Chương 209: Trợ Lý Biến Mất (Thượng)

Chương 209: Trợ Lý Biến Mất (Thượng)

 

Trong thời đại Internet, chỉ cần một người từng tồn tại thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết.

 

Khi điều tra lý lịch lúc tuyển dụng, không phải là tôi chưa từng điều tra Trợ Lý, nhưng điều tra tỉ mỉ đến mức này thì vẫn là lần đầu tiên.

 

Tôi pha một ấm trà nhài tuyết nhĩ, chầm chậm lật xem từng trang, chầm chậm đọc, cứ như thể chính mình cũng đang trải qua tuổi thơ của anh vậy.

 

……

 

Từ nhỏ, trợ lý đã là “con nhà người ta” trong miệng của các bậc phụ huynh.

 

Anh học giỏi, phẩm chất tốt, lại hay giúp đỡ người khác, ngoại hình thì thanh tú. Tất cả những lời khen sáo rỗng dùng để tán dương học sinh trong các buổi nhận xét cuối kỳ đều có thể áp dụng một cách hoàn hảo lên người anh.

 

Sự nổi tiếng của anh có thể truy ngược về tận thời mẫu giáo, khi đã có rất nhiều bạn nhỏ muốn anh đóng vai chú rể của mình trong trò chơi gia đình.

 

Từ khi vào tiểu học, anh luôn giữ chức lớp trưởng. Dù là trong lòng học sinh hay giáo viên, anh đều là người lớp trưởng xuất sắc nhất không ai sánh bằng. Những vấn đề khó khăn mà nhiều lớp trưởng phải đau đầu, ví dụ như trong việc cân bằng mối quan hệ giữa giáo viên và học sinh, dường như không tồn tại trước mặt anh, ngay cả mấy đứa cá biệt trong lớp cũng bị anh trị cho ngoan ngoãn.

 

Từ nhỏ anh đã bộc lộ tài năng ở nhiều lĩnh vực, từ Olympic cho đến các cuộc thi vật lý, anh đều có thể ôm cúp về, nhưng lúc này anh vẫn chưa có ý định nhảy lớp. Ba mẹ anh, những người hết mực yêu thương anh từng đề cập rằng, họ muốn anh được trải nghiệm một tuổi thơ vui vẻ như bao đứa trẻ bình thường khác.

 

Trong tấm ảnh tốt nghiệp tiểu học, Tiểu Trợ Lý mười một tuổi đang mỉm cười trước ống kính. Lúc này anh chẳng khác nào một thanh bảo kiếm sắc bén vô song, gương mặt căng tràn nhiệt huyết tuổi trẻ, tài năng bắt đầu bộc lộ.

 

Bước ngoặt đầu tiên xảy ra vào năm anh mười một tuổi.

 

Anh đã nhảy lớp.

 

Lần đầu tiên nhảy liền ba lớp, từ lớp sáu thẳng lên lớp chín, và cũng trong năm đó, anh đã thi đỗ vào trường trung học trọng điểm của tỉnh với thành tích cực kỳ xuất sắc, được vào lớp chuyên, chịu sự quản lý theo mô hình quân đội.

 

Lần thứ hai, nhảy liền hai lớp, từ lớp mười thẳng lên lớp mười hai. Năm mười ba tuổi, anh trở thành thủ khoa của tỉnh và được tuyển thẳng vào trường đại học hàng đầu cả nước, học liên thông cử nhân – thạc sĩ.

 

Trong phút chốc, danh tiếng của anh vang xa không ai bì kịp.

 

Vô số phóng viên đổ xô đến phỏng vấn thần đồng trẻ tuổi này, vô số họ hàng, làng xóm kéo đến hỏi han mọi thứ về anh, xin ba mẹ anh bí quyết dạy con.

 

Thế nhưng, giữa lúc danh tiếng lẫy lừng ấy, Trợ Lý lại trở nên kín tiếng hơn. Trong tấm ảnh duy nhất còn lại, anh cười rất đúng mực, nhưng đã lờ mờ thấy được bóng dáng của hiện tại, chỉ thấy nụ cười mà chẳng thấy ý cười.

 

Sự hăng hái của tuổi trẻ, niềm mong mỏi và khát vọng về tương lai trong mắt anh đã biến mất. Thay vào đó là một đôi mắt tựa như giếng cổ, trông thì trong vắt, nhưng lại sâu không thấy đáy.

 

Bước ngoặt thứ hai xảy ra vào năm anh mười sáu tuổi.

 

Từ khi vào đại học, anh đã rất kín tiếng. Nhưng dù có kín tiếng đến đâu, những giải thưởng liên tiếp nhận được cùng với danh hiệu thần đồng, cộng thêm việc anh thường xuyên sang các khoa khác học chui, tất cả đã định sẵn rằng, anh sẽ không thể quá kín tiếng được.

 

Có thể nói, anh đã lớn lên dưới ánh mắt của tất cả mọi người.

 

Nhưng mà, vào năm mười sáu tuổi ấy, anh đã bắt đầu dần dần biến mất.

 

Biến mất ở đây không phải là biến mất theo nghĩa vật lý, mà là biến mất khỏi các mối quan hệ xã hội. Họp lớp thì quên gọi anh, giáo sư hướng dẫn thông báo họp cũng không ai báo cho anh, thu quỹ lớp thiếu một người mà chẳng ai nghĩ ra đó là anh. Một đàn chị viết xong thư tỏ tình thì quên mất nên đưa cho ai, mãi đến khi nhìn thấy cuốn nhật ký tràn ngập lời yêu mới vỗ đầu nhớ ra, nhưng lại chẳng thể nhớ nổi gương mặt của anh.

 

Một đàn em tìm anh để lập nhóm dự thi thì quên mất tên anh, chỉ nhớ có một đàn anh rất giỏi vẫn chưa trả lời tin nhắn. Cậu ta hỏi khắp mọi người xung quanh mà không ai nhớ ra cậu ta đang tìm ai, đành phải đổi đồng đội, mà không hề để ý rằng, trong khung chat bị tin nhắn khác đè xuống, có người đã trả lời cậu ta một câu, “Được”.

 

Dường như có một cục tẩy vô hình nào đó đang xóa đi mọi thứ liên quan đến anh.

 

Cũng vì vậy mà những thông tin thu thập được sau đó đột ngột trở nên ít ỏi và ngắn gọn. Hầu hết là tin anh lại đoạt được giải thưởng gì, lại tham gia dự án nghiên cứu khoa học nào, còn nhiều hơn nữa thì không thể thu thập được. Bởi vì không còn ai nhớ đến anh, nên những thông tin cần được biết qua lời kể của người khác cũng chẳng có ai để cung cấp.

 

Người của văn phòng thám tử đã tìm đến nhà anh. Người ngoài không nhớ, nhưng người nhà anh chắc chắn phải nhớ.

 

Ba của Trợ Lý là một giáo viên, mẹ là bác sĩ, anh còn có một người em trai kém bốn tuổi. So với một Trợ Lý khỏe mạnh, người em trai bẩm sinh đã yếu ớt, sắc mặt xanh xao, quanh năm uống thuốc, thỉnh thoảng lại ho khan.

 

Nhưng đây là một gia đình rất ấm áp, rất hạnh phúc. Căn nhà được bài trí theo tông màu ấm, những góc nhọn đều được bọc vải mềm, bệ cửa sổ đặt chậu cây xanh, trên bàn còn có một bình hoa cắm những đóa hoa tươi thắm, cánh hoa mơn mởn, vừa nhìn đã biết là được thay mỗi ngày.

 

Các thám tử giả dạng thành nhiều thân phận khác nhau để âm thầm tiếp cận gia đình này.

 

Phải thừa nhận rằng, phẩm hạnh của cả gia đình đều rất tốt, thảo nào có thể nuôi dạy nên một Tiểu Trợ Lý rực rỡ như ánh dương của thời niên thiếu.

 

Nữ thám tử giả làm hàng xóm mới nhanh chóng trở nên thân thiết với mẹ của Trợ Lý, và được bà mời đến nhà chơi. Cảm giác ấm cúng trong ngôi nhà này xuất hiện ở khắp mọi nơi, rất nhiều chỗ đặt ảnh chụp chung của gia đình ba người.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Duy chỉ có sau chiếc tivi, nữ thám tử tìm thấy một tấm ảnh chụp chung của gia đình bốn người. Tấm ảnh đã phủ một lớp bụi, hoàn toàn lạc lõng giữa ngôi nhà sạch sẽ, ngăn nắp này. Nữ thám tử lau sạch tấm ảnh. Trong ảnh, hai đứa trẻ đứng phía trước, hai vị phụ huynh đứng phía sau, ai nấy đều cười rạng rỡ.

 

Mẹ của Trợ Lý bưng đĩa hoa quả ra, thấy khung ảnh trong tay nữ thám tử, bà còn cười hỏi, “Cô mang ảnh đến à? Là ảnh gia đình cô sao?”

 

Nữ thám tử nhận ra có điều không ổn, cô đưa khung ảnh cho mẹ Trợ Lý, “Xin lỗi, tôi đã tự tiện động vào đồ của chị. Tôi thấy cái này ở sau tivi, thấy nó bám bụi nên lấy ra lau sạch.”

 

Nữ thám tử cẩn thận quan sát biểu cảm của mẹ Trợ Lý, thấy trên mặt bà hiện lên một vẻ mặt nửa như đang suy tư, nửa lại mông lung, cuối cùng chuyển thành mơ màng.

 

“À, tôi nhớ ra rồi, đây là ảnh nhà tôi, tìm mãi không thấy, không ngờ lại ở sau tivi.”

 

Nữ thám tử cẩn thận dò hỏi, “Đứa bé này là con trai lớn nhà chị à? Hình như trước đây tôi chưa từng gặp?”

 

Mẹ Trợ Lý vô thức lau đi lau lại khung ảnh, dù nó đã được lau sạch đến không còn một hạt bụi.

 

“Đúng vậy, đây là con trai lớn nhà tôi, nó… đi làm ở thành phố lớn rồi.”

 

Sau đó, nữ thám tử không hỏi thêm được gì từ mẹ của Trợ Lý nữa.

 

Trợ Lý trong lời kể của mẹ anh là một người hay giúp đỡ người khác, học giỏi, phẩm chất tốt, từ nhỏ đã xuất sắc, nhưng tất cả những điều đó nghe giống một đoạn thiết lập nhân vật chính thức hơn là hồi ức của một người mẹ về con trai mình.

 

Trong những cuộc trò chuyện sau đó, mẹ của Trợ Lý thường xuyên lơ đãng, như đang suy nghĩ, lại như đang mông lung. Giống như cuộc sống của bà đột nhiên xuất hiện một người lạ tự xưng là con trai mình, lại giống như rất lâu sau mới phát hiện ra, trong gia đình mà bà tưởng là viên mãn lại thiếu đi một người quan trọng.

 

Thế là, không lâu sau, mẹ của Trợ Lý bèn áy náy tiễn nữ thám tử về.

 

Nữ thám tử đợi ở nhà, một lúc sau, cô thấy mẹ Trợ Lý vội vã chạy ra khỏi nhà, tay cầm một chiếc thẻ ngân hàng.

 

Bà đến ngân hàng, ngẩn người nhìn số dư trong thẻ.

 

Bà không quên mình còn có một người con trai, bà vẫn luôn nhớ, chỉ là không hiểu tại sao, bà luôn lơ là với người con này.

 

Bảo bà nhớ lại những kỷ niệm với con trai, ký ức sau năm mười sáu tuổi của cậu bé lại mơ hồ đến mức chỉ còn là những hình bóng mờ nhạt.

 

Dường như đã rất lâu rồi họ không liên lạc.

 

Một tháng? Hai tháng? Nửa năm? Hay là một năm?

 

Bà chưa bao giờ chủ động nhớ đến việc liên lạc với người con trai lớn đang ở nơi đất khách quê người này.

 

Rõ ràng đứa bé đó đã từng là niềm tự hào của bà.

 

Mở khung chat ra, trống không. Lúc này bà mới nhớ, nửa năm trước bà đã đổi điện thoại, nên lịch sử trò chuyện không còn gì cả.

 

Không có cuộc gọi, không có tin nhắn, cũng không có SMS.

 

Chỉ có số tiền được chuyển vào thẻ ngân hàng mỗi tháng, đủ để trang trải mọi chi phí cho gia đình ba người, cũng đủ để chi trả cho việc điều trị tốn kém của người con trai út ốm yếu.

 

Bà, bọn họ, rõ ràng bọn họ đều biết số tiền này là do người con trai lớn ở phương xa gửi về, nhưng tại sao tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, bọn họ đã quen với số tiền được gửi về mỗi tháng, mà lại quên mất người gửi tiền là ai?

 

Sao lại có thể quên được chứ?

 

Hốc mắt của mẹ Trợ Lý bất giác đỏ hoe. Bà luống cuống tìm số điện thoại của con trai lớn, không tìm thấy, lại chuyển về WeChat, định gọi điện.

 

Nhưng có lẽ nghĩ đến giờ này con trai chắc đang đi làm, bà lại dừng tay lại.

 

Bà lau nước mắt, đứng dậy đi về nhà, tay nắm chặt chiếc điện thoại, màn hình vẫn dừng ở giao diện WeChat của Trợ Lý, cứ thế đi hết một đoạn đường.

 

Nữ thám tử đi theo bà, chứng kiến tất cả.

 

Quả bóng của cậu bé hàng xóm lăn đến chân bà, đứa trẻ lon ton chạy tới. Mẹ Trợ Lý cất điện thoại vào túi, cúi xuống đưa quả bóng lại cho cậu bé, mỉm cười dịu dàng rồi tiếp tục đi về nhà.

 

Trên quãng đường còn lại, chiếc điện thoại không được lấy ra thêm một lần nào nữa.

 

Hết chương 209.

 

Chương 209: Trợ Lý Biến Mất (Thượng)

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên