Chương 21: Cầu Nguyện

 

Chương 21: Cầu Nguyện

 

Sự tò mò của người chơi đối với nhân viên công tác có hạn, chẳng ai bận tâm xem Tư tiên sinh nhận được thông báo chính thức gì.

 

Lúc này, điều Chu Kỳ An quan tâm hơn là việc lợi dụng hơn sáu mươi điểm thiện cảm để làm mưa làm gió.

 

Bàn tính nhỏ còn chưa kịp gõ, tiếng bước chân dồn dập đã vang lên từ trên cầu thang.

 

“Mọi người đâu! Ra đây cho tôi!”

 

Phú ông Tuân lại tức giận, cơn giận lần này còn dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước, hai tròng mắt ông ta như muốn lồi ra khỏi hốc mắt.

 

“Là… ai trong số các người đã lấy trộm cây gậy của tôi?”

 

Phú ông Tuân trừng mắt, nói năng lộn xộn.

 

Ngoại trừ Chu Kỳ An, những người còn lại đều sững sờ.

 

Lại mất đồ nữa rồi?

 

Cậu sinh viên đại học cũng bị gọi xuống, nhìn thấy Hàn Thiên Sinh bị phế một cánh tay thì sợ hãi kêu lên: “Anh…”

 

Giây tiếp theo, tiếng gầm rú của phú ông Tuân đã át đi lời cậu ta: “Có phải cậu đã lấy trộm gậy của tôi không?”

 

Cậu sinh viên đại học ngơ ngác nhìn xuống: “Gậy không phải vẫn còn ở đây sao?”

 

“Không phải cái này!” Mắt Phú ông Tuân phun lửa giận: “Là cái khác…”

 

Ông ta lo lắng như kiến ​​bò trên chảo nóng, lẩm bà lẩm bẩm trong miệng, mơ hồ có thể nghe thấy hai chữ “Chìa khóa”.

 

Hàn Lệ và Hàn Thiên Sinh đang suy yếu liếc nhìn nhau, chìa khóa gì? Nghe có vẻ là thứ rất quan trọng.

 

Đầu tiên hai người nghi ngờ cậu sinh viên đại học, ban nãy chỉ có cậu ta không ở trong đội.

 

Còn Chu Kỳ An, dòng thời gian sau khi cậu ta quay lại rất rõ ràng, đầu tiên là ở trước mặt mọi người thì thầm với con ma nữ ở cửa, sau đó trực tiếp xuống tầng hầm.

 

Hàn Thiên Sinh bị thương nặng cười nhạo: “Hóa ra là giả heo ăn thịt hổ.”

 

Cậu sinh viên đại học có trăm cái miệng cũng không thể nói rõ được, đầu óc mơ hồ không hiểu ra sao.

 

Hàn Lệ càng trực tiếp nói thẳng: “Là cậu phải không? Chỉ có mỗi cậu là không ở cùng chúng tôi.”

 

Cậu sinh viên đại học không hiểu tại sao Hàn Lệ trước giờ luôn đối xử tốt với cậu ta lại đột nhiên trở mặt.

 

Trần Giam lên tiếng: “Bảo sao ban nãy cậu lại hành động một mình.”

 

Hàn Lệ là vì muốn giúp Hàn Thiên Sinh tăng điểm thiện cảm, còn Trần Giam là vì bản thân. Sau khi Tuân Nhị chết, những người thừa kế ở vị trí bên lề như bọn họ còn thiếu một chút điểm thiện cảm, đợi cậu sinh viên đại học chết đi là vừa đủ.

 

Vì vậy, dù có phải cậu sinh viên đại học ăn trộm hay không, bọn họ cũng phải biến kết luận này thành sự thật.

 

Phú ông Tuân cười âm trầm cổ quái, cổ họng vì tức giận mà tím tái: “Thì ra là mày.”

 

Ông ta duỗi dài cổ, cơ thể vặn vẹo thành một tư thế kỳ dị, nhìn chằm chằm vào cậu sinh viên đại học: “Ăn trộm, đáng chết…”

 

Chữ “Chết” còn chưa kịp thốt ra, Chu Kỳ An đã đột nhiên bình thản nói: “Ai không có mặt thì kẻ đó chính là kẻ trộm.”

 

Lúc này người duy nhất không có mặt chỉ có Tuân Nhị.

 

Phú ông Tuân khựng lại, nhớ ra còn có một người như vậy.

 

Ông ta nhìn xung quanh: “Tuân Nhị đâu? Xuống hầm lấy đồ thôi mà giờ vẫn chưa thấy đâu.”

 

Chu Kỳ An nhún vai, tỏ vẻ không biết.

 

“Vụ cháy sáng nay đã làm trì hoãn việc đánh bắt cá, chúng tôi vừa mới đến hồ bên kia, lúc đánh bắt cá còn gặp phải sự cố.” Chu Kỳ An yếu ớt nói, trên mặt lộ vẻ sợ hãi: “Suýt chút nữa thì bỏ mạng dưới hồ.”

 

Vương Mộc bị cắn chết dưới hồ, Phú ông Tuân là người rõ sự nguy hiểm của hồ nước hơn ai hết. Thấy người cậu đầy máu, Hàn Thiên Sinh lại mất đi một cánh tay, sắc mặt ông ta mới dịu đi một chút.

 

Phú ông Tuân dần gạt bỏ nghi ngờ đối với những người này.

 

Cậu sinh viên đại học vô cùng biết ơn, suýt chút nữa đã quỳ xuống trước mặt Chu Kỳ An.

 

Chu Kỳ An dời tai họa sang người khác: “Còn cả bức tượng đá ở cửa nữa, nghe nói là để trấn trấn trạch giữ của, từ khi đến đây ngày nào cũng mất đồ…”

 

Lời còn chưa dứt, một giọng nói trầm ấm nhưng đầy giận dữ vang lên từ bên ngoài, Tư tiên sinh đẩy cửa bước vào, khuôn mặt thỏ đỏ bừng vì tức giận…..

 

“Ai trong số các người! Là ai đã đánh cắp xe buýt của tôi!”

 

Phản ứng đầu tiên của Chu Kỳ An là: Cái này thật sự không phải tôi.

 

Cậu nhìn những người khác, trên mặt những người chơi khác cũng chỉ có vẻ kinh hãi.

 

Cơn giận của Tư tiên sinh không kém phú ông Tuân là bao, khi họ đứng cùng nhau, cơn giận dường như có thể thiêu rụi căn biệt thự thêm lần nữa.

 

Lần này, vẻ kinh ngạc trên mặt mọi người hoàn toàn là thật.

 

Xác định không nhìn ra chút manh mối nào, trừ phi là ảnh đế, nếu không thì dưới ánh mắt chết chóc của Tư tiên sinh, không thể nào không chột dạ được.

 

Chu Kỳ An nhíu mày, kỳ lạ thật, người chơi trộm xe vô dụng, sẽ không làm chuyện mạo hiểm như vậy, nhưng ngoài người chơi ra, cũng không còn ai có thể….

 

Như nghĩ đến điều gì, hơi thở của cậu ta trở nên dồn dập.

 

Cậu sinh viên đại học đúng lúc xen vào, lầm bầm một câu: “Hóa ra tượng đá cũng không canh giữ nổi đồ của mình.”

 

Ánh mắt bất thiện của phú ông Tuân nhìn chằm chằm vào Tư tiên sinh, nhịn rồi lại nhịn, nhịn đến khi tức giận đến run cả người, cuối cùng vẫn không phát tác.

 

Đúng như Chu Kỳ An suy đoán, giữa phú ông Tuân và Tư tiên sinh có giao dịch mờ ám.

 

Hiện tại vẫn chưa đến lúc trở mặt.

 

Phú ông Tuân không dám rời khỏi trang viên, một khi rời khỏi phạm vi bảo vệ của bảo vật gia truyền, rất dễ bị thứ bẩn thỉu quấn lấy, mặt khác, ông ta lại cần phải ăn cá “Cá đông lạnh” liên tục để kéo dài tuổi thọ.

 

Tư tiên sinh có ý nghĩa rất lớn đối với ông ta.

 

Chỉ là, ký ức của phú ông Tuân hỗn loạn.

 

Trong ấn tượng của ông ta, Tư tiên sinh chỉ là người thỉnh thoảng lại lừa người ngoài đến cho cá ăn, lúc rảnh rỗi lại đến đây đứng gác giết thời gian.

 

Đứng gác?

 

Phú ông Tuân tức giận đến mức thần kinh bị kích thích, đột nhiên cười gằn hai tiếng: “Suýt chút nữa thì đã quên…”

 

Bức tượng đá này không phải là vật chết, không những biết động, hơn nữa còn nhăm nhe bảo vật gia truyền của ông ta.

 

Hóa ra không phải do tên súc sinh Tuân Nhị. Phú ông Tuân nhìn chằm chằm vào Tư tiên sinh: “Có những thứ, có lấy được cũng chưa chắc đã có mệnh để dùng.”

 

Chỉ trong vòng nửa phút, tình hình trên sân lại thay đổi.

 

Người chơi ngẩn người. Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy nhân viên công tác và NPC đối đầu, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?

 

Chu Kỳ An như đang tự lẩm bẩm: “Xe mất rồi, Tuân Nhị cũng không thấy đâu…”

 

Ngôn ngữ ngầm ám chỉ cho Tư tiên sinh một khả năng khác.

 

Ví dụ như, Phú ông Tuân vì không muốn để nghi phạm là Tư tiên sinh chạy trốn, nên đã để Tuân Nhị đi trộm xe.

 

Cuối cùng, Tuân Nhị đã gánh hết mọi tội lỗi.

 

Mặc dù Tư tiên sinh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nghi phạm chỉ có mấy người đó, ngoại trừ lúc ban đầu nổi cơn thịnh nộ, sau đó lại nhanh chóng loại trừ người chơi.

 

Còn lại chỉ có phú ông Tuân và Tuân Nhị.

 

Bầu không khí hiện tại còn đáng sợ hơn cả lúc xảy ra hỏa hoạn.

 

Phú ông Tuân là một con hổ già yếu, trước khi con hổ chết hẳn, bạn sẽ không bao giờ biết được nó còn có thể bộc phát bao nhiêu năng lượng, Tư tiên sinh thì càng khó lường hơn.

 

Người chơi sợ bị vạ lây, Hàn Lệ theo bản năng lùi lại phía sau, bỗng dưng nghe thấy tiếng lẩm bẩm vô cùng mong đợi của Chu Kỳ An –

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Đánh nhau đi, đánh nhau đi.”

 

Khóe miệng cô ta giật giật.

 

Mong muốn của Chu Kỳ An cuối cùng vẫn không thành hiện thực, trời bên ngoài không biết tại sao lại tối sầm lại, sắc mặt phú ông Tuân cứng đờ, miệng lẩm bẩm chửi rủa gì đó rồi lên lầu.

 

Tư tiên sinh vì liên tục bị phạt tiền, hận không thể băm Tuân Nhị thành trăm mảnh.

 

Đã trộm thì thôi, đến luật giao thông cũng không biết tuân thủ là sao?

 

“Tôi đi một lát, sẽ quay lại sớm thôi.”

 

Tiếng nghiến răng ken két của Tư tiên sinh khiến người ta nghe mà sởn gai ốc, không biết dưới lớp da đó ẩn giấu bao nhiêu ác ý đẫm máu nữa.

 

Người chơi chỉ sợ tránh không kịp.

 

Một lúc sau, Tư tiên sinh quay người bỏ đi, mọi người như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

 

Chỉ có Chu Kỳ An là vẫn còn nín thở.

 

Chắc chắn là Tư tiên sinh đi đuổi theo chiếc xe rồi, không biết có đụng phải mẹ cậu hay không, chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi, cậu đã thấy đau đầu rồi. Đặc biệt là nụ cười nham hiểm cuối cùng của Tư tiên sinh, cho thấy ông ta đã tức giận đến cực điểm, nếu không sẽ không gác lại cả chuyện bị trộm bảo vật gia truyền.

 

Phải tin tưởng mẹ. Có lẽ không phải bà ấy trộm.

 

Chu Kỳ An tự an ủi mình.

 

Chưa đầy hai giây sau, khóe miệng cậu lại giật giật, chính là vig quá tin tưởng vào nhân phẩm của bà ấy, nên bây giờ mới biết hơn chín phần là bà ấy làm.

 

Chưa đầy hai tiếng sau vụ hỏa hoạn, nhiệt độ trong phòng khách đã hoàn toàn hạ xuống, rất lạnh.

 

Mối quan hệ giữa những người chơi bây giờ giống như bức tường bị cháy đen, biến dạng đến mức không thể nhận ra được.

 

Trần Giam lạnh lùng nói: “Mọi người nghĩ ai đã lấy trộm cây gậy?”

 

Tìm ra thủ phạm trộm gậy, chắc chắn sẽ nhận được thiện cảm của phú ông Tuân.

 

Ban nãy cậu sinh viên đại học bị hãm hại, khi ánh mắt lạnh lùng của Trần Giam lướt qua, cũng không chút sợ hãi chất vấn anh ta tại sao lúc nãy lại đổ oan cho mình?

 

Cơn giận trong đôi mắt đó không hề giả tạo, Trần Giam suy nghĩ một chút, trừ khi diễn xuất của đối phương thật sự xuất thần nhập hóa, nếu không vụ trộm thực sự không liên quan gì đến cậu ta.

 

Hàn Lệ đột nhiên nhìn chằm chằm: “Có phải người phụ nữ xa lạ kia đã trộm không?”

 

Đến giờ cô ta vẫn không biết người phụ nữ đột ngột xuất hiện kia là ai.

 

Chu Kỳ An thản nhiên nghĩ, mẹ tôi nhiều nhất chỉ là một tên trộm xe, con trai bà ấy mới là kẻ trộm chìa khóa.

 

Chu Kỳ An mạnh mẽ chuyển chủ đề: “Muốn gom đủ điểm thiện cảm không khó. Nói trắng ra là do các người không muốn sống sót trong phó bản tiếp theo, đều muốn chia phần lớn nhất, chi bằng bây giờ nghĩ cách hợp sức xử lý phú ông Tuân…”

 

Lời còn chưa dứt.

 

Bầu trời bên ngoài từ nửa tối đến hoàn toàn chìm trong bóng tối, những con chim kỳ lạ trong rừng cây kêu lên những tiếng rít gào nghe thật chói tai, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng cá quẫy đuôi từ phía xa. Hàn Lệ không đôi co với cậu ta nữa, màn đêm đen kịt này tạo cho người ta cảm giác như ngày tận thế sắp đến, tòa nhà sắp sụp đổ.

 

Cậu sinh viên đại học sợ hãi ôm lấy cánh tay, hỏi: “Xảy… xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Hai hàng chân mày trên mặt Chu Kỳ An hiếm khi nhíu chặt, mãi một lúc lâu sau vẫn không giãn ra.

 

Bắt đầu từ sáng sớm nay, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Nhưng mà, kế hoạch càng suôn sẻ, cảm giác bất an đó lại càng mãnh liệt, cậu vẫn luôn cảm thấy hình như mình đã bỏ sót điều gì đó.

 

“Rốt cuộc là ở chỗ nào?”

 

Sắc mặt Chu Kỳ An u ám như muốn cùng với màu trời bên ngoài liều mạng.

 

Cậu đi đi lại lại trong phòng khách, không biết đã qua bao lâu, bước chân do dự đột nhiên dừng lại, Chu Kỳ An quay người chạy xuống hầm rượu.

 

Trần Giam và cậu sinh viên đại học theo bản năng đuổi theo, Hàn Lệ do dự một chút rồi cũng đuổi theo.

 

Căn hầm tối om, vừa bị lừa một lần, lần này ai cũng không dám vội vàng đi xuống.

 

Trần Giam kéo Chu Kỳ An lại: “Trong hầm rượu chỉ có xác của Tuân Nhị, có gì đáng…”

 

Nhưng những lời còn chưa kịp nói hết đã bị nuốt ngược vào trong miệng.

 

Hóa ra là Hàn Lệ lợi dụng việc đi cuối cùng, có thể chạy trốn trước, trực tiếp sử dụng dụng cụ chiếu sáng.

 

Dưới ánh sáng, ngoại trừ nền xi măng lạnh lẽo và một vũng máu loãng, không hề thấy xác của Tuân Nhị đâu.

 

“Sao có thể như vậy?”

 

Vậy mà xác chết lại biến mất không còn dấu vết.

 

Trần Giam theo bản năng loại trừ khả năng Tuân Nhị chưa chết: “Tất cả chúng ta đều nhận được thông báo của hệ thống…”

 

Chu Kỳ An ngắt lời: “Nhật ký.”

 

Trần Giam không hiểu.

 

“Trong nhật ký, sau khi Tuân Nhị phát hiện ra phú ông Tuân muốn nuôi anh ta thành tiểu quỷ mới, đã đi thờ phụng tà thần, nhưng không nói rõ đã đổi lấy thứ gì.”

 

“Tuy nhiên, có nhắc đến việc cha ruột của anh ta bằng lòng giảm thọ để thăng tiến, trẻ con sẽ vô thức bắt chước hành vi của người lớn mà chúng thân thiết, có lẽ Tuân Nhị cũng đã đánh đổi tuổi thọ của mình.”

 

Tuân Nhị bắt chước y hệt, vì vậy sau đó mới có ngôi mộ trong rừng cây.

 

Cậu ta thực sự đã chết một lần rồi.

 

Trần Giam nghe mà trong lòng phát lạnh, chỉ lo đến phú ông Tuân mà bỏ qua điều quan trọng nhất: Tuân Nhị đã sống lại như thế nào?

 

“Tà thần đã lấy đi tuổi thọ của cậu ta, không thể trả lại, chắc chắn Tuân Nhị đã dùng cách khác để thoát xác.” Sắc mặt Chu Kỳ An thật khó coi, nhất thời cũng không nghĩ ra Tuân Nhị đã làm gì để hồi sinh.

 

Trời sẽ không sáng.

 

Lời nói của Tuân Nhị “Trước khi chết” vẫn còn văng vẳng bên tai.

 

Chu Kỳ An cố gắng bình tĩnh lại, phân tích từng chữ trong nhật ký: “Mặt trời mọc đằng tây… Liệu đây có phải chỉ là lời nói ngây thơ phóng đại của trẻ con không? Phía tây là hướng mặt trời lặn, đại diện cho ngày hôm đó trời không sáng.”

 

Giống như bây giờ.

 

Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía xa.

 

Là Hàn Thiên Sinh!

 

Mọi người lao ra khỏi hầm, Hàn Thiên Sinh đang dùng một cánh tay bò trên mặt đất.

 

“Tôi, Tuân Nhị… lên lầu…” Ánh mắt ông ta kinh hãi nhìn lên lầu, mất máu quá nhiều khiến não thiếu oxy, làm thế nào cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.

 

…………

 

Không lâu sau, trên tầng ba.

 

Tuân Nhị vừa từ địa ngục trở về, trên mặt nở nụ cười, cả người dính đầy máu, giống như ác quỷ bò lên từ địa ngục.

 

“Ác quỷ” cắm ba nén hương vào lư hương, phát hiện tro hương đã bị ai đó bốc hết, nhất thời vừa tức vừa buồn cười.

 

Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt u ám nhìn pho tượng tà thần càng thêm tà ác: “Thần linh vạn năng, xin hãy phù hộ…”

 

So với việc trả thù vì nỗi đau bị giết một lần, Tuân Nhị càng muốn nhìn thấy vẻ hoảng sợ trên khuôn mặt chàng trai kia trước khi chết, sau đó trả lại nguyên vẹn câu “Chúc ngủ ngon” đó.

 

Nụ cười trên môi ngày càng rạng rỡ, mặc dù biết rằng lần cầu nguyện này sẽ phải trả giá rất đắt, nhưng Tuân Nhị vẫn như kẻ điên mà nói ra ước nguyện cuối cùng:

 

“… Phù hộ cho phú ông Tuân nhớ lại tất cả.”

 

Căn bản không có người thân nào cả.

 

Cả căn nhà này, đều là kẻ lừa đảo.

 

Hết chương 21.

 

Chương 21: Cầu Nguyện

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên