Chương 216: Sau Khi Bị Nghe Trộm Tiếng Lòng, Tôi Trở Thành Cục Cưng Của Công Ty (Trung)
【Nhìn thêm cái nữa nào.】
【Nam chính đúng là đẹp trai quá đi mất, tại sao tác giả cứ phải sắp đặt cho anh ấy một kết cục như vậy chứ, còn tên Trợ Lý cặn bã kia đâu? Để tôi xem trông mặt mũi ra sao mà lại mê hoặc được nam chính đến thế.】
【Ủa? Hình như không có ai khớp với mô tả cả, tiếc thật.】
Người phụ trách há hốc miệng, cứng đờ quay sang nhìn tôi.
Tôi gật đầu, ra hiệu rằng mình cũng có thể nghe thấy.
Người phụ trách cũng gật đầu một cách cứng nhắc, ánh mắt nhìn Công Lược Giả kia cứ như đang nhìn một người chết.
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho người phụ trách tiếp tục đi về phía trước.
Tiếng lòng của cô ta lại vang lên.
【Mình có nên nghỉ việc sớm không nhỉ? Hu hu hu, tiếc một công ty lớn thế này, một công việc tốt thế này, mình vẫn chưa muốn nghỉ đâu.】
【Nhưng nếu không nghỉ việc, đợi đến giai đoạn sau khi nam chính bị ngược thân ngược tâm, bị đánh cắp bí mật công ty và cuối cùng phá sản, thì mình phải làm sao?】
【Phải mau chóng tìm công ty khác mới được.】
Cô ta vừa dứt lời, nhân viên ở phía trước bên trái liền làm đổ cốc nước, còn nhân viên ở phía sau bên phải thì run tay, suýt chút nữa đã xóa mất tệp tài liệu vừa viết xong.
【À không đúng, công ty của nam chính hiện đang trên đỉnh cao, mình cứ vừa làm vừa tìm hiểu các công ty khác trước đã, lương cao thế này mà nghỉ sớm thì đúng là có chút không nỡ.】
【Thời gian nam chính đi tuần tra lâu thật đấy, anh ấy bây giờ làm việc nghiêm túc ghê, coi trọng sự nghiệp của mình như vậy, sau này bị trả thù đến mức công ty phá sản, chắc hẳn sẽ đau lòng lắm.】
【Mà thôi, công việc của mình cũng xong hết rồi, cứ ngồi không thế này cũng hơi chán, để mình xem hóng chuyện của người khác vậy.】
Cô ta không hề phát hiện – hoặc, vờ như không phát hiện, gần như cả văn phòng đều im ắng một cách lạ thường.
【Phụt ha ha ha! Tổng quản lý lại bị hói kiểu Địa Trung Hải à? Bộ tóc giả này cũng thật quá rồi đấy! Quỳ lạy xin link mua tóc giả!】
Một vài nhân viên không nhịn được ngẩng đầu lên, len lén nhìn lên đầu của tổng quản lý.
Tổng quản tức đến mặt mày tái mét, nhưng khi chạm phải ánh mắt của tôi, vẫn phải cố nặn ra một nụ cười.
【Wow, Tiểu Chu tuần trước đến quán bar đồng tính, định tìm một anh chàng cơ bắp để trao đi lần đầu của mình, ai ngờ vì muốn lấy can đảm mà uống say quá, nằm vật ra giường ngủ như chết. Anh chàng cơ bắp kia đành để cậu ta một mình trong phòng, nào ngờ cậu ta say rượu làm loạn, mang chai bia vào phòng tắm vừa tắm vừa hát. Sàn nhà quá trơn, không cẩn thận trượt chân ngã, ngồi thẳng lên chai bia, thế là phải nửa đêm đi khám khoa hậu môn trực tràng, lại còn phải gắng sức giải thích với người khác rằng mình thật sự chỉ là tắm rửa không cẩn thận mà ngồi phải thôi.】
【Trời ạ, cái này thì, nhìn thôi đã thấy đau rồi… thảo nào hôm nay cậu ta đi cứ cà nhắc cà nhắc.】
Mấy người đồng nghiệp xung quanh Tiểu Chu muốn cười mà không dám, biểu cảm méo mó như thể giây sau sẽ nói “Chúng tôi là cảnh sát, đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, thường sẽ không cười đâu”.
Mặt Tiểu Chu hết đỏ lại trắng, hết trắng lại đỏ, ánh mắt mất đi ánh sáng.
Cậu ta cũng chẳng biết, rốt cuộc thì bị hiểu lầm là bị trĩ sẽ tốt hơn, hay bị hiểu lầm là dân chơi thứ thiệt sẽ tốt hơn, hay là việc đính chính lời đồn mình mang chai bia đêm hôm xông vào khoa hậu môn trực tràng sẽ tốt hơn nữa.
【Tiểu Hứa cũng thảm quá đi, Thất Tịch bị bạn trai từ chối không cho vào nhà, cậu ta còn tưởng là vì mình chuẩn bị bất ngờ chưa đủ tốt, không ngờ thực ra là bị cắm sừng!】
【Cậu ta đã từng nghi ngờ chiếc nhẫn cầu hôn mình mua chưa đủ lớn, nghi ngờ mình đột ngột cầu hôn dọa bạn trai sợ, nghi ngờ bạn trai tâm trạng không tốt, chỉ là, chưa bao giờ nghi ngờ rằng, bạn trai cậu ta đang mở tiệc nướng BBQ ở nhà!】
【Tiệc nướng gì nhỉ, để mình xem… Woa! Á á á á á! Đau mắt quá đau mắt quá! Mình đã nghĩ một 0 đối phó với hai 1 đã là sức chịu đựng phi thường rồi, một 0 đối phó với ba 1 đã là thách thức giới hạn cơ thể người rồi, không ngờ còn có thể một 0 đối phó với tận năm 1 á! Cậu ta không mỏi miệng à? Cậu ta không đau mông sao? Cứ như nướng thịt xiên ấy, lật que này xong lại lật que khác, tốc độ tay của cậu ta chắc chắn phải hơn 300 rồi.】
【Tiểu Hứa đáng thương, vẫn còn đang đứng ngoài cửa tự dằn vặt mình, nếu cậu ta xông vào xem thử thì sẽ biết ngay, dưới gầm giường, sau rèm cửa, và trong tủ quần áo của bạn trai cậu ta đều giấu đầy đàn ông trần truồng.】
Sắc mặt Tiểu Hứa trắng bệch, cậu ta đột ngột đứng dậy, gây ra một tiếng động lớn.
Cô ta cũng giật mình, vội vàng nhìn về phía Tiểu Hứa.
Tiểu Hứa cứng ngắc nói thêm, “Xin lỗi Tổng tài, tôi đột nhiên đau bụng, muốn đi vệ sinh một chút.”
“Cứ đi đi, nếu không khỏe thì nghỉ ngơi một lát.”
“Vâng, cảm ơn Tổng tài.”
Gương mặt Tiểu Hứa trắng bệch, vội vã rời đi.
Nhưng chúng tôi đều biết, Tiểu Hứa không phải đi vệ sinh, và cũng biết rằng, có lẽ hôm nay cậu ta sẽ không quay lại.
Tiểu Hứa và bạn trai đã yêu nhau bảy năm, trên bàn làm việc của cậu ta vẫn còn đặt ảnh của bạn trai. Mọi người đều biết bọn họ là một cặp, hễ ai hỏi về bạn trai, cậu ta đều sẽ cười hạnh phúc mà giới thiệu:
“Đây là người yêu của tôi.”
Vậy mà hôm nay lại đột nhiên xảy ra chuyện này.
Tiểu Hứa không phải là người sẽ dao động chỉ vì vài ba câu nói của một Công Lược Giả, nhưng hai tin đồn trước đó đã được chứng thực, vì vậy tính xác thực của tin đồn thứ ba, vô hình chung đã được nâng lên.
Hơn nữa, quả thật Tiểu Hứa đã vì sự tức giận khó hiểu của bạn trai đêm đó mà làm lành suốt mấy ngày qua rồi. Những dấu hiệu trong quá khứ không phải đã biến mất, mà vốn dĩ đã bị che giấu, chỉ chờ có người vạch ra mà thôi.
【Làm giật cả mình, Tiểu Hứa không khỏe à? Suýt chút nữa mình đã tưởng bị nghe lén tiếng lòng rồi chứ.】
【Thôi thôi, không hóng hớt nữa.】
Sau đó, cô ta im bặt.
Nhìn sang thì thấy, hai mắt cô ta vô hồn đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, rõ ràng là đã bắt đầu ngẩn người.
Không lâu sau khi rời khỏi phòng kinh doanh, tôi đã nhận được tin tức mới nhất. Tiểu Hứa đã bắt gian bạn trai và những người tình của hắn ta tại trận. Cậu ta vẫn không nỡ tin rằng người bạn trai đã yêu bảy năm của mình lại làm ra chuyện như vậy, nên đã mua một bó hồng lớn, tự mình đến nhà bạn trai, định nhân cơ hội này để làm lành. Thế nhưng, cậu ta không ngờ rằng, bạn trai mình đang mây mưa với những người đàn ông khác.
Người bạn trai luôn thanh cao tự chủ khi ở dưới thân cậu ta, giờ đây lại bị mấy gã đàn ông làm cho rên rỉ nũng nịu.
“Ôi, nhẹ một chút, đừng để lại dấu.”
“Để lại dấu là lại phải tiếp tục chiến tranh lạnh với nó đấy.”
“Chỗ đó, chỗ đó không được! Lần trước chơi hăng quá, hơi bị sa trực tràng rồi, bác sĩ nói dạo này không được dùng.”
Một gã đàn ông cười vỗ vào mông hắn ta một cái, “Thế chẳng phải tốt sao? Cậu lại có thể vui vẻ với bọn này thêm mấy hôm nữa, cứ để thằng bạn trai bị cắm sừng của cậu chờ đi.”
Sắc mặt Tiểu Hứa trắng bệch, vì tức giận tột độ, tay cậu ta khẽ run lên.
Thảo nào lần này bạn trai cậu ta lại giận lâu như vậy. Hóa ra là vì chơi quá hăng với mấy gã đàn ông kia, để lại dấu vết trên người, thậm chí còn bị sa trực tràng nhẹ, sợ bị mình phát hiện!
Tiểu Hứa mất hết lý trí, vớ lấy chiếc ghế rồi vung về phía những kẻ trên giường.
Hiển nhiên, một mình Tiểu Hứa thì không thể địch lại nhiều người, suýt chút nữa đã bị đánh hội đồng đến chết.
Nếu không phải hàng xóm phát hiện ra thảm cảnh bên này, có lẽ Tiểu Hứa đã chết trong nhà bạn trai mình rồi.
Tôi đã cử đội luật sư của công ty giúp Tiểu Hứa khởi kiện, và giao cho phòng nhân sự lo liệu các vấn đề tiếp theo.
Sau khi xử lý xong mọi việc, tôi lại quay về nghĩ đến lời tiên tri đầu tiên của cô ta—
Tôi sẽ bị Trợ Lý ngược thân ngược tâm, cuối cùng rơi vào cảnh phá sản và tàn tật.
Liệu có phải là thật không?
Tôi tự tin rằng đó sẽ không phải là sự thật.
Chưa nói đến Trợ Lý, chỉ riêng bản thân tôi cũng sẽ không vì tình yêu mà vứt bỏ kế hoạch bành trướng bản đồ thương nghiệp của mình.
Tôi yêu Trợ Lý, và cũng yêu chính bản thân mình.
Ngoài ra, tôi sở hữu hàng trăm doanh nghiệp trên nhiều lĩnh vực, cung cấp gần một triệu việc làm cho xã hội.
Nếu tôi phá sản, đó sẽ là một thảm họa đối với toàn cầu.
Tôi biết trách nhiệm mình gánh trên vai, nên không thể nào lơ là trong phương diện này. Tôi tin vào bản thân mình, vậy còn nhân viên của tôi thì sao?
Bọn họ có tin tôi không?
Hết chương 216.
