Chương 2: Khai Giảng
Chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi đã tóm gọn cả cuộc đời bi thảm này của Hồ Tiểu Điệp, đến nỗi ngay cả một người có khả năng đồng cảm không mạnh như Quý Nam Tinh, khi thuật lại sơ lược về cuộc đời cô, cũng có thể tưởng tượng được sự tuyệt vọng của Hồ Tiểu Điệp lúc bấy giờ.
Biết bao nhiêu người cả đời chỉ mong cầu có được một mái nhà để che mưa che nắng, huống hồ là một người đã nửa đời cô độc như Hồ Tiểu Điệp.
Căn nhà nhỏ bé ấy gánh vác cả hy vọng và dũng khí để cô tiếp tục sống trong tương lai.
Dự án bị bỏ dở, kiện cáo cũng không có kết quả gì. Hồ Tiểu Điệp đã cùng những người mua nhà khác gây náo loạn, đã khóc, đã cầu xin, nhưng khu vực này cuối cùng vẫn phải ngừng thi công.
Giàn giáo bị dỡ bỏ, công nhân cũng rời đi, cỏ dại dần mọc lên. Những người mua nhà từng cùng nhau gây chuyện, gào thét khi xưa cũng dần im hơi lặng tiếng, dường như chẳng còn ai ôm hy vọng nữa.
Nhà không được bàn giao, nhưng khoản vay thì vẫn phải tiếp tục chi trả. Chi phí chìm khiến Hồ Tiểu Điệp không tài nào rút lui được, cũng không dám rút lui, cho đến khi cuộc suy thoái kinh tế dẫn đến đợt sa thải nhân viên quy mô lớn, cô đến cả công việc cũng không còn. Đây đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết cô.
Cô gái hai mươi tám tuổi ấy, đêm hôm đó đã trèo lên tòa nhà bỏ hoang này, trèo lên đúng tầng lầu mà trước đây hầu như ngày nào cô cũng đến ngó một cái, đếm xem nhà mình ở đâu, rồi gieo mình xuống.
Cái chết không phải là dấu chấm hết cho tất cả. Chết trong uất hận, âm hồn của Hồ Tiểu Điệp không tan, lòng hận thù mãnh liệt đã giúp cô dần khôi phục lại thần trí như lúc còn sống sau thất đầu, cuối cùng trở thành oan hồn vất vưởng nơi nhân gian.
Bất động sản Vinh Thịnh chính là chủ đầu tư của khu nhà bỏ hoang này, và việc dự án bị đình trệ cũng có nguyên nhân sâu xa.
Quý Nam Tinh cũng không biết nhiều về những bí mật kinh doanh cụ thể, những thông tin cậu biết được đều là do theo dõi Hồ Tiểu Điệp mấy ngày nay mà có.
Nguyên nhân cốt lõi khiến dự án bị bỏ dở là do đứt gãy chuỗi vốn đầu tư. Nhưng việc đứt gãy chuỗi vốn này lại được chia thành hai loại: do yếu tố bất khả kháng và do con người gây ra. Nguyên nhân thực sự khiến khu dân cư này bị bỏ hoang là do Bất động sản Vinh Thịnh cố tình sắp đặt.
Nói một cách đơn giản thì ông chủ của Vinh Thịnh đã dùng chiêu bài trì hoãn, đem số tiền có được từ việc bán trước nhà đi đầu tư vào các dự án khác, dẫn đến chuỗi vốn của công trường bị đứt đoạn và buộc phải ngừng thi công. Ông ta cứ lần lữa mãi, miệng thì nói sẽ giải quyết sớm nhất có thể, nhưng thực chất chẳng hề có ý định giải quyết gì.
Mục đích là để khu nhà bỏ hoang này gán nợ cho ngân hàng, để ngân hàng tịch thu, trở thành tài sản xấu bị đem ra bán đấu giá rồi sau đó mua lại với giá rẻ. Đổi một công ty khác để tái cơ cấu, cùng với giá nhà tăng lên sau vài năm, khu dân cư được thi công trở lại sẽ được bán ra với giá cao hơn nữa.
Chỉ một chiêu bài trì hoãn đã giúp Vinh Thịnh vừa có thêm vốn lưu động trong tay để đầu tư vào các dự án khác kiếm lời, vừa có thể mua lại dự án bỏ hoang với giá bèo, sau đó lại kiếm được một khoản kếch xù nhờ giá nhà đã tăng vọt ở thời điểm hiện tại.
Chỉ cần vứt bỏ lương tâm thì có đầy cách để kiếm tiền.
Biết được sự thật này, Hồ Tiểu Điệp lòng đầy oán hận, lý trí bị oán khí ngút trời cuốn phăng đi, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một ý niệm báo thù.
Tiếc là ông chủ của Vinh Thịnh cũng có chút mánh khóe. Đi đêm nhiều, có lẽ cũng từng thật sự gặp phải ma quỷ nên trên người luôn mang theo pháp khí phòng thân, khiến Hồ Tiểu Điệp không tài nào đến gần được.
Thế là Hồ Tiểu Điệp bắt đầu ra tay với từng người đã tham gia vào chuyện này, giết hết người này đến người khác.
Giết người rồi, oán khí hóa thành sát khí, sức mạnh của bản thân cũng ngày một lớn mạnh hơn, cuối cùng trở thành lệ quỷ không còn đường quay đầu.
Quý Nam Tinh gõ xong chữ cuối cùng, nộp đơn xin kết thúc vụ án rồi gập máy tính lại.
Quý Nguyên Đình đang lái xe bèn liếc nhìn cậu, hỏi: “Viết xong rồi à?”
Quý Nam Tinh “ừm” một tiếng: “Em viết xong rồi.”
Một cuộc đời bi thảm của một cô gái, một ông chủ lòng dạ đen tối vơ vét của cải một cách táng tận lương tâm, và tổng cộng chín mạng người.
Quý Nguyên Đình hai tay đặt trên vô lăng, chú ý đèn giao thông phía trước, dường như bâng quơ hỏi: “Em thấy cô ta đáng thương à?”
Vẻ mặt Quý Nam Tinh có hơi thờ ơ: “Người đáng thương là Hồ Tiểu Điệp.” Chứ không phải con lệ quỷ đã bị hận thù chiếm hết lý trí kia.
Lý do trở thành lệ quỷ chắc chắn đều bắt nguồn từ một quá khứ bi thảm. Từ nhỏ Quý Nguyên Đình đã theo sư phụ và cũng đã chứng kiến không ít, cũng từng có lúc hoang mang và nghi ngờ, thậm chí vì đồng cảm với quá khứ thảm thương của những con lệ quỷ ấy mà không nỡ ra tay, cuối cùng lại gây ra họa lớn hơn.
Vì vậy, đối mặt với tiểu sư đệ nhỏ tuổi nhà mình, Quý Nguyên Đình vẫn muốn cố gắng khai thông cho cậu nhiều nhất có thể, ít nhất là để cậu bớt đi những con đường vòng mà mình đã từng đi năm xưa.
Nhưng xem ra, rõ ràng là tiểu sư đệ lại thông suốt hơn anh ta rất nhiều.
Màn báo thù của nữ quỷ bắt đầu bằng việc đứa con trai bảy tuổi của giám đốc dự án Bất động sản Vinh Thịnh mất tích sau giờ học. Cuối cùng, thi thể được tìm thấy trong tòa nhà bỏ hoang cách nhà cậu bé vài cây số, thân thể nhỏ bé bị treo cổ giữa một đống cỏ dại.
Cái chết của đứa trẻ quá đỗi kỳ dị, tin tức bị lan truyền trên mạng, lời đồn ma giết người cũng dần lan ra. Cục Quản lý đã đặc biệt đến hiện trường kiểm tra, phát hiện ra khí tức còn sót lại của Địa Phược Linh, nhưng lại không thấy oan hồn đâu, thế là vụ án này được xếp vào cấp C.
Bảy ngày sau, vợ chồng vị giám đốc đó cũng nhảy lầu tự sát tại nơi con trai mình bị treo cổ.
Tiếp đó là một trong những cổ đông tham gia vào dự án khu nhà bỏ hoang, cả gia đình bốn người chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Chiếc xe ngay sát bên họ thậm chí còn không bị một vết xước, duy chỉ có xe của gia đình vị cổ đông đó là đâm vào rào chắn, chết vô cùng thảm khốc.
Trong vòng một tháng đã có bảy người chết, mà người chết lại đều là người của Tập đoàn Vinh Thịnh. Những kẻ có tật giật mình lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, bèn huy động các mối quan hệ, kẻ thì để tự bảo vệ mình, người thì muốn tìm ra lệ quỷ để diệt cỏ tận gốc.
Một trong số đó đã dùng một phương pháp âm độc để tìm ra tung tích của Hồ Tiểu Điệp. Đáng tiếc, vị thiên sư mà gã cổ đông này tìm đến bản lĩnh không đủ, cuối cùng cả hai đều chết thảm trong nhà, máu tươi vương khắp căn phòng.
Sau khi đã có chín người chết, Quý Nam Tinh cũng đã lần ra được dấu vết của Hồ Tiểu Điệp, lúc đó cô đã từ một Địa Phược Linh hóa thành lệ quỷ.
Vì vậy, Hồ Tiểu Điệp khi bị bắt mới không cam tâm đến thế, kẻ thù mà cô căm hận nhất, ông chủ của Vinh Thịnh, vẫn chưa chết.
Nhưng cô cũng đã giết rất nhiều người vô tội, từ lâu đã mất đi lý trí của một con người. Nếu cứ để mặc, sẽ chỉ có thêm nhiều người chết, tất cả những người từng có liên quan đến cô, từ ông chủ đã sa thải cô, đồng nghiệp từng gây khó dễ cho cô, cho đến cả mẹ, cha dượng và em gái của cô, cũng đều sẽ bị cô giết chết.
Quý Nam Tinh dù có thương xót cho quá khứ của cô, cũng không thể giữ cô lại được nữa.
Trời dần hửng sáng, sau khi bàn giao xong nhiệm vụ, Quý Nam Tinh cố gắng gượng một lúc, cuối cùng thực sự không chống lại được cơn buồn ngủ, bèn ngáp một cái rồi muốn tìm tư thế thoải mái để ngủ bù.
Dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ nữa, Quý Nguyên Đình đưa lại chuỗi niệm châu cho Quý Nam Tinh. Giữa chuỗi niệm châu ba mươi sáu hạt có xâu một chiếc chuông nhỏ hình hoa loa kèn đang nở. Cả chuông và chuỗi niệm châu đều là pháp khí của Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh nhận lấy chuỗi niệm châu, quấn từng vòng quanh tay, sau khi theo thói quen sờ đến chiếc chuông thì sững người, cậu quay đầu nhìn sư huynh một cái, lát sau thì mỉm cười.
Đôi mày mắt thanh tú lạnh lùng dường như cũng ấm lên vài phần trong ánh sáng đang dần tỏ rạng: “Cảm ơn sư huynh.”
Quý Nguyên Đình nghe vậy cũng cười, chỉ nói: “Em ngủ đi, đã thức mấy hôm rồi còn gì.”
Quý Nam Tinh “Vâng” một tiếng, sau đó mới thực sự thả lỏng mà thiếp đi.
Quý Nguyên Đình tiếp tục lái xe. Mặt trời từ từ nhô lên, từng chút một xua đi cái lạnh của màn đêm. Thiếu niên ở ghế phụ lái ngủ rất say, chiếc chuông nhỏ màu vàng được cậu nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay.
Trong chiếc chuông đó có chứa một hồn một phách còn sót lại của Hồ Tiểu Điệp.
Quý Nguyên Đình rất hiểu đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn. Quý Nam Tinh đã thức trắng mấy đêm không ngủ để truy lùng tung tích, vốn dĩ không phải để đuổi cùng giết tận. Cậu biết Hồ Tiểu Điệp một khi rơi vào tay bất kỳ thiên sư nào, dù cho mục đích giết người của cô có là gì, thì kết cục cuối cùng chắc chắn cũng là hồn bay phách tán.
Vì vậy, cậu phải giải quyết cô trước khi các thiên sư khác bắt được.
Với cô gái cả đời chưa từng được đối xử công bằng này, Quý Nam Tinh muốn đối xử với cô công bằng một lần. Đánh tan hai hồn sáu phách của cô là cái giá phải trả cho việc sát hại người vô tội, còn giữ lại một hồn một phách là cho cô một tia hy vọng sống cuối cùng.
Quý Nam Tinh sẽ không đi thương hại một con lệ quỷ giết người vô tội vạ, nhưng cậu thương xót cho Hồ Tiểu Điệp khi còn là một con người.
Xe từ từ dừng lại gần trường học, Quý Nguyên Đình không khách sáo búng ngón tay lên trán thiếu niên đang ngủ say.
Người vừa mới ngủ say chưa được bao lâu lại giật mình tỉnh giấc, thấy là sư huynh, cậu còn có chút tủi thân mà xoa trán: “Sư huynh đánh em làm gì?”
Quý Nguyên Đình: “Sau này có suy nghĩ gì thì cứ nói thẳng, sư huynh của em đây tuy năm xưa vì một phút lòng trắc ẩn mà tha cho lệ quỷ rồi gây họa, nhưng cũng không vì thế mà căm ghét tất cả ma quỷ, cũng không căm ghét cái ác đến mức muốn đuổi cùng giết tận tất cả yêu ma quỷ quái. Nếu không phải vì quá hiểu em, anh đã thật sự dùng một tấm Lôi Phù đánh cho Hồ Tiểu Điệp hồn bay phách tán rồi, thế thì công sức mấy ngày nay của em chẳng phải đổ sông đổ bể hết sao.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Đó cũng là số mệnh, là quả báo mà cô ta gieo, vốn dĩ đã đáng phải hồn bay phách tán rồi.”
Cậu có ý định giữ lại một tia hy vọng sống này và cũng đã cố gắng vì nó, nhưng kết quả ra sao, Quý Nam Tinh sẽ không cưỡng cầu.
Quý Nguyên Đình hỏi: “Bên phía Vinh Thịnh em có thu dọn tàn cuộc không?”
Quý Nam Tinh lập tức lộ vẻ nghi hoặc: “Thu dọn tàn cuốc cái gì chứ?”
Quý Nguyên Đình: “Lời nguyền của Hồ Tiểu Điệp.”
Người mà Hồ Tiểu Điệp căm hận nhất là ông chủ của Vinh Thịnh. Lời nguyền mà cô đã dùng hết oán khí để giáng xuống trước khi tấm Lôi Phù rơi xuống, mục tiêu lớn nhất cũng chính là ông chủ của Vinh Thịnh.
Mặc dù ông chủ của Vinh Thịnh có pháp khí hộ thân, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là người thường. Lời nguyền của lệ quỷ đối với thiên sư chỉ cần phất tay là có thể hóa giải, vì vốn dĩ không phải là nhân quả trực tiếp. Nhưng đối với người thường có mối nhân quả sâu đậm như vậy thì lại không dễ dàng hóa giải được.
Quý Nam Tinh nói: “Nhiệm vụ em nhận là giải quyết lệ quỷ, những chuyện khác thì có liên quan gì đến em đâu.”
Lời nguyền của lệ quỷ, cái thứ nhân quả báo ứng này thì liên quan gì đến cậu chứ, cậu đâu phải cảnh sát Thái Bình Dương mà đi lo chuyện bao đồng.
Hơn nữa, cậu có linh cảm chuyện này có lẽ vẫn chưa kết thúc.
Hồ Tiểu Điệp chết cách đây hai năm, chấp niệm quá nặng, oán hận quá sâu lại thêm việc tự sát, thế nên đã trở thành Địa Phược Linh.
Địa Phược Linh sẽ mãi mãi bị giam cầm tại nơi mình chết và không thể rời đi. Chỉ cần người khác không bước vào phạm vi của Địa Phược Linh, thì nó không thể giết người.
Nhưng Hồ Tiểu Điệp thì lại khác, sau hai năm làm Địa Phược Linh, lại đột nhiên thoát khỏi sự trói buộc, dụ dỗ đứa trẻ ở cách đó vài cây số đến rồi giết chết, sau đó oán khí hóa thành sát khí, sức mạnh tăng vọt.
Từ một người thường bất lực không thể tự vệ, cô đã giết hết người này đến người khác, thậm chí là cả thiên sư. Sức mạnh tăng lên nhanh chóng, nếu không phải bị cậu giải quyết, chẳng bao lâu nữa Hồ Tiểu Điệp đã có thể phá được pháp khí trên người ông chủ Vinh Thịnh rồi giết ông ta.
Quý Nam Tinh có chút tò mò, làm thế nào mà Hồ Tiểu Điệp lại thoát khỏi được sức mạnh trói buộc của vùng đất.
Đáng tiếc là dù ở tòa nhà bỏ hoang nơi Hồ Tiểu Điệp chết, hay trên chính bản thân cô, Quý Nam Tinh đều không nhìn ra được manh mối gì.
Những chuyện tạm thời chưa có lời giải, Quý Nam Tinh cũng gác lại. Cậu trước nay không phải là người thích tự làm phiền mình.
Chợp mắt ngủ một lúc, cơn buồn ngủ không những không giảm mà còn nặng hơn. Suốt bảy ngày ròng rã theo dõi Hồ Tiểu Điệp, giao đấu và quần thảo với cô, cậu chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn. Lúc này thực sự không thể chịu đựng được nữa.
Mở khóa cửa xe, Quý Nam Tinh đang định đẩy cửa xuống xe về nhà ngủ thì ngẩng đầu lên, thứ cậu nhìn thấy không phải là hàng cây xanh quen thuộc của nhà mình, mà là một khung cảnh ồn ào xa lạ. Cậu không nhịn được quay đầu lại nhìn sư huynh.
Vẻ nghi hoặc trong đôi mắt phượng xinh đẹp hiện lên quá rõ ràng. Quý Nguyên Đình cười một tiếng: “Em quên rồi à, hôm nay em khai giảng. Rẽ trái ở ngã tư phía trước chính là cổng trường em đấy. Còn nhớ lớp nào không? Đi đi, đến trường thôi.”
Thiên sư trẻ tuổi xuất sắc nhất thế hệ, ở độ tuổi mười mấy đã có thể độc lập giải quyết lệ quỷ, một người thường xuyên đối mặt với sự sống và cái chết, vào một buổi sáng sớm hơi se lạnh này mới muộn màng nhận ra, ngoài việc là một thiên sư duy trì sự cân bằng giữa hai cõi Âm Dương, cậu còn là một học sinh lớp mười.
Quý Nam Tinh ngồi lại vào trong xe: “Nghỉ một ngày chắc không sao đâu. Đã mấy ngày rồi em chưa ngủ, không ngủ nữa em sợ sẽ bị đột tử mất.”
Quý Nguyên Đình nhấn một nút trong xe, cửa xe từ từ mở ra, rồi anh ta nhìn cậu với vẻ mặt không cho thương lượng.
Quý Nam Tinh: “…”
Vị sư huynh này thật quá đáng, chẳng biết thương xót người ta chút nào cả.
Chiếc xe sang trọng phun ra một làn khói rồi nhanh chóng lao đi, bỏ lại một thiếu niên xinh đẹp đứng bơ vơ bên lề đường.
Không nhịn được lại ngáp một cái, Quý Nam Tinh nén cơn buồn ngủ, lê bước chân nặng trĩu tiến về phía cổng trường, chính thức bắt đầu cuộc sống cấp 3 của mình.
Hết chương 2.
