Chương 210: Trợ Lý Biến Mất (Hạ)

Chương 210: Trợ Lý Biến Mất (Hạ)

Sau khi xem qua một lượt tài liệu nhận được, tôi tựa người vào lưng ghế trầm tư.

Nếu không có gì bất ngờ, Trợ Lý hẳn là đã trọng sinh vào năm anh mười một tuổi.

Năm đó, anh đột nhiên quyết định nhảy lớp, và cũng từ đó bắt đầu dần dần giảm bớt liên lạc với ba mẹ. Sau năm mười một tuổi, dường như có thứ gì đó đang đuổi theo sau lưng anh, ép anh phải không ngừng chạy về phía trước.

Tôi nghĩ, thứ đã dồn ép anh, có lẽ chính là sự “biến mất” ấy.

Có lẽ, ở thế giới trước, anh đã từng “biến mất” không chỉ một lần, thế nên mới dứt khoát lựa chọn con đường hiện tại, rời xa ba mẹ và em trai thân thuộc nhất.

Con đường mà anh đã chọn cho mình là gì?

Tôi lật xem tài liệu của anh sau năm mười sáu tuổi.

Sau mười sáu tuổi, rất khó để hỏi được thông tin gì về anh từ miệng bạn học, nhưng con đường đã được công chúng chứng kiến thì không thể biến mất không dấu vết. Vì vậy, những dòng tin tức sau đó là một chuỗi dài các giải thưởng.

Tháng 6 năm 2013, đoạt giải Nhất cuộc thi Sa bàn toàn quốc.

Tháng 7 năm 2013, đoạt giải Nhất cuộc thi Piano Vàng thế giới.

Tháng 7 năm 2013, luận văn được đăng trên tạp chí khoa học.

Tháng 12 năm 2013, luận văn đã công bố được xếp vào vị trí đầu bảng trong danh sách “Những bài báo có sức ảnh hưởng nhất”.

……

Những giải thưởng mà người bình thường chỉ cần một cái cũng đủ để ghi vào hồ sơ cả đời, thì anh tháng nào cũng phải có ít nhất một giải. Những hồ sơ này tạo nên tư liệu về anh, tựa như đây là mối liên kết duy nhất của anh với thế giới.

Vậy, con đường anh chọn cho mình, là điên cuồng chạy lên phía trước, chạy đến trước mặt cả nước, thậm chí là cả thế giới, để lại dấu chân của mình?

Bởi vì phải bước lên một sân khấu đủ lớn, nên anh bắt buộc phải nhảy lớp, bắt buộc phải thi đỗ vào trường đại học hàng đầu cả nước. Chỉ có như vậy, anh mới có đủ tài nguyên để mài giũa và thể hiện bản thân.

Dường như đây chính là con đường mà Trợ Lý đã chọn cho mình.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó khác thường.

Nếu muốn chống lại sức mạnh này, Trợ Lý phải định kỳ nhận được một giải thưởng có sức ảnh hưởng đủ lớn. Nhưng sức người có hạn, nếu một ngày nào đó Trợ Lý cạn kiệt cảm hứng, thí nghiệm gặp sự cố, hoặc anh đổ bệnh, kiệt sức, không thể giành được giải thưởng trong một khoảng thời gian nhất định, thì phải làm sao?

Trợ Lý không bao giờ là người cam tâm tình nguyện bị số phận đã định sẵn ép buộc. Chắc chắn phải có cách nào đó giải quyết được một lần và mãi mãi…

Giống như kể từ khi vào làm ở công ty, không còn có nền tảng là trường học, cộng thêm công việc bận rộn, đương nhiên anh cũng không tham gia các cuộc thi nữa.

Nhưng anh vẫn không biến mất.

Thậm chí, vì vai trò ngày càng quan trọng trong công việc mà anh được càng nhiều nhân viên biết đến hơn. Các nhân viên cảm thấy sự tồn tại của anh không mạnh mẽ, nhưng sẽ không giống như những người anh từng quen biết, không thể nhớ ra những chuyện đã xảy ra với anh. Ký ức của bọn họ về Trợ Lý sẽ được khơi dậy khi có người nhắc đến anh hoặc khi gặp trực tiếp anh. Ngoại trừ việc vẫn không thể nhớ rõ dung mạo, cuộc sống của Trợ Lý xem như đã bình thường, ít nhất là tốt hơn trước rất nhiều.

Bàn tay đang gõ trên mặt bàn của tôi chợt khựng lại.

Có lẽ, đây mới là con đường mà anh thật sự lựa chọn cho mình.

Vào làm ở công ty?

Hay là… đến bên cạnh tôi?

【Ngài lại nhìn thấy tôi rồi.】

Tôi nhớ lại câu nói của anh sau khi được cứu ngày hôm đó.

Trong mắt anh lóe lên những cảm xúc mà tôi không thể hiểu được.

Lúc đó tôi tưởng rằng, anh nói vậy là vì sau cuộc thi mà chúng tôi gặp nhau lần đầu, tôi đã nhìn thấy anh đứng ở rìa sân đấu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ thời điểm mà anh nói đến còn sớm hơn nữa, sớm đến tận kiếp trước.

Con đường anh thật sự muốn đi, là đến bên cạnh tôi.

Công ty của tôi có quá nhiều người xuất sắc, anh chỉ có thể vươn lên một tầm cao đủ lớn thì mới được tôi nhìn thấy, được tôi chú ý.

Vậy ra, sau khi trọng sinh, anh đã không ngừng bôn ba, là để chạy về phía tôi? Nghĩ đến đây, một cảm xúc khó tả trào dâng trong tim tôi.

Tôi biết rõ, mục đích anh tiếp cận tôi có lẽ không đơn thuần, nhưng tôi không quan tâm, ít nhất thì bây giờ tôi có thể xác định được tình yêu của anh.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cứ nghĩ đến việc anh đã từng vì muốn đến gần tôi mà ngày đêm không dám nghỉ ngơi, liền cảm thấy lồng ngực mình căng tức.

Thương xót? Chua xót? Đau lòng? Vui mừng? Tức giận?

Không một cảm xúc đơn lẻ nào có thể diễn tả được tâm trạng của tôi lúc này. Tôi chỉ có thể mặc cho trái tim đập lên từng nhịp, từng nhịp, đẩy dòng máu hòa lẫn những cảm xúc phức tạp đi khắp cơ thể, rồi lại thu về.

Một lúc lâu sau, tôi bình tĩnh lại, mới bắt đầu sắp xếp những chi tiết vụn vặt khác.

Đầu tiên, là mục đích ban đầu của Trợ Lý.

Thân là một tổng tài Jack Sue, tôi đã quen với việc sống dưới ánh mắt của mọi người mỗi ngày, mà Trợ Lý của tôi, chắc chắn sẽ phải gánh chịu ánh nhìn đó trong hầu hết các trường hợp.

Đây có phải là điều Trợ Lý muốn không?

Có đủ nhiều người chú ý đến tôi, thì sẽ có đủ nhiều người chú ý đến Trợ Lý, và anh sẽ không bị xóa sổ. Hoặc là, anh cần được tôi nhìn thấy, được tôi chú ý đến, thì mới không bị sức mạnh đằng sau dễ dàng xóa sổ. Thế nên anh mới nói, anh là 【người đã được nhìn thấy】, sẽ không bị những kẻ đi công lược xâm nhập nữa.

Là cái nào cũng không quan trọng.

Tôi sẽ bước lên một vị thế cao hơn nữa, đến trước toàn thế giới, toàn vũ trụ, thậm chí là tất cả các vị diện, để mọi người đều phải dõi theo chúng tôi.

Nếu sức mạnh đó muốn anh biến mất, vậy thì cứ việc xóa sổ ký ức của tất cả sinh vật trong các vị diện khác đi. Nếu nó thật sự làm được thì đã không cần phải giở trò trong bóng tối như vậy.

Thứ hai, là lựa chọn của Trợ Lý.

Gia đình dần dần lãng quên sự tồn tại của anh, quanh năm không liên lạc, nhưng tại sao anh cũng không chủ động liên lạc với người nhà? Là vì trong những lần luân hồi trước đó đã khiến anh nhận ra, dù làm gì đi nữa, người nhà cũng sẽ dần lãng quên anh, nên anh dứt khoát xa cách với bọn họ?

Tôi vuốt ve tấm ảnh chụp chung của Trợ Lý khi còn nhỏ với gia đình, nụ cười của anh vừa rạng rỡ lại vừa ngây thơ.

Cũng phải, anh vốn dĩ chỉ là một đứa trẻ.

Vậy anh đã thất bại bao nhiêu lần, bị lãng quên bao nhiêu lần, mới có thể hạ quyết tâm rời xa ba mẹ và em trai, mặc cho bọn họ quên lãng?

Người ba cởi mở, người mẹ dịu dàng, người em trai yếu ớt nhưng ngoan ngoãn đáng yêu, cùng với một anh trai xuất sắc và cởi mở, rõ ràng bọn họ đã từng là một gia đình ấm áp biết bao.

Số tiền Trợ Lý gửi về mỗi tháng chưa bao giờ gián đoạn, chứng tỏ trong lòng anh chắc chắn vẫn còn nghĩ đến gia đình. Có lẽ, sau khi chúng tôi ở bên nhau, dưới ảnh hưởng của tôi, người nhà của Trợ Lý cũng có thể dần dần nhớ lại anh?

Rõ ràng bọn họ đều có tình cảm với nhau, câu chuyện không nên kết thúc trong tiếc nuối như vậy.

Cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất.

Thứ đang cố gắng xóa sổ sự tồn tại của Trợ Lý, rốt cuộc là cái gì?

Tại sao nó lại muốn xóa sổ sự tồn tại của anh?

Sức mạnh này vượt lên trên tất cả những sức mạnh mà tôi từng tiếp xúc. Vì hiểu biết của tôi không đủ, tôi bèn đi hỏi công chúa Mary Sue.

Công chúa Mary Sue nghe xong những lời miêu tả của tôi thì trầm ngâm một hồi lâu, gương mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên nghiêm nghị, ngay cả mái tóc cũng biến thành màu nâu nghiêm túc.

“Đây là sức mạnh thuộc về ‘quy tắc’.”

“Quy tắc?”

“Phải, thế giới của anh đang cố gắng xóa sổ anh ta.”

“Bởi vì anh ta là người không nên tồn tại trong thế giới này.”

“Ý của cô là, anh ấy là người đến từ bên ngoài? Là người của thế giới khác?”

“Một kẻ ngoại lai bình thường sẽ không kích động đến ‘quy tắc’.”

“Kẻ ngoại lai làm thay đổi quỹ đạo vận hành của thế giới sẽ bị ‘quy tắc’ trực tiếp tiêu diệt, chứ không dùng một phương pháp ôn hòa như thế này để khiến anh ta biến mất.”

“Vậy ý của cô là?”

“Ý của tôi là, lẽ ra anh ta phải là một người đã chết.”

“Là người đã được vận mệnh định sẵn, lẽ ra phải chết vào năm mười sáu tuổi.”

Hết chương 210.

Chương 210: Trợ Lý Biến Mất (Hạ)

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên