Chương 19: Gặp Gỡ Và Chia Ly
Hề Vi rất hiếm khi đến bệnh viện. Bầu không khí nghiêm trang và u buồn đặc trưng ở nơi này như ngăn cách con người khỏi những tranh chấp trần tục. Mọi mâu thuẫn đều trở nên vô nghĩa trước lằn ranh sinh tử. Chung Thận nằm đó, khác xa so với ấn tượng của anh về cậu trước đây, yếu ớt như nắm tro tàn, chỉ một cơn gió thoảng qua là tan biến.
Hề Vi kìm nén cảm xúc trong lòng, đặt trái cây và hoa tươi xuống, tiến lại gần giường bệnh.
Cha mẹ Chung Thận có cái nhìn rất phức tạp về anh. Bọn họ không thể chào đón anh như khách, nhưng cũng không còn thể hiện thái độ bài xích gay gắt nữa. Bọn họ chỉ thờ ơ lướt qua anh như thể anh không tồn tại.
Trước khi đến, Hề Vi đã có kế hoạch. Mối quan hệ rắc rối giữa anh và gia đình Chung Thận như một khoản nợ khó mà thanh toán hết được, liên quan đến Chung Thận, gia đình Chung Thận, thư ký Trương và chính bản thân anh. Bất kể là ai nợ ai, nợ bao nhiêu, cuối cùng cũng phải bàn đến việc bồi thường. Sau khi bồi thường xong mới có thể kết thúc, kết thúc rồi mới có thể yên tâm. Sau đó, mọi người có thể cười xòa bỏ qua mọi chuyện, hoặc là “Đến chết cũng không qua lại với nhau”, tất cả đều tùy thuộc vào ý nguyện của hai bên.
Bản thân Hề Vi không quan tâm đến tiền bạc, việc giải quyết thư ký Trương cũng không phải là chuyện khó khăn. Điều quan trọng là gia đình Chung Thận muốn bồi thường gì mới chịu kết thúc chuyện này. Ý nguyện của nạn nhân đương nhiên là quan trọng hơn cả.
Trong phòng bệnh im lặng một hồi lâu, Hề Vi dời ánh mắt trở lại khuôn mặt Chung Thận, phát hiện cậu vẫn luôn nhìn mình, vẫn không nói gì, không biểu cảm, giống như một con ma nơ canh chỉ có tròng mắt biết chuyển động.
Hề Vi nghẹn lời, quay sang nói với cha của Chung Thận: “Chú Chung, chú có thể ra ngoài nói chuyện với tôi một lát được không?”
—- Từ chỗ Phương Trữ, anh biết được tên cha của Chung Thận là Chung Hoằng Phú. Chuyện này cũng không phải bí mật gì, chỉ cần lên mạng tìm kiếm là có.
Sắc mặt Chung Hoằng Phú âm trầm, lạnh nhạt nói: “Có gì không thể nói ở đây?”
Hề Vi nói: “Chuyện của thư ký cũ của tôi đã xảy ra từ nhiều năm trước, khi đó anh ta đã nghỉ việc, những việc anh ta làm tôi hoàn toàn không biết. Tôi xin lỗi về phần của tôi, còn về phần của anh ta, chỉ có thể do chính anh ta tự mình giải quyết. Nhưng tôi nghĩ có lẽ chú và gia đình cũng không muốn gặp anh ta. Nếu chú muốn anh ta trực tiếp xin lỗi, tôi sẽ tìm anh ta đến đây. Nếu không muốn, tôi sẽ giải quyết chuyện này, chú có yêu cầu gì, muốn giải quyết như thế nào, cứ nói với tôi.”
“…”
Thái độ của Hề Vi đủ thành khẩn, nhưng bóng ma bảy năm không phải một hai câu nói là có thể xóa bỏ. Trong lòng Chung Hoằng Phú vẫn còn bất bình, nhưng ông cũng không phải là người không biết lý lẽ, cho dù bất bình thì cũng chỉ có thể giải quyết bằng cách giao tiếp. Thời gian không thể quay ngược, không ai có thể ngăn cản những gì đã xảy ra.
Ông ra hiệu cho vợ, đứng dậy cầm lấy thuốc lá và bật lửa, u uất đi ra ngoài hút thuốc.
