Chương 2: Thế Giới Mới
Lúc Chu Kỳ An đang nóng lòng bày tỏ quyết tâm của mình thì gã đàn ông lực lưỡng – một người chơi lão làng, khẽ nói với cô gái trẻ: “Em gái, lúc đẩy người làm bia đỡ đạn thì nhớ cân nhắc cậu ta cuối cùng.”
Loại súc sinh này, vừa nhìn đã biết là đa nghi, biến thái, không dễ dụ dỗ.
Dù sao đối với người khác là câu hỏi lựa chọn, đối với Chu Kỳ An là câu hỏi cướp đáp.
Tháo rời nồi cơm điện, ai cũng làm được.
Đôi mắt đỏ hoe của Tư tiên sinh chớp chớp vô cùng khoa trương, thúc giục hai người chơi mới còn lại đưa ra câu trả lời.
Nam sinh sắp vào đại học không chút do dự, thầy giáo đã có ơn lớn với cậu ta, cậu ta kiên quyết lắc đầu.
Đến lượt người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên có thể gây dựng sự nghiệp, tất cả là nhờ sự giúp đỡ hết mình của người bạn cũ đó. Lần này tình cờ gặp lại ở sân bay, ông ta còn có ý định báo đáp bằng cách cho đối phương một ít cổ phần, không ngờ sau một trận sương mù dày đặc, không biết sao lại bị kéo đến nơi này.
Lăn lộn trên thương trường quá lâu, dưới ánh mắt như thiêu đốt của Tư tiên sinh, ông ta run rẩy há miệng thở dốc.
“Lựa chọn sáng suốt.”
Đợi đến khi kịp phản ứng lại thì mình đã đồng ý, người đàn ông trung niên xấu hổ cúi đầu.
Tư tiên sinh cười toe toét, nói một câu, rất tốt, giây tiếp theo búng tay một cái, biến mất không thấy đâu.
Người đàn ông trung niên lo lắng nhìn quanh: “Người đâu rồi?”
“Con thỏ đó đi đâu rồi?”
“Phiền quá đi mất!” Một người chơi lão làng ngoáy ngoáy tai, “Chờ là được rồi.”
“Bạn tôi có thể…” Người đàn ông trung niên sốt ruột muốn xác nhận tác hại do lựa chọn trước đó mang lại, thấy ông ta cứ lải nhải không ngừng, người chơi lão làng nhún vai thờ ơ: “Mỗi nhân viên vận hành sẽ đưa ra những phúc lợi nhỏ khác nhau, kết quả của việc lựa chọn sẽ mang đến điều gì, ai mà biết được?”
Một người chơi lão làng khác cũng cười nhạo: “Tốt xấu gì vốn dĩ cũng là tương đối.”
Tiếng bánh xe lăn trên mặt đất cắt ngang lời anh ta, một chiếc xe buýt đầu thỏ cực kỳ bắt mắt chạy đến từ phía trước, chiếc xe lách qua khúc cua bằng một cú drift ngoạn mục, sau đó dừng lại bên cạnh bọn họ trong tiếng ma sát chói tai.
Cái đầu thỏ đáng sợ của Tư tiên sinh thò ra: “Lên xe.”
Những người chơi lão làng ung dung bước lên xe, người chơi mới cũng làm theo.
Trên xe toàn là chỗ trống, không một ai muốn ngồi cạnh Chu Kỳ An, so với câu trả lời nhanh như chớp của cậu, sự do dự của người đàn ông trung niên còn thể hiện được một chút nhân tính.
Chu Kỳ An cảm thấy thật thoải mái.
Con người thường ỷ mạnh hiếp yếu, nếu là nơi cần đoàn kết, cậu nhất định sẽ tỏ ra vô hại và chịu khó chịu khổ. Nhưng ánh mắt của những người chơi lão làng kia nhìn bọn họ lúc ban nãy không có thiện cảm cho lắm, lúc này thiết lập hình tượng một kẻ độc ác tàn nhẫn là rất cần thiết.
Mọi người sẽ theo bản năng đề phòng cậu hãm hại, chứ không phải hãm hại cậu.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Nam sinh sắp vào đại học rụt rè hỏi.
Một người chơi lão làng chủ động ngồi xuống, giải thích: “Giống như chơi game vậy, bây giờ phải vào phó bản.”
Doanh nhân luôn có thể chọc trúng lợi ích cốt lõi, người đàn ông trung niên vội vàng hỏi: “Lúc nãy nói được chọn đến đây là vinh hạnh của chúng tôi, vinh hạnh ở đâu?”
Người chơi lão làng đặt ra một câu hỏi không liên quan: “Tổ tiên của loài người là ai?”
“Nữ Oa?”
Người chơi lão làng liếc ông ta một cái.
Người đàn ông trung niên lúng túng nói: “Loài vượn.”
Người chơi lão làng vẫn không nói gì.
“Còn có một cách nói nữa,” Chu Kỳ An đột nhiên lên tiếng: “Loài cá mới là tổ tiên chung của loài người.”
Người chơi lão làng gật đầu: “Vậy chắc cậu cũng từng nghe nói, nhiệt độ toàn cầu tăng cao, tương lai Trái đất sẽ biến thành đại dương.”
Chu Kỳ An: “Đúng là có lời đồn như vậy.”
“Không phải lời đồn.” Người chơi lão làng trầm giọng nói: “Môi trường toàn cầu đang xấu đi nghiêm trọng, chúng ta sắp chào đón Thời đại nước thật sự, chỉ có Tân Nhân loại mới có quyền ưu tiên được sống sót, mà người chơi đều là những người được chọn.”
Nói đến được chọn, vẻ mặt anh ta có chút kiêu ngạo, nhưng rất nhanh lại bị nỗi sợ hãi đối với phó bản nhấn chìm.
Dưới sự giằng xé mâu thuẫn đó, người chơi lão làng dừng lại một chút: “Mỗi lần hoàn thành một phó bản, các cơ quan trong cơ thể sẽ được tiến hóa, cho đến khi trở thành Tân Nhân loại hoàn toàn.”
Điều này đã lật đổ nhận thức của Chu Kỳ An, cậu vừa định lên tiếng thì trên tay lại xuất hiện một tấm vé xe.
Tư tiên sinh ngồi trên ghế lái lên tiếng: “Nhớ trả lại khi xuống xe.”
Mặt trước của vé xe là một cánh cổng thế giới dưới đáy biển bí ẩn và hùng vĩ, trên đó in những dòng chữ phóng đại: Thế Giới Mới.
Chu Kỳ An lật ngược lại, phát hiện mặt sau còn có những dòng chữ nhỏ chi chít: Xin vui lòng chọn hướng tiến hóa ( ).
- Tim, phổi, não (Lưu ý: Não cần phải được chọn liên tục nhiều lần mới có thể tiến hóa hoàn chỉnh)
- Da, mạch máu, gan.
- Dạ dày, ruột, thận, lá lách.
- Răng, mắt, xương cụt.
- Những mặt khác (Vui lòng điền vào)
Gợi ý: Các cơ quan cao cấp thường cần phải tiến hóa từ hai lần (bao gồm cả hai lần) trở lên.
Chắc chắn, trong số đó não là rắc rối nhất.
Lúc này, người chơi lão làng trực tiếp cắn ngón tay, mỉm cười nhắc nhở trước khi lựa chọn: “Lựa chọn càng ở phía trước thì độ khó trò chơi của người chơi càng cao, chọn tim phổi gì đó chắc chắn sẽ chết.”
Không phải anh ta tốt bụng, nếu như tuyến trò chơi của người mới có độ khó quá cao, e rằng chưa kịp phát huy tác dụng làm bia đỡ đạn thì đã bị giết ngay từ đầu rồi.
Người đàn ông trung niên lập tức nói: “Vậy chỗ lựa chọn mặt khác, viết tiến hóa ruột thừa thì sao?”
Ruột thừa của ông ta đã cắt từ lâu rồi, chẳng phải độ khó trò chơi sẽ bằng không sao?
Người chơi nữ ngồi phía sau ông ta cười lạnh: “Độ khó không có giới hạn trên, nhưng lại có giới hạn dưới, ông có thể thử xem.”
Trước khi tiến hóa thành Tân Nhân loại, cần phải liên tục vào phó bản, phó bản đơn giản nhất cũng ẩn chứa nguy hiểm chết người, lựa chọn quá đơn giản hoàn toàn không có tính khả thi.
Chu Kỳ An như có điều suy tư: “Phải hoàn thành tiến hóa tất cả những thứ này mới được coi là Tân Nhân loại à?”
“Đương nhiên là không, ví dụ như tiến hóa phổi thành công, có thể sẽ thúc đẩy da tự động tiến hóa,” Vẻ mặt người chơi nữ vô cùng khao khát, nói: “Nói một cách đơn giản thì, cơ quan tiến hóa cấp một có cơ hội khiến cơ quan quan trọng cấp hai cấp ba tiến hóa theo. Cứ như vậy, nhưng tình huống của mỗi người đều khác nhau, hướng tiến hóa loài ban đầu càng cao cấp thì càng có lợi.”
“Hướng tiến hóa loài ban đầu?”
Người chơi nữ hết kiên nhẫn: “Rất nhanh thôi cậu sẽ biết.”
Cô ta và người chơi lão làng trước đó đều cắn ngón tay, bắt đầu lén lút viết.
Chu Kỳ An cũng làm theo, viết xuống lựa chọn của mình.
Giây phút máu đông lại, một giọng nói vang lên trong đầu cậu:
【Lối vào phó bản đã đóng】
“Chúc mừng bạn đã lựa chọn thành công hướng tiến hóa phó bản lần này, sắp tải thuộc tính người chơi ——”
【Họ tên: Chu Kỳ An.
Hướng tiến hóa loài ban đầu: Cá voi.
Cơ quan đã tiến hóa: Chưa có cái lông gì.】
Xẹt xẹt ——
Âm thanh dòng điện kỳ quái khiến Chu Kỳ An đau đầu như muốn nứt ra, người chơi lão làng chú ý tới, để lộ vẻ khinh thường.
Người chơi lần đầu tiên tiếp xúc với bảng điều khiển trò chơi đều sẽ ngạc nhiên, nhưng sợ hãi đến mức này thì hiếm thấy, còn không bằng chàng sinh viên kia, chẳng lẽ là hổ giấy?
Sau tiếng dòng điện xẹt xẹt, chữ trên bảng điều khiển xuất hiện thay đổi:
【Cơ quan đã tiến hóa: Lông tóc (Chẳng có cái cóc khô gì cả??); Mắt (khả năng nhìn ban đêm mạnh mẽ, có thể nhìn thấu được ngụy trang của quái vật ở một xác suất nhất định.)】
【Kỹ năng thiên phú 1: Tốc độ (tốc độ chạy 100 mét hiện tại có thể so sánh với người đứng thứ mười toàn thành phố.)
Đánh giá: Chàng trai dùng đơn vị giây, sớm muộn gì cậu cũng là người đàn ông nhanh đến mức dùng giây làm đơn vị tính thời gian.】
【Kỹ năng thiên phú 2: Kháng độc tính, khả năng kháng thuốc cực tốt.
Đánh giá: Đại Lang, bọn chúng không đầu độc chết cậu được đâu.】
Khỉ gió.
Chu Kỳ An mặt không cảm xúc mắng thầm một câu.
Cậu dẻo dai lắm đấy nhé.
【Thiên phú thứ hai: Kẻ cướp đoạt
Đã từng nghe nói cá lớn nuốt cá bé chưa? Cậu đã tàn nhẫn lựa chọn hy sinh cô dâu, có thể cướp đoạt năng lượng của sinh vật khác khi chúng chết với xác suất cực kỳ nhỏ, để hoàn thành tiến hóa bản thân.
Lời khuyên chân thành: Trong phó bản, người càng thân thiết với cậu chết đi, xác suất cướp đoạt thành công càng cao.】
【 Đặc tính: …】
Nhưng mà, khi đặc tính còn chưa được tải xong, hai chữ “Tóc” mà Chu Kỳ An đã điền trên vé xe trước đó đã biến mất.
Lợi dụng sơ hở thất bại.
Ban đầu cậu đoán mái tóc màu xanh bạc kỳ lạ của mình hẳn là thuộc một loại tiến hóa.
Quả nhiên, cơ quan đã tiến hóa không thể điền vào vé xe nữa.
Suy nghĩ một lúc, Chu Kỳ An đành phải đổi một bộ phận khác.
Lúc ngẩng đầu lên, những người khác đã chọn xong từ lâu, người chơi nữ nháy mắt với chàng nam sinh sắp vào đại học, hỏi cậu ta đã chọn hướng tiến hóa nào. Không nhận được câu trả lời, cô ta nhún vai: “Người chơi lão làng giữ bí mật là lo lắng có người chọn cơ quan tiến hóa có độ khó cao, bị cô lập, cậu là người mới thì sợ cái gì?”
Đó là sự thật.
Dù sao cũng là hoạt động trong cùng một phó bản, nếu có người chọn tim, những người chơi khác đừng nói là hãm hại, ước gì tự động cách xa mười mét, sợ bị vạ lây, người mới sẽ không chọn như vậy.
“Tôi….. tôi chọn tóc.”
“Nơi vô dụng nhất, hệ số nguy hiểm sẽ không quá cao.”
Nam sinh sắp vào đại học vẫn chưa từ bỏ hy vọng, ai mà chẳng có chút ảo tưởng chứ?
“Tóc hoàn toàn không có tác dụng gì sao?”
Trong ba người chơi lão làng, người im lặng nhất đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Có không ít người tiến hóa tóc, cuối cùng đều biến thành đầu trọc.”
“!!! Cái gì!”
“Chúng ta đều đang tiến hóa theo hướng sinh vật biển, cậu đã từng thấy sinh vật biển nào có tóc chưa?”
Nam sinh sắp vào đại học nhỏ giọng nói: “Cá voi lưng gù có mà.”
Còn có một số sinh vật biển, lông mao rất rậm rạp.
Người chơi lão làng khinh thường: “Cho dù có, cũng không phát huy được tác dụng quá lớn. Hơn nữa lông tóc là cách gọi chung của da và lông, không phải là hướng tiến hóa riêng biệt.”
Nhắc đến cá voi, mọi người đều trở nên hào hứng hơn một chút.
“Người ta nói một con cá voi chết đi sẽ nuôi sống vạn vật.” Người chơi nữ vừa chiêm ngưỡng bộ móng tay mới làm xong, vừa nói: “Nghe nói giết người chơi thuộc tính cá voi thì có thể nhận được lợi ích to lớn.”
Cô ta buông tay xuống, thở dài tiếc nuối: “Đáng tiếc là cho đến nay vẫn chưa nghe nói, có người chơi nào có hướng tiến hóa loài ban đầu là cá voi.”
Mí mắt Chu Kỳ An khẽ giật nhẹ.
Cũng may là xung quanh không có ai ngồi, không có ai quan sát biểu cảm của cậu.
Đúng lúc này, 【Đặc tính】 trước đó chưa tải xong lại hiện lên.
【Đặc tính: Độ thân thiện 100%. Lưu ý: Cá heo cũng là một loại cá voi, nó thường sinh ra đồng cảm với con người gặp nạn, ra tay cứu giúp.】
Vài người chơi vẫn đang thảo luận chuyện săn cá voi.
Chu Kỳ An cười khẩy, người ta muốn giết cậu, cậu lại đi cứu người, có ngu không chứ.
Còn nữa, sao cậu lại không cảm thấy mình có bao nhiêu thiện cảm với con người?
Đang thảo luận thì người chơi lão làng ít nói lạnh lùng lên tiếng: “Sau này cũng sẽ không có.”
Chu Kỳ An khàn giọng, giả vờ tò mò: “Tại sao?”
Lần này người trả lời lại là Tư tiên sinh.
“Đương nhiên là vì cân bằng.” Đôi mắt đỏ hoe nhìn người chơi qua gương chiếu hậu, trên mặt nở nụ cười thật đáng sợ: “Loài càng lợi hại, kỹ năng thiên phú của người chơi ở giai đoạn sau càng khủng bố, cá lớn nuốt cá bé, cá voi chính là bá chủ biển cả không ai sánh bằng.”
Người chơi lão làng phụ họa gật đầu: “Trò chơi chú trọng cơ chế công bằng, không thể nào sắp xếp hướng tiến hóa này.”
Người chơi nữ vắt chéo chân: “Ai mà biết được? Hội săn cá voi truyền tai nhau rất có lý có tình, khẳng định chắc nịch là có, còn tin chắc rằng người chơi có hướng tiến hóa này, thậm chí còn có thể tự động tiến hóa trước khi vào phó bản.”
Chu Kỳ An: “…..”
Đoán chuẩn ghê.
Còn cái hội đó nữa, đúng là đáng chết.
Sự im lặng đột ngột của cậu khiến người chơi nữ chú ý, cô ta nghi ngờ hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Chu Kỳ An nhìn đăm đăm: “Tôi đang nghĩ, là cá voi có trước, hay là Hội săn cá voi có trước.”
Khóe miệng người chơi nữ giật giật.
Tôi thấy là đầu óc cậu có bệnh trước.
Người chơi nữ lại hỏi nam sinh sắp vào đại học có thức tỉnh kỹ năng thiên phú gì không.
Vẻ mặt nam sinh sắp vào đại học mơ hồ.
“Khi hướng tiến hóa loài nghiêng về sinh vật biển cao cấp, lúc bắt đầu sẽ kích hoạt một loại thiên phú nào đó, chỉ là không quá mạnh.”
Vẻ mặt tiếc nuối của nam sinh sắp vào đại học đã nói lên câu trả lời.
Người đàn ông trung niên lập tức phấn khởi nói: “Tôi có thiên phú xây nhà.”
Điều khiến ông ta thất vọng đó chính là, những người chơi lão làng nghe xong đều không có phản ứng gì.
Người chơi nữ đoán hướng tiến hóa loài của ông ta có lẽ là hải ly, loại này tương đối đặc biệt, không lợi hại, chỉ là đặc trưng loài tương đối rõ ràng.
Tốc độ xe đột nhiên tăng nhanh, Chu Kỳ An thắt dây an toàn.
Thế giới bên ngoài lúc thì sương mù dày đặc, lúc thì tối đen, đi qua đường hầm dưới đáy biển và một bệnh viện bỏ hoang, sau một hành trình dài, tài xế phanh gấp, giọng nói trầm ấm của Tư tiên sinh vang lên: “Đến trạm rồi.”
Mọi người lần lượt đứng dậy, trả lại vé xe trước khi xuống xe.
Trước mặt Tư tiên sinh, không ai dám liếc nhìn câu trả lời của người khác, thậm chí còn không dám nán lại lâu.
Tóc.
Tai.
Tư tiên sinh nhìn lướt qua lựa chọn trên vé xe, khi nhìn thấy lựa chọn 【mạch máu】, cuối cùng cũng có chút hứng thú.
Tiếp tục nhìn xuống.
Răng.
Dạ dày.
…
Đột nhiên, ánh mắt của Tư tiên sinh dừng lại.
—— Ngón chân.
Lại nhìn một lần nữa, xác nhận mình không nhìn nhầm.
Cái quái gì thế?
Dẫn đội nhiều năm như vậy, chưa từng thấy ai tiến hóa cái này, ai lại rảnh rỗi như thế?
Tư tiên sinh ngửi thấy mùi máu tươi, lần theo mùi máu, cuối cùng ông ta quay đầu lại, đúng lúc Chu Kỳ An đang bước xuống bậc thang, vết thương do cậu cắn trên tay vẫn chưa lành.
Bước qua bậc thang cuối cùng, Chu Kỳ An nghiêm mặt lên kế hoạch.
Trong phó bản không nhất thiết phải đánh thắng, nhưng nhất định phải chạy thoát được.
Bắt đầu từ ngón chân, cậu muốn từng bước tiến lên chân, eo, dung tích phổi… Phát huy ưu thế tốc độ cực hạn, trở thành người đàn ông có tứ chi phát triển nhất!
Hết chương 2.
