Chương 219: Cốt Truyện Hỗn Loạn (Hạ)

Chương 219: Cốt Truyện Hỗn Loạn (Hạ)

 

Tiếng lòng của Công Lược Giả khiến tôi khựng lại.

 

Những gì cô ta nói… dường như, đúng là tiền kiếp của tôi và Trợ Lý.

 

Xét thấy bộ truyện 《Mối tình ngược luyến sâu đậm giữa Trợ Lý lòng dạ đen tối và tổng tài bá đạo》 ở kiếp này có quá nhiều tình tiết vô lý, tôi vẫn giữ thái độ dè chừng đối với tính xác thực của cốt truyện.

 

Về lý thuyết thì, tôi có thể vừa nghe tiếng lòng của Công Lược Giả, vừa đối chiếu với những tài liệu về tiền kiếp đã thu thập được để kiểm chứng lẫn nhau.

 

Thế nhưng, việc này lại liên quan đến một vấn đề khác—

 

Rốt cuộc thì Công Lược Giả có biết rằng chúng tôi nghe được tiếng lòng của cô ta hay không?

 

Nếu là một người thông minh, cô ta không nên để chúng tôi nghe thấy đoạn la hét trong đầu vừa rồi. Lợi thế về thông tin chính là con át chủ bài trong tay cô ta, nếu cô ta tung hê tất cả tin tức ra cùng một lúc, thì tự nhiên cũng sẽ mất đi giá trị lợi dụng của mình.

 

Nhưng nếu cô ta không biết chúng tôi nghe được tiếng lòng, thì tại sao tất cả những bí mật mà cô ta tiết lộ đều giải thích cặn kẽ nguyên nhân và kết quả đến thế, cứ như thể đang cố tình giải thích cho người khác nghe vậy.

 

Ban đầu, chúng tôi cho rằng Công Lược Giả này cũng dùng thủ đoạn tương tự như cậu thiếu gia giả ngày trước, cố tình để người khác nghe thấy tiếng lòng của mình, rồi thông qua đó để thao túng hành động của bọn họ. Tất cả những người nghe được tiếng lòng đều tưởng rằng mình đã nhìn thấu nội tâm thực sự của đối phương, nhưng trên thực tế, những gì bọn họ nghe được chỉ là những điều mà kẻ đó muốn bọn họ biết.

 

Lúc đầu chúng tôi cũng ngỡ Công Lược Giả này và cậu thiếu gia giả có cùng một ý đồ, nhưng xem tình hình hiện tại, có vẻ như vẫn có sự khác biệt.

 

Tôi lập tức thông báo cho các thành viên trong đội Bá về tình hình thay đổi.

 

Lúc này, trên màn hình giám sát, Công Lược Giả chẳng màng đến hình tượng mà ôm chặt lấy đầu, thậm chí còn không quan tâm đến việc mình đã bị lộ, cổ họng bật ra những tiếng nức nở thảm thiết, đau đến mức không chịu nổi mà lăn lộn dưới đất.

 

Các đồng nghiệp xung quanh đã quen với việc chăm sóc cô ta, thấy cô ta đau đớn như vậy, bọn họ vội vàng ngồi xổm xuống định đỡ cô ta dậy.

 

Nhưng cơn đau đầu quá dữ dội, cô ta cứ quằn quại trên mặt đất, mất hết khả năng suy nghĩ, chỉ còn lại bản năng bị cơn đau chi phối.

 

“Cứu, cứu mạng… Tôi không, tôi không muốn công lược Tổng tài nữa, tôi không muốn trở thành đoàn sủng nữa…”

 

“Tha cho tôi đi…”

 

“A!!! Đau quá! Đau quá đi—!!!”

 

Cùng lúc đó, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu tôi.

 

【Cảnh báo! Cảnh báo! Xuất dữ liệu lỗi! Vật chứa thông tin không đủ dung lượng!】

 

【Cảnh báo! Không có kịch bản tương thích!】

 

【Cảnh báo! Thế giới xảy ra lỗi, cốt truyện lệch hướng!】

 

【Vật chứa thông tin không đủ dung lượng!】

 

【Vật chứa thông tin không đủ dung lượng, lỗi nghiêm trọng!】

 

【Không thể dừng việc xuất dữ liệu!】

 

【Vật chứa thông tin đã đầy!】

 

Một hồi chuông báo động chói tai đột ngột vang lên.