Mẹ của Chung Thận – Chu Hiểu Lan tiếp nhận “Cuộc đàm phán” này, thấp giọng nói: “Những gì tôi nghĩ hôm qua cũng đã nói gần hết rồi, nhà chúng tôi không cần tiền, chỉ muốn sống yên ổn. Xin lỗi hay gì đó cũng không cần thiết, gặp lại người đó chỉ thêm bẩn mắt…..”
Bà vẫn còn sợ hãi Hề Vi, giọng nói có phần kiềm chế: “Nhưng ông trời có mắt, loại người như gã ta sao có thể sống tốt hơn chúng tôi chứ? Tôi không hiểu biết nhiều về pháp luật, không biết sau bảy năm liệu có thể truy cứu trách nhiệm hay không, nhưng tôi hy vọng gã ta phải trả giá.”
“Tôi sẽ để luật sư xử lý.” Hề Vi đại khái hiểu ý, “Ngoài ra, tôi cũng biết bệnh tình của dì, tôi định…”
Chu Hiểu Lan ngắt lời anh: “Không cần đâu, không nghiêm trọng như vậy, đợi những chuyện này qua đi rồi tính.”
Bà quay mặt đi, khẽ lau nước mắt nơi khóe mắt. Không phải bà rộng lượng hay bao dung, mà là vì kiêng kị quyền thế của nhà họ Hề, bà muốn nhanh chóng rời xa, thoát khỏi bóng ma này.
Hề Vi lờ mờ hiểu ra, không ép buộc nữa. Đã nói những gì cần nói rồi, việc còn lại chỉ là bồi thường kinh tế. Về mặt này thì không có gì phải thương lượng, anh muốn cho thì cho trực tiếp, để Phương Trữ xử lý là được. Nói đi cũng phải nói lại, Chung Thận bây giờ cũng không phải là người thiếu tiền.
Nói xong mấy câu, lại im lặng. Hương hoa bách hợp thoang thoảng nhẹ nhàng tỏa hương trong phòng bệnh, Hề Vi lại đưa mắt nhìn về phía bệnh nhân gần như không có chút sức sống nào.
Như thể không nghe thấy, không hiểu gì, Chung Thận không có chút phản ứng nào, không biết từ lúc nào ánh mắt cậu lại hướng ra ngoài cửa sổ. Đèn trong phòng quá sáng, không nhìn rõ bầu trời đêm đen kịt mênh mông bên ngoài, chỉ có bóng người phản chiếu trên tấm kính, là giao diện được chạm khắc tinh xảo của Hề Vi.
Bầu không khí ngưng đọng trong giây lát, Hề Vi hạ giọng nói: “Dì à, tôi muốn nói riêng với Chung Thận vài câu.”
Chu Hiểu Lan nói: “Nó không nói một lời.”
“Không sao.” Hề Vi không ngại, “Tôi có vài lời muốn nói với cậu ấy, cậu ấy nghe là được.”
“…”
Chu Hiểu Lan có chút không yên lòng, nhưng nghĩ đến Hề Vi cũng sẽ không nói gì quá đáng với Chung Thận: “Vậy được, hai đứa cứ nói chuyện, vừa hay tôi với bố nó đi ăn chút gì đó, phiền cậu trông nó vài phút, có việc gì thì bấm chuông gọi bác sĩ.”
Hề Vi gật đầu, tiễn bà rời đi. Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, một người đứng, một người nằm – trước đây đã từng gần gũi cũng đã từng xa cách, nhưng chưa bao giờ xa lạ như lúc này.
“Chung Thận,” Hề Vi nhìn khuôn mặt trắng bệch thiếu máu đó, ngồi xuống chiếc ghế Chu Hiểu Lan vừa ngồi, kéo gần đến giường bệnh hơn một chút, “Cậu không thể nói chuyện hay là không muốn nói chuyện?”
Bất kể là không thể hay không muốn, Chung Thận đều không lên tiếng, câu hỏi không có lời đáp. Nhưng cậu lại quay mặt về phía anh, ánh mắt hai người chạm nhau, rõ ràng là Chung Thận hiểu được, đầu óc không có vấn đề gì.
Hề Vi bỗng cảm thấy thật ngột ngạt, anh cởi cúc áo khoác, thả lỏng một chút rồi nói: “Cả đời này tôi chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm, cậu là người đầu tiên.”
“…..”
“Mặc dù tôi không cố ý, nhưng… thôi bỏ đi, tôi cũng không biết rốt cuộc có phải lỗi tại tôi hay không, sai lầm gián tiếp cũng coi như là sai lầm.” Cha mẹ Chung Thận không có ở đây, Hề Vi càng thẳng thắn hơn, “Thật ra, nếu tôi biết cậu không muốn, tôi sẽ không ép buộc cậu. Cho dù sau này cậu tìm tôi nói lời chia tay, tôi cũng sẽ đồng ý, sẽ không làm khó cậu.”
“Tại sao cậu không nói?” Hề Vi dừng lại một chút rồi nói, “Trong mắt cậu, tôi là loại người không thể nào nói chuyện phải trái sao?”
Trên mặt Chung Thận hiện lên một chút biểu cảm rất nhỏ, chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Hề Vi đã nắm bắt được, nhưng không thể giải thích được.
Trước đây Chung Thận diễn xuất rất giỏi, có thể khống chế tốt mọi biểu cảm trên khuôn mặt, Hề Vi cảm thấy những gì mình cảm nhận được đều là do Chung Thận cố tình để anh cảm nhận được, là thật hay giả khó mà phân biệt. Không ngờ mọi chuyện đã đến nước này, bọn họ vẫn không thể nhìn thấu nhau.
“So với cha mẹ cậu, tôi càng muốn xin lỗi cậu hơn.” Hề Vi nói vô cùng khách sáo, “Cậu trở thành như ngày hôm nay, tôi không thể trốn tránh trách nhiệm được.”
Nhắc đến ngày hôm nay thì không khỏi nghĩ đến ngày hôm qua, cơn mưa đêm bảy năm trước không phải là khởi đầu tốt đẹp, mà là khởi đầu cho mọi đau khổ của Chung Thận. Sau đó, trong bảy năm dài đằng đẵng, có lẽ Chung Thận cũng đã từng có những khoảnh khắc vui vẻ và thoải mái, nhưng cuối cùng vẫn là nỗi đau lấn át tất cả, nếu không thì cậu đã không nằm trong phòng bệnh này.
Hề Vi bỗng cảm thấy nghẹn lời. Xin lỗi Chung Hoằng Phú và Chu Hiểu Lan là điều anh nên làm, xin lỗi Chung Thận cũng là điều nên làm. Từ nhỏ anh đã được giáo dục rất tốt, đối với Quý Tinh Văn còn có thể khách sáo mấy câu, làm sao có thể dung túng bản thân mắc nợ người khác về mặt đạo đức được?
Nhưng những lời xin lỗi lẽ ra phải tuôn ra một cách máy móc đó bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng, ánh mắt trầm lặng và u buồn của Chung Thận khiến anh không thể thốt ra thêm một chữ nào nữa. Anh bỗng nhớ đến hai chú chó ở nhà: Nếu Tiểu Hắc và Tiểu Bạch biết Chung Thận đã trải qua ranh giới sinh tử, liệu chúng có đau lòng không?
Chung Thận hận anh cũng không gì lạ, nhưng tình cảm của cậu với Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, hẳn là thật lòng.
Suy nghĩ của Hề Vi bay xa, rất nhanh đã kéo trở lại quỹ đạo, tiếp tục nói: “Tôi không hiểu nhiều về cậu, tại sao cậu lại chọn nhảy…. rời đi, trong đó có thể có áp lực từ tôi, áp lực gia đình, và một số áp lực công việc, cũng có thể là do cậu đã mắc bệnh từ rất lâu rồi, trầm cảm, lo âu, hoặc là những vấn đề khác. Nhưng bất kể là gì, tôi cảm thấy nhảy xuống đó không phải là lựa chọn duy nhất của cậu, nó chỉ là vào thời khắc đó, đối với cậu mà nói tương đối dễ dàng hơn, phải không?”
Bất kỳ ai lựa chọn tự vẫn, nhất định là bởi vì sống còn đau khổ hơn, đạo lý này Hề Vi vẫn hiểu được.
“Tôi không thể giúp gì cho cậu, điều duy nhất có thể làm có lẽ là không gây áp lực cho cậu nữa. Bên phía cha mẹ cậu….. hẳn là cũng sẽ tốt hơn trước đây. Còn về công việc, lúc nào cần nghỉ ngơi thì hãy cho phép bản thân được nghỉ ngơi, nghỉ ngơi một năm rưỡi cũng không sao, sức khỏe quan trọng hơn sự nghiệp.”
