật giáo. Cậu biết xá lợi cấp bậc cao nhất là linh cốt xá lợi, nhìn bằng mắt thường sẽ thấy nó đã ngọc hóa. Mà viên xá lợi nương theo thiên tai trồi lên khỏi mặt đất này, chính là linh cốt xá lợi.
Mấy thứ như xá lợi thường chỉ được thờ phụng nội bộ trong Phật môn, Quý Nam Tinh chưa từng chiêm ngưỡng qua, đây cũng là lần đầu tiên cậu được mở mang tầm mắt.
Lúc thấy viên xá lợi được ba vị cao tăng cung kính nâng ra, cậu nhịn không được bèn mở linh nhãn. Chỉ thấy Phật quang trên xá lợi sáng rực như ánh trăng, đang chậm rãi xua tan đi luồng oán khí đen kịt bám víu vào do bị ngâm trong tử địa trong một thời gian dài.
Phật tính từ viên xá lợi tỏa ra còn mạnh hơn cả linh khí của pháp khí cậu đang cầm trên tay lúc này, trước đó cậu còn tính toán, nếu thật sự không tìm được vật nào thích hợp thì cứ để tiểu Kim Linh lại đây trấn áp. Kim Linh của cậu cũng là bảo bối hiếm có khó tìm, dẫu cho oán khí có ngập trời thì dựa vào thực lực của Kim Linh, trấn áp nơi này thêm trăm năm nữa chắc cũng không thành vấn đề.
Thế nhưng ngay lúc này, khi nhìn thấy viên xá lợi dẫu có bị sứt mẻ vẫn tràn trề Phật tính kia, Quý Nam Tinh mới nhận ra, nếu đem so với nó, Kim Linh nhà mình chẳng khác nào đứa trẻ con mới chập chững tập đi. Đã sứt mẻ hư hao đến mức này rồi mà vẫn lợi hại đến thế, vậy thời kỳ toàn thịnh nguyên vẹn của nó còn khủng bố tới nhường nào cơ chứ?
Trong lòng nghĩ vậy, ngón tay cậu cũng nhịn không được mà xoa xoa tiểu Kim Linh, ánh mắt nhìn nó càng thêm thương xót. Yếu ớt nhỏ bé thế này, vậy mà suýt chút nữa đã bị chủ nhân đem đi tế trời rồi.
Kim Linh ngốc nghếch chẳng hay biết gì, nó vẫn cực kỳ linh tính, tâm linh tương thông với chủ nhân, lúc này còn dùng những rung động nhỏ bé đáp lại cái vuốt ve của Quý Nam Tinh.
Xá lợi đã được người của Phật giáo mang đi, nhưng chuyện của núi Tiểu Thông cũng không thể bỏ mặc được. Trước khi đến, ba vị cao tăng đã bàn bạc rất lâu. Năm xưa tiền bối Phật môn đã lấy chính xá lợi của mình để trấn áp, vậy phía Phật giáo cũng không thể chối bỏ trách nhiệm, không thể khoanh tay đứng nhìn chuyện ở núi Tiểu Thông được.
Trải qua nhiều lần bàn bạc, cuối cùng Phật môn quyết định mang Thánh khí Phạm Âm Linh mà bọn họ luôn thờ phụng đến đây để tịnh hóa xua đuổi âm tà.
Gọi là Phạm Âm Linh, nhưng thực chất nó là một quả chuông lớn cao bằng nửa người, bên trên khắc kín chữ Phạn. Mỗi lần gõ vang, tiếng chuông có thể chấn động trong phạm vi trăm dặm, xua đuổi âm khí, khắc chế tà ma.
Nhưng chỉ dựa vào Phật môn thì không đủ, ngọn núi này rất rộng, năm xưa cả cái thung lũng này đều là thung lũng chết. Âm dương nhãn bình thường chỉ thấy được âm tà, lại không nhìn thấu được khí trường giữa thiên địa đất trời. Bọn họ cần phải tìm ra oán nhãn – nơi đã bị oán khí xâm nhiễm thành vùng đất chết ở chốn này.
Nếu không tìm được vị trí then chốt này, thì dù có tịnh hóa xua đuổi cũng chỉ tốn công vô ích, làm hao binh tổn tướng mà thôi.
Lần này, người dẫn đội của Cục Quản Lý là Phó cục trưởng Đái. Một thị trấn nhỏ có hai, ba mươi vạn người sinh sống, nếu để oán khí tích tụ ập xuống thì hậu quả thật sự không dám tưởng tượng, thế nên phó cục trưởng mới đích thân dẫn người tới xem xét.
Nghe xong lời của mấy vị cao tăng, Phó cục trưởng Đái nhìn về phía Quý Nam Tinh, vẫy vẫy tay gọi cậu lại.
Quý Nam Tinh bước về phía bọn họ, Phó cục trưởng Đái cười nói: “Chắc sư phụ cháu đã tính toán hết cả rồi, thế nên mới đặc biệt bảo sư huynh dẫn cháu theo. Chắc chắn là cháu nhìn ra được vùng đất chết ở đâu trong thung lũng này, đúng không?”
Quý Nam Tinh gật đầu, trực tiếp chỉ tay về một hướng: “Ở ngay đằng kia ạ. Ngày đầu tiên tới đây cháu đã phát hiện ra rồi. Chỗ đó có hắc khí nặng nhất, nhưng rất kỳ lạ, đáng lẽ nơi có hắc khí nặng nhất phải là đài tế tự mới đúng nhỉ.”
Theo ghi chép trong cổ tịch, khí hậu tự nhiên ở vùng này trước nay vốn dĩ đã khắc nghiệt, người xưa thường có tập tục hiến tế sinh mạng. Về sau, khi nơi này trở thành khu lưu đày những người mắc dịch bệnh, kết hợp với phong tục hiến tế sẵn có, biết đâu để cầu sinh, bọn họ cũng từng tổ chức một vài nghi thức cầu phúc. Nếu vậy, rất có thể đài tế tự sẽ trở thành nơi oán khí nặng nhất trong toàn bộ thung lũng này.
Nhưng hiện tại, vùng đất chết mà cậu nhìn thấy lại nằm trúng ngay hướng ngược lại với đài tế tự, thế nên Quý Nam Tinh cứ thấy cấn cấn trong lòng.
Một vị cao tăng có gương mặt hiền từ khẽ rủ mắt, giọng nói ôn hòa, nói: “Bất luận là Đạo hay Phật gì cũng đều có thuyết âm dương, thứ người thường thấy là dương, thứ linh nhãn thấy tất nhiên là âm.”
Quý Nam Tinh nghe vậy lại càng thêm khó hiểu: “Mặt âm dương phản chiếu như gương sao? Lập đài tế là để cầu sinh, vậy cố tình làm thành mặt âm dương là để làm gì chứ?”
Âm phủ là chốn luân hồi. Ngay cả lăng mộ của người chết, người ta cũng ráng xây mấy cái bậc thang thông thiên. Chết rồi chẳng ai muốn xuống âm phủ, ai cũng muốn vũ hóa đắc đạo thành tiên. Điều này lại hoàn toàn mâu thuẫn với đài tế hiến tế để cầu phúc.
Phó cục trưởng Đái lên tiếng: “Trong sách Tư Trì Ký có viết: Nghiệp kính luân ở minh giới chiếu khắp Nam Châu, nếu có thiện ác, trong gương ắt sẽ hiện rõ. Mặt dương chưa chắc đã cầu sinh, mặt âm cũng chưa hẳn là cầu tử. Vu sư thời cổ đại nắm giữ rất nhiều điều huyền bí mà thế hệ chúng ta không thể nào chạm tới được, con người thời đó sinh ra từ tự nhiên, kính sợ tự nhiên, rồi cũng chết đi trong tự nhiên. Mọi hành vi của họ không thể dùng tư duy hiện đại để cân đo đong đếm được. Có rất nhiều chuyện đã cuốn theo dòng chảy thời gian, bây giờ cũng chẳng thể đào sâu tìm ra kết quả được nữa. Cái kết quả mà cháu cho là đúng, liệu có thực sự là những gì người năm xưa suy nghĩ và hành động hay không? Chuyện không có đáp án thì không cần phải vắt óc suy nghĩ sâu xa làm gì, cứ dồn sự chú ý vào kết quả cuối cùng là được.”
Quý Nam Tinh nhìn phó cục trưởng một cái, ánh mắt cậu không một chút cảm xúc. Nhưng ý tứ sâu xa trong đôi mắt ấy, Phó cục trưởng Đái vừa nhìn là hiểu ngay. Ông nhịn không được vươn tay vỗ nhẹ lên đầu cậu một cái, cười bảo: “Tuy Phật Đạo là đối thủ, nhưng không phải là đối lập. Cháu rảnh rỗi cũng nên đọc thêm sách đi nhé.”
Quý Nam Tinh thầm nhủ trong lòng, thôi bỏ đi. Bây giờ thì bọn họ không đối lập, chứ ai biết thời đại của Tổ sư gia có đối lập hay không. Cậu chỉ sợ đọc sách Phật môn nhiều quá, dính Phật tính trên người, tối đi ngủ lại bị Tổ sư gia gõ đầu.
Vị cao tăng bên cạnh cười tủm tỉm, nói: “Cậu bạn nhỏ nhìn là biết có ngộ tính rồi, có muốn cùng chúng ta ngồi thiền tham ngộ một chút không?”
Quý Nam Tinh mỉm cười lịch sự, đáp: “Cảm ơn ý tốt của đại sư, thời gian cấp bách, vẫn nên giải quyết xong chuyện ở đây sớm đi ạ. Trường cháu cũng sắp đến kỳ thi tháng rồi ạ.”
Mấy vị cao tăng cũng chỉ trêu cậu thôi. Một đứa trẻ trời sinh đã có linh nhãn, nhìn một cái đã thấy ngập tràn linh khí rồi, lại mang cốt cách thanh lãnh thoát tục như hoa sen. Đáng tiếc là đã bị tên họ Yến của Đạo môn nẫng tay trên mất rồi. Nếu không, chỉ cần ngự trên đài hoa sen, chấm thêm nốt chu sa đỏ ở giữa trán, thế chẳng phải chính là một Phật tử trời sinh hay sao.
———
Ở trường học, bỗng nhiên Tiêu Dã hắt hơi ba cái liền. Tiếng hắt hơi vang dội đột ngột phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong lớp học, khiến không ít người lén lút quay lại nhìn hắn. Ngay cả giáo viên đang viết bảng trên bục giảng cũng phải ngoái đầu lại: “Dạo này thời tiết thất thường, sáng nắng chiều mưa, chênh lệch nhiệt độ lớn, các em chú ý mặc thêm quần áo, đừng để bị cảm lạnh nhé.”
Tiêu Dã xoa xoa mũi, đợi một lát thấy không có dấu hiệu hắt hơi tiếp, lúc này mới quay nửa người xuống bàn dưới nói với Trương Nguyên: “Người ta bảo hắt hơi là có người nhớ, cậu nói xem, có phải Quý Náo Náo đang nhớ tôi không?”
Trương Nguyên: “Giữa ban ngày ban mặt, bớt mơ mộng lại đi.”
Tiêu Dã lườm cậu ta một cái: “Nhìn thì rõ là người đàng hoàng, sao lại mọc ra cái miệng đáng ghét thế không biết, chậc.”
Trương Nguyên cũng trợn trắng mắt lườm lại hắn. Nhìn thì rõ là người đàng hoàng, sao lại sinh ra cái thứ não yêu đương mù quáng thế không biết.
————-
Có linh nhãn hỗ trợ, mọi người nhanh chóng tìm ra được vị trí chính xác. Quý Nam Tinh cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh, không rõ là do địa hình biến đổi hay do cây cỏ xum xuê um tùm đã che khuất, mà cậu vẫn không nhìn thấu được mối liên hệ giữa vùng đất chết và tòa tế đàn kia rốt cuộc là gì.
Tất cả mọi người đều tất bật, người của Cục Quản Lý phụ giúp khiêng chuông, nhưng góp sức chính lần này vẫn là mấy vị cao tăng. Hình như đây chính là điều kiện để bọn họ rước viên xá lợi kia về. Nếu không, chắc chắn viên xá lợi vẫn mang Phật tính vừa xuất thổ sẽ bị nhà nước tịch thu, mà Cục Quản Lý lại chính là đại diện cho nhà nước. Phật môn muốn giữ lại làm của riêng, không xuất lực giải quyết triệt để vấn đề ở đây thì chắc chắn là không được.
Quý Nguyên Đình lại chẳng có việc gì làm, mỗi ngày chỉ đi dạo vòng quanh, ngắm cảnh chụp ảnh. Quý Nam Tinh thấy sư huynh mình nhàn nhã như vậy, nhịn không được nói: “Em còn tưởng sư phụ bảo em tới là để kiếm công đức chứ.”
Với tình hình hiện tại thì việc siêu độ chẳng cần đến tay cậu nữa rồi. Nhưng cũng không sao, giải quyết vấn đề ở đây sớm được ngày nào, cư dân dưới núi an toàn sớm ngày đó. Mặc dù không tự tay siêu độ, nhưng cũng coi như làm việc thiện rồi.
Quý Nguyên Đình loay hoay với chiếc máy ảnh: “Chưa tới phút chót mà, sao em biết được dụng ý thực sự của sư phụ là gì chứ? Cứ đợi đi.”
Trời tối rất nhanh. Dưới sự chỉ dẫn của Quý Nam Tinh, quả chuông lớn đã được đặt đúng chỗ oán khí nặng nhất. Ba vị cao tăng khoanh chân ngồi quanh chuông, miệng rầm rì đọc những đoạn kinh văn siêu độ. Từng hạt phật châu trượt qua đầu ngón tay. Oong một tiếng, tiếng chuông cổ kính trầm hùng chấn động vang dội lan xa.
Tầng mây âm u đè nặng giăng kín bầu trời bắt đầu cuồn cuộn luân chuyển. Chim chóc và thú rừng giật mình tung cánh bỏ chạy, oán khí quanh năm không tan hóa thành cuồng phong rít gào lao tới.
Mấy vị cao tăng không hề bị ảnh hưởng, vẫn nhắm nghiền hai mắt tiếp tục hạ giọng tụng kinh. Lại một tiếng chuông nữa vang lên, động tĩnh trên ngọn núi ngày càng dữ dội. Trong tiếng gió có tiếng khóc nỉ non, có tiếng kêu la thảm thiết, và cả những tiếng gào thét tuyệt vọng.
Cả ngàn năm qua, nơi này như bị người đời lãng quên. Vô số tử khí và oán khí bị đè nén, không ai đoái hoài, chẳng người siêu độ, mặc cho oán hận sinh sôi nảy nở, cứ thế hoành hành. Nay rốt cuộc cũng có người tới, nhưng chúng lại không cam tâm bị trấn áp thêm lần nữa. Vậy nên chúng mới điên cuồng giãy giụa, trút sạch nỗi oán hận chất chứa từ năm này qua tháng nọ.
Khi tiếng chuông thứ ba vang lên, cuối cùng ánh trăng cũng xuyên thủng được tầng mây đang phủ đầy oán khí đổ xuống mặt đất. Quý Nam Tinh phát hiện hướng đi của ánh trăng có chút quái lạ, hai bên trái phải mịt mù đen đặc, chỉ có một con đường ở giữa được ánh trăng soi sáng.
Quý Nam Tinh quay sang nói với sư huynh: “Em qua đó xem sao.”
Quý Nguyên Đình gật đầu: “Gió to lắm, em cẩn thận một chút nhé.”
Quý Nam Tinh bước về hướng đài tế, nương theo ánh trăng chậm rãi nhấc chân. Khoảnh khắc cậu dẫm lên đường thẳng nối liền đài tế và vùng đất chết do ánh trăng vạch ra, gió bỗng dưng lặng ngắt, tất cả mọi người cũng biến mất không còn bóng dáng ai.
Ngay khoảnh khắc tiếng gió, tiếng người và tiếng chuông tan biến mất, Quý Nam Tinh vô thức nắm chặt chuỗi hạt trên cổ tay. Thế nhưng cậu cũng không hoảng loạn lắn, có các cao tăng ở đó, phó cục trưởng ở đó, sư huynh cậu cũng ở đó, dù có xảy ra chuyện gì thì chắc chắn cũng chẳng phải là tai họa chí mạng được.
Toàn bộ sườn núi cũng biến đổi ngay lúc âm thanh vụt tắt. Thảm thực vật xum xuê um tùm không còn nữa, ánh trăng soi sáng cũng rõ ràng hơn, nhưng thứ nó chiếu sáng vẫn chỉ vỏn vẹn bằng chiều rộng của một con đường hẹp.
Quý Nam Tinh ngửa đầu đưa mắt nhìn lên trời, ánh trăng rải rác, vành trăng tựa như lấm tấm gợn lông tơ. Quý Nam Tinh khẽ giật mình sững sốt, đây là Nguyệt Lưu Sương. Còn mảnh đất dưới chân cậu lúc này, hệt như được ánh trăng trải thành một tấm thảm đỏ đang mời gọi. Quý Nam Tinh đã đưa ra quyết định gần như ngay lặp tức, cậu đạp lên ánh trăng dưới chân, bước từng bước tiến về phía đài tế.
Một luồng dao động không gian dập dềnh gợn sóng, âm thanh đã trở lại, nhưng đó không phải là người của Cục Quản Lý quen thuộc, cũng chẳng phải là các vị cao tăng đang niệm kinh. Tiếng tù và không ngừng vang lên, gió thổi qua những chậu than đang rực lửa kêu lách tách. Trong không khí lảng vảng một mùi hương cổ quái, nhiệt độ trong núi vốn hơi lạnh, giờ cũng thành khô nóng ngột ngạt.
Và ngay lúc đó, một nhóm người đang nhảy những vũ điệu kỳ dị vây sát về phía cậu. Mỗi người khoác một bộ mãng bào có kiểu dáng khác nhau, trên mặt đeo mặt nạ gỗ khắc những biểu cảm không giống nhau. Mặt nạ được bôi màu sơn dầu, những khuôn mặt ấy có nét hung dữ, có vẻ gian xảo, có nét chính trực, kiên cường, có nét dữ tợn. Có kẻ cười toe toét đến tận mang tai, có gương mặt sầu bi khổ ải, có uy nghiêm bất khả xâm phạm, lại có cả lòng thương xót chúng sinh.
Tất cả mọi người đều nhảy múa, chuyển động nhịp nhàng theo tiếng tù và và tiếng trống trống dồn dập. Quý Nam Tinh thản nhiên quan sát mọi thứ trước mắt, cho đến khi bị một người đeo mặt nạ nắm lấy cổ tay. Nhìn bàn tay đen sạm khô quắt của đối phương, cậu có chút kinh ngạc. Bàn tay đó rất ấm, hơn nữa linh nhãn cũng mách bảo với cậu rằng, những người trước mắt cậu đều là người sống.
Người nọ kéo cậu lên đài tế, Quý Nam Tinh cũng chẳng giãy giụa. Ở đây người đông quá, nếu thật sự động thủ thì cậu sẽ chịu thiệt. Hơn nữa, trên người cậu mang theo rất nhiều bùa chú, dù có thế nào cậu vẫn có thể dùng bùa xé ra một con đường máu. Thế nên cậu muốn xem thử rốt cuộc những người này định làm cái gì.
Đứng trên đài tế là một người giống như Tư Tế, mặt nạ của bà mang vẻ hiền từ nhân ái, khi nhìn thấy cậu, vị Tư Tế đó cũng vươn bàn tay khô quắt ra. Mu bàn tay lướt nhẹ qua má cậu, nhưng lời thốt ra lại là ngôn ngữ địa phương của một vùng đất nào đó.
Bà nói: “Nơi này không phải chốn con nên đến, cậu bé à.”
Nghe giọng điệu thì vị Tư Tế này giống một người phụ nữ, thanh âm có vẻ già nua.
Quý Nam Tinh thẳng thắn đáp: “Cũng không phải con muốn đến, chỉ là vô tình đi lạc mà thôi.”
Quý Nam Tinh nói xong thì đưa mắt nhìn người đứng cạnh bà. Vóc dáng người nọ cao lớn hơn một chút, mặt nạ của người đó mang theo nét uy nghiêm, lại nhìn trang phục và điệu múa của những người này, trong lòng Quý Nam Tinh đã lờ mờ đoán ra được gì đó.
Đây là Na hí, một loại nghi thức cầu phúc tiêu tai nạp tường, xua đuổi ôn dịch từ thời xa xưa. Na hí còn được gọi là quỷ hí, là khởi nguồn của mọi nghi thức vu vũ, cũng là một loại nghi thức tế thần cổ xưa nhất.
Trước đây khi chạy khắp nơi cùng sư phụ, Quý Nam Tinh đã từng được xem Na hí. Nhưng thứ cậu thấy chỉ là nghi thức mang tính biểu diễn đã qua bàn tay sửa đổi và thương mại hóa, còn cảnh tượng trước mắt lúc này thì lại chính là Na hí cầu phúc chân chính của một ngàn năm trước. Bọn họ nhảy múa không phải để làm vui lòng khán giả, mà là thực sự đang vươn tay tìm kiếm một tia sinh cơ từ chỗ ông trời.
Quý Nam Tinh ngoái đầu nhìn lại, ngoài những người đeo mặt nạ đang nhảy múa trước đài tế, còn có rất nhiều người mang vẻ mặt bi thương hoặc chết lặng ngồi thu lu trong góc. Sắc mặt những người đó trắng bệch, rõ ràng là đang mang bệnh trong người, thậm chí có người trên mình nổi đầy những nốt sần sùi bọng nước, trông cực kỳ đáng sợ. Đó là bệnh đậu mùa. Một loại virus đã bị con người tiêu diệt hoàn toàn ở thời hiện đại, nhưng vào thời cổ đại, đây là chứng ôn dịch cầm chắc cái chết.
Tiếng trống vẫn vang lên đều đặn, điệu vũ hiến tế vẫn chưa dứt. Có không ít người vừa nhảy múa vừa ho khù khụ, thanh âm nghe vô cùng đau đớn, nhưng bọn họ vẫn không dừng lại. Bởi lẽ ngoài việc gửi gắm hy vọng sống vào thần minh, bọn họ chẳng còn bất kỳ con đường cầu sinh nào khác.
Quý Nam Tinh khẽ lùi về phía sau nửa bước, đây là một ngàn năm trước, là căn nguyên của những oán niệm và hận thù không thể xóa nhòa được. Nhìn những phụ nữ và trẻ nhỏ trước mặt, nhìn những con người đang khát khao được sống vô cùng mãnh liệt, hiện tại bọn họ vẫn chưa biết rằng, mọi sự giãy giụa của mình chỉ là dã tràng se cát. Chẳng bao lâu nữa, một ngọn lửa lớn sẽ thiêu rụi nơi đây, từ đó biến mảnh đất này thành thung lũng tử thần chỉ có vào mà không có ra. Hoặc cũng có lẽ bọn họ đã biết, biết rằng mình chẳng còn hy vọng cầu sinh, chỉ là không cam tâm cứ thế chết đi mà thôi. Vậy nên bọn họ muốn để vị thần minh luôn được cung phụng kia nhìn thấy, bọn họ chưa từng từ bỏ thần minh, nhưng thần minh lại buông bỏ bọn họ.
Quý Nam Tinh tháo chuỗi hạt trên tay xuống, ba mươi sáu viên Cương châu lần lượt bị cậu miết qua các ngón tay. Cứ mỗi lần niệm xong một lần kinh siêu độ, những ký tự khắc trên Cương châu lại dần hiện rõ. Tuy Kim Linh và chuỗi hạt được Quý Nam Tinh xâu lại với nhau, nhưng thực chất đây là hai món pháp khí riêng biệt. Quý Nam Tinh thường sử dụng Kim Linh nhiều hơn. Nếu dùng cách ví von thẳng thắn hơn thì Kim Linh là thứ không cần niệm chú vận chiêu, chỉ cần dùng linh lực kích hoạt là xài được ngay, sử dụng rất tiện lợi. Còn Cương châu thì uy lực lớn nhưng cần phải có thời gian vận chiêu, bình thường Quý Nam Tinh rất ít khi động đến Cương châu, nhưng rõ ràng là hoàn cảnh hiện tại không phải tình huống bình thường.
Nương theo từng ký tự trên Cương châu được thắp sáng, những lá bùa siêu độ giấu trong túi áo cũng bay vút ra ngoài. Chín lá bùa là con số cực hạn, ngưng kết thành một trận pháp khổng lồ giữa không trung.
Vị Vu Sư đứng trên đài tế chỉ lẳng lặng quan sát, khuôn mặt ẩn sâu dưới lớp mặt nạ nhuốm đầy vẻ xót thương.
Đại trận kết thành, Quý Nam Tinh khoanh chân ngồi xuống. Chuỗi hạt mang theo Kim Linh bay thẳng lên không trung. Kinh văn kích hoạt các ký tự trên Thiên Cương, hô ứng với chú văn trên phù lục. Kim Linh khẽ rung lên, tiếng chuông lanh lảnh lan ra từng vòng. Dường như thấp thoáng đâu đây còn nghe thấy tiếng chuông vang vọng, như từ một khoảng thời không xa xăm nào đó truyền tới.
Điệu Na hí vẫn chưa dứt, cứ mỗi nhịp trống nện xuống là lại chấn nhiếp và xua tan đi chút hắc khí đang quẩn quanh quấn quýt trên người đám đông. Thế nhưng số lượng nhiều quá, mà sức người thì có hạn, thiên mệnh khó lòng cãi được.
Ánh sáng đỏ trên bùa văn chớp nháy, chu sa đỏ tươi từ rực rỡ chuyển dần sang nhạt nhòa. Khi bùa chú cạn kiệt linh lực trực tiếp cháy rụi thành tro, sẽ có một lá bùa mới bay lên thế chỗ ngay lập tức.
Phù lục bay lên từng lá từng lá rồi lại vơi dần, nhưng hắc khí bám trên người đám đông vẫn không xua tan được là bao. Trên trán Quý Nam Tinh đã thấm đẫm mồ hôi, sắc mặt cũng tái nhợt đi trông thấy.
Khi lá bùa siêu độ cuối cùng cậu mang theo cũng cạn kiệt, vị Vu sư đeo mặt nạ mới rảo bước tới, ấn lên tay cậu giữ lại. Kinh văn ngưng lại, lá bùa cũng hóa thành tro, chuỗi hạt rơi xuống thảm cỏ. Mồ hôi cũng men theo sườn mặt Quý Nam Tinh rơi xuống mặt đất. Một tiếng tách vang lên, sau khi nhịp trống hạ màn giáng xuống, tiếng giọt mồ hôi rơi lại nghe rõ mồn một.
Vu sư bước qua, nhặt chuỗi hạt của cậu lên. Đầu ngón tay khẽ vuốt ve chuỗi hạt một cái, sau đó mới đeo lại lên cổ tay Quý Nam Tinh: “Dù sao thì sức người cũng chẳng đọ lại được với thiên mệnh.”
Quý Nam Tinh ngẩng đầu lên nhìn bà: “Vậy tại sao lại gọi con đến đây?”
Vu sư lắc đầu: “Không phải ta gọi con qua đây, mà là trên người con mang theo sức mạnh của chốn này.”
Quý Nam Tinh nhịn không được nhíu mày: “Ý ngài là sao ạ?”
Ánh mắt cậu bất giác đảo qua ba mươi sáu viên Cương châu và Kim Linh. Ngoài hai món pháp khí này ra, trên người cậu chẳng có đồ cổ nào cả, đến một miếng ngọc cũng không có.
Vu sư không nói thêm lời nào, chỉ kéo cậu đứng dậy khỏi mặt đất: “Về đi, con đến từ đâu thì hãy quay lại chỗ đó.”
Vừa nói, bà vừa xòe lòng bàn tay ra. Giữa bàn tay khô quắt ngưng tụ ra một luồng ánh sáng màu xanh mơn mởn, Đó không phải là thứ mà người bình thường có thể nhìn thấy, ngay cả Quý Nam Tinh cũng là lần đầu tiên chứng kiến sức mạnh thực sự của Vu sư thời cổ đại. Cậu vừa há miệng định hỏi đây là cái gì, thì đã thấy vị Vu sư vẫn luôn đeo mặt nạ áp thẳng lòng bàn tay lên ngực cậu, luồng ánh sáng xanh ấy lập tức biến mất trên người cậu. Cùng lúc đó, những người bị bệnh đậu mùa đang nhảy điệu Na hí cầu phúc kia cũng biến mất.
Tiếng côn trùng kêu, tiếng chim hót lại vang lên lần nữa. Một tiếng chuông trầm hùng vang lên bên tai, Quý Nam Tinh mềm nhũn hai chân, cả người khuỵu nửa gối xuống đất, cậu cảm nhận được có người vừa đỡ lấy mình, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đó là sư huynh, lúc này mới nhắm nghiền hai mắt, để mặc cho bản thân mình ngất lịm đi.
Khi tỉnh lại lần nữa thì người đã ở trong khách sạn rồi, còn sư huynh của cậu thì đang ngồi bên mép giường gõ lạch cạch trên máy tính.
Quý Nam Tinh ngồi dậy, day day trán, giọng nói có hơi khàn: “Em ngủ bao lâu rồi?”
Quý Nguyên Đình liếc nhìn thời gian: “Chưa lâu lắm, tầm năm sáu tiếng gì đó.”
Quý Nam Tinh: “Hình như em đã quay về hơn một ngàn năm trước, em nhìn thấy Vu sư, thấy những người nhảy điệu Na hí cầu phúc, còn có rất nhiều bệnh nhân bị bệnh đậu mùa nữa.”
Quý Nguyên Đình dừng động tác gõ bàn phím lại, quay đầu nhìn Quý Nam Tinh: “Nhưng em đâu có biến mất, em chỉ bước tới đó, đứng yên một lát, còn thôi động cả phù lục và Cương châu, cuối cùng cạn kiệt sức lực thì lăn ra ngủ thiếp đi thôi.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không, em chắc chắn là mình đã nhìn thấy người của hơn một ngàn năm trước.”
Cậu cúi xuống nhìn cổ tay mình, xúc cảm từ bàn tay khô quắt, lạnh ngắt đó khi bắt lấy tay cậu, dường như vẫn còn vương lại trên da. Còn cả luồng sáng cuối cùng tan vào người cậu nữa, cảm giác rất kỳ lạ, nhưng nhất thời cậu lại chẳng diễn tả được là kỳ lạ ở đâu.
Nhưng bây giờ cậu còn có chuyện quan trọng hơn: “Em có cần tới bệnh viện kiểm tra không nhỉ, hình như em vừa tiếp xúc với người bệnh đậu mùa đó.”
Quý Nguyên Đình nhìn thằng em trai vẫn một mực khăng khăng mình vừa trở về một ngàn năm trước, đáp: “Thế thì đi kiểm tra một chút thử, cũng để cho em an tâm luôn.”
Quý Nam Tinh lật chăn tụt xuống khỏi giường, thuận miệng hỏi: “Tình hình trên núi thế nào rồi anh?”
Quý Nguyên Đình cười lạnh một tiếng: “Trấn áp xuống cả rồi, cũng phải cảm ơn em đấy. Linh lực thì phóng ra như không cần mạng, bùa chú thì rải ra như thể không tốn đồng cắc nào. Dùng một đống bùa siêu độ, làm phó cục trưởng trố mắt ra hỏi anh, xem có phải em nhảy sang phái phù lục rồi hay không.”
Nói đoạn, anh ta chọc chọc vào đầu cậu: “Em vắt kiệt sức liều mạng như thế, ba ông hòa thượng kia thì có được xá lợi mang về như ý muốn. Còn em, bỏ sức thế này thì vớt vát được cái gì?”
Nếu bảo là kiếm công đức, thế thì chuyến đi này thật sự chẳng vớt vát được bao nhiêu. Màn oán khí rợp trời đó không phải là siêu độ hay xua tan, mà là mượn sức mạnh của Phạm Âm Linh để trấn áp xuống lòng đất, điều này cần phải dựa vào thời gian để tịnh hóa từ từ. Thế nên cái gọi là công đức tự nhiên cũng chẳng thể hồi báo lại ngay lập tức được.
Quý Nam Tinh: “Chuyện ngủ một giấc là lại sức ấy mà, giải quyết vấn đề sớm, thị trấn bên dưới cũng được an toàn sớm, cứ coi như làm việc thiện đi.”
Nếu không, với luồng âm khí nồng đậm bên đó, lỡ không áp chế kịp mà đụng trúng thêm một trận bão lớn, lũ lụt sẽ nhấn chìm cả thị trấn mất. Hạt giống trồng hôm nay sớm muộn gì cũng có ngày đơm hoa kết trái, thứ thuộc về cậu, chắc chắn ông trời sẽ chẳng tước mất đâu.
Đến bệnh viện kiểm tra, tất cả mọi thứ đều bình thường, đặc biệt là mấy xét nghiệm về virus truyền nhiễm cũng đều âm tính an toàn, lúc này Quý Nam Tinh mới thở phào nhẹ nhõm.
Ba vị cao tăng vẫn đang ở trên núi làm lễ siêu độ, một lượng lớn âm khí oán khí đã bị trấn áp, chút tàn dư sót lại cũng cần phải siêu độ cho sạch sẽ, phần việc còn lại này cũng chẳng liên quan gì tới Quý Nam Tinh nữa. Sau khi xác định mình không cần lên núi nữa, vừa bước ra khỏi bệnh viện là cậu lập tức đặt vé máy bay đi về nhà.
Trên đường về khách sạn dọn đồ, Quý Nam Tinh vẫn mải suy nghĩ về những chuyện xảy ra tối qua, đầu óc cứ mơ hồ chẳng hiểu ra sao cả. Nhìn đường phố nhộn nhịp, nhìn những người qua đường dạo bước dưới ánh mặt trời rực rỡ, trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh những con người bị đậu mùa khắp cơ thể, vẻ mặt ai nấy đều chết lặng, vô cùng tuyệt vọng. Bỗng dưng Quý Nam Tinh có một loại ảo giác, như thể đã trôi qua mấy đời.
Quý Nguyên Đình trả lời tin nhắn công việc xong, quay sang nói với Quý Nam Tinh: “Vậy em tự bay về nhé, anh bay thẳng đến thủ đô luôn.”
Tự mình quay về cũng chẳng phải chuyện to tát gì, Quý Nam Tinh gật đầu: “Vâng, anh cứ đi làm việc của mình đi.”
Bỗng Quý Nguyên Đình sực nhớ ra chuyện gì đó, anh ta bật cười thành tiếng: “Sao cái thằng nhóc kia không bám đuôi theo em tới đây nhỉ? Bảo đi ba đến năm ngày, thế mà chớp mắt đã ngót nghét một tuần rồi. Sao thế, tình cảm phai nhạt rồi à?”
Quý Nam Tinh cũng bật cười: “Chắc là đang bận xử lý đám hoa đào của cậu ấy rồi.”
Quý Nguyên Đình: “Ây dô, hoa đào cơ đấy, thế lúc nào bé cưng nhà chúng ta mới nở vài nụ hoa đào đây?”
Quý Nam Tinh: “Đó đâu phải thứ tốt lành gì. Hoa đào vô dụng thì có nở ra cũng chỉ rước thêm rắc rối vào người mà thôi.”
Quý Nguyên Đình vò rối tung mái tóc cậu. Đợt này bọn họ đến đây cũng chẳng mang theo đồ đạc gì nhiều, máy tính của Quý Nguyên Đình cũng đã bỏ sẵn trong balo rồi, vậy nên anh ta cũng chả cần vòng lại khách sạn nữa. Chuyến bay sớm nhất của Quý Nam Tinh cũng phải đến tối, vừa hay cậu có thể quay về khách sạn chợp mắt thêm lát nữa.
Thế nên Quý Nguyên Đình thả Quý Nam Tinh xuống ngay trước cổng khách sạn rồi lái xe rời đi luôn. Quý Nam Tinh nhìn theo bóng chiếc xe đang khuất dần, rồi xoay người rảo bước vào trong. Nhưng mới đi được nửa đường thì chợt khựng lại, cậu dán mắt về phía ranh giới giao thoa âm dương trước cửa khách sạn, rồi nhắm mắt lại cảm nhận tới lui mấy lượt.
Cuối cùng cậu cũng biết là bất thường chỗ nào rồi. Luồng âm khí lạnh lẽo trên người mà cậu đã mang theo từ lúc lọt lòng đến giờ… hình như đã biến mất rồi.
Hết chương 189.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Dã: Đánh nhau thì đánh không lại, thi cử cũng không qua được người ta, bây giờ đến cái ưu thế duy nhất là làm công cụ sưởi ấm cũng mất nốt luôn rồi.