 

Âm thanh này đâm vào tai khiến tôi không khỏi nhíu mày, bất giác đưa tay lên bịt tai lại.

 

“Sao vậy Tổng tài?”

 

Anh đỡ lấy cánh tay tôi.

 

Anh không nghe thấy.

 

Thứ âm thanh đến từ hệ thống này, cũng giống như những lần trước, chỉ mình tôi nghe được.

 

Nhưng lần này tình hình còn đặc biệt hơn trước.

 

Giữa một mớ hỗn loạn, vô số mảnh ký ức vụn vỡ ùa vào tâm trí tôi, rời rạc và lộn xộn, tựa như thước phim hồi quang đứt đoạn về một cuộc đời dài đằng đẵng của ai đó.

 

【Anh là ai?】

 

【Tôi đã nhớ kỹ tên anh rồi.】

 

【Hiệp sĩ hacker của tôi? Hừ.】

 

【Tôi nghĩ, mục đích của vị hacker này chỉ là xâm nhập vào hệ thống của tôi mà thôi, nếu anh ta mà biết trí tuệ nhân tạo bên kia gán cho mình cái danh hiệu đó, chắc là sẽ tức chết mất.】

 

【Chủ tịch hội đồng quản trị à, nghe già quá, Tổng tài nghe có vẻ bá đạo hơn.】

 

【Vậy thì cứ bước lên vị trí cao nhất, để tất cả mọi người khi nghe đến danh xưng Tổng tài thì sẽ chỉ nghĩ đến tôi thôi, chẳng phải là được rồi sao?】

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Hương an thần?】

 

【Ngài không dám dùng sao?】

 

【Hừ, có gì mà không dám?】

 

【Ngài đây là lấy tiền nhập đạo à?】

 

【Chậc, nói uyển chuyển một chút, tôi đây gọi là lấy thương nghiệp nhập đạo, chứ lấy tiền nhập đạo thì chung chung quá.】

 

【Lấy thương nghiệp nhập đạo… Trời xanh cũng có thể bán sao?】

 

【Vẫn là anh hiểu tôi nhất! Anh thật sự không định đến làm việc bên cạnh tôi à?】

 

【Chúng là thú cưng tôi nuôi, một con tên Lãnh Dạ, một con tên Bạch Triêu, nào, chào một tiếng đi?】

 

【Bắt được anh rồi, tên trộm nhỏ.】

 

【Tiệc pháo hoa này là tổ chức vì anh đấy.】

 

………

 

Vô vàn những mảnh ký ức cứ thế lao về phía tôi.

 

Trong tai tôi lại vang lên tiếng lòng của Công Lược Giả.

 

【Oa! Sao Tổng tài lại yêu Trợ Lý chứ! Trợ Lý khiến thành tích của ngài ấy tụt dốc không phanh, từ người thừa kế nhà giàu bị hãm hại thành con riêng, cuối cùng bị lăng nhục đến chết. Nhưng rõ ràng Tổng tài chỉ thấy anh ta nghèo khó nên mới chu cấp thôi mà, tại sao sự giúp đỡ bình thường lại bị coi là sỉ nhục? Đây chẳng phải là nuôi ong tay áo hay sao?】

 

【Oa! Sao Tổng tài lại yêu Trợ Lý chứ! Tổng tài xây dựng nên thương hội thống lĩnh cả chính lẫn tà, cuối cùng lại bị đạo thần Trợ Lý trộm mất linh dược giữ mạng, bị hại đến mức kinh mạch toàn thân đứt đoạn, đóa hoa trên núi cao ngày nào giờ lại lưu lạc thành tiểu quan!】

 

【Oa! Sao Tổng tài lại yêu Trợ Lý chứ! Tổng tài thiết lập nên tuyến phòng thủ dữ liệu chống lại sự xâm lược của thế giới trí tuệ nhân tạo, vậy mà tuyến phòng thủ ấy lại bị Trợ Lý chọc cho một lỗ thủng, trí tuệ nhân tạo xâm nhập, tài nguyên bị chiếm đoạt, Tổng tài cũng trở thành vật chứa cho trí tuệ nhân tạo.】

 

………

 

Rõ ràng bản thân cô ta vẫn còn đang đau đớn quằn quại trên mặt đất, đến mấy người phụ nữ trưởng thành cũng không giữ nổi, vậy mà tiếng lòng của cô ta lại vô cùng kinh ngạc và tiếc nuối, tràn ngập sự ngỡ ngàng của kẻ hóng được chuyện hay, không hề có chút đau đớn nào.

 

Cùng với việc cốt truyện không ngừng được tuôn ra, giọng nói của cô ta cũng dần mất đi cảm xúc, trở nên máy móc và cứng nhắc, y hệt như giọng đọc của robot, đang khô khốc thực thi một mệnh lệnh đã được lập trình sẵn.

 

“Tôi không muốn, không muốn cốt truyện, không muốn công lược, không chơi game, tôi về nhà, nhà, tôi muốn về nhà, tôi không chơi nữa, không vui, tôi không chơi nữa… Hehe, công lược, hehe, hihi, không, không làm đoàn sủng…”

 

Công Lược Giả bỗng ngừng lăn lộn, rồi đột nhiên bật cười “ha hả”, nước dãi chảy dài bên mép, trong mắt không còn sự đau đớn, chỉ còn lại vẻ ngây dại và vui sướng.

 

Thế nhưng, tiếng lòng máy móc của cô ta vẫn vang vọng bên tai mọi người.

 

【Oa! Sao Tổng tài lại yêu Trợ Lý chứ!】

 

【Oa! Sao Tổng tài lại yêu Trợ Lý chứ!】

 

【Oa! Sao Tổng tài lại yêu Trợ Lý chứ!】

 

………….

 

Cảnh tượng vừa dị thường vừa mâu thuẫn này khiến các nhân viên bất giác rùng mình, có người vô thức lùi lại một bước. Công Lược Giả vừa được đỡ dậy liền ngã phịch xuống đất, cánh tay đập mạnh xuống sàn tạo ra một tiếng bịch trầm đục, nghe thôi đã thấy đau rồi.

 

Mặt người nhân viên nọ lập tức trắng bệch.

 

Cánh tay anh ta khẽ run lên, như thể đang chờ đợi thần chết giáng xuống.

 

Nhưng chờ một lúc, vẫn không nghe thấy tiếng lòng đòi mạng quen thuộc kia.

 

Chỉ có một tiếng “Oa!” nối tiếp một tiếng “Oa!” khác.

 

Đến lúc này, mọi người mới dám chắc rằng, dường như Công Lược Giả đã bị dòng thông tin khổng lồ từ hệ thống lúc nãy làm cho hóa điên luôn rồi.

 

Các nhân viên đứng tại chỗ, tay chân luống cuống. Bọn họ vừa muốn mặc kệ, lại vừa sợ cô ta chỉ đang giả điên, nếu lúc này bộc lộ cảm xúc thật thì sẽ rước lấy phiền phức.

 

Đúng lúc đó, đội Bá như thiên thần giáng trần, đưa Công Lược Giả đi.

 

Lúc bị đưa đi, cô ta vẫn đang cười ngây ngô, ánh mắt trong veo.

 

Chỉ có tiếng lòng là vẫn cứ “Oa” không ngớt, tiếng “Oa” vang vọng, tiếng “Oa” lanh lảnh.

 

Sau khi Công Lược Giả bị đưa đi, các nhân viên nhìn nhau, không biết ai là người lên tiếng trước.

 

“Tôi đã nói rồi mà, sao Tổng tài có thể từ bỏ việc bành trướng đế chế kinh doanh của mình để cho cô ta đi rêu rao tin đồn được chứ, giờ thì bị báo ứng rồi còn gì?”

 

Hết chương 219.

 

Chương 219: Cốt Truyện Hỗn Loạn (Hạ)

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên