Chương 19: Chủng Tước Và Lung Mã
Để thư ký của mình không phải mang án tích, tôi khẽ ho một tiếng rồi gõ cửa.
Cánh cửa được mở ra từ bên trong, thư ký số Bảy bước ra, “Tổng tài.”
Anh ta ngông cuồng vuốt ngược mái tóc ra sau, bộ tóc giả đã biến mất tăm, cơ ngực vạm vỡ làm bung cả cúc chiếc áo vest nữ nhỏ xíu, đôi tất da đen đã bị rách toạc trong cuộc chiến của hai người, để lộ lớp lông chân rậm rạp đen nhánh.
Tôi nhìn vào trong, Long Ngạo Thiên đang co ro trong góc tường, trên mặt không biết là nước bọt hay nước mắt của thư ký số Bảy. Áo trên của hắn ta xộc xệch, quần còn xộc xệch hơn áo, một búi gì đó màu nâu che đi bộ phận trọng yếu, không rõ lúc nãy có so kè to nhỏ với thư ký không. Tôi nhìn kỹ lại, thì ra cái búi màu nâu đó là bộ tóc giả của thư ký.
Xem ra tình hình chiến đấu khá là kịch liệt.
May mà lúc nãy tôi gõ cửa sớm.
Số Bảy vốn rất bao bọc cho số Hai, e rằng tôi mà đến muộn một chút nữa, số Bảy sẽ dùng cây lau nhà cho Long Ngạo Thiên biết thế nào là khí chất cương dương từ cửa sau.
“Các người… đang làm gì vậy?”
“Không làm gì cả!”
Số Bảy còn chưa kịp mở miệng, Long Ngạo Thiên đã cắt ngang lời tôi.
Hội chứng cuồng em gái quả nhiên thật đáng sợ, có thể biến một Long Ngạo Thiên chuyên đè giọng để thể hiện khí chất bá vương bá thành một con gà mái đang gào thét.
Long Ngạo Thiên vội vàng đứng dậy, tôi bất giác liếc nhìn nửa thân dưới của hắn ta – rất tốt, xem ra hai người vẫn chưa vượt qua ranh giới cuối cùng để có một cuộc so tài giữa những “người đàn ông chân chính”.
Hắn ta có phần nhếch nhác vội vàng chỉnh lại trang phục, cố gắng hết sức để mình trông không giống như vừa mới xong việc, rồi bước về phía tôi, “Tổng tài, chuyện hợp tác của chúng ta…”
Số Bảy quay người, ném cho hắn ta một cái liếc mắt đưa tình.
Long Ngạo Thiên giật mình run bắn cả người, cả người lảo đảo lùi lại một bước.
Bộ tóc giả của thư ký theo động tác của hắn ta mà trượt xuống đất, bị hắn ta giẫm phải. Mái tóc giả mềm mượt vô cùng, hắn ta quờ quạng hai tay trong không trung rồi ngã nhào về phía tôi.
Dù gì cũng là do bị thư ký của tôi dọa, nhỡ ngã ra có bề gì cũng không hay, tôi lịch sự đưa tay ra, đỡ lấy vai Long Ngạo Thiên.
Ngay khoảnh khắc tay tôi chạm vào vai hắn ta, tôi nghe thấy một giọng nói máy móc vang lên.
【A a a, Tổng tài tiếp xúc với gã đàn ông đó rồi! Bảo sao Tổng tài không thèm để ý đến cô, thì ra là anh ấy thích đàn ông!!!】
Cô nàng chim hoàng yến?
Giọng nói của hệ thống từ xa vọng lại gần, 【Chàng trai, mau! Mau ràng buộc với ta đi, ta nhất định sẽ khiến cậu trở thành chim hoàng yến được Tổng tài bảo bọc trong lòng bàn tay!】
【Sao trên người cậu lại có một cái hệ thống cấp thấp thế này? Cút! Ký chủ này là của ta!】
Cơn náo loạn đột ngột này bắt đầu cực nhanh, mà kết thúc cũng cực nhanh.
Ít nhất thì Long Ngạo Thiên còn chưa kịp đứng vững nhờ sự giúp đỡ của tôi, thì người hắn ta đã đột nhiên mềm nhũn, ngã vào lòng tôi.
Mà lúc này, giọng nói của hệ thống chim hoàng yến mới vang lên, 【Cơ hội tốt! Kích hoạt kỹ năng: Thân thể yếu mềm!】
Lúc này, Long Ngạo Thiên với “thân thể yếu mềm” đang cứng đờ mặt ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với tôi.
【A a a! Nhìn nhau rồi, nhìn nhau rồi! Quả nhiên, đổi ký chủ một cái là khác ngay!】
【Cái nhìn này mới ám muội làm sao, có cảm thấy lòng bàn tay Tổng tài đang nóng rực không? Có muốn anh ấy dùng bàn tay to lớn của mình siết chặt vòng eo thon gọn của cậu, giam cầm cậu trong lòng, khiến cậu phải bật ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn không?】
【Ồ~! Bộ vest này cũng tuyệt vời quá, cúc áo cài đến tận chiếc trên cùng, vô cùng cấm dục. Tổng tài đang nhìn cậu chằm chằm đấy, chắc chắn là đang nghĩ xem phải xé toạc quần áo của cậu ra thế nào đây!】
Tôi không có!
Long Ngạo Thiên như bị bỏng, giật bắn cả người, rồi lại ngã nhào vào lòng tôi lần nữa trong tiếng hô vang của hệ thống, 【Kích hoạt kỹ năng: Thân thể yếu mềm!】, không những thế, hắn ta còn đập trúng cả khóa thắt lưng của tôi.
Giọng hắn ta run lên, “Đây là cái gì?”
“Khóa thắt lưng của tôi.”
“Mẹ kiếp nhà anh, anh lừa quỷ à!”
Long Ngạo Thiên ôm mông lao ra ngoài.
Tôi nghe thấy hắn ta vừa chạy vừa liều mạng gọi hệ thống Long Ngạo Thiên của mình, nhưng chỉ có hệ thống chim hoàng yến đang tức tối trả lời hắn.
【Cơ hội tốt như thế mà cậu chạy đi đâu!】
【Thân thể yếu mềm!】
【Mềm mại không xương!】
【Mắt biếc long lanh! Rên rỉ khẽ khàng! Khiến người ta thấy mà thương!】
Mấy kỹ năng này, xem ra cũng lợi hại phết.
Tôi thấy một Long Ngạo Thiên có thể dây dưa cùng lúc với mười mấy người, vậy mà chỉ chạy được chục bước đã ngã ba bốn lần, cuối cùng thì ngã sõng soài trên đất, thở hổn hển vô cùng quyến rũ.
Thế nhưng, hắn ta đã chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến những thứ bên ngoài này nữa, hắn ta như một con Kayako điên cuồng, nhanh chóng bò vào nhà vệ sinh nam. Một lúc sau, từ trong đó vọng ra một tiếng hét thảm thiết.
【Cái, cái đó của tao đâu rồi?!】
Hệ thống chim hoàng yến có chút chột dạ đáp lại, 【Bởi… bởi vì muốn thân thể yếu mềm mà, nên phải ức chế tiết hormone nam, làm suy yếu đặc tính nam giới đi chứ.】
【Không sao đâu, nhỏ nhỏ cũng đáng yêu mà~】
【Hơn nữa tuyến tiền liệt cũng có thể mang lại khoái cảm mà.】
【A a a— Tao giết mày!!! Hệ thống! Hệ thống! Đá cái hệ thống chim hoàng yến này ra ngoài! Nhanh lên!】
Giữa tiếng gào thét của Long Ngạo Thiên, tôi nhìn về phía cô nàng chim hoàng yến đang đứng ở hành lang.
Lúc này, hệ thống Long Ngạo Thiên được hắn ta tha thiết gọi tên, vì bị hệ thống chim hoàng yến đá văng ra ngoài, đã bị ép buộc ràng buộc với cô nàng chim hoàng yến.
【Quét cơ thể ký chủ hoàn tất, đánh giá chiến lực: 0.5.】
【Tất cả các chỉ số cơ thể đều không đạt, bắt đầu chế độ rèn luyện bắt buộc của hệ thống!】
Hệ thống của Long Ngạo Thiên cũng là một hệ thống tàn nhẫn, cô nàng chim hoàng yến còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra thì đã bắt đầu cắm đầu cắm cổ chạy.
Hệ thống bắt cô ta chạy năm cây số, chạy xong còn có hai trăm lần đứng lên ngồi xuống, hai trăm lần gập bụng, một trăm lần hít đất, và một nhiệm vụ công lược.
Chân cô ta vẫn còn đang đi giày cao gót.
Không ngờ, cô nàng chim hoàng yến chạy cũng khá nhanh, tôi đứng từ cửa sổ nhìn xuống dưới, thấy cô ta đi giày cao gót mà chạy như bay, đã chạy đi khá xa rồi.
Tôi gọi điện báo cảnh sát.
Cảnh sát đưa Long Ngạo Thiên, người đã tự ngã mười mấy lần đến bất tỉnh nhân sự đi, rồi lại đi tìm cô nàng chim hoàng yến về.
Cuối cùng họ tóm được cô ta ở khu Bắc thành phố.
Lúc bị phát hiện, cô nàng chim hoàng yến đang khóc, vừa khóc vừa nói, “Huhu… tôi không muốn cầm cái thứ giả đó đi làm phụ nữ đâu, tôi không muốn…”
Hết chương 19.
