Chương 207: Tôi Là Tình Kiếp Của Tiên Tôn Vô Tình Đạo (Hạ)

Chương 207: Tôi Là Tình Kiếp Của Tiên Tôn Vô Tình Đạo (Hạ)

 

Tôi không có ý định xây dựng mối quan hệ quá sâu sắc với Tiên Tôn. Sau khi nói rõ nguyên do cho đội trưởng, sắc mặt anh ta cũng trở nên nghiêm túc, bắt đầu sắp xếp công việc trên trí não.

 

Hiện tại, Tiên Tôn mất trí nhớ, bị giam trong viện nghiên cứu cách ly linh khí, chính là thời cơ tốt nhất để thế giới này thích ứng với việc linh khí hồi sinh.

 

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, bên ngoài đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Có lẽ là do năng lượng dị năng và linh khí có tác dụng tương hỗ với nhau, linh khí đã xúc tác cho dị năng tăng trưởng điên cuồng, chỉ trong một ngày đã có thêm hàng vạn người thức tỉnh dị năng.

 

Mà thứ được linh khí thúc đẩy sinh ra, còn có linh căn và linh thể nhục thân.

 

Để phân biệt linh thể thần thức và linh thể nhục thân, quốc gia đã phân loại linh thể thần thức là “dị năng”, còn linh thể nhục thân là “linh thể”.

 

Từ đó về sau, khi nhắc đến linh thể, sẽ chỉ riêng linh thể nhục thân.

 

Sự khác biệt giữa linh thể và dị năng thể hiện ở phương hướng điều khiển. Linh thể sinh ra từ nhục thân, còn dị năng thì dựa vào linh hồn.

 

Đều là thuộc tính Hỏa, tác dụng của linh thể hệ Hỏa là tăng cường cho việc tu luyện Hỏa linh căn, mạnh ở khả năng phụ trợ. Còn dị năng hệ Hỏa là chuyển hóa sức mạnh thần thức thành ngọn lửa, mạnh ở khả năng khống chế các nguyên tố hỏa.

 

Không biết có phải vì nội lực tu luyện và linh lực có điểm chung hay không, mà số lượng người thức tỉnh linh thể ở thế giới này vượt xa tỷ lệ thông thường.

 

Người tu luyện Hỏa Diệm Chưởng dễ thức tỉnh linh thể hệ Hỏa.

 

Người tu luyện Hàn Băng Chưởng dễ thức tỉnh linh thể hệ Băng.

 

Người tu luyện kiếm pháp dễ thức tỉnh thiên sinh kiếm cốt.

 

Còn những người chuyên tâm tu luyện nhục thân, như đám Thư ký số Bảy, thì thường thức tỉnh các loại linh thể như “Kim Cang Bất Hoại”, “Thiên Sinh Thần Lực”, “Đồng Bì Thiết Cốt”, đều là những mầm non thể tu tốt.

 

Nhân tiện nhắc tới, những người tập gym lên cơ nhờ công nghệ đều không thức tỉnh linh thể liên quan đến thể tu, điều này khiến không ít kẻ cơ bắp cuồn cuộn từng khoe khoang trên mạng xã hội phải muối mặt bỏ chạy.

 

Số Bảy, người có thân hình đã hoàn toàn biến thành chiếc tủ lạnh hai cánh, thì lại thức tỉnh “Đồng Bì Thiết Cốt”, chứng minh cho mọi người thấy cơ bắp của anh ta hoàn toàn là do luyện tập mà có.

 

Sau khi trở thành một gã cơ bắp được linh khí công nhận, Số Bảy đi đứng càng ưỡn ngực ngẩng đầu hơn, chỉ hận không thể khắc tên linh thể của mình lên một cái bảng rồi đeo trên người.

 

Ngoài ra, một số người giả vờ rất chăm chỉ, nhân lúc huấn luyện viên không để ý liền ăn vụng, trong quá trình giảm cân, tập gym, một phần đã thức tỉnh linh thể Thao Thiết, có thể nuốt chửng vạn vật.

