Chương 2: Chiếc Ô

 

Chương 2: Chiếc Ô

 

Khoảng ba giờ chiều, khi Chung Thận đến thì thư ký Phương đã rời đi.

 

Chung Thận lái chiếc Ferrari SF90 màu trắng, món quà Hề Vi tặng sáu tháng trước. Khi đó không phải lễ lạt gì, cũng chẳng phải ngày kỷ niệm, chỉ là Hề Vi muốn mua xe mới, chọn trúng hai chiếc, phân vân mãi không quyết định được, cuối cùng quyết định mua cả hai, chiếc ít yêu thích hơn thì tặng cho Chung Thận.

 

Dù Hề Vi cho hay cướp đoạt, Chung Thận đều vui vẻ nhận lấy, không nói thích hay không. Vì Hề Vi cũng chẳng quan tâm cậu có thích hay không, tặng cậu chỉ để cho cậu lái xe nhìn cho đẹp mắt.

 

Nghe thấy tiếng xe dừng bên ngoài, Hề Vi đang ngồi trên sofa ngẩng đầu nhìn ra cửa.

 

Chung Thận đi vào cùng với chú chó. Hai bảo bối trong nhà đều quen cậu, coi cậu như chủ nhân thứ hai, nũng nịu với Chung Thận những điều không dám làm với Hề Vi, cọ đến nỗi áo khoác của Chung Thận dính đầy lông chó, còn có cả bùn đất dính từ ngoài vườn vào.

 

Quản gia hơi ngại ngùng: “Cậu Chung, để tôi làm sạch giúp cậu…”

 

“Cảm ơn.” Chung Thận cởi áo khoác, khẽ mỉm cười. Cậu không hay cười, ngay cả đóng phim cũng không nhận vai diễn hay cười, nụ cười gượng gạo lướt qua khóe miệng, giây sau đã trở lại bình thường.

 

Hôm nay cậu đi một đôi bốt da màu đen, làm tôn lên đôi chân dài miên man, lách qua hai chú chó đang quấn quýt, bước đến trước mặt Hề Vi. Thân hình cao một mét tám chín phủ bóng râm xuống, cậu cúi đầu nhìn Hề Vi vài giây, không chào hỏi cũng không cười. Rõ ràng vừa rồi còn lịch sự với quản gia, nhìn thấy Hề Vi lại như thể cơ mặt bị liệt, bất động.

 

Hề Vi ngồi dựa lưng vào sofa, tay cầm một cuốn sách, tư thế thoải mái không vì cậu đến mà thay đổi, anh chỉ vào bên cạnh, nói: “Ngồi đi.”

 

Lời vừa dứt, Chung Thận lại không nhúc nhích. Hề Vi ngẩng đầu liếc nhìn, còn chưa kịp nói gì, bóng râm trước mắt đột nhiên phóng đại, Chung Thận bất ngờ cúi người áp sát, ghì chặt anh vào sofa, hôn xuống.

 

Nụ hôn xa cách ba tháng, có phần mãnh liệt hơn trước một chút. Chỉ một chút thôi.

 

Chung Thận kìm nén hơi thở, mang theo dáng vẻ công việc, ba phần giả dối bảy phần kiềm chế, tay di chuyển đến eo anh, ôm chặt vào lòng.

 

“Cậu thật là…..” Hề Vi bị hôn đến khó thở, “Chuyên nghiệp quá nhỉ.”

 

“Ừ.” Chung Thận đáp lại mơ hồ, cảm thấy bầu không khí đã đủ, liền kết thúc vào lúc thích hợp, vuốt phẳng trang sách bị nhàu, tiện tay chỉnh lại cổ áo cho Hề Vi, rồi rời khỏi người anh.

 

Giây trước còn quấn quýt hôn nhau, giây sau đã ngồi cách xa hai mét, diễn xuất của Chung Thận rốt cuộc là tệ hay giỏi, thật khó đánh giá. May mà Hề Vi không truy cứu, dẫn cậu vào phòng ăn, dặn dò nhà bếp một tiếng rồi bắt đầu dùng bữa.

 

Gần như mỗi lần gặp mặt đều theo trình tự giống nhau: ăn cơm, sau đó lên giường.

 

Nhưng hôm nay có chút khác biệt.

 

“Vừa rồi Phương Trữ nói với tôi, gần đây cậu đang đầu tư sao?” Hề Vi bưng ly nước lên uống một ngụm, ánh mắt dò xét nhưng không sắc bén, lướt qua người Chung Thận, người sau lại hơi khựng lại.

 

“Ừ.” Chung Thận không phủ nhận, ngẩng đầu nhìn Hề Vi một cái, không đợi anh nói tiếp, cậu siết chặt bàn tay đang cầm nĩa rồi từ từ buông ra, bổ sung một câu, “Sao vậy?”

 

“Không có gì, chỉ là tùy tiện hỏi chuyện một chút thôi.”

 

“…”

 

Hề Vi ăn uống rất tao nhã, nhìn là biết được giáo dục rất tốt. Biểu cảm cũng là một phần trong giáo dưỡng của anh, lạnh nhạt, không để lộ sơ hở. Chung Thận im lặng một lúc, “Anh có phiền không?”

 

“Không.” Hề Vi bình tĩnh nói.

 

Chuyện này thì có gì mà phải phiền?

 

Vừa rồi khi thư ký Phương nghiêm túc báo cáo, Hề Vi đã cảm thấy anh ta làm quá lên, rõ ràng là xem phim cung đấu nhiều quá, đầy bụng mưu mô quỷ kế.

 

Theo lời Phương Trữ, Chung Thận mưu mô sâu sắc, tham vọng bộc lộ, giấu Hề Vi đi đầu tư, hành động không ít, ngay cả bộ phim cậu mới đóng máy gần đây cũng là do cậu tự đầu tư, chứng tỏ Chung Thận đã không còn bằng lòng làm một diễn viên bình thường, muốn lên bờ làm ông chủ.

 

Hề Vi không cho là vậy: “Vậy thì sao?”

 

Thư ký Phương nghe vậy thì cứng họng, sống động như một quân sư không được minh chủ trọng dụng, ánh mắt đầy oán niệm: “Ngài không cảm thấy cậu ta làm vậy là muốn thoát khỏi ngài sao? Đợi đến ngày cậu ta thành công lui về hậu trường, không cần phải tự mình ra mặt nữa, liệu có còn nghe lời ngài như bây giờ không? Rõ ràng là cậu ta đã có ý đồ riêng, muốn…..”

 

“Muốn tạo phản?” Hề Vi bật cười, “Anh xem tôi là ai? Chủ nô?”

 

Thư ký Phương: “…”

 

Theo Hề Vi thấy, dù Chung Thận muốn làm diễn viên hay làm ông chủ, đều là chuyện của Chung Thận. Quan hệ của bọn họ nói là bao nuôi, còn không bằng nói là hai bên hợp tác theo như nhu cầu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đã là hợp tác thì sẽ có ngày đường ai nấy đi, anh không có hứng thú can thiệp vào tương lai của Chung Thận.

 

Hơn nữa Chung Thận hẳn là cũng không có ý định giấu giếm anh, chỉ là không nói mà thôi. “Giấu giếm” và “Không nói” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, quan hệ của bọn họ chưa thân thiết đến mức có thể bàn bạc sâu xa về kế hoạch tương lai, Chung Thận làm như vậy cũng hợp tình hợp lý, không thể trách cứ.

 

Hề Vi tập trung ăn cơm, không nhắc đến chuyện này nữa. Những chủ đề khác cũng không nói chuyện được, tương đối im lặng là trạng thái thường thấy giữa anh và Chung Thận. Trong mắt người khác, có lẽ điều này rất kỳ quái, nhưng đối với Hề Vi, đây chính là chìa khóa để anh và Chung Thận duy trì được bảy năm.

 

Một mối quan hệ ôn hòa, không can thiệp lẫn nhau, vì không phát triển nên mãi mãi giữ được sự ổn định, chính là mối quan hệ mà Hề Vi thích nhất.

 

******

 

Bữa cơm diễn ra rất chậm, lúc sắp kết thúc thì Hề Vi nhận được một cuộc gọi, là thư ký Phương báo cáo, anh ta nói mình đã xử lý xong chuyện hot search, sẽ cố gắng hết sức để giảm thiểu tổn hại đến danh tiếng của Chung Thận, đồng thời nói sơ qua về cách thức và chi tiết xử lý.

 

Hề Vi không kiên nhẫn nghe, chỉ ừ một tiếng rồi cúp máy, cùng Chung Thận lên lầu đi ngủ.

 

Trời còn chưa tối, đương nhiên không phải ngủ thật.

 

Bọn họ cùng nhau tắm rửa đơn giản, sau đó kéo rèm cửa, tắt đèn, ngã xuống giường. Bình thường đến bước này, hoặc là Chung Thận chủ động, hoặc là Hề Vi chủ động, rất nhanh sẽ vào chuyện chính.

 

Nhưng hôm nay bầu không khí lại có chút căng thẳng khó tả, không ai động đậy. Hề Vi cảm thấy, có lẽ là do cuộc điện thoại vừa rồi. Anh hỏi: “Cậu đang nghĩ đến chuyện hot search sao?”

 

Chung Thận gật đầu: “Ừ, nhưng không phải chuyện hôm nay.”

 

“Chuyện gì?”

 

“Bảy năm trước.” Cậu hạ giọng, “Ngày anh quen tôi, là lần đầu tiên tôi lên hot search….. Anh còn nhớ không?”

 

“……”

 

Đương nhiên là nhớ, Hề Vi chưa đến nỗi quên cả lý do bọn họ quen biết.

 

Nói ra cũng là trùng hợp. Năm đó Chung Thận là sinh viên năm hai của trường Điện ảnh Hải Kinh, chỉ mới quay vài đoạn phim ngắn nghiệp dư, chưa chính thức ra mắt, nhưng lại bất ngờ nổi tiếng nhờ một bức ảnh chụp trên phố.

 

Bức ảnh do ai chụp đã không còn ai biết, nhưng cư dân mạng đều kinh ngạc trước nhan sắc của Chung Thận, khen anh là nam thần trong mơ, hot boy trường học, không hiểu sao lại đẩy anh lên hot search.

 

Lúc đó Chung Thận mười chín tuổi, non nớt, ngây thơ đến mức chưa từng yêu đương. Còn Hề Vi hai mươi hai tuổi, vừa mới come out với gia đình, một câu “Con thích con trai” đã đưa ông nội vào bệnh viện. Nửa tháng sau đó, Hề gia như địa ngục trần gian, u ám, gà bay chó sủa mãi không yên.

 

Hề Vi nhân cơ hội đó dọn ra ngoài.

 

Ngày chuyển nhà, bạn bè “Nhận mệnh” khuyên anh quay đầu là bờ, nói một câu “Cậu còn chưa từng yêu đương, sao biết mình thích con trai? Hay là thôi đi”. Hề Vi lần đầu tiên nghe nói, hóa ra giới tính cũng có thể “Thôi đi”, anh cười lạnh một tiếng: “Cậu nói đúng, để tôi thử yêu đương xem sao.”

 

Bạn bè: “…..”

 

Lúc đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận, nhưng khi Hề Vi nhìn thấy bức ảnh của Chung Thận trên hot search, anh đột nhiên cảm thấy thử xem sao cũng được.

 

Vừa hay là cùng thành phố, mọi thứ đều thuận tiện. Nhưng vị thái tử này không có ý thức theo đuổi người khác, anh cũng không phải thật sự động lòng, giống như đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi yêu thích thì muốn bỏ tiền mua về, chiếm làm của riêng.

 

Chung Thận chính là món đồ chơi của anh.

 

Lần đầu tiên gặp mặt trực tiếp là vào một ngày mưa. Bảy năm qua, những kỷ niệm khi ở bên Chung Thận, hầu như Hề Vi không còn nhớ rõ lắm, nhưng hình ảnh Chung Thận bước về phía anh trong màn mưa ngày hôm đó, anh lại khó lòng quên được.

 

Ở khu phố quán bar, tiếng nhạc xập xình, nước mưa chảy tí tách trên những tấm biển hiệu neon. Hề Vi cầm một chiếc ô trong suốt, không phải đang đợi Chung Thận, mà là đang định rời đi. Nhưng Chung Thận lại xuất hiện vào lúc này, được thư ký đưa đến trước mặt anh, lần đầu tiên gọi tên anh: “… Hề Vi?”

 

Hề Vi gật đầu. Cả người Chung Thận ướt sũng, áo khoác, tóc tai, trên mặt, đều là nước mưa. Mưa quá lớn, Hề Vi mơ hồ cảm thấy trong vô số giọt nước chảy xuống từ khuôn mặt cậu, hình như có cả nước mắt, nhưng rất nhanh sau đó Chung Thận đã mỉm cười, chứng minh đó chỉ là ảo giác.

 

“Sau đó tôi đã nghĩ…..” Chung Thận đè lên người Hề Vi, môi cách môi anh chưa đầy một tấc, “Lúc đó anh lạnh lùng như vậy, một mình che ô, để tôi dầm mưa.”

 

Hề Vi nghẹn lời, im lặng không đáp. Chung Thận cũng không cần anh trả lời.

 

Người ta thường tự biết mình là ai – bọn họ không có tình cảm gì có thể cùng nhau che chung một chiếc ô, bảy năm trước không có, hôm nay vẫn như vậy.

 

Hết chương 2.

Chương 2: Chiếc Ô

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên