Chương 193: Sau Khi Trở Thành Ân Nhân Cứu Mạng Của Kẻ Bệnh Kiều (Bảy)
Thật là hại mắt.
Tôi lặng lẽ nhắm nghiền đôi mắt cay xè của mình lại.
Trước đây tôi còn chê mấy Công Lược Giả đầu người mình cá xuất hiện quá nhiều, khiến thẩm mỹ của tôi bị bội thực, kết quả bây giờ lại nhảy thẳng ra một kẻ đầu người thân chó.
May mà giường của tôi đủ lớn, nên sẽ không phải mặt đối mặt với nó.
Ban đầu tôi đặt làm chiếc giường lớn chỉ vì muốn thoải mái, ai mà ngờ được, nó còn có thể phòng chó, và lại càng không thể ngờ rằng, thuật dịch dung cao cấp nhất ngay cả chó cũng có thể giả dạng được.
Mùi hương hoa trong không khí ngày một nồng nàn.
Trần Kiêu cười khẽ, “Tôi đã dùng Bách Hoa Nhuyễn Cân Tán với anh, có phải anh cảm thấy chân tay rã rời, không nhấc lên nổi, rất buồn ngủ phải không?”
Tôi mở mắt nhìn cậu ta.
Tôi thừa nhận thuốc của cậu ta rất mạnh, nhưng khóa huấn luyện kháng độc của tôi cũng luôn được cải tiến không ngừng. Loại thuốc mê này, tôi chỉ cần ngửi qua là có thể nhận ra cả công thức.
Mấy người này trước khi ra tay có thể điều tra trước một chút được không, chẳng có một chút cẩn thận nào cả.
“Tổng Tài, ngài cứ ngủ một giấc thật ngon đi, đợi đến khi tỉnh lại, sẽ chỉ còn lại hai chúng ta thôi.”
Cậu ta đã nói vậy thì cứ cho là vậy đi.
Mắt lại bị làm cho cay xè lần nữa, tôi đành thỏa hiệp nhắm mắt lại.
Sợ kinh động đến hệ thống phòng ngự của trang viên, cậu ta vẫn giữ nguyên hình dạng con chó, lôi tôi từ trên giường xuống rồi vác lên lưng.
Tôi, đường đường là Tổng Tài của tập đoàn Hoàn Tinh, cả đời này đã cưỡi ngựa, đã lái máy bay, đã điều khiển du thuyền, ấy thế mà chưa bao giờ phải nằm trên lưng chó.
Quả là một trải nghiệm mới mẻ.
Dù cho cái trải nghiệm này, tôi chẳng hề mong muốn một chút nào.
Tôi nằm trên lưng Trần Kiêu, điều duy nhất đáng mừng là, cậu ta sợ tôi bị thương nên đã dùng chăn quấn một vòng quanh người tôi, rồi mới buộc lên lưng, để hai chân tôi không đến nỗi phải tiếp xúc trực tiếp với mặt đất.
Nếu cậu ta cứ thế buộc thẳng tôi lên lưng, với chiều dài đôi chân của tôi, e là có thể cày ra hai luống sâu hoắm trong vườn hoa, ngày mai trồng hoa cỏ cũng chẳng cần phải xới đất lại nữa.
Thực ra ban đầu cậu ta định vác cả tấm đệm trên lưng, nhưng nhìn tấm đệm một trăm mét vuông của tôi xong, cậu ta lại từ bỏ ý định. Cũng chẳng biết cậu ta lôi từ đâu ra một chiếc chăn nhỏ, để tôi không đến mức bị chiếc chăn trăm mét vuông của mình quấn thành một quả cầu. Nếu cậu ta thật sự dùng chăn của tôi để quấn lấy tôi, rồi vác cái quả cầu là tôi đây lên lưng, e là sẽ trông nổi bật như một củ khoai tây cắm bốn que tăm vậy.
Tôi được Trần Kiêu cõng đi vào vườn hoa, cậu ta di chuyển rất nhanh, men theo chân tường lướt đi, cảnh vật hai bên nhòe đi hóa thành những bóng mờ ảo.
E rằng, kẻ đã giao đấu với Giao Nhân chính là cậu ta.
Với khả năng khinh công điêu luyện như vậy, rốt cuộc là làm thế nào mà lại rơi vào tay hai anh em nhà họ Trần cơ chứ.
Trần Kiêu cõng tôi đi nhanh như bay, động tác của cậu ta rất cẩn thận, nhưng thực ra, toàn bộ hệ thống camera giám sát của trang viên vẫn đang lặng lẽ dõi theo cậu ta.
Trên Trí Não của tôi, một chấm đỏ li ti lóe lên rồi tắt ngấm.
Gió lướt qua hai bên má tôi, Trần Kiêu chạy vừa nhanh vừa vững, vì buồn chán nên tôi bắt đầu đoán xem cậu ta sẽ ra khỏi cổng trang viên bằng cách nào.
Hay nói đúng hơn, cậu ta đã vào đây bằng cách nào?
Chẳng lẽ nào là nhân lúc nhân viên chăn nuôi dắt chó đi dạo, cậu ta đã trà trộn vào bầy chó rồi ẩn mình cả một ngày trời?
Nhưng hôm nay vào ban ngày Trần Kiêu vẫn còn ở viện nghiên cứu, nên không thể nào lẩn trốn vào trang viên được.
Cảm nhận được Trần Kiêu dừng lại bên bức tường, trong lòng tôi bỗng dấy lên một dự cảm không lành.
Khoan đã, không phải là Trần Kiêu sẽ…
Khi Trần Kiêu hạ tôi từ trên lưng xuống và bắt đầu đẩy tôi ra ngoài, tôi đã tuyệt vọng nhận ra một sự thật phũ phàng.
Vậy mà Trần Kiêu lại thật sự chui lỗ chó để vào!
Ở chân tường rào trang viên của tôi bị đào một cái lỗ, vạch đám hoa cỏ ngụy trang ra chính là một cái lỗ chó thông ra bên ngoài.
Và đêm nay, tôi cũng bị ép chui qua một lần.
Quả là một trải nghiệm mới mẻ.
Dù cho cái trải nghiệm này, tôi cũng chẳng hề mong muốn.
May mắn thay, hành trình cưỡi chó phi nước đại này khá là ngắn ngủi.
Ra khỏi trang viên được một đoạn, Trần Kiêu đặt tôi vào ghế sau của một chiếc xe, cậu ta khẽ rên lên một tiếng, cơ thể giãn ra, hóa thành hình người, sau đó lái xe phóng đi mất.
Hình như nơi Trần Kiêu muốn đưa tôi đến rất xa, con đường từ bằng phẳng dần chuyển sang gập ghềnh xóc nảy. Sau khoảng ba tiếng di chuyển, cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại. Ngay khoảnh khắc xe dừng, tôi lập tức tỉnh dậy sau khi chợp mắt một lúc.
Những kinh nghiệm khi còn ở nước ngoài đã rèn giũa cho tôi khả năng tận dụng mọi thời gian để phục hồi sức lực, luôn duy trì cảnh giác, và bước vào trạng thái chiến đấu với phong độ tốt nhất.
Trần Kiêu mở cửa sau xe, bế tôi xuống.
Đi một đoạn đường, tôi được đặt lên một bề mặt mềm mại, hẳn là một chiếc giường.
Sau đó, một cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ cổ chân, cùng với một tiếng “cạch”, tôi mở mắt ra.
Trần Kiêu lại chẳng hề ngạc nhiên trước việc tôi đã “tỉnh lại”.
Cậu ta mỉm cười nhìn tôi, “Tổng Tài, ngài tỉnh rồi sao?”
Tôi nhìn thấy, trên cổ chân tôi, cậu ta đã dùng một cái còng chân bằng vàng khóa lại, một đoạn dây xích nối với chiếc còng ở cổ chân tôi, đoạn còn lại được nối vào cuối giường.
Phản ứng của cậu ta có chút thú vị.
Tôi nhướng mày, “Cậu biết từ lâu rồi?”
Trần Kiêu đi đến trước mặt tôi, cong cong khóe mắt, vẻ mặt dịu dàng, nhưng động tác trên tay lại nhanh đến lạ thường, còng luôn cả cổ tay tôi lại.
“Tôi thích Tổng Tài, đương nhiên biết ngài từ nhỏ đã tiếp xúc với việc huấn luyện kháng độc, e rằng thuốc mê của tôi cũng không khiến ngài hôn mê được lâu.”
“Nhưng tôi cũng biết, dù thuốc mê này có tác dụng với ngài hay không, ngài cũng sẽ giả vờ bất tỉnh, ngoan ngoãn để tôi đưa đến đây.”
“Ngài muốn lấy thân làm mồi nhử, đúng không?”
Cậu ta tham lam nhìn khuôn mặt tôi, “Đương nhiên là tôi không thể bỏ qua một cơ hội tốt như vậy.”
“Tôi biết, ngài muốn thông qua Trí Não để định vị và liên lạc với cảnh sát, nhưng tôi vào bộ phận nghiên cứu khoa học lâu như vậy, sớm đã nắm rõ hệ thống Trí Não, còn nghiên cứu ra thiết bị chắn sóng chuyên dụng, vậy nên Trí Não của ngài, tôi đã biến nó thành một cục sắt vụn trên đường đi rồi.”
Tôi bật cười, hứng thú dâng lên tràn trề.
Cuối cùng cũng có một kẻ không bị thiểu năng. Đám Công Lược Giả trước đây, cứ tự cho là mình nắm trong tay kịch bản, lúc tiếp cận công lược tôi đa phần còn chẳng thèm thu thập thông tin ở thế giới này, chỉ dựa vào những thông tin lỗi thời mà ảo tưởng có thể công lược được tôi.
Tiếp xúc với đám Công Lược Giả lâu ngày, suýt chút nữa thì tôi đã tưởng xung quanh mình toàn là đồ ngốc thật.
Trần Kiêu làm không tệ, khiến tôi vẫn chưa hoàn toàn thất vọng về chỉ số thông minh của đối thủ. Nhưng tiếc là, đôi khi, sự chênh lệch thông tin có thể quyết định thắng bại của một trận đối đầu.
Và trong trận đấu này, cậu ta đã định trước sẽ thất bại thảm hại.
Cả hai cổ tay tôi đều bị còng vào đầu giường, độ dài của dây xích đủ để tôi ngồi dậy, nhưng không thể giơ tay lên được.
Tôi chẳng bận tâm, chỉ hứng thú hỏi, “Rồi sao nữa, cậu bắt cóc tôi đến đây là định làm gì?”
Cậu ta ngồi bên mép giường, nhìn tôi chằm chằm, “Tôi muốn anh yêu tôi.”
Tôi bật cười, xem thường, “Cậu nghĩ tôi sẽ yêu một kẻ bắt cóc sao?”
Cậu ta đưa tay ra, định chạm vào má tôi, nhưng đã bị tôi nghiêng đầu né được.
Cậu ta cũng không giận, chỉ cười ngây dại, “Không, anh sẽ yêu.”
“Bây giờ anh không yêu tôi, nhưng một năm thì sao? Mười năm thì sao?”
“Nếu như quãng đời còn lại, anh chỉ có thể nhìn thấy một mình tôi, chỉ có thể tiếp xúc với một mình tôi, rồi anh sẽ yêu tôi thôi.”
Tôi khẽ “chậc” một tiếng, tựa vào đầu giường, “Tôi rất tò mò, sao cậu lại yêu tôi sâu đậm đến thế.”
“Chúng ta đâu có tiếp xúc gì nhiều?”
Cậu ta cười rạng rỡ, như thể đang nhớ lại một ký ức đẹp đẽ nào đó.
“Bởi vì anh đã cứu tôi.”
Mắt cậu ta ánh lên ý cười, “Tôi bị nhốt trong mật thất, không thấy ánh mặt trời, nằm sõng soài trên đất, bầu bạn với rắn chuột, thì đột nhiên ánh sáng rạng ngời. Cánh cửa mật thất được mở ra, tôi thấy anh đứng trên thang, tay chạm vào công tắc đá quý màu đỏ, giống như một vị thần cầm đuốc đến cứu rỗi tôi vậy.”
“Anh như đang tỏa sáng rạng rỡ.”
Tôi thấy thật nực cười, “Cậu bị mù à? Bao nhiêu nhân viên cứu hộ như thế không thấy, chỉ thấy mỗi tôi thôi sao?”
Cậu ta ngoan cố nói, “Nếu không có anh, tôi đã bị nhốt trong mật thất cho đến khi chết đói.”
“Chưa chắc đâu.” Tôi cười như không cười, “Chẳng phải cậu sớm đã có thể ra khỏi mật thất rồi sao? Cho dù cuối cùng mật thất không bị phát hiện, cậu vẫn có thể trốn thoát mà.”
Cậu ta có chút kinh ngạc, ánh mắt dán chặt vào tôi, nụ cười nhuốm màu điên dại, “Quả nhiên, anh đã đoán ra.”
“Đúng vậy, tôi thật sự có thể tự do ra vào mật thất.”
“Hai tên súc sinh nhà họ Trần đã chuốc thuốc mê và bắt cóc tôi, đưa đến tầng hầm, đập gãy từng tấc xương của tôi rồi lại nối lại, ép tôi phải nói ra công pháp Súc Cốt Công và Thuật Dịch Dung. Nếu không phải cần tôi bẻ trật khớp hết lần này đến lần khác để diễn tập Súc Cốt Công trước mặt Đại thiếu gia nhà họ Trần, thậm chí bọn chúng còn chẳng thèm nối lại xương cho tôi.”
“Tiếc thay, tiếc thay, không ai ngờ được rằng, muốn luyện Súc Cốt Công đến cảnh giới đỉnh cao, vốn dĩ cần phải đập nát từng tấc xương rồi vận hành công pháp chữa trị, cơ thể mới tái sinh sẽ càng mềm dẻo hơn, thậm chí có thể ngụy trang thành các loài vật khác.”
“Tôi trong họa có phúc, đã luyện Súc Cốt Công đến đại thành trong mật thất, nhờ đó có thể tự do ra vào qua lỗ thông gió.”
“Nhưng lúc trước, khi bị hai tên súc sinh đó hành hạ, tôi cũng từng nghĩ, liệu có ai sẽ cứu tôi ra khỏi tình cảnh dầu sôi lửa bỏng đó không.”
“Và anh đã xuất hiện.”
Cậu ta nhìn tôi, trong mắt chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng tôi, dường như chứa chan vô hạn thâm tình, đong đầy yêu thương.
“Anh là vị thần đến vì tôi, là ánh trăng soi rọi cuộc đời tôi, là si tâm vọng tưởng của tôi.”
“Anh bảo tôi làm sao buông tay được.”
Cậu ta thân mật áp má vào lòng bàn tay tôi, tựa như một chú chó lớn ngoan ngoãn.
“Nhìn tôi đi, tôi sẽ trung thành với anh vô điều kiện, yêu anh mãi mãi, tôi có thể mang lại cho anh nhiều giá trị hơn cả tên Trợ Lý kia của anh.”
“Tôi yêu anh.”
Tôi rút tay về, không thể hiểu nổi logic của cậu ta.
“Tôi cứu cậu, cậu yêu tôi, nên xen vào tình cảm của tôi và người yêu, tung tin đồn về người yêu tôi, rồi bắt cóc giam cầm tôi?”
“Cậu gọi đó là tình yêu à?”
“Đây không phải là đồ vong ân bội nghĩa, lấy oán báo ân hay sao?”
Hết chương 193.
