Chương 2: Nhận Lời Mời Tuyển Dụng (Phần 2)
Rõ ràng là mùa hè, mà trên xe lại có chút âm u lạnh lẽo, sau gáy tôi cứ lành lạnh, cứ như có ai đó đứng sau thổi hơi vào gáy mình vậy.
“Bác tài ơi, có thể vặn nhỏ điều hòa xuống một chút được không?” Tôi ngại ngùng hỏi.
Bác tài xế không quay đầu lại, lạnh lùng quẳng cho tôi một câu: “Yêu cầu hành khách an phận một chút, đừng có giở trò linh tinh.”
Tôi thấy khá là cạn lời, trên xe chỉ có mình tôi, lại vừa mới nói chuyện với bác tài, chẳng lẽ ông ấy đang nói tôi giở trò với ông ấy sao? Khoan hãy bàn đến vấn đề xu hướng tính dục, tôi cho rằng đây là một sự sỉ nhục nhân cách của tôi.
Tôi, Thẩm Kiến Quốc, sinh ngày Quốc khánh, sinh ra dưới lá cờ đỏ, lớn lên trong gió xuân, từ nhỏ đến lớn đều là “Học sinh ba tốt”, “Đoàn viên ưu tú”, “Cán bộ sinh viên ưu tú”, ông ta có thể nghi ngờ năng lực của tôi khi mới bước chân vào xã hội, nhưng tuyệt đối không được nghi ngờ nhân phẩm của tôi!
Tôi rất muốn tranh luận cho ra lẽ, nhưng sau khi bác tài nói xong câu đó, hơi lạnh liền giảm đi không ít, chắc là đã giúp tôi vặn nhỏ điều hòa rồi.
Lòng tôi tức thì mềm nhũn. Bác tài muộn thế này còn phải một mình đến trường đón tôi, chắc chắn trong lòng đang kìm nén một bụng tức giận. Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, tôi vì tìm một công việc mà nửa đêm chạy đến một khu dân cư bị đồn có ma, tâm trạng vốn đã không tốt lắm, còn bác tài có lẽ đang ngủ ngon ở nhà thì bị gọi dậy, tính tình có hơi cáu kỉnh cũng là điều dễ hiểu mà.
Chỉ là, lời qua tiếng lại, không cần thiết phải nặng lời với người ta.
“Cảm ơn bác.” Tôi mỉm cười nói với bác tài xế.
Tiếc là bác tài vẫn không mấy thân thiện, ông ta quay đầu lại nhìn tôi một cái, trong bóng tối tôi không thấy rõ mặt ông ta, chỉ thấy một đôi mắt phản quang, vô cùng sắc bén.
“Ha.” Ông ta cười lạnh một tiếng, “Hy vọng ngày mai tôi vẫn còn gặp được cậu.”
À, thì ra ông ta đang chúc tôi có thể được nhận vào làm chính thức. Đúng là một bác tài xế mặt lạnh tâm nóng, chỉ tiếc là tính tình có hơi cứng nhắc, dễ khiến người khác có cảm giác khó gần. Nếu tìm hiểu sâu hơn một chút, sẽ nhận ra ông ta là một người rất tốt.
“Cảm ơn bác nhiều!” Tôi nhiệt tình đáp lại.
Bác tài xế lái xe rất vững, mặc dù sương mù bây giờ rất dày, nhưng ông ta vẫn lái xe một mạch đến khu dân cư Bỉ Ngạn an toàn, không một chút xóc nảy.
Lúc xuống xe, tôi hỏi: “Bác tài ơi, có lẽ ngày mai cháu sẽ về trường chuyển đồ đạc…”
Lời còn chưa nói hết, cửa xe đã lạnh lùng đóng sầm lại, chiếc xe buýt vội vã phóng đi, đến một làn khói cũng không để lại.
Tôi biết mình làm không đúng, còn chưa đi làm đã nghĩ đến chuyện nhờ bác tài giúp mình chuyển đồ. Xe của đơn vị không có nghĩa vụ phải giúp tôi làm mấy việc riêng tư này, chuyển nhà thì phải tìm công ty chuyển nhà chứ. Nhưng dạo này tôi thật sự túng quẫn quá, haizz, ngày mai thuê một chiếc xe ba gác nhỏ, vậy sẽ rẻ hơn một chút.
Để tạo ấn tượng tốt, bộ đồ tôi đang mặc trên người là bộ vest duy nhất mà tôi chuẩn bị để đi phỏng vấn, sơ mi, cà vạt, áo vest, giày da đen. Đi đến dưới chân tòa nhà số 4, tôi lo lắng chỉnh lại cà vạt, xác nhận mình đã gọn gàng sạch sẽ, lúc này mới bước vào thang máy.
Đèn trong thang máy lúc sáng lúc tối, lại còn chớp giật liên tục, trong đêm khuya có hơi dọa người. Dường như khu dân cư Bỉ Ngạn này vì vụ chủ đầu tư chết bất đắc kỳ tử mà công tác quản lý rất lỏng lẻo, trên diễn đàn tôi tra lúc trước thường có người phàn nàn dịch vụ của ban quản lý không tốt, bây giờ xem ra là thật rồi.
Tôi thầm cổ vũ bản thân, Thẩm Kiến Quốc, phải kiên cường lên! Sinh viên chân ướt chân ráo mới ra trường ai cũng phải trải qua một giai đoạn gian khổ, đơn vị bao ăn bao ở đã là một đãi ngộ khá tốt rồi, sao có thể kén cá chọn canh về môi trường sống được chứ? Thang máy không an toàn thì đã sao, tầng bốn cũng đâu có cao, lần sau mình sẽ đi thang bộ!
Chất lượng cái thang máy này đúng là tầm thường thật, tốc độ cực kỳ chậm, đi bốn tầng mà mất thời gian bằng đi mười tầng, khiến tôi một đường nơm nớp lo sợ, chỉ sợ thang máy kẹt cứng ở tầng nào đó không chịu đi. May mà chuyện như vậy không xảy ra, tôi đã thuận lợi đến được tầng bốn.
Căn hộ 404 đang sáng đèn, cửa cũng không đóng, tôi gõ cửa, lịch sự hỏi: “Xin hỏi có ai ở đây không? Tôi là Thẩm Kiến Quốc đến ứng tuyển vị trí giáo viên, một quý cô đã bảo tôi đến ký túc xá nhân viên làm thủ tục nhận phòng ngay bây giờ.”
“Là hiệu trưởng Trương bảo cậu đến phải không?” Một người đàn ông nhỏ con mặc áo khoác, đội mũ nồi bước ra, “Mời vào.”
Tôi đi theo anh ta vào căn hộ 404, vừa đi vừa quan sát môi trường ký túc xá tương lai của mình. Ánh đèn có hơi mờ ảo, xem ra sau khi lĩnh lương nên thay một cái bóng đèn mới, môi trường như thế này không tốt cho việc soạn bài. Rèm cửa quá dày, vốn dĩ phòng ở hướng âm đã khó tiếp xúc với ánh nắng mặt trời rồi, rèm dày như thế này sẽ tạo cảm giác ngột ngạt, cần phải thay bằng loại rèm vải voan.
Căn phòng thì khá gọn gàng, diện tích không nhỏ, có ba phòng ngủ một phòng khách. Giữa phòng khách đặt một chiếc bàn làm việc và hai cái ghế, người đàn ông nhỏ con ngồi vào chiếc ghế bên trong, ra hiệu cho tôi ngồi đối diện.
Anh ta đúng là lùn thật, chắc chưa đến một mét sáu, tôi để ý thấy anh ta cứ đi nhón chân, dường như muốn dùng cách này để khiến mình trông cao hơn.
Haizz, nỗi đau về chiều cao tôi cũng hiểu. Hồi nhỏ tôi bị suy dinh dưỡng, năm lớp mười vẫn chỉ cao một mét năm, vừa gầy vừa nhỏ, còn lùn hơn cả con gái, thường bị bạn học trêu chọc, cũng rất tự ti. May mà sau này tham gia thi đấu được học bổng, cải thiện được mức sống ăn uống, uống nhiều sữa, ăn nhiều thịt, ba năm cấp ba vọt lên hơn 20cm, bây giờ cao 1m78. Tuy không được 1m80 rất đáng tiếc, nhưng ở trong nước cũng được coi là chiều cao ổn rồi, tôi rất hài lòng.
“Thẩm Kiến Quốc phải không?” Sắc mặt của người đàn ông nhỏ con không tốt lắm, dưới ánh đèn trông tái nhợt không chút huyết sắc, chắc là do thức khuya. “Hiệu trưởng Trương nói cậu cứ ngủ ở phòng ngủ chính một đêm, sáng mai mà còn sống thì có thể đi làm.”
“Hiệu trưởng Trương chính là quý cô có số điện thoại đuôi ‘94444’ à? Cô ấy là người phụ trách trung tâm đào tạo của chúng ta sao? Với lại, chỉ ở một đêm thì làm sao có chuyện gì được chứ, chẳng lẽ anh cũng tin vào mấy lời đồn nhảm về nhà ma ám trên mạng à?” Tôi không chút sợ hãi, mỉm cười nói.
Người đàn ông nhỏ con ngẩng đầu nhìn tôi, tôi thấy trên trán anh ta có vết thương, bèn quan tâm hỏi: “Trán anh sao thế?”
“Ồ, bị đập vào thôi.” Vẻ mặt người đàn ông nhỏ con vô cảm đáp lại lời tôi.
“Anh đã biết tên tôi rồi, xin hỏi anh tên là gì?” Tôi biết đây có thể là đồng nghiệp tương lai của mình, liền chìa tay ra, thân thiện hỏi.
Anh ta không bắt tay tôi, hai tay luôn đặt dưới gầm bàn, chỉ cười với tôi: “Tôi họ Cưa.”
“Là cư trong gia cư, hay là cư trong cư ngụ? Họ của anh đặc biệt thật đấy.” Tôi có chút ngượng ngùng rụt tay lại, không ngờ mới đi làm đã bị đồng nghiệp đối xử không mấy thân thiện rồi.
Tôi từng nghe các đàn anh nói, ở nơi làm việc, một vài người cũ chưa đủ chín chắn sẽ bắt nạt người mới, chủ yếu là lo họ sẽ cướp mất công việc của mình. Nhưng những người có thể làm ra chuyện này đa phần đều là do bản thân năng lực không đủ, không tự tin, cho rằng người mới sẽ tạo thành mối đe dọa với mình, nên mới làm ra những chuyện ấu trĩ như vậy.
Tôi tự nhủ bản thân mình đừng tức giận, phải mỉm cười đối đãi với mọi người.
Người đàn ông nhỏ con cứ nhìn chằm chằm vào tôi, chậm rãi lắc đầu: “Đều không phải.”
“Vậy là chữ nào?”
“Là cưa trong máy cưa điện ấy.”
Tôi khẽ nhíu mày, trong Bách gia tính có họ này sao?
“Chẳng lẽ anh là dân tộc thiểu số?” Tôi nghi hoặc hỏi. Hồi ở trường tôi có gặp vài bạn học là dân tộc thiểu số, họ của bọn họ có vài cái rất kỳ lạ, không có trong Bách gia tính.
Anh ta lại lắc đầu, cổ nghiêng sang một bên, rồi từ từ đứng dậy: “Tôi ấy à, người thì lùn, từ nhỏ đã bị mấy thằng con trai cao to bắt nạt. Chúng nó đá tôi, đánh tôi, nói tôi lùn thế này chắc chắn không phải đàn ông, bắt tôi phải cởi quần ra cho chúng nó kiểm tra. Có lúc còn mua cả bịch sữa bột đổ vào miệng tôi, nói uống nhiều sữa sẽ cao lên. Tôi bị sặc đến suýt tắt thở, bấu lấy cổ họng xin chúng nó cho miếng nước, mà chúng nó chỉ cười, nói muốn uống thì chỉ có nước tiểu thôi.”
Nghe xong lòng tôi thấy nặng trĩu, cũng có phần hiểu ra tại sao anh ta lại có thái độ không tốt với tôi như vậy. Những chàng trai cao lớn là bóng ma tâm lý của anh ta, anh ta không nhắm vào một mình tôi, mà là có ác cảm với cả loại người này. Nhưng tôi tin rằng, qua quá trình tiếp xúc sau này, anh ta nhất định sẽ hiểu tôi là người như thế nào, và tôi cũng sẽ cố gắng dùng chính trải nghiệm của mình để giúp anh ta thoát khỏi tình cảnh khó khăn này.
Tôi đứng dậy, bước qua bàn làm việc, một tay kéo tay anh ta lên, hai tay nắm chặt lấy tay phải của anh ta, dùng giọng nói chân thành nhất của mình nói: “Đây không phải là lỗi của anh, là lỗi của bọn họ! Bất kể ở độ tuổi nào, với lý do gì, việc bắt nạt người khác đều là sai trái!”
“Tôi biết.” Gương mặt của anh Cưa bỗng cứng đờ, nụ cười có phần giả tạo, “Đương nhiên không phải lỗi của tôi, tất cả đều là lỗi của bọn họ. Chẳng phải chỉ là cao to chân dài thôi sao? Chẳng sao cả, cưa phăng đi là xong hết!”
“…”
Nhìn vẻ mặt vui sướng của anh ta, tôi nhất thời không nói nên lời. Tôi không học tâm lý học, không có kinh nghiệm về mảng này, không biết phải khuyên giải anh ta với suy nghĩ cực đoan như vậy thế nào.
“Một cái chân dài, hai cái chân dài, ba cái, bốn cái… Nhiều ơi là nhiều, dài ơi là dài, tôi đã đo đạc nghiêm ngặt theo chiều cao của mình, để mỗi người bọn họ đều cao bằng tôi.” Anh Cưa lộ vẻ say sưa, dường như đang đắm chìm trong ký ức tươi đẹp.
Chuyện này không ổn rồi. Tôi buông tay anh ta ra, lén bỏ tay vào túi áo, định gọi điện báo cảnh sát.
“Lúc cưa hết tất cả chân của bọn họ, tiếng hét của chúng nghe hay thật, như tiếng nhạc trời vậy. Giữa những âm thanh tuyệt diệu đó, tôi đã nhảy lầu. Đó là những ngày hạnh phúc nhất khi tôi còn sống.” Anh Cưa đứng dậy, chỉ vào trán mình, “Vì nhảy lầu nên bây giờ trên đầu tôi có vết thương, không tiện cởi mũ ra cho cậu xem.”
“Anh Cưa, anh có bao giờ nghĩ đến việc đi gặp bác sĩ tâm lý chưa?” Tôi sờ được điện thoại rồi! Nhanh chóng mở khóa, mò mẫm bấm số 113, điện thoại thông minh lúc này đúng là không bằng điện thoại bàn phím kiểu cũ, tôi căn bản không tìm được phím bấm.
Anh Cưa vẫn tiếp tục nói: “Cậu không quá cao, nhưng chân thật sự rất dài. Tôi thích chân của cậu, cho tôi cưa một chút được không?”
“Đương nhiên là không được!” Tôi nghiêm khắc từ chối, đứng dậy rồi từ từ lùi về phía sau.
Anh Cưa cũng đứng dậy, bàn tay trái mà anh ta vẫn luôn giấu dưới gầm bàn được nhấc lên, trên tay xách một cái máy cưa điện.
“Vậy thì tôi đành phải dùng vũ lực thôi, yên tâm, không đau đâu.” Anh ta từ từ tiến về phía tôi.
Tôi không dám quay đầu, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào anh ta để đề phòng anh ta tấn công bất ngờ. Anh ta tiến lên, tôi không ngừng lùi lại, cho đến khi lưng dựa vào tường. Cảm giác lạnh lẽo khiến tôi nhớ ra chỗ này cách cửa không xa, bèn men theo tường dịch chuyển về phía cửa.
Dường như anh Cưa cũng không vội làm hại tôi, anh ta đi nhón chân, liếm liếm môi, nhìn tôi sờ được tay nắm cửa rồi dùng sức mở. Tay nắm cửa không nhúc nhích, cánh cửa này không biết đã bị anh ta khóa trái từ lúc nào!
“Cậu không ra được đâu.” Anh ta bật công tắc máy cưa, tiếng “ong ong” ồn ào xé toang bầu không khí tĩnh lặng giữa đêm đen, “Ngoan nào, đợi cậu đưa chân cho tôi, tôi sẽ để cậu đi.”
“Đưa cho anh rồi thì tôi đi thế nào được nữa!” Lúc này trốn tránh không phải là cách, tôi lao thẳng về phía anh ta, chộp lấy cổ tay anh ta, định cướp lấy cái máy cưa.
Hết chương 2.
