Chương 214: Giá Trị Yêu Thương Đỉnh Cấp
Tuy rằng tôi và chị dâu đã thảo luận sâu sắc về viễn cảnh tương lai của cháu trai, nhưng vấn đề lớn nhất hiện tại lại là công pháp. Không có công pháp nào phù hợp với nó cả.
Khương Thanh Xu là tu sĩ Đạo gia thuần túy, còn công chúa Mary Sue trong lúc làm nhiệm vụ ở các thế giới khác cũng chưa từng làm Phật tu.
Cháu trai tôi, với tư cách là Thánh thể Phật tu độc nhất vô nhị của thế giới này, cứ thế bị kẹt lại ở một tình thế dở dang khó xử. Bản thân nó cũng có chút nóng nảy. Bây giờ nó đang ở độ tuổi mười mấy, không thể nào không khao khát con đường tu tiên.
Phương trượng nhận ra sự nóng vội của cháu trai tôi, bèn bàn bạc với Phương Viên rồi đưa nó vào Tàng Thư Các – phương trượng và Phương Viên nói chuyện rất hợp nhau, với tư cách là hai người dẫn đường trên con đường Phật đạo của cháu trai tôi, bọn họ quả thực như đã quen biết từ lâu. Lúc rảnh rỗi Phương Viên không có việc gì làm liền tách một phần dữ liệu của mình ra để tìm phương trượng biện kinh.
Trong Tàng Thư Các có hàng ngàn hàng vạn cuốn sách, cộng thêm kho lưu trữ của Phương Viên, có thể nói là biển sách vô bờ, vô tận.
Đến khi cháu trai tôi được thả ra khỏi Tàng Thư Các, cả người thằng bé cũng đã trở nên trầm ổn hơn nhiều, bước chân nhanh như gió, hai mắt như có ánh sáng lấp lánh.
Người qua đường lặng lẽ bàn tán: “Có phải Phật tử đã ngộ ra được Phật lý gì rồi không?”
Cháu trai tôi không nghe thấy, nếu nó thật sự nghe được, chắc chắn sẽ trả lời thế này:
“Là do tôi thèm ăn quá đấy! Không tin thì các người cứ thử ăn bánh bao với rau luộc cả tháng trời xem!”
Nghĩ vậy, tôi không khỏi thương yêu mà xoa xoa cái đầu trọc của nó.
“Đừng vội, chú dự định trong vòng nửa năm tới sẽ mở một chi nhánh ở Thế Giới Tu Tiên, đến lúc đó sẽ mang công pháp về cho cháu.”
Cháu trai tôi giật mình: “Chú út, chú còn là người nữa không vậy… à không, ý cháu không phải thế, ý cháu là, tốc độ có phải hơi nhanh quá rồi không?”
Tôi gõ đầu thằng bé một cái: “Đều nằm trong kế hoạch cả.”
Thằng bé lại ngượng ngùng: “Cái đó, chú út, cảm ơn chú.”
“Nhưng thật sự không cần vì cháu mà đẩy kế hoạch lên sớm đâu, cháu đã có công pháp rồi.”
“Ồ?” Tôi nhướng mày, “Từ đâu mà có?”
Cháu trai tôi đưa tay quẹt một cái lên trí não, phía trên mặt đồng hồ hiện ra hình chiếu của Phương Viên.
“Cháu tìm thấy trong tài liệu mà sư phụ đưa cho cháu đó.”
Phương Viên đứng trên mặt đồng hồ, hành lễ với tôi.
“Thí chủ.”
Từ lời của cháu trai tôi, tôi dần hiểu ra đầu đuôi câu chuyện.
Phương Viên vô cùng yêu thích kinh Phật, hiểu biết rất sâu về văn hóa Phật giáo. Ông ta đã từng lang thang qua vô số thế giới nhỏ, cố gắng truy tìm nguồn cội của con người và Phật. Ông ta đã sao chép dữ liệu kinh Phật ở những thế giới nhỏ đó, rồi đưa vào bộ sưu tập của mình.
Trong số đó, có một vài thế giới nhỏ từng có linh khí, từng có tu chân giả, nhưng sau này vì nhiều lý do khác nhau mà linh khí tiêu tán, tu chân giả biến mất trong dòng chảy của lịch sử, chỉ còn lại những công pháp Phật giáo không thể tu luyện được nữa lưu truyền trên đời.
Phương Viên đã thu thập chúng như kinh Phật, sau đó truyền dạy lại toàn bộ cho cháu trai tôi. Vừa hay, trong khoảng thời gian một tháng ở Tàng Thư Các, thằng bé đã đọc được cuốn công pháp Phật tu này.
Cuốn công pháp ở thế giới linh khí tiêu tán chỉ có thể được xem như kinh Phật bình thường, nhưng khi đến thế giới này, sau khi linh khí hồi phục, công pháp đó mới phát huy được tác dụng thực sự của mình.
“Không chỉ vậy đâu chú út, sư phụ còn khai ngộ trước cả cháu nữa.”
Phương Viên trong hình dạng dữ liệu thể hiện khí tức trên người, vậy mà chỉ một sớm đã ngộ đạo, bước vào Kim Đan kỳ rồi.
Dữ liệu cũng có thể tu chân sao?
Nghĩ kỹ lại, nếu thời thượng cổ, đá, hố chôn vạn xác, cổ thi đều có thể sinh ra ý thức, tu thành chân thân, thì một cơ thể dữ liệu tu chân, hình như cũng không phải là không thể.
Tôi nhìn cặp sư đồ này.
Đây gọi là gì nhỉ?
Bái Cyber làm thầy, tu chân thân Punk?
Cũng không biết một dữ liệu với sinh mệnh vô tận, khi gặp được công pháp Phật tu, cuối cùng sẽ biến thành thứ gì.
Biết đâu thật sự sẽ thành thần cũng nên?
Thật đáng mong đợi.
…….
Mẹ tôi đã tỉnh lại.
Hai dị năng của mẹ tôi đều được đánh giá ở cấp 3S, cho đến hiện tại, đây là dị năng cấp cao nhất được biết đến.
Vừa rồi, tuy đang trong giấc mơ, nhưng mẹ tôi vẫn lờ mờ cảm nhận được những biến động bên ngoài.
Vừa thấy tôi, mẹ liền bỏ mặc ba, vội vàng kiểm tra tôi từ trên xuống dưới một lượt: “Con yêu, có bị thương ở đâu không?”
“Không mẹ ơi, con rất ổn.”
Tôi cúi đầu để mẹ nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt.
“Vậy thì tốt rồi.”
Mẹ xoa đầu tôi, rồi nhìn sang cháu trai, mỉm cười xoa đầu thằng bé: “Lần này ai cạo đầu cho cháu thế, còn nhẵn hơn trước nữa đấy.”
Cháu trai tôi ngại ngùng cúi đầu: “Bà nội.”
“Là nhân viên mới mà chú út cử đến cạo giúp bọn cháu đấy, dị năng của anh ấy là làm tóc biến mất, cạo đầu cho bọn cháu sạch lắm.”
“Ừm ừm, ngày thường cẩn thận, nhớ đừng để bị lạnh nhé, bà nội có thiết kế cho cháu một cái mũ rồi đấy, lát nữa bảo chú út mang cho cháu.”
“Cháu cảm ơn bà nội.”
Sau khi nựng nịu đứa cháu ngoan ngoãn xong, mẹ tôi lại quay sang nhìn Trợ Lý.
Trước đây mẹ đã từng gặp anh, nhưng lúc đó anh vẫn còn mang thân phận là Trợ Lý.
Lần này mẹ tôi không lên tiếng, chỉ mỉm cười nhìn tôi, chờ tôi giới thiệu.
Ba tôi bước tới, đứng sóng vai cùng mẹ tôi, dùng ánh mắt trầm ổn mà sắc bén lướt qua chúng tôi.
Tôi nhẹ nhàng kéo tay Trợ Lý, trịnh trọng nói với mẹ: “Mẹ, đây chính là người mà con đã nói với mẹ trước đây, là người con yêu.”
Mẹ mỉm cười nhìn Trợ Lý. Ngay khoảnh khắc đó, tôi lại cảm nhận được phần cơ thể đang tiếp xúc với anh có hơi cứng lại. Một người điềm tĩnh như thể mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát như anh, vậy mà cũng biết căng thẳng sao? Tôi rất muốn trêu anh một chút, nhưng lại cảm thấy lồng ngực mình căng đầy, cuối cùng, chỉ biết siết chặt tay anh hơn.
Mẹ tôi mỉm cười dịu dàng nhìn Trợ Lý, đôi mắt sáng đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.
“Cháu chào chú, chào cô.”
Nghe thấy lời chào của Trợ Lý, nụ cười của mẹ càng rạng rỡ hơn, mẹ nói với anh bằng giọng điệu vô cùng trang trọng: “Sau này hai đứa phải sống với nhau cho thật tốt nhé.”
Đây chính là công nhận rồi.
So với sự công nhận của mẹ tôi, sự công nhận của ba tôi có vẻ sắc bén hơn một chút. Ba tôi nhìn chăm chú Trợ Lý rất lâu, nhưng mà anh cũng không hề lùi bước, vẫn đối diện với ánh mắt của ba tôi.
Một lúc lâu sau, ba tôi khẽ bật cười một tiếng, thu lại toàn bộ uy áp: “Cũng có gan đấy.”
“Nhưng đừng có hòng dùng cái gan đó với con trai ta.”
Đôi mắt Trợ Lý sau cặp kính khẽ cong cong, “Cháu cảm ơn chú, cảm ơn cô.”
Tôi cảm nhận được cánh tay đang căng cứng của Trợ Lý đã thả lỏng, rồi dưới sự che khuất của vạt áo, anh nắm ngược lại tay tôi.
……..
Sau khi tiễn Trợ Lý về, tôi chợt nhớ ra một chuyện cần hỏi ba mình, vậy nên đã vội vã quay lại Viện Nghiên Cứu.
Nào ngờ lại nghe thấy ba mẹ đang nói chuyện.
Ba tôi ôm mẹ tôi vào lòng, ông đang cầm một đĩa táo đã gọt sẵn đút cho mẹ tôi ăn: “Trước nay em luôn xem con trai là trên hết, sao lần này chỉ gặp thằng nhóc đó một lần mà đã yên tâm để hai đứa nó ở bên nhau rồi?”
Mẹ tôi nhẹ nhàng tựa vào lòng ba tôi, cảm giác suy yếu vì sử dụng dị năng quá mức vẫn chưa tan hết.
Nụ cười trên môi mẹ tôi không vui vẻ như thường ngày, nhưng lại rất nghiêm túc.
“Đây là lần đầu tiên em thấy một chỉ số thiện cảm như vậy.”
“Trên người đứa trẻ đó có vô số ảo ảnh của những cột biểu đồ độ thiện cảm chồng chéo lên nhau, có cái rất cao, có cái lại là giá trị âm.”
“Cứ như thể trên người thằng bé có vô số nhân cách, lại giống như nó đã trải qua rất nhiều kiếp, mang theo tình yêu và oán hận của biết bao nhiêu kiếp, cuối cùng mới chạy được đến bên con trai mình.”
Ba tôi nhíu mày: “Một người như vậy, em còn yên tâm để nó ở bên cạnh con trai mình sao?”
Mẹ tôi chớp mắt, chỉ vào mắt mình.
“Em đã thấy rồi, những biểu đồ thuộc tính càng rõ nét, thì giá trị yêu thương càng cao.”
“Cột biểu đồ rõ nét nhất kia, chỉ số yêu thương đã chạm nóc, giống như tình cảm của anh dành cho em vậy.”
Mẹ tôi nghiêng đầu, cắn miếng táo ba tôi đưa tới.
Tôi xoay người bước ra ngoài, bước chân càng lúc càng nhanh.
Bên ngoài, trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi chỉ muốn được hôn anh.
Hết chương 214.
