Chương 21: Giáo Dục (Phần 2, 3, 4)
Giáo Dục (Phần 2)
Người ta thường nói mười ngón tay nối liền với tim, nhưng tôi chẳng cảm thấy đau chút nào, tầm mắt cứ dán chặt vào đôi môi của Ninh Thiên Sách. Cậu ấy cứ thế, giữa thanh thiên bạch nhật, tự nhiên đưa ngón tay tôi vào miệng cắn mạnh một cái?
Xấu, xấu hổ quá rồi!
Làm xong tất cả, Ninh Thiên Sách thấy tôi ngây người ra, bèn lấy một miếng băng cá nhân trong túi siêu thị dán lại cho tôi. Lúc cậu ấy cúi đầu nhìn ngón tay tôi, tôi thấy hàng mi dài của cậu ấy khẽ run, giống như một chiếc lược nhỏ, cứ cào cào trong tim tôi.
“Xin lỗi.” Ninh Thiên Sách nói với tôi, “Bình thường tôi quen cắn ngón tay vẽ bùa rồi, quên mất là chúng ta có thể ra hiệu thuốc mua kim tiêm để lấy máu, như vậy vết thương sẽ nhỏ hơn.”
Vẻ mặt cậu ấy vô cùng nghiêm túc, tôi cũng không tiện nghi ngờ gì, chỉ xua tay: “Không sao không sao, da tôi dày cui, nhanh khỏi thôi mà. Nhưng đây là bí phương gì vậy? Máu trộn với thuốc diệt côn trùng có thể tăng hiệu quả diệt trùng gấp bội sao? Tôi là dân ban xã hội, hóa học không giỏi, trong này có nguyên lý khoa học nào không?”
Nghe đến hóa học, Ninh Thiên Sách nhíu mày: “Tôi nhớ… hồi lớp chín có học hóa, từng làm thí nghiệm đốt cháy magie…”
Tuy Ninh Thiên Sách lớn lên ở Phái Mao Sơn, nhưng xem ra vẫn được hưởng chín năm giáo dục phổ cập.
Hai kẻ dốt hóa chúng tôi nhìn nhau một lúc, rồi ăn ý quyết định không bàn về chủ đề này nữa.
“Chắc cũng cùng nguyên lý với việc đặt pho mát trên bẫy chuột nhỉ?” Tôi hỏi, “Chẳng phải muỗi và côn trùng thích hút máu hoặc ăn xác thối sao? Dùng máu để thu hút chúng đến ăn sẽ làm tăng hiệu quả của thuốc diệt côn trùng lên gấp bội?”
“Chắc vậy.” Ninh Thiên Sách nói lấp lửng, “Máu ở ngón giữa là tốt nhất, là máu nóng từ tim.”
“Phái Mao Sơn các cậu cũng dùng thuốc diệt côn trùng cộng với máu ngón giữa để trừ côn trùng à? Tôi nhớ cả khu danh thắng khá lớn, lượng máu cho ra có quá nhiều không?” Tôi hơi lo cho sức khỏe của cậu ấy.
“Cái đó thì không cần, chúng tôi có loại hương đặc chế.” Ninh Thiên Sách giải thích, “Đó là bí mật của sư môn, chỉ có chưởng môn mới biết công thức, tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng nên tạm thời chưa có quyền được biết.”
Cùng Ninh Thiên Sách vui vẻ dạo phố cả ngày, trong lúc đó cậu ấy mua mấy bộ quần áo ở trung tâm thương mại. Tôi rất muốn trả tiền cho cậu ấy, nhưng vừa nhìn giá đã lặng lẽ lùi bước. Hiện tại tôi có một vạn rưỡi tệ tiền tiết kiệm, nếu mấy bộ quần áo này có thể mua được với giá một vạn rưỡi, dù có tiêu hết tiền tiết kiệm tôi cũng sẽ trả. Thế nhưng, giá của chúng khiến số tiền tiết kiệm của tôi chỉ biết ngước nhìn mà than thở.
Cuối cùng, lại là Ninh Thiên Sách mua cho tôi một bộ đồ thể thao. Cậu ấy nói lần trước ở trường trung học Nhân Ái đã làm rách áo của tôi, cảm thấy rất áy náy, nên đền cho tôi một bộ. Tôi cứ luôn miệng nói không cần, không cần, nhưng cậu ấy đã thanh toán luôn cùng với mấy bộ quần áo của mình. Cậu ấy nói đây là thẻ sư phụ đưa cho lúc xuống núi, có bao nhiêu tiền không rõ, nhưng chưa bao giờ thiếu.
Tôi chết lặng nhận lấy bộ quần áo Ninh Thiên Sách tặng, mang theo chai thuốc diệt côn trùng về lại căn hộ 404.
Vừa vào phòng ngủ đã thấy cuốn sổ không biết từ lúc nào đã rơi xuống đất. Trước khi đi tôi có mở cửa sổ, chắc là do gió thổi. May mà sáng sớm trước khi đi tôi đã lau nhà, cuốn sổ không bị bẩn, nếu không thầy Lưu lại xót ruột rồi.
Buổi hẹn hò hôm nay khiến tôi cảm thấy có chút thất bại. Tôi luôn miệng nói muốn giúp Ninh Thiên Sách thoát khỏi những tư tưởng cổ hủ, hòa nhập với thời đại mới. Nhưng thực tế lại là, một kẻ theo chủ nghĩa khoa học như tôi thì nghèo rớt mồng tơi, còn kẻ mê tín như cậu ấy thì lại giàu nứt đố đổ vách.
Marx đã từng nói trong “Tư bản luận” rằng: “Kinh tế cơ sở quyết định thượng tầng kiến trúc”. Đây là câu nói gần gũi nhất với bản chất của thế giới, dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng sự thật đúng là như vậy. Một kẻ nghèo nàn như tôi và một người giàu có như Ninh Thiên Sách không hề tương xứng, không thể nào thuyết phục cậu ấy thay đổi tín ngưỡng được.
Dù muốn thực hiện lý tưởng và niềm tin của mình, tôi cũng phải đủ nỗ lực, cho đến khi có thể ngang hàng với Ninh Thiên Sách.
Ngày mai nhất định phải chuẩn bị hồ sơ của mình đến công ty của Hạ Tân, cố gắng kiếm một công việc bán thời gian. Nếu là phòng marketing thì các mảng kế hoạch, tuyên truyền, quảng cáo đều không phải chuyên ngành của tôi. Công việc phù hợp nhất với tôi và có thể nhanh chóng tích lũy vốn chính là bán hàng. Chỉ cần có thành tích tốt, dù là thực tập sinh cũng có thể nhận được hoa hồng. Nhược điểm duy nhất là hơi vất vả, nhưng may là thân thể tôi cường tráng, mặt lại dày, không vấn đề gì.
Nghĩ miên man một hồi, tôi lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay, cũng quên cả đóng cửa phòng. Không biết qua bao lâu, tôi lại bị tiếng sột soạt bên cạnh đánh thức.
Mở mắt ra thì thấy thầy Lưu đeo khẩu trang đang ngồi xổm dưới gầm giường tôi, căn phòng tối om, không biết thầy ấy đang làm gì, đúng là dọa chết tôi rồi!
Tôi bật người dậy, bật công tắc đèn ngủ, căn phòng bừng sáng. Lúc này tôi mới thấy thầy Lưu đang ngồi thu mình dưới gầm giường, tay đặt lên cuốn sổ tôi tiện tay để cạnh gối.
“Thầy… thầy Lưu, nửa đêm nửa hôm thầy làm gì vậy?” May mà tôi gan lớn, chỉ giật mình lúc đầu, chứ đổi lại là người sức khỏe yếu chắc bị dọa cho lên cơn đau tim mất.
Mặt thầy Lưu tuy bị khẩu trang che khuất, nhưng tôi vẫn thấy được sự ngượng ngùng trong mắt anh ta. Tay anh ta vẫn đặt trên cuốn sổ, lí nhí nói: “Tôi… tôi tranh thủ nửa đêm qua xem cuốn sổ của mình.”
Ra là vậy, thầy Lưu thực sự rất coi trọng cuốn sổ này. Tôi cứ giữ nó mãi có phải là đang chiếm đoạt thứ người ta yêu thích không? Nhưng đây là do chính anh ta tặng tôi mà, đã quý như vậy sao lại đem cho người khác chứ?
Anh ta ngại không dám mở lời, vậy tốt nhất cứ để tôi làm kẻ nuốt lời này đi.
“Thầy Lưu, thực ra tôi vẫn luôn muốn nói với thầy, cuốn sổ này quả thực quá quý giá, mỗi trang giấy đều toát lên cảm giác cũ kỹ của lịch sử. Người đoảng như tôi mà dùng thì rất dễ làm hỏng nó. Hay là… hay là tôi trả lại cho thầy nhé?” Tôi thăm dò hỏi.
“Đương nhiên là được rồi!” Thầy Lưu nhanh chóng ôm cuốn sổ vào lòng, “Thực ra nó cần được bảo dưỡng rồi, nửa đêm tôi vào đây cũng là muốn lén bảo dưỡng nó một chút.”
“Hôm nay tôi đã bôi dầu dưỡng đồ da cho nó rồi, còn cố ý úp xuống phơi nắng nữa. Giấy bên trong khá cũ, không chịu được ánh nắng, nhưng phần bìa da sau khi bôi dầu, phơi một chút vẫn tốt.”
“Cậu, cậu, cậu… được rồi, cảm ơn cậu, nhưng tôi vẫn phải bảo dưỡng lại một lần nữa.”
Thấy vẻ cảm động đến rơi nước mắt của anh ta, tôi có chút vui vẻ. Đây chính là tôi, Thẩm Kiến Quốc, một người thầy thấu tình đạt lý, tương lai tôi sẽ còn trở thành một người ưu tú hơn nữa!
Lúc dậy uống nước, tôi thấy thầy Lưu trải cuốn sổ ra, cẩn thận lấy một lọ mặt nạ ngủ bôi lên bìa sổ. Xem ra thầy Lưu là một người rất tiết kiệm, không nỡ vứt cái lọ mặt nạ ngủ đi, mà dùng nó để đựng dầu dưỡng.
“Tiểu Minh về chưa thầy?” Tôi vừa uống nước vừa trò chuyện với thầy Lưu.
“Đi rồi.” Thầy Lưu thở dài, “Tối qua sau khi tôi khuyên nhủ, cuối cùng em ấy cũng nghĩ thông suốt rồi, đồng ý tiếp nhận điều trị có bài bản, có hệ thống, đợi hết một liệu trình sẽ đến trường học bình thường.”
“Vậy còn về mặt kinh tế thì sao?” Tôi nhớ mẹ của Đàm Hiểu Minh đã bỏ nhà đi, bố thì mất vì đột tử do bệnh tim, hình như cậu nhóc cũng không còn người thân nào.
“Cái này thì không cần lo, hiệu trưởng Trương sẽ tìm cách giải quyết. Tóm lại, số thành viên của căn hộ 404 chúng ta lại chỉ còn hai người, cậu xem, giường của Hiểu Minh cũng được dọn đi rồi.” Thầy Lưu đẩy cửa phòng Đàm Hiểu Minh ra, bên trong chỉ còn lại một chiếc giường trống và cái bồn cầu tôi tặng Viện Viện.
Cảm thấy thầy Lưu có chút phiền muộn, tôi an ủi: “Thầy Lưu không cần phải buồn, bạn học Đàm chuyển đi là để được giáo dục tốt hơn. Chia ly buồn bã là chuyện khó tránh khỏi, nhưng chúng ta nên vui cho em ấy mới phải.”
“Tôi không lo cho thằng bé, nó còn nhỏ, rất dễ tái… rất dễ hồi phục. Tôi đang nghĩ cho bản thân mình.” Tuy thầy Lưu đeo khẩu trang, nhưng nỗi ưu tư trong mắt không thể che giấu được, “Rốt cuộc thì những ngày tháng này của tôi bao giờ mới kết thúc đây…”
Nói rồi, nước mắt anh ta bất giác tuôn rơi, khiến tôi cũng thấy buồn lây.
Nhìn tướng mạo, thầy Lưu cũng sắp bốn mươi tuổi rồi, cái tuổi này vẫn chưa có gia đình sự nghiệp, phải ở trong căn nhà do đơn vị phân phối, chen chúc cùng một sinh viên mới ra trường như tôi, cũng thật không dễ dàng gì. Chắc hẳn anh ta rất mong có một căn nhà ở thành phố H, một mái ấm của riêng mình.
Chuyện này thì tôi không thể an ủi anh ta được, vì chính tôi cũng còn chưa có nơi chốn nào.
