Chương 21: Đồng Loại
Đối với Hề Vi, bạn bè cũng xa lạ như người yêu vậy.
— Nếu tính cả loại như Hạ Dập thì bạn bè của anh không ít, nhưng nếu không tính, anh không có lấy một ai.
Bạn bè là một danh phận rất mơ hồ, tri kỷ là bạn, bạn xã giao cũng là bạn. Có những người bạn có thể tâm sự mọi chuyện, có những người chỉ like dạo trên mạng xã hội, không có trách nhiệm và nghĩa vụ gì với nhau, xa cách cũng không cần chào hỏi, không liên lạc nữa là được.
Còn về phần Hề Vi và Chung Thận thuộc loại nào trong số đó, có lẽ không thuộc loại nào cả.
Trước khi đến bệnh viện, Hề Vi không hề nghĩ xem mình muốn nói gì với Chung Thận, cứ để tự nhiên, sau khi nói ra những lời đó, trong lòng anh cũng dấy lên một cảm giác rung động thật khó tả.
Gần một tháng trước, vào ngày đầu tiên của năm 2024, Chung Thận đã lái xe đưa anh về nhà đón giao thừa. Hôm đó, đối mặt với việc gia đình giục cưới, ông nội liên tục nhắc nhở anh phải suy nghĩ xa hơn, tâm trạng Hề Vi rất bực bội, anh buộc phải lên kế hoạch cho tương lai, cân nhắc xem có nên thiết lập một mối quan hệ hôn nhân mới hay không, đồng thời cũng xem xét lại mối quan hệ cũ.
Hôm đó Chung Thận đã kiên nhẫn đợi anh ra ngoài, sau đó, băng qua ánh hoàng hôn cuối trời, băng qua màn đêm mù mịt, bọn họ cùng nhau đến nhà Chung Thận, ăn một bữa cơm gia đình.
Ngày bình thường, con người bình thường, giống như mặt trăng trên cao kia năm này qua năm khác vẫn như vậy, trong tâm trạng đặc biệt của Hề Vi, đột nhiên trở nên khác thường, lần đầu tiên anh cảm thấy, tình cảm giữa người và người còn không bền vững bằng vật. Anh muốn cho Chung Thận thêm một chút kiên nhẫn, để mối quan hệ của bọn họ tiến thêm một bước, trở nên thoải mái hơn.
Nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên, giống như một người vừa đi đến ngã ba đường, chưa kịp nghĩ xem tiếp theo nên đi đâu thì đã bị một loạt sự việc bất ngờ ập đến cắt ngang.
Cho đến hôm nay, mọi chuyện tạm thời lắng xuống, anh và Chung Thận cứ như vậy, dường như lại quay về ngã ba đường đó. Nhưng vào lúc đó, tiềm thức của anh muốn có một mối quan hệ thoải mái, bao gồm cả việc làm bạn sao?
…. Cũng coi như là có đi.
Hề Vi không muốn ngoái đầu nhìn lại suy nghĩ của mình trước đây, cũng không cần thiết. Mỗi một tâm trạng đặc biệt đều không thể sao chép lại, anh sẽ không có được chai nước ngọt thứ hai của năm mười sáu tuổi, cũng không thể quay lại ngày đầu tiên của năm 2024.
Anh ở lại bệnh viện hai tiếng, sau đó không nói chuyện nhiều với Chung Thận. Những lời Chung Thận vừa nói với anh, dường như đã được chuẩn bị trước. Sau khi nói hết những lời đã chuẩn bị, Chung Thận lại trở nên ít nói, chỉ dùng đôi mắt im lặng nhìn anh, mấy phút cũng không nói một lời. Nhưng dường như rất thích nghe anh nói chuyện, nhưng Hề Vi cũng không biết nên nói gì, cũng không thể lôi 《Kinh thánh》 ra, lại đọc cho Chung Thận một đoạn.
Trước khi rời đi, Hề Vi nói: “Tôi có việc phải đi trước, cậu muốn tâm sự thì tìm tôi.”
Chung Thận gật đầu, nhìn anh cài cúc áo khoác, đi đến cửa phòng bệnh, đột nhiên hỏi một câu chẳng đầu không đuôi: “Anh và Quý Tinh Văn, có còn ở bên nhau không?”
“Chia tay rồi.” Hề Vi quay đầu lại nhìn Chung Thận, thản nhiên nói.
Chung Thận do dự một chút: “Vậy sau này anh…..”
Hề Vi hiểu ý cậu ta, là đang hỏi sau này anh có còn tìm người khác nữa không. “Xem tình hình đã,” Hề Vi thành thật trả lời, “Tạm thời không muốn, sau này nói tiếp.”
Chung Thận không đưa ra ý kiến gì về việc này, cũng không hỏi thêm nữa, im lặng tiễn anh rời đi.
******
Những ngày cuối cùng của tháng giêng trôi qua rất nhanh, thời gian bước sang tháng hai, cận kề Tết Nguyên đán, Hề Vi bận rộn hơn bình thường, ngay cả thời gian tan sở cũng không ổn định.
Tuy rằng anh tự mình sắp xếp cho mình một công việc là nhà tư vấn tâm lý cho Chung Thận, nhưng nói thật, thời gian dành cho Chung Thận không nhiều.
Anh không thể ngày nào cũng chạy đến bệnh viện, chỉ có thể liên lạc bằng điện thoại, mà Chung Thận lại bị thương ở tay, gõ chữ không tiện, gửi tin nhắn thoại thì nói chậm rãi càng không tiện. Chỉ có một lần, Chung Thận gọi điện thoại cho anh.
Là tối ngày mùng hai tháng hai, Hề Vi vừa tắm rửa xong, chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Nhìn thấy tên của Chung Thận, anh hơi bất ngờ.
“Alo?”
“Là tôi.” Chung Thận khẽ nói, “Làm phiền anh rồi?”
“Không có, tôi chưa ngủ.” Hề Vi dựa vào đầu giường, đưa điện thoại lên tai phải. Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát, anh nghe thấy tiếng hít thở chậm rãi của Chung Thận, chủ động hỏi: “Tâm trạng không tốt à?”
Nếu không phải muốn tìm kiếm sự an ủi, thì không cần phải gọi điện thoại cho anh.
Nhưng Chung Thận lại nói: “Không phải.”
“Ừm, vậy cậu có chuyện gì sao?” Hề Vi hơi khó hiểu, trả lời một cách hờ hững. Nhưng Chung Thận lại không trả lời, giống như khi gặp mặt, giữa câu trước và câu sau luôn phải dừng lại vài giây, không biết là cho mình thời gian để kiềm chế cảm xúc, hay là thời gian để sắp xếp ngôn ngữ.
Biểu hiện này rõ ràng là không bình thường, vấn đề tâm lý của cậu ta rất nghiêm trọng. Hề Vi tỉnh táo hơn một chút: “Cậu nói đi, không nói tôi ngủ đấy.”
Hơi thở của Chung Thận có chút nặng nề, nói một cách dè dặt: “Chỉ là hơi chán.”
“…”
Nằm viện đúng là rất nhàm chán, Hề Vi hỏi: “Bác sĩ có nói khi nào cậu được xuất viện không?”
“Cuối tháng hai.” Chung Thận nói, “Cũng chỉ là tĩnh dưỡng, sớm hơn một chút cũng được.”
Gãy xương không giống như những bệnh khác, xuất viện sớm cũng không nên hoạt động nhiều. Nhưng trước đó Đường Du nói Chung Thận không quan tâm đến việc khi nào mình được xuất viện, bây giờ lại biết chán rồi, chẳng lẽ là tinh thần đã khá hơn một chút sao?
“Lần sau… khi nào anh đến?” Chung Thận ấp a ấp úng nửa ngày, dường như có chút khó mở lời, “Bận thì cứ lo việc của anh trước.”
Nửa câu sau không nói ra hẳn là “Không cần lo cho tôi” gì đó.
Hề Vi thẳng thắn nói: “Rất bận, không rút ra được thời gian rảnh.” Anh cũng không thể đến bệnh viện nhìn Chung Thận một cái, nói chưa được hai câu đã đi. Vậy thì cũng vô nghĩa quá.
“Ừm.” Chung Thận tỏ vẻ hiểu ý, giọng nói còn thấp hơn so với vừa nãy, “Anh nghỉ ngơi trước đi, tôi không làm phiền anh nữa.”
“…..”
Cuộc gọi kết thúc, Hề Vi đặt điện thoại xuống, nằm xuống, mơ hồ cảm thấy mối quan hệ bạn bè này của bọn họ không được đúng lắm.
Nhưng để một người chưa từng kết bạn nghiêm túc như Hề Vi đi duy trì một tình bạn nghiêm túc, thật sự là không thực tế. Anh căn bản không biết tình bạn nên có hương vị gì.
Anh đã quen với việc tự mình làm mọi thứ, chỉ thích đơn phương tiếp nhận, hoặc cho đi. Bất kỳ loại tình cảm nào cần phải cùng người khác vun đắp, anh đều không hiểu, cũng không giỏi.
Thôi vậy. Hề Vi thầm nghĩ, dù sao cũng chỉ là thuận theo tự nhiên. Rõ ràng Chung Thận cũng là người không có bạn bè, tính cách hai người bọn họ khác nhau một trời một vực, cuối cùng lại trăm sông đổ về một biển, trở thành đồng loại duy nhất có thể tâm sự với nhau.
— Nếu như đây được coi là tâm sự.
******
Trước kỳ nghỉ Tết không chỉ bận rộn công việc, trong nhà Hề Vi cũng có một đống việc.
Anh vừa về nhà, chủ đề đầu tiên chắc chắn là hỏi anh khi nào thì đồng ý kết hôn, đối tượng kết hôn thương mại đã bàn bạc trước đó vẫn đang chờ tin tức của anh.
Hề Vi trả lời qua loa vài câu, điều không ngờ là, ông nội anh không biết nghe được chuyện Chung Thận bị thương từ đâu, thế mà lại hỏi anh: “Cái người kia của cháu xảy ra chuyện gì rồi? Nghe nói là vô tình rơi xuống nước? Không liên quan gì đến cháu đấy chứ?”
“…” Hề Vi không biết giải thích thế nào, đành nói, “Nói ra thì dài dòng lắm, thôi không nói chuyện này nữa.”
Hề Vận Thành không vui nói: “Chuyện này cũng không nói, chuyện kia cũng không nói, vậy cháu muốn nói gì?”
Hề Vi rất bực bội: “Chuyện cháu muốn nói ông cũng không thích nghe, thôi thì ông cứ để cháu tự sinh tự diệt đi, đừng quản nữa.”
Mặt mày ông cụ sa sầm, bực tức buông đũa: “Thời gian ta cho cháu đã đủ nhiều rồi! Dù thế nào, trong vòng một tháng phải định ngày kết hôn cho ta!”
“…”
Bố mẹ Hề Vi không chen vào được, cô ruột đồng cảm liếc nhìn anh, dùng ánh mắt ám chỉ: “Đấy, sớm muộn gì cháu cũng phải tìm một người qua ngày thôi.”
Hề Vi bực bội trong lòng, bữa cơm này lại không ăn no. Không nhớ từ năm nào, mỗi lần anh về nhà là lại không ăn no, bởi vậy nhà cũng không còn là nhà, càng giống như một nơi phiền não hơn.
Gần đây phiền não cũng thật nhiều. Lúc lái xe về Minh Hồ, đột nhiên Hề Vi cảm thấy, cho dù là việc công hay việc tư, trong nhà hay ngoài xã hội gì cũng vậy, dường như không có việc gì là suôn sẻ cả
— Tết Nguyên đán cứ thế trôi qua trong bầu không khí không mấy vui vẻ.
Trong khoảng thời gian đó, Hề Vi đến bệnh viện hai lần.
Một lần là vừa cãi nhau với người nhà xong, không có chỗ để trút giận — có lẽ là do thói quen trước đây khi không vui thường trút giận lên Chung Thận, anh không báo trước, đột nhiên đến bệnh viện, sau đó mặt nặng mày nhẹ ngồi xuống trước giường bệnh của Chung Thận, không nói một lời, cứ thế ngồi im.
Chung Thận có chút bất an hỏi: “Anh sao vậy?”
Hề Vi nói: “Không sao, tôi ngồi một lát.”
“…” Anh không muốn tâm sự, Chung Thận cũng không tiện hỏi, im lặng giằng co cho đến khi anh rời đi, hai người cũng không nói gì với nhau.
Lần thứ hai là vào ngày mùng một Tết, anh mang cho Chung Thận một ít đồ ăn. Ai mà ăn Tết ở bệnh viện thì tâm trạng cũng sẽ không tốt, Hề Vi ăn Tết ở nhà vui vẻ náo nhiệt, nhưng tâm trạng cũng chẳng tốt hơn Chung Thận là bao.
Chung Thận sắp được xuất viện rồi, thạch cao trên tay đã được tháo, có thể tự do chơi điện thoại, xem sách.
Lúc Hề Vi đến, cậu đang xem cuốn tiểu thuyết mà Hề Vi tặng lần trước, cửa sổ phòng bệnh hé mở, gió lạnh thổi vào, trong bình hoa cắm một bó hoa bách hợp trắng muốt, là điểm nhấn duy nhất trong không khí u ám đó.
Hề Vi bước vào, cởi cúc áo khoác, trên gương mặt lạnh lùng là một tầng sương giá, anh theo thói quen ngồi xuống chiếc ghế trước giường, liếc mắt nhìn Chung Thận.
Tất nhiên anh không thể nói ra những lời chúc Tết sáo rỗng như “Chúc mừng năm mới”, cũng không có tâm trạng đó, thậm chí còn không cho Chung Thận cơ hội chào hỏi mà đi thẳng vào vấn đề luôn, buông một câu như sét đánh ngang tai: “Có lẽ tôi sắp kết hôn rồi.”
Chung Thận sững sờ, vẻ mặt như không bắt được sóng, cuốn sách trên tay rơi xuống: “… Cái gì?”
Hết chương 21.
