Chương 199: Ngoại truyện – Cuộc Sống Quỷ Dị Của Cậu Sinh Viên Đại Học
Buổi sáng, gió nhẹ hiu hiu thổi, chỉ tiếc là trong gió còn thoang thoảng mùi chua khó chịu. Gần đây, ngày nào cũng có cảnh báo ô nhiễm nặng.
Cậu sinh viên đại học nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc, lại là giấc mơ quen thuộc đó.
Cậu thường xuyên mơ, trong mơ không ngừng có người đọc sách cho mình nghe.
Điều kỳ lạ là trong giấc mơ đó, từng câu từng chữ cậu đều nghe rõ mồn một, nhưng khi tỉnh dậy thì chẳng còn nhớ gì.
Nằm một lúc, Cậu sinh viên đại học xuống giường rửa mặt, cậu vốc nước lạnh dội lên mặt, cảm giác tỉnh táo hơn hẳn.
Sau đó, cậu đi thang máy xuống nhà ăn.
Mọi người đều đang đợi cậu ăn cơm.
Người đàn ông đeo kính, trên mặt có vài nếp nhăn, toát lên vẻ nho nhã. Người phụ nữ có dáng vẻ dịu dàng, thân hình hơi phát tướng vì tuổi tác.
Hai bậc phụ huynh trông thật nhân từ, mẹ của Cậu sinh viên đại học cười, nói: “Nhanh lên con, cơm nguội hết rồi.”
Trên tường phía sau bàn ăn treo một bức thư pháp của đại sư thư pháp, nội dung là một câu ngạn ngữ: “Gia đình tích đức, ắt có phúc phần”.
Cho đến nay, bức thư pháp vẫn còn tỏa ra mùi mực thơm ngát.
Cậu sinh viên đại học ngồi xuống cạnh mẹ mình.
Mùi hôi thối kỳ lạ từ ngoài cửa sổ theo gió ùa vào ngày càng mãnh liệt hơn, lan tỏa khắp nhà ăn.
Cậu sinh viên đại học bị sặc, cổ họng ngứa ngáy khó chịu, không nhịn được ho khan vài tiếng.
Người phụ nữ gắp cho cậu một miếng thức ăn, dịu dàng mỉm cười: “Chiều nay con không cần đi thắp hương với bố mẹ, có tin tức của anh con rồi.”
Nghe vậy, mắt Cậu sinh viên đại học sáng lên, nhưng sau đó lại có chút ảm đạm.
Từ nhỏ cậu đã biết mình còn một người anh trai thất lạc, bao năm qua, cậu vẫn luôn mong ngóng người anh ấy có thể trở về. Nhưng mỗi lần có chút tin tức, sau đó lại bặt vô âm tín.
“Hy vọng lần này thuận lợi.” Người phụ nữ cũng nghĩ đến điều này, khóe mắt hơi ửng đỏ, đưa tay che đi nửa khuôn mặt, cơ thể khẽ run rẩy.
Đôi mắt nâu nhạt của bà long lanh ánh nước.
Người đàn ông đứng dậy an ủi vợ, nói với Cậu sinh viên đại học: “Con đến công ty trước đi. Bố mẹ đã nhờ người xin cho con đi thực tập rồi, đừng đến muộn.”
Cậu sinh viên đại học ngoan ngoãn gật đầu, buồn bã rời đi.
Bước ra khỏi căn biệt thự sang trọng, không khí bên ngoài còn khó chịu hơn trong nhà, không biết có phải vì chưa ăn sáng no hay không, vừa ra ngoài cậu đã cảm thấy đói bụng.
Cậu sinh viên đại học đứng trên bãi đậu xe, quay đầu lại nhìn.
Bố mẹ cậu đứng sóng vai với nhau ở chỗ cửa sổ sát đất, cùng phất phất tay chào cậu.
Do góc nhìn xa, Cậu sinh viên đại học mơ hồ cảm thấy tư thế của hai người trên lầu có chút cứng nhắc. Sáng nay vội vàng, cậu cũng không nghĩ ngợi nhiều, lái xe rời đi.
Chiếc xe dần khuất xa.
Phía sau chiếc xe đang lao vun vút trên đường, những sợi chỉ đỏ như dây thường xuân bao phủ khắp các bức tường biệt thự, như kiềm chế thứ gì đó ẩn nấp bên dưới khu vườn.
Cánh tay người đàn ông đang ôm lấy người phụ nữ bỗng chốc biến thành màu đỏ dữ tợn.
Giây trước còn ở trong biệt thự, hai vợ chồng họ bất ngờ hóa thành một vũng huyết bùn, men theo những dây leo, âm thầm chui xuống khu vườn.
Thịt nát tái tạo thành hình người.
Trong góc vườn, dường như có thứ gì đó đang động đậy, tiếng xào xạc vang lên, thứ đó nhanh chóng chạy trốn về một hướng.
Người phụ nữ di chuyển còn nhanh hơn.
Chỉ thấy lòng bàn tay bà biến thành những sợi chỉ mảnh, bắn về phía bụi cây, ngay sau đó, một khối thịt kỳ lạ với những đường vân kỳ dị bị kéo ra. Bị những sợi chỉ đỏ trói chặt, khối thịt không thể thay đổi hình dạng.
Người phụ nữ vẫn tao nhã đứng yên tại chỗ, không chút chậm trễ, điều khiển sợi chỉ cắt nhỏ khối thịt, người đàn ông trung niên thì đi lấy một xô nước sạch, thành thạo ngâm rửa sạch sẽ khối thịt.
Khối thịt bị cắt rời co giật liên tục.
Dường như nó vô cùng sốc, đến cả giọng nói oán hận cũng run rẩy: “Các người… các người cũng là…”
Thái Tuế là một kẻ ẩn dật, nhưng không có nghĩa là nó không quan tâm đến thế giới bên ngoài. Nó sẽ định kỳ phân chia một phần thịt và máu của mình, gửi đến các phó bản hoặc thế giới khác. Thông qua chúng để thu thập thông tin, giống như một mạng lưới internet thủ công vậy.
Là công cụ để cướp đoạt Thánh Khí, Cậu sinh viên đại học là vật chứa đặc biệt nhất.
Trò chơi vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ trước việc này.
Cắn nuốt là bản năng của quái vật, huống chi là quái vật cùng loại.
Giữa các phân thân của Thái Tuế, việc không ngừng tìm kiếm đồng loại để nuốt chửng và tăng cường sức mạnh cho bản thân là chuyện thường tình.
Khối thịt trong vườn đã âm thầm theo dõi Cậu sinh viên đại học nhiều ngày, trong thời gian đó, nó rất cẩn thận, đề phòng đối phương giả heo ăn thịt hổ, thậm chí còn đặc biệt theo đến tận nhà để tiếp tục quan sát.
Ai ngờ vợ chồng chủ nhà này cũng là đồng loại!
Không thể nào.
Con quái vật liều mạng vùng vẫy, nhưng người phụ nữ đã kết hợp các sợi chỉ máu thành hình dạng lưới, quá trình này chỉ khiến cho vũng huyết bùn càng thêm đặc quánh.
“Tại sao các người… không…”
Không có hơi thở của quái vật, cũng không cắn nuốt lẫn nhau.
Người phụ nữ giục ‘Chồng’ nhanh chóng dọn dẹp, thịt càng nhiều càng tốt, càng tươi càng ngon.
Bà thậm chí còn lấy ra một chiếc bếp nhỏ để nướng thịt ngay tại chỗ, tiếng mỡ chảy xèo xèo vang lên, người phụ nữ mỉm cười nói: “Thịt cũng chia ra ba bảy loại.”
Có thịt thối rữa, có thịt tươi… và có cả ‘Thịt vương’.
‘Thịt vương’ thường chứa năng lượng tinh khiết hơn.
Bọn họ là những phân thân đặc biệt của Thái Tuế, được phái đến thế giới thực để bảo vệ Cậu sinh viên đại học trước khi cậu bước vào trò chơi.
Theo cách làm việc của Thái Tuế, nếu Cậu sinh viên đại học không có được Thánh Khí trong phó bản đầu tiên, cậu sẽ trở nên vô giá trị. Ngay cả khi sống sót trở về từ phó bản đó, bọn họ cũng không cần phải thực hiện nhiệm vụ nữa.
Ăn thịt là được.
Nhưng mà—
“Đứa trẻ đó vừa ngu ngốc vừa ngớ ngẩn, thôi thì không ăn nữa.”
Người đàn ông trung niên bên cạnh đang cân nhắc số thịt tươi ngon trong xô, nở nụ cười nho nhã, ôn hòa, nói ra nỗi lòng của ‘Vợ’ mình: “Dù sao cũng đã nuôi dưỡng nó một thời gian.”
Chỉ là, nếu tiếp xúc lâu dài, có thể bọn họ sẽ mất kiểm soát mà ăn thịt cậu, để tránh trường hợp đó xảy ra, bọn họ chỉ có thể đuổi ‘Con trai’ đi làm.
Ting ting ting, ting ting ting.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Người đàn ông trung niên cau mày, không hài lòng khi bị gián đoạn quá trình xử lý nguyên liệu.
“A lô.” Giọng nói của ông ta vẫn như thường lệ.
“Bố, vừa rồi nhóm chat của công ty thông báo phải tổ chức đào tạo nhân viên, có thể con sẽ về muộn.”
Trước khi rời đi, cấp trên đã sắp xếp mọi thứ, nhắc nhở rằng, những nhân viên hiện tại trong công ty đều là những người mà Chu Kỳ An quan tâm, việc đào tạo nhân viên liên quan đến tương lai của bọn họ, cần phải có người có kinh nghiệm ở bên cạnh giám sát, kịp thời chia sẻ kinh nghiệm.
Những người mà anh Chu quan tâm, cậu nhất định phải để tâm.
Cậu sinh viên đại học vừa lái xe vừa nói tiếp: “Lát nữa con tranh thủ về nhà ăn trưa, rồi cùng bố mẹ đi…”
“Không cần đâu.” Biết cậu muốn nói gì, người đàn ông trung niên trực tiếp ngắt lời, vừa ăn ngấu nghiến vừa nói: “Bên kia lại báo tin nhầm, tạm thời chưa tìm thấy anh con.”
Vì đang nhai nên giọng nói của ông ta nghe có vẻ kỳ lạ.
Cậu sinh viên đại học chỉ nghĩ bố mẹ lại lén lút khóc, an ủi: “Bố mẹ yên tâm, nhất định sẽ tìm thấy anh ấy.”
Người đàn ông trung niên ậm ừ cho qua chuyện.
Nhìn thấy thịt sắp chui hết vào bụng vợ, ông ta lập tức cúp điện thoại.
————
“Chắc là bố mẹ đang rất buồn.”
Cậu sinh viên đại học thở dài, cố gắng tập trung lái xe. Hiện tại, so với nỗi buồn, cậu càng cảm thấy áy náy hơn, bởi vì vừa rồi cậu đã vi phạm luật giao thông, nghe điện thoại khi đang lái xe.
Tối nay phải đến đồn cảnh sát tự thú thôi.
“Không biết anh Chu đã đến thế giới mới an toàn chưa.” Cậu sinh viên đại học hít một hơi thật sâu: “Mình cũng phải cố gắng lên.”
Cậu chợt giật mình nhận ra, nếu mình đến thế giới mới, bố mẹ phải làm sao?
Hai tay nắm chặt vô lăng, sắc mặt Cậu sinh viên đại học thay đổi, tại sao trước đây cậu chưa từng nghĩ đến vấn đề này? Như thể trong đầu cậu xuất hiện một vùng xám xịt, khi cậu tự vấn bản thân, thì lại dần quên mất vấn đề này.
Lơ đãng, cậu lại vượt đèn đỏ.
“Chết tiệt!”
Cảm giác tội lỗi như núi đè biển lấp tràn ngập lấy cậu.
Cậu sinh viên đại học hít một hơi thật sâu, không nhịn được nữa, liền đánh lái sang hướng khác.
Đến ngã tư tiếp theo, lại gặp đèn đỏ, những chiếc xe bên cạnh liên tục bấm còi inh ỏi, Cậu sinh viên đại học theo bản năng quay đầu lại.
Xác nhận mình không nhìn nhầm, cậu ngạc nhiên thốt lên: “Anh Ứng?”
Ứng Vũ: “Hôm nay không phải ngày làm việc à?”
Nếu anh ta nhớ không lầm, hướng cậu ta đang đi hoàn toàn ngược với công ty.
Cậu sinh viên đại học gật đầu: “Tôi đi tự thú.”
“?”
“Vừa rồi tôi đã vi phạm luật giao thông hai lần liên tiếp.” Ở ngã tư trước không có camera giám sát nên chưa nhận được giấy phạt.
Nghe vậy, Ứng Vũ trầm mặc một hồi lâu.
Giá như bà dì đào tám mươi mốt cái hố trong hầm mộ nào đó cũng có ý thức như vậy.
Tài xế của Ứng Vũ còn trầm mặc hơn, vi phạm luật giao thông ở mức độ này mà cũng phải tự thú, vậy chẳng phải hắn ta phải bị tử hình sao?
Lúc đèn xanh sắp bật, Ứng Vũ đẩy gọng kính: “Theo tôi.”
Cậu sinh viên đại học hoang mang, nhưng vẫn lựa chọn đi theo. Chiếc xe lao thẳng vào màn sương mù dày đặc, khi màn sương dày đặc đến một mức độ nhất định, Ứng Vũ dừng xe, Cậu sinh viên đại học cũng vội vàng xuống xe.
“Gặp nhau cũng là duyên phận, cùng nhau vào phó bản luôn đi.”
Trước khi Chu Kỳ An rời đi, đã dặn dò anh ta phải quan tâm đến chàng trai này, hiện tại cậu ta cũng chưa làm gì ra hồn, thay vì tự thú, chi bằng vào phó bản.
Cậu sinh viên đại học: “Công ty…”
Ứng Vũ thản nhiên nói: “Cứ coi như cậu đi cải tạo lao động vài ngày.”
Cậu sinh viên đại học do dự một lúc rồi nhắn tin cho ông chủ lớn, người đứng đầu công ty dễ nói chuyện hơn sếp rất nhiều, ông ấy đã đồng ý cho cậu nghỉ phép.
Ba người lập đội vào phó bản, trong đó có cả Du Đồng, tài xế kiêm bạn nhảy vũ khúc hiến tế của Chu Kỳ An.
Đến địa điểm đã định, bọn họ đợi chưa được bao lâu thì nhân viên công tác đã lái xe cơ giới từ trong màn sương xuất hiện, Cậu sinh viên đại học nhìn thấy có chút quen mắt, khi đến gần mới phát hiện đó chính là Tư tiên sinh.
Mượn xe của đồng nghiệp, vừa nhìn thấy Cậu sinh viên đại học, Tư tiên sinh đã tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Lại nhìn kỹ, bóng dáng đáng ghét kia đã biến mất.
Thật là sảng khoái.
Cậu sinh viên đại học quan sát sắc mặt của Tư tiên sinh, không nhịn được lên tiếng: “Ông không biết là anh Chu đã tiến hóa hoàn toàn rồi hả?”
Tai của Tư tiên sinh dựng đứng lên.
Xác nhận mình không nghe nhầm, nó nghiến răng nghiến lợi: “Cậu nói cái gì?”
Cậu sinh viên đại học liền lặp lại ba lần:
“Anh Chu đã tiến hóa hoàn toàn.”
“Anh Chu đã tiến hóa hoàn toàn.”
…….
Mỗi câu nói giống như một cú đấm thép giáng thẳng vào mặt nó.
Tư tiên sinh hít sâu mấy hơi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại được phần nào: “Mẹ nó.”
Cậu sinh viên đại học: “Mẹ anh ấy cũng tiến hóa rồi.”
Hơn nữa cũng được anh Thẩm đón đi rồi.
“…”
Loài người có câu nói rất hay, người tốt sống không thọ, nhưng tai họa thì lưu ngàn năm.
Đón đủ người chơi, như thể muốn trút giận, Tư tiên sinh lái chiếc xe cơ giới lao đi như bay.
Những người chơi khác run rẩy sợ hãi, còn Cậu sinh viên đại học thì nghiêm túc nói với Ứng Vũ: “Nó vi phạm luật giao thông rất nhiều, nếu ở thế giới thực, tôi cảm thấy có thể nó sẽ bị bắn chết.”
Ứng Vũ không lên tiếng, Du Đồng thì liếc nhìn Cậu sinh viên đại học một cái, cậu ta ở đâu chui ra vậy?
Âm thanh thông báo của hệ thống đột nhiên vang lên, cắt ngang bầu không khí ngượng ngùng hiện tại.
Cậu sinh viên đại học ngừng lời, vểnh tai lên lắng nghe:
【Phó bản: Nội gián xuất sắc II (Phó bản nhập vai)
Độ khó phó bản: 4 sao
Nhiệm vụ chính: Vào một buổi sáng nọ, khu vực gần công ty giải trí Vương thị bất ngờ phát nổ, tuy không có thương vong, nhưng sau đó, các lãnh đạo cấp cao của công ty đã lần lượt tử vong một cách bí ẩn.
Thân phận nhân vật: Bạn là nội gián được phái từ công ty đối thủ đến, sau một thời gian dài phấn đấu tại trụ sở chính. Do ban lãnh đạo cấp cao của chi nhánh công ty giải trí Vương thị đã chết một nửa, bạn được đề bạt lên làm giám đốc ở đây. Hãy tìm ra tất cả ác quỷ ẩn nấp trong công ty và tìm cách hoàn thành tâm nguyện của chúng.
Thời gian phó bản: Một tuần.
Số lượng người chơi tham gia: 7 (Bảy linh bát lạc)】
“Giám đốc?” Cậu sinh viên đại học vô cùng ngạc nhiên trước thân phận mới của mình.
Đúng lúc này, chiếc xe đột ngột dừng lại.
Tất cả người chơi đều bị Tư tiên sinh đuổi xuống xe, lúc này trong phó bản là buổi sáng, trời âm u, tường ngoài của công ty giải trí bị cháy đen, tỏa ra mùi ẩm mốc nhàn nhạt, có lẽ là do vụ nổ cách đây không lâu như trong phần giới thiệu nhiệm vụ.
Mặc dù vậy, tấm biển hiệu màu đỏ chói “Công ty giải trí Vương thị” ở trên cùng vẫn không hề có dấu hiệu phai màu.
Cái tên này quá đặc biệt, khả năng trùng tên rất thấp.
Lại là nổ bom, lại là công ty giải trí.
Một người chơi giật giật khóe miệng: “Tôi nhớ ra có một bài đăng trên diễn đàn.”
Từ góc nhìn của anh ta, mặt đất gồ ghề lồi lõm, thậm chí việc vượt qua cái hố này để nhảy đến cổng công ty đối diện cũng là cả một vấn đề.
“… Tôi cũng vậy.” Một người chơi bên cạnh vung tay vài cái, làm động tác khởi động, chuẩn bị nhảy qua đó.
“Trời ạ!”
Trong tiếng xì xầm bàn tán, người chơi cuối cùng xuống xe cũng tối sầm mặt mũi, anh ta lớn tiếng hỏi: “Phó bản này không phải là được nâng cấp từ phó phó bản cấp thấp trên diễn đàn đấy chứ?”
Không ai trả lời, nhưng trong lòng mọi người đều đã có đáp án.
Đột nhiên, Cậu sinh viên đại học tinh mắt nhìn thấy thứ gì đó, liền gọi với theo người giao báo ven đường: “Đợi đã!”
Cậu mím môi: “Đưa cho tôi.”
Mọi thông tin trong phó bản đều đáng chú ý, mọi người xung quanh lập tức xúm lại.
Chỉ thấy trên tờ báo có đăng một dòng tít nổi bật “Lại thêm một nghệ sĩ mất tích bí ẩn?”
【Theo nguồn tin, vào tối hôm trước khi mất tích, nam nghệ sĩ mới nổi tiếng này của công ty giải trí Vương thị đã bất ngờ công khai ảnh chụp chung với bạn trai trên mạng xã hội, ngày hôm sau cả hai cùng biến mất…】
Một số người chơi thậm chí còn lướt qua nội dung quan trọng, tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào bức ảnh bên dưới.
Đó là một bức ảnh chụp hai người đang hôn má, Cậu sinh viên đại học không thể quen thuộc hơn được nữa.
“Là anh Chu.” Cậu sinh viên đại học kinh ngạc.
Ứng Vũ trầm mặc suốt cả buổi sáng, tài xế của anh ta cũng vậy.
Cuối cùng, Du Đồng không nhịn được nữa, buột miệng thốt lên: “Đây là trò chơi gia đình của cặp đôi này à?”
Hai người họ đến phó bản để đi du lịch à!
Vì quá bất ngờ, tay Cậu sinh viên đại học khẽ run lên, đúng lúc có một cơn gió thổi qua, tờ báo bay lên không trung, ‘Bộp’ một tiếng, dán lên mặt Tư tiên sinh vừa mới xuống xe.
“…”
Cậu sinh viên đại học vội vàng chạy đến, nhảy lên giật tờ báo xuống khỏi mặt Tư tiên sinh.
Tư tiên sinh cố kìm nén cơn giận muốn vặn gãy cổ cậu ta, nhưng ngay sau đó, sự chú ý của nó hoàn toàn tập trung vào tòa nhà trước mặt, hai tai thỏ giật giật dữ dội.
“Bị thiêu rụi?”
Tại sao địa điểm cốt lõi của nhiệm vụ lại có màu đen như than thế này?
Vì đây là phó bản mới được nâng cấp nên Tư tiên sinh không nắm rõ thông tin cụ thể.
Nhưng sao trông phó bản này như thể đã bị phá hủy trước khi bắt đầu vậy?!
Mùi khét quen thuộc như đưa nó trở về đêm hôm đó ở trang viên Lương Dạ, cả bầu trời như bị bóng dáng của Chu Kỳ An bao phủ.
Đột nhiên Tư tiên sinh như nhận ra điều gì đó, nó nhìn chằm chằm vào tờ báo trên tay Cậu sinh viên đại học, ánh mắt không thể rời đi.
Bức ảnh thân mật hạnh phúc kia suýt chút nữa đã khiến nó rơi lệ.
Cậu sinh viên đại học hoàn toàn không nhận ra ánh mắt đang nhìn chằm chằm từ phía trên, cậu vẫn mải mê ngắm nhìn tờ báo.
Mục giải trí hiện tại đang bàn tán xôn xao về vụ mất tích bí ẩn của Chu Kỳ An, hai ngày trước công ty còn lợi dụng chuyện này để PR, đăng tải bộ ảnh cuối cùng mà bọn họ chụp.
Trong đó thậm chí còn có những suy đoán là bọn họ bí mật hẹn hò.
Dưới làn sóng dư luận, câu chuyện này đã trở thành một câu chuyện tình yêu lãng mạn và diệu kỳ.
Cậu sinh viên đại học chợt cảm thấy nhiệt độ xung quanh đang giảm xuống, ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt của Tư tiên sinh đã đen đến mức như sắp mưa.
“…”
Cậu sinh viên đại học lặng lẽ cất tờ báo, trên đó có quá nhiều bài viết về tình yêu, cậu phải nghĩ cách mang nó ra khỏi phó bản, sau này đến thế giới mới có thể đưa cho anh Chu và anh Thẩm xem.
Điều mà người chơi quan tâm nhất vẫn là làm sao để sống sót rời khỏi phó bản, sau cú sốc ban đầu, mọi người lại tập trung vào việc làm nhiệm vụ.
Có vẻ như phó bản này đã bị ép thăng hạng cấp bậc.
Lúc này quản lý quản lý bọn họ mới đi ra, từ phía đối diện nhảy một phát đến trước mặt mọi người.
Nhiệm vụ chính của cô ta là kiểm tra số lượng nhân viên mới, nhìn thấy Cậu sinh viên đại học cũng chỉ bắt tay qua loa cho có lệ.
Trước đây cũng đã từng có lãnh đạo cấp cao đột ngột được điều động đến đây, hầu như không có thực quyền, hơn nữa chưa được bao lâu thì đã bất ngờ qua đời, đối với vị giám đốc mới này, đương nhiên cô ta cũng không quá coi trọng.
“Triệu Hồng Thành, Lý Đồ Đồ…” Quản lý vừa kiểm tra danh sách vừa đọc tên các nghệ sĩ ký hợp đồng mới với giá rẻ mạt.
Đến lượt Tư tiên sinh, cô ta cau mày.
Vị này đã hẹn trước là đến trông cửa, nhưng bây giờ cửa ra vào đã bị nổ tung, lấy đâu ra cửa mà trông.
“Anh chuyển sang làm lao công đi.”
Vừa hay nhân viên vệ sinh trước đó đã chuyển công tác, còn trống một vị trí.
Tư tiên sinh: “…”
Sao lúc bom nổ không nổ chết cô ta luôn đi?
Xác nhận đủ người, quản lý cất danh sách: “Đi thôi, theo tôi vào trong.”
Nói xong, cô ấy dẫn đầu nhảy qua bên kia.
Một người chơi phía sau giật giật khóe miệng, hỏi ra nỗi lòng của mọi người: “Tại sao không bắc tạm một cái cầu?”
Cho dù là đặt một tấm ván cũng được mà.
Quản lý thản nhiên nói: “Vị giám đốc trước đã mời một thầy phong thủy, ông ấy nói như vậy là không may mắn.”
“…” Nhảy qua nhảy lại thì may mắn chắc?
Thực ra, quản lý không nói thật, hiện tại mọi người đều mong ngã gãy chân, không những được nhận tiền bồi thường tai nạn lao động, mà còn có thể đến bệnh viện nằm nghỉ dưỡng, tạm thời rời xa công ty này.
Nếu không phải vì cô ta là vũ công, rất coi trọng đôi chân, nói không chừng đã giả vờ trẹo chân từ lâu rồi.
Công ty giải trí Vương thị đang trên đà xuống dốc, với tư cách là dòng máu mới được bơm vào, nhiệm vụ đầu tiên của tất cả người chơi sau khi vào phó bản là tham gia bữa tiệc rượu. Sau khi tham quan công ty, người chơi được xe chuyên dụng đưa đến khách sạn, yêu cầu trong bữa tiệc tối nay, ít nhất phải tìm ra một con quỷ ẩn nấp trong phòng bao.
Trên đường đi, Ứng Vũ đã tìm được cơ hội, nhét cho Cậu sinh viên đại học một đạo cụ: “Đây là đạo cụ thu hút thù hận, lát nữa cậu kích hoạt nó, trong bữa tiệc cố tình thể hiện một số điểm đáng ngờ.”
Cậu sinh viên đại học gật đầu, vẻ mặt ngơ ngác.
Ở bên kia, Tư tiên sinh đã dùng một vài thủ đoạn để chuyển từ nhân viên vệ sinh thành vệ sĩ, sắc mặt u ám đi theo đoàn người.
Nhưng mà, thân phận này lại thuận tiện cho nó xem kịch hay của những người chơi khác.
Tốt nhất là cái tên sinh viên đại học ngu ngốc kia có thể bị quái vật xé xác, tiện thể nó còn có thể hấp thụ năng lượng từ máu thịt tỏa ra.
Cậu sinh viên đại học tự biết thân biết phận, sau khi vào phòng bao không lâu, cậu ta đã chủ động cụng ly trò chuyện với các lãnh đạo cấp cao khác, thu hút sự chú ý của NPC, tạo điều kiện cho Ứng Vũ và những người khác tìm kiếm manh mối. Đồng thời, theo lời dặn dò của Ứng Vũ, cậu cố tình dò hỏi thông tin, thể hiện mình rất quan tâm đến những bí mật bên trong công ty.
Tiếc là cậu đã đánh giá quá cao tửu lượng của mình.
Rượu trong bữa tiệc tối nay có chứa một lượng độc tố nhỏ, không chỉ gây tê liệt thần kinh mà còn có tác dụng tương tự như thuốc khai thật trong hiện thực.
Một vị lãnh đạo cấp cao ngồi quanh bàn tròn đột nhiên nở nụ cười quái dị, ông ta chủ động nâng ly kính vị lãnh đạo mới.
Nhìn Cậu sinh viên đại học đang choáng váng, ông ta giả vờ như vô ý hỏi: “Nghe nói cậu còn có chỗ làm tốt hơn, tại sao lại nhất quyết đến công ty chúng tôi?”
Ứng Vũ nheo mắt, xoay chiếc nhẫn đầu lâu phiên bản mới, âm thầm đo lượng âm khí của vị lãnh đạo cấp cao vừa lên tiếng.
Những người chơi khác thì trong lòng giật thót, đặc biệt là khi phát hiện ra ánh mắt của vị lãnh đạo cấp cao kia còn liếc nhìn xung quanh một vòng, dự cảm chẳng lành trong lòng bọn họ càng thêm mãnh liệt.
Đây là đang nghi ngờ thân phận và mục đích đến đây của bọn họ sao?
Chỉ cần trả lời sai một chút, chẳng phải tất cả đều sẽ gặp nguy hiểm sao?
Trong mắt một người chơi chợt lóe lên tia sáng, nhìn thấy Cậu sinh viên đại học đang lờ đờ, hắn ta đang tính, không biết có nên mạo hiểm ra tay đánh ngất cậu ta trước hay không.
Ngay khi bọn họ còn đang do dự, Cậu sinh viên đại học đã lên tiếng trước.
Cậu khẽ ợ một tiếng nho nhỏ, sau đó đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, khiến mọi người giật mình.
“Vì tình yêu.”
Giọng điệu của Cậu sinh viên đại học vô cùng kiên định.
Anh Chu và anh Thẩm đã từng đến phó bản này, có lẽ là sự sắp đặt của số phận, đã để cậu cũng đến đây, có thể mang những bài viết này đến thế giới mới, coi như là món quà lưu niệm không thể thiếu trong chuyến du lịch.
Tình yêu?
Vị lãnh đạo cấp cao kia sững sờ.
Chẳng lẽ trong công ty có nghệ sĩ hoặc đồng nghiệp nào đó mà cậu ta để ý sao? Mẹ kiếp, vừa mới mất đi một tên ngốc yêu đương não tàn, công khai chuyện yêu đương trên mạng xã hội, giờ lại xuất hiện thêm một tên nữa sao?!
Rõ ràng có cơ hội ra mắt, vậy mà trong đầu chỉ toàn nghĩ đến yêu đương, đúng là không biết quý trọng.
Lũ oắt con chết tiệt, không hiểu được giá trị của việc được sải bước trên thảm đỏ.
Trong đá mắt vị lãnh đạo cấp cao kia lóe lên tia máu.
Ứng Vũ đã nhanh chóng nắm bắt được vài giây thần trí của đối phương không tập trung, tiếp tục tiến hành thử nghiệm, xác định ông ta đã bị quỷ nhập.
【Nhiệm vụ phụ – Tìm ác quỷ trong phòng bao đã hoàn thành.】
Nhiệm vụ tối nay đã hoàn thành một cách hết sức suôn sẻ, Ứng Vũ ra hiệu cho Cậu sinh viên đại học, bảo cậu tìm cớ kết thúc bữa tiệc.
Ai ngờ tửu lượng của cậu ta lại giống hệt như nhân phẩm, cảm giác choáng váng do độc tố gây ra vẫn chưa tan biến.
Vừa nhìn thấy Tư tiên sinh, suy nghĩ của Cậu sinh viên đại học càng thêm mơ hồ, khi đến thế giới mới, phải làm sao để giải quyết vấn đề cung cấp xe cộ cho anh Chu đây?
Nghe nói gần đây giá xăng dầu đang tăng.
Cậu không nhịn được, nâng ly hỏi: “Tư tiên sinh, ông có đồng ý tiếp thêm nhiên liệu cho tình yêu đẹp của họ không?”
Tư tiên sinh: “…”
Tiếp thêm mẹ mi.
Hết chương 199.