Lúc tôi đang cúi đầu ủ rũ thì thầy Lưu hỏi: “Hiệu trưởng Trương vừa báo với tôi, tối mai có lớp của thầy, tôi có thể đến dự giờ được không?”
“Đương nhiên là được chứ, hoan nghênh thầy Lưu đến góp ý.” Tôi vui vẻ nói.
Thầy Lưu là một giáo viên kỳ cựu giàu kinh nghiệm, bằng lòng đến nghe tôi giảng bài là vinh hạnh của tôi.
Thầy Lưu thở dài: “Góp ý thì không dám, tôi chỉ lo thầy không có sổ, học sinh sẽ quậy… Ai, cũng là tôi lo bò trắng răng.”
Trò chuyện một lúc, tôi lại buồn ngủ. Tạm biệt thầy Lưu rồi về phòng nghỉ ngơi. Trước khi ngủ, tôi liếc nhìn điện thoại, quả nhiên có một tin nhắn của hiệu trưởng Trương, yêu cầu tôi tối mai 12 giờ đến lớp tại phòng học đa phương tiện, tòa nhà giảng đường ở cơ sở cũ của trường Đại học Sư phạm thành phố H.
Là một sinh viên ở thành phố H, tôi rất quen thuộc với cơ sở cũ của trường Sư phạm. Tuy vẫn đang được sử dụng, nhưng đã không còn mấy sinh viên nữa.
Nghe nói vị trí của cơ sở cũ trường Sư phạm trước đây từng là một bãi tha ma. Lúc xây trường đã mời thầy phong thủy đến xem rồi, thầy phong thủy nói rằng nơi đó âm khí nặng, nên xây một ngôi trường có nhiều người để trấn áp âm khí. Theo lẽ thường, đáng lẽ phải xây trường đại học Công nghiệp ở đây, vì trường Công nghiệp nhiều nam sinh, dương khí nặng, có thể trấn áp được âm khí của nghĩa địa. Ai ngờ sau khi xây xong lại trở thành cơ sở của trường Sư phạm, nơi có nhiều nữ sinh hơn.
Kể từ khi xây trường, những lời đồn ma ám của trường Sư phạm chưa bao giờ dừng lại, cũng rất nổi tiếng ở thành phố H.
Hơn nữa, tỷ lệ tự tử của sinh viên trường Sư phạm là cao nhất trong tất cả các trường đại học ở thành phố H, thường xuyên thấy máy bay trực thăng cứu hộ màu đỏ bay lượn trên hồ nhân tạo ở trung tâm khuôn viên trường.
Sau này, các trường đại học lớn mở rộng tuyển sinh, cơ sở cũ không đủ chỗ cho nhiều sinh viên, trường Sư phạm đã xây một cơ sở mới ở ngoại ô. Sau khi dần dần chuyển sinh viên sang đó, các vụ tự tử cũng từ từ giảm đi.
Các trường khác dù có xây cơ sở mới thì cơ sở cũ vẫn còn rất nhiều sinh viên, nhưng trường Sư phạm lại di dời khá triệt để, cơ sở cũ bây giờ đã không còn sinh viên nữa. Nghe nói họ sẽ bán lại khu đất cũ cho một trường cao đẳng chuyên nghiệp có nhiều nam sinh, hiện đang trong quá trình thương thảo.
Lớp học lần này thật khiến người ta bất ngờ. Tôi đã quen với việc dạy học ở những ngôi trường, bệnh viện bỏ hoang. Cơ sở cũ của trường Sư phạm khác với những địa điểm trước, nhà trường vì muốn bán được giá tốt nên vẫn luôn bảo trì khuôn viên, các trang thiết bị đều còn nguyên vẹn, thiết bị trình chiếu trong phòng học đa phương tiện chắc cũng dùng được.
Cuối cùng thì bài thuyết trình PowerPoint tôi làm cũng có đất dụng võ rồi!
Giáo Dục (Phần 3)
Còn về những lời đồn ma ám ở trường Sư phạm, tôi chưa bao giờ để trong lòng. Năm đó tôi cũng từng đến trường Sư phạm, lại còn vào ký túc xá nữ, nửa đêm lén trèo qua cửa sổ vào.
Chuyện là thế này, hồi đại học tôi có một người bạn cùng phòng, cậu ta có bạn gái ở trường Sư phạm. Ngày nào hai người cũng nhắn tin đến nửa đêm, cậu ta trốn trong chăn cười khì khì, theo tôi thấy thì còn đáng sợ hơn cả ma.
Bỗng một hôm, cậu bạn cùng phòng nói ký túc xá của bạn gái cậu ta có ma, mỗi đêm trên hành lang đều có tiếng người đập bóng rổ, cứ “bộp bộp bộp” mãi, nghe rất đáng sợ. Mấy cô gái không dám ra ngoài xem, đành phải chịu đựng âm thanh kinh hoàng đó suốt đêm, mất ngủ đến mức sắp sụp đổ, bạn gái cậu ta đã có dấu hiệu của bệnh trầm cảm rồi.
Tôi khịt mũi coi thường trước cái gọi là ma ám đó, đây rõ ràng là có kẻ nửa đêm giả ma quấy rối dân lành, đáng lẽ phải chính nghĩa đứng ra ngăn chặn mới đúng. Nếu là tôi, tôi đã sớm xông ra khỏi phòng cho kẻ giả thần giả quỷ đó một đấm rồi.
Bạn cùng phòng của tôi liền nói, vậy cậu đến đi, ngày mai hai chúng ta cùng đến ký túc xá nữ trường Sư phạm ở một đêm, xem là có ma thật hay chỉ là giả ma.
Đi thì đi, dù sao tôi cũng là gay, dù ở trong ký túc xá nữ cũng điềm tĩnh như ngồi thiền.
Mấy cô gái đó chắc là bị dọa sợ đến ngớ ngẩn thật rồi, vậy mà lại đồng ý cho hai thằng con trai chúng tôi vào. Phòng của bọn họ ở tầng ba, bọn họ đã buộc rèm cửa thành dây thừng để kéo chúng tôi lên. Lúc đó tôi vì theo đuổi đàn anh nên rèn luyện thân thể rất tốt, leo vài ba cái là lên tới nơi, còn cậu bạn cùng phòng vô dụng kia của tôi, cuối cùng vẫn phải để tôi kéo lên.
Đến mười hai giờ đêm, quả nhiên nghe thấy tiếng “Bộp bộp bộp”. Cậu bạn cùng phòng đứng trên ghế, nhìn ra ngoài qua ô cửa kính nhỏ phía trên cửa, nói rằng cả hành lang không có một bóng người, đáng sợ quá.
Tôi thấy cậu ta vô dụng hết sức. Đã không nhìn thấy thì người đó chắc chắn đang ở dưới ô cửa sổ rồi! Ở vị trí đó, chỉ có khu vực dưới cửa sổ, tức là ngay trước cửa, là góc chết.
Thế là cậu bạn cùng phòng của tôi lại nằm rạp xuống đất nhìn ra ngoài qua khe cửa. Cậu ta chỉ vừa liếc một cái đã hét lên một tiếng thất thanh, ôm bạn gái khóc nức nở, sợ đến mức són ra cả hai giọt nước tiểu.
Hỏi cậu ta thấy gì, cậu ta nói thấy một đôi mắt đỏ ngầu, rồi cùng bạn gái ôm nhau khóc lóc thảm thiết, hệt như một cặp uyên ương bạc mệnh.
Tôi thực sự không thể chịu nổi nữa, mặc kệ mọi người ngăn cản, tôi mở cửa ra. Vừa mở cửa đã thấy một người đang trồng cây chuối trước cửa phòng, đầu liên tục đập xuống đất. Vì trồng cây chuối quá lâu, mặt cô ta đã tím tái, mắt cũng hằn đầy tơ máu. Các cô gái trong phòng ôm nhau khóc rống lên, nói rằng gặp ma rồi, tối nay mọi người đều phải chết.
Tôi không thể chịu được cái kiểu tự dọa mình này, liền tóm lấy hai chân người đó, nhấc bổng lên, dùng sức tay phi thường của mình lật cô ta lại.
Tôi đẩy cô bạn này vào tường hành lang, giận dữ nói: “Tại sao cô lại giả ma dọa người?”
Cô ta nói: “Tôi không dọa người, tôi nhảy lầu úp mặt xuống, sau khi chết chỉ có thể giữ tư thế này.”
Đồ nói dối, bây giờ chẳng phải cô ta đã bị tôi nhấc lên, đầu hướng lên trên rồi sao?
Tôi khuyên cô ta: “Cô muốn trồng cây chuối để rèn luyện sức mạnh cánh tay, tôi rất tán thành, vận động là một việc khiến con người vui vẻ. Nhưng nửa đêm tập luyện trước cửa phòng của bạn học khác thì không tốt. Lần này tôi tha cho cô, nếu còn lần sau, tôi nhất định sẽ báo cáo lên nhà trường, nhà trường vì sức khỏe thể chất và tinh thần của sinh viên, rất có thể sẽ đuổi học cô. Vất vả lắm mới thi đỗ đại học, bố mẹ cũng đang chờ cô thành tài, bị đuổi học có tốt không?”
Cô ta khóc.
Thấy cô ta đáng thương, tôi hỏi cô ta ở phòng nào, tôi sẽ đưa về. Cô ta lắc đầu nói không cần, cô ta đã được lật lại rồi, không cần phải trồng cây chuối mãi, có thể tự đi về.
Thế là cô ta từ từ quay người rời đi. Sau khi tôi trở lại ký túc xá nữ, cả phòng các cô gái đều nhìn tôi với ánh mắt sùng bái. Bạn gái của bạn cùng phòng tôi còn đá cậu ta ra một bên, nhiệt tình nắm lấy tay tôi nói: “Anh lợi hại quá, còn biết trừ ma nữa, có anh ở đây thật có cảm giác an toàn.”
“Ma quỷ gì chứ, chỉ là một sinh viên bị áp lực, dọa người khác để giải tỏa thôi.” Chuyện đã giải quyết xong thì không thể ở lại ký túc xá nữ nữa, tôi cõng cậu bạn chân mềm nhũn của mình, theo đường cũ trèo xuống lầu, không màng công danh lợi lộc.
Hậu quả của sự việc là sau đêm đó, bạn cùng phòng và bạn gái của cậu ta chia tay nhanh như chớp. Bạn gái cũ của cậu ta và bạn cùng phòng của cô ta cứ ba ngày hai bận lại nhắn tin rủ tôi đi chơi, đều bị tôi, người chỉ một lòng hướng về đàn anh, từ chối hết sức chính trực.
Địa điểm giảng dạy lần này gợi lại cho tôi những ký ức xa xôi, nghĩ lại cũng thấy khá thú vị, như thể được quay trở lại thời đại học vậy.
Tôi lập tức gửi thời gian và địa điểm cho Ninh Thiên Sách, đề nghị cậu ấy cùng tôi đi xe buýt của trường đến lớp.
Quả nhiên Ninh Thiên Sách lại đang thức khuya chờ tin nhắn của tôi: 【Anh nói chi tiết về xe buýt của trường anh đi.】
Cậu ấy đã bắt đầu có hứng thú với tôi rồi, từ việc đi cùng tôi lên lớp đến việc tìm hiểu môi trường sống của tôi, bây giờ lại còn cẩn thận đến mức hỏi cả phương tiện đi lại của tôi nữa, thật khiến người ta vui sướng.
Tôi quá xúc động, đã dùng lời nói kể lại toàn bộ chi tiết từ lần đầu tiên lên xe buýt của trường cho đến lần trước tài xế thông cảm cho Đàm Hiểu Minh, mục đích chính là để ám chỉ xu hướng tính dục của mình. Bác tài xế còn nhận ra, không biết Ninh Thiên Sách có sắp nhận ra chưa nhỉ?
Ai ngờ sự chú ý của Ninh Thiên Sách lại khác: 【Anh kể chi tiết lại chuyện Hạ Tân tính tình thay đổi, tỏ tình với anh đi.】
Ha ha, quả nhiên là có chút ghen tuông rồi. Từ lúc bị sờ soạng trong thang máy tôi đã nhận ra rồi, Ninh Thiên Sách có cảm tình với tôi, dù sao cơ ngực của tôi cũng săn chắc như vậy, đây tuyệt đối không phải là ảo giác của tôi!
Sau khi nghe tôi kể chi tiết, trạng thái của Ninh Thiên Sách vẫn luôn là “đang soạn tin nhắn…”, nhưng mãi không có tin nhắn nào được gửi đến. Tôi chờ đến mức sắp ngủ gật mới thấy một tin nhắn ngắn ngủn: 【Giám đốc Hạ có một người bạn như anh, không biết là may hay là rủi nữa.】
Tôi nhìn mãi, không phân biệt được đây là khen tôi hay chê tôi nữa, cuối cùng cứ thế mà ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, tôi mang hồ sơ đến công ty của Hạ Tân phỏng vấn. Lần này tôi giữ thái độ bình tĩnh, khiêm tốn làm người, bày tỏ rằng tuy tôi đã tốt nghiệp thạc sĩ, nhưng kinh nghiệm làm việc không đủ, chấp nhận mức lương thực tập sinh, sẵn sàng ở lại công ty học hỏi, hy vọng nhà tuyển dụng có thể cho tôi một cơ hội.
Quả nhiên, thấy thái độ thành khẩn của tôi, bọn họ đã đồng ý. Tôi được phân vào phòng Marketing, lương cơ bản 800 tệ, có thành tích sẽ được hưởng hoa hồng. Tuy lương rất thấp, nhưng đó cũng là một bước tiến lớn của tôi.
Người mới đến nơi làm việc phải nói ít làm nhiều, âm thầm quan sát học hỏi, khiêm tốn làm người. Cả ngày hôm đó tôi tuân thủ nguyên tắc này, ghi nhớ đặc điểm sản phẩm của công ty chúng tôi. May mà hồi đại học tôi học ban xã hội, có rất nhiều môn cần học thuộc, trí nhớ vẫn khá tốt, ngày đầu tiên đã ghi nhớ được tám, chín phần mười những điểm chính.
Người hướng dẫn của tôi tên là Lư Quang Hy, trẻ hơn tôi, nhưng thành tích thì thuộc dạng tốt nhất công ty, mới 25 tuổi đã có thu nhập hàng triệu mỗi năm.
Tôi không hề ghen tị, mà ngược lại thu nhập của Lư Quang Hy còn khiến tôi tăng thêm niềm tin.
Những ngày không có sự kiện, văn phòng thường tan làm lúc 18 giờ, nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại thì 21 giờ. Còn tôi, sau này nếu đi công tác bên ngoài, thời gian làm việc sẽ tương đối tự do. Sau khi về nhà, tôi tinh thần phấn chấn xem lại giáo án đã chuẩn bị. Đến 23 giờ 30 phút, thầy Lưu đã chuẩn bị sẵn sàng đợi tôi ở cửa.
Thầy Lưu rất thích mặc đồ Tôn Trung Sơn, mà hình như trang phục này đặc biệt hợp với khí chất của anh ta, có một vẻ nho nhã của học giả thời Dân quốc, đẹp hơn nhiều so với vest và giày da.
Khách sạn của Ninh Thiên Sách cách nhà tôi khá xa, không cần thiết phải đi xe buýt của trường. Sáng sớm tôi nhận được tin nhắn của cậu ấy, hẹn gặp ở cổng cơ sở cũ trường Sư phạm, xem ra không có thế giới hai người trên xe buýt rồi.
Đêm xuống, trời bắt đầu mưa lất phất. Thầy Lưu cầm một chiếc ô giấy đứng trong mưa, mang một vẻ hoài cổ của xã hội xưa. Còn tôi, trong quan niệm của tôi thì căn bản không cần ô. Mưa nhỏ thì dùng đầu che là được, mưa lớn thì có ô cũng vô dụng. Thầy Lưu mời tôi che chung ô, nhưng tôi từ chối, hôm nay mưa không lớn, dầm mưa một chút cũng khá thoải mái.
Bác tài xế vô cùng đúng giờ, chưa đầy một phút đã đến trước cổng khu dân cư. Sau khi tôi và thầy Lưu lên xe, anh ta có vẻ rất kinh ngạc, hỏi: “Các hành khách… à không, sao mấy cái ghế này lại biến thành màu xanh rồi? Lần nào tôi ngồi cũng là màu đỏ mà!”
Tài xế liếc qua chúng tôi, dùng giọng nói bình tĩnh như mọi khi: “Đổi sang đi bộ rồi, bảo là chạy bộ ban đêm khỏe hơn, còn hơn bị người ta đấm một phát hồn bay phách lạc.”
Thầy Lưu hít một hơi thật sâu, một lúc lâu sau mới nói được: “Bây giờ chỉ còn lại một mình ông, mỗi đêm phải lái xe, thật không dễ dàng.”
Bác tài xế thở dài: “Cũng như nhau cả thôi, tôi chỉ là một người lái xe, anh còn không dễ dàng hơn tôi là bao.”
“Ai, vạn sự đều do số mệnh.” Thầy Lưu lắc đầu.
Tôi nghe một lúc, họ chắc là đang nói về chuyện lái xe đêm. Bác tài xế mỗi đêm đều lái xe, nhưng sau khi đưa chúng tôi đến trường thì có thể ngủ một giấc. Còn tôi và thầy Lưu thì phải dạy học đến khuya, thầy Lưu lại lớn tuổi hơn tôi, anh ta quả thực không dễ dàng. Chúng tôi rất vất vả, nhưng có thể cứu vớt những học sinh như Đàm Hiểu Minh, tôi cam tâm tình nguyện.
“Hôm nay có một học sinh mới, cô bé không biết đường đến trường, tôi phải đón cô bé trước, đi đường vòng một chút.” Bác tài xế giải thích.
“Hả? Hiệu trưởng Trương vẫn đang nhận học sinh mới sao?” Thầy Lưu kinh ngạc, “Bà ấy không phải nói, chỉ có khóa này thôi sao?”
Hình như có nội tình gì đó. Chỉ có khóa này, chẳng lẽ sau khi các em tốt nghiệp, hiệu trưởng Trương định đóng cửa trung tâm sao? Vậy tôi phải làm sao? Có thất nghiệp không?
Tôi ra vẻ không quan tâm, nhưng thực ra là đang vểnh tai lên nghe bọn họ nói chuyện.
“Không phải là mới, là mới tìm lại được.” Bác tài xế nói, “Trước đây cô bé bỏ nhà ra đi, không tìm được đường về trường, gần đây hiệu trưởng Trương đã tìm được, sắp xếp cho cô bé đến lớp. Mấy năm nay cứ lang thang bên ngoài, không biết đã biến thành bộ dạng gì rồi.”
“Cứ lang thang mãi thì không tốt đâu…” Thầy Lưu lo lắng lắc đầu, “Không có ai quản, e rằng…”
Tôi thầm gật đầu. Học sinh trong trường hầu hết đều có chướng ngại tâm lý nhưng chưa đến mức nghiêm trọng cần phải nhập viện điều trị. Mục đích của trường là dẫn dắt các em trở lại cuộc sống của người bình thường. Em học sinh này tự ý bỏ đi, tinh thần vốn đã không tốt, lại không có sự bảo vệ của nhà trường…
Haiz, không biết sẽ biến thành bộ dạng gì nữa.
Đang nghĩ ngợi thì tài xế dừng xe, cửa xe mở ra, tiếng mưa lất phất bên ngoài truyền vào.
Hình như mưa đã lớn hơn rồi…
Một người mặc áo mưa che kín mặt lên xe, cô bé không cao, khoảng 1m55. Áo mưa của cô bé dính đầy nước, sàn xe buýt lập tức ướt một mảng lớn.
Sau khi lên xe, cô bé nhìn quanh, rồi đi thẳng về phía tôi.
Thầy Lưu có vẻ rất căng thẳng, chạy lên trước mặt tôi chặn em học sinh này lại: “Đoạn Hữu Liên, em vẫn nên ngồi cạnh thầy đi.”
Cô bé ngẩng đầu lên, mũ áo mưa rơi xuống, để lộ một khuôn mặt trắng bệch, bình thường: “Tại sao ở đây lại có người sống?”
Giáo Dục (Phần 4)
Lúc này không thể trông cậy thầy Lưu giúp tôi giải vây được nữa. Tôi đứng dậy, thân thiện chìa tay ra với Đoạn Hữu Liên, nhiệt tình nói: “Chào em, bạn học Đoạn. Thầy là Thẩm Kiến Quốc, giáo viên mới đến, rất vui được làm quen với em.”
Đoạn Hữu Liên trừng mắt nhìn tôi, một chưởng đẩy thầy Lưu ra, cú đẩy này vậy mà lại khiến thầy Lưu lăn từ đầu xe đến cuối xe, sức của cô bé này rốt cuộc mạnh đến mức nào? Chắc chắn là do lang thang bên ngoài đã chịu không ít khổ cực.
Cô bé không chìa tay ra, mà nghiêng đầu lại gần tôi, ngửi ngửi quanh cổ tôi, lặp lại câu nói vừa rồi: “Tại sao ở đây lại có người sống?”
Bác tài xế như không nhìn thấy chuyện gì xảy ra, mắt nhìn thẳng về phía trước, chuyên tâm lái xe. Thầy Lưu sau khi bị ngã sang một bên thì nằm im bất động trên xe giả chết.
“Nhà trường thiếu giáo viên, hiệu trưởng Trương đã đăng tin tuyển dụng trên mạng. Thầy là thạc sĩ chuyên ngành giáo dục tư tưởng chính trị, sau khi nộp hồ sơ đã được hiệu trưởng Trương tuyển dụng, trở thành giáo viên của trường chúng ta. Hiện tại thầy mới chính thức dạy được một buổi, nếu em cần, thầy có thể dạy kèm riêng cho em. Nhưng hôm nay là buổi học tập thể, vẫn phải tiếp tục nội dung của buổi trước, nếu em nghe có chút khó khăn thì cứ ghi chép lại nhé.”
Đoạn Hữu Liên trông có vẻ khó giao tiếp bình thường, nhưng tôi vẫn phải giữ vững tinh thần của một giáo viên đủ tiêu chuẩn để đối thoại bình thường với cô bé. Dù hôm nay cô bé không hiểu, lặp lại vài lần thì chắc chắn sẽ từ từ hiểu ra.
“Mùi người sống…” Cô bé ngày càng đến gần tôi, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tôi, con ngươi gần như không chuyển động.
“Thầy biết chắc chắn em không có vở ghi, trùng hợp là hôm nay thầy có mang theo một cuốn vở mới, tặng em làm quà nhé.” Tôi lấy từ trong cặp ra một cuốn vở mỏng giá một tệ, dùng cây bút bi carbon giá hai tệ viết ba chữ Đoạn Hữu Liên lên bìa, rồi đưa cả sổ lẫn bút cho cô bé.
Chưa chắc cô bé đã ghi chép, nhưng đây là một chút tấm lòng nhỏ bé của một người thầy nghèo như tôi. Cô bé không nhận vở, ánh mắt dừng lại trên cuốn vở, nghiêng đầu nhìn chằm chằm mãi không dời mắt.
Tôi vẫn giơ tay, kiên trì muốn cô bé nhận lấy cuốn vở. Tôi muốn để em học sinh mới này thấy được thành ý của mình, để cô bé có thể mở lòng chấp nhận tôi.
Chắc là sự chân thành của tôi đã cảm động được cô bé, Đoạn Hữu Liên để lộ bàn tay bên dưới áo mưa. Nhưng cô bé không lấy cuốn vở, mà đưa tay về phía cổ tôi rồi hét lên.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, trời ơi, móng tay của cô bé dài ít nhất mười centimet. Dù đã sơn màu đỏ, nhưng vẫn có thể thấy lờ mờ những vết bùn đen trên móng, mất vệ sinh quá, bao nhiêu năm rồi không cắt móng tay vậy?
Vậy mà cô bé lại dùng móng tay cào về phía mắt tôi, tính công kích cũng khá mạnh. Tôi vội vàng nắm lấy cổ tay cô bé, dùng toàn bộ sức lực đè Đoạn Hữu Liên xuống một chiếc ghế bên cạnh. Vừa bị tôi chạm vào, cô bé đã bắt đầu la hét, như thể tôi đã làm chuyện gì đó tày trời lắm vậy.
Có phải là cô bé có cảm giác chống đối với sự tiếp xúc của nam giới không? Vừa nãy đã không bắt tay tôi, lại còn tỏ ra hung hăng với một người đàn ông như tôi, vừa chạm vào đã la hét.
Tôi cố gắng hết sức an ủi cô bé: “Em đừng sợ, thầy là người tốt, sẽ không làm hại em đâu, nhiều nhất… nhiều nhất là giúp em cắt móng tay thôi, cái này rất mất vệ sinh.”
Tôi vừa nói vừa lấy chùm chìa khóa ở thắt lưng xuống. Tôi có thói quen treo kéo nhỏ gấp và bấm móng tay cùng với chìa khóa, những lúc cần dụng cụ đơn giản sẽ rất tiện.
Đoạn Hữu Liên rất gầy, cổ tay đặc biệt nhỏ, một tay tôi có thể nắm gọn cả hai cổ tay của cô bé, tay còn lại cầm bấm móng tay, cắt phăng móng tay cái của cô bé.
Một đoạn móng tay đỏ như máu rơi xuống đất, tài xế phanh gấp, cả chiếc xe rung lắc dữ dội. Đoạn Hữu Liên nhân cơ hội này giãy giụa muốn thoát ra, may mà tôi kịp dùng chân móc vào thanh vịn bên cạnh, nếu không đã bay lên ghế lái rồi.
“Bác tài, sao thế?” Dù bận rộn, tôi vẫn không quên hỏi thăm bác tài xế.
“Không sao.” Bác tài xế nói, “Bị cậu cắt móng tay dọa sợ thôi.”
Tôi hiểu bác ấy, tôi cũng bị bộ móng tay dài như vậy dọa sợ mà.
Thầy Lưu vì quán tính của cú phanh vừa rồi mà trượt đến bên cạnh tôi, anh ta nhặt móng tay dưới đất lên, vẻ mặt đau khổ nhìn Đoạn Hữu Liên.
“Thầy Lưu đừng sợ, nhanh thôi.” Tôi an ủi anh ta.
Tôi cầm bấm móng tay, tay giơ lên kìm hạ xuống, “xoạch xoạch xoạch” nhanh chóng cắt hết móng tay của Đoạn Hữu Liên, chưa đầy năm phút, móng tay của cô bé đã trở nên sạch sẽ.
Lúc đầu Đoạn Hữu Liên còn la hét, nhưng sau khi tôi cắt xong một tay thì cô bé im bặt. Ngược lại là thầy Lưu, tôi cắt một cái, anh ta lại hít một hơi sau lưng tôi, thật là không bình tĩnh chút nào.
Mười ngón tay cắt xong, Đoạn Hữu Liên hoàn toàn yên tĩnh, ngồi trên ghế không nhúc nhích. Tôi đặt cuốn vở lên đùi cô bé, nhẹ nhàng nói: “Em không cần dùng móng tay sắc nhọn để bảo vệ mình nữa, thầy sẽ bảo vệ em không bị người khác làm hại.”
Thầy Lưu nhặt từng chiếc móng tay đã cắt, dùng đôi tay run rẩy nâng chúng lên đưa cho Đoạn Hữu Liên: “Giữ… giữ làm kỷ niệm đi.”
Đoạn Hữu Liên không động đậy, tôi liền kẹp những chiếc móng tay vào cuốn sổ đưa cho cô bé.
Lần này cuối cùng cô bé cũng nhận lấy cuốn sổ, ôm nó vào lòng, ngơ ngác nhìn những giọt mưa nối thành chuỗi ngoài cửa sổ.
“Thầy tên là Thẩm Kiến Quốc, em có thể gọi thầy là thầy Thẩm.” Tôi nhiệt tình nói.
“Thẩm… thầy…?” Đoạn Hữu Liên lặp lại.
“Đúng, đúng vậy.” Tôi vui mừng ra hiệu bằng mắt với thầy Lưu, học sinh đã dần trở lại bình thường rồi, mau dạy người ta nói chuyện đi!
Thầy Lưu ngồi vào ghế bên cạnh Đoạn Hữu Liên, an ủi: “Chấp nhận số phận đi, đã quay lại đi học rồi thì nên biết là sẽ có hậu quả này.”
“Tại… sao…?” Đoạn Hữu Liên hỏi.
Không biết vì sao thầy Lưu lại khóc, chắc là quá thương Đoạn Hữu Liên, anh ta lau nước mắt, nói: “Tôi làm sao biết được?”
Tôi không hiểu bọn họ đang nói gì, chắc là liên quan đến quá khứ, đó là thế giới mà tôi không thể hòa nhập được.
May mà dưới sự khuyên bảo của thầy Lưu, Đoạn Hữu Liên dần trở nên dịu dàng hơn, dường như cũng không còn hung dữ như trước nữa.
12 giờ, xe buýt đúng giờ đến cổng trường Sư phạm. Vừa xuống xe tôi đã thấy Ninh Thiên Sách cầm ô đứng đợi, cậu ấy mặc hoàng bào, cậu ấy đẹp trai thật đó, Ninh Thiên Sách đứng trong đêm mưa lại càng thêm phần bí ẩn và cuốn hút.
Tôi chạy đến dưới ô của Ninh Thiên Sách, có chút lo lắng không dám lại gần cậu ấy. Vừa rồi giằng co với Đoạn Hữu Liên, bị áo mưa của cô bé làm dính không ít nước, bây giờ trông khá thảm hại.
Ninh Thiên Sách nhìn nước trên người tôi, nhíu mày: “Nước ở đâu ra vậy, hơi ấm trên người anh sắp không đủ rồi, cứ thế này làm sao gặp học sinh?”
“Không sao.” tôi không để ý, nói, “Dính nước từ áo mưa của bạn học Đoạn thôi, lát nữa là khô, dựa vào thân nhiệt bốc hơi!”
Ánh mắt của Ninh Thiên Sách lập tức trở nên sắc bén, cậu ấy nhìn về phía Đoạn Hữu Liên và Lưu Tư Thuận đang đứng cùng nhau.
Tôi giới thiệu cho cậu ấy: “Đây là thầy Lưu Tư Thuận, từ khi đi làm đến nay tôi đã được thầy ấy giúp đỡ rất nhiều; còn đây là Đoạn Hữu Liên, học sinh mới đến, rất nhút nhát.”
Rồi lại nói với hai người họ: “Ninh Thiên Sách, đệ tử Phái Mao Sơn, nghề chính là thiên sư, cậu ấy đến dự giờ cùng tôi, hiệu trưởng Trương đã đồng ý rồi.”
Sắc mặt Đoạn Hữu Liên đại biến, lùi lại hai bước, dường như muốn quay lại xe buýt. Nhưng sau khi chúng tôi xuống xe thì bác tài xế đã vội vàng đi mất, làm gì còn đường lui.
Thầy Lưu thì khá nhiệt tình, anh ta gật đầu với Ninh Thiên Sách: “Mấy hôm trước đa tạ Ninh thiên sư nhé.”
“Chỉ là tiện tay thôi.” Ninh Thiên Sách cũng khẽ gật đầu.
Hai người nhìn nhau một lát rồi quay đi, dường như đã có một sự ăn ý nào đó.
“Hai người từng gặp nhau rồi à?” Tôi hỏi Ninh Thiên Sách.
“Ừ, có duyên gặp một lần.” Ninh Thiên Sách không nói nhiều, xem ra lại là một câu chuyện mà tôi không biết.
Đoạn Hữu Liên không muốn tiếp xúc với người lạ, lúc cô bé đang định bỏ chạy thì bị thầy Lưu túm lại.
“Uầy, em có thể chạy đi đâu được chứ?” Thầy Lưu thở dài, “Móng tay cũng không còn, đi đâu cũng bị cô hồn dã quỷ bắt nạt. Chi bằng theo hiệu trưởng Trương, ít nhất trong lớp không ai dám làm bậy. Còn có thầy Thẩm…”
“Móng tay?” Ninh Thiên Sách nhíu mày hỏi.
“À, móng tay của cô bé dài quá, tôi giúp cắt đi.” Tôi không hề nhắc đến cảnh tượng nguy hiểm có thể bị móng tay cào rách, cần phải đi tiêm phòng uốn ván vừa rồi.
“Cắt rồi à?”
“Ừ, bấm móng tay của tôi bén lắm.” Tôi lấy chùm chìa khóa ra đưa cho Ninh Thiên Sách.
Ninh Thiên Sách nhận lấy xem qua rồi nói: “Cái bấm móng tay này anh dùng lâu rồi.”
“Ừ, dùng từ hồi cấp ba đến giờ, tính ra cũng mười năm rồi. Lúc mới mua sắc lắm, hồi đó tôi ngốc chết đi được, còn cắt vào thịt nữa.” Tôi ngại ngùng nói.
“Tốt lắm, cứ mang theo đi.” Ninh Thiên Sách trả lại chùm chìa khóa cho tôi, chiếc bấm móng tay được cậu ấy mân mê mang theo hơi ấm của cậu ấy, sưởi ấm những ngón tay lạnh giá của tôi.
Cuối cùng Đoạn Hữu Liên cũng bị thầy Lưu thuyết phục, đồng ý cùng chúng tôi đến lớp.
Tôi khá quen thuộc với khuôn viên trường Sư phạm, dễ dàng dẫn ba người đến tòa nhà giảng đường.
Khác với hai nơi bỏ hoang trước đây, tòa nhà giảng đường của trường Sư phạm sang trọng hơn nhiều. Đèn cảm ứng âm thanh ở đại sảnh và hành lang đều bật, chỉ cần dậm chân một cái là đèn đuốc sáng trưng, không còn phải cầm đèn bàn sạc điện leo lên lầu nữa.
Đèn ở sảnh tầng một vừa sáng, đã thấy Điền Bác Văn đứng giữa đại sảnh lạnh lùng nhìn chúng tôi. Vừa thấy Đoạn Hữu Liên, cậu ta lập tức nở một nụ cười ác ý: “Ồ, đây không phải là Tiểu Liên à? Sao lại quay về rồi?”
Cậu ta xắn tay áo lên, để lộ một vết sẹo dài trên cánh tay: “Lần trước cô cho tôi một nhát đau lắm đấy, tôi vẫn luôn đợi cô đó.”
Lần trước? Tôi lập tức chắn trước mặt Đoạn Hữu Liên, nói với Điền Bác Văn: “Cậu còn từng xảy ra tranh chấp với tiểu Đoạn à? Có phải cậu đã bắt nạt cô bé không?”
“Nhìn vết sẹo của tôi đây này, là nó làm tôi bị thương đấy chứ. Nhưng nó cũng chẳng chiếm được tí lợi lộc nào, bị mấy cục cưng của tôi bò đầy người.” Điền Bác Văn vừa nói, đã có một đám sâu béo múp từ trong tay áo rơi ra.
Tôi chỉ nhìn thôi đã thấy buồn nôn, vậy mà Đoạn Hữu Liên còn bị sâu bò khắp người, chắc hẳn rất khó chịu, đủ để tạo thành ám ảnh tâm lý rồi.
Thầy Lưu cũng không thích Điền Bác Văn, nói với tôi: “Lần trước chính là vì Tiểu Đoạn xung đột với cậu ta nên mới rời khỏi trường. Sau đó hiệu trưởng Trương đã đuổi học Điền Bác Văn, nhưng cậu ta vẫn cứ không đi, còn bôi sâu lên người tôi, hành vi cực kỳ tồi tệ!”
Hoàn toàn không thể nhịn được, tôi che chở Tiểu Đoạn ra sau lưng, dặn dò: “Yên tâm, thầy sẽ báo thù cho em.”
Nói rồi, tôi nhanh chóng rút chai thuốc diệt côn trùng trong túi ra, xịt mạnh vào cánh tay của Điền Bác Văn.
Cùng lúc tôi lấy thuốc diệt côn trùng ra, Ninh Thiên Sách mở ô, che cho thầy Lưu và Đoạn Hữu Liên ở phía sau, tránh để bọn họ bị thuốc diệt côn trùng ảnh hưởng.
Lúc đầu Điền Bác Văn còn cười lạnh: “Chỉ là một chai thuốc diệt côn trùng mà đòi làm gì được tôi sao? Mấy cục cưng của tôi ở…”
Lời còn chưa nói hết, đám giòi đã lật trắng bụng chết ngắc. Sắc mặt cậu ta biến đổi, vò đầu bứt tai la hét: “Đây là cái gì, tại sao lại làm hại đến trùng của tôi?”
Mặt Ninh Thiên Sách trầm xuống, lấy chai thuốc diệt côn trùng của tôi, nói với chúng tôi: “Sắp đến giờ học rồi, các người đừng lãng phí thời gian nữa, phần còn lại cứ giao cho tôi.”
Hết chương 21.
Tác giả có lời muốn nói:
PS: Tôi viết rõ ràng như vậy, tại sao mọi người vẫn chưa đoán ra thầy Lưu là cuốn sổ tay làm bằng da người nhỉ? Bìa sổ tay chính là làm bằng da của thầy ấy đấy, thầy Lưu là quỷ thời dân quốc, cũng là một người đáng thương.
Liệt kê bạn cùng phòng của thầy Thẩm, người thứ nhất là quỷ cưa chân, đã toi; người thứ hai, Lý Viện Viện, tự siêu thoát; người thứ ba, quỷ vòi nước, không chịu nổi việc bị lấy máu nên đã chuyển nhà; người thứ tư, Đàm Tiểu Minh, tự siêu thoát.
Haiz, chỉ có thầy Lưu vẫn luôn ở đó.
Thầy Lưu: Bôi cái quái gì mà dầu dưỡng da áo khoác, da người cần mặt nạ, mặt nạ đó, có hiểu không!!!
