Chương 200: Ba dượng của tôi (Trung)
Khác với Mộc Y Y, tôi nhận ra người đàn ông này là ai ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Hắn ta là người bạn bác sĩ đã từng âm thầm bầu bạn bên cạnh mẹ tôi, ôn hòa nhã nhặn, tình sâu nghĩa nặng với mẹ tôi.
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Chứ thực chất thì hắn ta là một kẻ biến thái.
Năm đó khi mẹ tôi ở nước ngoài một mình nuôi tôi, bà đã quen biết hắn ta. Lúc nào hắn ta cũng có thể xuất hiện vào những lúc mẹ tôi cần giúp đỡ nhất, dịu dàng đưa tay tương trợ.
Hắn ta có chừng mực, hành xử vô cùng lịch thiệp, không hề biểu lộ bất kỳ tình cảm nào vượt quá giới hạn bạn bè. Mẹ tôi cũng vì thế mà buông bỏ phòng bị, xem hắn ta như một người bạn thân.
Nhưng mà, việc người đàn ông này giữ khoảng cách chỉ là vì hắn ta nhận ra trong lòng mẹ tôi vẫn còn nghĩ đến ba tôi. Nếu hắn ta đường đột tỏ tình, mẹ tôi sẽ dứt khoát từ chối chỉ vì không muốn hắn ta hiểu lầm, rồi xa lánh cắt đứt liên lạc, đến lúc đó, ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa.
Thế là hắn ta đã thực hiện hành vi theo dõi và chụp lén mẹ tôi suốt năm năm trời. Mỗi khi mẹ tôi gặp khó khăn, hắn ta đều xuất hiện như một vị thần giáng thế.
Bởi vì hắn ta vẫn luôn ở gần đó, âm thầm rình rập mẹ tôi.
Trớ trêu thay, khả năng học hỏi của mẹ tôi rất tốt, tính cách lại kiên cường, lạc quan, rất nhanh đã thích nghi được với cuộc sống ở nước ngoài. Hắn ta chỉ xuất hiện trong cuộc sống của mẹ được hai lần, sau đó không còn cơ hội nào để “cứu giúp” nữa.
Thế là hắn ta bắt đầu tạo ra rắc rối cho mẹ tôi.
Hầu hết các rắc rối mẹ tôi đều có thể tự mình giải quyết, một vài khó khăn nhỏ, mẹ tôi cắn răng chịu đựng rồi cũng vượt qua được. Hắn ta thấy vậy thì bắt đầu tạo ra nhiều rắc rối hơn, những nguy hiểm lớn hơn.
Cho đến khi khó khăn vượt quá khả năng giải quyết của mẹ tôi, hắn ta lại xuất hiện để giải quyết vấn đề giúp bà.
Cuộc sống ở nước ngoài luôn bị bóng đen của hắn ta bao trùm, vậy mà mẹ tôi lại không hề nhận ra điều gì khác thường, chỉ nghĩ rằng cuộc sống ở nước ngoài vốn dĩ đã khó khăn như vậy. Thế nên, người bạn này của bà lại càng trở nên đáng quý.
Sau khi về nước, mẹ tôi vẫn luôn ghi nhớ sự giúp đỡ quý báu này, đến mức chưa từng một lần nghi ngờ hắn ta.
Sau khi tái ngộ với ba tôi, Mộc Y Y đã gây ra không ít hiểu lầm giữa hai người. Có một lần, cô ta khiến mẹ tôi hiểu lầm rằng, ba tôi đã phát sinh quan hệ với Mộc Y Y, cố tình tiếp cận mẹ tôi chỉ để tranh giành quyền nuôi tôi.
Mẹ tôi đã tin.
Suy cho cùng thì, tôi đã dùng cái tuổi lên ba của mình để công phá mạng lưới an ninh của công ty ba tôi, để lại một chuỗi mã “phân cục”, rồi nghênh ngang rời đi, từ đó nhất chiến thành danh.
Bất kể là ba tôi cho rằng tôi là một mầm non tốt để kế thừa gia nghiệp, hay cho rằng một đứa con trai có sức sát thương khủng khiếp như vậy phải nắm được trong tay mình, thì đều có đủ lý do để tranh giành quyền nuôi tôi.
Trong lúc mẹ tôi đau khổ tột cùng, công việc lại xảy ra vấn đề, bản thiết kế của mẹ tôi bị vu khống đạo nhái, đằng sau có kẻ giật dây, nhất thời, danh tiếng của mẹ trong ngành bị hủy hoại. Ngay lúc bà phải chịu cả hai đả kích cả về tình cảm lẫn sự nghiệp, người đàn ông đó đã xuất hiện. Hắn ta xé bỏ lớp vỏ bọc bạn bè, thâm tình tỏ tình với mẹ tôi, kể lể về tình yêu của mình. Thậm chí, hắn ta còn quan tâm đến cả tôi.
Hắn ta nói, hắn ta nhất định sẽ coi tôi như con ruột, xem như con trai của mình. Nếu mẹ tôi lo lắng sau khi có con riêng thì hắn ta sẽ đối xử không tốt với tôi, hắn ta nguyện ý đi thắt ống dẫn tinh, cả đời này chỉ có mình tôi là con.
Mẹ tôi đã từ chối hắn ta.
Mẹ tôi nói, bà rất cảm kích tình cảm và sự hy sinh của hắn trong những năm qua, nhưng bà không thể làm điều bất công với hắn ta được.
Bà không yêu hắn ta.
Hắn ta thất thểu rời đi.
Sau khi hắn ta đi, mẹ ôm tôi vào lòng, khẽ hỏi tôi có trách mẹ không, vì đã không thể cho tôi một gia đình trọn vẹn, có muốn có một người ba không.
Tôi dùng đôi tay ngắn ngủn của mình ôm lại mẹ, nói rằng tôi không trách bà.
Mẹ đã cho tôi tất cả tình yêu thương, dạy tôi tôn trọng, dạy tôi yêu thương người khác, quan điểm về tình yêu của tôi được hình thành, phần lớn là do ảnh hưởng từ mẹ.
Mẹ tôi vực dậy tinh thần, bắt đầu minh oan cho bản thân, còn tôi thì ở trên mạng, tìm kiếm những bằng chứng có thể chứng minh sự trong sạch của mẹ mình. Trong khoảng thời gian đó, người đàn ông kia vẫn hành động như thể chưa từng bị từ chối, vẫn lên tiếng bênh vực mẹ tôi, thỉnh thoảng gặp mặt, thần sắc vẫn như thường. Hành động si tình đó của hắn ta khiến người ta cảm động, nhưng cũng khiến người ta phiền lòng.
Mẹ tôi lại từ chối hắn ta một lần nữa, nhưng hắn ta chỉ cười khổ, nói: “Anh cứ ngỡ ít nhất chúng ta vẫn là bạn. Đợi anh cùng em đi qua đoạn đường này, anh sẽ rời đi, để anh một mình bỏ em lại trong hoàn cảnh này, anh không làm được.”
Lúc đó, ngay cả tôi cũng cảm thấy, người đàn ông này thật quá si tình.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra một chiếc camera trong nhà.
Một chiếc camera lỗ kim rất kín đáo, được lắp đặt bên trong chao đèn, ngay cạnh bóng đèn, bản thân nó chỉ to bằng ngón tay cái, cộng thêm sự che đậy của chao đèn, có thể đạt đến mức người bên ngoài không nhìn thấy camera, nhưng camera lại có thể ghi lại tình hình trong phòng khách.
Những chiếc camera như vậy, tôi tìm thấy có ba cái. Một cái ở phòng khách, một cái ở nhà bếp, và một cái ở bên hông tòa nhà, ngay đối diện cửa sổ phòng sách.
Theo dấu camera, tôi đã xâm nhập vào thiết bị đầu cuối của nó, trong chiếc máy tính kết nối với camera, tôi phát hiện ra vô số video và hình ảnh, cùng với những dòng nhật ký gần như điên cuồng.
Đây là máy tính xách tay của người đàn ông đó, là nhật ký của hắn ta. Nhật ký được ghi lại từ ngày hắn ta gặp mẹ tôi, kéo dài cho đến tận ngày tôi phát hiện ra camera.
Nội dung nhật ký đó, bệnh hoạn và điên cuồng đến tột cùng. Tôi dứt khoát xâm nhập vào camera của máy tính, qua ống kính, tôi nhìn thấy phòng ngủ của hắn ta.
Trong phòng ngủ, trên tường, trên trần nhà, trên bàn… tất cả những nơi mắt thường có thể thấy được đều dán đầy ảnh của mẹ tôi.
Ảnh lúc ăn cơm, lúc tưới hoa, lúc cùng tôi đi công viên giải trí.
Ảnh lúc cười, lúc khóc, lúc tức giận.
Cơn giận xộc thẳng lên não, theo sau đó là cảm giác buồn nôn và sợ hãi.
Mẹ tôi lại bị một con sói đội lốt cừu như vậy để mắt tới, mà tôi thì lại không hề phát hiện ra.
Mặc dù mẹ tôi đã tự bảo vệ mình rất tốt, bao nhiêu năm qua, gã đàn ông đó cũng không thể xâm nhập vào không gian riêng tư hơn của gia đình, không chụp được những bức ảnh riêng tư hơn của mẹ tôi, càng không thể động tay động chân với mẹ tôi — nhưng chỉ cần nghĩ đến việc mẹ tôi đã phải chịu đựng hành động theo dõi và quấy rối rình rập của một kẻ biến thái như vậy suốt năm năm, tôi lại thấy kinh hãi.
Thậm chí, ngay cả lần này danh tiếng của mẹ bị hủy hoại, bị vu khống đạo nhái, cũng là do hắn ta làm.
Sau khi về nước, những tương tác giữa mẹ tôi và ba tôi đã kích thích hắn ta. Hắn ta không thể kiềm chế được nữa, nóng lòng muốn đẩy mẹ tôi xuống vũng bùn, rồi trở thành sợi dây thừng duy nhất cứu rỗi bà.
Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy tôi, ép tôi đến mức mặt mày tái nhợt, toàn thân run rẩy.
Cách tốt nhất để thoát khỏi nỗi sợ hãi, chính là giải quyết kẻ tạo ra nỗi sợ hãi.
Thế là người đàn ông đó bị tống vào tù.
Vì nhiều hành vi phạm pháp khác nữa, hắn ta bị kết án hai mươi năm.
Trong thời gian đó, hành động của tôi bị ba tôi phát hiện, ông nổi trận lôi đình, bắt Mộc Y Y cút về Mộc gia, giáng đòn trừng phạt vào Mộc gia, khiến bọn họ gần như phá sản, rồi lại ra tay chỉnh đốn gã đàn ông kia một trận, khiến hắn ta dù có vào tù cũng sẽ nhận được sự “chăm sóc” rất tốt.
Sự quyết đoán của mẹ tôi khi đối mặt với khủng hoảng, khiến ba tôi càng thêm yêu mến mẹ tôi hơn. Mà ba tôi cũng nguyện vì mẹ tôi mà thay đổi thói quen của mình, sự quan tâm tinh tế từng li từng tí, cũng dần dần làm mềm lòng mẹ tôi.
Cuối cùng hai người cũng học được cách sử dụng miệng của mình một cách đúng đắn, để nó ngoài việc ăn cơm ra, còn có thể đóng vai trò giao tiếp suy nghĩ của cả hai.
Tôi công thành lui thân.
Còn người đàn ông kia một khi đã vào tù, chính là hai mươi ba năm. Những năm này, thỉnh thoảng tôi cũng có quan tâm đến tình hình của hắn ta. Tôi biết hắn ta ở trong tù sống không tốt, trước khi vào tù, hắn ta vì bắt cóc mẹ tôi và cố ý phóng hỏa đốt chết ba tôi, đã bị vệ sĩ đánh gãy một chân, sau này không được chữa trị tốt, để lại di chứng, đi lại lúc nào cũng khập khiễng.
Tôi cũng biết, những việc hắn ta làm thật sự quá ghê tởm, khiến bạn tù của hắn ta cũng không khỏi thấy buồn nôn, tâm trạng không tốt là lại đánh hắn ta một trận để xả giận. Con người đạo mạo ngày nào, cũng đã học được cách cúi đầu khom lưng.
Người đàn ông của hai mươi ba năm sau, không chỉ bị cuộc sống trong tù mài mòn hết khí chất thoát tục, mà khuôn mặt cũng đã nhuốm màu dấu vết của thời gian.
Nhưng người xuất hiện trước mặt tôi bây giờ, được bảo dưỡng rất tốt, trông chỉ khoảng ba mươi mấy tuổi, năm tháng không mang đến cho hắn ta vẻ trần tục và dầu mỡ, ngược lại còn thêm vào vài phần dư vị lắng đọng của thời gian.
Chắc hẳn hắn ta cũng giống như Mộc Y Y, có được kỳ ngộ nào đó.
Tôi nhìn hắn ta, không nói gì, muốn xem hắn ta có thể bịa ra được chuyện hoang đường gì.
Hắn ta thấy tôi không có phản ứng gì, bèn như thể cố gắng gượng, nở một nụ cười: “Chú có lỗi với mẹ cháu, cô ấy… trước lúc lâm chung, người mà cô ấy không yên tâm nhất, chính là cháu.”
“Chú đến để chuộc tội.”
Hết chương 200.
