Chương 2: Thư Ký Ngơ Ngác
Đến công ty đúng chín giờ.
Tôi đặt chân vào phòng họp đúng giây cuối cùng, rồi bắt đầu cuộc họp của ngày hôm nay.
Các vị giám đốc cấp cao đều bị khí chất bá vương của tôi khuất phục, chẳng một ai dám hó hé, ngoan ngoãn như một ổ chim cút.
Theo thứ tự, trưởng các bộ phận bắt đầu báo cáo tình hình cho tôi. Đương nhiên đây là báo cáo đã được tổng hợp lại — tuy tôi thích làm việc thật, nhưng không muốn lãng phí thời gian vào báo cáo của cả ngàn trưởng phòng từ hơn ba trăm công ty con.
Nội dung báo cáo cũng na ná nhau, chẳng qua là lại kiếm được bao nhiêu tiền, lại ký được mấy dự án.
Khi tôi trở lại văn phòng thì đã là 10 giờ 30 sáng. Tôi liếc mắt nhìn qua bàn làm việc, ly cà phê hôm nay không được đặt ở đó.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa, một người phụ nữ lạ mặt trong bộ đồ công sở bước vào.
Gương mặt cô ta trông còn non nớt, giống như sinh viên vừa mới ra trường.
Đây chắc là một trong những thư ký mới tuyển mà Trưởng phòng Nhân sự đã nói.
Tôi cau mày.
Theo như quy trình thông thường thì thư ký mới phải trải qua hơn ba tháng đào tạo trước khi nhậm chức, sau khi đào tạo xong thì mới được đưa đến trước mặt tôi để ra mắt. Tại sao cô ta lại tự mình đi vào đây?
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy cô thư ký mới bỗng dưng chân trái vấp chân phải, ngã bổ nhào về phía tôi với một tư thế đầy kỹ thuật.
Nhìn ly cà phê bay lên không trung, tôi đạp chân ra sau, định lùi cả người lẫn ghế xoay để né, nhưng người phụ nữ này lại níu chặt lấy ống quần tôi, thế là cả ly cà phê đổ hết lên quần áo tôi.
Shift! Nóng quá!
Khoan đã, tại sao tôi lại nói “shift”?
Người phụ nữ kia hoảng hốt lao tới, vớ lấy một miếng giẻ trên bàn rồi lau lên người tôi.
“Xin lỗi Tổng tài, tôi không cố ý.”
Tôi bị bỏng đến tối sầm mặt mũi, chẳng kịp phản ứng, chỉ đành trơ mắt nhìn cô ta ấn miếng giẻ đó lên chiếc áo sơ mi hàng hiệu cao cấp của mình.
Đó là giẻ lau bàn!
Cô ta dùng miếng giẻ chà lấy chà để, tôi có cảm giác tám múi cơ bụng hoàn hảo của mình sắp biến thành cái bàn giặt luôn rồi.
Chuyện này thì cũng đành chịu, nhưng tay cô ta lại càng lúc càng lần xuống dưới!
Tôi tức giận xách cô ta lên rồi quẳng ra xa.
Rõ ràng là tôi chẳng dùng nhiều sức đến vậy, thế mà cô thư ký mới lại ngã vật ra đất, nước mắt lưng tròng: “Xin lỗi Tổng tài, tôi sai rồi, xin lỗi ngài, xin ngài đừng đuổi việc tôi!”
Tôi chỉ đẩy cô ta một cái, tại sao hai cái cúc áo trước ngực cô ta lại bung ra được nhỉ?
Nạn nhân rõ ràng là tôi, mà cô ta thì lại khóc lóc thảm thiết, cứ như tôi đã làm gì có lỗi với cô ta vậy.
Đúng lúc này, Thư ký trưởng mới vội vàng chạy tới, mồ hôi nhễ nhại.
Thấy cảnh tượng tan hoang dưới sàn, tôi cho anh ta một phút để giải thích.
Nguyên nhân rất khó tin, hai thư ký đời sống còn lại của tôi đều ăn phải đồ bẩn nên bị tào tháo đuổi, còn cơ vòng của thư ký trưởng lúc nãy cũng không thể kiên cố giữ được cửa thành. Thấy sắp đến giờ tôi uống cà phê, anh ta đành phải đưa cà phê cho trợ lý đời sống mới đến để mang vào cho tôi.
“Vậy là các anh ăn cùng một nhà hàng à?”
Để tránh tình trạng này tái diễn, tôi quyết định ngay tức thì, gọi điện cho người đi thu mua cái nhà hàng mất vệ sinh đó, đồng thời phái người kiểm tra chất lượng đến giám sát chặt chẽ việc lựa chọn nguyên liệu, chẳng những thế còn ban hành một quy định mới, yêu cầu các trợ lý đời sống không được ăn đồ của cùng một nhà hàng trong cùng một bữa.
Cô thư ký dưới đất còn định nói gì đó thì đã bị Thư ký trưởng lôi ra ngoài.
Sau khi gọi bác sĩ đến xem vết bỏng trên bụng, tôi lại lao vào công việc.
Buổi chiều còn một cuộc họp thường kỳ nữa, cần phải thảo luận với vài trưởng phòng về tiến độ nhiệm vụ của một công ty nọ.
Vừa vào phòng họp, tôi lại thấy cô thư ký hậu đậu buổi sáng.
Hễ nhìn thấy cô ta là chỗ vừa bôi thuốc mỡ trên bụng tôi lại bắt đầu đau âm ỉ.
May mà lần này không xảy ra sự cố nào. Dưới sự canh chừng nghiêm ngặt của Thư ký trưởng, mỗi ly cà phê của cô thư ký mới đều được đặt ngay ngắn trên bàn.
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ.
Cho đến khi tôi ra ngoài đi vệ sinh một lát, lúc quay lại thì phát hiện tập tài liệu cuộc họp mà mình mang theo đã biến mất.
Lúc này, cô thư ký mới yếu ớt đứng ra, hai mắt đẫm lệ nói: “Tôi… tôi tưởng đó chỉ là một chồng giấy lộn vô dụng, nên đã cho vào máy hủy tài liệu rồi ạ.”
Nhìn những mảnh giấy vụn trong thùng rác, cả phòng họp chìm vào im lặng.
Xem ra phải rút lại lời khen dành cho Thư ký trưởng vừa rồi.
Rốt cuộc thì Phòng Nhân sự của công ty tôi đã xảy ra vấn đề gì mà lại tuyển cô ta vào đây?
Tôi nhìn cô thư ký mới, mắt trái cô ta viết chữ “Mơ hồ”, mắt phải viết chữ “Vô lý”.
Không, có lẽ cô ta có mục đích gì khác. Máy hủy tài liệu của công ty là loại có độ bảo mật cao nhất, không thể ghép lại giấy đã bị cắt vụn. Điều này cũng có nghĩa là, nếu cô ta lấy đi vài tờ tài liệu thì cũng sẽ không bị phát hiện.
Tuy chồng tài liệu này không phải là cơ mật gì, nhưng ngoài lý do đó ra, tôi không thể nghĩ ra lời giải thích nào khác cho hành động của một người trưởng thành có chỉ số thông minh bình thường.
Cô thư ký mới khóc nức nở: “Xin lỗi Tổng tài, tôi không cố ý, xin ngài đừng đuổi việc tôi!”
“Tôi không cần một nhân viên liên tục mắc lỗi lại còn tự ý hành động.”
Cô thư ký mới càng khóc to hơn.
“Xin lỗi ngài, công việc sau này tôi nhất định sẽ làm thật cẩn thận, sẽ không phạm sai lầm nữa đâu ạ. Bố tôi là một con bạc, mẹ thì bỏ tôi đi từ nhỏ, ông bà nội giờ đang bệnh nặng nằm liệt giường, bên ngoài còn nợ 200 vạn, tôi thực sự rất cần công việc này! Tổng tài…”
“Vậy à…”
Đối diện với ánh mắt tràn đầy hy vọng của cô ta, tôi nói: “Nếu đã như vậy thì tổn thất vật chất cô gây ra cho công ty không cần phải bồi thường nữa.”
Tôi dứt khoát sa thải cô ta.
Cô thư ký mới mở to mắt, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
“Tổng tài, nhưng gia đình tôi rất khó khăn…”
Tôi nhìn cô ta với vẻ khó hiểu.
Tôi biết, nhưng đây là công ty chứ có phải chương trình The voice đâu.
Giữa những lời van xin thảm thiết của cô ta, cuối cùng cô ta đã bị áp giải lên xe cảnh sát.
Thư ký trưởng vừa từ nhà vệ sinh chạy ra, nghe xong chuyện vừa rồi, khuôn mặt vốn đã vàng vọt lại càng vàng hơn.
“Biệt đội tào tháo đuổi” bèn lập công chuộc tội, người thì đi theo dõi vụ án thư ký mới bị nghi ngờ đánh cắp bí mật công ty, người thì xem lại video giám sát để kiểm tra xem đối phương có hành động gì khác thường không, người thì soạn thảo quy định mới.
Chỉ bằng sức của một mình mình, cô thư ký mới đó đã khiến cả đội ngũ thư ký phải tăng ca làm thêm giờ.
Hết chương 2.