Hề Vi là người thông minh, không dịu dàng là bởi vì anh không cần phải dịu dàng, chỉ cần anh muốn, cũng có thể thể hiện EQ, lập tức trở nên ân cần.
“Cậu là một diễn viên có năng khiếu,” anh nói, “Năng khiếu là con dao hai lưỡi, diễn viên xuất sắc khó tránh khỏi việc nhạy cảm, cơn mưa rơi xuống người cậu, cũng lạnh hơn người khác. Nhưng sẽ không ai phải đứng dưới mưa mãi, đợi cậu xuất viện, khỏe lại, mọi chuyện rồi sẽ qua…”
Hề Vi mỉm cười, anh rất ít khi cười với Chung Thận: “Ít nhất tôi nói được làm được, sẽ không làm khó cậu nữa. Câu nói này có hơi muộn màng, chúng ta đường ai nấy đi thôi.”
Hề Vi cố gắng nói những lời đẹp đẽ nhất có thể. Nếu sự dịu dàng là thứ tài nguyên khan hiếm trong cơ thể một người vô tình, thì lúc này phần đó của anh đã cạn kiệt.
Nhưng anh đã thành khẩn như vậy, Chung Thận lại dường như không tiếp nhận, sau khi nhìn anh hai giây bỗng nhiên ho khan không kiểm soát, cơ thể run rẩy, cằm cũng run rẩy, đôi mắt cậu đỏ hoe, môi mấp máy dường như muốn nói điều gì đó.
Hề Vi sững sờ, theo bản năng nắm lấy bờ vai đang run rẩy của cậu, muốn giúp cậu xoa dịu cơn đau, nhưng toàn thân Chung Thận chỗ nào cũng là thương tích, anh không biết nên đặt tay ở đâu. Hề Vi luống cuống bấm chuông gọi bác sĩ, Chung Thận bỗng nói: “Không…”
Một chữ, kiên quyết ngăn cản anh.
“Hề… Hề Vi…” Chung Thận khó khăn gọi tên anh, “Em…”
“Cậu sao vậy?”
“Em… em…” Chung Thận như vừa học nói, nói từng chữ đứt quãng, xen lẫn tiếng ho khan cố kìm nén, “Em đau quá…”
“…”
Toàn thân Hề Vi cứng đờ, tay cũng run lên.
Bác sĩ và y tá vội vàng xông vào, nhanh chóng đến bên giường bệnh kiểm tra tình hình của Chung Thận. Vừa nãy Đường Du còn đang nghe điện thoại bên ngoài cũng giật mình, vội vàng chạy vào hỏi: “Sao vậy?”
Hề Vi đứng dậy nhường đường, đầu óc anh ong ong như bị ai đó gõ vào. Ánh mắt Chung Thận xuyên qua đám người vẫn nhìn về phía anh, không còn kêu đau nữa, nhưng rõ ràng là còn đau hơn lúc nãy, ánh mắt tuy không có thực thể nhưng lại như biến thành những mũi kim đâm vào người Hề Vi, khiến anh đứng ngồi không yên.
May mắn đó chỉ là báo động giả, vết thương không bị rách. Bác sĩ dặn dò anh và Đường Du không được kích động bệnh nhân rồi rời đi.
Đường Du len lén liếc nhìn Hề Vi, không dám nói gì.
Hề Vi cũng không biết mình nên nói gì nữa, anh đã cố gắng hết sức, không thể nào thốt ra những lời chia tay khách sáo và uyển chuyển hơn được nữa.
“Xin lỗi,” Hề Vi day day trán, lần đầu tiên cảm thấy ánh đèn chói mắt đến vậy, chói đến mức khóe mắt anh đau nhức, “Ý tôi là… cậu có thể cho bản thân thêm một cơ hội nữa hay không, cứ coi như sau này là bắt đầu lại từ đầu.”
Anh không nhìn Chung Thận nữa, sợ cậu lại ho, lại kêu đau, tự mình nói tiếp: “Hay là cứ như vậy đi, tôi đi trước, sau này lại đến thăm cậu.”
Chưa kịp đến cửa, Chung Thận bỗng lên tiếng: “Em có thể, nhưng anh… anh không thể cho em cơ hội.”
Hết chương 19.
