Chương 195: Phương Pháp Xử Lý Đúng Đắn Với Tính Chiếm Hữu

Chương 195: Phương Pháp Xử Lý Đúng Đắn Với Tính Chiếm Hữu

 

Áo sơ mi, quần tây, kẹp áo sơ mi.

 

Tất, giày da, áo khoác vest.

 

Lúc tôi thay quần áo, Trợ Lý quay lưng về phía tôi, đứng im như đang bị phạt vậy.

 

“Được rồi.”

 

Nghe thấy giọng tôi, anh mới quay người lại, “Tổng Tài, tài xế đang đợi ngài ở bên ngoài, ngài muốn về nhà hay đến công ty?”

 

Sự bình tĩnh của anh vẫn như mọi khi, ngay cả nụ cười cũng giống như được vẽ ra bằng thước đo góc.

 

Rất bình tĩnh.

 

Bình tĩnh đến mức có chút khác thường.

 

So với thường ngày, dù Trợ Lý không có nhiều biểu cảm, nhưng người ta cũng chỉ coi đó là “Tâm cơ thâm sâu khó lường”, chứ không phải như bây giờ, đến mức không cảm nhận được hơi thở của người sống, giống như một con robot chỉ biết vận hành theo chương trình đã được lập sẵn.

 

Sao thế này?

 

Chuyện tôi bị bắt cóc, đã dọa anh ấy sợ đến vậy sao?

 

Hẳn là không chỉ liên quan đến chuyện này.

 

“Về nhà trước đã.”

 

“Vâng, thưa Tổng Tài.”

 

Tôi nheo mắt lại, nhìn khuôn mặt nghiêng của Trợ Lý, nhưng trong đầu lại hiện lên ánh mắt sâu thẳm của anh lúc tháo cùm chân cho tôi.

 

Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy suy nghĩ thật sự dưới lớp mặt nạ của anh, nhưng lại là lần gần đây nhất.

 

Cảm xúc cuộn trào trong mắt anh, giống như một tấm lưới khổng lồ che trời lấp đất, lao về phía tôi, nhưng trước khi kịp nuốt chửng tôi, nó đã được anh thu lại toàn bộ.

 

Ngẩng đầu lên, anh lại là người Trợ Lý vạn năng, đáng tin cậy, bình tĩnh và luôn mỉm cười của tôi.

 

So với kiểu đe dọa hời hợt của Trần Kiêu, Trợ Lý nguy hiểm hơn cậu ta rất nhiều.

 

Nếu Trợ Lý muốn nhốt tôi lại, tôi muốn thoát ra, e là phải tốn chút công sức.

 

Nhưng thế thì đã sao?

 

Tâm trạng của tôi vui vẻ hơn bao giờ hết.

 

Tính chiếm hữu vốn là sản phẩm đi kèm của tình yêu mà.

 

Dục vọng như hồng thủy, ngăn làm gì, chi bằng khơi thông.

 

Tính chiếm hữu méo mó, là phản ứng của việc cảm giác an toàn không được thỏa mãn, cũng gián tiếp phản ánh sự thiếu sót của tôi với tư cách là người yêu.

 

Tôi từng muốn cho Trợ Lý sự tôn trọng tối đa, đợi đến khi anh muốn nói, sẽ nói cho tôi biết mọi chuyện.

 

Bây giờ nghĩ lại, một người đã quen tự mình gánh vác mọi thứ, kìm nén nhẫn nhịn mọi cảm xúc như Trợ Lý, có lẽ thứ anh cần không phải là sự chờ đợi, mà là một lưỡi dao sắc bén phá tan lớp phòng ngự của anh.

 

Đáng lẽ tôi phải là lưỡi dao đó.

 

Và tôi vốn dĩ cũng là như thế.

 

Tôi nhấn vào Trí Não, ra lệnh bí mật điều tra quá khứ của Trợ Lý.

 

Ngẩng đầu lên, vừa hay chạm phải ánh mắt của anh.

 

Anh vẫn luôn nhìn tôi.

 

Nhưng chính anh lại không nhận ra.

 

Cho nên ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi giao nhau, đồng tử của anh đã khẽ giãn ra trong chốc lát. Nhưng anh vẫn vô cùng bình tĩnh, nụ cười thản nhiên như mỗi lần tôi giao việc cho anh, “Tổng Tài, có việc gì cần tôi làm à?”

 

Tôi tựa vào tường đánh giá anh, ánh mắt anh không né tránh, cứ để mặc cho tôi nhìn.

 

Tôi chợt bật cười.

 

“Trước khi về nhà, quả thật có một việc cần anh làm.”

 

“Chỉ có anh mới làm được.”

 

Tôi khoan thai cởi từng chiếc cúc áo, một tay kéo cổ áo ra, để lộ vùng cổ và một phần xương quai xanh.

 

Ngón trỏ và ngón giữa tay trái chập lại, chỉ lên xương quai xanh.

 

Tôi hỏi, “Muốn đóng cho tôi một con dấu không?”

 

Trợ Lý vẫn đứng yên tại chỗ, như một con robot hết năng lượng, gần như không thể duy trì nổi nụ cười của mình.

 

“Tổng Tài?”

 

Tôi không giải thích.

 

Trợ Lý là người thông minh, anh đã theo tôi nhiều năm như vậy, tôi không cần nói ra, anh cũng có thể hiểu ý tôi.

 

Tôi chỉ dựa lưng vào tường, đối diện với ánh mắt của anh.

 

Nụ cười của anh tắt dần từng chút một, vì mất đi lớp vỏ bọc, cả người anh bỗng trở nên sắc bén đến lạ thường, tựa như một thanh bảo kiếm đã uống máu của hàng vạn người, không cần vung lên, chỉ riêng ánh kiếm thôi cũng đủ làm cho người ta chói mắt.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Anh biết, tôi đã biết.

 

Nhưng tôi không bận tâm.

 

Anh khẽ rũ mắt, ánh mắt anh dõi theo ngón tay tôi, hàng mi dài che đi phần lớn cảm xúc.

 

Chiếc nhẫn sapphire trên tay trái của tôi, phản chiếu những tia sáng lấp lánh.

 

Đôi mắt anh sâu thẳm, tựa như giếng cổ, cũng tựa như dòng suối ngầm cuộn sóng. Tôi nhìn thấy một vùng biển quen thuộc, sóng biển từng đợt từng đợt ép sát về phía tôi.

 

“Tổng Tài.”

 

Anh lại gọi tôi một tiếng.

 

Chiều cao 2 centimet anh cao hơn tôi, vào lúc này đã phát huy tác dụng cực lớn, có thể che đi toàn bộ ánh sáng trước mặt tôi, khiến cho trong mắt tôi chỉ còn phản chiếu duy nhất hình bóng của anh.

 

“Ừm.”

 

Tôi khép hờ mắt, âm thanh phát ra từ trong cổ họng, đáp lại anh một tiếng.

 

Sau cặp kính không độ, đôi mắt anh khẽ cong lên.

 

Dường như vừa trút bỏ được một gánh nặng nào đó.

 

Tôi còn chưa hiểu được ý nghĩa trong ánh mắt anh, thì anh đã cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên xương quai xanh của tôi.

 

Nụ hôn quá nhẹ, tựa như bị một chiếc lông vũ lướt qua da thịt.

 

Tôi nhướng mày, tức đến bật cười.

 

Anh hỏi trịnh trọng nghiêm túc như thế, vậy mà chỉ là hôn một cái thôi sao? Ngay khi tôi đang định dạy cho anh biết, làm thế nào mới gọi là “đóng dấu”, thì từ xương quai xanh bỗng truyền đến một cảm giác đau nhói.

 

Trên xương quai xanh của tôi, hằn lên một vòng dấu răng.

 

Sau cảm giác đau nhói đó là cảm giác tê dại, cơn đau còn chưa kịp cảm nhận rõ ràng, dấu răng đã được đầu lưỡi lướt qua, anh mút nhẹ rồi cắn khẽ vùng da nhỏ đó, khiến nó đỏ lên như quả anh đào, cảm giác tê ngứa như một dòng điện nhỏ chạy dọc xuống, tôi bất đắc dĩ phải nắm lấy cánh tay anh.

 

Chết tiệt, hình như hơi quá trớn rồi.

 

Anh cũng biết điểm dừng, khi tôi nắm lấy cánh tay anh, anh cũng ngẩng đầu lên, anh nhìn chằm chằm vào vết hôn một lúc, rồi đưa tay nhẹ nhàng chạm vào.

 

Ngón tay anh thon dài, có hơi se lạnh, tôi nheo mắt, lúc đang định đứng dậy thì tay anh lại chuyển hướng, đỡ lấy gáy tôi rồi hôn xuống.

 

Anh rất ít khi chủ động hôn tôi, mà dù có hôn, phần lớn thời gian cũng là tôi chiếm thế chủ động, anh giống như biển cả, lặng lẽ chịu đựng mọi bão giông mà tôi mang đến. Duy chỉ có lần này, anh tấn công dồn dập, thế công quá gấp gáp, sóng dữ cuộn trào cao vạn trượng, phủ đất ngập trời.

 

Quả nhiên anh có giấu nghề, tôi cũng được coi là một học sinh chăm chỉ luyện tập, nền tảng vững chắc, vậy mà chỉ trong một lần giao đấu, đã bị sóng biển cuốn vào lòng đại dương. Tôi liên tiếp thất thủ, bị công thành chiếm đất, hơi thở ngắn hơn anh một nhịp, liền thua cả ván cờ.

 

Trợ Lý buông tôi ra, tôi hít một hơi thật sâu, trước mắt vì kích thích sinh lý mà phủ một tầng hơi nước, mọi thứ đều trở nên mơ hồ. Qua lớp màng mờ ảo đó, tôi thấy Trợ Lý dùng tay còn lại tháo kính xuống.

 

Anh vẫn chưa dùng hết sức?

 

Tôi còn chưa kịp thở đều, một nụ hôn khác lại ập xuống.

 

Một cảm giác hưng phấn khó tả kích thích tôi.

 

Những cảm xúc bị lý trí kìm nén của Trợ Lý, cuối cùng cũng tuôn trào ra ngoài. Chúng tôi dốc toàn lực tấn công, không hề phòng thủ, như hai con thú hoang không đội trời chung, liều chết cũng phải kéo đối phương cùng mình vào trong biển tình.

 

Đối thủ thực lực mạnh mẽ lại vô cùng bình tĩnh, chiếm được tiên cơ cũng không kiêu ngạo, từng bước một, từng tấc một ép sát, thu hẹp không gian tấn công của tôi, cho đến khi ép ra được tiếng rên khẽ đầu tiên từ cổ họng tôi.

 

Bàn tay của anh đang giữ eo tôi đột ngột siết chặt.

 

Đuôi mắt ửng hồng, bị dục vọng nhấm chìm.

 

Thứ khiến người ta hưng phấn hơn cả xuân dược, chính là đôi mắt chứa chan tình yêu và dục vọng của người tình. Ngay khoảnh khắc đó, đầu óc tôi ong lên một tiếng, não bộ vang lên một tiếng “bùm” dữ dội.

 

Thôi xong, thật sự quá trớn rồi.

 

Dường như Trợ Lý cũng cảm nhận được điều gì đó, anh buông tôi ra, ngập ngừng cúi đầu.

 

“Tổng Tài, trên xe của ngài còn một bộ quần áo dự phòng, lát nữa tôi sẽ lấy cho ngài.” Giọng anh bình tĩnh và nghiêm túc, như thể đang đưa cho tôi một bản hợp đồng công việc vậy.

 

Tôi ngượng ngùng quay mặt đi.

 

Ngay khoảnh khắc nhắm mắt lại, dường như tôi nghe thấy một tiếng cười khe khẽ.

 

Tôi nhìn anh.

 

“Cười gì?”

 

Vẻ mặt Trợ Lý nghiêm túc, “Tôi không có cười.”

 

Nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh của anh, tôi xoay người ép anh vào tường.

 

Anh cũng không phản kháng, mặc cho tôi chống một tay bên cạnh đầu anh, lạnh lùng đe dọa, “Này chàng trai, anh đang đùa với lửa đấy.”

 

Bốn mắt nhìn nhau, anh không nhịn được mà nhếch mép, quay đầu sang một bên, “Phụt.”

 

“…” =_=

 

“…” ^_^

 

“Anh còn cười nữa, coi chừng tôi làm anh đấy.”

 

“Tạ ơn Tổng Tài vì đã không làm tôi.”

 

Hết chương 195.

 

Chương 195: Phương Pháp Xử Lý Đúng Đắn Với Tính Chiếm Hữu

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên