Chương 206: Tôi Là Tình Kiếp Của Tiên Tôn Vô Tình Đạo (Trung)
Tôi và Tiên Tôn nhìn nhau. Lúc này, đôi mắt hắn ta sáng long lanh nhìn tôi, trông như thể vô cùng thân thiết với tôi vậy.
Một nghiên cứu viên khẽ nói, “Tổng tài, anh ta mất trí nhớ rồi, tâm trí hiện tại chắc chỉ khoảng ba bốn tuổi thôi.”
Tôi nhìn hắn ta, vẻ mặt có chút kỳ quái.
Trẻ con bẩm sinh đã ngưỡng mộ kẻ mạnh, hắn ta làm ra vẻ mặt này, lẽ nào là bị bài diễn thuyết của tôi thuyết phục rồi?
Hay là, tôi đã vô tình thức tỉnh dị năng “vương bá chi khí”?
Tiếp theo, có phải hắn ta nên chấn động toàn thân, rồi dập đầu bái lạy không?
Tôi nhìn xuống Tiên Tôn. Từ góc độ này, có thể dễ dàng nhìn thấy một mảng xuân quang qua những khe hở trên bộ tiên bào rách nát của hắn ta, quả thực là thương phong bại tục.
Tôi nói với hắn ta, “Tôi đưa cho anh quần áo rồi, anh thay vào, không được xé, không được ở truồng, hiểu chưa?”
Hắn ta mím môi, kéo áo bào trên người chặt hơn một chút, rồi gật đầu.
Hắn ta vốn có một khuôn mặt thanh lãnh bạc tình, lúc này lại lộ ra biểu cảm trẻ con như vậy, cảm giác trái ngược vô cùng.
Nghiên cứu viên mang bộ quần áo thứ hai tới, tôi bèn ném nó qua song sắt vào trong lồng.
Bộ đồ này chẳng khác gì bộ trước.
Tiên Tôn vừa nhìn thấy, liền lộ vẻ cảnh giác và tức giận. Ánh mắt nhìn tôi, ngoài phẫn nộ ra còn có cả sự uất ức và không dám tin.
Lạ thật, hình như hắn ta rất bài xích bộ quần áo được cung cấp.
Bộ quần áo này là kiểu dáng thông thường nhất, áo là T-shirt tay ngắn màu trắng không hoa văn, quần là chiếc quần dài màu đen mềm mại, cơ bản như trang phục NPC khởi đầu trong game.
Hắn ta kích động cái gì chứ.
Thấy mắt hắn ta đỏ lên, sắp sửa xé thêm một bộ đồ nữa, tôi gọi hắn ta lại, “Anh không thích bộ quần áo này à? Anh thích loại nào?”
Hắn ta dừng động tác, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, “Lan Lan không mặc thứ y phục không biết liêm sỉ này.”
Không biết liêm sỉ?
Bộ đồ này thì không biết liêm sỉ ở chỗ nào chứ?
Tôi nhíu mày nhìn bộ quần áo bị ném vào một góc, chợt lóe lên một ý nghĩ, “Anh không thích mặc áo tay ngắn?”
Hắn ta mím môi, khuất nhục gật đầu.
Tôi xua tay, “Đi lấy cho hắn ta một bộ tay dài quần dài lại đây.”
Ở thời cổ đại của thế giới này, những quy tắc thế tục đã tròng lên người phụ nữ tầng tầng gông xiềng, cách ăn mặc là một trong số đó. Thời kỳ hà khắc nhất, dù là giữa hè oi ả, phụ nữ cũng không được để lộ nửa phân da thịt, việc để lộ cả cẳng tay ra ngoài đương nhiên là càng không hợp quy củ.
Nhưng Tiên Tôn trước mắt là một người đàn ông, nên các nghiên cứu viên đã không xem xét đến điểm này.
Để phòng trường hợp vị Tiên Tôn có sức mạnh kinh người này nổi điên, tôi tạm thời giải thích với hắn ta, “Thế giới này khác với thế giới ban đầu của anh. Quần áo đưa cho anh lúc trước đều là loại thường thấy ở thế giới này, không phải là thứ y phục không biết liêm sỉ gì cả.”
Hắn ta nghe vậy thì liền phản bác, “Tất nhiên ta biết đây là dị giới, phong tục khác nhau cũng là điều dễ hiểu. Nhưng các người đều mặc tay dài quần dài, tại sao lại cứ bắt ta phải mặc thứ quần áo mỏng manh lại để lộ nửa cánh tay này?”
Các nghiên cứu viên nhìn nhau.
Đương nhiên là vì trong giờ làm việc cần phải mặc đồ của phòng thí nghiệm rồi.
Giải thích rõ ràng sự hiểu lầm ngớ ngẩn này, Tiên Tôn cũng được như ý nguyện mà thay một bộ đồ tay dài quần dài.
Hắn ta đứng trong lồng, vì quần áo quá mỏng nhẹ nên có vẻ hơi không tự tại, nhưng rất nhanh đã thích nghi. Dù sao cũng là tâm tính trẻ con, quần áo mỏng nhẹ thoáng khí bao giờ cũng thoải mái hơn trường bào phức tạp.
Hắn ta vừa tò mò lại vừa thận trọng duỗi người ở trong lồng, quan sát bộ quần áo mới trên người.
Trạng thái hiện tại của hắn ta tốt hơn nhiều so với dự kiến, có thể giao tiếp và không có ham muốn phá hoại đặc biệt mãnh liệt.
Nhưng, trạng thái này của hắn ta cũng là một quả bom hẹn giờ. Không ai dám chắc, sau khi hắn ta hồi phục lại trí nhớ, nhớ lại những việc đã làm lúc tâm trí chỉ như đứa trẻ ba tuổi, liệu có vì xấu hổ mà hóa giận rồi đại khai sát giới hay không.
Phải đẩy nhanh tiến độ, nghiên cứu ra vũ khí có thể khắc chế sức mạnh của hắn ta.
Đã xem qua trạng thái của hắn ta rồi, tôi không định tiếp tục ở lại đây nữa. Nghe người bạn bác sĩ của ba tôi nói, trong vài ngày tới mẹ tôi sẽ tỉnh lại. Tôi muốn về trông chừng mẹ, tôi không chắc liệu ba tôi có vì mẹ tôi hôn mê mà làm ra chuyện điên rồ gì hay không.
Dù sao thì, ba tôi là người có thể vì mẹ tôi đau bụng kinh mà gọi điện cho người bạn bác sĩ của mình lúc ba giờ sáng, rồi gọi cả đội ngũ bác sĩ gia đình đến.
Tôi từng nghi ngờ rằng, việc người bạn bác sĩ kia bị hói đầu khi tuổi còn trẻ như vậy có liên quan không nhỏ đến hành vi của ba tôi.
Vì vậy, tôi đã từng hỏi ông ấy về thắc mắc này.
Về chuyện đó, người bạn bác sĩ kia cho biết: Hói thì hói thôi, ba cậu trả nhiều quá mà.
Trong làn sóng thức tỉnh dị năng lần này, dị năng mà người bạn bác sĩ của ba tôi thức tỉnh là, “kiểm tra đo lường sinh mệnh lực”. Cái gọi là sinh mệnh lực, càng giống một loại dao động năng lượng hơn, biên độ và tần số của dao động có liên quan đến trạng thái của chủ nhân sinh mệnh lực.
Theo lời ông ấy nói, dao động sinh mệnh lực của mẹ tôi ngày càng mạnh, vài ngày tới sẽ tỉnh lại thôi.
Đây xem như là đã tiêm một liều thuốc an thần cho ba tôi, giúp ba tôi duy trì được sự bình tĩnh. Nhưng để cho chắc, tôi vẫn định nhanh chóng trở về bên mẹ mình.
Tôi ra hiệu cho viện trưởng viện nghiên cứu, chuẩn bị rời đi. Nhưng phía sau, Tiên Tôn lại kêu lên một tiếng đau đớn. Tôi quay đầu lại nhìn, phát hiện ra vừa rồi thấy tôi quay người đi, hắn ta đã vô thức bước lên một bước, đưa tay định nắm lấy song sắt của lồng giam, kết quả bị lưới điện giật cho một phát.
Nhưng dù vừa mới bị điện giật, hắn ta vẫn nhìn về phía tôi, “Ngươi đi à?”
“Ừm.”
Hắn ta mím môi, khẽ khàng cầu xin, “Vậy… vậy ngươi có thể mang ta đi cùng được không?”
“Anh không thích ở đây à?”
Hắn ta chỉ nói, “Ta muốn đi theo ngươi, ta muốn ở cùng ngươi.”
Ánh mắt hắn ta nhìn xung quanh vô cùng cảnh giác, còn ẩn chứa một chút hoảng sợ.
Dù sao thì tâm trí của hắn ta cũng chỉ mới ba tuổi, đột nhiên đến một nơi hoàn toàn xa lạ như thế này, lại gặp được người đầu tiên khiến hắn ta buông bỏ phòng bị là tôi, e rằng đã nảy sinh tâm lý chim non đối với tôi rồi.
Đội trưởng thấy vậy, mắt sáng lên, ra hiệu cho tôi. Chúng tôi đi ra xa, anh ta nói, “Tổng tài, tình hình có vẻ không tệ như tưởng tượng. Hiện tại hắn ta rất quyến luyến ngài, có lẽ ngài có thể tiếp tục tiếp xúc, giành được lòng tin của hắn ta.”
“Như vậy, nếu gặp phải tình huống xấu nhất – hắn ta hồi phục trí nhớ và sức mạnh, đồng thời có ý đồ phát động chiến tranh, thì có lẽ vì sự tin tưởng và dựa dẫm này mà sẽ nương tay.”
Tình tiết này, nghe có vẻ quen quen.
Tiếp theo, có phải chúng tôi sẽ nảy sinh tình cảm trong quá trình chung sống, để rồi khi hắn ta hồi phục trí nhớ, vì phần tình cảm này mà nương tay với thế giới này không?
Kết thúc HE, hắn ta sẽ ở lại thế giới này, chúng tôi hạnh phúc sống bên nhau trọn đời.
Có điều, xét đến việc tôi đã có Trợ Lý, tình ý của Tiên Tôn tất sẽ không được đáp lại, kết cục cũng đã định là BE rồi.
Nếu hắn ta đi theo con đường thâm tình, thì sẽ là âm thầm bảo vệ, chờ người đến bạc đầu. Nếu hắn ta đi theo con đường cố chấp, thì sẽ là cưỡng đoạt, ngược luyến tàn tâm.
Nhưng mà, tất cả những tình tiết trên đều phải dựa trên một điều, đó là vị Tiên Tôn này là một người bình thường có logic hành vi nằm trong dự đoán. Không may là, Tiên Tôn đã vượt ra ngoài định nghĩa của chúng tôi về người bình thường.
Bởi vì hắn ta nổi tiếng là một kiếm tu xem bản mệnh kiếm như bạn đời.
Lại còn là một kiếm tu tu luyện Vô Tình Kiếm Đạo.
Đợi khi hắn ta hồi phục trí nhớ, phát hiện ra chút tình ý này, e rằng sẽ trảm tình chứng đạo.
Đến lúc đó, người bị trảm chính là tôi.
Hết chương 206.
