Chương 205: Tôi Là Tình Kiếp Của Tiên Tôn Vô Tình Đạo (Thượng)
“Ngu dân, độc chiếm tri thức… Chuyện này thì có khác gì nuôi dưỡng dã thú đâu cơ chứ?” Giọng của đội trưởng đội Bá run lên vì tức giận.
Khương Thanh Xu nhếch môi cười mỉa, “Dã thú thì làm sao cung cấp được lòng dân cho kẻ cầm quyền.”
“Nhưng làm như vậy, trí tuệ của dân chúng và tiến trình xã hội sẽ không ngừng thụt lùi. Thân là kẻ cầm quyền, bọn họ và những thứ đó gắn bó chặt chẽ với nhau, chẳng lẽ họ chưa từng nghĩ đến vấn đề này sao?”
“Dĩ nhiên là có nghĩ tới, nhưng bọn họ không quan tâm.”
“Cũng giống như tu sĩ không thèm đoái hoài đến phàm nhân vậy.”
“Trong mắt bọn họ, tất cả mọi thứ đều có thể nhượng bộ để bản thân được thành tiên.”
Khương Thanh Xu khẽ thở dài, “Huống hồ chi, trong mắt giới cầm quyền, những bá tánh như vậy trái lại càng dễ thao túng. Tri thức bị khóa chặt trong tay nhóm người đứng trên đỉnh kim tự tháp, điều này đã hạn chế rất nhiều sự xuất hiện của kẻ sĩ áo vải và anh hùng xuất chúng, nhờ thế mà cái ngai vàng bọn họ đang ngồi cũng vững vàng hơn.”
Đội trưởng đội Bá không thể tin nổi, nói: “Những tư tưởng khác nhau của nhân loại sẽ không ngừng thổi một luồng sinh khí mới vào sự vật, thúc đẩy nó phát triển tiến bộ. Bất cứ thứ gì bị độc chiếm, không mang tính đại chúng, đều có nguy cơ mất đi sức sống. Bọn họ làm như vậy, chẳng lẽ không sợ tri thức và kỹ thuật cũng sẽ dần dần không ai thấu hiểu, rồi từ từ thất truyền hay sao?”
Khương Thanh Xu đáp, “Trên thực tế, chỉ mới truyền qua hai đời hoàng đế, tình trạng đó đã xuất hiện rồi.”
“Bọn họ có quan tâm đấy, nhưng lại không quan tâm nhiều đến thế. Là kẻ cầm quyền, bọn họ chỉ cần nắm giữ nhiều hơn đại đa số người dân là được.”
“Thế là bọn họ xây dựng trường học quý tộc. Người càng có quyền thế thì con đường tiếp cận tri thức càng nhiều, với hy vọng những người ‘cao quý hơn’ có thể nắm giữ nhiều tri thức hơn, dựa vào nhóm người chỉ chiếm một phần trăm dân số cả nước nhưng lại nắm giữ chín mươi chín phần trăm của cải này để tiếp tục thúc đẩy sự phát triển của tri thức và các lĩnh vực khác.”
Đội trưởng lắc đầu, “Không thể nào.”
Khương Thanh Xu lại thở dài một tiếng, “Đúng vậy, không thể nào.”
Sức người có hạn.
Kho tri thức mênh mông như biển khói, làm sao có thể chỉ dựa vào vài trăm người mà thông suốt và ghi nhớ toàn bộ được?
Thế là hết đời này đến đời khác, tri thức và kinh nghiệm ngày một ít đi, xã hội thụt lùi ngày một nhanh hơn.
Thế là động cơ hơi nước bị ngọn lửa của bếp lò nuốt chửng; máy kéo sợi Jenny bị mài mòn trong từng vòng quay của con thoi; địa động nghi bị chôn vùi trong động đất; giấy viết chìm nghỉm dưới lớp thẻ tre và da thú.
Đội trưởng hỏi, “Vậy không có lấy một vị hoàng đế nào nhận ra vấn đề này và thử thay đổi sao?”
Khương Thanh Xu cười khẽ, “Đương nhiên là có, nhưng không thành công.”
“Bởi vì cách thu phục lòng dân này thực sự quá đơn giản.”
“Đi đường tắt quen rồi, rất khó để nghiêm túc đi từng bước một như vậy nữa.”
“Về sau, đúng là có mấy vị hoàng đế phát hiện ra làm vậy rất nguy hiểm, muốn xây dựng trường học rộng rãi, khai thông dân trí.”
“Nhưng không làm được.”
“Bởi vì hoàng đế làm như vậy là xâm phạm đến lợi ích của toàn bộ giới quý tộc.”
“Bọn họ đã quen làm kẻ bề trên, làm sao có thể chịu đựng được đám ‘tiện dân’ này nắm giữ tri thức giống mình, thậm chí còn có khả năng kẻ đến sau vượt người đi trước?”
“Huống hồ chi, người nắm giữ tri thức chỉ có quý tộc, vậy thì có mấy quý tộc chịu đi dạy đám ‘tiện dân’ này đây?”
“Thế nên về sau, chuyện đó cũng chẳng đi đến đâu cả.”
“Những hoàng đế cố chấp, tự khắc sẽ có ‘cận thần’ của mình đến giúp ‘phò vua diệt gian’.”
“Cuộc tranh đoạt ngai vàng không bao giờ ngừng lại. Bọn họ nhất trí đối ngoại, dập tắt khả năng tạo phản của thường dân, nuôi dưỡng ra một đám dân chúng ngoan ngoãn dễ bảo. Giải quyết xong nỗi lo hậu phương, bọn họ có thể toàn tâm toàn ý lao vào cuộc chiến tranh giành hoàng vị.”
“Bọn họ không cần phải e dè lòng dân, bởi vì đám ‘ngu dân’ này chẳng quan tâm ai là hoàng đế, tất nhiên cũng sẽ không tạo phản. Họ chỉ như một bầy cừu non hoảng loạn, bị lùa hết từ nơi này đến nơi khác, rồi đành chấp nhận số phận.”
“Bất kể những kẻ bên trên đấu đá ra sao, người chịu khổ chỉ có bá tánh.”
“Thịnh, dân khổ. Vong, dân khổ.”
Đội trưởng mím chặt môi, “Sau đó thì sao? Hình thức cai trị này trông không giống sẽ tồn tại lâu dài.”
Khương Thanh Xu cười nói, “Anh nói không sai.”
“Dưới bối cảnh xã hội như vậy, người bình thường chẳng khác nào vật tiêu hao, ngày một ít đi.”
“Tất nhiên, phàm nhân có tư chất tu tiên cũng ngày một ít đi.”
“Số lượng phàm nhân giảm mạnh, dẫn đến thế hệ mới của tu chân giới cũng giảm theo. Thế là sự kế thừa, cũng giống như tri thức, xuất hiện đứt gãy.”
“Không biết là vì thiên phạt hay vì lý do nào khác, trong bối cảnh đó, linh khí cũng dần trở nên loãng đi, cho đến khi gần như không còn gì cả.”
“Thời kỳ thượng cổ của tu chân giới cũng kết thúc.”
Khương Thanh Xu cử động vai một chút, “Thời kỳ có linh khí chuyển sang thời kỳ linh khí yếu. Công pháp tu tiên bị đứt gãy nghiêm trọng, chỉ còn lại những công pháp cơ bản. Người có tư chất không được bồi dưỡng, tất nhiên cũng trở nên tầm thường, thế là sự kế thừa ngày càng suy yếu, tạo thành một vòng luẩn quẩn.”
“Mà bên này giảm thì bên kia tăng, khi không còn sự can thiệp quấy nhiễu của linh khí, cuối cùng người bình thường cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Một chế độ xã hội mới, có thể quan tâm đến người bình thường nhiều hơn đã dần dần được thiết lập.”
“Tốc độ linh khí suy giảm ngày một nhanh, cho đến khi hoàn toàn biến mất, bước vào thời kỳ không còn linh khí. Thần tiên ma quỷ gì cũng đã hoàn toàn trở thành thần thoại truyền thuyết. Kỷ nguyên khoa học kỹ thuật đã đến.”
Vẻ mặt đội trưởng nghiêm trọng, “Mà bây giờ, linh khí sắp hồi sinh trở lại. Vấn đề cô vừa đề cập, tôi phải báo cáo lên cấp trên, tuyệt đối không thể để xảy ra tình trạng xã hội thụt lùi toàn diện như vậy được!”
Khương Thanh Xu gật đầu, “Xin cứ tự nhiên. Tôi cũng lo lắng chuyện này xảy ra. Mặc dù linh khí hồi sinh đối với tôi là một chuyện tốt để tăng tiến tu vi, nhưng khoảng thời gian sống ở thời đại này tiện lợi hơn, hài hòa hơn, cách con người đối xử với nhau cũng ôn hòa hơn so với thời đại của tôi năm đó. Tôi không muốn quay lại cái thời mà mạng người bị xem như cỏ rác ấy.”
Đội trưởng tiểu đội Bá nghiêm túc gật đầu, “Sự tồn tại của chúng tôi chính là để ngăn chặn mọi hành vi gây nguy hại đến sự tiến bộ của xã hội.”
Tôi đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại của bọn họ, bèn nói, “Có lẽ các người không cần phải căng thẳng như lâm đại địch thế đâu.”
“Tu chân giới năm xưa rơi vào tình cảnh đó, một trong những nguyên nhân là do hệ thống sức mạnh đơn nhất và sự độc quyền.”
Độc quyền không chỉ khiến tri thức mất đi sức sống, mà đặt trong lĩnh vực nào cũng vậy, trong nghiên cứu và phát triển sản phẩm cũng thế.
Công nghệ của công ty tôi, ngoài một vài công nghệ cốt lõi nguy hiểm, hiếm khi có cái nào độc quyền. Chỉ khi mang sản phẩm và công nghệ đến cho đại chúng, mới có thể thúc đẩy tiến trình xã hội không ngừng tiến về phía trước. Mỗi người trong đó đều sẽ được hưởng lợi, và tôi, với tư cách là một thành viên trong đó, tự nhiên cũng không ngoại lệ. Thậm chí, vì đế chế thương mại và vị thế trung tâm thế giới của mình, sự tiện lợi mà tôi thu được sẽ còn nhiều hơn những người khác.
Làm suy yếu kẻ khác để tỏ ra vượt trội là hành vi ngu xuẩn nhất. Tôi khinh thường việc đó. Dựa vào thực lực để nghiền ép, dẫn dắt doanh nghiệp phía sau mình chạy như điên, đó mới là việc tôi thích làm nhất.
Tôi thích để tất cả mọi người chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của mình, nhưng không phải bằng cách chèn ép.
Hai người họ, kể cả Tiên Tôn trong lồng, đều nhìn về phía tôi, chờ đợi lời giải thích.
Đội trưởng và Khương Thanh Xu đã lờ mờ đoán ra suy nghĩ của tôi. Mắt đội trưởng hơi sáng lên, còn Khương Thanh Xu thì ra chiều suy tư.
Tôi nói, “Hiện tại, hệ thống sức mạnh của thế giới này, ngoài tu tiên, còn có dị năng, võ thuật, khoa học kỹ thuật. Những kẻ cố chấp theo đuổi sức mạnh, đi con đường tu chân không thông, vẫn có thể đi theo các hệ thống sức mạnh khác.”
“Ngay cả khi tu chân, dị năng và võ thuật đều cần tư chất, thì khoa học kỹ thuật lại không cần.”
“Có quá nhiều con đường để hưởng thụ thành quả khoa học kỹ thuật. Ngay cả những người không cầu tiến nhất, cũng có thể tận hưởng sự tiện lợi trong giao tiếp của trí não, sự tiện lợi trong giao thông của xe bay, sự tiện lợi trong y tế của robot nano, và nhiều tiến bộ khoa học kỹ thuật khác phục vụ đại chúng.”
“Nếu anh ta có tư chất nghiên cứu khoa học, hoàn toàn có thể gia nhập viện nghiên cứu, tiếp tục đào sâu trong lĩnh vực mình hứng thú, trở thành một ngôi sao nghiên cứu mới, tạo phúc cho một phương.”
“Nếu anh ta không có tư chất nghiên cứu, cũng có thể theo đuổi con đường kinh doanh, dùng tiền bạc để đổi lấy sự tiện lợi công nghệ cao hơn.”
“Chỉ cần chịu đi lên, ắt sẽ tìm thấy chiếc thang trời phù hợp với mình, chứ không phải chỉ biết cầu tiên vấn đạo, gửi gắm toàn bộ hy vọng tương lai vào thần phật hư vô mờ mịt, đến mức nảy sinh cố chấp, tâm ma hoành hành.”
Khương Thanh Xu khẽ chau mày, “Nhưng mà, hệ thống sức mạnh cũng có cao thấp, lỡ như hệ thống tu chân lấn át hệ thống khoa học kỹ thuật thì…”
Tôi cười nói, “Chúng không phải là mối quan hệ đối lập, mà là quan hệ cộng sinh.”
“Hãy nhìn viện nghiên cứu của tôi mà xem, các nghiên cứu viên có dị năng siêu trí nhớ phụ trách sắp xếp tài liệu; nghiên cứu viên dị năng hệ Mộc nuôi trồng giống lương thực chống hạn, chống úng, chống sâu bệnh thì hiệu quả gấp bội; nghiên cứu viên nhạy bén với con số, đã đạt được thành tựu không nhỏ trong lĩnh vực phát triển trí não.”
“VR giả lập đã được dùng để luyện tập võ thuật, tăng cường kinh nghiệm thực chiến; dị năng giả thức tỉnh dị năng hệ Hỏa, tu luyện Hỏa Diệm Chưởng thì tiến bộ vượt bậc; dị năng giả hệ Thủy đến các vùng sa mạc khô hạn, sa mạc biến thành ốc đảo, rừng cây xanh tươi sẽ sinh ra nhiều linh khí hơn, biến vùng đất không có sự sống thành nơi tụ linh.”
“Việc mà phi hành linh bảo làm được, xe bay cũng có thể làm được; Thiên lý truyền âm mà phải đến Nguyên Anh mới dùng được, trí não có thể thực hiện; nguyện vọng lên trời xuống biển, máy bay, phi thuyền, tàu ngầm đều có thể đạt được. Cho nên, khi tu chân không còn là cọng rơm cứu mạng duy nhất, thì sẽ không có chuyện tất cả mọi người cùng nhau chìm xuống đáy biển.”
“Thời đại của chúng ta, nhất định sẽ không tái diễn thảm kịch của tu chân giới thời thượng cổ.”
Chiếc lồng đột nhiên phát ra một tiếng động rất khẽ.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, liền thấy Tiên Tôn đã duỗi người ra, đôi mắt hắn ta không chớp lấy một cái, cứ nhìn tôi chằm chằm, tựa như có cả trời sao trong đó vậy.
Hết chương 205.