 

Tác dụng phụ là phải ăn liên tục, không bao giờ biết no.

 

Sau khi linh thể thức tỉnh trên diện rộng, nhà nước lại một lần nữa rơi vào tình trạng hỗn loạn như thời kỳ đầu dị năng thức tỉnh. Nhưng vì đã có chuẩn bị, cũng có đủ kinh nghiệm xử lý, nên sự hỗn loạn lần này chỉ kéo dài chưa đến nửa ngày đã bị dẹp yên hoàn toàn.

 

Trong khoảng thời gian này, sự hỗn loạn lớn nhất là do không đủ nhà vệ sinh dẫn đến việc đi vệ sinh bừa bãi. Do toàn dân tập võ, gần như ai cũng có thói quen ngồi đả tọa mỗi ngày, hít thở trước ánh bình minh.

 

Nghiên cứu từ lâu đã chỉ ra rằng, vận hành nội lực có thể thúc đẩy trao đổi chất, thải độc trừ thấp, cường thân kiện thể, tăng cường sức khỏe.

 

Sự xuất hiện của linh khí đã đẩy nhanh quá trình này, trực tiếp từ thúc đẩy trao đổi chất nhảy vọt đến tẩy tinh phạt tủy.

 

Ngày hôm đó, các buồng vệ sinh báo động hết chỗ, nhà vệ sinh công cộng chật cứng người. Những ai không nhịn nổi đành phải tìm một bãi cỏ để giải quyết tại chỗ, khiến không khí ngày hôm đó trở nên ô nhiễm trầm trọng.

 

Ngồi xổm là lúc con người yếu đuối nhất. Biết bao nhiêu người đã đánh nhau túi bụi chỉ vì một cái bô, biết bao cặp tình nhân đã trở mặt thành thù chỉ vì một chỗ đi vệ sinh, biết bao đại ca giang hồ vì bị đàn em làm phiền lúc đang trút bầu tâm sự mà danh tiếng tan tành, rơi lệ tại chỗ.

 

Nghi phạm bị thẩm vấn đã khai ra tất cả những gì mình làm như đổ đậu vào ống tre, không màng đến việc nói ra những điều này sẽ khiến mình chết ngay lập tức, chỉ nghĩ đến việc giải quyết nỗi buồn đang kề cận.

 

Đám côn đồ đang trấn lột học sinh, lấy cớ không đưa tiền thì không cho đi vệ sinh để nhân cơ hội thu phí bảo kê của người qua đường. Nào ngờ dồn người ta vào đường cùng, khiến bọn họ không nhịn được nữa, người qua đường cười hề hề, dứt khoát vớ lấy cây lau nhà mới mua… Cây lau nhà dính phân, khác nào Lữ Bố tái thế, người qua đường múa cây lau nhà vun vút, một mình đánh cho đám côn đồ chạy toán loạn.

 

Để giải quyết vấn đề nhà vệ sinh, chính quyền đã khẩn cấp điều động các nhà vệ sinh tạm thời, giải quyết nhu cầu cấp bách của mọi người, đồng thời cho khởi động hàng loạt máy lọc không khí, quyết tâm trả lại cho thành phố bầu không khí trong lành nguyên bản.

 

Sau câu chuyện dở khóc dở cười này, không ít người phát hiện ra bệnh mãn tính của mình đã được chữa khỏi, nhiều bệnh vặt trong người không chữa mà tự lành, thậm chí tình trạng của bệnh nhân nan y cũng có chuyển biến rõ rệt.

 

“Ông cậu hai của tôi bị bại liệt hai mươi năm, từ bước đi run rẩy đến đi lại như bay, chỉ cần một lần tẩy kinh phạt tủy! Ông lão quá phấn khích, phi thân lên mái nhà mà đi mất, đến nay vẫn bặt vô âm tín, ai là nhân chứng xin liên hệ 139…”

 

“Bệnh ung thư của mẹ tôi không chữa mà khỏi rồi! Cảm ơn linh khí! Cảm ơn tất cả mọi người!”

 

“Khoan đã, không ai nói với tôi tẩy tinh phạt tủy sẽ tẩy luôn cả cặp lông mày tôi mới xăm à!”

 

“Hình xăm của đại ca tôi cũng bị tẩy mất rồi.”

 

“Hàng mi giả tôi mới nối cũng bị trôi sạch!”

 

………

 

Sau khi ra khỏi viện nghiên cứu, tôi cho bộ phận nhân sự thống kê danh sách những nhân viên trong công ty đã thức tỉnh dị năng rồi báo cáo lên, một mặt vội vã về nhà, một mặt sắp xếp điều động nhân sự.

 

Xe đưa tôi đến Lâu Vương, căn biệt thự này bị sức mạnh của mẹ tôi bao phủ, vẫn chỉ có tôi và ba tôi ra vào được, những người khác thì không.

 

Mẹ tôi vẫn ngủ trên chiếc giường trong phòng ngủ chính, ba tôi thì túc trực bên cạnh. Bà nhắm nghiền hai mắt, gò má hồng hào, giống như một nàng công chúa say ngủ.

 

Linh khí hồi sinh bên ngoài dường như không ảnh hưởng gì đến bà.

 

Tôi nhẹ nhàng dùng trán chạm vào lòng bàn tay mẹ, tay bà thật ấm áp.

 

………..

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đêm xuống, tôi có một giấc mơ.

 

Chất lượng giấc ngủ của tôi rất tốt, vì vậy cũng rất ít khi mơ. Thỉnh thoảng có mơ, cảnh tượng cũng không rõ ràng, tỉnh dậy là quên sạch.

 

Lần này, tôi lại có thể nhìn thấy rõ ràng mọi cảnh vật, chân thật đến mức không giống một giấc mơ.

 

Trong mơ, tôi thấy một cậu bé.

 

Cậu ta xuất thân từ một gia tộc quyền thế, thiên tư tuyệt đỉnh, là một mầm non tốt cho việc tu luyện âm nhạc.

 

Thế là năm ba tuổi, cậu ta được trưởng bối trong nhà dẫn khí nhập thể, bước lên con đường tu tiên.

 

Cậu bé hoạt bát vui vẻ, tình cảm dạt dào. Cậu ta gửi gắm mọi cảm xúc vào âm nhạc, cũng vì thế mà trở thành nhạc tu xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ.

 

Trong khoảnh khắc nhìn thấy cậu bé, tôi mơ hồ nhận ra, đây chính là Tiên Tôn, đây là quá khứ của hắn ta.

 

Chỉ không biết tại sao, Tiên Tôn là một kiếm tu, mà cậu bé trong mơ lại là một nhạc tu.

 

Tôi kiên nhẫn xem tiếp, liền thấy cậu bé đó dần lớn lên, sau khi Trúc Cơ thì có được nhạc cụ bản mệnh của riêng mình.

 

Tôi đột nhiên nhận ra, có lẽ cánh tay cường tráng của Tiên Tôn không phải do vung kiếm mà có.

 

Cũng có thể là do ngày ngày vác nhạc cụ mà luyện thành.

 

Nhạc cụ bản mệnh của Tiên Tôn, không ngờ lại là một bộ biên chung.

 

Tôi nhìn Tiên Tôn vác trên lưng bộ biên chung lớn nhỏ, chìm vào trầm tư.

 

Nhạc khí của các nhạc tu, không cất đi sao?

 

Chẳng phải người ta đều nói là nhạc tu rất tao nhã sao?

 

Sau khi có nhạc cụ bản mệnh, Tiên Tôn tu luyện càng thuận lợi hơn, cứ như cá gặp nước. Tu Hữu Tình Đạo, trở thành thiên tài số một Tu Chân giới.

 

Ngay lúc đang ở đỉnh cao danh vọng, hắn ta gặp một thiếu niên Bách Linh yêu có linh khí. Hắn ta đã cưu mang con chim Bách Linh bị thương, hai người sớm tối bên nhau, tình cảm âm thầm nảy nở, rồi thổ lộ lòng mình với nhau.

 

Họ đã cùng nhau trải qua biết bao sóng gió, nhưng cuối cùng, Bách Linh lại giáng cho hắn ta một đòn chí mạng.

 

Bách Linh đã phản bội hắn ta.

 

Đôi mắt hắn ta sưng đỏ, rỉ máu, hỏi Bách Linh tại sao, Bách Linh cười khinh miệt.

 

“Hủy đi giọng hát của ngươi, ta chính là thiên tài nhạc tu số một thiên hạ.”

 

Đáng tiếc, Bách Linh đã đánh giá sai sự coi trọng của tông môn và gia tộc đối với Tiên Tôn. Cuối cùng, giọng hát không hủy được, ngược lại còn phải đền đi một mạng của mình.

 

Tiên Tôn được cứu về, lại phát hiện mình không thể cất tiếng hát được nữa. Hắn ta hát bằng tình, tấu nhạc bằng cảm xúc, đã trao trọn vẹn sự nồng nhiệt và tình yêu cho Bách Linh. Khi ấy, là lúc hắn ta mạnh mẽ nhất, có ngộ tính cao nhất.

 

Giờ đây, tình yêu đã cháy hết, ngay cả thiên tư của hắn ta cũng cháy rụi theo.

 

Bài hát hắn ta hát ra, khô khốc chói tai, không hề có tình cảm. Bản nhạc hắn ta tấu lên, cũng lệch nhịp lạc điệu.

 

Chỉ sau một đêm, hắn ta từ một thiên tài được người người ngưỡng mộ, trở thành một phế nhân.

 

Lòng như tro tàn nguội lạnh, Tiên Tôn chuyển sang tu Vô Tình Đạo. Bộ nhạc cụ bản mệnh kia cũng bị vứt vào nhà kho, phủ đầy bụi bặm.

 

Trên con đường kiếm tu, Tiên Tôn cũng có thiên phú không tồi.

 

Tôi nhìn Tiên Tôn phế bỏ một thân tu vi, chuyển sang làm kiếm tu, nhìn hắn ta từ một người mới bắt đầu, trở thành một vị Tiên Tôn lừng lẫy.

 

Từ đó, tu chân giới thiếu đi một vị thiên tài nhạc tu Hữu Tình Đạo, và có thêm một vị Tiên Tôn kiếm tu tu luyện Vô Tình Đạo.

 

Tiên Tôn như tuyết, như sương giá, vô tình vô ái, vô hỉ vô bi. Chỉ còn một bước nữa là có thể phi thăng thành tiên, nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ duyên. Cho đến một ngày, trong lòng hắn ta chợt có cảm ứng, bèn mở mắt ra. Hắn ta nhìn thấy sương tuyết phủ đầy núi, đột nhiên nhận ra, bao nhiêu năm qua đi, mình vẫn còn nhớ đến bộ biên chung phủ đầy bụi kia.

 

Tâm kết của hắn ta chưa giải, không thể vô tình, thì làm sao phi thăng cho được.

 

Cảnh tượng trước mắt biến đổi, hư ảnh của Tiên Tôn xuất hiện.

 

Đôi mắt hắn ta nhìn tôi, không một chút tình cảm, giọng nói lạnh như băng tuyết.

 

“Ngươi chính là tình kiếp của ta.”

 

Tỉnh lại, tôi ôm trán, mãi một hồi lâu vẫn không nói nên lời.

 

Hắn ta không hát được thì liên quan gì đến tôi? Tại sao tôi lại trở thành tình kiếp của hắn ta rồi?

 

Những người bên cạnh tôi có liên quan đến âm nhạc, chỉ có đám đầu người mình cá và Nghệ sĩ đàn dương cầm.

 

Lẽ nào là vì, tôi đã sưu tập quá nhiều Công Lược Giả thuộc hệ âm nhạc, nên cuối cùng triệu hồi ra được truyền thuyết hoàng kim?

 

Hết chương 207.

 

Chương 207: Tôi Là Tình Kiếp Của Tiên Tôn Vô Tình Đạo (Hạ)

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên