Chương 212: Sau Khi Tiên Tôn Giết Vợ Để Chứng Đạo, Hắn Ta Hối Hận (Hạ)
Lần này thì tôi thật sự không tài nào hiểu nổi. Tôi và hắn ta gần như chẳng có mấy trao đổi, rốt cuộc là làm thế nào mà lại trở thành bạch nguyệt quang của hắn ta vậy chứ.
Thậm chí còn kích hoạt cả hành vi khó hiểu là xem nghiên cứu viên làm thế thân.
Hóa ra hắn ta không thích người chăm sóc mình mặc đồ bảo hộ không phải vì ác cảm với đồ bảo hộ, mà là hy vọng các nghiên cứu viên mặc đồ công sở, để ngắm vật nhớ tôi.
Vì chuyện này quá đỗi vô lý, tôi thậm chí tôi còn bị tức đến bật cười.
Nụ cười này có lẽ đã truyền đi một thông điệp sai lầm nào đó cho Tiên Tôn. Hắn ta đột ngột lao lên hai bước, rồi lại bị các nhân viên an ninh cầm vũ khí chặn lại.
Hắn ta nhìn tôi xuyên qua đám đông, dường như những người xung quanh không hề tồn tại. Ánh mắt hắn ta nhìn tôi vừa si mê lại vừa bi thương.
“Cuối cùng ngươi cũng chịu đến gặp ta rồi.”
Tôi day day thái dương, “Hình như chúng ta mới chỉ gặp nhau một lần.”
Hắn ta nhếch môi, “Ta cũng không hiểu, tại sao chỉ gặp có một lần mà lại không thể quên được ngươi.”
Tôi hỏi, “Anh muốn thế nào?”
Bị tôi hỏi như vậy, ngược lại hắn ta có chút mờ mịt, “Ta…”
“Anh tu Vô Tình Đạo, còn tôi thì đã có người tôi yêu, vốn dĩ không nên có bất kỳ giao điểm nào. Tôi thấy, chuyện này vẫn nên kết thúc sớm thì hơn.”
“Ngươi có người yêu?”
Đôi mắt hắn ta đột nhiên trở nên càng đỏ hơn, tựa như đã nhuốm qua một tầng máu.
“Tại sao tôi lại không thể có người yêu?”
Trạng thái của hắn ta trông có chút khác thường, tôi lại âm thầm liên lạc với Cơ quan Đặc Biệt.
Hắn ta nhìn tôi chằm chằm, “Hắn là ai?”
“Liên quan gì đến anh?”
Trạng thái của Tiên Tôn lúc này trông chẳng giống một người tu chính đạo chút nào.
Bỗng dưng hắn ta bật cười, “Đúng vậy, không liên quan gì đến ta. Chỉ cần hắn chết đi, ngươi vẫn sẽ là của ta.”
?
Có phải tên này không hiểu tiếng người không?
Giây phút đó, tôi rất muốn dùng hắn ta để thử xem dị năng của mình đã tu luyện đến mức độ nào rồi.
“Chúng ta vốn không nên có giao điểm, anh tu Vô Tình Đạo của anh, tôi có chốn bình yên của tôi. Bộ dạng hiện giờ của anh sẽ khiến tôi cảm thấy đạo tâm của anh không chịu nổi một đòn.”
Tiên Tôn lạnh lùng cất giọng, “Ngươi đã là tình kiếp của bản tôn, thì đương nhiên chỉ có thể dây dưa nhân duyên với bản tôn. Cho dù từ đầu đến cuối bản tôn chưa từng có ý định gắn bó dài lâu với ngươi, ngươi cũng chỉ có thể thuộc về một mình bản tôn!”
“Bản tôn là bậc Hợp Thể, một kẻ phàm nhân sao xứng được đặt ngang hàng với bản tôn?”
Tôi tức đến bật cười.
Đây là cái kiểu ngôn luận tệ hại gì thế, kiểu “dù em có chia tay với tôi, dù tôi không yêu em, em cũng phải giữ trinh tiết vì tôi” à?
Lúc tên Tiên Tôn này xuyên không, có phải đầu tiếp đất trước không vậy?
Chỉ thấy vạt áo Tiên Tôn không gió mà bay, bỗng chốc trời đất biến sắc, tiếng sấm ầm ầm vang dội, sấm sét từ trời cao giáng xuống, trong nháy mắt đã chém cho toàn bộ viện nghiên cứu thành một đống đổ nát.
Linh khí xung quanh đổ dồn về phía Tiên Tôn, nồng đậm đến mức hóa thành thực thể, có thể thấy rõ bằng mắt thường một vòng xoáy linh khí trong suốt và sền sệt.
Tiên Tôn từ từ bay lên không trung. Hắn ta vung tay, bóp lấy cổ tôi, nhấc bổng tôi lên.
Hắn ta nhìn tôi rất lâu, tay phải vẫy một cái, thanh kiếm bản mệnh của hắn ta xuất hiện từ hư không, phát ra từng hồi kêu ong ong.
“Chỉ cần giết ngươi thì tình kiếp của ta có thể vượt qua, đại đạo cũng có thể thành.”
Nói rồi, hắn ta không còn chút lưu luyến nào, bản mệnh thần kiếm vung lên, đâm vào tim tôi.
Ánh sáng thần thánh dẫn đường rọi xuống từ chân trời, Tiên Tôn thu kiếm về đan điền, không thèm nhìn về phía tôi nữa, mà từ từ bước vào trong ánh sáng đó.
Hắn ta phi thăng thành tiên.
Những ngày sau khi thành tiên, dường như cũng chẳng khác gì lúc còn tu chân. Hắn ta vẫn sống trên đỉnh núi tuyết lạnh lẽo không một chút sức sống, hết lần này đến lần khác, hắn ta cứ vung thanh trường kiếm của mình lên một cách máy móc và không bao giờ biết mệt mỏi.
Hắn ta đã có thể cất tiếng hát trở lại, chấp niệm từng trói buộc cổ họng hắn ta đã được cởi bỏ. Hắn ta lấy ra pháp khí âm nhạc bản mệnh trước đây, đặt trong động phủ, vừa gảy đàn vừa hát, hát hết một bài ca.
Rất thuận lợi.
Thần hồn của hắn ta sẽ không còn run rẩy vì sự lừa dối đau thấu tâm can ngày trước nữa. Điều này rất tốt, chứng tỏ việc trảm tình chứng đạo của hắn ta đã có hiệu quả.
Nhân cơ hội trảm đoạn tình kiếp, hắn ta đã chém đứt luôn cả cơn ác mộng hết lần này đến lần khác nhắc nhở mình ngu ngốc đến nhường nào. Quả nhiên, kể từ đó, đại đạo thênh thang.
Tiếng hát tựa như khúc chiến ca của người chiến thắng. Mỗi khi luyện kiếm mệt mỏi, hắn ta lại tự mình tấu một khúc.
Chỉ là, không hiểu tại sao, Bách Linh Yêu từng lừa dối hắn ta đã dần bị lãng quên, thay vào đó là người phàm đã bị hắn ta chém giết.
Một… tình kiếp đến từ dị giới.
Tình kiếp này chỉ là một người phàm, nhưng lại có một gương mặt đẹp hơn tất cả tiên nhân trên đời cộng lại, và một linh hồn rực rỡ hơn bất kỳ ai.
Hắn ta luôn nhớ về cái liếc mắt kinh diễm khi bị giam trong lồng, người đó toàn thân toát ra vẻ sắc bén, trong lòng có hoài bão lớn lao, trong mắt có lưỡi kiếm sắc bén, đứng trước mặt hắn ta, nhưng lại chưa từng để ánh mắt dừng lại trên người hắn ta.
Hắn ta đã sống không biết bao nhiêu năm, gặp qua không biết bao nhiêu kẻ ái mộ. Có tông chủ một môn phái, vì muốn có được nụ cười của hắn ta mà đã cửu tử nhất sinh, lấy thần thạch trong truyền thuyết từ vực sâu về để mài kiếm cho hắn ta. Có tộc trưởng của một thị tộc trăm đời, đã tán gia bại sản, đem linh khí của nửa Tu Chân Giới đến trước mặt hắn ta, mặc cho hắn ta lựa chọn.
Nhưng trớ trêu thay, trải qua bao biến thiên của thời gian, hắn ta chỉ nhớ đến người phàm đó. Người phàm này thậm chí còn chưa từng yêu hắn ta – không, nói chính xác hơn thì, người phàm này thậm chí còn chưa từng nhìn thẳng vào mắt hắn ta.
Người phàm đó chết trong tay hắn ta. Bản mệnh kiếm sắc bén đâm vào tim rồi rút ra hết sức gọn gàng, nhẹ nhàng múa một đường kiếm, không để lại dù chỉ một giọt máu.
Lưỡi kiếm trắng như sương.
Lúc chết, người phàm đó cũng rất trang nhã. Bản mệnh kiếm đã cướp đi sinh mệnh và hơi ấm của người đó, hắn ta cảm nhận cơ thể người đó lạnh đi từng chút một, gương mặt mất đi huyết sắc nhưng vẫn đẹp vô cùng, tựa như một kỳ tích được đúc từ băng tuyết.
Giây phút ấy, đôi mắt kia cuối cùng cũng chỉ phản chiếu hình bóng của một mình hắn ta. Hắn ta đã hoàn toàn khống chế được người phàm này, giống hệt như những gì hắn ta đã từng làm trước đây, biến người phàm thành hòn đá lót đường cho mình thành tiên.
Con người ta luôn có xu hướng nhớ về những ký ức khiến mình vui vẻ, nhưng tại sao, khi nghĩ về người phàm đó, điều đầu tiên hắn ta nhớ đến không phải là dáng vẻ lúc chết của người ấy, mà là dáng vẻ khi hắn ta ngồi xổm trong lồng, ngẩng đầu nhìn lên.
Người phàm đó lúc ấy thật sự rất chói mắt, rực rỡ như mặt trời, khiến người ta không kìm được mà bị thu hút, giống như con thiêu thân lao vào lửa, dù có bị thiêu cháy cũng cam tâm tình nguyện bay về phía người ấy.
Hắn ta ngày càng nhớ về người phàm đó nhiều hơn.
Cho đến một ngày, khi đang vung kiếm, hắn ta vô tình làm mình bị thương.
Lưỡi kiếm sắc bén lướt qua đầu ngón tay, máu văng trên nền tuyết trắng, tựa như những đóa hồng mai điểm xuyết.
Giây phút đó, hắn ta lại nghĩ đến ngày mình đã giết người phàm kia, khi thanh kiếm được rút ra từ tim người ấy, giọt máu bị văng đi.
Không biết đã văng đi đâu rồi.
Hắn ta như bị ma ám, muốn biết cho bằng được.
Thế là, sau một thời gian rất dài, hắn ta lại trở về dị giới.
Tốc độ thời gian giữa các thế giới không giống nhau. Ở thế giới của hắn ta đã trôi qua mấy trăm năm, nhưng thế giới này mới chỉ qua mười năm ngắn ngủi.
Mười năm, mọi dấu vết vẫn còn khá mới.
Không hiểu tại sao, cái chấp niệm đang thôi thúc hắn ta, từ lúc đến thế giới này, ngược lại không còn gấp gáp như vậy nữa.
Hắn ta bắt đầu đi theo con đường mà người phàm đó từng đi, tìm kiếm những dấu vết người ấy để lại. Hắn ta cứ đi, cứ nhìn, và dần dần hiểu ra, người phàm đó khác với những người mà hắn ta từng gặp, là bởi vì những người khác luôn mong chờ được hắn ta chiếu sáng, còn bản thân người phàm đó chính là ánh sáng, không cần ai chiếu rọi cả.
Thậm chí, vào cái ngày hắn ta bị giam cầm trong lồng, ánh sáng mà người phàm đó tỏa ra cũng đã chiếu rọi cả bản thân hắn ta.
Con đường này hắn ta đi rất chậm, càng ngày càng chậm hơn, nhưng con đường dù dài đến đâu cũng có ngày đi đến điểm cuối.
Hắn ta đã đi qua tuổi thơ long đong lận đận, tuổi thiếu niên sắc bén bừng bừng, và tuổi thanh niên ngạo nghễ thiên hạ của người phàm.
Cuối cùng, hắn ta cũng đi đến nơi giọt máu kia rơi xuống.
Mười năm, đối với một giọt máu, thực sự là quá dài, hắn ta đã không thể tìm thấy giọt máu đó nữa. Phiến đá xanh cứng rắn ngày nào đã vỡ nát, những mầm cỏ kiên cường vươn lên từ kẽ nứt, đón gió xuân mà mọc ra những chiếc lá xanh non mơn mởn.
Giây phút ấy, hắn ta đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình truyền đến một cơn đau dai dẳng, như thể ngọn cỏ nhỏ này đã đâm rễ vào chính trái tim hắn ta.
Hắn ta ôm lấy ngực, đột nhiên nhận ra, cách biệt mấy trăm năm thời gian, cách biệt cả sự sống và cái chết, sau mấy trăm năm, hắn ta đã yêu người mà mình từng tự tay chém giết.
Lưỡi đao năm xưa đâm thủng tim người phàm, giờ đây, đã xuyên thấu lồng ngực hắn ta.
Sự hối hận vô biên tựa như thủy triều, chầm chậm dâng lên.
Tốc độ không nhanh.
Nhưng hắn ta đang ở trên một hòn đảo hoang, không đường lùi, không nơi trốn tránh, chỉ có thể mặc cho nước biển nhấn chìm.
Hắn ta hối hận rồi.
Nhưng người phàm đó, sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
……
Bên ngoài màn hình VR, tất cả mọi người đều chết lặng.
Viện trưởng cẩn thận liếc nhìn sắc mặt tôi, vẻ mặt phức tạp như thể trọng sinh vào đúng ngày thi đại học, quên hết đề thi, nhưng lại thức tỉnh hệ thống thi cử, mà hệ thống lại yêu cầu phải đi đại tiện trước mặt mọi người mới cho biết đề bài.
“Tổng… Tổng tài, hoạt động nội tâm của vị Tiên Tôn này cũng phong phú thật đấy.”
Đội trưởng cũng giật giật khóe miệng, “Vị Tiên Tôn này, ừm… ờ… thôi, tôi đi sắp xếp một bác sĩ tâm lý đến đây trước đã.”
So với sự uyển chuyển của hai người họ, các thư ký của tôi lại không được tế nhị cho lắm, họ cứ thế trao đổi bằng ánh mắt với nhau.
Số Tám: 【Ôi trời đất ơi, Tiên Tôn cuồng loạn này lại yêu tôi à?! Boss phải xui xẻo cỡ nào mới đụng phải cái thằng điên này vậy chứ?】
Số Một: 【Đây chẳng phải là thể loại truyện hối hận đó sao? Tuy lão đại mất mạng, nhưng Tiên Tôn mất đi tình yêu, sau này chỉ có thể sống lâu trăm tuổi, vinh hoa phú quý để tưởng nhớ lão đại cả đời. Thần kinh! Thêm bước nữa có phải là có thể loại truyện thế thân không? Thêm bước nữa có phải là bạch nguyệt quang sống lại đại chiến với thế thân không?】
Số Hai: 【Không giống thể loại truyện hối hận đâu, tôi thấy Tiên Tôn này đạo tâm tan vỡ, tâm ma nảy sinh, chắc là sắp nhập ma rồi.】
Số Bốn: 【…Nhốt vào phòng tối.】
Số Một: 【Phòng tối ư??? Không!!! Không thể như vậy được! Tôi thề sống chết bảo vệ sự trong sạch của lão đại! Chiến binh thuần ái quyết không cúi đầu trước văn học cưỡng chế!!!】
Tôi: 【Tấm lòng của mọi người tôi xin nhận, nhưng chuyện này vẫn chưa đến lượt các cô các cậu ra tay đâu.】
Từng người một cúi đầu như chim cút.
Lần này không cần nhìn vào mắt bọn họ, tôi cũng biết là bọn họ đang nghĩ cái gì.
Số Một, Hai, Bốn, Tám: 【Ai kéo Tổng tài vào nhóm chat sóng não của chúng ta vậy?! Ồ, Tổng tài có thuật đọc mắt mà, vậy thì không sao rồi.】
Tôi day day thái dương.
Tên Tiên Tôn này cũng coi như xui xẻo, lại chọn đúng ngày mẹ tôi đang kiểm tra dị năng mà gây chuyện, thế là thiết bị VR mới được đưa vào sử dụng.
Dị năng của mẹ tôi được thiết bị kích phát hoàn toàn, khi bùng nổ đã bao trùm toàn bộ viện nghiên cứu, thuận tiện bao trùm luôn cả tên Tiên Tôn đang không có một chút linh lực nào.
Mẹ tôi trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, đã nhận ra sự nguy hiểm trong lãnh địa của mình, vậy nên đã cưỡng chế Tiên Tôn chìm vào giấc ngủ.
Nhìn Tiên Tôn đang ngủ say như đã chết nhiều năm trước mặt, viện nghiên cứu đã mang ra thiết bị đọc ký ức VR kiểu mới.
Thiết bị đọc ký ức dùng cho công chúa Mary Sue lúc trước chỉ có thể đọc được ký ức quá khứ của bọn họ. Còn loại VR mới này không chỉ đọc được ký ức, mà còn có thể tạo ra một bối cảnh game chân thực hơn trước, để nhân vật tự do phát huy.
Sau khi vào thế giới ảo, vẫn giống như trước, có thể lựa chọn lưu giữ ký ức hoặc che giấu ký ức.
Dĩ nhiên, Tiên Tôn không có quyền lựa chọn, chỉ có thể chọn che giấu ký ức.
Ký ức bị che giấu khiến hắn ta quên đi việc bị cưỡng chế ngủ, ký ức này được nối liền một mạch với cảnh tượng lúc hôn mê trước đó, rồi được phản chiếu lên màn hình trước mắt.
Hắn ta không nhận ra đây không phải là thế giới thật, một là vì thực lực chưa hồi phục, hai là vì đây không phải ảo cảnh, mà chỉ là game thực tế ảo.
Thế là, mọi người vốn định thăm dò chiến lực và công pháp tu chân của dị giới, đã bất ngờ đối mặt với thế giới nội tâm toàn tình yêu sướt mướt của Tiên Tôn.
Hay lắm, thật sự là không nghĩ đến một chút công pháp nào, mỗi ngày ngoài vung kiếm ra thì chỉ nghĩ đến tôi.
Vô Tình Đạo đâu rồi???
Loại hàng này mà cũng phi thăng được à?
Còn dám đạo tâm tan vỡ nhập ma nữa chứ?
Cháu trai lớn của tôi bị lừa nhiều lần như vậy mà còn chưa nhập ma, cái kinh nghiệm của anh thì có tư cách gì mà nhập ma?
Lúc này, toàn bộ viện trợ đã đến đông đủ. Súng ống lớn nhỏ, trận pháp phù giấy, đại sư võ học, kỳ tài dị năng, tất cả đều đã vào vị trí, vây quanh khoang thực tế ảo ở giữa.
Trong đó, cái đầu trọc của thằng cháu tôi là đặc biệt sáng chói.
Một đạo sĩ tò mò ngó đầu qua hỏi nó, “Phật Tử, ngài đến đây để khuyên Tiên Tôn quy y cửa Phật à?”
Cháu trai tôi nghiêm mặt lắc đầu, “Loại người lục căn không tịnh thế này, tôi thường đề nghị đi qua môn phái kế bên.”
“Kế bên?”
“Bái Đông Phương Thần Giáo, luyện Quỳ Hoa Bảo Điển.”
“Cái đó…”
“Chuyện này đừng nhắc lại nữa, bần tăng không phải cao tăng đại từ đại bi đã nhìn thấu hồng trần, chỉ là một tiểu sa di, vẫn chưa có bụng dạ rộng lượng đến mức có thể tha thứ cho một tên giặc đã mạo phạm đến chú ruột của mình.”
“Không phải, Phật Tử, thực ra tôi muốn hỏi, nghe nói thân thể của Tiên Tôn này rất cứng rắn, ngài nói Đông Phương Thần Giáo có thật sự thiến được hắn ta không?”
“…Chắc là được, làm nghề này bọn họ chuyên nghiệp lắm.”
“Chuyên nghiệp? Võ học tông môn không phải mới nổi lên hai năm gần đây thôi sao? Kinh nghiệm của bọn họ từ đâu mà ra?”
“Nghe nói trước đây lợn trong trại heo nhà tông chủ đều do một tay ông ta thiến cả.”
…….
Khoang thực tế ảo rung chuyển, Tiên Tôn đang lòng như tro tàn, tẩu hỏa nhập ma, năng lượng do đạo tâm tan vỡ rò rỉ ra ngoài đã khiến hắn ta tỉnh lại ở trong khoang.
Hắn ta mở bừng mắt, trong thoáng chốc đã hiểu ra, tất cả những gì vừa rồi chỉ là một ảo cảnh.
Hắn ta hoàn toàn không để những người đang chuẩn bị bắt mình xung quanh vào mắt, xuyên qua đám đông, hắn ta đã nhìn thấy tôi một cách chính xác, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết của người tìm lại được vật đã mất.
“Tốt quá rồi, ngươi vẫn còn sống!”
Hắn ta khẽ nhoáng người, trong nháy mắt đã đến cách tôi chỉ vài bước chân, rồi bị trận pháp chặn lại.
Khương Thanh Xu nhíu mày, “Tu vi của hắn ta đã sụt giảm, linh khí mà phân thân tích trữ để thăng cấp, vậy mà lại được giải phóng ra một ít.”
“Giờ hắn ta có thể sử dụng pháp thuật rồi, tuy không duy trì được lâu, nhưng anh phải cẩn thận.”
Tiếng của Khương Thanh Xu bị nghe thấy, Tiên Tôn cười chế giễu.
“Cẩn thận? Cẩn thận thế nào?”
“Thế giới của các ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu thế giới linh khí mỏng manh, làm sao có thể cản được bản tôn?”
Hắn ta nhìn tôi đầy thâm tình, “Bất kể trước đó ngươi đã dùng ảo thuật gì với ta, ta cũng đều không quan tâm. Ta đã nhận rõ nội tâm của mình, ta đã yêu người rồi.”
“Đi theo ta, ta sẽ cho ngươi hưởng tuổi thọ ngang bằng với ta, ta sẽ đúc linh căn cho ngươi, đưa ngươi phi thăng.”
“Đi theo ta được không?”
“Không được.”
Sắc mặt hắn ta trầm xuống, rồi lại cười, “Không sao, ta đưa ngươi đi trước, đợi đến ngày ngươi thành tiên sẽ tự khắc hiểu ra, những kẻ phàm nhân này chẳng qua chỉ là lũ sâu kiến, là khách qua đường trong sinh mệnh của ngươi, chỉ có ta mới là vĩnh hằng, chỉ có ta mới yêu ngươi.”
Hắn ta vung hai tay, tất cả mọi người xung quanh lập tức hành động, gia cố trận pháp, tiến hành áp chế.
Tiên Tôn cười khinh bỉ, “Dù cho linh khí có mỏng manh, dù cho ta có rớt xuống Phân Thần Kỳ, cũng không phải là thứ mà các ngươi có thể chống lại.”
“Người đời đều biết bản tôn có thiên sinh nhạc tâm, nhưng ít ai biết, bản tôn còn có cả thiên sinh kiếm cốt. Trừ phi là tu sĩ có thiên sinh linh thể tấn công, bằng không bản tôn thậm chí còn chẳng cần dùng nhiều sức. Thiên tài vạn người có một như bản tôn, sao lũ sâu kiến các ngươi mới trộm học được một chút thuật tu tiên đã có thể vênh váo tự đắc rằng chống lại được ta?!”
“Muốn làm cạn kiệt linh khí trong đan điền của ta, thêm năm trăm người nữa cũng chưa chắc đủ dùng!”
“Thiên sinh kiếm thể hả? Chúng tôi cũng có mà!”
Đội trưởng vung tay, chỉ thấy một đám tu sĩ lưng đeo trường kiếm ùn ùn kéo vào, chẳng mấy chốc đã chật kín cả đại sảnh thực tế ảo rộng lớn.
Các tu sĩ mỗi người đứng vào vị trí của mình, rút trường kiếm trong tay ra, bắt đầu thông qua trận pháp, tiêu hao linh lực của Tiên Tôn bên trong.
Tiên Tôn bất ngờ không kịp phòng bị, đột ngột phun ra một ngụm máu.
“Thiên sinh… kiếm thể?”
“Các ngươi đều là thiên sinh kiếm thể??”
“Một, hai, ba… năm trăm người? Năm trăm thiên sinh kiếm thể??!”
Đội trưởng không có tâm trạng trả lời hắn ta, mà chỉ huy qua bộ đàm.
“Đội thiên sinh kiếm thể vào vị trí, tốp thiên sinh đao cốt chuẩn bị, tốp tiếp theo, hỏa linh thể đợi lệnh.”
“Thiên sinh luyện thể? Không được, bọn họ đến góp vui làm gì.”
“Thần Bếp chi thể? Càng không được, bảo cái đám phụ trách nồi niêu xoong chảo, lò đỉnh, chuông vạc này ra ngoài hết cho tôi!”
Hết chương 212.
